Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Váy cưới

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.95K Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của beko
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 40 Bài viết

    • 56 Được cảm ơn

    #1
    (Dân trí) - Ngày mẹ sinh em trời mưa rất to, mưa mùa đông lạnh và dài lê thê. Chị nhớ mãi con đường lầy lội dẫn đến bệnh viện huyện. Tan học chị ba chân bốn cẳng chạy đến đấy, vì quá háo hức được trông thấy em nên dọc đường cứ ngã bì bõm. Chị nhớ cả nhớ đôi mắt ngơ ngác của em, nhớ bàn tay yếu ớt khẽ chạm vào má chị.

    ao-cuoi-131013-d3f0a

    Hôm đó nhà cả nhà mình im lặng lắm, em cũng lặng im, đến khóc em còn chẳng buồn khóc, chỉ mình chị nói cười “mẹ ơi em bé giống con nhỉ? bố ơi đặt tên em là gì?”. Bố gượng cười xoa đầu chị, mắt buồn mênh mang, mắt mẹ thì đỏ hoe. Chị đến ôm cổ mẹ thỏ thẻ “mẹ ơi mẹ đẻ đau lắm à”, mẹ nước mắt vòng quanh.

    Từ ngày có em, đi đâu, gặp ai chị cũng khoe. Một hôm đang nhảy dây ở nhà thằng Tũn, chị lao vào đánh nhau với nó bởi nó dám nói em bị đao. Lúc đấy chị không tài nào hiểu bị đao là bị gì, càng không thấu hết nỗi xót xa khi ai đó nói em mình bị đao, nhưng chị biết đao là một cái gì đó rất ghê gớm, và em không đáng bị gọi như thế. Thằng Tũn bị chị cào xước cánh tay, mẹ nó lôi cả hai đứa sang nhà mình, chửi từ ngoài ngõ chửi vào. Bố chạy ra hỏi chuyện, chị nức nở “thằng Tũn nói em Vy nhà mình bị đao, bố ơi đao là gì hở bố”. Mẹ thằng Tũn nghe nói thế thì lí nhí xin lỗi rồi xách tai nó kéo về.

    Sau vụ đấy, bố mẹ nói với chị rằng em không giống những đứa trẻ khác, em sinh ra đã mang bệnh nên chị phải thương em, bảo vệ em. Cứ nghĩ đến chuyện em không bình thường như mọi người, thậm chí có thể không biết nhảy dây, không đến trường, chị thấy mất mát và hụt hẫng. Nỗi hụt hẫng ấy nhiều năm sau chị vẫn cảm nhận rõ rệt, như lúc bé tí, ta giật mình tỉnh dậy giữa đêm rồi không còn thấy mẹ mình nằm bên cạnh, gọi mãi, khóc thét mãi, chỉ có bóng đêm bao trùm.

    Chuỗi ngày sau đó đối với cả nhà mình thật khó khăn. Em ngày một quấy khóc, người em yếu như sợi bún, mỗi lần có bệnh dịch xuất hiện, hầu như không bệnh nào bỏ quên em. Tuổi thơ của em gắn liền với bệnh viện, thuốc thang, với những đêm mẹ thức trắng dỗ dành, những buổi chiều đi học về chị rơm rớm nhìn em nằm thở mệt nhọc trên giường bệnh. Gần 2 tuổi em mới chập chững biết đi, lên 3 em bập bẹ nói được. Đó là cả một kỳ tích.

    Em cười nhiều nhất vào những chiều chị đèo em trên xe đạp, đi thơ thẩn khắp thị trấn. Hai chị em thường ra đến đường ray tàu, hái một giỏ đầy hoa xuyến chi rồi rẽ về trung tâm thương mại, nơi có một tiệm váy cưới to đùng. Mình cứ mải mê ngắm những chiếc váy lộng lẫy đến nỗi thuộc lòng cả vị trí và màu sắc của chúng. Chị thích nhất cái váy trắng treo thứ năm từ ngoài vào, còn em, cái nào em cũng mê. Chị hứa sau này có tiền sẽ mua tặng em thật nhiều váy cưới. Em há hốc mồm nhìn chị rồi cứ cười ngây ngô. Nụ cười hồn nhiên, khờ khạo vì suốt đời không nhìn thấu nhân gian, nụ cười màu nắng nhưng có cả màu tủi thân. Chị vẫn không cắt nghĩa được sắc màu tủi thân ấy bởi chưa bao giờ em nhận ra thiệt thòi của chính mình sao em biết buồn, biết tủi thân?

    Có lần ngồi chơi với thằng Út, em sẩy tay đổ nước sôi lên bàn chân nó. Mẹ chạy vào mắng em té tát, mẹ đánh em rõ đau. Chị xót quá quát lại mẹ. Rồi ba mẹ con cùng khóc, mẹ, chị, thằng Út khóc ầm nhà, càng khóc càng thấy đau. Em thì vẫn cười ngơ ngác. Ngày lên xe hoa, chị mặc váy cưới thật đẹp, em vẫn nụ cười không tắt, bàn tay nhỏ của em hết mân mê lớp vải lộng lẫy đến vỗ nhẹ lên hai má chị, em bi bô “đẹp quá, đẹp quá”. Sao em không giận chị chưa từng mua váy cưới cho em, không giận mẹ sinh em ra gần 20 tuổi đầu mà vẫn nhỏ bé, yếu ớt, không tài nào mặc vừa bộ váy cưới, sao em không hỏi xem còn tuổi đời nào cho em, còn váy cô dâu nào cho em, còn tương lai nào cho em? Sao em mãi cười ngây ngô như thế? Để chị về nhà chồng còn mang hoài nỗi tủi thân.
    8 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của beko
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 40 Bài viết

    • 56 Được cảm ơn

    #2
    mình đã khóc khi đọc bài này...chị gái mình bị câm...hôm mình mặc váy cưới, chị ôm mình và chồng mình rồi khóc,............tương lai của chị cũng mịt mù........
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,330 Bài viết

    • 1,174 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    " ... sao em không hỏi xem còn tuổi đời nào cho em, còn váy cô dâu nào cho em, còn tương lai nào cho em? Sao em mãi cười ngây ngô như thế? ..."

    HfO0p7



    D2BTp7
    PdDap7

    Giả sử có hằng nghìn người đi qua bên mình em, thì em vẫn nhận ra tiếng chân anh, bởi vì bước chân của 999 người đều dẫm lên mặt đường, riêng chỉ mỗi bước chân anh là đi vào trái tim em. :Rose:
    QsfLp7

    • 3,045 Bài viết

    • 5,044 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Ngày mình có bầu, có 1 chị kế toán trường cũng mang bầu như mình, 2 chị em hay tâm sự và chia sẻ cảm xúc bầu bí. Sau đó chị phát hiện thai nhi có vấn đề, 2 anh chị đã khám xét các nơi, chẩn đoán và bảo thai não có vấn đề, lần cuối cùng chị đi khám để quyết định bỏ thì đc bà bác sĩ ở viện phụ sản bảo '' thai bình thường sao phải bỏ'', thế là chị ko bỏ nữa, giờ con mình 5 tuổi nghịch ngợm và đáng yêu, còn con chị í thì đúng là bị não, như 1 đứa trẻ 1 tuổi, nhỏ bé, oặt ẹo, chỉ nằm và tiếng khóc thì như con mèo hen, nghe thật sợ. Đêm nào đứa bé cũng khóc và bắt bế, chị bảo Có lúc chị nghĩ làm liêù thuốc để vợ chồng và đứa con đều chết. MÌnh nghe mà thương chị và thương cả đứa bé tội nghiệp.
    Đẻ con chỉ mong con bình thường, đừng mang bệnh, khổ lắmm
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 165 Bài viết

    • 369 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Không cầm được nước mắt khi đọc bài này....thương em gái mình quá.....chỉ ai có người thân yêu ,ruột thịt cùng cảnh ngộ mới thấu hiểu hết nỗi đau đớn,cào xé tâm can khi số phận không may mắn đến với người thân của mình....Lạy trời phật thương xót và phù hộ,em gái mình tuy không khôn ngoan nhưng cũng lập gia đình,cưới hỏi đàng hoàng và có 1 đứa con gái xinh xắn và khôn ngoan,học giỏi.Cháu gái giờ đã 11 tuổi và cũng là từng đấy năm mẹ đẻ mình chăm con gái, cháu ngoại....Thằng em rể đã vô trách nhiệm bỏ mặc 2 mẹ con từ lúc cháu chưa được 1 tuổi....Nhưng mình vẫn vui và bằng lòng với điều đó vì ít nhất em gái mình cũng có 1 đứa con thông minh ngoan ngoãn.....sẽ là điểm tựa cho em mình suốt đời sau này....đó cũng chính là hi vọng ,khao khát của bất kì người phụ nữ nào trên trái đất này,có con và đứa con đó bình thường,mạnh khỏe.