Nhật ký mẹ mang song thai mất con ở tuần 27.

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 14.4K Lượt đọc
  • 47 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 189 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    #1
    Thứ 4. Ngày 05/11/2014
    Ngày đầu tiên xuất viện về nhà!
    Một mình mẹ thui thủi 1 mình trên căn phòng quen thuộc ở tầng 2 nhưng sao mẹ thấy cô đơn quá...
    Đã 2 ngày nay mẹ ko còn đc có cái cảm giác các con đg đùa nhau trong bụng mẹ, và cũng 2 ngày nay bố mẹ đg chìm trong nỗi mất mát to lớn...
    Khi biết có bầu cũng là khi bố mẹ vui mừng khôn xiết, có lẽ ko có ngòi bút nào có thể diễn tả nổi niềm vui của ba mẹ khi ấy, bố là người rất yêu thương mẹ, đã 10 năm qua kể từ ngày lấy bố và sinh anh Hải Minh khoảnh khắc có bầu lại thật ko gì diễn tả nổi. Mẹ vui đêm đó ko chợp mắt nổi, bố cũng vui khi biết đg có 1 mầm sống đg từng ngày từng giờ lớn lên trong bụng mẹ...
    Khi được 5 tuần thì mẹ bị ra huyết, mẹ lo lắng gọi bác sĩ điều trị và đc kê đơn thuốc uống giữ thai, khi đc 8 tuần cũng là lúc niềm vui của bố mẹ đc nhân đôi vì khi đó mẹ đc biết đg có 2 nhịp tim đập trong tử cung của mẹ. Thật đúng là 1 điều kỳ diệu, các con là những thiên thần đg đến với bố mẹ, bố mẹ đã hạnh phúc vô bờ...
    Các cơn ốm nghén bắt đầu kéo đến, mẹ nghén gấp đôi vì có 2 thai, mẹ ko ăn uống được nhiều, ăn vào là nôn ra hết, bố rất lo cho skhoe của mẹ và các con nên thường xuyên về sớm giúp mẹ việc nhà, từ ngày bầu bí bố làm hết vc, từ giặt giũ quần áo đến lau nhà rửa bát...bố làm hết dù 1 ngày đi làm bố phải đi gần trăm cây số, nhưng về nhà bố vẫn chăm sóc mẹ và các con chu đáo, lo cho mẹ từng bữa ăn giấc ngủ, mẹ rất hp khi có các con nhưng lại càng hạnh phúc khi lấy bố các con làm chồng. Tuy đk kinh tế nhà mình còn k.khăn nhưng bố luôn giành những điều tốt nhất cho mẹ, phần bố chịu thiệt thòi cũng ko sao, bố đã hi sinh cho mẹ, đã hết lòng thương yêu và chăm sóc các con...
    Rồi 13 tuần trôi qua, bo mẹ đc biết các con khoẻ mạnh qua siêu âm 4D tại phòng khám 56 Hai Bà Trưng. Tuần 14, 15 mẹ đã trải qua 1 đợt cúm nặng, cũng may mẹ ko bị sốt cao, ko phải điều trị thuốc vì sợ ahuong các con nên mẹ đc bsi kê tên 3 loại dịch truyền, sau 2 ngày truyền dịch mẹ đã khỏi hẳn, các tuần khám định kỳ tiếp theo các con vẫn phát triển bt. Tuần 16 mẹ bị đau mắt đỏ vì cả xóm thôn khi đó đg có dịch đau mắt đỏ. Cgang ăn uống bồi dưỡng mẹ cùng các con cũng bước sang tuần 24, khi siêu âm sàng lọc định kỳ 4D tại PK56 mẹ đc biết mình đg bị đa ối, các con là song thai cùng trứng, 1 bánh nhau, 2 buồng ối và các con là 2 bé trai...ra khỏi phòng siêu âm mẹ lo lắng nói với bố "Anh ơi! E bị đa ối rồi..." Khi đó bố còn hỏi mẹ "Đa ối là sao em?" Mẹ tư khi biết có bầu thai đoi đã tìm hiểu rất nhiều về các hiện tượng thường gặp và me biết đa ối là rất nguy hiểm. Khi ấy nước mắt mẹ đã lưng tròng rồi, mẹ bắt đầu lo lắng, bsi thì động viên là ko sao, hẹn 3 tuần sau tái khám. Trong 3 tuần đó mẹ sốt ruột nôn nóng muốn biết tình hình của các con mà nhất là tình hình nước ối ntn nên sau 1 tuần uống râu ngô theo sự mách bảo của các mẹ có knghiem về bị đa ối thì khi khám lại ở tuần 24 đa ối đã về dư ối. Tuần 25 mẹ ngừng uống râu ngô vì sợ nước ối sẽ rút thêm và cuối tuần đó mẹ vẫn siêu âm 4D ở pk Tuấn Thuyên gần bệnh viện 16A, kết quả vẫn là dư ối, tuổi thai của 2 con lệch nhau trên dưới 10 ngày. Bố mẹ lo lắng vì ở tuần 23 khi siêu âm xong bsi Thắng ở pk 56 có bảo mẹ là cần phải theo dõi hội chứng truyền máu song thai vì 2 thai lệch tuổi nhau nhiều và cân nặng cũng lệch nhau gần 2 lạng. Mẹ lúc nào cũng luôn nghĩ lạc quan là các con sẽ ko sao, sẽ chào đời vô cùng khoẻ mạnh và xinh xắn, biết bao dự định, biết bao hi vọng ấp ủ khi các con chào đời khiến bố mẹ quên hết mọi khó khăn trước mắt. Bố yêu mẹ con mình lắm, bố rất tình cảm và luôn cgang vì mẹ và các con. Các con chính là động lực để bố mẹ phấn đấu. Vậy mà...bước sang tuần 27, đi khám định kỳ hôm trước thì rạng sáng ngày hôm sau mẹ có hiện tượng đau bụng âm ỉ, mẹ cố chịu vì thấy cũng chỉ đau bình thường, đến rạng sáng mẹ thấy ko ổn liền bảo bố thuê taxi cho mẹ ra viện C, khi đi mẹ đã mang chăn và giấy tờ tuỳ thân cùng vài vật dụng cần thiết để chbi nhập viện nằm theo dõi có lẽ là phải đến tận lúc sinh các con. Đi đc nửa đường mẹ thấy các cơn đau đến nhiều hơn, khi ấy mẹ lo lắng và nghĩ mình ra viện tới nơi rồi, chắc sẽ ko sao đâu, cố lên các con. Tới cổng viện C mẹ đau quá ko bước ra nổi, bố phải chạy sang dìu mẹ vào phòng cấp cứu. Sau khi khám xong bsi nói "Thai đôi 27 tuần, mở 7 phân", khi đó mẹ bủn rủn chân tay, ko hiểu chuyện gì đg xảy ra nữa? Sao lại mở 7 phân? Như vậy các cơn đau kia là cơn đau chuyển dạ mà mẹ ko biết, bác sĩ nhanh chóng làm thủ tục chuyển mẹ lên phòng đẻ cấp cứu, bố lo lắng tất tả làm hồ sơ nhập viện ở dưới, mẹ hoang mang và thực sự là bị sốc khi biết mẹ phải đe các con ngay bây giờ, thực sự mẹ ko hề chbi t.thần cho tình huống này, mẹ nghĩ là sẽ đẻ mổ cơ và hnay ra viện ko phải là đi đẻ mà là đi điều trị. Thế nhưng sự thật trước mắt mẹ là 5 bác sĩ bu quanh, người thì tiêm bắp đùi, người thì tiêm tay, người thì lấy máu, người thì lấy thông tin, người thì khám...ôi! Mẹ rối trí và hoang mang quá...mẹ đg phải đối diện với vc gì thế này? Mẹ lo sợ vì nghĩ sẽ ko thể đẻ đc các con, mẹ sợ các con ra đời sớm thì sẽ ko sống đc vì các con còn chưa kịp tiêm ttp. Chỉ sau 3 phút tiêm chọc tư vấn và giải thích cho mẹ hiểu chuyện gì sắp diễn ra, các bsi bắt đầu đưa mẹ vào ca đẻ. Con trai Hải Bình ra trước nặng 800g, khi con được bác sĩ đỡ đẻ hỗ trợ đưa ra ngoài mẹ tưởng như đất trời đg sụp xuống dưới chân mình, mẹ thấy đau đớn tột độ khi bàn tay bác sĩ đưa vào cổ tử cung cầm lấy đầu con mà lôi ra, cửa mình của mẹ chưa đẻ thường lần nào nên mẹ cảm thấy đau như bị lôi hết ruột gan ra ngoài vậy. Sau khi con trai Bình đc đưa ra ngoài thì đến lượt con trai An, cũng với những thao tác như vậy bác sĩ đã đưa đc con ra ngoài với cân nặng là 700g. Mẹ đau đớn như thể mình đg đứng trên cửa tử mà chưa biết tình hình skhoe của các con ra sao? Các y tá vội vàng đưa 2 con xuống phòng chăm sóc trẻ sơ sinh tích cực, khi đó mẹ chỉ kịp nhìn thấy cái đầu nhỏ xíu của Hải Bình và Hải An, còn khuôn mặt thì mẹ ko hề đc biết...dù các con nhỏ vì chưa đủ ngày đủ tháng nhưng cửa mình của mẹ vẫn bị rách, khâu 1 mũi trong, 1 mũi ngoài. Mẹ đc chuyển về phòng sau đẻ mà cảm giác đau đớn khi nghĩ tới cảnh mất các con thì nhiều mà cảm giác đau đớn khi vừa trải qua cơn vượt cạn nguy hiểm thì ít, mẹ cứ nằm 1 mình mà nghĩ rồi nước mắt cứ tuôn rơi...khoảng 30 phút sau bố tìm đc đến phòng mẹ nằm, nhìn bố mẹ ko kìm đc nước mắt nhưng mẹ ko dám khóc, sợ bố ko dằn đc lòng sẽ khóc theo, với mẹ bố giờ qtrong lắm, bố mà suy sụp thì mẹ cũng ko còn nghị lực để tiếp tục bước đi. Bố cho mẹ ăn cháo để hồi sức, khoảng 15p sau dì Thuỷ và chú Thành cũng ra, dì chăm mẹ đến 3h thì phải về, khi đó mẹ bắt đầu đc chuyển về phòng 3 tầng 6, giường thì nhỏ nhưng cứ mỗi giường là 2 mẹ cùng 2 con, đôi khi còn có giường 2 mẹ 4 con vì đều sinh đôi cả. Nhìn 2 chiếc vòng màu xanh mà bệnh viện đeo cho mẹ khi chuyển dạ sinh các con trên đó ghi rõ tên mẹ và tên các con mẹ thấy tự hào lắm vì chỉ có mẹ nào sinh đôi mới đc đeo 2 chiếc vòng, màu xanh là con trai, màu hồng là con gái. Mẹ hạnh phúc vì ai cũng hỏi "cháu sinh đôi 2 thằng cu à?"... Nhưng niềm hphuc đó cũng chẳng đc lâu vì sinh các con lúc 9h25 thì đến 5h7p chiều bác sĩ đã báo tin con trai Hải Bình đã mất, khi đó cả bố và mẹ đều khóc...nghĩ tới bao nhiêu sự cgang của cả bố và mẹ mà giờ con đã ra đi...Bà Thuyên, cô Yến, chị Oanh, thím Liên, thím Chuyền, bác Hùng, chú Thành, chú Dạn đã ra thăm mẹ và các con. Gặp ai mẹ cũng khóc...tối đó cô Yến, bà Thuyên và bác Hùng đã ở lại để chờ đến sáng hôm sau sẽ đưa Hải Bình về. Ở nhà ông bà và các cô các bác cũng đã chuẩn bị xong xuôi để chờ đón con...ông đã mua tiểu quách, huyệt đã đc đào xong...chỉ nghĩ tới đó thôi là mẹ ko thể nghĩ đc gì thêm nữa...các con của mẹ phải đc sống hp chứ sao lại ra nông nỗi này??? Sáng hôm sau Hải Bình đc đưa về nhà và đc ông Tưởng làm lễ khâm niệm đàng hoàng tử tế. Bố mua cho con 1 bộ quần áo mới để mặc đưa con về...mẹ ko đc nhìn mặt con...trưa hôm đó mẹ cũng đc ra viện, trước khi về mẹ đc vào thăm con trai Hải An, nhìn con nằm trong lồng kính chân tay bé tí tẹo da dẻ thì thâm tím khiến cho lòng mẹ quặn thắt xót xa...mẹ đã khóc khi đứng cạnh con như thế, thấy vậy bác sĩ vội đuổi mẹ ra...ko cho mẹ nhìn con nữa...Dì Phương ở tận Nam Định cũng kịp lên từ sáng sớm, dì động viên mẹ rất nhiều...dì gọi taxi đưa mẹ về còn bố thì đi xe máy đăng sau. Về tới nhà nhìn thấy anh Hải Minh mẹ đã ôm anh mà khóc, 2 mẹ con cùng khóc...anh Minh đôi lúc lại hỏi "Mẹ ơi! Khi nào các em về...???" Mỗi lần như thế mẹ lại khóc, anh Minh cũng khóc vì biết là 1 em đã mất trước rồi, giờ hi vọng của cả nhà là mong sao em An sẽ mạnh khoẻ để về với bố mẹ thôi...
    Thứ năm Ngày 13/11/ 2014
    Trưa qua bố gọi về lúc 1h hơn nói là bệnh viện gọi cho bố thông báo con trai Hải An đã mất. Khi đó mẹ nghe đt thì anh Minh cũng đg ở bên cạnh mẹ nên anh Minh hỏi :"Em An sao rồi hả mẹ?" Mẹ nói: "Em mất rồi con ạ...!" Nỗi đau đớn khi mất con trai thứ 2 sau 9 ngày con đã cố gắng chống chọi với sự đau đớn về thể xác, sự mệt mỏi về tinh thần khi 1 hài nhi bé nhỏ mới chưa đầy 7 tháng tuổi còn quá non nớt phải gồng mình lên để gánh chịu những cơn đau do thuốc truyền vào tĩnh mạch, do máy móc gắn xung quanh người con... Mẹ thương con mà chỉ biết ngày ngày tụng kinh niệm phật, mong trời phật hãy thấu tâm can mẹ để phù hộ cho con nhanh khoẻ, sớm đc về với bố mẹ và anh Minh...nhưng con đã ko thể trụ lại đc, sau 9 ngày cố gắng dành giật sự sống còn giờ đây con đã ko còn nữa...niềm hi vọng của bố mẹ và anh Minh là con...ngày nào bố cũng ở lại để 2 lần vào thăm con, động viên con hãy cố gắng vượt lên để đc về sum họp bên gia đình thân yêu của mình nhưng skhoe con yếu quá, bác sĩ nói con bị viêm đường ruột hoại tử nên ko tiếp nhận thuốc, vậy mà con vẫn sống để bố mẹ hi vọng đc 9 ngày, con thật là giỏi và dũng cảm, mẹ thấy tư hào về con.
    Sự thật 2 con; Hải Bình mất ngày 3/11 ( 11/9/2014 âm). Hải An mất ngày 12/11 ( 20/9/2014 âm)
    Các con chê bố mẹ nghèo nên ko ở lại với bố mẹ đúng ko? Đúng là bố mẹ nghèo thật đấy nhưng tình cảm của bố mẹ thì ko thiếu...Bố là người luôn luôn dành cho mẹ, anh Minh và 2 con nhiều tình cảm nhất...tuy 2 con giờ ko còn nữa nhưng tình yeu của bố mẹ dành cho 2 con ko bao giờ hết...các con hãy sớm siêu thoát và đầu thai vào 1 gia đình khác và sống thật hạnh phúc các con nhé.
    Bố mẹ đã trải qua muôn vàn khó khăn vất vả trong cuộc sống nhưng với k.khăn lần này mẹ thấy mình như đã kiệt sức hẳn rồi, tinh thần suy sụp...mẹ là người rất bản lĩnh...nhưng giờ sao mẹ yếu đuối quá...mất các con là mất đi cả nửa cuộc đời của mẹ...Niềm vui có các con còn chưa đc bao lâu, từ ngày mang bầu các con đi đâu bố mẹ cũng tự hào về các con, bố thì luôn khoe với bạn bè là vợ đg mang bầu thai đôi, còn mẹ thì mặc dù bụng to ì ạch lắm, đi đâu cũng bị mọi người nói là "Bầu to thế? Sắp sinh à?" Chẳng hiểu sao nhưng khi mọi ngươi hỏi vậy mẹ lại thấy vui, thích cho mọi người thấy sự trưởng thành từng ngày trong bụng mẹ của các con, có người ghen tị với niềm vui của mẹ...sao lại ko ghen tị chứ khi mà mẹ có liền 1 lúc 2 con cơ mà. Niềm vui và tự hào đó chỉ đến với bố mẹ trong vẻn vẹn 7 tháng, và giờ các con đã bỏ bố mẹ để ra đi...dù cho sự thật là như vậy nhưng mẹ khó có thể chấp nhận nó, ngày nào mẹ cũng khóc vì thương các con và thương chính bản thân mình đã ko che chở đc các con, đã ko đưa các con đi đc đến lúc đủ tháng đủ ngày...mẹ yêu các con..hãy phù hộ cho bố mẹ mặc dù các con ko có duyên với bố mẹ nhưng 7 tháng mẹ con mình ở bên nhau đã cùng nhau trải qua biết bao khó khăn trong thai kỳ như vậy là mẹ cũng cảm nhận đc tình yêu mà các con dành cho mẹ. Hãy sớm siêu thoát các con nhé! Bố mẹ và anh Minh yêu các con rất nhiều....!!!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Kimchung8x

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #2
    Ôi xúc động quá. Thương quá đi mất. Mong 2 bé sớm siêu thoát và hạnh phúc với gia đình mới nhé.
    • 269 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #3
    Cầu mong 2 con Hải Bình và Hải An sơm siêu thoát! Mẹ Kimchung8x cố lên! Gắng vượt qua mẹ nhé! Em cũg đang mang bầu hơn 2 tháng! Đang bị động thai! Nằm nhà! Đọc tâm sự của mẹ xúc động k kìm đc nước mắt! Em cũng lo cho con em quá!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Linh_Giang_0107
    • 26 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #4
    Chia buồn với gia đình chị, cố gắng vượt qua chị nhé, em cũng mát con lúc 5 tháng, em hiểu cảm giác đau đớn của chị. Mong 2 bé sớm siêu thoát.
    • 22 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #5
    cố lên mẹ nhé thương quá
    • 189 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    #6
    Cám ơn các mẹ đã chia sẻ nỗi mất mát với gđ mình...!!! Cám ơn các mẹ rất nhiều...!!!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Kimchung8x
    • Avatar của Ngoc1985
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 75 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #7
    Chị ơi đọc tâm sự của chị mà em buồn quá e đang khóc đây, trường hợp của chị sao giống e quá e cũng bị đa ối và sinh non con trai e sinh ở tuần 32 mà cũng chỉ sống được 1 tháng thôi chị ah, hồi đó e đi khám tư bác sĩ siêu âm chỉ nói là dư ối do cơ địa sẽ ko sao đấu, sau đó 1 tháng thì chỉ số nước ối của e đã tăng gấp đôi ghi là đa ối tiếp tục hỏi bác sĩ nv co nguy hiểm ko (e mang thai lần đầu nên ko rành) bs đó bảo là cứ về nhà theo dõi khi thấy trong người có gì bất ổn thì đi cấp cứu!!?? Hic lúc đó thì e đã mang thai 31 tuần, lúc về chồng e lên mạng tìm hiểu thì nói uống nước râu ngô sẽ giảm e uống được 3 ngày đi khám lại thì thấy có giảm chưa kịp vui mừng thì vài ngày sau e có dấu hiệu chuyển dạ và e đc chỉ định mổ e bé của e nặng 2,1kg ở Bv Từ Dũ 15 ngày thì chuyển qua nhi đồng 2, thương lắm chị ah nhìn con đau đớn vì láy ven rồi dây nhợ đầy người phải đưa ống vào phổi để thở nữa rồi sau đó gia đình thay nhau bóp bóng cho bé, e nhớ như in cái ngày mà vc e vừa bóp bóng vừa đưa tiễn con đi nhìn cái cảnh con đang chết dần thật ko có lời nào để tả được. Bé nhà e mất được 4 tháng 2 ngày rồi, e nhớ con lắm mà giờ phải dặn lòng mình phải mạnh mẽ giữ sk để máy năm sau có e be lại nữa, chị cũng cố gắng nhé chị, ôm chị
    • 189 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    #8
    Cám ơn em ngoc1985...!!! Đung là nỗi đau mất con thì chỉ những người mẹ mang nặng con bao nhiêu ngày tháng mới thấu hiểu đc. Chị đã rất vất vả khi mang bầu 2 đứa vì quá kềnh càng, to ngoài sức tưởng tượng, nhưng đúng là vì con nên mẹ có thể vượt qua đc tất cả mà ko quản ngại điều gì, ở tuần 16 trở đi chị đã bị những cơn đau lưng hành hạ khủng khiếp, tưởng chừng như ngồi ko vững, đứng ko xong, ông xã luôn là người sát cánh bên chị để chăm sóc và động viên chị nhiều nhất...nhưng 2 bé nhà chị đều nhỏ quá, nếu trụ đc đến tuần 30 hoặc 32 thì tốt ( bác sĩ nói vậy). Lại nói về bác sĩ, khi mình bị đa ối ở tuần 23 đáng lẽ phải cho mình nhập viện theo dõi thì đằng này lại ko, ko những thế lại còn hẹn 3 tuần sau mới tái khám, chị lo vì đọc trên mạng thì thấy đa ối là rất nguy hiểm mà đấy là bác sĩ của viện C hẳn hoi đấy, chị thì rất cẩn thận, luôn khám theo định kỳ 2 tuần/1 lần thậm chí có giai đoạn phải khám 1 tuần/1 lần, vậy mà đúng là số mình đen đủi, làm khổ cả các con. Nên càng nghĩ càng buồn em ạ! Mà bé nhà e sinh ở tuần 32, lại là thai 1 nặng 2,1kg mà sao vẫn ko giữ đc hả em? Bác sĩ buồn cười nhỉ? Ko cho nằm viện theo dõi mà lại bảo ở nhà nếu thấy bất thường thì phải vào viện cấp cứu ngay. Càng nghĩ lại càng thấy chán vì số chị em mình ko đc may mắn như các mẹ khác. Chị giờ vẫn phải kiêng cữ vì chưa đc 1 tháng, con thì mất mà mình thì cư thui thủi nằm 1 chỗ, buồn...lúc nào ko nghĩ đến thì thôi coi như tạm quên đi, lúc nào có người đên hỏi thăm là lại khóc...chồng thì phải đi làm rồi ko ở nhà lâu với mình đc, cũng may còn có cậu con trai lớn năm nay học lớp 4 cứ đi học về là lên phòng nói chuyện với mẹ ko thì cũng chẳng biết mình sẽ như thế nào nữa....

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Kimchung8x
    • Avatar của Ngoc1985
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 75 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #9
    Chị cố gắng đừng khóc nhiều nha e hồi đó khóc nhiều quá bay giờ mắt mờ hẳn luôn, hồi đó e theo khám tại 1 bs cũng có tiếng làm ở Từ Dũ , hàng tháng theo khám ở đó chi phí cũng gần 1 triệu 1 lần chứ đâu có ít tưởng nghĩ sẽ tốt đẹp ai ngờ thành ra nv, giờ e sợ bác sĩ quá ko tin tưởng nổi nữa. Giờ lên Facebook cứ thấy mấy đứa bạn up hình con cái lại tủi thân và ganh tị hic. Giờ phải cố gắng vượt qua thôi chị ạ,
    • 24 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #10
    Thương chị quá, cố gắng lên nhé chị, em mong chị sớm vượt qua, trời thương sẽ cho bé về lại bên chị thôi.Cố gắng lên nhé.
    • 43 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #11
    Cố gắng lên chị nhé!
    • 60 Bài viết

    • 77 Được cảm ơn

    #12
    xin chia buồn cùng gia đình bạn.
    Rất hiểu tâm trạng của bạn lúc này. Vì mình cũng đã mất bé lúc 27 tuần. Dù việc đã qua gần năm và giờ mình cũng đã có 1 bé gái nhưng nhiều lúc ngẫm lại mình vẫn cảm nhận nỗi đau như mới ngày hôm qua.
    Hạnh phúc là ... biết đủ
    • 61 Bài viết

    • 23 Được cảm ơn

    #13
    Cố lên nha chị, mong 2 bé cũng sớm siêu thoát về với mẹ mới nha. Chị ơi đừng buồn nữa, sớm vượt quá để đón thiên thần mới nhé, 2 bé biết chị thương nhiều như vậy chắc cũng vui lắm.
    • 189 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    #14
    Cám ơn các mẹ nhiều lắm vì đã chia sẻ và động viên mình...!!! Mình sẽ cố gắng để vượt qua nỗi mất mát này để mong đc đón con yêu về. Bây giờ điều quan trọng là phải khoẻ đã các mẹ ạ!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Kimchung8x
    • 24 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #15
    Lạc quan lên nhé chị, mong hạnh phúc sẽ mỉm cười với chị.
    • 189 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    #16
    Cám ơn mẹ nguyen...le nhiều lắm. Mình sẽ cố gắng để vượt qua!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Kimchung8x
    • 189 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    #17
    Hôm nay là tròn 1 tháng 2 ngày rồi đấy Hải Bình và Hải An thân yêu của mẹ!
    Những ngày tháng qua không hôm nào mẹ không cầu nguyện cho linh hồn của các con sớm được siêu thoát...chỉ mong sao 2 con sẽ sớm được đầu thai vào 1 gia đình khác và lớn lên khoẻ mạnh từng ngày.
    BÌNH AN yêu quý! Mẹ chỉ muốn gọi hàng trăm hàng ngàn lần tên gọi của 2 con, bố mẹ và anh Hải Minh đã rất yêu 2 con, mong chờ sự chào đời của các con nhiều biết bao...mẹ không muốn khóc nhưng cứ mỗi lần nhớ tới 2 con và có ai đó hỏi thăm an ủi động viên là mẹ lại ko kìm được nước mắt. Vì mẹ có 2 con cơ mà...mẹ mang bầu sinh đôi tự nhiên sau 9 năm đẻ anh Hải Minh, vậy nên mẹ tự hào về các con lắm, cả anh em họ hàng cô dì chú bác ai cũng đều mừng cho mẹ. Nhưng thật là trớ trêu. Niềm hạnh phúc trong gần 7 tháng cũng đã làm nên những điều kỳ diệu khi các con ở trong bụng mẹ. Có được 2 con mẹ cảm thấy cuộc sống này như có phép màu...vậy mà...trước mắt mẹ giờ đây là sự thật...2 con đã đi xa...đi rất xa...2 con có biết từ ngày mất 2 con mẹ nghĩ chỉ có mình mẹ hôm nào cũng nằm mơ thấy 2 con và mơ đến cảm giác còn mang bụng bầu nhưng hoá ra bố cũng vậy các con ạ! Bố cũng hay ngủ mơ thấy 2 con đấy. Nhưng bố ko dám nói với mẹ, sợ mẹ buồn mẹ lại nhớ các con, chỉ có hôm nọ ngủ trưa mẹ lại mơ về 2 con, mẹ lại khóc ướt hết gối nên mẹ gọi cho bố nói là "Em hay nằm mơ thấy 2 con lắm anh ạ!". Khi ấy bố mới bảo là "Anh cũng hay mơ thấy 2 con!"...các con có linh thiêng hãy phù hộ cho bố mẹ và anh Hải Minh các con nhé! Săp tới 49 ngày, bố mẹ sẽ lên chùa nhờ sư thầy làm lễ cầu siêu cho 2 con. Bố mẹ và anh Minh yêu 2 con rất nhiều...!!!


    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Kimchung8x
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #18
    ngoc1985 va c kimchung8x oi..hãy cũng cố gắng bước qua nỗi đau này nhé..e cũng hiểu cảm giác mất mát này nó ntn mà..e cũng vậy. Con e cũng bỏ vk ck e mà đi..đã 6tháng rồi...phải..6th cũng là khoảng thời gian quá dài c ạ..e nhớ con gái bé bỏng lắm mà e chẳng giám nói ra..ck ecũng nhớ nhiều lắm..mà ai cũng bảo.k đc nhớ nhiêù..kẻo bé k chịu đi đầu thai..cứ mỗi lần thấy nhớ con..e lại phải cố quên..có lẽ mn giờ nhìn thấy e kiểu vô tư quá..vô lo vô nghĩ ntn chắc nghĩ e con nít..k biêts j..thế nhưng ai hiểu đc cảm giác của e đâu..bé nhà em cũng đòi ra gặp bm sớm..mới đc 33tuần mà...bé cũng đc 2kg1..3 hôm đầu bé ngủ ngoan lắm.tới hôm cbi xuất viện thì bỗng đâu con lại sốt..lại vàng da..bs đưa con đi cấp cuu.linh cảm cho thấy có j đó k ổn...tại sao vàng da mà lại phải cấp cuu..tại sao lại phải chuyển lên tuyến trên...sao nằm lồng kính mà con cứ tím người.sao con phải thở oxy..1 loạt câu hỏi đc đặt ra trong đầu...10ng dtri..bs cho biết con bị ntm...giờ đã tạm ổn..tập cho bé bú tốt là đc về...3 ngày trôi qua..con vẫn k chịu há miệng ra để bú...bón sữa cho con con cũng chả nuốt mấy..sao lại thế..mới bế con vào lòng con còn cứng cáp..thấy hơi ấm của mẹ con lại mềmnhũn vậy...bs tới khám cứ chửi mẹ k chịu khó tập cho con bú ..nhưng bs ơi...bs sao k tự bế cháu lên xem coi.cho tới hôm sau..e qua phòng vs con thì chẳng tháy con đâu..đang thắc mắc thì thấy ck đến bảo con sang phòng cấp cuu rồi...chuyện j vậy chứ...bs bao sắp đcvề nhà mà giờ sang phòng cấp cuu là sao..nhìn con nằm đó vs1số dây dợ...nhìn con yêú quá..k hồng hào như trước rùi..bs khám xong lắc đầu là sao..thở oxy mà da mặt vẫn tím...cả ngày con chẳng chịu mở mắt ra nhìn xung quanh j cả...gọi kiểu j con cũng k mở..con nằm im lắm...đêm đó con khóc suốt đêm cho tơisáng...mẹ bế con mà k khỏi k khóc..đến9h con thôi k khóc nữa..nhưng cứ thấy con nấc...mẹ chẳng boeét j kả...cứ tưởng đấy là con đang nấc..nhưng k phải..là dây thần kinh đang co rút...mẹ gọi cho bố con..bố con đãkịp bế con đâu chứ...20 ngày chống chọi..con đã chọn cách ra đi..con mẹ khổ quá..giờ mẹ k biết cho tới lúc nào con mới về vs mẹ đây..bs dặn fải 2 năm nữa..nhưng lâu quá.mẹ thèm bế con lắm
    • 189 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    #19
    Khổ thân mẹ haiyenhoan! Chị cứ nghĩ những ngươi mẹ ko may mắn như chị em mình ít lắm, chắc số phận nó thế nào thôi nhưng ko ngờ còn rất nhiều mẹ phải cùng chịu chung nỗi đau mất mát như chị em mình. Thương em và thương bé quá, chị còn mất 2 bé cùng 1 lúc cơ vậy nên nỗi đau này thật khó nguôi ngoai em ạ. Đúng là trong cs mình vẫn phải tỏ ra cứng rắn trước mặt mọi người mà nhất là trước mặt chồng vì ko muốn anh phải lo lắng, ko muốn anh phải chịu thêm gánh nặng tâm lý về mình nữa, nhưng những lúc có 1 mình là lại nhơ...lại khóc thương các con...Chẳng thể kìm đc lòng...

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Kimchung8x
    • 18 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #20
    Chao cac me!
    Ngay ngay e đoc di doc lai tam su cua cac me de tu dong vien minh.
    E mang song thai hai con gai yeu, nhung cac con e cung roi xa e mai mai khi dang o tuàn 24 thai ky vi bi ro oi.
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3