Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Vụ máy bay rơi: “Dù mình ngồi xe lăn nhìn thấy con đá bóng cũng đáng sống!”

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.02K Lượt đọc
  • 7 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của violetine
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 4,557 Bài viết

    • 3,168 Được cảm ơn

    Thành viên viết bài nhiều 2018Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #1
    Vụ máy bay rơi: “Dù mình ngồi xe lăn nhìn thấy con đá bóng cũng đáng sống!”

    Thứ Sáu, 07/11/2014 - 07:07

    (Dân trí) - Trong hơn 100 ngày các bác sĩ chiến đấu giành giật sự sống cho chiến sĩ vụ máy bay rơi Đinh Văn Dương, có những lúc tưởng như phải đầu hàng số phận bởi bệnh nhân nôn ra máu ồ ạt, suy 4 - 5 phủ tạng… nhưng cuối cùng điều kỳ diệu cũng đã đến.

    Không nhớ nổi bao lần bệnh nhân đối diện với tử thần

    Trung úy Đinh Văn Dương, người duy nhất sống sót trong số 21 chiến sĩ của vụ rơi máy bay trực thăng ở Hoà Lạc ngày 7/7/2014 đã thoát cơn nguy kịch, vết bỏng trên da dần liền sẹo, được cai thở máy, rút nội khí quản tự thở, tự ăn, tự uống và đã nói chuyện “tròn vành rõ chữ”.

    Hiện chiến sĩ Dương đã tự thở, tự ăn uống (mỗi ngày ăn nhiều suất nhỏ, từ sữa, súp đến trái cây nghiền) và đã có cảm giác thèm ăn, ngon miệng, nói chuyện được.

    Nhìn chiến sĩ Dương ở thời điểm hiện tại, các bác sĩ khoa Hồi sức tích cực Viện Bỏng Quốc gia lắm lúc vẫn cứ ngỡ như… mơ, không tin nổi một bệnh nhân đã không biết bao nhiêu lần mười mươi là sẽ chết, thế rồi anh cứ mạnh mẽ vượt qua hết lần này đến lần khác, để nay có thể nói đã vượt qua được hiểm nguy. Hơn 100 ngày chăm sóc người bệnh cũng là bằng ấy thời gian các y bác sĩ tại viện dành tổng lực sự quan tâm, chăm sóc tốt nhất cho bệnh nhân.

    4-454d1

    TS An chia sẻ niềm vui về sự hồi phục diệu kỳ của chiến sĩ Dương.

    TS Nguyễn Hải An, Trưởng Khoa Hồi sức cấp cứu, cho biết, ngay khi tiếp nhận những chiến sĩ trong vụ máy bay rơi, Bộ Quốc Phòng, Bộ Y tế đã đặc biệt quan tâm đến các bệnh nhân, cử các chuyên gia đầu ngành giỏi nhất về cấp cứu, hồi sức, lọc máu, chống độc… đến viện Bỏng hội chẩn, làm sao tìm phương án chữa trị tốt nhất cho người bệnh.

    Thế nhưng, với chẩn đoán đa chấn thương, bỏng lửa rộng, sâu, bỏng hô hấp, 4/5 chiến sĩ đã lần lượt hi sinh dù đã được hết lòng cứu chữa. Chỉ còn chiến sĩ Dương vẫn bền bỉ cuộc chiến dù cũng bỏng sâu, rộng, 53%, bỏng hô hấp… Và điều kỳ diệu đã đến, anh thoát qua cửa tử một cách ngoạn mục.

    TS Nguyễn Hải An cho biết, trong suốt quá trình điều trị, bản thân các bác sĩ không nhớ nổi bao lần bệnh nhân đã tưởng mười mươi là chết, chỉ sống thêm được 1 - 2 tiếng nữa, tình trạng được thông báo cho gia đình, cho Ban giám đốc bệnh viện.

    “Tôi nhớ nhất thời điểm 77 ngày sau tai nạn, bệnh nhân cùng lúc suy đa 4 - 5 tạng, nước tiểu không có, suy phổi, suy hô hấp, niêm mạc phổi bong từng mảng lớn. Chúng tôi nội soi hút ra nhiều mảnh niêm mạc, bệnh nhân ho, nôn một lần đến 500 - 700ml máu. Đau buồn lắm, nghĩ là anh không qua khỏi. Nhưng rồi hồi sức, truyền máu, cho thuốc vận mạch, điều trị tích cực, mỗi ngày nguy kịch cũng đã qua.

    Trải qua 17 lần ghép da, mỗi lần ghép sau, tổn thương da lại được thu nhỏ dần. Cứ hi vọng, hi vọng để cuối cùng đã bừng sáng. Bệnh nhân được cai thở máy, rút nội khí quản, tập ăn, tập uống, tập nói và giờ đã có thể nói chuyện được như bình thường.

    Y học luôn tiềm ẩn những điều kỳ diệu. Có những lúc thầy thuốc tưởng đã bó tay thì bệnh nhân lại vượt qua được. Nghị lực sống của bệnh nhân cũng rất mãnh liệt. Sau thời gian hôn mê gần 100 ngày, bệnh nhân đã dần bình phục”, TS An vui mừng thông báo.

    Ngày 1/11 là ngày vui mừng nhất của các thầy thuốc và gia đình chiến sĩ Dương, sau bao ngày hôn mê, nuôi qua xông, bệnh nhân đã tập ăn được một chút cháo.

    3-454d1

    Chiến sĩ Đinh Văn Dương đã tỉnh táo, có thể trò chuyện với mọi người, tự thở, tự ăn uống.

    TS An cho biết, ở khoa anh có 4 bác sĩ trẻ dù không phải lịch trực cũng luân phiên nhau ở lại với bệnh nhân cả đêm. “Cả Bộ Quốc phòng, Bộ Y tế, các chuyên gia đầu ngành đều quan tâm, chăm sóc bệnh nhân. Ví như thầy Gia Bình, là bậc thầy về Hồi sức, công việc đầy bận rộn tại BV Bạch Mai mà hôm nào thầy cũng tự lái xe vào thăm khám cho bệnh nhân, trao đổi với bác sĩ điều trị. Các bậc thầy còn sâu sát thế, chúng tôi càng phải dặn mình cố gắng chăm sóc người bệnh tốt nhất có thể”, TS An cho biết.

    Y tá trưởng khoa Hồi sức tích cực Phan Trường Tuệ cho biết, chăm sóc bệnh nhân bỏng, nhân lực gấp 4-5 lần bệnh nhân bình thường. Bởi yêu cầu môi trường đòi hỏi phải vô trùng tuyệt đối buồng bệnh, từ không khí đến mặt sàn, dụng cụ, tất cả những đồ tiếp xúc với bệnh nhân. Ngoài những vấn đề về dinh dưỡng, thì ngày nào bệnh nhân cũng cần phải thay băng. Và nay thì bệnh nhân được tập phục hồi chức năng, tập cai máy, tập thở, tập nói, tập uống, tập ăn như một đứa trẻ, phải từng ly, từng tí, từng câu, từng chữ.

    Không chỉ bình phục về thể trạng mà trí nhớ chiến sĩ Dương cũng hồi phục rất tốt, sau khi tập nói, tập uống, tập ăn, anh nhớ được số điện thoại của vợ, nhớ vợ con, họ hàng, anh em đồng đội. Anh nhớ được thời điểm máy bay gặp nạn, anh bị bắn trên ngọn cây, mọi người cắt dây dù, đưa anh về bệnh viện. Và khi đến viện, vào thở máy, anh Dương mới chìm vào hôn mê.

    “Cậu ấy đã nỗ lực, kiên cường rất nhiều”

    Cùng với quá trình điều trị tích cực hơn 100 ngày, với những thuốc thang, máy móc hiện đại nhất có thể, cũng là từng ấy ngày các bác sĩ đã nỗ lực không ngừng nghỉ, động viên, “trò chuyện” với người bệnh ngay cả những lúc bệnh nhân hôn mê.

    2-454d1

    1-454d1

    Luôn có bác sĩ, điều dưỡng ở bên bệnh nhân 24/24h để chăm sóc, động viên.

    Mỗi ngày, bệnh nhân đều có y tá, bác sĩ thường xuyên túc trực, động viên an ủi. “Ngày nào, mỗi khi đến viện, tôi đều vào phòng Dương đầu tiên, nói với Dương: “Cố lên em. Vợ sinh cậu con trai đẹp lắm”, y tá trưởng Phan Trường Tuệ cho biết.

    Khi chiến sĩ Dương có dấu hiệu tỉnh, sự chăm sóc, động viên tinh thần càng quan trọng hơn bao giờ hết. Bệnh viện tạo điều kiện tốt nhất để người nhà bệnh nhân được vào thăm nom, động viên.

    “Có lần, chúng tôi còn quyết định cho em bé, con chiến sĩ Dương, mới được vài tháng tuổi vào thăm. Nghe tiếng khóc của con, dù không nói được, nhưng chiến sĩ Dương ứa nước mắt. Tôi động viên: “Cố lên Dương. Dù mình có ngồi xe lăn, nhìn thấy con đá bóng cũng đáng sống”. Dương gật đầu.

    Tôi tin, cậu ấy đã nỗ lực, kiên cường rất nhiều để chiến đấu với bệnh trọng, để sống trở về với vợ con. Có lần khi vợ về, Dương lắc đầu ý muốn có vợ ở bên, nhưng khi mọi người động viên, vợ về cho con trai bú, cứng cáp còn lên thăm bố, Dương lại vui vẻ mỉm cười”, TS An chia sẻ.

    Trung úy Đinh Văn Dương hiện vẫn tiếp tục được chăm sóc trong phòng hồi sức tích cực, sức khỏe ổn định hơn sẽ tiếp tục được tập phục hồi chức năng, hi vọng sớm nhất có thể xuất viện trở về gia đình.

    Thiếu tướng, PGS. TS Nguyễn Gia Tiến - Giám đốc Viện Bỏng Quốc gia, đánh giá, trường hợp chiến sĩ Dương bình phục sau gần 4 tháng điều trị bỏng sâu, rộng, bỏng hô hấp, đa chấn thương, hội chứng sóng nổ... không chỉ đặc biệt ở Việt Nam mà cả trên thế giới. Bởi bệnh nhân đã vượt qua cửa tử kỳ diệu sau những thương tổn quá nặng nề, hôn mê gần 100 ngày.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của violetine
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 4,557 Bài viết

    • 3,168 Được cảm ơn

    Thành viên viết bài nhiều 2018Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #2
    Đọc tin này mình rưng rưng, mình dễ đồng cảm hay già rồi?. Anh là người chồng, người cha, nhân chứng, anh cần sống vì anh sống không cho riêng anh nữa. Cảm ơn ông trời. Ơn các bác sĩ, ý tá, điều dưỡng hộ lý đã cùng anh giành lại sự sống trong 100 ngày qua. Kỳ diệu quá.

    Tặng anh: http://mp3.zing.vn/bai-hat/Hat-Mai-K.../IW60E087.html
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Me_Jennie
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 198 Bài viết

    • 1,576 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Để được vào bộ đội và làm phi công thì tiêu chuẩn thể hình và sức khỏe rất cao. Bây giờ, nhìn anh nằm trên giường như 1 cậu bé mà xót xa vô cùng. Mừng vì anh đã vượt qua được cửa tử, nhưng cũng lo vô cùng cho cuộc sống tuơng lai của anh và gia đình khi anh không còn lành lặn. Cầu mong anh và gia đình sẽ nhận đc đãi ngộ tử tế và dài lâu.
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 248 Bài viết

    • 2,148 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Me_Jennie Xem bài viết
    Để được vào bộ đội và làm phi công thì tiêu chuẩn thể hình và sức khỏe rất cao. Bây giờ, nhìn anh nằm trên giường như 1 cậu bé mà xót xa vô cùng. Mừng vì anh đã vượt qua được cửa tử, nhưng cũng lo vô cùng cho cuộc sống tuơng lai của anh và gia đình khi anh không còn lành lặn. Cầu mong anh và gia đình sẽ nhận đc đãi ngộ tử tế và dài lâu.
    Chuyện in đậm là không có bạn ạ. 1 người họ hàng của mình là bộ đội công binh, trong đội phá dỡ bom mình còn sót lại sau chiến tranh. Trong 1 lần phá 1 quả bom còn sót lại ở Quảng Trị cách đây 8 năm, bom nổ, chú ấy mù mắt, bị tháo khớp chân tay như anh Dương. Và bạn biết trợ cấp của chú ấy là bao nhiêu không? Gần 1.5 triệu/tháng. Chú ấy tự cảm thấy mình thành gánh nặng cho gia đình, và lúc nào cũng trong tình trạng phẫn uất.

    Mình đọc báo thấy nhà anh này rất nghèo. Giờ anh nằm 1 chỗ, với trợ cấp kiểu như thế kia, sẽ chẳng mấy chốc anh ấy sẽ rơi vào hoàn cảnh như chú bộ đội công binh mình kể ở trên. Không mong gì ở chính sách của nhà nước này đâu bạn ạ.

    Nên mình đang nghĩ là hay là cộng đồng, nhân dân quyên góp lại, coi như tri ân những chiến sỹ đã hy sinh sức khoẻ và thân thể mình cho tổ quốc. Bạn nào đó đứng lên, mình xung phong quyên góp.
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,465 Bài viết

    • 6,573 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Keovungkeolac Xem bài viết
    Chuyện in đậm là không có bạn ạ. 1 người họ hàng của mình là bộ đội công binh, trong đội phá dỡ bom mình còn sót lại sau chiến tranh. Trong 1 lần phá 1 quả bom còn sót lại ở Quảng Trị cách đây 8 năm, bom nổ, chú ấy mù mắt, bị tháo khớp chân tay như anh Dương. Và bạn biết trợ cấp của chú ấy là bao nhiêu không? Gần 1.5 triệu/tháng. Chú ấy tự cảm thấy mình thành gánh nặng cho gia đình, và lúc nào cũng trong tình trạng phẫn uất.

    Mình đọc báo thấy nhà anh này rất nghèo. Giờ anh nằm 1 chỗ, với trợ cấp kiểu như thế kia, sẽ chẳng mấy chốc anh ấy sẽ rơi vào hoàn cảnh như chú bộ đội công binh mình kể ở trên. Không mong gì ở chính sách của nhà nước này đâu bạn ạ.

    Nên mình đang nghĩ là hay là cộng đồng, nhân dân quyên góp lại, coi như tri ân những chiến sỹ đã hy sinh sức khoẻ và thân thể mình cho tổ quốc. Bạn nào đó đứng lên, mình xung phong quyên góp.
    vụ rớt máy bay này khá là thảm khốc, được dư luận rất quan tâm, nên mình nghĩ trợ cấp chắc sẽ khá lớn đó. Hi vọng là thế
    news_264a65c0bd_2428b624_japan-sakura-005_21
    • 1,160 Bài viết

    • 3,252 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Cầu chúc anh hồi phục và mau trở về cùng vợ con.Sống và hạnh phúc cho phần các đồng đội của anh đã hy sinh anh nhé
    Cám ơn các bác sỹ và điều dưỡng cùng nhân viên nơi anh đang điều trị
    • 32 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #7
    Kính mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh và gia đình anh.
    • 301 Bài viết

    • 1,396 Được cảm ơn

    #8
    Trợ cấp cũng thấp vậy thôi, vì nó có khung hết rồi. Nói chung thì các bạn cứ tưởng tượng là với mức lương cơ bản thấp như thế này, lương chính của CB CNVC còn thấp thì huống chi là trợ cấp cho người bị nạn.