26/10 : cái ngày định mệnh, ngày khiến cho e và a gặp nhau
27/10: hai chúng ta bắt đầu nói chuyện. Kể từ ngày này, sự quan tâm của a dành cho e ngày càng nhìu, càng nhìu. A đã cho e thấy rất nhiều, sự wan tâm, lo lắng, sự iu thương. Mọi thời gian rảnh, a đều dành cho e. Trong suốt thời gian này, e vừa vui vẻ, vừa hạnh phúc, nhưng cũng vừa lo sợ. Một số người đã cảnh báo vs e về a-1 con người đào hoa, lăng nhăng. Thế mà tại sao e vẫn đâm đầu vào a

29/11 trước những điều a làm, e tin đó là sự thật, e tin a sẽ khác vs những gì người khác đã nói, e muốn chứng tỏ mọi người đã nghĩ sai về a. Hôm đó, e quyết định chấp nhận làm bạn gái a.
Một thời gian, đôi lúc a cáu gắt, đôi lúc a giận dữ, a vẫn wan tâm e, nhưng ko đc như lúc đầu. À, chắc có lẽ wen nhau 1 thời gian ngta sẽ như vậy, ko có gì đc như lúc đầu cả. Nhưng…sao những điều này đến nhanh vậy? chỉ mới có gần 1 tháng thui mà, có vấn đề j chăng??

27/12: e coi tin nhắn của a vs 1 cô nào đó. Cũng những lời lẽ như lúc đầu a dành cho e. Chuyện j đg xảy ra vậy?? chẳng lẽ a chán e nhanh đến vậy sao??? E quyết định ra đi. Ngày đó, e kiên quyết thật, dứt khoác 1 lần mặc dù rất đau khổ
Những ngày sau, a ko giải thích, ko liên lạc vs e, ko nói 1 lời nào. E nghĩ: chắc a đã chán thật rồi, nên chẳng muốn níu kéo.

2/1: e bắt đầu 1 năm mới với 1 tâm trạng thật sốc, đau khổ và như muốn điên loạn
a nhắn tin cho e. E cố tình ko wan tâm, nhưng trong lòng bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn 1 phần nào đó.
Vậy mà, ngay tối hôm đó… Bạn gái a chủ động nhắn tin cho e và nói cho e biết những điều mà có nằm mơ, có tưởng tượng như thế nào thì cũng ko thể nghĩ ra nỗi. THÌ RA, a và cô ấy đã quen nhau 2,3 năm. Tháng 10, cô ấy phát hiện a lăng nhăng, rồi chia tay. Và a cũng vừa mới quay lại với cô ấy 1 thời gian gần đây. Vậy mà lúc đầu a nói với e a và bạn gái cũ ct đã đc 4 tháng. TRỜI ƠI, vậy e là gì của anh? Vậy thời gian wa, tất cả những gì a đã làm, nó có ý nghĩa gì?? Có phải là thật lòng ko??... Mọi thứ, đổ sụp…
3 tuần sau: a gọi điện muốn gặp e, e từ chối. Hôm sau, e chủ động nhắn tin nói cho a biết những gì e đã biết về bạn gái a, về cảm xúc của e vì e ko chịu đựng nỗi. A trách e ko tin a,nói e ko chịu nghĩ cho a, a nói a ko làm những việc đó, a ko biết giải thích như thế nào… và lúc này, cảm xúc của e bắt đầu hỗn loạn, ko biết phải tin vào ai, phải làm gì, e muốn níu kéo, nhưng ko đủ can đảm. E đã luôn muốn tin a, muốn nghĩ a là người tốt, muốn nghĩ rằng liệu có 1 lí do nào đó, nhưng…nhìn vô, ai có thể tin đc, khi a ko giải thích đc rõ rang. A biết ko, chỉ cần a giải thích, dù có là giả dối, e vẫn sẽ tin và chấp nhận. E- 1 đứa lúc nào cũng suy nghĩ nhiều, e cứ nghĩ tới lời nói của a, nghĩ tới những chuyện vừa qua. Qua ngày hôm sau, e ko chịu nỗi, nt muốn gặp e, vì e đã rất nhớ, rất muốn nghe lời giải thích, nhưng a từ chối với lí do "a mệt..."…

20/1, e quyết định chấm dứt mọi chuyện, chấm dứt tất cả. E chặn mọi liên lạc. Từ đây, mọi chuyện sẽ trở thành dĩ vãng. Và nếu có gặp lại a, e sẽ cho a thấy e mạnh mẽ cỡ nào, sẽ luôn vui cười, sẽ là 1 người khác….dù…từ sáng đến tối, trước khi đi ngủ và vừa mới thức dậy, người đầu tiên e nghĩ đến luôn là a. E nhớ a thật nhiều, rất muốn gặp a,muốn níu kéo a quay lại, nhưng lúc nào cũng phải gắng gồng mình, kiềm chế cảm xúc, e đã rất mệt mỏi…
Thời gian trôi wa, cứ qua 1 ngày, là e lại đc biết thêm 1 chuyện về a, biết về cái đời sống của a như thế nào, biết được a là 1 người ntn… Yêu, hận, thù, ghét, thương hại, nghi ngờ,hờn trách, yêu…những cảm xúc ấy cứ lần lượt xoay vòng, hiện hữu trong đầu e.

Tháng 2, cận Tết Ất Mùi, e bỏ chặn số liên lạc. E nghĩ chắc a sẽ ko còn liên lạc với e nữa đâu.
Mùng 5 tết, e và a gặp lại nhau trong 1 cuộc hội họp của 1 nhóm bạn. E và a, cả 2 đều cười nói vui vẻ, chơi đánh bài các thứ, cứ như ko có gì xảy ra, và cũng ko ai nhìn vô mà biết đc giữa chúng ta đã có chuyện j.
Thật ra, ngày hôm đó, e cảm thấy thỏa mãn, thỏa mãn vì cho a thấy e vẫn vui vẻ, và cả…thỏa mãn vì được gặp a. Vì, thời gian wa, e nhớ a, mún gặp a, nhưng chúng ta chẳng có lí do gì để gặp nhau, ngoại trừ những lúc họp mặt cùng bạn bè.
Ra về, a chở e về. Ngồi trên xe, e nhìn vào cái bóng của tụi mình dưới đường. Chỉ mới cách đây 1 thời gian, 2 cái bóng ấy luôn dính nhau, vậy mà bây giờ, cách xa nhau wa. Nghĩ tới mà nghẹn lòng!
Ông trời cứ cho người ta nhiều điều bất ngờ.
Tối hôm ấy, a gọi cho e. Cũng với cái giọng nói dịu dàng ấy, a bảo dạo này công việc khiến a mệt mỏi, a nhẹ nhàng nhắc nhở e đi ngủ sớm, thức khuya ko tốt …và a nói ngày mai a sẽ gọi lại cho e.
A là đồ đáng ghét, a có biết ko?? Sao a cứ khiến cảm xúc của e lúc lên lúc xuống hoài như vậy? cả 1 ngày hôm sau, e cứ cầm đt, chờ mãi, mà chẳng thấy ai gọi
Chắc là e điên, e…phải nói là ngu ngốc wa, sau bao nhiêu chuyện, vẫn như vậy, là sao?? Chỉ 1 lời nói, đã khiến e dao động. Thời gian wa, e đã cố gắng vậy mà…

Sáng sớm mùng 7, e quyết định làm 1 chuyến về quê bạn 1 mình, để rời xa cái SG khiến e mệt mỏi suốt thời gian wa. E cố tình đăng lên zalo, để xem a có wan tâm gì tới ko. Đợi mãi, đến tối, a cũng nt hỏi e đi đâu, đi với ai. Nhưng, có 1 câu a hỏi khiến e phải suy nghĩ, ko biết phải trả lời thế nào: “Đi sao ko nói a”
Phải trả lời ntn đây nhỉ, khi mối quan hệ của chúng ta bây giờ là gì? E ko rõ a đg nghĩ gì nữa. E cố tình đánh trống lảng wa 1 vấn đề khác hết sức bình thường, người ngoài có nhìn vô thì cũng nghĩ đó cũng chỉ 1 cuộc trò chuyện bt của 2 người bạn bè. Nhưng mà, cái cảm giác, phải cố là 1 người bình thường vs 1 người đã từng trải wa vs mình nhiều chuyện và thậm chí vẫn đg còn tình cảm thì…cảm giác đó, ko ổn tí nào.

Mùng 8, e trở lại SG, trong đầu vẫn ko biết tiếp theo nên làm gì.
E vào fb bạn gái a. Có hình a và cô ấy đi chơi chung, đi ăn chung. Vậy là 2 người vẫn tốt đẹp. Vậy tại sao a còn gọi cho e? còn nt cho e làm gì vậy? a ko sợ cô ấy buồn sao? A ko thấy như vậy là wá nhẫn tâm vs e sao? A đg tính làm j vậy??
Suối 1 thời gian dài, e tự hành hạ mình vs những suy nghĩ về a, tự làm khổ mình khi suy nghĩ về chuyện này. E ko tài nào thoát ra đc. Nhưng, thà a lạnh lùng, chứ đừng wan tâm e kiểu đó. E sẽ lại HIỂU LẦM là a có tình cảm vs e đó a ạ!
Hôm nay, e viết những dòng này. Đây ko phải là nhật kí, là 1 lúc e viết ra tất cả. Bởi, từ những ngày đầu tiên, từng vẻ mặt, lời nói của a, e đều nhớ hết tất cả, từng cảm xúc của e khi ở bên a, vui vẻ, hạnh phúc hay đau khổ, e vẫn còn nhớ . Đến tận bây giờ, e vẫn còn nhớ hết.
Tại sao a lại đối xử với e như vậy nhỉ? Thật tàn nhẫn, thật nhẫn tâm. A cứ chơi mãi cái trò kéo đẩy, làm cho tâm trí e cũng chẳng ổn định. Mà cũng do e, e ngốc wa, điên wa nhỉ. Biết hết mọi chuyện nhưng vẫn cứ có 1 hi vọng nào đó. Chắc e điên thật rồi. Chả hiểu sao càng lúc e càng yếu đuối…giờ, e phải làm gì đây a??? Yêu a, e thấy đau khổ wa, nhưng sao lại vẫn cứ yêu…

E lại tiếp tục viết...
26/2 (mùng 8) tối rồi a vẫn gọi cho e. Mà là gần 12h mới gọi. trước đó a đã làm gì?, chắc là dành thời gian cho người kia. Giọng nói đó, giọng nói wa đt, giọng nói e đã luôn nghe mỗi ngày trong 2 tháng. E đã rất nhớ, rất mún nghe. Nhưng bây giờ, e đang làm gì vậy?
Mọi người khuyên e tỉnh táo và dứt khoát. Nhưng e chỉ vừa vui vẻ nc lại vs a thôi mà. Hay là, 1 vài ngày nữa thui, 1 vài ngày nữa, e sẽ dứt khoát 1 lần nữa. hãy cho e 1 vài ngày thui J

27/2 e mới mua đt. A kiu e đem đt wa nhà cho a xem và e đã wa. Cái ngôi nhà ấy, cái phòng ấy, e ko ngờ có lúc lại bước vào lần nữa. Rồi tụi mình đi xem phim, đã có khoảng thời gian vui vẻ. Nhưng lúc ấy, thỉnh thoảng e lại cố kìm nén nước mắt. Vì e ko biết lúc đó mình có làm đúng hay ko? Đó có phải là giấc mơ và e vẫn luôn nghĩ tới người kia.
Xem phim xong, e bảo a chở đi vòng vòng rùi kiếm chỗ ngồi nc. A ghé vào circle K. E đã quất 2 lon bia, có như vậy e mới đủ can đảm nói những gì muốn nói và hỏi những gì muốn hỏi.
Sau khi nc, vậy hóa ra e hiểu lầm a ah? Vậy mà a đã ko giải thích. Suốt 2 tháng wa, e đã đau khổ muốn chết, cứ im lặng, cứ ôm 1 mình, rùi lại tự suy nghĩ 1 mình. Nhưng mà, có 1 câu nói của a khiến e cứ bị ám ảnh mãi “ giờ a ko iu ai”. Vậy là, hiện giờ, e cũng chẳng là gì của a. vậy sao e đối xử vs e như vậy nhỉ? E khó hỉu wa. Nguyên đêm đó, và cả ngày hum sau, lúc này, cứ nhớ tới câu đó của a e đã khóc rất nhiều.
Lúc đầu là do a hứa, a nói sẽ làm cho e cảm thấy hạnh phúc mà. Là a đã nói sẽ ko bao giờ kết thúc. Vậy mà giờ, a nói a ko iu ai. Trong khi e, sau 1 thời gian wa, e còn iu a rất nhìu thì phải làm sao đây?
Đã vậy a còn nói a tính đi tu, huhu, a đi bỏ e zậy hả? rùi e phải làm sao đây? L. E có nên níu kéo a way trở lại? có nên làm a iu e trở lại? nhưng mà e ko đủ tự tin làm việc đó… tình cảm trong a là như thế nào vậy? a biết e đau khổ a có đau khổ ko? A có bùn ko? Có tội nghiệp e ko? Chuyện này, rồi sẽ kéo dài tới đâu đây?

28/2: hôm nay e đc ở bên a. nhưng e ko pk là vs tư cách gì, vì a đã nói a ko iu ai, nhưng, e mún tiếp tục ở bên a, e mún tin a. Làm ơn, mong rằng, đây ko phải là 1 sự lừa dối, đây là sự thật …

1/3 cả 1 ngày chờ a liên lạc, cả 1 ngày khó chịu trong lòng. Tới chìu, a bảo wa nhà a chơi, e thấy thoải mái hơn rất nhìu. Cùng nhau dọn dẹp, cùng nhau nc, rùi cùng đi ăn. Ăn xong về lại nhà a. E quyết định hỏi a về mối quan hệ này. Nhưng, câu trả lời của a thật phũ phàng. A nói ko pk. E hỏi a có iu e ko? Có còn tình cảm vs e ko? A nói giờ a ko còn mún nghĩ đến chuyện tình iu nữa. và ko còn tình cảm vs e. Ohm…vậy sao a còn đối xử vs e như vậy? A thấy như vậy bt mà. Nhưng e lại ko thấy như vậy. Đối vs e, chỉ khi nào có tình cảm vs ai thì mới có thể có những hành động quan tâm thân mật như vậy đc. Câu trả lời của a khiến e như mún chết lặng. E rất giỏi a ah. E đã ko khóc. Về đến nhà vẫn ko khóc. Nhưng… e khó thở, e như mún chết lặng, tim ko pk có đg đập ko. Uk thì chấm dứt rùi a nhỉ. Đã đến lúc e nên tỉnh lại. Kết thúc 1 giấc mơ !