Tâm sự của các "sao" trong trận "đại hồng thủy"
Nhiều chương trình bị hủy. Có những show lại chỉ 20 người đi xem. Không ít người nổi tiếng cũng lâm vào tình trạng người ướt, xe chết máy, hàng loạt hoạt động bị dang dở do mưa lớn ngập đường Hà Nội trong mấy ngày qua.Minh Quânhỏng tiệc ăn mừng

MQ450
Minh Quân mừng vì đồ ăn của bữa tiệc đủ cho mấy ngày mưa ngập.


Sau Liên hoan giọng hát vàng Asean, tôi may mắn đoạt huy chương bạc nên quyết định làm một bữa tiệc tại gia liên hoan với bạn bè. Mọi việc tôi đều chuẩn bị rất kỹ lưỡng trong ngày 30/10, nào ngờ trời chẳng chiều lòng người. Ngày 31, trời mưa tầm tã, đường ngập khủng khiếp nhưng tôi vẫn phải ra chợ Thành Công lấy đồ ăn đã đặt trước. Tôi mất bao nhiêu thời gian và rất vất vả mới vào được chợ, mà đồ ăn mười món cũng chỉ được sáu.

Về nhà hí húi chuẩn bị cả buổi, đến gần giờ bày tiệc thì liên tục điện thoại bạn bè gọi tới, nói mưa quá không thể qua được vì mọi đường đều tắc. Cả gia đình đành ngậm ngùi ăn bữa tiệc đó với nhau, thừa rất nhiều. Đến mùng 1/11, xem tivi, thấy nói lương thực thực phẩm rất khó mua, tôi lại thấy yên tâm với phần đồ ăn còn lại của bữa tiệc hỏng. Tôi mừng là chắc chắn mình không bị chết đói dù thêm mấy ngày mưa ngập đi chăng nữa.
Nhà tôi ở khu tập thể Láng Hạ. Đứng từ trên tầng 15 nhìn xuống, thấy nước ngập mênh mông thật đáng sợ. Hai ngày mưa tôi phải hủy mất ba show diễn. Bà nội ở TP HCM ra chơi, lẽ ra đã đến từ chiều 1/11, nhưng 7h tối hôm ấy vẫn chưa có mặt. Cả nhà vô cùng lo lắng. Rất may là cuối cùng mọi chuyện cũng đã ổn thỏa.
Ngọc Oanhchân đất dự tiệc

NO450
Ngọc Oanh may vì xe không chết máy giữa đường.

Mấy ngày vừa qua, mưa ngập đường nhưng do công việc tôi không thể ở nhà được. Trước mỗi chương trình tôi đều phải đi sớm đến 1-2 tiếng để đảm bảo có mặt đúng thời gian. Trên đường, nước ngập qua bánh xe. Mỗi khi một chiếc ôtô nào phóng qua, nước lại bắn tung tóe vào kính. Mọi khi tôi ngồi trên xe rất yên tâm vì có tài xế lái nhưng trong mấy ngày mưa vừa qua, tôi và tài xế phải thi nhau chống chọi. Có lần xe sa vào rãnh nước nghiêng một bên, làm tôi sợ thót tim. Trời mưa to khiến các quán ăn đồng loạt đóng cửa. Tôi tìm chỗ ăn khổ sở, lại không mang ô nước té hết vào người, ốm luôn mấy ngày.
Nhưng có lẽ những điều đó vẫn chưa đáng nhớ bằng chuyện tối 31/10, tôi đi dự buổi tiệc tại một hãng thời trang. Tôi diện và trang điểm thật lộng lẫy, yên tâm vì mình ngồi trong ôtô. Nhưng hỡi ôi, khi vừa đến nơi, bước ra khỏi xe, đôi giày của tôi nhúng toàn bộ trong nước. Đuôi váy dài cũng ướt lướt thướt. Không thể đi trong đôi giày đó, tôi đành tháo ra đi chân đất vào buổi tiệc. Váy ướt nhỏ nước xuống sàn. Mọi người đều quay lại nhìn tôi trố mắt ngạc nhiên khiến tôi có cảm giác như mình đến từ hành tinh khác vậy.
Dù sao, trong cái rủi cũng có cái may. Ôtô của tôi gầm cao nên vẫn chạy tốt, trong khi hầu hết bạn bè tôi, xe gầm thấp chết máy giữa đường lâm vào tình trạng dở khóc dở cười.
Tùng Dươngdiễn cho 20 người xem

TD400
Tùng Dương may mắn vì về đến Hà Nội trước ngày mưa.

Mấy ngày mưa tôi đều phải đi diễn do đã trót ký hợp đồng. Do đây là các event, hội nghị nên không thể hoãn như show ca nhạc. Mặc dù tôi đã cố gắng đi sớm để đảm bảo thời gian, chương trình vẫn phải đẩy tiết mục của tôi xuống cuối do tôi không thể đến đúng giờ. Ôtô của tôi cứ đi được một đoạn thì chết máy, taxi cũng bó tay. Tôi đành xuống đi bộ và tìm đường vòng đến điểm diễn. Show đêm 31/10 của tôi có vỏn vẹn 20 người xem, còn show tối 1/11, do trời mưa đã ngớt, con số lên tới… 50 người.
Rất may là nhà tôi đã dự trữ đủ lương thực thực phẩm trong mấy ngày này nên không lo bị đói. Chuyến bay của tôi về Việt Nam là ngày 28/10, sau khi biểu diễn ở nước ngoài. Nếu hoãn chuyến bay đến ngày 30 thì chắc hẳn giờ đây, tôi đang phải ở một nơi nào đó như Thái Lan, TP HCM, vì máy bay không thể hạ cánh xuống Nội Bài.
Ngọc Khuê: Nhớ mãi tuổi thơ tôi Hà… Lội

NK450
Ngọc Khuê thấy mình như bị cách ly khỏi thế giới.

Mấy ngày qua, chồng tôi đi công tác, hai mẹ con ẵm nhau về nhà bà ngoại ở đường Nguyễn Văn Cừ. Nào ngờ gặp đúng hôm trời mưa to gió lớn. Em bé rất thích nghịch nước cứ đòi lội ra bắt cá, trong khi mẹ và bà đều run. Mấy ngày mưa, tôi loanh quanh trong nhà, cảm giác như mình bị cách ly khỏi thế giới. Nhà mất điện, điện thoại và laptop rủ nhau đồng loạt hết pin. Cảm giác thật bức bối khó chịu.
Mưa lũ mấy ngày làm tôi phải dừng bao nhiêu show diễn. Sáng 1/11, tôi có hẹn với bên VTV6 quay bài hát Nhớ mãi tuổi thơ tôi Hà Nội nhưng cuối cùng đành gọi điện xin hoãn. Chị phụ trách chương trình đùa rằng: "Bây giờ em có hát Nhớ mãi tuổi thơ tôi Hà Lội thì may ra còn hợp".
Hoàng Tùng Sao Mai 2003 lội nước đi trả lời phỏng vấn

HT450
Hoàng Tùng vừa ngồi thực hiện phỏng vấn vừa run vì lạnh.


Đúng hôm 31/10, tôi có hẹn gặp phóng viên tại một quán cafe trên đường Nguyễn Chí Thanh, trước mặt hồ Ngọc Khánh. Do đã trễ hẹn một lần nên dù mưa gió tôi cũng cố gắng đi taxi tới chỗ hẹn. Nước tràn qua hồ, ngập lên trên tầm 1 m. Tất cả các hàng ăn gần đó đều đóng cửa, nhiều người bị ngã do nước quá sâu, ôtô, xe máy chết máy hàng loạt. Tôi cũng phải lội nước vào quán và ướt gần đến thắt lưng, vừa ngồi vừa run vì lạnh.
Theo VnExpress