TIN TÀI TRỢ.

Không có của hồi môn nên bị mẹ chồng đuổi đi, nhưng câu nói của nàng dâu khiến bà phải...

  • 64 Lượt chia sẻ
  • 169K Lượt đọc
  • 0 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 1,078 Bài viết

    • 246 Được cảm ơn

    #1
    Hoa vốn sinh ra ở miền quê nghèo khó bố mẹ quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời nhưng cái nghèo vẫn đeo đẳng. Tuy vất vả khó khăn nhưng bố mẹ cô chưa bao giờ để con cái bỏ học. Biết hoàn cảnh gia đình, 2 chị em Hoa từ nhỏ đã chăm chỉ học hành, thời gian rảnh lại phụ giúp bố mẹ việc nhà.

    Dù không được học thêm nhiều như các bạn nhưng năm đó Hoa vẫn đỗ đại học với điểm rất cao. Ngày con nhập học dù phải chạy từ đầu xóm đến cuối xóm để vay tiền nhưng bố mẹ Hoa vẫn quyết không để con muộn ngày nhập học. Suốt 4 năm trời Hoa vừa học vừa đi làm thêm để giảm bớt gánh nặng cho mẹ ở quê. Đến năm thứ 2 đại học Hoa đã không phải xin tiền nhà mà thì thoảng vẫn tích góp được một ít gửi về cho đứa em đang học cấp 3 mua sách vở.

    Làng xóm ai cũng ca ngợi Hoa hết lời, bố mẹ cũng tự hào về cô lắm. Ra trường với tấm bằng loại ưu, dù không có mối quen biết nào nhưng Hoa vẫn tự xin được một công việc có thu nhập tạm ổn mà nhiều bạn bè cùng trang lứa phải mơ ước. Trong thời gian làm ở đây Hoa được Hùng, anh đồng nghiệp làm cùng phòng để mắt tới.

    Thời gian đầu Hùng rủ Hoa đi cà phê, câu chuyện xoay quanh công việc nhưng sau thì anh cũng để lộ ý đồ tán tỉnh cô. Bạn bè đồng nghiệp cũng vun vào nhưng Hoa nghĩ không bao giờ Hùng yêu mình cả vì anh ở thành phố, nhà có điều kiện lại là con 1, ai lại yêu cô gái nông thôn nghèo khó như cô.

    Thế nhưng suốt 1 năm trời Hùng theo đuổi và quan tâm tới Hoa thật lòng thì cô cũng xiêu lòng, cũng nghĩ anh thật lòng với mình thật. Cuối năm đó Hùng đưa Hoa về ra mắt, tuy nhiên mẹ Hùng đã không có thiện cảm với Hoa ngay từ đầu, bà tỏ thái độ khinh bạn gái của con trai ra mặt.

    Hoa cũng biết sẽ chẳng đi đến đâu nên tìm cách chấm dứt chuyện yêu đương để anh tìm người mới. Tuy nhiên Hùng van xin níu kéo, bảo cô cho anh xin 2 tháng thôi, anh sẽ thuyết phục mẹ bằng được. Nếu không cưới Hoa, đời này anh sẽ không lấy ai cả. Thương Hùng, Hoa cũng ậm ừ đồng ý cho anh 2 tháng nhưng thực lòng cô biết mối tình của mình đã chấm dứt.

    Nhưng thật bất ngờ đúng 2 tháng sau chính mẹ Hùng đã goi điện cho Hoa. Bà muốn cô chấp nhận lời cầu hôn của Hùng để bà làm đám cưới cho hai người. “Bác chỉ có nó là con trai duy nhất, bác không muốn điều không hay xảy ra. Xin cháu hãy bỏ qua mọi chuyện hiểu lầm trước đây, bác sẽ về quê xin cưới hỏi với bố mẹ cháu đàng hoàng”.

    Nghĩ mẹ Hùng thật lòng, Hùng lại si tình đến vậy thì Hoa cũng mừng và gật đầu đồng ý. Và đúng là sau đó Hùng có đưa mẹ về tận làng quê nghèo của Hoa để xin cưới khiến cả nhà Hoa đều cảm kích, ai cũng mừng cho bố mẹ cô vì con gái đã tìm được một nơi tử tế để gửi thân mà không ai biết rằng mẹ Hùng miễn cưỡng làm chuyện này chỉ là vì con trai.

    Đám cưới diễn ra, nhà Hùng đưa cả ô tô sang về rước dâu, cả cái xã nghèo hạnh phúc vì lần đầu tiên có cô gái lấy chồng thành phố. Trước đám cưới 1 tuần bất ngờ bố Hoa bị tại nạn phải nhập viện tốn khá nhiều tiền thuốc mẹn, hôm cưới con gái ông còn chưa ra viện. Thế nên Hoa quyết định không lấy chút hồi môn nào của bố mẹ, dù mẹ cô định trao cho con 2 chỉ khi về nhà chồng cho cô đỡ tủi. Cô bảo mẹ giữ lại để lo cho bố vì bố còn nằm viện dài dài.

    Vậy là Hoa lên xe dâu về nhà chồng mà không có gì mang theo, chồng cô vẫn vui vẻ hớn hở nhưng mẹ chồng thì mặt bắt đầu biến sắc. Tối ấy hôm về nhà chồng sau khi một mình rửa gần 20 chục mâm bát, mẹ chồng lại bắt Hoa giặt cả chậu quần áo cao chất ngất mà mọi người trong nhà thay ra bằng tay thì cô bảo mẹ:

    - Mẹ ơi con mệt quá vì nay đi đường xa, tay con lại bị nước làm nhăn nheo cả rồi, để con bỏ quần áo vào máy giặt mẹ nhé.

    - Không được, cô phải giặt tay, bỏ vào máy thì nói làm gì. Mất tiền rước cô về mà lại còn mất thêm tiền nước tiền điện nữa thì hóa ra tiền tôi là giấy lộn à.

    - Vậy mẹ để sáng mai con dậy con giặt, giờ tay con cứng đơ rồi không giặt được nữa ạ.

    - Cô đừng có lấy lý do để thay cho cái bệnh lười. Đi lấy chồng mà không có 1 xu mang về thì chỉ có làm ô sin thôi chứ đừng hi vọng làm bà chủ ở đây mà ra điều kiện cho tôi nhé. Tôi cưới cho là may lắm rồi. Không làm được thì xách quần áo xéo luôn đi, tôi không cần loại dâu đó.

    Đến nước này Hoa không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Cô nói với mẹ chồng: “Con có ép mẹ phải hỏi cưới con đâu mà mẹ tự nguyện về quê con xin hỏi cưới con đấy chứ. Mẹ thích vừa có con dâu làm ô sin lại vừa muốn mang tiền về cho mẹ thì mẹ cưới vợ khác cho chồng con. Chứ con thì không làm được thứ mẹ muốn đâu”.

    Nói rồi Hoa lên xách luôn cái va li của mình rồi kéo đi ngay đêm tân hôn trước sự ngỡ ngàng của mẹ chồng. Chồng cô lúc đấy mệt quá ngủ không biết. Cô chỉ nhắn lại cho chồng một câu: “Mình có duyên không có phận, chúc anh hạnh phúc, đừng tìm em”.

    Ai cũng có lòng tự trọng của mình cả, con gái đi lấy chồng, may mắn được chồng và nhà chồng yêu thương thì đó là phúc đức, còn nếu không thì nên sớm có quyết định cho mình chứ đừng để bị đè đầu cưỡi cổ, đến lúc hối hận thì cũng đã muộn, tuổi xuân còn đâu mà quay lại. Chồng mà tốt, biết chở che và bảo vệ cho vợ thì còn giữ, chứ còn cũng nhu nhược nốt thì nên vứt các mẹ ạ.


    st
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT