Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Tôi thất bại vì không biết yêu chính mình

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.86K Lượt đọc
  • 30 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của hoa_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 15,982 Bài viết

    • 33,087 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #1
    Tôi thất bại vì không biết yêu chính mình


    ANTĐ -Dù có chết, tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng mình lại thất bại thảm hại đến thế. Người đánh gục tôi-thật đau đớn-lại chính là chồng con tôi-những người với tôi là quan trọng nhất trong cuộc đời này...

    Tôi lấy chồng năm 23 tuổi. Chồng tôi hơn tôi 6 tuổi. Anh ở tỉnh lẻ, lên Hà Nội lập nghiệp. Gia đình tôi ở Hà Nội, nhưng chúng tôi không thuộc hàng "danh gia vọng tộc". Nói cách khác, nhà tôi cũng nghèo, khi lấy nhau, chúng tôi hiểu rằng sẽ phải lập nghiệp từ hai bàn tay trắng. Hồi đầu, tôi và anh thuê một căn nhà nhỏ, giá chỉ 1 triệu/tháng ở gần nhà ngoại. Tôi làm việc văn phòng còn anh cũng mới xin việc ở một công ty xây dựng. Lương của tôi trả tiền thuê nhà là hết.

    Vì thế tiền ăn uống, chi tiêu còn lại đều trông cả vào anh. Tối biết anh đã phải cố gắng làm việc chăm chỉ tối ngày. Tôi thương anh lắm nhưng chẳng biết làm cách nào đỡ đần anh cả. Trước hết vì năng lực, sức khỏe tôi có hạn, sau đó nghề nghiệp của tôi cũng không thể làm thêm để "cá kiếm". Tôi tự nhủ là phải cố gắng làm tốt vai trò của người vợ. Tôi sẽ thu vén gia đình để biến đó thành tổ ấm, nơi sẽ đón anh về sau mỗi ngày lao động mệt nhọc.

    Đặt mục tiêu phải để dành được một khoản tiền để mua nhà riêng trong tương lai nên tôi hạn chế chi tiêu tối đa. Đồ dùng trong nhà tôi cũng rất đơn giản. Hàng ngày đi chợ, tôi mua rất ít thực phẩm. Vào bữa cơm, có miếng gì ngon tôi đều gắp vào bát chồng bát con. Còn tôi, lùa canh xuông với cơm cũng xong bữa. Ban đầu, chồng tôi không ăn và bảo tôi cứ chi tiêu, ăn uống phải tốt thì mới khỏe mạnh được. Tôi sợ anh buồn nên nói dối rằng tôi đang muốn giảm cân, với lại tôi không thích ăn cơm, tôi sẽ uống sữa bù vào nên anh không lo. Nhìn chồng con ăn tôi thấy thật ấm lòng. Bữa tối dọn đi, còn ít thức ăn thừa nào, tôi lại bỏ vào cặp lồng, sáng hôm sau tôi gom góp lại, thổi ít cơm nóng mang đến cơ quan ăn trưa.

    Để chồng khỏi lo, tôi bảo ăn cơm tự nấu cho an toàn, không sợ bị ngộ độc. Kỳ thực là tôi sợ ăn ngoài tốn kém. Biết chồng đi làm xây dựng mệt lắm nên khi anh về nhà, tôi không bao giờ để anh động tay động chân vào việc gì. Tôi cứ hết giờ đi làm là phi như bay về nhà vì biết có hàng tỷ thứ việc đang đợi. Nào là đón con, đi chợ, nấu cơm, giặt giũ, lau nhà lau cửa. Nhiều lúc tôi thấy làm mấy công việc đó còn mệt hơn là đi làm. Ở cơ quan, việc văn phòng của tôi cũng nhẹ nhàng, phòng làm việc lại có điều hòa bật mát lạnh. Còn về nhà, chỉ có vài chục mét vuông, vừa chật chội vừa nóng nực. Ở cơ quan, tôi xinh tươi bao nhiêu thì về nhà bễ bãi bấy nhiêu. Quần thì xắn móng lợn, áo cũng... "bật lo xo" nhầu nhĩ.

    Nhà ngoại tôi không giàu, nhưng thực sự hồi chưa lấy chồng, cuộc sống của tôi không quá vất vả đến thế. Tôi không phải lo cho ai, có thể đi đâu tùy thích. Hồi học đại học, tôi đến trường buổi sáng còn buổi chiều nhiều hôm đạp xe lượn lờ với đám bạn quanh Hà Nội. Có lúc hứng lên thì lên Hồ Tây hóng gió, khi lại ra ruộng hoa ở Nhật Tân ngắm trời mây. Tôi cũng dư dả thời gian, có thể nằm nhà nghe những bản nhạc yêu thích. Bạn gọi là bật dậy, đi mua sắm, cà-phê cà pháo tám chuyện tít mù.

    Giờ thì mọi việc chấm dứt cả. Sau tôi là mấy cái tàu há mồm. Lương hai vợ chồng hàng tháng, tôi phải chia ra thành từng tiểu mục, khoản này trả tiền điện, khoản này trả tiền nước, tiền nhà, rồi tiền chợ búa... Nhiều lúc thấy muốn nổ tung cái đầu. Việc chơi bời, cà phê, ăn hàng với tôi cũng đã trở thành điều gì đó xa xỉ. Thi thoảng, trên đường về nhà, tôi đi qua mấy cửa hàng kem ngày trước thời sinh viên tôi hay vào, tôi bỗng thấy luyến tiếc điều gì. Lúc đó cũng hứng lắm, thèm ăn một que kem mát lạnh lắm. Nhưng tôi chẳng dám dừng lại vì nghĩ sẽ tốn một khoản tiền, dù nó chẳng nhiều nhặn gì.

    Mấy năm nay, tôi cũng chẳng có thời gian sống với những sở thích của thời con gái như nghe nhạc, xem phim tâm lý. Đừng nói đến việc vào rạp xem này xem nọ, ngay cả nhạc trên đài, phim trên tivi tôi cũng chẳng xem. Nhạc nhẽo gì nữa, về nhà là cắm mặt làm việc nhà. Việc vãn thì lại lao vào dạy con học. Còn phim, hễ vừa bật lên thì nhớ ra còn việc này việc nọ chưa làm, hoặc là con chạy đến đòi mẹ kể chuyện, mẹ chơi cùng. Tới khi con ngủ say, tôi có thể yên tĩnh xem phim thì mắt đã díp lại, nhiều lúc tôi ngủ lúc nào không biết. Giấc ngủ đến nhanh vì cơ thể quá mệt mỏi, rệu rã.

    Vì mục tiêu kiếm nhiều tiền, tôi gần như "thả rông" chồng. Tôi không hỏi chồng đi đâu, làm gì miễn là anh hàng tháng mang tiền về nhà cho tôi. Nhà có hai đứa con nhưng bao năm, anh chưa phải đưa đón một đứa nào. Cứ sáng ra, anh trở dậy là đã có đồ ăn tôi để sẵn trên bàn. Anh chỉ việc ăn no rồi ra đường, phóng xe đi. Anh có thể đi nhẹ tênh bởi anh biết, đằng sau anh đã có tôi lo tất cả. Tôi sẽ thu dọn bãi chiến trường của bữa sáng, sau đó hấp tấp đưa con đi học, tôi lại đi làm. Chiều tối, khi đèn đường đã lên, chồng tôi mới trở về. Nhà cửa lúc đó cũng đã tinh tươm, cơm dẻo canh ngọt sẵn sàng. Anh tắm xong, ăn cơm là lên giường nằm nghỉ. Tôi thương anh vất vả, bôn ba cho mẹ con tôi nên cứ để anh như vậy.

    Người ta nói đàn bà chân yếu tay mềm? Kỳ thực, nhiều lúc nhìn lại quãng thời gian trước, tôi không hiểu mình "chân yếu tay mềm" ở đâu. Tôi phải là "chân sắt tay sắt" mới đúng. Chồng tôi là nam giới, thế mà một năm cũng đôi ba bận khặc khừ, thậm chí là ốm nặng, "bết xê lết" trên giường. Anh rên hừ hừ, tôi phải cháo lão mấy ngày, rồi đánh gió, mua thuốc cho uống anh mới đi lại được. Còn tôi, mấy năm rồi chưa một lần biết ốm là gì. Thực ra, tôi cũng có lúc mệt mỏi, đau đầu... nhưng tôi không cho phép mình ốm. Tôi mà nằm đó thì ai lo cho con tôi, ai đưa con tôi đi học, đón con tôi về. Ai nấu cơm, dọn nhà. Thế là có ốm cũng phải gượng dậy mà làm. Kêu ca phỏng có ích gì. Chồng tôi đi suốt thế, tôi có muốn cũng chỉ là tự kêu với thân mình mà thôi. Với lại, tôi nghĩ nếu tôi ốm lại phải tốn tiền đi khám, mua thuốc nên thôi, cố mà khỏe lên. Quả là tôi khỏe thật. Đang ốm thế mà cắm mặt làm việc nhà xong cũng hết.

    Cuộc sống của tôi cứ thế trôi qua. Chồng con tôi đã rất quen với việc hiện diện của tôi trong nhà rồi. Dần dà, vài năm sau kinh tế gia đình tôi cũng khá hơn. Tiền tiết kiệm được đủ giúp chúng tôi mua được căn nhà riêng. Nhà tuy nhỏ nhưng cũng là tài sản của chính mình. Tôi chấm dứt cảnh ở thuê, tạm bợ. Vài năm sau nữa, chúng tôi đổi căn nhà nhỏ, mua căn nhà lớn hơn, ở quận trung tâm hơn. Chúng tôi cũng đã "lên đời xe máy, sắm sửa được nhiều đồ đạc tiện nghi. Tôi cũng không còn phải lo tháng này thiếu tiền điện, tiền nước như trước nữa.

    Nhưng, cái máu tiết kiệm của tôi dường như đã ngấm quá sâu rồi. Có tiền dư dả hơn nhưng tôi vẫn chưa đủ dũng cảm để "tiêu xài rộng rãi" hơn. Tôi lại đạt mục tiêu tiết kiệm để có tiền làm vốn cho con sau này. Tôi vẫn giữ thói quen sinh họat như xưa. Tôi ít khi nghĩ đến việc mua quần áo theo mốt. Trong khi các chị em cùng phòng nay diện đồ này, mai đồ kia, tôi vẫn mặc những bộ quần áo mua từ vài năm trước chỉ vì chúng... chưa rách và tôi thấy mặc vẫn được. Đi mua hàng, thấy chỗ nào hạ giá, bán rẻ là tôi sà vào, chỗ nào bán đắt một chút là tôi tránh xa. Ăn uống cũng vậy, tôi vẫn thích ăn sau chồng con. Có đồ gì thừa, cả nhà bảo đổ đi thì tôi lại vơ về phía mình, ăn cố cho khỏi phí.

    Một lần, lớp cũ của tôi gặp mặt. Tôi tần ngần đứng trước tủ quần áo, cũng chọn ra một bộ đẹp nhất trong số đó để mặc lên người. Tìm khắp nhà, may mà có một thỏi son mua từ... 2 năm trước, tôi đem ra quấy quá lên môi. Thú thực, tôi làm gì có son phấn đâu mà “tẩm ướp”. Cứ nghĩ thế là được, không ngờ đến hôm gặp mặt đó, tôi thấy mình như lạc từ thế kỷ trước trở về. Quần áo của tôi quê kệch, tôi là người duy nhất không son phấn, tóc tai không cắt kiểu mà chỉ búi tó đằng sau như…mẹ bổi. Tất nhiên, bạn bè giữ ý không ai chê tôi, duy chỉ lúc về, có cô bạn thân ngồi cùng bàn với tôi ngày trước vỗ vai nói nhỏ: "Trông cậu già đi nhiều quá".

    Hôm đó về nhà, tôi ngắm mình trong gương. Quả là lâu rồi, tôi mới ngắm tôi lâu đến thế. Trước thì tôi chỉ nháo nhào vài nhát lược là thôi. Tôi thấy mình cũng già và hốc hác đi thật. Gò má tôi nhô cao, tóc điểm bạc. Quần áo thì bạc phếch. Đúng lúc đó, ở đằng sau gương là áo của chồng tôi, treo ở đó để đợi tôi giặt. Đó là bộ quần áo xịn, vải tốt trông rất sang. Tôi quên chưa kể, bây giờ chồng tôi đã lên trưởng phòng của công ty. Tôi biết vậy nên thường xuyên mua cho chồng quần áo đẹp, tốt giá một cái áo của anh có khi bằng 3 bộ quần áo của tôi.

    Từ chuyện cái áo, tôi bỗng nhớ ra lâu rồi chồng tôi không rủ tôi đi cùng anh ra ngoài. Mỗi năm, cơ quan anh tổ chức họp mặt gia đình cán bộ, rồi hội hè, nghỉ mát, anh đều chỉ đưa các con đi mà bỏ tôi ở lại. Anh bảo: "Em già lắm, lại quê kệch, đi với anh chỉ làm anh xấu hổ. Người ta nhìn thấy lại bảo vợ chồng mình như đôi đũa lệch". Hồi trước, nghe câu nói này, tôi chỉ cười. Nhưng giờ, tôi lại thấy tủi thân vô cùng. Rồi chồng tôi trách cứ tôi không biết hưởng thụ, keo kiệt, nhếch nhác.

    Đó là lần đầu tiên tôi thấy mình oải. Tôi nằm trên giường rồi thiếp đi. Tỉnh dậy thì đã tới bữa. Căn bếp vẫn nguội tanh. Hai con tôi vẫn hồn nhiên chơi trong nhà mà không nghĩ tới việc nấu nướng giúp mẹ. Lát sau thì chồng tôi về. Anh bực bội vì tôi bỏ bê việc nhà. Từ lâu, anh đã quen ỷ lại, coi tôi là ô sin. Tôi không làm thì đừng có mơ anh động chân động tay vào việc gì. Ngay lập tức, anh rủ các con ra hàng và vô tâm chẳng hỏi tôi muốn ăn gì. Anh bảo với lũ trẻ: "Mẹ con thì biết gì ăn ngon. Có mỳ tôm ở nhà rồi, tý mẹ úp lên ăn là được". Con gái út của tôi hồn nhiên vâng lời bố nhưng không quên quay lại dặn tôi: "Mẹ cứ ăn nhé. Con đi ăn, còn thừa gì sẽ mang về cho mẹ". Cái sự vô tư của con trẻ nhưng lần này sao mà làm tôi đau đớn. Như bố chúng, từ lâu chúng đã quen cách nghĩ bố con thì được quyền ăn ngon. Còn tôi thì ăn thừa, ăn đồ bỏ đi của cả nhà.

    Bao nhiêu năm qua, tôi đã hy sinh bản thân, lo lắng cho chồng con bằng mọi giá. Dù có chết, tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng mình lại thất bại thảm hại đến thế. Mà người đánh gục tôi-thật đau đớn-lại chính là chồng con tôi-những người tôi luôn nghĩ là quan trọng nhất trong cuộc đời này... Một người bạn thân của tôi nói rằng: Tôi đã sai. Hy sinh cho chồng con là đúng. Nhưng, không có nghĩa là hy sinh luôn cả bản thân mình. Trước khi yêu chồng, yêu con cũng như muốn họ tôn trọng mình, tôi hãy tự yêu và tôn trọng bản thân mình trước đã.

    Theo Đời Sống Gia Đình

    http://www.anninhthudo.vn/Tam-tinh/T...nh/447589.antd
    "Người Phụ Nữ và bông hoa là hai kỳ công tuyệt vời của Thượng Đế. Tuy nhiên bông hoa là kỳ công tuyệt vời hơn vì…nó không biết nói"

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của TTLG
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 10 năm
    • 123 Bài viết

    • 471 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Sửa sai bây giờ đâu có muộn. Hãy thương lấy mình trước nhóe
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của JH
    • JH
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 2,168 Bài viết

    • 3,246 Được cảm ơn

    #3
    Tội nghiệp chị! Tội nghiệp cả chồng con của chị - những con người vô ơn, vô cảm!!!
    • Avatar của _xong_
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 70 Bài viết

    • 130 Được cảm ơn

    #4
    Có đi có lại mí toại lòng nhau mừ, người cho cứ cho mà có biết người nhận thực có muốn "được" nhận hoài vậy ko
    Mình, ko thích "hy sinh" cho ai, nhưng cũng ko muốn có ai phải "hy sinh" vì mình
    • 2,037 Bài viết

    • 2,565 Được cảm ơn

    #5
    ngta thường nói đàn bà khi yêu thì hi sinh bản thân, đàn ông khi yêu thì hi sinh ng. phụ nữ khác (ví dụ hi sinh vợ mình để chạy theo cô bồ )
    ý là pn nào khi yêu cũng vậy thôi, cũng k0 nên tự trách bản thân quá làm gì
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của uyenlan
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,166 Bài viết

    • 2,526 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    chuyện này không lạ, bản thân mình không yêu mình - không chăm sóc cho mình tốt thì còn ai yêu mình nữa. nói thế không phải là chỉ chăm chăm biết đến mỗi bản thân mà là cái gì cũng cần đúng, đủ, hợp lý.

    thương con quá mà chiều con sai cách thì con hư, yêu chồng quá mà để chồng nói ra câu "Em già lắm, lại quê kệch, đi với anh chỉ làm anh xấu hổ. Người ta nhìn thấy lại bảo vợ chồng mình như đôi đũa lệch" - lại còn cười thì bó tay rồi.
    Áo vàng chẳng tiếc mà chi

    Tiếc chăng là thuở xuân thì chóng phai
    8 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,465 Bài viết

    • 4,170 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    mìh căm ghét cái thể loại đàn ông thế này
    ông ta ko có mắt, ko có não àh mà ko nhìn thấy sự tận tụy hi sinh của vợ???
    cái loại đấy phải đá ra đường cho tỉnh ngộ
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của meoCara
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 5,868 Bài viết

    • 26,266 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    mình ghét cả gia đình sống theo phong cách này, sự xuề xòa dễ dãi ẩn nấp dưới chiêu bài 'lòng tốt' giờ nó phát huy đấy.
    Cái gì cũng phải có giáo dục mới thành nếp sống, từ đó văn hóa được xác lập. Đừng có mơ trên trời rơi xuống.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 174 Bài viết

    • 608 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi khong.don.gian Xem bài viết
    mìh căm ghét cái thể loại đàn ông thế này
    ông ta ko có mắt, ko có não àh mà ko nhìn thấy sự tận tụy hi sinh của vợ???
    cái loại đấy phải đá ra đường cho tỉnh ngộ
    Ban đầu chị này cũng bảo anh chồng cũng tỏ ra thương xót ép vợ ăn uống tử tế đấy chứ, xảy ra cơ sự này là do chị vợ từ chối quyền được quan tâm và tự nguyện cho bố con anh ta cái quyền hưởng thụ vô điều kiện đấy chứ! Cái gì cũng cần có sự công bằng mới hạnh phúc được, kể cả trong cuộc sống gia đình. Gia đình là do mọi thành viên trong đó cùng góp sức xây dựng, cho nhiều cũng phải đòi hỏi được nhận, nhất sự quan tâm và yêu thương từ chồng con. Yêu thương cũng phải đúng cách chứ mù quáng hi sinh như chị này vô tình tự mình hại mình và tiếp tay nuôi dưỡng thói ích kỷ của chồng con thôi, cho dù ban đầu họ ko thế.
    • 3,176 Bài viết

    • 2,170 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi khong.don.gian Xem bài viết
    mìh căm ghét cái thể loại đàn ông thế này
    ông ta ko có mắt, ko có não àh mà ko nhìn thấy sự tận tụy hi sinh của vợ???
    cái loại đấy phải đá ra đường cho tỉnh ngộ
    Thật sự thì loại đàn ông này như thế nào, cũng do chị vợ không biết thương bản thân mình đấy chứ, mình không thương bản thân mình thì ai thương bản thân mình, có tiền ko biết ăn ngon, mặc đẹp thì chồng có muốn cho đi cũng ái ngại là phải thôi, đặt vào bản thân mình cũng vậy.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của litleriver
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 11 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 376 Bài viết

    • 483 Được cảm ơn

    #11
    Quan niệm của e là mình luôn phải biết yêu chính bản thân mình, mình k lo đc tốt cho mình thì sẽ chả có ai làm đc điều đấy cả.
    Ở cty e có 1 chị y hệt như chị này, thậm chí còn kinh khủng hơn. Mà chị ý mới hơn e 1t, sinh năm 87 thế mà đã như vậy, thằng bé con thì để ở nhà (Hoài Đức) cho ông bà chăm, có nhà cửa ở đó hết rồi, 2 vợ chồng cuối tuần mới về nhà và ở thuê trên này, thu nhập 2 vc mỗi ng tầm 15-20tr/ tháng, có tháng cả 2 phải đc 50tr, nh chi tiêu thì k còn j để nói, lúc tìm thuê nhà thì cứ pải tìm phòng nào dưới 1tr3 mới dám thuê, mà giá phòng ý ở khu ngã tư sở thì phòng ntn chắc mọi ng cũng biết, đang mang bầu bé thứ 2 nh bữa sáng chỉ là ngô, khoai luộc, trưa thì ăn cơm mang ở nhà vs 1 ít canh và trứng đúc, thi thoảng thấy có thịt hoặc tép rang, k thì chỉ đĩa bún đậu, cả năm đi làm dùng đúng 1c túi mua 50k ở chợ sv, quần áo thì cũng lặp đi lặp lài vài ba bộ, mùa hè cty e mặc áo đồng phục tuần 3b thì chị ý sắm thêm 1c quần bầu để mặc vào 3 hôm ý, ngfay thường thì mặc váy sếp cho hoặc đồ cũ từ năm trước. Giầy thf hở mõm rồi sếp cho đôi mới mới dám dùng chứ cũng k bao h mua sắm mới. Mọi ng hỏi có uống canxi k thì bảo đằng nào thằng bé trước cũng còi rồi, kệ k sao đâu, tại cả 2 vc đều gầy nên kiểu j con cũng gầy. Mà thà rằng tiết kiệm cho bản thân để lo cho chồng con, đằng này hiếm khi thấy mua sắm cho con cái j, thi thoảng gần cty họ bán đổ đóng rẻ mới dám mua cho con vài cái áo, cũng chẳng bao h thấy mua đồ j ngon cho con. Bà bầu thì ăn uống còn k bằng ng bình thường, nhiều lần nhìn chị ý ăn uống mà thấy xót cho đứa bé trong bụng, vì chế độ ăn như vậy thì lấy đâu ra chất j cho bé.
    Hqua sếp e kể câu chuyện ng họ hàng và khuyên mấy chị e nên biết lo lắng cho bản thân hơn, cứ khư khư giữ tiền thì chết cũng k ôm đi đc, chị ý cho 1 câu, sống như nào chẳng đc, miễn mình thấy thoải mái vs cách sống của mình. Mọi ng cũng bó tay, k nói đc j.
    E thì e thấy sống như vậy cứ như hành xác ý.
    Đấy là tự mình làm khổ mình chứ có phải ai làm vậy đâu.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 191 Bài viết

    • 315 Được cảm ơn

    #12
    Mình giống y chang chị này nhưng còn vớt vát được cái là mấy cái tàu há mồm ko vô tâm như chị. thiệt là tội quá đi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của quangdp
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 3,495 Bài viết

    • 11,995 Được cảm ơn

    #13
    Thực ra, đàn ông hay con trẻ vô tâm cũng là do được vợ/mẹ bao bọc hết thôi.
    Nhớ hồi trước, vợ tôi lo hết mọi việc nội trợ, dọn dẹp nhà cửa, đưa đón con đi học, đi làm... nghiễm nhiên tôi thấy đó là chuyện đơn giản, bình thường.
    Nhưng đến khi vợ mang bầu đứa thứ 2, nghén nhiều lắm. Tự dưng lại phải làm phần lớn mọi việc đơn giản ấy. Mới thấy quả thật 'nhưng việc không tên' khá mệt nhất là tốn thời gian nữa.
    Túm lại thì, chị em cũng không nên 'hy sinh' quá nhiều để rồi sau đó lại oán trách chồng con vô tâm, san sẻ 1 phần việc nhà cửa con cái cho chồng và mỗi người thấy hài lòng là được...
    • Avatar của MonBoy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,805 Bài viết

    • 764 Được cảm ơn

    #14
    đọc bài này thấy chị trong bài viết giống Má mình quá. nuông chìu chồng con đến mức chồng con vô tâm rồi lại ngồi khóc một mình.Mấy năm nay mình có chồng có con nên thấy thương Má nên cũng bù lại một phần. Pn thường khổ vì quá yêu gia đình. Yêu đến quên mình và thường đến lúc nào đó sẽ khóc vì tủi thân.
    thôi đi, không ký nữa
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,094 Bài viết

    • 17,238 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #15
    Dạo này hay nghe thấy câu "sống ko yêu mình thì trời chu đất diệt", ngẫm thấy đúng nhỉ?

    Phải yêu lấy mình thôi, sau đến con, rồi mới đến chồng
    • 420 Bài viết

    • 581 Được cảm ơn

    #16
    chị này giống y chang mẹ e nhưng còn hơn mẹ e ở chỗ,chồng chị ấy còn mang tiền về,chưa bồ bịch (hay bồ bịch mà chị ấy chưa biết).Mẹ e khổ lắm ấy,tiết kiệm quá đến bực mình.Con cái mua quần áo cg ko mặc,ai cho cái gì ngon cg cất đi,đến lúc mang ra dùng thì hỏng rồi.E mà đi mua quần áo thì bà lườm nguýt,bà xót tiền mà.may mà bà ko có con dâu,ko thì khổ vì bà,sống với bà ko đc phép ăn ngon,mặc đẹp.Hic.
    OSDSp7
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 754 Bài viết

    • 1,135 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #17
    Đôi khi vì yêu quá mà quên đi cả bản thân mình, cái tính hy sinh - chịu thương, chịu khó của phụ nữ Việt rất đáng ca ngợi và trân trọng NHƯNG có lẽ thời thế có sự thay đổi nên cũng cần phải thích nghi, dù sao làm cho mình đẹp hơn thì trước hết là chính mình cũng vui.
    Đi xa rồi mới biết chữ "nhà" đáng quý biết bao
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Nang_SG
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 8 năm
    • 4,147 Bài viết

    • 24,606 Được cảm ơn

    #18
    Ôi trời, chị vợ chắc còn chưa phát hiện ông chồng có bồ bên ngoài, vợ thế này, chồng như thế ko có bồ mới là chuyện lạ.
    Sao nhiều người hi sinh và chịu đựng giỏi vì chồng quá, mình thì cứ phải thương mình và con mình số 1, sau đó là tới bm mình, chồng xếp thứ 3 cùng với anh chị em của mình.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,113 Bài viết

    • 23,748 Được cảm ơn

    #19
    Thế mà bây giờ mở miệng ra nói thèm đi làm về thảnh thơi ko phải nấu cơm cho chồng, ko muốn vướng bận con cái là sẽ bị lên lớp về thói "ích kỉ", ko biết hy sinh cho chồng, li dị để giải thoát cho chồng đi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ma_Giam_Sinh
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 7 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 150 Bài viết

    • 201 Được cảm ơn

    #20
    Vấn đề là có yêu nổi mình hơn chồng hay là không thôi ? Chứ đêm đêm vợ chồng đầu gối tay ấp, anh thủ thỉ vào tai thì có quyết tâm mấy cũng mềm nhũn như cọng bún thôi mà
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2