TIN TÀI TRỢ.

Xây danh dự cho dân tộc Việt

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 5.39K Lượt đọc
  • 89 Trả lời

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 2,505 Bài viết

    • 3,287 Được cảm ơn

    #1
    Thế kỷ XIX, với một trái tim đập lạc nhịp với thế giới, cha ông ta đã thất bại khi đối đầu với làn sóng thực dân hóa. Ngày nay, chúng ta đối đầu với làn sóng toàn cầu hóa không thể bằng đôi mắt sợ hãi hay phòng thủ mà phải bằng "tinh thần toàn cầu" và ý thức xây dựng danh dự cho dân tộc thông qua những đóng góp của mình cho nhân loại chung.

    LTS: Cũng trong mạch Định vị Việt Nam trong thế giới của thập kỷ mới, Nguyễn Lương Hải Khôi, nghiên cứu sinh văn học tại Nhật Bản có sự so sánh thú vị sự nghiệp Đổi Mới của Việt Nam và Duy Tân Minh trị của Nhật Bản, từ đó đưa ra kết luận: Để Việt Nam có chỗ đứng trong thế giới toàn cầu hóa này, đất nước cần một cuộc khai hóa văn minh tinh thần quyết liệt như Nhật Bản đã từng thực hiện, trong đó nền văn hóa cần được tái cấu trúc theo hướng tìm đường khai mở cho dân tộc "những chân trời có người bay", nơi "những người bay" luôn tìm thấy mọi loại "chân trời".
    Bài viết dưới đây thể hiện quan điểm riêng của tác giả, trong đó có thể có những vấn đề cần được bàn bạc để làm sáng tỏ thêm. Mời độc giả tham gia tranh luận.

    Nghiên cứu so sánh sự nghiệp Đổi mới của Việt Nam từ 1986 đến nay với Duy tân của Nhật Bản thời Minh Trị (1868 - 1912), sẽ giúp nước ta có một điểm nhìn tham chiếu để nhìn lại chặng đường hôm qua và hoạch định chiến lược ngày mai tốt hơn.

    Quyền tự do cho mỗi người: Từ Fukuzawa Yukichi đến Karl Marx
    Một số sách sử về Nhật Bản ở Việt Nam thường nói về cuộc canh tân Minh Trị chỉ đơn giản như là một chiến lược "mở cửa", nhập khẩu các kỹ thuật hiện đại của các nước tiên tiến. Không phải vậy! Sự nghiệp Duy tân Minh Trị trong bản chất là một sự nghiệp tự khai hóa văn minh của dân tộc Nhật Bản. Chuyện "mở cửa giao thương" và "nhập khẩu kỹ thuật mới" chỉ là bề nổi của sự nghiệp vĩ đại đó.
    Hầu hết các nghiên cứu về lịch sử tinh thần Nhật Bản thời Minh Trị đều khẳng định rằng, bản chất của 30 năm Duy tân Minh Trị là quá trình dân tộc Nhật Bản nhìn văn minh châu Âu để tự khai sáng tinh thần cho chính mình. Họ có cả một dòng "văn học khai sáng", ở đó các nhà văn viết hàng loạt "tiểu thuyết chính trị" để giải thích, không phải chỉ cho quốc dân mà trước hết là cho chính những người lãnh đạo đất nước, hiểu về những giá trị của con người cá nhân, về bản chất của "Tinh thần luật pháp", về dân chủ như một "giá trị đạo đức" và "phương thức quan hệ" trong xã hội, về con đường để rèn luyện văn hóa dân chủ trong mỗi cá nhân, những lợi ích của Nhà nước khi được giáo dục và tuân thủ giá trị đạo đức đó...
    Nhatban1
    Chúng ta thường chỉ nghĩ đến một Nhật Bản chỉ trong vòng 30 năm mà đuổi kịp Phương Tây về kinh tế và kỹ thuật, nhưng chúng ta gần như không nghĩ đến một Nhật Bản khác, một Nhật Bản của "khai hóa tinh thần", cũng chỉ trong vòng 30 năm, các lãnh chúa của họ từ chỗ là những tên chúa đất sống ăn bám vào nông dân, đã tự mình học tập kinh doanh để trở thành tư sản; người nông dân của họ từ chỗ chỉ là "tá điền" của một lãnh chúa nào đó, tiến hóa đến chỗ trở thành "quốc dân".
    Và ngày nay, quan chức nhà nước của họ từ chỗ nghĩ rằng giá trị của bản thân nằm ở sự phục tùng của nhân dân, tiến hóa đến chỗ coi sự lễ phép của mình với mỗi người dân là giá trị đạo đức bình thường trong công việc. Thời Minh Trị kết thúc vào năm 1912, đến nay là 2009, chưa đầy 100 năm!
    Hội nhập với thế giới có nghĩa là đi tìm cơ hội cho dân tộc mình ở phạm vi toàn cầu, thông qua việc tự mình cũng trở thành một cơ hội cho kẻ khác. Để làm được điều đó, Việt Nam không cần đến nỗi sợ hãi, mà cần một "tinh thần toàn cầu" - không phải là vong bản để trở thành "thế giới" - mà là ý thức xây dựng danh dự cho dân tộc.
    Đầu thế kỷ XIX, khi các nước thực dân châu Âu bắt đầu đánh lan đến châu Á, "làm thế nào để bảo vệ tự do của Nhật Bản?" trở thành nỗi đau đáu của trí thức Nhật đương thời. Fukuzawa Yukichi1 đã đề xuất trả lời của mình bằng một câu ngắn gọn. Câu trả lời cho bài toán thời đại đặt ra, đã được ông viết lên lên một tấm lụa trắng bằng lối chữ thảo cực đẹp, và tôi đã được chiêm ngưỡng nó trong Bảo tàng Mỹ thuật Tokyo. Câu trả lời không phải là sức mạnh quân sự, bởi điều đó là hiển nhiên - mà là: "Bảo vệ tự do của Nhật Bản thông qua bảo vệ tự do của mỗi người dân Nhật Bản"
    Trong lịch sử cận đại Nhật Bản, ngành xuất bản và báo chí hiện đại ra đời và phát triển trong ánh sáng của tư duy minh triết đó. Sự nghiệp khai hóa văn minh của họ năm 1868, khác với cuộc Đổi mới của ta năm 1986, bắt đầu không phải bằng mở cửa kêu gọi đầu tư hay nhập khẩu máy móc, mà bắt đầu bằng báo chí và sách vở. Trong trường hợp Nhật Bản, việc khai sáng những tư tưởng và năng lực tư duy sao cho thích ứng với tính hiện đại đã được tiến hành trước và trở thành tiền đề văn hóa cho sự nghiệp canh tân về kỹ thuật và kinh tế.
    Mặt khác, sự nghiệp Duy tân của Nhật Bản không chỉ được bắt đầu bằng khai sáng văn minh, mà còn được thúc đẩy mạnh mẽ bởi một triết học về "tái cấu trúc quốc gia".
    Đọc quyển "Khuyến học" (Gakumon no Susume"), 2 tập hợp các bài diễn thuyết của Fukuzawa Yukichi, ta hiểu rõ một điều mà với đất nước ta đang là một bài học nhãn tiền. Tinh thần cốt tủy của sách này, theo như tôi hiểu, là nếu Nhật Bản bắt đầu bằng nhập khẩu phương tiện kỹ thuật và mở cửa buôn bán, và chỉ dừng lại ở đó, thì sẽ chỉ phát triển đến một mức nào đó rồi dừng lại, bởi lẽ, một dân tộc cắm rễ trong những thiết chế văn hóa và xã hội đối lập với văn minh hiện đại, không thể xây dựng được một nền văn minh hiện đại đích thực.
    Cũng với cái nhìn triết học này, sau khi Nhật canh tân được 17 năm, Fukuzawa Yukichi đề xướng thuyết "Thoát Á luận". Ông cho rằng, để hiện đại hóa thành công, Nhật Bản cần thoát khỏi hệ thống tín điều, hệ thống giáo dục, chính trị và xã hội... theo mô hình lạc hậu của Trung Quốc đương thời, tái cấu trúc thành một hệ thống mà các giá trị hiện đại có thể vận hành."Thoát Á luận", do đó, có thể coi là "con đường thoát khỏi Trung Quốc" của Nhật Bản thời Minh Trị. 3
    FukuzawaYukichi

    Chẳng phải Fukuzawa vẫn đang nói về tất cả các quốc gia đang phát triển ở thế kỷ XXI này đó sao? Đương thời, Thái Lan cũng "mở cửa" nhưng không "khai sáng tinh thần" và "tái cấu trúc" như Nhật Bản, nên dù không bị mất nước nhưng đến bây giờ, sau một thế kỷ rưỡi "mở cửa" trong hòa bình, nước này vẫn đứng chung hàng ngũ các nước đang phát triển.
    Còn Trung Quốc ngày nay, cũng vì lý do tương tự mà sau 30 năm cải cách của Đặng Tiểu Bình, dù có "tăng trưởng" (đến ngoạn mục) nhưng vẫn không có "phát triển". Những gì mà người Trung Quốc đóng góp vào nền kinh tế của chính họ hầu như vẫn chỉ là những gì thuộc về nền công nghiệp cũ. 4
    Trường hợp Việt Nam cũng không khác. Các trường đại học và doanh nghiệp của chúng ta, với một hệ thống tương tự mô hình của các cơ quan hành chính, đã giúp đất nước xây dựng được nền công nghiệp kiểu cũ, nhưng khó có thể xây dựng được nền kinh tế dựa trên tri thức. Bởi dòng chảy sáng tạo không thể khơi nguồn trong một cấu trúc như vậy.
    Nếu Nhật Bản bắt đầu bằng nhập khẩu phương tiện kỹ thuật và mở cửa buôn bán, và chỉ dừng lại ở đó, thì sẽ chỉ phát triển đến một mức nào đó rồi dừng lại, bởi lẽ, một dân tộc cắm rễ trong những thiết chế văn hóa và xã hội đối lập với văn minh hiện đại, không thể xây dựng được một nền văn minh hiện đại đích thực.
    Đứng trước bức lụa của Fukuzawa Yukichi, là "quốc dân" của một nước Xã hội chủ nghĩa, tôi nhớ đến Karl Marx:
    "... Sự phát triển tự do của mỗi người là điều kiện cho sự phát triển tự do của tất cả mọi người!"
    Marx nói vậy ở đoạn cuối chương 2 trong "Tuyên ngôn của ĐCS" 5 năm 1848, trước Fukuzawa Yukichi 30 năm. Quả có những trùng hợp thú vị giữa Karl Marx và... tinh thần Nhật Bản thời khai sáng.
    Về tư tưởng, có lẽ nhiều người Việt Nam sẽ phải trăn trở về sự tương đồng giữa tuyên ngôn của K. Marx và câu trả lời của Fukuzawa. Về cái năm 1848, ở Nhật Bản cũng là năm ra đời cuốn sách "Keihatsu Roku" (Luận văn về Khai sáng) của Hashimoto Sanai. 6 Trong lịch sử tinh thần Nhật Bản, cuốn sách này được coi là điểm khởi đầu của một hành trình tinh thần dẫn đến cuộc Duy tân 30 năm sau đó.
    Dân chủ là một giá trị văn hóa có tính toàn nhân loại mà Châu Âu đã xây dựng từ thời Hi Lạp cổ đại và phát triển không ngừng từ thời Phục Hưng đến nay. Ngày nay, trí thức Châu Âu vẫn nói về Karl Marx như là con người thuộc về nền văn hóa của chính họ. "... Sự phát triển tự do của mỗi người là điều kiện cho sự phát triển tự do của tất cả mọi người!" là hình ảnh lý tưởng của thế giới CS mà K. Marx mơ ước cho nhân loại và ông đặt cho các ĐCS nhiệm vụ kiến thiết thế giới ấy.
    Hồ Chủ tịch, sau những ngày đất nước vừa độc lập, đã nói: Đất nước độc lập nhưng nếu nhân dân không tự do, hạnh phúc, thì độc lập ấy không có ý nghĩa gì. Tư tưởng ấy của Bác hoàn toàn tương đồng với K. Marx và Fukuzawa Yukichi. Tự do của mỗi quốc dân tạo nên tự do của cả đất nước, và tự do của mỗi con người tạo nên tự do của cả cộng đồng nhân loại. Độc lập trước ngoại bang chỉ là tiền đề, không phải là đích cuối cùng!
    Có sự tương đồng giữa Karl Marx, Hồ Chủ tịch và Fukuzawa Yukichi, nhưng tại sao có thể nhìn thấy trong tinh thần Nhật Bản hiện đại và các nước Châu Âu tư tưởng cao đẹp của K. Marx, nhưng điều cao đẹp ấy vẫn là một cái gì xa lạ trong nền văn hoá, trong cách tư duy của đất nước chúng ta?
    Câu trả lời nằm ở chỗ lịch sử cận hiện đại của chúng ta chưa từng có một công cuộc khai hóa văn minh tinh thần quyết liệt và rực rỡ như xứ họ. Chúng ta từng có một Đông Kinh nghĩa thục của Lương Văn Can năm 1908, học tập theo mô hình Khánh Ứng nghĩa thục của Fukuzawa Yukichi ở Nhật Bản, từng có một Phan Chu Trinh, nhưng tiếc thay, dù hết sức sâu sắc về tư duy nhưng tất cả đều ngắn ngủi và chưa triển khai đến tận cùng những giá trị tinh thần mà mình ấp ủ.
    Trong lịch sử hiện đại, trên toàn cõi Phương Đông, trừ Nhật Bản, chưa từng có một quốc gia nào thực sự nghiêm túc tiến hành một cuộc khai hóa tinh thần đúng với bản chất của văn minh hiện đại: xây dựng và bảo vệ tự do của quốc gia thông qua xây dựng và bảo vệ tự do của mỗi công dân!

    Điểm yếu của văn hóa dân tộc trước thời đại mới
    Đầu thế kỷ XXI, dân tộc Việt Nam đối đầu với những thử thách khó khăn hơn Nhật Bản một trăm năm trước. Thế giới ngày nay khi chúng ta mở cửa ra và nhìn thấy đã khác xa thế giới mà một thế kỷ trước người Nhật đã đối mặt. Chúng ta đang cần gấp một công cuộc khai sáng văn minh, và công cuộc ấy không giống với những gì người Nhật đã làm.
    tokyo93
    Họ canh tân trong thời đại của máy dệt và xe lửa chạy bằng than. Trước mắt chúng ta ngày nay là thời đại của chip điện tử, một thế giới toàn cầu hóa, và một nền kinh tế - khoa học mà sự phát triển đích thực phụ thuộc trực tiếp vào khả năng sáng tạo của con người.
    Cuối thế kỷ XIX, Cao Thắng đã dùng khả năng bắt chước tuyệt vời của mình để chế tạo những khẩu súng kíp, chính xác đến mức giặc Pháp phải khâm phục. Nhưng chip điện tử của thế kỷ XXI không phải là cái có thể bắt chước. Từ điểm nhìn này, chúng ta có thể thấy được điểm yếu của văn hóa dân tộc trước thời đại mới.
    Marx cho rằng "lực lượng sản xuất" không bao giờ đứng yên, vì con người luôn có "nhu cầu" phát triển, và do đó, việc cải tiến và sáng tạo trong lao động là "tất yếu", thế nhưng, cái điều "tất yếu" kỳ diệu ấy ở Châu Âu không phải là "tất yếu" ở nước ta.
    Đến tận đầu thế kỷ XX, các cô thôn nữ Việt vẫn dệt vải theo cách mà các cung nữ nhà Lý đã dệt bên hồ Trúc Bạch. Ngày nay, phần đông người Việt đã có thể dễ dàng bỏ tiền ra mua một chiếc xe máy. Nhưng giữa việc biết đi xe máy và việc có thể sản xuất xe máy là cả một khoảng cách về văn hóa.
    Giữa việc sản xuất xe máy và việc cải tiến nó theo hướng tốt hơn cho thế giới lại là một khoảng cách khác, bởi cần đến một năng lực văn hóa cao hơn. Còn khi cái xe máy chưa ra đời mà đầu óc có thể sáng rực rỡ toàn bộ hình ảnh kỹ thuật của nó, lại cần đến một nền tảng văn hóa cao hơn gấp bội.
    Nền tảng ấy là năng lực của tư duy lý tính hướng vào sáng tạo, những phương thức tổ chức khai phóng cho tư duy, và một môi trường xã hội lấy dân chủ làm nguyên tắc quan hệ giữa người với người. Hầu hết những phát minh và sáng tạo quan trọng trong lịch sử hiện đại đều được cống hiến từ các dân tộc mà tính dân chủ của nền văn hóa đạt đến trình độ cao. Mối quan hệ ấy không hề ngẫu nhiên.
    Tất cả những điều trên đã và đang là một cái gì xa lạ với văn hóa của chúng ta. Do đó, nền văn hóa của chúng ta cần được tái cấu trúc theo hướng tìm đường khai mở cho dân tộc "những chân trời có người bay", nơi "những người bay" 7 luôn tìm thấy mọi loại "chân trời".

    Khai phá để phát triển trong kỷ nguyên sáng tạo
    Động lực phát triển của lịch sử nhân loại nói chung và của mỗi dân tộc nói riêng, không chỉ là đấu tranh giai cấp, mà là năng lực sáng tạo của nó. Hay nói như chính K. Marx, trong lịch sử châu Âu, giữa việc sáng tạo ra nền văn minh cơ khí và các cuộc cách mạng tư sản có một mối quan hệ gián tiếp nhưng tất yếu.
    Ngày nay, trong thời đại "toàn cầu hóa", các dân tộc có sức sáng tạo phong phú tìm kiếm con đường sinh tồn bằng cách truyền bá các thành quả sáng tạo của mình đến phần còn lại của thế giới. Lực lượng xung kích của các dân tộc này là các cơ sở R&D ("Nghiên cứu và Phát triển"), các tập đoàn đa quốc gia với hệ thống cải tiến và sáng tạo toàn cầu 8
    Trước đây, những sáng tạo, phát minh, cải tiến đôi khi xuất hiện như là những ngẫu nhiên trong dòng chảy lịch sử, nhưng ngày nay, ở bộ phận tiên phong của thế giới, con người đã tiến đến trình độ có thể vạch kế hoạch kiến tạo những "thời đại mới" trong từng mảng khác nhau của cuộc sống, chủ động như thực hiện một "dự án".
    Do đó, sự chệnh lệch giữa chúng ta và bộ phận tiên phong của thế giới không chỉ là sự chênh lệch về GDP hay những thứ tương tự, mà trước tiên là chênh lệch về thời đại. Để hội nhập vào thời đại này, chúng ta cần một trái tim đập cùng nhịp đập với thế giới, một ý thức về sáng tạo như là danh dự và trách nhiệm của dân tộc trước nhân loại chung, và một cấu trúc mà các giá trị hiện đại có thể vận hành.
    colombe-main2
    Đầu thế kỷ XX, Rabindranath Tagore, trong một lần thỉnh giảng tại Đại học Keio Gijutsu, Tokyo, đã phát biểu rằng mỗi một dân tộc trên trái đất này đều mang gánh nặng một nghĩa vụ với toàn nhân loại, đó là nghĩa vụ cống hiến những sáng tạo của riêng mình cho tiến trình tiến hoá chung của loài người. Thi thánh của Ấn Độ còn tán dương Nhật Bản một cách cường điệu rằng với việc cống hiến quyển tiểu thuyết trường thiên đầu tiên cho nhân loại, kiệt tác "Truyện Genji", dân tộc Nhật đã hoàn thành nghĩa vụ của mình. 9
    Nhưng, "Truyện Genji" ra đời từ nghìn năm trước, mà nhân loại thì tiến hoá không ngừng. Cho nên, nghĩa vụ ấy của mỗi dân tộc không phải chỉ thực hiện một lần là hoàn tất. Ứng với mỗi thời đại, các dân tộc lại phải mang một nghĩa vụ sáng tạo mới đối với giống loài. Đó là một nghĩa vụ vĩnh viễn!

    Danh dự của Dân tộc được tính bằng những sáng tạo
    Và bởi vì cống hiến những sáng tạo cho lịch sử tiến hoá của nhân loại là trách nhiệm của mỗi dân tộc, nên sáng tạo cũng đồng thời là danh dự! Danh dự của mỗi quốc gia được tính bằng những sáng tạo mà nó cống hiến cho thế giới. Trong kỷ nguyên của văn minh sáng tạo, còn gì đáng buồn hơn cho một dân tộc, khi nó chỉ biết ăn sẵn những gì mà trí tuệ của kẻ khác đã tạo ra, còn mình thì không cống hiến được gì hết, dù chỉ là cải tiến một chiếc bút bi?
    Trong lịch sử văn hóa Việt Nam, có lẽ Nguyễn Huy Tưởng là người đầu tiên đặt vấn đề về năng lực sáng tạo của dân tộc, trong vở bi kịch "Vũ Như Tô" (năm 1941). Nguồn lực vật chất eo hẹp của đất nước, sự giản đơn trong tư duy của nhân dân, sự bạo ngược và ngu dốt của kẻ cầm quyền không phải là một "chân trời" để nhà nghệ sỹ sáng tạo nên kiệt tác "Cửu trùng đài". Thông điệp của Nguyễn Huy Tưởng thôi thúc ta suy nghĩ về cái chết của năng lực sáng tạo ở rất nhiều dân tộc trong thế giới hiện đại ngày nay, ví dụ ở một số nước châu Phi, và, quay trở lại, nhìn vào chính mình.
    Năm 1831, Lý Văn Phức đi sứ Trung Quốc, đã tranh cãi kịch liệt với các trí thức Trung Quốc về việc Việt Nam là một vùng đất "man di" hay có "văn hóa", ta có "bản sắc" hay chỉ là "mô phỏng" Trung Quốc. Câu chuyện này cho thấy đầu thế kỷ XIX trí thức Việt Nam vẫn đang chìm vào những chuyện vớ vẩn, trong khi đương thời, năm 1848, Nhật Bản đã có một Hashimoto Sanai bất cần bận tâm đến thái độ của Trung Quốc với mình, ở độ tuổi 15, đã vạch cho dân tộc mình những giá trị tinh thần của thời đại mới. 10
    Mười năm sau "Luận văn về khai sáng" của ông, Fukuzawa Yukichi thành lập Đại học Khánh ứng Nghĩa thục (Keio Gijutsu Daigaku), sau khi đại học này thành lập 10 năm, Nhật Bản canh tân (1868). Từ sau Canh tân, xứ Phù Tang, vốn cũng nhỏ bé như chúng ta, nền văn minh cũng sinh sau đẻ muộn như chúng ta, đã tiến hóa từ chỗ là học trò của Trung Quốc thành người thầy của nó.
    Thế kỷ XIX, với một trái tim... đập lạc nhịp với thế giới, cha ông ta đã thất bại khi đối đầu với làn sóng thực dân hóa. Ngày nay, chúng ta đối đầu với làn sóng toàn cầu hóa, và sẽ ra sao? Việt Nam và Nhật Bản đang tham gia vào tiến trình toàn cầu hóa với hai tâm thế khác nhau. Người Nhật đang là một trong những lực lượng kiến thiết quá trình ấy, còn Việt Nam, phải chăng chúng ta đang nhìn làn sóng khách quan này của lịch sử bằng đôi mắt sợ hãi và tư thế phòng thủ? "Hội nhập" trong nỗi lo "đánh mất", chúng ta không in hình ảnh của dân tộc mình lên diện mạo của nó, lại càng không thể làm cho nhịp sống có một không hai trong lịch sử này mang một phần hơi thở của chúng ta.
    Hội nhập với thế giới có nghĩa là đi tìm cơ hội cho dân tộc mình ở phạm vi toàn cầu, thông qua việc tự mình cũng trở thành một cơ hội cho kẻ khác. Để làm được điều đó, Việt Nam không cần đến nỗi sợ hãi, mà cần một "tinh thần toàn cầu" - không phải là vong bản để trở thành "thế giới" - mà là ý thức xây dựng danh dự cho dân tộc thông qua những đóng góp của mình cho nhân loại chung.
    Là một hệ thống nhỏ tiến vào một hệ thống lớn hơn để phát triển chính mình, và do đó, thay đổi chính hệ thống bên ngoài, Việt Nam cần một triết học về hội nhập, tìm ra con đường tái cấu trúc chính mình thành một hệ thống thích ứng với tính hiện đại. Việc này tuy khó, nhưng không khó bằng những thử thách mà Đảng đã từng vượt qua trong lịch sử.
    Trong triết học cận hiện đại, có triết học về khai sáng (Philosophies of Englightment). Ngày nay, cùng với thời đại của sáng tạo, sự ra đời của "Triết học về Sáng tạo" sẽ là tất yếu. Chúng ta cần du nhập triết học về khai sáng đã có, và không được bỏ lỡ dòng triết học về sáng tạo sẽ đến, hơn thế, cần góp phần định hình diện mạo của dòng triết học ấy, xóa bỏ nỗi buồn của một dân tộc chưa từng cống hiến cho nhân loại một tư duy triết học nào.
    ----
    Xây danh dự cho dân tộc Việt

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 2,505 Bài viết

    • 3,287 Được cảm ơn

    #2
    Ghi chú: [1] Fukuzawa Yukichi (1835 - 1901), nhà khai sáng Nhật Bản. Là nhà tư tưởng vạch hướng đi cho đất nước đến thành công, tinh thông nhiều ngoại ngữ châu Âu (Anh, Pháp, Đức, Hà Lan...) và góp phần chủ yếu quảng bá văn minh phương Tây vào Nhật, thành lập Đại học Khánh Ứng nghĩa thục (Keio Gijutsu Daigaku) năm 1858 để khai sáng tinh thần cho dân tộc. Ông được người dân Nhật ngày nay tôn xưng là "Người đàn ông tạo nên Nhật Bản hiện đại". Hình của ông được in trên tờ 10.000 Yên (mệnh giá cao nhất). Trường tư Keio Gijutsu hiện vẫn là nơi xuất thân của các chính khách chủ chốt của Nhật.
    [2] Fukuzawa Yukichi, Khuyến học, Nhà xuất bản Tri thức, 2008
    [3] Xem thêm 福沢諭吉、脱亜論 (Fukuzawa Yukichi, "Thoát Á luận") �E���_ Thực ra, "Thoát Á luận" có cũng phần tiêu cực không thể quên. Nó gợi ý Nhật cần "đối xử" với Trung Quốc, Triều Tiên và các nước châu Á khác "như người châu Âu đã đối xử", tức chiếm làm thuộc địa. Tuy vậy, phần tích cực của nó, tức triết lý về tái cấu trúc để quốc gia thích ứng với các giá trị hiện đại, thì vẫn còn nguyên giá trị.
    [4] Andre Chieng cho rằng Trung Quốc "thành công" là nhờ vào truyền thống tư duy nương theo "thế" của "Đạo". (Xem: Andre Chieng, Bàn về thực tiễn Trung Hoa cùng với Francois Jullien, NXB Đà Nẵng, 2007). A. Chieng đã "quên" một phê phán nghiêm khắc của F. Jullien với văn hóa Trung Hoa. Tư duy "nương theo thế" có thể giúp con người đạt đến hiệu quả, nhưng đó không phải là con đường đi đến tự do, nền tảng của sáng tạo. Tư duy sáng tạo, cơ sở cốt tử của kinh tế tri thức, là đối lập với tư duy nương theo "thế". Bắt chước, mô phỏng và ăn cắp bản quyền không phải là con đường xây dựng được nền kinh tế này.
    [5] K. Marx, Tuyên ngôn của ĐCS Chu nghia Mac-Lenin
    [6] Xin xem: 橋本左内, 啓発録(Hashimoto Sanai, "Luận văn về Khai sáng") http://www.konan-wu.ac.jp/~kikuchi/jpn/sanai/keihatu.html
    [7] Chữ của Trần Dần
    [8] Ví dụ, xin xem C.K.Prahalad và M.S.Krishnan, "The new age of Innovation: Driving Cocreated Value Through Global Networks", Tata Mgraw Hill, 2008
    [9] Xem trong: 川端康成、美の存在と発見、一草一 、講座社、2007, p. 44 (Kawabata Yasunari, Tồn tại của cái đẹp và sự khám phá, in trong "Nhất thảo nhất hoa", Kouza-sha, 2007, tr. 44)
    [10] Hashimoto Sanai sinh năm 1833, tinh thông 3 ngoại ngữ (Anh, Đức và Hà Lan), viết "Luận văn về khai sáng" năm 1848, khi tròn 15 tuổi. Cuốn sách này lần đầu tiên trong lịch sử tư tưởng phương Đông luận về giá trị của tính độc lập trong tư tưởng ở mỗi cá nhân. Về khoa học, năm 1856, ở tuổi 22, ông tham gia dịch các sách kỹ thuật, ví dụ như kỹ thuật tinh chế sắt, của châu Âu sang tiếng Nhật. Về giáo dục, năm 1857 khi 23 tuổi, ông đề xướng chủ trương hiện đại hoá nền giáo dục Nhật, du nhập giáo dục toán học của châu Âu vào Nhật, và làm hiệu trưởng trường Meikokan, một trường theo mô hình châu Âu đương thời. Về kinh tế và ngoại giao, năm 24 tuổi, ông đề xướng mở rộng giao thương với Mỹ và cải tổ hệ thống quốc nội làm nền tảng khai phóng cho cuộc phát triển kinh tế. Phái bảo thủ chống đối ông kịch liệt và ép ông tự sát năm 25 tuổi. Cái chết của ông đã thúc đẩy tinh thần canh tân của trí thức Nhật mạnh mẽ hơn. Năm đó, Đại học Keio Gijutsu ra đời.
    Xây danh dự cho dân tộc Việt
    • 1,685 Bài viết

    • 4,230 Được cảm ơn

    #3
    thôi bác ạ! người VN ta còn đang bận giành giựt từng đồng (cả từng cành hoa - cám cảnh khi đọc cái topic về bế mạc lễ hội hoa ở HN) để mà trở nên "giàu có", thì nói gì đến sáng với chả tạo! Đừng nói đến khoa học và công nghệ, bác cứ nhìn vào các ngành khoa học cơ bản ở các trường ĐH "hàng đầu" nước ta xem có bao nhiêu sinh viên, có bao nhiêu nghiên cứu, hay bác cứ nhìn tất tần tật các ngành nghệ thuật nước nhà (nơi mà "sáng tạo" được tôn vinh hàng đầu) xem có bao nhiêu sự sáng tạo thực sự hay chỉ là những sự sao chép theo những xu hướng đã có sẵn, dễ được chấp nhận trong khuôn khổ đường lối văn hóa hay là dễ nổi tiếng, dễ kiếm tiền...
    Dẫu sao, cũng cảm ơn Bà zà vì 1 bài viết hay, mặc dù đọc cứ như chuyện khoa học viễn tưởng...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 146 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #4
    Không phải ngẫu nhiên mà có giai đoạn Minh Trị Duy Tân đâu. Không phải chờ đến thời Minh Trị nước Nhật mới chuyển mình.
    Từ khi nhà Tây Sơn và chúa Nguyễn còn tranh giành quyền lực, đã có những người Nhật đi du học châu Âu, dịch và mang về tài liệu về toán, y học, khoa học. Tư tưởng canh tân được hình thành từ thủa đó, được phát triển liên tục trong nửa thế kỷ. Đến thời Fukuzawa, nó được tổng kết thành học thuyết, và điểm mốc phát triển được đánh dấu bằng sự lên ngôi của Nhật Hoàng Minh Trị.
    Từ những năm 1875, Nhật đã tự xây dựng hệ thống tàu điện quanh Tokyo, sau đó đóng tàu chiến, chế tạo máy bay vào đầu thế kỷ 20. Tố chất dân tộc đó ở một tầm cao hơn chúng ta, nên thừa nhận điều đó. Với Việt Nam, hy vọng chúng ta tiến bộ dần, để sau này ở cùng tầm với Thái Lan, thì cũng là tốt lắm rồi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Khat _Vong
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 9 năm
    • 2,037 Bài viết

    • 2,167 Được cảm ơn

    #5
    Vn lúc nào cũng tung hô khẩu hiệu dân mình thông minh lao động chăm chỉ ,rồi nào là tiềm năng thiên nhiên dồi dào. Thế nhưng sau bao nhiêu năm hòa bình vẫn điệp khúc cũ , đất nước ta " vừa" thoát khỏi chiến tranh. Mình là thế hệ đi sau đúng là phải phát triển nhanh hơn các nước khác vì có điều kiện thuận lợi là học hỏi kinh nghiệm, khoa học kinh tế đã có sẵn rồi chả cần sáng tạo gì cả .
    Nhưng ...........
    Nói đến chăm chỉ mình chăm chỉ thật không ? Xung quanh mình hiếm thấy ai làm thêm giờ đến tối khuya mà có khi chỉ chăm chăm đến hết giờ làm cafe nhậu nhẹt. Thông minh ư mình thông mình hơn Nhật Hàn TQ không ? Đúng ra phải cố gắng thì mãi ngủ mơ trong chiến thắng năm nào rồi
    Cứ trách sao người ta gọi mình là mọi rợ . Thử nhìn xem bao nhiêu người Việt ra nước ngoài học được cách sống văn minh, đi lao động thì tỉ lệ trốn ra ngoài cao ngất ngưởng, trộm cắp khắp nơi. Đơn cử như chuyến sang Lào xem bóng đá vừa qua người dân nước họ đã phát sợ. Trong nước thì sao lễ hội hoa tiêu tốn 17 tỷ để đổi lại câu nói " điên " của người nước ngoài . Giữa trung tâm cả nước thủ đô ngàn năm văn hiến mà tranh cướp như cả đời chưa nhìn thấy hoa ? Có gì đáng tự hào ? Văn hóa , kinh tế ? Tranh cãi để chứng minh VN có lịch sử bao năm để làm gì , lịch sử có đẹp đẽ thì cũng là quá khứ . Người ta đánh giá VN ở hiện tại tương lai chứ nhìn vào quá khứ chỉ để tham khảo thôi.
    Chơi vơi !!!!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,869 Bài viết

    • 5,281 Được cảm ơn

    #6
    Bài của dzà ngoan hay nhưng không vào được link. Dzà Ngoan PM cái nhểonttella:
    Bác nay tuy đã Dà dồi
    Dà dồi nhưng vẫn vui tươi

    "Tất cả chỉ là thư giãn"
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của thuyduyen
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,206 Bài viết

    • 836 Được cảm ơn

    #7
    tokyo93
    Ngưỡng mộ bức hình minh họa này quá, lãnh đạo của ta thay vì dòm ngó đất đai của dân thì hãy xây dựng quy hoạch phố xá cho đẹp đẽ, sạch sẽ, xây những công trình to đẹp lúc đó các bác ấy có phần thì chẳng ai ý kiến, ý cò gì hết.
    17 tỷ đồng cho lễ hội hoa rồi thì bao nhiêu tiền cho cái 1000 năm TL, số tiền đó đủ để xây bao nhiêu trường học, bao nhiêu bệnh viện, bao nhiêu thiết bị và đồ dùng dạy học cho sinh viên và các cán bộ nghiên cứu.
    Một khi nhận thấy nước ta thanh bình, phố phường sạch sẽ thì tiếng thơm sẽ đồn ra xa, người ta sẽ tự đến với mình chứ không cần quảng bá nữa.

    Không gây oán trách
    Không gây hận thù
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của pinkmeesy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,047 Bài viết

    • 667 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thuyduyen Xem bài viết
    tokyo93
    Em sợ tấm hình này ý, cái nì ở TQ phải k mấy chị? Gì mà chỉ dành cho xe có bản số khu vực mới được chạy vào cái vòng quay quay đó, cao típ tắp, loạn xà ngầu. VN mới có càu cầu Hàng Xanh được đâu có 1 tầng ( họ cả chục tầng) mà còn lún tùm lum, lỡ làm 3-4 tầng đang chạy thành bay mất :Smiling: Nói thế thui, mong thì cũng mong nước nhà mau giàu có, phát triển, mà muốn thế đầu tiên là cải cách giáo dục hợp lý, chương trình đào tạo thực tiển hơn chứ dù cho có nhìu viện trợ, nhìu doanh nhân đem tiền về đầu tư,.. nhìu và nhìu thứ nữa cũng bằng thừa, chỉ phát triển cục bộ và cục bộ mà thui.
    Vài dòng k bít đúng chủ đề k !, mong Zà và mọi người đừng ném cà chua em.
    :Smiling:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của DNMP
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,957 Bài viết

    • 4,185 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pinkmeesy Xem bài viết
    Em sợ tấm hình này ý, cái nì ở TQ phải k mấy chị?
    Hình như tấm hình này ở Nhật hay sao chị ạ. Em đọc báo về Nhật thấy có mấy hình giông giống thế.

    Zà đi nhiều biết nhiều vào xác nhận hộ cái:rolleyes:.

    Xì pem: Đường cong cong tầng tầng lớp lớp thế này đi xe chắc say lắm nhỉ?:Crying:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của thuyduyen
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,206 Bài viết

    • 836 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pinkmeesy Xem bài viết
    Em sợ tấm hình này ý, cái nì ở TQ phải k mấy chị? Gì mà chỉ dành cho xe có bản số khu vực mới được chạy vào cái vòng quay quay đó, cao típ tắp, loạn xà ngầu. VN mới có càu cầu Hàng Xanh được đâu có 1 tầng ( họ cả chục tầng) mà còn lún tùm lum, lỡ làm 3-4 tầng đang chạy thành bay mất :Smiling: Nói thế thui, mong thì cũng mong nước nhà mau giàu có, phát triển, mà muốn thế đầu tiên là cải cách giáo dục hợp lý, chương trình đào tạo thực tiển hơn chứ dù cho có nhìu viện trợ, nhìu doanh nhân đem tiền về đầu tư,.. nhìu và nhìu thứ nữa cũng bằng thừa, chỉ phát triển cục bộ và cục bộ mà thui.
    Vài dòng k bít đúng chủ đề k !, mong Zà và mọi người đừng ném cà chua em.
    Em Hồng đã về VN chơi tết chưa???
    Trong lĩnh vực xây dựng, khó khăn nhất là xây nhà trên nền đất yếu nên không có kinh nghiệm là dính đòn ngay. Vì vậy không thể so sánh nước khác làm được nhà 100 lầu còn ta thì bó tay vì trình độ kém.
    Nếu về SG buổi tối em có thể đến nhà hàng haiz tự dưng quên mất tên nhưng nó nằm trên đường Nguyễn Hữu Cảnh vào đó ăn nhậu ngắm về phía quận I cũng thấy lung linh lắm vì nó cạnh bờ sông SG.

    Không gây oán trách
    Không gây hận thù
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của forgett
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,450 Bài viết

    • 4,102 Được cảm ơn

    #11
    Năm ngoái mình có đến Thượng Hải , cô đi chung đoàn chỉ vào cây cầu vượt to gấp mấy lần cầu vượt NHC bảo chúng mình , ngắm đi , vì ngày mai họ sẽ phá hủy , xây dựng cây cầu mới nhiều tầng hơn , to hơn và đẹp hơn ... tiếc tiếc là ....
    Haizzzzzzzza , dưng sao tuyền so sánh mình zoi Tung Của thế nhẻm ???????? Bóng đá thì cứ cạnh tranh zới anh Thái lọ , phát triển kinh tế , dân tộc thì chỉ nhìn vào Anh Tung của .... chán
    “Mẹ thương con ra ngồi cầu Ái Tử
    Vợ trông chồng đứng núi Vọng Phu
    Bao giờ nguyệt xế trăng lu
    Nghe con chim quyên kêu mùa hạ, biết mấy thu gặp chàng…”

    https://www.webtretho.com/forum/f186/.../index101.html
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,685 Bài viết

    • 4,230 Được cảm ơn

    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi forgett Xem bài viết
    phát triển kinh tế , dân tộc thì chỉ nhìn vào Anh Tung của .... chán
    Vì anh tc này là anh em "xhcn" với VN ta mà bác! thời xưa có bác Liên xô bị dẹp tiệm mất rồi nên chả học theo dc, bây giờ có mỗi anh tc này để mà so sánh và phấn đấu thôi! Rõ khổ!
    • 3,400 Bài viết

    • 9,628 Được cảm ơn

    #13
    Cảm ơn Bà zà về 1 bài hay :Smiling:.
    Nói về Nhật thì em phục nhiều thứ lắm, nhưng có lẽ phuc nhất là khả năng thiết kế những ngôi nhà chịu đựng được Động đất. Phải nói là cực kỳ phục ấy.
    Em nghĩ chuyện so sánh VN với tc hay Thái Lan thì phần nhiều người nước ngoài hay trong nước sẽ so sánh vì có chung các tiêu chí của Châu Á về dân số, văn hóa tương đồng, trình độ xã hội, lịch sử....Cho nên chuyện so sánh ấy là bìn thường. Mà so với châu á còn chẳng bằng được chị em thì nói chi ra đến Châu Âu, Châu Mỹ khi cách mạng CN của nó diễn ra cách đây hàng trăm năm, hay chí ít thì nó cũng là cái nôi của những nền văn minh lỗi lạc hoặc có những nhà khoa học hàng đầu của thế giới....
    Nói về danh dự dân tộc trên cứ làm gương ắt dưới sẽ noi theo thôi mà. :RaisedEye
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,118 Bài viết

    • 1,187 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Moon_1011 Xem bài viết
    Nói về danh dự dân tộc trên cứ làm gương ắt dưới sẽ noi theo thôi mà.
    Đấy, tất cả đều ok, vướng mỗi chỗ này.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,505 Bài viết

    • 3,287 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi DNMP Xem bài viết
    Hình như tấm hình này ở Nhật hay sao chị ạ. Em đọc báo về Nhật thấy có mấy hình giông giống thế.
    Em Phở có thiên lý nhãn nhể, dòm đc sang tận Nhật
    Quả vậy, Zà định save ảnh để phóng to đọc dững chữ trên đó thì thấy báo tên file ảnh là "tokyo93"

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vo-tích-su Xem bài viết
    Bài của dzà ngoan hay nhưng không vào được link. Dzà Ngoan PM cái nhểonttella:
    Vào bình thường đó bác Sự - tuanvietnam đăng nhều bài nóng nên cái link nó hay lỗi :Laughing:
    • Avatar của ngheO
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 5,342 Bài viết

    • 13,198 Được cảm ơn

    #16
    Khai phá để phát triển trong kỷ nguyên sáng tạo

    Cái vụ “khai phá” quan và dân mình đang làm quá tốt ấy chứ!:Laughing:
    • 2,505 Bài viết

    • 3,287 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thuyduyen Xem bài viết
    17 tỷ đồng cho lễ hội hoa rồi thì bao nhiêu tiền cho cái 1000 năm TL, số tiền đó đủ để xây bao nhiêu trường học, bao nhiêu bệnh viện, bao nhiêu thiết bị và đồ dùng dạy học cho sinh viên và các cán bộ nghiên cứu.
    Nhu cầu ăn, uống, đc học hành, đc tôn trọng và đc thưởng thức cái đẹp là tất yếu khi XH ngày càng phát triển
    Cơ mà nghe nói chi 17 tỷ ăn chơi dảy múa và chuốc lấy dăm cái tiếng xấu trong mấy ngày, xong - lại cái xem ảnh này... ài ài ài, dịn ăn dịn mặc dịn chơi vài tỵ mà mua lấy dăm con tàu khủng tuần biển chẳng đáng hơn sao?
    images1904631_bienphong13
    Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng tăng cường tuần tra trên biển để bảo vệ chủ quyền lãnh hải. Ảnh: HC
    https://www.webtretho.com/forum/f26/n...-trung-448734/
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mecunkin
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 12 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 3,768 Bài viết

    • 6,981 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ngheO Xem bài viết
    Khai phá để phát triển trong kỷ nguyên sáng tạo

    Cái vụ “khai phá” quan và dân mình đang làm quá tốt ấy chứ!:Laughing:
    Khai & Phá chứ không phải Khai phá!

    Thời nay người ta trọng người xây nhà to biệt thự, chả ai quan trọng gì xây danh dự cho dân tộc. Hic, nghĩ mà buồn! Hèn không phải vì nghèo mà hèn vì cứ tưởng mình văn minh sẵn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Khat _Vong
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 9 năm
    • 2,037 Bài viết

    • 2,167 Được cảm ơn

    #19
    Đừng trách người sao cứ dòm ngó mình hãy trách mình không đủ mạnh để đi dòm ngó người
    Chơi vơi !!!!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của thuyduyen
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,206 Bài viết

    • 836 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Bà zà chăm ngoan Xem bài viết
    Nhu cầu ăn, uống, đc học hành, đc tôn trọng và đc thưởng thức cái đẹp là tất yếu khi XH ngày càng phát triển


    Cơ mà nghe nói chi 17 tỷ ăn chơi dảy múa và chuốc lấy dăm cái tiếng xấu trong mấy ngày, xong - lại cái xem ảnh này... ài ài ài, dịn ăn dịn mặc dịn chơi vài tỵ mà mua lấy dăm con tàu khủng tuần biển chẳng đáng hơn sao?

    images1904631_bienphong13
    Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng tăng cường tuần tra trên biển để bảo vệ chủ quyền lãnh hải. Ảnh: HC
    https://www.webtretho.com/forum/f26/n...-trung-448734/
    Gần 1 triệu USD chứ có phải ít ỏi gì đâu nhể. Rồi đến lúc củ chuối còn không có mà đào nữa Zà ạ.
    Ngậm ngùi chuyện thưởng Tết giáo viên

    30/12/2009 23:23

    T8a62421183
    Cuộc sống của giáo viên công tác vùng sâu, vùng xa đang chịu nhiều thiệt thòi - Ảnh: N.X.D
    * “Chuyện trong mơ”
    Giáo viên vẫn không khỏi chạnh lòng khi nhắc đến chuyện thưởng Tết, đặc biệt là những người vốn đã chịu quá nhiều gian khổ khi bám trụ dạy học ở vùng khó khăn.

    Chạnh lòng...
    Ngành GD-ĐT không có gì đã đành, chính quyền địa phương cũng không có ngân sách để chi cho việc thưởng Tết, vì không có trong quy định.
    Theo nhận định của Ban Chính sách, Công đoàn Giáo dục VN, ở khu vực thành thị, học sinh theo học đông thì các trường có nguồn để thưởng Tết cho giáo viên khoảng từ 300.000 - 500.000 đồng. Còn ở nông thôn, miền núi thì may lắm chỉ có dăm chục ngàn đồng, nhiều nơi mua được cho giáo viên gói kẹo, bánh hoặc ít gạo... còn lại hầu như không có gì. Các địa phương hỗ trợ được đến đâu thì các giáo viên có khoản thưởng Tết đến đó, chứ không thể bắt buộc.
    Ông Vũ Văn Trà - Phó giám đốc Sở GD-ĐT Hải Phòng cho biết: do không có trong quy định về chi ngân sách cho thưởng Tết nên Sở GD-ĐT cũng chỉ có thể đề nghị các địa phương, các đơn vị trường học quan tâm đến việc chăm lo quà Tết cho giáo viên. Còn chăm lo đến đâu thì hoàn toàn phụ thuộc mỗi nhà trường, mỗi quận huyện.
    news-pbdes“Nhà nước cần xem xét để có chính sách cụ thể đối với việc thưởng Tết cho giáo viên, đặc biệt là giáo viên công tác ở vùng khó khăn”.

    Ông Lê Văn Ngọ - Giám đốc Sở GD-ĐT Nghệ An
    news-pbdes-2
    Ngay từ cuối tháng 12.2009, Sở GD-ĐT TP.HCM đã gửi văn bản đề xuất với UBND TP việc chăm lo hỗ trợ Tết cho giáo viên. Ông Nguyễn Tiến Đạt - Phó giám đốc sở cho biết: “Chúng tôi đang chờ quyết định của UBND, hy vọng mức hỗ trợ tối thiểu cũng bằng năm trước, tức là 500.000/người”.
    Quả thật, cứ mỗi năm Tết đến, khi thông tin công ty này, doanh nghiệp kia thưởng Tết hàng chục triệu đồng thì chắc hẳn gần 60 ngàn giáo viên của TP.HCM không khỏi chạnh lòng.
    Không biết đến khái niệm thưởng Tết
    Cô H.A.T - giáo viên mầm non ở huyện Bình Chánh, TP.HCM tâm sự: “Năm trước được thưởng 500.000 đồng, tôi mua cặp bánh chưng và mấy chai nước tương, nước mắm... cho gia đình là hết. Nhưng nếu như không có chút ít gọi là thưởng Tết để động viên thì nói thật chúng tôi rất buồn”. Tâm sự của cô H.A.T là mong muốn của hàng ngàn giáo viên khu vực ngoại thành. Bởi những trường học ở vùng sâu, vùng xa, giáo viên không có một khoản thu nào khác ngoài đồng lương ít ỏi. Còn như một số trường ở nội thành có quỹ phúc lợi từ việc cho thuê sân trường làm bãi giữ xe vào buổi tối, cho các cơ sở bồi dưỡng văn hóa thuê phòng học... để chăm lo thêm cho đời sống giáo viên.
    Ghi nhận của PV Thanh Niên ở những tỉnh miền núi phía Bắc như: Bắc Kạn, Hà Giang, Lai Châu... cho thấy: giáo viên ở các huyện vùng cao hầu như không biết đến khái niệm thưởng Tết. Chỉ có những giáo viên thuộc diện gia đình chính sách, gia đình nghèo thì nhận mức hỗ trợ chung của Nhà nước.
    Bà Nguyễn Thị Thanh Huyền - Chánh văn phòng Sở GD-ĐT Lai Châu cho hay: “Dịp Tết, không có tiền thưởng đã đành, ở những huyện như Mường Tè, Sìn Hồ, nhiều khi giáo viên “cắm bản” thương cảm với hoàn cảnh thiệt thòi của học sinh lại bỏ cả tiền túi để mua cho học sinh nghèo gói kẹo, gói bánh...”.
    Ông Lê Văn Ngọ - Giám đốc Sở GD-ĐT Nghệ An đề xuất: Nhà nước cần xem xét để có chính sách cụ thể đối với việc thưởng Tết cho giáo viên, đặc biệt là giáo viên công tác ở vùng khó khăn.
    * Phó chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau Nguyễn Tiến Hải thông báo năm nay mức trợ cấp Tết Canh Dần dành cho cán bộ, công nhân viên chức toàn tỉnh (trong đó có giáo viên) chắc chắn không thấp hơn năm trước. Bình quân, mỗi người sẽ nhận từ 200.000 đồng trở lên.

    * Ông Trịnh Thanh Sơn, Giám đốc Sở Tài chính tỉnh An Giang cho biết lãnh đạo tỉnh cân đối nhiều nguồn, cố gắng đảm bảo Tết Nguyên đán 2010 mức trợ cấp dành cho giáo viên sẽ không thấp hơn năm vừa qua.

    * Thạc sĩ Trần Trọng Khiếm - quyền Giám đốc Sở GD-ĐT Cần Thơ thông tin: “Toàn ngành có 12.800 cán bộ, giáo viên, nhân viên. Theo Nghị định 43 của Chính phủ, các trường đã thực hiện tự chủ tài chính. Tết tới đây từng trường, tùy theo cân đối của mình mà trợ cấp Tết cho cán bộ, giáo viên. Bên cạnh đó, nếu thành phố có chi bổ sung, lãnh đạo ngành sẽ cấp phát ngay để giáo viên thêm điều kiện vui xuân”.

    * Theo Phó chủ tịch UBND tỉnh Đồng Tháp Trần Thị Thái, tỉnh đã khoán hết ngân sách qua Sở GD-ĐT. Các trường tự chủ tài chính theo Nghị định 43. Đến giờ này thường trực UBND tỉnh chưa bàn, vả lại nếu có bàn bạc thì cũng khó tìm ra nguồn để mà trợ cấp Tết cho giáo viên.

    * Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang Trịnh Quang Hưng nêu rõ: “Lãnh đạo tỉnh đang bàn tính mức trợ cấp cụ thể. Tết Canh Dần, mỗi giáo viên trong tỉnh chắc chắn sẽ có tiền Tết không thấp hơn năm 2009”.
    Quang Minh Nhật


    Không gây oán trách
    Không gây hận thù
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5