Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Tôi đã làm gì tuổi xanh của tôi?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 24.9K Lượt đọc
  • 320 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #21
    Sau này khi hai bác cháu gặp nhau thường xuyên và nói chuyện nhiều hơn thì tôi biết anh có quan hệ lâu dài với ba cô, và đều đơm hoa kết quả, anh có hai cô con gái và một cậu con trai, "còn ra vào lặt vặt thì không tính, mà anh cũng không biết nữa, ngoài ba cô đó ra, chưa thấy ai gặp anh để bắt đền", anh nói thế.
    Anh có con gái đầu khi anh hai mươi, anh chị cùng tuổi và là bạn từ nhỏ, hai gia đình biết nhau.
    Chia tay tình yêu thứ nhất một thời gian ngắn, anh làm Smod cho diễn đàn arsenal.vn, rồi đi offline và gặp một cô bé sinh viên tỉnh lẻ học ở HN, cực kỳ mê bóng đá! Anh bảo chả hiểu thế nào mà đi ọp đi phượt vài lần là anh đã "ngủ" với nó rồi, không còn trinh, nó có giải thích lằng nhằng gì đấy mà anh quên rồi! Mẹ anh nói không thử thiếc gì cả, mày ngủ với con người ta rồi thì phải chịu, bà chu cấp cho cả hai đứa con gái anh.
    Khi tôi mang bầu đến tháng thứ tư, bụng hơi lộ rồi, anh hỏi tôi có muốn làm đám cưới hợp thức hoá không, tôi nói chả cần, tôi chả còn ai thân thích trên đời nữa, thiên hạ nói gì thì kệ họ. Với lại bụng hơi to mặc áo dài hay soirée đều xấu òm!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #22
    Anh kể chị thứ nhất đanh đá từ bé, chửi bậy thôi rồi, nhưng khiếp nhất là lúc chị sinh em bé, đau quá nên chị vừa gào khóc vừa chửi, anh khi ấy mới hai mươi, còn trẻ con nên ngượng quá, bỏ về, cho các cụ hai bên ở đấy mà nghe.
    Chị thứ hai chửi bới om sòm khi biết anh làm đám cưới chị thôi chứ không đăng ký kết hôn.
    Anh nói hôm em sinh ku con, anh đứng ở ngoài nghe bác sĩ nói em đau thì cứ kêu lên đi, mà anh không nghe tiếng em kêu.
    - Gì? Em sinh con anh có đến à?
    - Thế em không thắc mắc ai đem mấy túi đồ đến cho em dùng à?
    Anh hỏi tôi có biết chửi bậy không, sao tôi ít nói thế?
    Có chứ, tôi có phải là thần tiên phương xa dạo chơi, bay qua đất nước hạnh phúc thứ nhì thế giới rồi vì yêu mà ở lại đâu!
    Ở cái nước Việt "dân chủ gấp vạn lần" mấy nước tư bản "giãy mãi không chết" này, ra ngõ gặp chửi bậy, lên mạng gặp chửi bậy, dù cho không biết thì học cũng nhanh thôi!
    Nhưng tôi không nói gì, chỉ nghĩ thầm rồi tủm tỉm cười.
    Thôi cứ dịu dàng nhu mì thế, được ngày nào hay ngày ấy!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #23
    Khi chưa có con, mọi sinh hoạt thật đơn giản, dễ dàng. Đêm thức thật khuya, hai đứa vắt kiệt sức vào một vài việc thú vị nhưng mà là thứ yếu, (tức là không phải việc quan trọng chủ yếu trong đời), sáng vẫn dậy kịp giờ đi làm, vẫn đủ sức tươi tỉnh, chính xác trong những việc đòi hỏi tập trung cao độ. Và tôi chả bị đau gì cả!
    Có con rồi, sau mỗi lần làm việc thứ yếu ấy, khi cho con bú, khi căng sữa, tôi đau vật vã mấy ngày. Không ngu ngơ như ngày trước, bây giờ tôi đã hiểu nguyên nhân vì sao khi thấy mấy cô mấy chị mới có em bé (làm chung trong công ty) thường xoa xoa ngực nhăn nhó, không chỉ vì con nó nghiến đâu! Không chỉ vì căng sữa quá nên đau nhức đâu!
    Một chuyện nho nhỏ nhưng không thứ yếu tẹo nào! Đó là phải chuyển sang một bộ phận khác (sếp nói là tạm thời), điều kiện làm việc và thu nhập giảm, cơ hội giao tiếp với khách hàng mới cũng giảm, do đó cơ hội thăng tiến cũng giảm.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #24
    Bác sĩ tâm lý đẹp gần bằng anh, ngoài tứ tuần, giọng nói trầm vừa phải, ấm áp và trong, nghe rất trẻ trung.
    Anh BS trong những lần tôi đến, hỏi han từ từ về nhiều việc trong cuộc sống thường nhật của tôi. Anh vừa cười vừa giả vờ cằn nhằn bệnh nhân xinh đẹp này lạ nhỉ, người ta gặp nhà tâm lý để giải toả nên họ thường nói rất nhiều, kể lể rất nhiều, còn cô em thì hỏi mới nói, lại còn trả lời rất ngắn nữa chứ.
    Tôi hỏi anh BS một số câu về phân tâm học, tôi đọc Freud mà không hiểu mấy. Anh trả lời rất cặn kẽ, anh nói đùa học phí phân tâm học cao hơn phí tâm lý trị liệu đấy nhé.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #25
    Rắc rối của tôi là tôi cảm thấy đau đớn hơn rất nhiều khi bị chút tổn thương nào đó. Anh BS nói ngưỡng chịu đau của tôi rất thấp sau khi sinh em bé, hơi ngược đời so với các phụ nữ khác, sau khi sinh thì ngưỡng chịu đựng đau đớn của phụ nữ thường cao hơn trước.
    Khi cảm giác đau đớn xâm chiếm toàn bộ thể xác và tâm trí, bệnh nhân sẽ không chịu nổi và thường ngất xỉu đột ngột.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #26
    Quái dị hơn nữa là khi cảm thấy đau thì do một cơ chế tào lao bí đao nào đó, thực thể bị tổn thương thật!
    Tôi hỏi anh BS, anh của em có phải bạo dâm không?
    - oh, không đâu em, nó chỉ rất mạnh mẽ thôi, anh nheo mắt cười rồi thêm, và rất đẹp trai!
    Anh BS đã làm một thí nghiệm nhỏ cho cả hai đứa tôi cùng xem.
    Anh dùng hai ngón tay cái và trỏ, nhéo rất nhẹ vào bắp tay tôi, anh bảo tôi nhắm mắt lại rồi nhéo mạnh hơn tí tẹo và nói nhỏ em đang bị véo đau, rất đau. Tôi thấy đau nhói giật mình á lên một tiếng, anh thả tay ra rồi, tôi vẫn nhắm mắt, tôi vẫn còn đau. Một tí sau đó tay tôi đỏ lên cứ như bị cấu véo thật. Anh đẹp trai của tôi kêu trời "nó làm nũng có phép thuật thế này, thảo nào em bị mẹ em mắng là em độc ác tàn nhẫn không biết thương hoa tiếc ngọc", anh BS cười và nói anh không hỏi chi tiết nhưng anh hiểu rồi đấy.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 222 Bài viết

    • 51 Được cảm ơn

    #27
    tuổi xuân qua đi rất nhanh, ngoảnh đầu lại cảm thấy bản thân chưa kịp làm gì thì nó đã trôi qua rồi.
    Cho đi và nhận lại, triết lý sống mà Tôi đang theo đuổi.
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #28
    Con tôi được bốn tháng, anh bảo làm giấy khai sinh cho con.
    - Mẹ anh cho phép con mang họ của anh, hai đứa kia cũng thế.
    - Thế à, em làm khai sinh cho con của em rồi, họ tên cha: vô danh.
    - Hả???
    - Anh chẳng đã nói em muốn thì tự đẻ tự nuôi còn gì!
    Anh im lặng một lát.
    - Em thấy bác giúp việc mẹ anh giới thiệu chu đáo đấy, tuần này anh nói bác bắt đầu trông con em nhé.
    - Ừ, mà em cũng tinh tướng vừa vừa thôi nhé, lúc nào cũng con em, con của em, một mình em mà đẻ được nó à?
    Tôi bật cười, không nói gì.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #29
    Mệt quá, thở không nổi.
    Còn bao nhiêu việc phải làm, mà con tôi sốt mọc răng nữa! Bác giúp việc phải về quê đưa đám người họ hàng mấy ngày.
    Có nên gọi đt cho anh không nhỉ?

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #30
    Tôi đoán anh sẽ cằn nhằn sa

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #31
    Hãy trân trọng những gì mình có!
    Ngụy biện!
    Thế tôi phải trân trọng những cơn đau thở không ra hơi của mình à?
    Thế tôi phải trân trọng những khi đi làm về, vội vàng đón con ở nhà trẻ, vội cho con bú vừa rên vừa thở dốc, dỗ con ngủ xong rồi vừa ôm ngực vật vã, vừa quần quật làm việc nhà như mấy hôm nay à?

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #32
    - alo, em ăn trưa chưa?
    - em không muốn ăn
    - sao thế, đi ăn với anh nhé
    - thở dài, không nói gì
    - em sao thế, em mệt à, anh sang bên ấy nhé
    Không phải tôi, đấy là cô bạn cùng làm, cô ấy mở loa vì tay đang bận cầm để ăn pizza với mấy chị em trong phòng.
    Tôi không chắc mình có hạnh phúc hay không, nếu có một chàng nghèo nghèo, xâu xấu một tẹo, luôn quan tâm săn sóc mình như thế. Hình như thỉnh thoảng cô ấy cũng cảm thấy chán chán?

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #33
    Tôi chưa biết hạnh phúc là gì.
    Đôi khi vui, thoả mãn, cười thật sự.
    Nhưng có lẽ đấy chưa phải là hạnh phúc.
    Tôi biết đau là gì, mệt và thất vọng là gì, chán nản là gì, biết rõ lắm!
    Trong mắt người khác, tôi khoẻ mạnh, xinh đẹp, tươi tắn, hài lòng.
    Tôi biết cách giấu một tiếng rên muốn bật ra trong một nụ cười ra tiếng, tôi biết giấu một tiếng thở dài trong một nụ cười toe toét, tôi biết giấu nước mắt trong vài cái chớp mi.
    Ở nhà một mình, tôi chỉ thở và thở, rên rỉ và thở, ôm ngực và thở, nằm xoãi ra thở, làm bếp vừa rên vừa thở, phơi quần áo và thở, lau nhà và thở, cứ thở hổn hển cả ngày, cứ vừa làm việc vừa xuýt xoa thở dốc.
    Tôi đã thử khi được nghỉ ngơi một vài ngày, không làm gì cả, chỉ nằm thôi, đói thì gọi người ta mang thức ăn đến, ăn xong nằm tiếp, nguyên một ngày, đêm ngủ bình thường, sáng hôm sau khi ngủ dậy tôi cảm thấy như mình vừa được trở lại ngày xưa, nhẹ nhõm, khoẻ mạnh, hơi thở êm ái, điêù hoà.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #34
    Cảm ơn chúa trời
    cảm ơn jesu christ
    cảm ơn thánh alah, thánh mohamed
    cảm ơn đức phật
    cảm ơn bồ tát
    bác giúp việc đã trở lại rồi!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #35
    có con, tôi chưa thấy niềm vui nào cả
    chỉ mệt thôi
    và rất thương

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #36
    Anh đẹp trai của tôi nói hay là em chuyển đến ở với anh đi, có thể vì thiếu hơi giai đẹp nên em mệt đuối thở không nổi đấy thôi.
    Anh nói đã nhìn thấy tôi vật vã mệt nhọc làm việc nhà khuya hôm ấy và anh lẳng lặng đi về. Tại sao tôi không gọi anh đến giúp tôi?
    Tôi không biết!
    Có lẽ vì từ xưa đến giờ tôi cứ một mình tự lo cho mình, thế thôi!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #37
    Dì tôi kêu buồn nên đi tập khiêu vũ dưỡng sinh với một bác thiếu tướng nghỉ hưu, dì nói ông ấy đại tá nhưng trước khi về hưu được thăng cấp tướng, vợ bác thiếu tướng lúc ấy về quê sống cho yên tĩnh.
    Dì tôi chả bao giờ đi làm, chỉ ở nhà và đi mua sắm, đi thăm bạn bè, đi tập này nọ ...
    Bố tôi bị đau tim vài lần, nhờ cấp cứu kịp thời nên bố phục hồi và đi làm tiếp. Còn mấy năm nữa mới đến tuổi nghỉ hưu thì bố tôi mất đột ngột vì nhồi máu cơ tim. Sau khi bố tôi mất, dì tôi chuyển sang nhà bác thiếu tướng ở luôn cho tiện việc tập luyện.
    Trước đây tôi chưa bao giờ biết mình có một cô em họ, nhưng khi bố mất thì dì dẫn em ấy đến nhận họ hàng, em ấy lớn hơn tôi tám tuổi (nhưng nhìn già hơn tuổi mà em ấy nói), có hai đứa con cũng hơi lớn rồi, ở quê, lên Hà nội làm thuê lâu lâu mới về quê. Lúc đầu dì nói em ấy là con của chị gái dì, vậy thì chả họ hàng gì với tôi cả! Sau đó em ấy nói bố em ấy là em họ của bố tôi. Một thời gian sau em ấy và dì thống nhất ý kiến mẹ em ấy là em họ của mẹ tôi. Đến đấy thì tôi chịu, mẹ tôi là ai tôi còn không biết nữa là em của mẹ.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #38
    Con trai cô em họ tôi đã bán cho tôi một thông tin thế này: Cô ấy sẽ xin đăng ký tạm trú vào nhà tôi, là em họ. Một ngày đẹp trời nào đó, tôi mệt mỏi đau đớn quá, ôm con bay qua lan can từ căn hộ tầng mười hai xuống chứ không đi cầu thang bộ hay thang máy, cô ấy là em họ sẽ thừa kế căn hộ này và một số tài sản khác mà dì biết.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #39
    Anh đẹp trai của tôi post ảnh của anh khi còn bé và ảnh con tôi lên facebook, hai đứa giống nhau đến nỗi ai cũng tưởng là ảnh của một bé thôi.Có hai cô xinh đẹp, thường hay đong đưa với anh trên facebook vào comment: em có thể đẻ cho anh một ku cậu đẹp y như thế này, anh cần gì phải up ảnh hồi bé lên. Anh trả lời bằng cái icon trái tim cười toe toét.
    Anh nói em bướng bỉnh ngu ngốc thế đủ rồi đấy!
    Thế tại sao khuya hôm ấy thấy em làm việc một mình, mệt lắm, anh lại bỏ về?
    Anh đứng nhìn một lúc, xót ruột lắm, mà lúc ấy em làm sắp xong rồi, anh cũng chả giúp được bao nhiêu nữa.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87
    • 308 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #40
    Không phải là bướng, tôi không phải là tiểu thư lá ngọc cành vàng được cưng chiều quá nên hư.
    Tôi chỉ đang hình dung ra cái cảnh được anh cưới về làm vợ chính thức, rồi suốt ngày suốt tháng suốt năm phải học cách giữ chồng, có lẽ suốt ngày lên mạng học chiêu này để làm đẹp, chiêu kia để chồng mê.
    Rồi thỉnh thoảng mình cũng mệt mỏi, cũng không đủ sức gồng mình mãi, cũng cần nghỉ ngơi chứ.
    Rồi một ngày nào đó, lại có một em sinh viên tỉnh lẻ, cực kỳ mê đua xe F1 (anh đang làm mod bên trang ô tô), rồi chả hiểu thế nào mà anh lại có con với em ấy ...
    Ôi zời! Nghĩ đến đấy thôi, tôi đã chóng mặt, hạ huyết áp rồi.
    Đời người con gái, chỉ cần ai đó chịu cưới mình, thế thôi à?
    Làm ở bộ phận này vui thật! Làm ba tiếng là xong việc của cả ngày, không được/phải tiếp xúc với khách hàng, chỉ có mấy chị em trong phòng với nhau nên tán đủ thứ chuyện trên đời.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của daothuytien87