TIN TÀI TRỢ.

Tiến sĩ Ta còn ‘xuất chúng’ hơn cả tiến sĩ Tây!

  • 1 Lượt chia sẻ
  • 2.08K Lượt đọc
  • 3 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của riri89
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 4,787 Bài viết

    • 9,845 Được cảm ơn

    #1
    Đấy chẳng phải là những “thành tựu” đó sao? Đừng ném ánh mắt bi quan vào giới TS nước nhà nữa nhé!

    Mới đây, Bộ GD-ĐT vừa ban hành quy định về khối lượng kiến thức tối thiểu, yêu cầu về năng lực mà người học đạt được sau khi tốt nghiệp đối với mỗi trình độ đào tạo của giáo dục đại học.
    Đối tượng thu hút nhiều chú ý, tất nhiên là tiến sĩ. Quy định mới yêu cầu tiến sĩ phải có hệ thống kiến thức chuyên sâu, tiên tiến và toàn diện thuộc lĩnh vực khoa học chuyên ngành; có tư duy nghiên cứu độc lập, sáng tạo; có tư duy mới trong tổ chức công việc chuyên môn và nghiên cứu để giải quyết các vấn đề phức tạp phát sinh…
    Đồng thời, tiến sĩ phải đưa ra được những sáng kiến có giá trị; có năng lực lãnh đạo và có tầm ảnh hưởng tới định hướng phát triển chiến lược của tập thể…
    Đọc những quy định này, hẳn nhiều người sẽ chép miệng “Được vậy thì mừng, nhưng bao giờ cho đến bao giờ?”
    Tuy thế, theo người từng trải nghiệm với tiến sĩ tây, ta đủ cả như người viết đây thấy, thì có lẽ cũng chẳng cần bi quan hóa đến vậy. Có những điểm, có khi tiến sĩ ta còn đáp ứng vượt cả yêu cầu, thậm chí, ở một số mặt ta đã để lại phía sau nhiều quốc gia trong khu vực ý chứ.
    Vậy, những “thành tựu” ấy là gì?
    20150424170953-20141127171439-20140829170312-bang-cap
    Ảnh minh họa
    Tinh thần “hiếu học”
    Có lẽ ít ở đâu mà việc học thạc sĩ, tiến sĩ đã trở thành một “phong trào” ngày càng “rầm rộ” như ở nước ta, nhất là trong vòng khoảng 1 thập niên trở lại đây.
    Không chỉ giảng viên đại học, cán bộ ở các viện nghiên cứu, mà cả công chức ở nhiều cơ quan quản lí nhà nước, cơ quan đoàn thể cũng “hồ hởi” đi học. Không ít vị từ các tỉnh xa xôi, nơi chức phận chẳng hề đòi hỏi bằng TS cũng nỗ lực “kiếm” bằng được một chỗ ngồi nơi giảng đường để mưu cầu danh phận như ai.
    Có vị hiệu trưởng 1 trường PTTH, tay thôi dính phấn đã nhiều năm cũng quyết tâm “đầu tư”, để rồi rạng rỡ chìa tấm bằng sau vài năm, mặc cho thiên hạ băn khoăn không biết vị này đi học vào lúc nào? Ở ta,anh “lái gỗ” cũng hào hứng học tiến sĩ với mong muốn vô cùng “đáng quý” là để “rạng danh dòng họ”.
    Tinh thần “hiếu học” ấy dễ gì tìm thấy trên thế gian này?
    Tinh thần “vượt khó”
    Ở ta, thông thường để có bằng tiến sĩ, người có bằng đại học phải mất 4 năm trong khi với thạc sĩ, con số này chỉ là 3 năm. Đây là khoảng thời gian ngắn hơn nhiều so với một số nền giáo dục phát triển, chẳng hạn Mỹ. Ấy vậy mà tuyệt đại đa số NCS vẫn “xuất sắc” hoàn thành đúng hạn, thậm chí cả “trước hạn”. Có lẽ vì thế mà một cơ quan khoa học Hàn lâm tầm cỡ còn quyết định khen thưởng cỡ chục tháng lương cho cán bộ của mình khi họ “làm” được tấm bằng TS… đúng hạn.


    Cũng hiếm ở đâu mà quy định muốn vào học TS phải có 1-2 bài tạp chí chuyên ngành như ở ta. Ngay cả ở Mỹ, kể cả đại học danh giá cũng chẳng dám đưa ra định mức này, bởi nếu thế thì có lẽ chẳng tuyển sinh nổi người học. Ấy vậy mà ở xứ mình, chuyện đó dễ như trở bàn tay. Mà đâu chỉ 2 bài tạp chí, không ít vị có cả sách chuyên khảo in trước khi nhập trường.
    Cũng hiếm ở đâu người ta thành công “vượt khó” trong nỗ lực “kiếm” tấm bằng hay “vượt qua” kì thi ngoại ngữ đầu vào như ở nước mình. Có khi chỉ “lỗ mỗ” dăm câu mà vẫn trong tay “tươi rói” nào bằng, nào điểm đẹp. Nếu chỉ nhìn vào “bằng”, có khi TS xứ mình “siêu” ngoại ngữ vào hạng hàng đầu thế giới, bởi chẳng khó để tìm người sở hữu hơn một tấm bằng.
    Nghiên cứu sinh ở xứ mình, công bằng mà nói xứng đáng được coi là những “tài năng rực rỡ”, hiếm đâu sánh được. Không ít người chưa cần nhập học đã phải hoàn thiện đề cương nghiên cứu chi tiết, phải làm sáng tỏ nào “tính cấp thiết”, nào “tổng quan tài liệu”, nào “lí thuyết” rồi “phương pháp” đến “bố cục” chi tiết từng chương mục cho luận án. Trong khi ngay cả tại các trường Đại học danh tiếng nước ngoài, người học phải mất vài năm miệt mài, cần mẫn, nhọc nhằn hết khóa này, khóa nọ rồi mới có thể trình cho hội đồng cái gọi là bản đề cương nghiên cứu ấy.
    Nghiên cứu “thần tốc”
    Luận án tiến sĩ luôn phải là kết quả của một nghiên cứu khoa học mang tính hệ thống, khái quát và có đóng góp cụ thể cho lĩnh vực nào đó. Chính vì thế, thời gian dành cho các thí nghiệm, thực nghiệm, thực tế, điền dã, thu thập tài liệu, xử lí thông tin, hoàn thiện mô hình… ở xứ người phải mất hàng năm trời mới có thể hoàn thiện.
    Như thế có khi là “lãng phí” thời gian, bởi ở xứ mình, đa phần NCS hoàn thành những công việc này trong vài tháng, thậm chí ít hơn. Có vị vì bận rộn vô vàn công việc quản lí, giảng dạy hay “đánh quả” mà “thần tốc” đưa ra kết quả nghiên cứu chỉ trong vòng 1 tháng để rồi đường hoàng bảo vệ luận án sớm trước cả năm trời.
    Chẳng cần thử nghiệm, chẳng cần kiểm chứng, chẳng cần so sánh hay đánh giá tính ứng dụng thực tế, đóng góp cụ thể cho ngành những nghiên cứu này lại nhanh chóng được “đóng” thành sách. Không ít vị tấm bằng TS chưa kịp ráo mực, sách in đã “ngủ ngon lành” trong kho hay thư viện mà chưa biết bao giờ sẽ… tỉnh giấc.
    Tiến sĩ và nghệ sĩ
    Không hiếm tiến sĩ ở nước mình xứng đáng được phong thêm danh hiệu “nghệ sĩ”. Là bởi họ và những công trình của mình xuất hiện trước công chúng như những màn “diễn” khéo léo.
    Nếu kiên nhẫn đọc rồi so sánh giữa các luận án cùng ngành, người tự trọng hẳn phải liên tục đứng dậy hay “ngả mũ” kính chào bởi sự tương đồng đến ngạc nhiên giữa chúng. Này thì ý tưởng, này thì nội dung, bố cục, rồi thì này cả câu cú, từng dấu chấm, dấu phẩy sao cứ chằn chặn giống nhau. Ấy thế mà ai cũng khẳng định đó là đóng góp “mới” của mình cho biển trời khoa học nước nhà.
    Biến cái “không phải của mình thành của mình”, há chẳng phải là một “tài năng” đáng quý hay sao?
    Nếu không có việc gì làm, hãy thử tham dự những buổi bảo vệ luận án TS (nhất là ngành Khoa học Xã hội), bạn sẽ thấy tính “nghệ sĩ” hiện hữu không chỉ nơi người trình bày mà cả ở không ít TS, PGS, GS “chính danh” đang ngồi trong hội đồng chấm luận án.
    Người nghe cứ nói chuyện riêng, lướt mạng đọc báo đủ tin tức ca sĩ, diễn viên, NCS cứ cần mẫn đọc, trình bày nội dung luận án, như thể họ đang nói cho đấng tối cao nơi nào đó xa xăm lắm chứ chẳng phải cho hội đồng hay người tham dự.
    Rồi có những bài “phản biện”, “nhận xét” từ hội đồng mới “hồn nhiên” và “nhân văn” làm sao. Vị nào cũng khẳng định luận án có vô vàn điểm mới, có giá trị đóng góp cho cả khoa học và thực tiễn.
    Đấy chẳng phải là những “thành tựu” đó sao? Đừng ném ánh mắt bi quan vào giới TS nước nhà nữa nhé!
    Gia Trí

    http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/...n-si-tay-.html

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1,209 Bài viết

    • 3,886 Được cảm ơn

    #2
    Mấy cái vụ đánh nhau này, rất phổ biến ở ngoài Bắc, nhưng rất đáng tiếc là đang thâm nhập rất nhanh vào miền Nam. Trước đây và hiện tại, các vị giáo chức miền Bắc khi đi dạy ở tỉnh, đều nổi tiếng với màn thu thuế của học viên rất trắng trợn. Các ông thầy còn bắt học viên cung phụng rượu, gái trong thời gian học môn, còn các cô nhận phong bì quy ra tiền tương đương.

    Nói chung bao nhiêu tệ nạn đều từ các bác đạo đức sáng ngời nhưng đói và tham lam từ ngoải zô hết.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 124 Bài viết

    • 537 Được cảm ơn

    #3
    Học tiến sĩ cũng tốn tiền và thời gian mà, nếu xã hội đã có nhu cầu bằng cấp cao như vậy thì cứ thả cửa cho học, nhưng xiết ở hội đồng xét duyệt và yêu cầu các vị trí giảng viên phải có nghiên cứu khoa học báo cáo mỗi 2 năm chẳng hạn. Đến lúc đó ói mật xanh mật vàng ra các vị cũng chẳng thèm cái bằng tiến sĩ đâu. Làm NCKH mà chất lượng nó cực hơn đi làm công ty nhiều, mà rất hên xui, invention mà, ai nói trước được mình phát minh ra cái gì ngay từ đầu.

    Nếu thích xuất bản sách mà người ta tự bỏ tiền thì người ta chịu lỗ rồi, người viết bài có giọng điệu hơi chua ngoa và ghen tị quá đi. Đâu phải sách nghiên cứu nào xuất bản ra cũng có đứa đọc đâu. Còn kiếm ra tiền để xuất bản sách đã giỏi rồi.

    Tóm lại là các vị cứ chê tiến sĩ, nhưng nếu không có lực lượng nghiên cứu đó thì trăm phần trăm thua sau này rồi. Đầu tư nghiên cứu luôn tốn kém nhưng các nước phát triển vẫn dồn tiền vào, vì một phát minh thôi cũng đủ kéo lại toàn bộ. Còn đi làm thuê outsource cho nước ngoài thì mãi mãi bán chất xám và làm cấp thấp cho nó.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 124 Bài viết

    • 537 Được cảm ơn

    #4
    Nghiên cứu sinh ở xứ mình, công bằng mà nói xứng đáng được coi là những “tài năng rực rỡ”, hiếm đâu sánh được. Không ít người chưa cần nhập học đã phải hoàn thiện đề cương nghiên cứu chi tiết, phải làm sáng tỏ nào “tính cấp thiết”, nào “tổng quan tài liệu”, nào “lí thuyết” rồi “phương pháp” đến “bố cục” chi tiết từng chương mục cho luận án. Trong khi ngay cả tại các trường Đại học danh tiếng nước ngoài, người học phải mất vài năm miệt mài, cần mẫn, nhọc nhằn hết khóa này, khóa nọ rồi mới có thể trình cho hội đồng cái gọi là bản đề cương nghiên cứu ấy.
    Chắc anh viết bài chưa đọc mấy cái đề cương nghiên cứu của các bạn nộp xin fund, chưa có cái gì hết, mới bắt đầu thôi cũng phải nêu ra lý do tại sao cần nghiên cứu này, phương pháp luận sơ bộ và nơi nghiên cứu. Không có thì không xin fund được, ở nước ngoài có khác biệt gì đâu. Tại sao lại viết một bài rất hằn học với những người theo đuổi việc nghiên cứu, trong khi việc học tiến sĩ so với đi làm cho công ty, rất là risky, ai chắc được sau 4 năm chôn thây trong trường đại học còn có thể kiếm ra được việc làm không? Hay lại bắt đầu ở một công ty nào đó ở vị trí junior? Khi đó tuổi rất cao và bằng cấp thì over-qualified. Cách duy nhất là bám ở trường đại học, mà lương giảng viên chắc chắn là thấp hơn lương đi làm cấp bậc manager ở công ty, mà nếu không đi học thạc sĩ, tiến sĩ, có thể vị trí đã lên director luôn chứ không phải manager.

    Còn cái chuyện tiêu cực trong quản lý hành chính, vấn đề bằng cấp không thực tế, bằng tiến sĩ đâu phải là biểu hiện của tiêu cực, nó là phương tiện để người ta thực hiện tiêu cực. Cuối cùng bài viết nhắm vào phỉ báng những người làm tiến sĩ nếu như họ làm theo đúng khung tiêu chuẩn: lập đề cương nghiên cứu trước khi vào học, lập kế hoạch nghiên cứu và cả dự toán nghiên cứu nếu cần để xin fund, và cả việc họ tìm cách xuất bản paper. Những công việc đó rất tốn sức và tốn tiền nữa. Người viết không làm thì để người khác làm, viết bài mỉa mai có giá trị gì?
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)