TIN TÀI TRỢ.

Mình có nên lấy chồng bây giờ không? Mọi người tư vấn giúp mình với!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.74K Lượt đọc
  • 27 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 40 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #1
    Mình 20 tuổi, anh ấy 25 tuổi. Mình và anh yêu nhau được gần 1 năm rưỡi rồi. Gia đình 2 bên đều biết nhau, gia đình anh rất yêu thương mình và gia đình mình cũng rất mến anh. Nếu như không phải mình đang học năm thứ 2 đại học thì có lẽ chúng mình đã đám cưới rồi. Vừa rồi mình có thai ngoài ý muốn, anh nghe tin cũng rất vui và dự định sẽ cưới mình ngay, cưới xong vẫn cho mình đi học tiếp, còn mình định nghỉ học để sinh con và nuôi con. Nhưng không may, mình đã bị sảy thai, mình và anh rất buồn vì điều này. Bây giờ, gia đình anh rất muốn mình về làm dâu. Mình có nên nghỉ học lấy chồng không? Mình cũng không thích đi học, vì ngành mình đang học không phù hợp với mình, nhưng vì để vui lòng cha mẹ nên mình cố gắng học đến bây giờ, và mình học rất tệ, mình sợ mình không đủ điều kiện ra trường. Nhiều lần định nghỉ học nhưng cũng vì nghĩ đến không có bằng cấp sẽ làm việc rất cực khổ, không có tương lai nên mình ráng đu đeo đến tận bây giờ. Mình thương anh rất nhiều, cũng rất muốn cưới anh để chăm sóc anh và gia đình. Nhưng mình sợ cưới xong mình sẽ hối hận, vì người ta thường nói lấy chồng sớm trong khi chưa có sự nghiệp trong tay sẽ khổ, sợ "hôn nhân là mồ chôn của tình yêu", lo sợ chuyện làm dâu không vừa lòng mọi người. Mình lo lắm! Nếu cưới xong chắc mình sẽ làm nội trợ hoặc phụ anh làm vườn. Nhiều người khuyên mình cố gắng hết 4 năm đại học để sau này sung sướng vì làm việc trong văn phòng, gia đình mình cũng rất mong mình lấy được bằng đại học, nhưng mà mình rất ngán học, mình cũng lo lấy chồng sớm sẽ hối hận. Giờ mình phải làm sau đây? Mọi người tư vấn giúp mình với! Huhu. Mình cảm ơn nhiều lắm!

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #2
    Bạn 20 hả? Mình 21 Theo mình thì bạn nên học hết ĐH đi. Mình cũng nghĩ là thời buổi bây giờ, nếu bạn không phải cô gái gọi là đáo để, khéo léo mọi mặt, tề gia nội trợ giỏi, thì phụ nữ bây giờ ít nhất phải không phụ thuộc vào người chồng. Nhưng mà cho mình hỏi bạn đã bàn với bố mẹ bạn chưa?
    Dù sao bạn mới 20 tuổi thì còn trẻ lắm lắm. Thực ra không phải bạn, nhiều người cũng nản cái sự học lắm, lên ĐH thì càng chỉ muốn chơi. Nhưng hoàn thành vẫn phải hoàn thành. Mình cảm thấy bạn đang bỏ bê việc học, chứ k phải bạn học kém hay không. Nếu bạn thấy học trên trường không đem lại hiệu quả thì học thêm bên ngoài trau dồi vào. Tuổi 18-23 theo mình là giai đoạn đẹp nhất của người con gái đó. Đừng để hôn nhân hay việc bếp núc chồng con xiềng xích bạn. Mình 21 sắp 22 tuổi rồi mình còn đang hối hận sao mấy năm trước không làm gì to tát đi giờ sắp ra trường muốn làm cũng không được
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 40 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vungoctaman Xem bài viết
    Bạn 20 hả? Mình 21 Theo mình thì bạn nên học hết ĐH đi. Mình cũng nghĩ là thời buổi bây giờ, nếu bạn không phải cô gái gọi là đáo để, khéo léo mọi mặt, tề gia nội trợ giỏi, thì phụ nữ bây giờ ít nhất phải không phụ thuộc vào người chồng. Nhưng mà cho mình hỏi bạn đã bàn với bố mẹ bạn chưa?
    Dù sao bạn mới 20 tuổi thì còn trẻ lắm lắm. Thực ra không phải bạn, nhiều người cũng nản cái sự học lắm, lên ĐH thì càng chỉ muốn chơi. Nhưng hoàn thành vẫn phải hoàn thành. Mình cảm thấy bạn đang bỏ bê việc học, chứ k phải bạn học kém hay không. Nếu bạn thấy học trên trường không đem lại hiệu quả thì học thêm bên ngoài trau dồi vào. Tuổi 18-23 theo mình là giai đoạn đẹp nhất của người con gái đó. Đừng để hôn nhân hay việc bếp núc chồng con xiềng xích bạn. Mình 21 sắp 22 tuổi rồi mình còn đang hối hận sao mấy năm trước không làm gì to tát đi giờ sắp ra trường muốn làm cũng không được
    Mình cám ơn bạn rất nhiều vì đã tư vấn giúp mình. Đây là ý kiến riêng của mình chứ mình chưa bàn với cha mẹ, nhưng mẹ mình nói nếu muốn cưới thì nghỉ học, nhưng có lẽ gia đình cũng buồn lắm vì ai cũng mong mình tốt nghiệp ĐH. Mà mình không có muốn học, rất chán học, nhiều lần điểm thấp cũng tự nhủ sẽ cố gắng vì anh vì cha mẹ cực khổ nuôi mình ăn học (gia đình mình cũng khó khăn) nhưng vẫn không làm được. Mình tự cảm thấy bản thân rất tệ. Việc mỗi tuần đi học và đến lớp giống như ác mộng với mình. Mình chỉ mong cuối tuần đến thật nhanh để được về cạnh người yêu mình thôi, hình như mình thôi yêu anh ấy nhiều quá thì phải. Mình cảm thấy thật áp lực!
    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #4
    Trường đại học không phải là nơi cuối cùng quyết định sự nghiệp và cuộc sống giàu sang sau này.Nó chỉ là nơi cho ta kiến thức và hành trang để ra cuộc sống,còn quyết định lớn nhất đến sự nghiệp mỗi người đó là may mắn,cơ hội đưa đến.Nhiều người sau khi cầm tấm bằng đại học ra họ gặp may mắn được vào làm ở những vị trí có thể hái ra tiền.Nhưng cũng có nhiều người sau khi học xong thì thất nghiệp,đi làm xe ôm,bán trà đá....Vậy nên không phải ai học đại học ra cũng sung túc được đâu bạn,nhất là ở môi trường VN ta đang bị quá tải,thừa bằng cấp thạc sĩ,tiến sĩ,chứ chưa nói đến cử nhân.
    Nếu bạn không học nữa thì mình thấy đó cũng không phải là quyết định quá tồi.Nếu thật sự 2 bạn yêu nhau và xác định lấy nhau thì bạn có thể lui về hậu trường làm hậu phương cho ck phát triển sự nghiệp.Nói bạn ở nhà cũng không phải là bạn chơi,nếu có vốn bạn có thể kinh doanh cái gì đó.Nếu bạn có duyên với việc kinh doanh thì mình nghĩ thu nhập của bạn cũng không đến lỗi đâu.Người xưa nói: Phi thương bất phú ,đó bạn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 40 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tanhuyen_nguyen Xem bài viết
    Trường đại học không phải là nơi cuối cùng quyết định sự nghiệp và cuộc sống giàu sang sau này.Nó chỉ là nơi cho ta kiến thức và hành trang để ra cuộc sống,còn quyết định lớn nhất đến sự nghiệp mỗi người đó là may mắn,cơ hội đưa đến.Nhiều người sau khi cầm tấm bằng đại học ra họ gặp may mắn được vào làm ở những vị trí có thể hái ra tiền.Nhưng cũng có nhiều người sau khi học xong thì thất nghiệp,đi làm xe ôm,bán trà đá....Vậy nên không phải ai học đại học ra cũng sung túc được đâu bạn,nhất là ở môi trường VN ta đang bị quá tải,thừa bằng cấp thạc sĩ,tiến sĩ,chứ chưa nói đến cử nhân.
    Nếu bạn không học nữa thì mình thấy đó cũng không phải là quyết định quá tồi.Nếu thật sự 2 bạn yêu nhau và xác định lấy nhau thì bạn có thể lui về hậu trường làm hậu phương cho ck phát triển sự nghiệp.Nói bạn ở nhà cũng không phải là bạn chơi,nếu có vốn bạn có thể kinh doanh cái gì đó.Nếu bạn có duyên với việc kinh doanh thì mình nghĩ thu nhập của bạn cũng không đến lỗi đâu.Người xưa nói: Phi thương bất phú ,đó bạn.
    Mình cám ơn bạn rất nhiều! Mình đã suy nghĩ rất kỹ rồi! Ở quê mình mọi người đều xem trọng học thức, nếu mình lấy chồng mà học vấn của bản thân không cao sẽ không được xem trọng so với rất nhiều dâu và rễ trong dòng họ gia đình bạn trai mình, họ đều có bằng cấp cao. Nếu lấy chồng, mình chỉ thích làm nội trợ chứ không hợp với việc kinh doanh! Hic. Người ta thường nói, con gái lấy chồng phải độc lập về tài chính, nếu không sẽ bị nhà chồng xem thường. Mình thật sự rất chán học, công việc tính toán này quả thật quá sức với mình,. Nhưng vì gia đình, vì để cha me được nở mặt, nhà chồng xem trọng, mình vẫn phải cố gắng lăn lộn học đại học thêm 2 năm nữa, không biết có ra trường nổi không nữa! Nói chung mình đang rất là áp lực! Rất mệt mỏi!
    • 34 Bài viết

    • 38 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Xin lỗi bạn cho mình góp ý thẳng thắng nhé, bạn như vậy là nông nỗi quá rồi đấy! Cái nông nỗi thứ nhất là bạn để cho mang thai rồi sảy thai, bạn nên suy nghĩ lại là tình cảm của bạn với người yêu bạn có thực sự chín chắn không, bạn đã bước chân vào đại học sao không cố hết mình mà học đi, mình nghĩ không phải do bạn học tệ mà bạn không có tâm huyết, k xác định được mục tiêu rõ ràng, bạn vẫn còn mơ mộng nhiều đấy.. hầu hết sinh viên đại học không ai muốn đi học thực sự đâu bạn à, vì ng ta nghĩ về gia đình, là niềm tự hào của bố mẹ, hay ít ra là cầm được tấm bằng để khẳng định bản thân họ. Bạn suy nghĩ lại nếu như bạn nghĩ học để về làm vợ anh ta, bạn có sẵn sàng để đánh đổi tuổi trẻ, sự nghiệp, sự kỳ vọng của người thân hay giá trị bản thân để đổi lấy sự an toàn trong vòng tay anh ta hay không, mình tin chắc là bạn cũng không nghĩ là nó an toàn tuyệt đối. Theo như bạn nói sau khi biết bạn có thai anh ấy vẫn muốn cho bạn tiếp tục đi học, chứng tỏ anh ta vẫn muốn cưới một cô vợ có học, vậy tại sao bạn lại có tư tưởng buông xuôi đến vậy! Theo mình nghĩ là vậy, cũng có thể do nhiều tác động khác khiến bạn như thế, nhưng mình khuyên bạn nên cố sống vui vẻ, hòa đồng với mọi người, bạn bè, thường xuyên trò chuyện với ba mẹ, suy nghĩ lạc quan, rồi tự bạn sẽ sáng suốt rút ra được điều gì cần thiết nhất cho bản thân. Để làm được như vậy thì phải cố gắng luyện tập thể dục, giữ tinh thần thoải mái, ăn uống điều độ, chúc bạn sống khỏe, vui vẻ, cố gắng lên bạn nhé! Có chuyện gì trở ngại nữa thì pm riêng cho mình hoặc hỏi mọi người trên đây nhé, đừng tự quyết định dại dột!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 40 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hahahohohehe Xem bài viết
    Xin lỗi bạn cho mình góp ý thẳng thắng nhé, bạn như vậy là nông nỗi quá rồi đấy! Cái nông nỗi thứ nhất là bạn để cho mang thai rồi sảy thai, bạn nên suy nghĩ lại là tình cảm của bạn với người yêu bạn có thực sự chín chắn không, bạn đã bước chân vào đại học sao không cố hết mình mà học đi, mình nghĩ không phải do bạn học tệ mà bạn không có tâm huyết, k xác định được mục tiêu rõ ràng, bạn vẫn còn mơ mộng nhiều đấy.. hầu hết sinh viên đại học không ai muốn đi học thực sự đâu bạn à, vì ng ta nghĩ về gia đình, là niềm tự hào của bố mẹ, hay ít ra là cầm được tấm bằng để khẳng định bản thân họ. Bạn suy nghĩ lại nếu như bạn nghĩ học để về làm vợ anh ta, bạn có sẵn sàng để đánh đổi tuổi trẻ, sự nghiệp, sự kỳ vọng của người thân hay giá trị bản thân để đổi lấy sự an toàn trong vòng tay anh ta hay không, mình tin chắc là bạn cũng không nghĩ là nó an toàn tuyệt đối. Theo như bạn nói sau khi biết bạn có thai anh ấy vẫn muốn cho bạn tiếp tục đi học, chứng tỏ anh ta vẫn muốn cưới một cô vợ có học, vậy tại sao bạn lại có tư tưởng buông xuôi đến vậy! Theo mình nghĩ là vậy, cũng có thể do nhiều tác động khác khiến bạn như thế, nhưng mình khuyên bạn nên cố sống vui vẻ, hòa đồng với mọi người, bạn bè, thường xuyên trò chuyện với ba mẹ, suy nghĩ lạc quan, rồi tự bạn sẽ sáng suốt rút ra được điều gì cần thiết nhất cho bản thân. Để làm được như vậy thì phải cố gắng luyện tập thể dục, giữ tinh thần thoải mái, ăn uống điều độ, chúc bạn sống khỏe, vui vẻ, cố gắng lên bạn nhé! Có chuyện gì trở ngại nữa thì pm riêng cho mình hoặc hỏi mọi người trên đây nhé, đừng tự quyết định dại dột!
    Mình xin cám ơn sự góp ý chân thành của bạn nha! Có lẽ mình đã nông nổi vì để mang thai, nhưng chuyện đó đã qua rồi, mình cố xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đúng là mình không có tâm huyết, không có mục tiêu, không có lý tưởng sống, mình đã nhiều lần tự nhủ với bản thân sẽ cố gắng học, nhưng mình vẫn không làm được, mình không thể làm được, mình cảm thấy bản thân rất vô dụng! Đúng là anh ấy muốn cưới một người vợ có học, nếu mình nghỉ học chắc chắn sẽ bị xem thường. Nên mình quyết định học tiếp, nhưng mà vấn đề là nếu mình học bị rớt môn nhiều quá mình sẽ nản và thậm chí không thể ra trường được. Mình lo lắm! Mình không biết phải làm thế nào để cải thiện việc học bây giờ nữa. Mình quá tệ và vô dụng, chỉ mỗi cái học mà làm chẳng được...
    • 22 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #8
    Bạn ơi,
    Nếu bạn sợ cưới xong sẽ hối hận thì cứ yêu thôi, đừng có cưới.
    Người ta cần nhau, người ta đến với nhau mà
    • 40 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi minhhuyengiasu Xem bài viết
    Bạn ơi,
    Nếu bạn sợ cưới xong sẽ hối hận thì cứ yêu thôi, đừng có cưới.
    Người ta cần nhau, người ta đến với nhau mà
    Ừm, chắc là mình không vội cưới, tuổi thanh xuân còn dài mà! Nhưng vì gia đình bên ấy cứ giục!
    Thế mình phải yêu đến bao giờ mới cưới bây giờ bạn?
    • 8 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #10
    Bé à, e học tiếp đi nhé. Không phải cứ học đh ra là có cv ngon lành nhưng với cái xã hội trọng bằng cấp ntn e nhất định phải học xong. Thà e chưa vào đc đh thì c khuyên e ngược lại đc. Chuyện tình cảm sẽ bền vững hơn khi em k bị phụ thuộc quá nhiều vào ck. Cố gắng lên em

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của phanhaimien
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 40 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi phanhaimien Xem bài viết
    Bé à, e học tiếp đi nhé. Không phải cứ học đh ra là có cv ngon lành nhưng với cái xã hội trọng bằng cấp ntn e nhất định phải học xong. Thà e chưa vào đc đh thì c khuyên e ngược lại đc. Chuyện tình cảm sẽ bền vững hơn khi em k bị phụ thuộc quá nhiều vào ck. Cố gắng lên em

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của phanhaimien
    Dạ. Em cám ơn chị rất nhiều! Em muốn học tiếp lắm chứ chị! Em muốn được xem trọng, gia đình được nở mày nở mặt vì em có bằng đại học. Nhưng em lo lắm chị ơi! Em học kế toán nhưng rất sợ tính toán, thậm chí rất ghét nó! Em không biết phải làm thế nào để học tốt được nữa! Em sợ học hoài mà chẳng được ra trường. Huhu
    • 34 Bài viết

    • 38 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    Mình hiểu tâm trạng của bạn bây giờ, lo sợ, hoang mang, mục tiêu không rõ ràng! Nếu bạn đã thực sự giải tỏa tâm lý những chuyện khác thì chuyện học để qua môn và dc ra trường k có gì là đáng sợ, thực sự học để chỉ đủ tốt nghiệp thì đơn giản, nhưng cái tối thiểu là phải cố gắng. Mình đang chuẩn bị nhận bằng tốt nghiệp dh, bạn có tin không, mình k bịa chuyện, điểm tb tích lũy 3 kỳ đầu của mình là 1.1, vì con trai lúc mới lên thành phố học còn ham chơi bỏ bê, mình chỉ học cải thiện có 2 môn và điểm tổng kết 8 kỳ bây giờ của mình là 2.7, chuyện bình thường với lớp mình.
    Vì cũng trải qua giai đoạn lo sợ như bạn nên mình có chút kinh nghiệm, mình xin chia sẽ, đầu tiên là đặt ra mục tiêu tối thiểu, từng bước một rồi lấy đó làm động lực, lúc đầu là môn đó phải được điểm C,B chẳng hạn...bạn phải trấn an tư tưởng để không nản chí, ví dụ nếu bạn không đủ tiêu chí để tốt nghiệp trong 4 năm thì có thể bỏ thêm 3 tháng hoặc nữa năm, 1 năm để học cãi thiện môn (chắc bạn cũng học tín chỉ), bạn còn quá trẻ 1 năm chẳng có gì phải ngại, có khi vậy mà có thêm thời gian gắn bó với trường! Cũng cần phải thêm nhiều yếu tố khác, đầu tiên là phải bỏ chuyện tình cảm qua 1 bên, nói thẳng với ng iu bạn là e cần phải học, a cố gắng đừng để e căng thẳng, tránh cãi nhau, hạn chế gần gũi (!xxx), tốt hơn là 1 tháng gặp 1 lần.. kết thân với những đứa bạn vui vẻ, có chí hướng (k cần phải giỏi) rủ nhau lên thư viện học chung trò chuyện, bạn sẽ thấy dễ học hơn, giải tỏa áp lực..gv đưa tài liệu gì thì đọc, làm lại hết, phần lớn sv lười biếng do áp lực vì đọc k hiểu, xin thưa giáo trình đại học k cần hiểu tất, chỉ cần làm theo, nhớ phương pháp và chỉ cần hiểu cái tiêu đề và cái mục đích đạt được (nếu bạn hiểu rõ những thứ trong sách thì chắc bạn đang làm luận án tiến sĩ ^^) nói vậy chứ cũng tùy, đa số là vậy! Còn nữa, như lần trc mình có nói, yếu tố tinh thân, sức khỏe giúp bạn bền bỉ vượt qua áp lực tốt hơn, chúc bạn luôn vui vẻ!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 40 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hahahohohehe Xem bài viết
    Mình hiểu tâm trạng của bạn bây giờ, lo sợ, hoang mang, mục tiêu không rõ ràng! Nếu bạn đã thực sự giải tỏa tâm lý những chuyện khác thì chuyện học để qua môn và dc ra trường k có gì là đáng sợ, thực sự học để chỉ đủ tốt nghiệp thì đơn giản, nhưng cái tối thiểu là phải cố gắng. Mình đang chuẩn bị nhận bằng tốt nghiệp dh, bạn có tin không, mình k bịa chuyện, điểm tb tích lũy 3 kỳ đầu của mình là 1.1, vì con trai lúc mới lên thành phố học còn ham chơi bỏ bê, mình chỉ học cải thiện có 2 môn và điểm tổng kết 8 kỳ bây giờ của mình là 2.7, chuyện bình thường với lớp mình.
    Vì cũng trải qua giai đoạn lo sợ như bạn nên mình có chút kinh nghiệm, mình xin chia sẽ, đầu tiên là đặt ra mục tiêu tối thiểu, từng bước một rồi lấy đó làm động lực, lúc đầu là môn đó phải được điểm C,B chẳng hạn...bạn phải trấn an tư tưởng để không nản chí, ví dụ nếu bạn không đủ tiêu chí để tốt nghiệp trong 4 năm thì có thể bỏ thêm 3 tháng hoặc nữa năm, 1 năm để học cãi thiện môn (chắc bạn cũng học tín chỉ), bạn còn quá trẻ 1 năm chẳng có gì phải ngại, có khi vậy mà có thêm thời gian gắn bó với trường! Cũng cần phải thêm nhiều yếu tố khác, đầu tiên là phải bỏ chuyện tình cảm qua 1 bên, nói thẳng với ng iu bạn là e cần phải học, a cố gắng đừng để e căng thẳng, tránh cãi nhau, hạn chế gần gũi (!xxx), tốt hơn là 1 tháng gặp 1 lần.. kết thân với những đứa bạn vui vẻ, có chí hướng (k cần phải giỏi) rủ nhau lên thư viện học chung trò chuyện, bạn sẽ thấy dễ học hơn, giải tỏa áp lực..gv đưa tài liệu gì thì đọc, làm lại hết, phần lớn sv lười biếng do áp lực vì đọc k hiểu, xin thưa giáo trình đại học k cần hiểu tất, chỉ cần làm theo, nhớ phương pháp và chỉ cần hiểu cái tiêu đề và cái mục đích đạt được (nếu bạn hiểu rõ những thứ trong sách thì chắc bạn đang làm luận án tiến sĩ ^^) nói vậy chứ cũng tùy, đa số là vậy! Còn nữa, như lần trc mình có nói, yếu tố tinh thân, sức khỏe giúp bạn bền bỉ vượt qua áp lực tốt hơn, chúc bạn luôn vui vẻ!
    Bạn viết giống như đọc được hết tâm lý của mình ý! Bạn có thể cho mình biết bạn học ngành gì của trường nào không? Mình thật sự đang lo sợ, hoang mang, có lẽ vì mình chưa thật sự cố gắng. Chúc mừng bạn vì sắp trở thành cử nhân nhé! TB tích lũy 3 kì đầu của mình là 1.86, mình sắp thi kì 4, cứ đang sợ và lo rớt môn đây! Bạn chỉ học cải thiện có 2 môn mà tổng kết là 2.7, chúc mừng bạn lần nữa vì được loại khá nhé! Chắc những học kì sau bạn cố gắng rất nhiều nên mới có kết quả tốt như vậy hả bạn? Mình hâm mộ bạn thật!
    Nếu mình học 4 năm mà không tốt nghiệp được, thì cha mẹ, gia đình, người thân, và rất nhiều nữa, hàng xóm chẳng hạn, sẽ nghĩ mình học tệ lắm, đã học tận 4 năm mà chưa ra, họ sẽ lời ra tiếng vào, lúc đó mình còn áp lực thêm rất nhiều đấy bạn! Nên mình phải đặt mục tiêu nhất định là 4 năm, và chắc chắn 1 điều rằng, nói thì dễ nhưng làm thì khó lắm!
    Chuyện tình cảm thì bạn trai mình vẫn mong muốn mình học tốt, cả 2 cũng không bao giờ cãi nhau, ngày xưa thì có nhưng vì lúc ấy mình trẻ con, hay giận hờn, còn bây giờ có lẽ đã trưởng thành hơn 1 chút! Nhưng việc 1 tháng gặp 1 lần thì có lẽ không thể nào được rồi, vì gia đình 2 bên chắc sẽ thắc mắc mối quan hệ của 2 đứa có phải đang gặp rắc rối không, đại khái là vậy, với lại chỉ vài ngày không gặp mình đã cảm thấy rất nhớ anh rồi. Nếu 1 tháng không gặp mà mình vẫn ổn, thỉ chắc có lẽ mình đã không còn tình cảm với anh nữa (lúc đó thì nguy to rồi), chuyện hạn chế gần gũi (xxx) thì đơn giản rồi vì bỉnh thường 2 đứa vốn rất hiếm khi như vậy!
    Học kì 5, mình sẽ cố gắng, bỏ tật lười biếng, sẽ cố gắng đặt mục tiêu như bạn đã nói! Cũng lại sợ nói được nhưng làm không được quá đi mất! Hic.
    Cuối cùng, mình xin cảm ơn những chia sẻ của bạn, những lời khuyên này thật sự rất hữu ích với mình! Cảm ơn bạn rất nhiều! ^^!
    • 34 Bài viết

    • 38 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Mình xin giảy bày chuyện bên topic kia là mình đóng vai người iu chị đó để nói thôi, thời gian ni cũng rãnh đang chờ việc nên hay lên đây làm trò nhưng mà vậy cũng có ích cho chị đó, mình có rep lại bên kia mà sợ bạn k để ý! Mình đang học kinh tế đn, còn chuyện bạn sợ bị bạn bè người thân cười chê chắc do tâm lý chưa ổn, k ai nói nói gì bạn đâu, or là bạn cứ bịa ra 1 số cớ để học lâu thêm chút là học tiếng anh, tin học, mệt mỏi chưa muốn làm gì hết..nói dối mà k ảnh hưởng đến ai là k có gì xấu đâu bạn, cứ mạnh dạn làm những thứ tốt nhất cho mình bạn nhé!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 40 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #15
    Hihi xin cảm ơn hahahohohehe nhé! Mình đọc bên kia rồi! Lúc đầu không biết hết hồn luôn ấy! Mình sẽ cố gắng! ^^
    • Avatar của anhthangtl
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 521 Bài viết

    • 178 Được cảm ơn

    #16
    -theo ngu ý của mình thì giải pháp tốt nhất cho vấn đề này là bạn nên kết hợp cả 2.
    -bạn còn trẻ bạn phải xác định được hạnh phúc là gì.mình cần những gì để có hạnh phúc.chồng thương yêu gia đình chồng quý???
    -mình chỉ nêu những được và mất cho hiện tại của bạn thế này.theo hai hướng thì.
    +nếu bạn học tiếp ko cưới chỉ yêu thì rất dễ có những lần nhỡ nữa.và có thể bạn sẽ đánh mất người ck tốt.
    +nếu bạn cưới và bỏ học bạn sẽ được ck thương yêu?gia đình ck quý?
    nhưng bạn có nghĩ.khi bạn không có cv bạn sẽ phải sống thế nào nuôi con.dựa hết vào gia đình ck.mua sữa cho con cũng ngửa tay xin mẹ ck.bạn bầu bí nghén muốn ăn gì cũng xin mẹ ck.rồi nhà ck có trọng nam khinh nữ không nếu bạn sinh gái.
    cho nên tốt nhất vẫn là sự kết hợp cả hai.hãy học xong kiếm cho mình 1 công việc văn phòng.lương dù ít nhưng chủ động kinh tế và sẽ ko bị khinh nếu có bất đồng.nữa là có nhiều đãi ngộ khi e có bầu.rồi thì với vợ đi làm ck cũng sẽ tâm lý hơn....còn về phía nhà ny e nên qua lại như con cái trong nhà.hãy tập làm 1 người con dâu tốt.định nghĩa đúng thì là hãy học cách "biết sống" để được lòng bố mẹ ck tương lai.và ny hiện tại thì có kế hoạch và phương pháp tránh thai tốt hơn.hãy động viên ck nghĩ cho kinh tế tương lai....
    e sẽ được nhiều hơn mất nếu e "biết sống".chúc e có những lựa chọn đúng đắn
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 40 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi anhthangtl Xem bài viết
    -theo ngu ý của mình thì giải pháp tốt nhất cho vấn đề này là bạn nên kết hợp cả 2.
    -bạn còn trẻ bạn phải xác định được hạnh phúc là gì.mình cần những gì để có hạnh phúc.chồng thương yêu gia đình chồng quý???
    -mình chỉ nêu những được và mất cho hiện tại của bạn thế này.theo hai hướng thì.
    +nếu bạn học tiếp ko cưới chỉ yêu thì rất dễ có những lần nhỡ nữa.và có thể bạn sẽ đánh mất người ck tốt.
    +nếu bạn cưới và bỏ học bạn sẽ được ck thương yêu?gia đình ck quý?
    nhưng bạn có nghĩ.khi bạn không có cv bạn sẽ phải sống thế nào nuôi con.dựa hết vào gia đình ck.mua sữa cho con cũng ngửa tay xin mẹ ck.bạn bầu bí nghén muốn ăn gì cũng xin mẹ ck.rồi nhà ck có trọng nam khinh nữ không nếu bạn sinh gái.
    cho nên tốt nhất vẫn là sự kết hợp cả hai.hãy học xong kiếm cho mình 1 công việc văn phòng.lương dù ít nhưng chủ động kinh tế và sẽ ko bị khinh nếu có bất đồng.nữa là có nhiều đãi ngộ khi e có bầu.rồi thì với vợ đi làm ck cũng sẽ tâm lý hơn....còn về phía nhà ny e nên qua lại như con cái trong nhà.hãy tập làm 1 người con dâu tốt.định nghĩa đúng thì là hãy học cách "biết sống" để được lòng bố mẹ ck tương lai.và ny hiện tại thì có kế hoạch và phương pháp tránh thai tốt hơn.hãy động viên ck nghĩ cho kinh tế tương lai....
    e sẽ được nhiều hơn mất nếu e "biết sống".chúc e có những lựa chọn đúng đắn
    Cảm ơn nhiều lắm ạ! Mình cảm thấy đây là 1 lời khuyên được phân tích rất hữu ích và hợp lý! Mình cũng nghĩ như thế đấy! Mình cần chủ động vê kinh tế, mình sẽ là 1 cô gái độc lập, mình không thích dựa vào bất cứ ai! Bây giờ mình sẽ ráng học, vì tương lai của mình và vì gia đình! Cảm ơn bạn lần nữa nhé!
    • Avatar của anhthangtl
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 521 Bài viết

    • 178 Được cảm ơn

    #18
    chuẩn rồi điều bạn đang hướng tới đó chính là nét đẹp của người phụ nữ đó.và khi người phụ nữ đẹp thì không khó gì để có hạnh phúc trọn vẹn cả.chúc bạn luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 78 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #19
    Tớ cmt ít, và nếu cmt sẽ rất ngắn gọn.

    Sau khi ra trường và đi làm, từ tầm gương những đứa bạn không việc và lấy ck thì đã rút ra kinh nghiệm:

    1. Nuôi được mình mới nuôi được người khác.

    2. Xã hội cực kì trọng bằng cấp, kể cả doanh nghiệp tư nhân. Bản thân mình nghĩ, biết là quan trọng là năng lực, nhưng cái bằng nó là visa cho mình vào cửa. Ko có nó thì chịu đứt.

    3. Ko có việc làm, bị phụ thuộc vào chồng sau đó nó sẽ mỉa mai, coi thường mình.

    Theo mình cưới giờ cũng đc nhưng vẫn nên đi học tiếp. Có bạn vừa nuôi con, vừa đi học vẫn rất ok. Hơn nữa bạn đc sự ủng hộ từ 2 gia đình cơ mà. Hậu phương vững chãi thế mà
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 40 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguyenmui37 Xem bài viết
    Tớ cmt ít, và nếu cmt sẽ rất ngắn gọn.

    Sau khi ra trường và đi làm, từ tầm gương những đứa bạn không việc và lấy ck thì đã rút ra kinh nghiệm:

    1. Nuôi được mình mới nuôi được người khác.

    2. Xã hội cực kì trọng bằng cấp, kể cả doanh nghiệp tư nhân. Bản thân mình nghĩ, biết là quan trọng là năng lực, nhưng cái bằng nó là visa cho mình vào cửa. Ko có nó thì chịu đứt.

    3. Ko có việc làm, bị phụ thuộc vào chồng sau đó nó sẽ mỉa mai, coi thường mình.

    Theo mình cưới giờ cũng đc nhưng vẫn nên đi học tiếp. Có bạn vừa nuôi con, vừa đi học vẫn rất ok. Hơn nữa bạn đc sự ủng hộ từ 2 gia đình cơ mà. Hậu phương vững chãi thế mà
    Đúng là mình được sự ủng hộ từ gia đình, nhưng mà gia đình mình chưa muốn mình cưới lúc này vì sợ mình không chuyên tâm vào việc học. Vừa rồi gia đình anh có ngỏ lời với mình là tuần sau sẽ đến làm lễ cầu thân (ở quê mình gọi là bỏ rượu). Mẹ mình có vẻ rất khó chịu vì từ trước đến giờ mẹ đã nói là ra trường mới cưới, cha mình thì chưa nghe tin nên mình không biết sẽ phản ứng thế nào! Nhưng chắc cũng không chịu. Mình thật sự mệt mỏi, 1 bên cứ hối thúc, 1 bên thì muốn trì hoãn, mình chẳng biết lựa lời thế nào để mà nói với gia đình anh nữa! Hichic
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2