Xin chào m.n,hôm nay tui có một tâm sự như thế này.Mỗi lần tui về quê nội tui chơi,mà có mấy đứa em họ hàng bên phía nhà nội tui về quê chơi,là cứ y như rằng tụi nó rất là lười biếng,hôm mùng 5/5 tui và mấy cô,chú,và mấy đứa em họ về quê nhà nội chơi,khi vừa về đến nơi là tụi nó bay vô phòng nội tui ngồi chơi,đứa thì bấm điện thoại,đứa thì cầm ipad chơi,mà tụi em họ tui mấy đứa đó đã lớn hết rồi đâu còn nhỏ nữa đâu,mà sao tụi nó không có ý thức gì hết luôn đó,ngay cả cái con nhỏ tên Anh Thư nó là chị của em Bảo Ngọc,nó cũng lao vào phòng ngồi xem cùng với em nó,mà nó đã học đại học gần sắp ra trường rồi đấy m.n à,bản thân tui là làm chị đầu đần tụi nó mà tui thấy rất bức xức tụi em họ đó luôn,nhiều khi tui nói tụi nó mà tụi nó chẳng biết nghe lời gì cả,còn nói lại tui nữa chứ,như con nhỏ em họ Bảo Ngọc nó đang ngồi lấy miếng chanh ra ăn không thì tui nói nó là:"Ngọc ăn chanh để giảm cân đó",rồi nó nói lại câu:"Em đâu có ăn chanh giảm cân đâu,em thích thì em ăn thôi",nó nói lại như thế đấy,làm tui im lặng không nói gì luôn.Cứ năm nào mà về quê nội là mỗi lần tui thấy mấy đứa em họ tui như dị tui càng cảm thấy thật mệt mỏi,tui thật sự rất thất vọng và nhiều khi muốn nản chí không quan tâm,không thèm nói chyện với tụi nó luôn ý chứ m.n à.Tui làm chị mà tui hiền lắm m.n à,tui không thể nào mà ra tay đánh lại tụi em họ tui được đâu,có những đứa to con mập mạp có võ làm sao tui dám đánh lại tụi nó được chứ.Theo tui nghĩ rằng,trên thế gian này ắc sẽ có luật nhân quả mà thôi đúng không m.n,mấy đứa em họ tui,tụi nó đối xử tui thế nào,sau này tụi nó có gia đình đẻ con ra rồi lúc đó con tụi nó cũng giống tính ý chang tụi nó mà thôi,vì tính mẹ nào con đó thôi,tụi nó cãi lại lời người lớn thì ắc sau này con tụi nó sẽ đối xử như thế đó thôi đúng không m.n?.Theo m.n tui là người chị đầu,tui sẽ nói chuyện với tụi nó rõ ràng hay chỉ là im lặng không quan tâm tụi nó,m.n hãy cho tui vài lời khuyên chân thành để tui giải quyết mấy đứa em họ lì lợm ngang bướng này được không m.n?,tui chân thành cảm ơn m.n nhiều ^____^