Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Thứ trưởng Ngoại giao: Chọn đại sứ du lịch là trò vô bổ

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 858 Lượt đọc
  • 6 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 112 Bài viết

    • 257 Được cảm ơn

    #1
    Khổ thân em Linaky Gaga
    ...


    ---

    Thứ trưởng Ngoại giao: Chọn đại sứ du lịch là trò vô bổ

    (ĐVO)- "Cho đến nay, cái gì cũng được phong Đại sứ thì các Đại sứ thật của ngành ngoại giao sẽ làm gì? Ở đâu? Hiện nay chúng ta thiếu chế tài, thiếu văn bản quy phạm pháp luật quy định về việc này, nên mới có sự lạm dụng đến mức đáng sợ", Thứ trưởng Bộ ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn cho biết.

    Lý Nhã Kỳ giúp quảng bá du lịch Campuchia
    Thụt thò Đại sứ du lịch
    Tại sao phải bầu chọn Đại sứ du lịch và quốc hoa?



    Chúng ta đang quá lạm dụng danh từ "Đại sứ"

    Theo thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn, ngành ngoại giao còn chưa lên tiếng, chưa phê phán nên chưa nảy sinh nhiều vấn đề phức tạp xoay quanh danh hiệu đại sứ du lịch (ĐSDL) này. Cho đến nay, cái gì cũng được phong Đại sứ thì các Đại sứ thật của ngành ngoại giao sẽ làm gì? Ở đâu? Hiện nay, chúng ta thiếu chế tài, thiếu văn bản quy phạm pháp luật quy định về việc này, nên mới có sự lạm dụng đến mức đáng sợ.

    Thứ trưởng cho biết: "Đại sứ du lịch còn có nhiều cái trớ trêu, danh từ Đại sứ bị lạm dụng, bởi vì hàm Đại sứ là hàm rất vinh dự của cán bộ ngành ngoại giao, có thể nói đây là hàm cao nhất, và có luật định, có nghị định về hàm cấp ngoại giao".

    Bên cạnh đó, theo thứ trưởng, danh từ Đại sứ lâu nay bị hiểu lầm và bị lợi dụng quá nhiều, Đại sứ thiện chí, Đại sứ hòa bình, Đại sứ tình thương... vô số hình thức Đại sứ. Mà chúng ta chưa hình dung ra Đại sứ ở nước ngoài rất được trân trọng.

    Danh từ Đại sứ ở nước ra đang dành cho những việc không xứng đáng với tầm của danh hiệu. Chúng ta dùng danh từ Đại sứ để gắn cho một vài nhân vật có lợi ích cho xã hội. Như Đại sứ thiện chí đem tiếng nói hòa bình, đem tinh thần đoàn kết dân tộc đến với mọi người, mọi quốc gia và những người làm công việc này thường là những nhà khoa học lớn, những người có tên tuổi.

    "Đây là danh hiệu rất đáng trân trọng, rất vinh dự của những người làm công tác ngoại giao, và hàm Đại sứ là do chủ tịch nước phong tặng. Đối với cán bộ cấp cao của ngoại giao được phong hàm Đại sứ cũng là danh hiệu mang suốt đời", thứ trưởng khẳng định.

    Phong hàm Đại sứ du lịch là phạm luật!

    Theo Thứ trưởng, bây giờ, tự nhiên ở đâu ra danh hiệu ĐSDL, cũng không hiểu ĐSDL để làm gì, để nói ĐSDL quảng bá hình ảnh đất nước Việt Nam ra bên ngoài thì một con người không đủ, còn chưa nói con người đó là ai, phẩm chất đạo đức, tư cách là cái gì, ảnh hưởng của họ đến xã hội, đến đời sống thực tế của quốc gia, sở tại như thế nào.

    Thứ trưởng bức xúc: "Ai là người kí quyết định phong hàm Đại sứ du lịch, vì trong quy định của chúng ta hàm Đại sứ là do chủ tịch nước bổ nhiệm, Đại sứ là hàm ngoại giao cao nhất. Vậy ĐSDL ai nghĩ ra, ai là người kí quyết định bổ nhiệm. Hoàn toàn không đúng về chức năng, nhiệm vụ".

    Mặt khác, thứ trưởng cũng đưa ra những nhận định riêng của mình về việc bầu chọn ĐSDL: "Đây cũng là một trò chơi, không đem lại hiệu quả và thực tế lợi dụng những cái đó để lấp đi những cái yếu kém thực tế của sản phẩm du lịch không tốt".

    Theo quan điểm của thứ trưởng thì tuyên truyền viên du lịch, hướng dẫn viên du lịch là những người kiến thức du lịch còn nhiều hơn ĐSDL. Tiêu chí của ĐSDL gồm những tiêu chí gì? Nào là có học thức, học vấn, là người công chúng có ảnh hưởng, đó có phải là tiêu chí để quảng bá hình ảnh đất nước không? Tất cả tiêu chí mang tính cá nhân, không mang tính chất quốc gia, tuyên truyền hình ảnh đất nước ra nước ngoài, thông qua một con người điều không thể.

    Quảng bá hình ảnh đất nước ra bên ngoài chúng ta không dùng ĐSDL, chúng ta thông qua các hoạt động tuyên truyền đối ngoại, giao lưu, trao đổi, hội thảo bằng những nét đẹp cụ thể, bằng những thực tế đất nước ta có. ĐSDL làm chức năng, nhiệm vụ gì?

    Bầu chọn ĐSDL là một trò chơi vô bổ

    Thứ trưởng thẳng thắn: "Đây là cuộc bầu chọn trên thế giới chỉ có duy nhất Việt Nam có. Tôi cho rằng ai nghĩ ra bình chọn ĐSDL, trước hết vi phạm quy chế ngoại giao, vi phạm quy định về hàm cấp ngoại giao".

    Ngoài ra là những thí dụ điển hình thực tế, chúng ta đã từng có những hoa hậu nhầm về lịch sử, nhầm về địa danh, lẫn lộn về văn hóa dân tộc, thì làm sao một người có thể quảng bá hình ảnh đất nước, ĐSDL giúp cho ngành du lịch Việt Nam phát triển không có, đây là chuyện hoàn toàn ảo tưởng.

    "Bầu chọn ĐSDL là một trò chơi vô bổ, không có ý nghĩa, vì ĐSDL không thể thực hiện được mong muốn quảng bá hình ảnh đất nước ra bên ngoài", thứ trưởng cho biết.

    Chúng ta thử đặt câu hỏi, Đại sứ sẽ làm gì? Đại sứ là người đại diện, người thay mặt cho quốc gia đến một quốc gia khác, hiện nay là mượn danh hiệu này rồi phong lung tung.

    "Tôi cho rằng, cựu ĐSDL của nước ta Lý Nhã Kỳ với những scandal của cô đã đủ là bài học rất thiết thực để cho Bộ văn hóa, đặc biệt người đã đưa ra ý tưởng bầu chọn ĐSDL. Không làm gì khác để thúc đẩy phát triển cho ngành du lịch Việt Nam mà cứ ngồi mà chờ hoạt động của ĐSDL cũng chẳng khác gì ngồi gốc cây chờ sung rụng", Thứ trưởng khẳng định.

    Ngoài ra, thứ trưởng còn đưa ra những kế hoạch, giải pháp cần làm trong thời gian tới. Theo quan điểm của Thứ trưởng: "Nên tăng cường quảng bá hình ảnh Việt Nam ra nước ngoài bằng những hoạt động cụ thể, thiết thực. Hơn ai hết người đưa hình ảnh đất nước, con người Việt Nam ra nước ngoài là chính những du khách đã đến Việt Nam, họ là người tuyên truyền, đánh giá, đưa hình ảnh du lịch nước ta ra nước ngoài hiệu quả nhất".

    Tại sao lại không nghĩ ra những giải pháp quảng bá du lịch hiệu quả: "Một du khách đến Việt Nam và trở về với ấn tượng tốt đẹp thì họ có thể quảng bá hình ảnh hiệu quả gấp 10 lần người Việt Nam tự quảng bá, chưa nói ĐSDL đầu tiên đã làm được gì cho du lịch Việt Nam", thứ trưởng nói.

    Thanh Huyền (thực hiện)
    http://www.baodatviet.vn/van-hoa/goc...vo-bo-2347365/
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của DuPa
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 556 Bài viết

    • 814 Được cảm ơn

    #2
    k đọc bai, chỉ đọc tiêu đề, cảm thấy
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Autism.
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 28 Bài viết

    • 76 Được cảm ơn

    #3
    Đây mới qua trọng này "Tại sao lại không nghĩ ra những giải pháp quảng bá du lịch hiệu quả: "Một du khách đến Việt Nam và trở về với ấn tượng tốt đẹp thì họ có thể quảng bá hình ảnh hiệu quả gấp 10 lần người Việt Nam tự quảng bá, chưa nói ĐSDL đầu tiên đã làm được gì cho du lịch Việt Nam", thứ trưởng nói. "
    "you learn how to be a gracious winner and an outstanding loser "--bạn học cách trở thành một người chiến thắng duyên dáng và người thất bại nổi bật
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,691 Bài viết

    • 6,424 Được cảm ơn

    #4
    thôi mệt, cũng các ông nghĩ ra chứ dân có bắt các ông làm đâu. LĐ VN ngu như bò, làm gì cũng chỉ nhìn trước mắt chứ không nhìn xa trong vài chục năm tới, làm sai rồi lên chê bai nhau cứ như mình khôn lắm ý, dở bao nhiêu trò ngu dốt tốn bao tiền thuế rồi nói một câu vô bổ là xong !
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ongdat
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 441 Bài viết

    • 789 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MeMiuMiu11 Xem bài viết
    Thứ trưởng bức xúc: "Ai là người kí quyết định phong hàm Đại sứ du lịch, vì trong quy định của chúng ta hàm Đại sứ là do chủ tịch nước bổ nhiệm, Đại sứ là hàm ngoại giao cao nhất. Vậy ĐSDL ai nghĩ ra, ai là người kí quyết định bổ nhiệm. Hoàn toàn không đúng về chức năng, nhiệm vụ".
    Lộn xộn quá đi thôi bác Sơn ơi. Bác là Đại sứ thì do Chủ tịch nước bổ nhiệm, còn người ta là Đại sứ du lịch thì không cần Chủ tịch nước bổ nhiệm, thế thôi. Có thêm 2 chữ du lịch vào thì cái cụm từ ấy nó đã khác rồi. Cũng như cái ông Chủ tịch nước của bác thì do QH bầu, nhưng mà ông Chủ tịch HDQT công ty thì ko cần phải QH bầu. Cùng gọi là Chủ tịch mà khác nhau được, thì làm sao cùng gọi là Đại sứ mà lại không được quyền khác nhau nhỉ.

    Bác cứ làm như bây giờ vẫn còn như thời vua quan ngày xưa mà kỵ phạm huý không bằng.

    Ah, mà cạnh nhà em có thằng cu Đại. Nó là con cô Sứ nên xóm em ai cũng gọi nó là cu ĐẠI SỨ. Chắc bác cũng chẳng nỡ bắt bẻ bà con xóm em đâu nhỉ
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 112 Bài viết

    • 257 Được cảm ơn

    #6
    Có vẻ như ông TTNG có quan điểm tương bài viết này:


    Khẩu hiệu, đừng chỉ để làm điệu – Hay “Xếch và Xi II”

    VietNamNet 3/5/13 – Không chỉ thu hút đầu tư nước ngoài, Việt Nam đã và đang cố gắng trở thành một điểm đến hấp dẫn mới ở Châu Á. Du lịch là ngành công nghiệp không khói đầy tiềm năng, hẳn nhiên rồi, nhất là ở những xứ sở còn hoang sơ đang phải tìm kiếm con đường tắt để bắt kịp mặt bằng phát triển của thế giới. Dường như nỗ lực này trong những năm qua đã có những bước tiến nhất định, thể hiện ở con số 6,8 triệu du khách quốc tế trong năm 2012.

    Sự cố gắng đó còn thể hiện ở nhiều hoạt động hàm chứa sự sáng tạo, ví dụ như đề cử Đại sứ Du lịch hoặc lựa chọn quốc hoa, một hoạt động tuy không trực tiếp liên quan tới thu hút du lịch, nhưng chắc chắn có tác động không nhỏ tới việc tạo hình ảnh và đặc trưng văn hóa.

    Cần bao nhiêu triệu Đại sứ du lịch?

    Trong một lần công tác tại Thái Lan, tác giả bài viết ngơ ngác vác bản đồ dò đường trên một con phố sầm uất của Bangkok. Một chiếc taxi trờ tới, tài xế bước ra chào bằng giọng tiếng Anh bồi: Bạn có cần giúp gì không? Sau khi được biết nhu cầu của người du khách muốn đi bộ tới chợ đêm, tài xế vui vẻ chỉ đường rồi lên xe đi tiếp, để lại sự ngạc nhiên to tướng trên vỉa hè. Mất khoảng 5 phút thì anh chàng người Việt mới hiểu ra có thể tay tài xế muốn mời khách đi taxi, nhưng khi phát hiện ra du khách muốn đi bộ và muốn hỏi đường thì automatic chuyển sang chế độ tua-gai (tour guide). Chế độ đối đãi khá đặc biệt với du khách không chỉ dừng ở đó. Có vị khách đi thăm một dịch vụ đặc trưng bậc nhất của Thái Lan – sex show, còn kể lại rằng khi muốn bỏ dở buổi “trình diễn” vì cảm thấy chán ngán, vị khách đó còn dám cự nự với đám bảo vệ mặt mũi bặm trợn để …đòi lại tiền. Đáng ngạc nhiên, vị khách “cùn” hết biết này không bị “xin tí tiết” nào, mà được nhận lại một nửa số tiền vào cửa.

    Những chuyện như thế không hề hiếm, góp phần tạo nên lý do Thái Lan là một trong những lựa chọn hàng đầu của các gia đình Việt khi muốn đi du lịch nước ngoài cự ly gần. Không biết công nghệ tuyên truyền vận động của người Thái tinh vi hay bao phủ rộng khắp tới mức nào, nhưng rõ ràng, những câu chuyện nhỏ nhặt trên đường phố như thế đã giúp cho họ có được danh hiệu “đất nước của những nụ cười”. Một danh hiệu không để làm điệu.

    Trong khi đó, liên tiếp gần đây là những tin tức đáng ngại về cách đối xử với du khách nước ngoài tại Việt Nam. Hết cướp điện thoại tại Sài Gòn tới liên tục xảy ra các vụ chặt chém, lừa đảo tại Hà Nội. Vừa hôm trước 3 du khách Pháp đến sân bay Nội Bài bị tài xế taxi và nhân viên khách sạn trên phố cổ cấu kết lừa đảo, đe dọa tính mạng, lại hôm sau mẹ con khách du lịch từ xứ chuột túi đi xích lô từ lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh về phố Đinh Tiên Hoàng (quận Hoàn Kiếm) dài chừng 5 km cũng bị yêu cầu trả 1,3 triệu đồng. Lời xin lỗi của đích thân Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch tới du khách người Úc về hành vi chặt chém kia đương nhiên sẽ được đón nhận, nhưng với họ ắt hẳn đó sẽ là một chuyện khó quên, thậm chí cả với bạn bè, người thân của họ.

    Dù Việt Nam đã khởi xướng ra một vị trí độc đáo vừa mang tính ngoại giao nhân dân, vừa thuộc phạm trù liên kết công-tư (nếu xét theo góc độ đầu tư), song nếu chỉ căn cứ vào một vị trí hay một danh hiệu, rất khó để cải thiện hay quảng bá cho hình ảnh miền đất du lịch hiếu khách, duyên dáng và đầy văn hoá khi thi thoảng lại xuất hiện một vụ việc kiểu như vậy. Ngay cả sau cuộc bầu chọn rùm beng tốn bao giấy mực để một tổ chức tư nhân đem danh hiệu kỳ quan thiên nhiên thế giới về cho Hạ Long, nhìn chung vẫn chưa có điều gì thực sự khác biệt ở vùng vịnh quyến rũ này, ít nhất ở góc độ dịch vụ. Có chăng, nổi lên là một vài vụ việc về sự thiếu an toàn của khách lưu trú qua đêm, và chi phí tăng khiến chính các công ty lữ hành trong nước ngại ngần dẫn mối khách đến.

    Tất nhiên, để giáo dục lòng hiếu khách, thói quen hành xử văn minh với người nước ngoài, tâm lý tôn trọng môi trường văn hóa chung của xã hội là một quá trình dài dằng dặc. Quá trình đó vốn dĩ không tạo nên danh hiệu cá nhân nào. Quá trình đó lại đòi hỏi công sức và trí tuệ ắt hẳn là nhiều hơn việc chọn lựa một danh hiệu trong dăm bảy bộ hồ sơ ứng viên – từ hơi đẹp, đẹp nổi bật tới đẹp ngất ngây; từ không giàu, giàu vừa vừa tới giàu đến nỗi những món đồ đắt tiền không chịu nổi cảnh ở trong nhà mà phải nhảy múa hàng tuần lên sạp báo.

    Mùi hương của Quốc hoa

    Sôi nổi hơn bầu chọn Quả bóng vàng hay giải Cống hiến, việc lựa chọn Quốc hoa được tường thuật lại như một sự kiện trăm mối tơ vò! Là biểu tượng vẻ đẹp đất nước, nhiều ý kiến đã đóng góp nhiệt thành để đề cử cho một loài hoa nào xứng đáng. Hoa sen, hoa đào, hoa mai hay hoa cúc, thậm chí cả…hoa hồng (theo đủ mọi nghĩa của từ này), ý kiến nào cũng có lập luận thuyết phục cho đề cử của mình. Làm sao cho vừa cao sang, vừa gần gũi, vừa có văn hóa tinh thần, lại vừa hàm chứa giá trị kinh tế.

    Giống như Đại sứ du lịch, quá trình bầu chọn xem chừng khó khăn tới mức sau nhiều tháng, tới nay vẫn chưa có bông hoa nào chiến thắng.

    Cũng giống như Đại sứ du lịch, dường như trong cuộc đua chọn lựa bông hoa biểu tượng cho đất nước, người ta vẫn chăm chú dõi theo vẻ bề ngoài của danh hiệu là chính. Chưa thấy có kế hoạch nào tổng thể cho việc, sau khi đã bầu chọn xong rồi, thì biểu tượng quốc hoa nên sử dụng ra sao để mùi thơm của bông hoa ấy được tẩm ướp văn hóa của dân tộc, để du khách tới Việt Nam vướng một lần thì nhớ mãi ngất ngây.

    Trong khi đó, những điều giản dị đời thường, dù ai cũng cần tới, thì dường như ít được để ý tới. Một khách nước ngoài từng kể lại, ấn tượng đầu tiên khi tới Việt Nam là khoảng thời gian mênh mông dành cho hành khách lấy hành lý. Dù là khách hạng nhất, nhưng hành lý của ông được đối xử khá bình đẳng với các hành lý khác. Thậm chí đôi khi còn phải chờ lâu hơn. Không nói tới việc phân hạng ở đây, nhưng đòi hỏi logic ở những hành khách thương gia sẽ luôn luôn là ba thứ: thời gian, thời gian, và thời gian. Đối với họ, thời gian là tiền bạc, là tiện nghi, và một nửa tiếng bức bối khó chịu khi đứng chờ bên băng-rôn nườm nượp người trong lúc chờ hành lý cũng đủ để xóa nhòa nụ cười tươi tắn của cô tiếp viên trên khoang hạng nhất.

    Song ấn tượng nhất của người khách đó lại là toilet trong Phòng khách hạng Thương gia của tại hai sân bay lớn nhất Việt Nam. Ngay trong khu vực Châu Á thôi, các sân bay quốc tế đã luôn tìm cách cạnh tranh nhau về sự sang trọng và tiện nghi trong khoảng không gian đặc quyền cho các hành khách hạng nhất, từ đồ ăn, thức uống hảo hạng tới phòng tắm riêng, hoặc “độc” hơn nữa là phòng cầu nguyện, thì sân bay tại Việt Nam dường như bỏ quên sự hấp dẫn 5 sao bắt buộc này. Ở đây người ta được gặp những tấm cửa nhôm cọt kẹt, phòng chật chội và tối, chưa kể tới đôi khi chuyện thiếu móc treo lại đủ để khách sáng tạo ra những tư thế khó trong phòng. Điều tưởng chừng là đơn giản – tiện nghi cho nhu cầu sơ đẳng nhất của con người, lại thường bị bỏ quên.

    Nói chuyện toilet ở phòng khách hạng thương gia để nói tới một câu chuyện ai cũng biết, nhưng chưa bao giờ trở thành cấp thiết. Đó là tình trạng thiếu nhà vệ sinh ở khắp nơi, và từ đó dẫn tới nguyên nhân thiếu ý thức giữ gìn môi trường ở rất nhiều người. Danh hiệu, vì cần để làm điệu trong khá nhiều trường hợp, vẫn được chú ý nhiều hơn những điều thiết thực nhưng hết mực bình thường. Thậm chí danh hiệu cũng có tính thời vụ. Chẳng phải sau khi vào Guiness, con đường gốm sứ kỷ lục trở thành… WC công cộng đó sao?

    Cuộc đua tới chức danh Đại sứ du lịch và biểu tượng quốc hoa hẳn sẽ còn nhiều điều thú vị cho truyền thông, cho ngành du lịch và những người có nhu cầu xả stress. Nhưng nếu mọi thứ không thay đổi, thì những nhu cầu không cần điệu đà sẽ vẫn thiếu, và bên cạnh các bông hoa, không may sẽ có lúc phảng phất vài thứ mùi khó làm cho khách du lịch nhớ theo cách chúng ta mong muốn họ nhớ.

    Trừ phi có ai đó mong du khách tới Việt Nam, khi ra về nhỏ to truyền tai nhau một câu ca dao biến thể:

    Chẳng thơm như thể hoa nhài

    Tìm đâu toilet trong, ngoài Tràng An

    Nguyên Anh (Bảo Bảo)
    © NABB Cafe 2013
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 217 Bài viết

    • 320 Được cảm ơn

    #7
    [QUOTE=CanTho1978;29530030]thôi mệt, cũng các ông nghĩ ra chứ dân có bắt các ông làm đâu. LĐ VN ngu như bò, làm gì cũng chỉ nhìn trước mắt chứ không nhìn xa trong vài chục năm tới, làm sai rồi lên chê bai nhau cứ như mình khôn lắm ý, dở bao nhiêu trò ngu dốt tốn bao tiền thuế rồi nói một câu vô bổ là xong ![/QUOTE
    bạn nói chuẩn đấy! xã hội thối nát đủ thứ. Thằng nào lên làm quan, làm sai đâu có dám nhận