Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Phản đề của một 9X về sự hy sinh

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.44K Lượt đọc
  • 13 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 819 Bài viết

    • 419 Được cảm ơn

    #1
    http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/150...u-hy-sinh.html

    Bàn về đức hy sinh, Hoàng Thùy Trang, HS lớp 12, kể lại một clip có tình huống người bố làm nhân viên điều khiển cầu khi đứa con trai duy nhất đang chơi trên đường ray mà đoàn tàu đang lao tới rất nhanh. Clip này đã có kết thúc, còn với Trang, "lúc xem phim, tôi không dám tự hỏi bản thân nếu là người cha sẽ quyết định thế nào. Và đến bây giờ, tôi cũng không biết mình sẽ quyết định thế nào".

    "Có lẽ nên thay đổi lại định nghĩa của từ “hy sinh”, hoặc mỗi người nên có cái nhìn thoáng hơn về khái niệm này, bởi từ trước đến giờ, chúng ta luôn gắn sự hy sinh cho các mỹ từ vĩ đại, tốt đẹp" - Hoàng Thùy Trang, HS lớp 12 nêu ý kiến trong bài viết gửi tới VietNamNet, bàn về sự hy sinh. Dưới đây là bài viết của Trang.

    Hy sinh, là hành động đánh đổi một thứ quan trọng với bản thân cho một điều khác được coi là đáng quí hơn. Không phải chỉ trong những thảm họa như động đất ở Nhật Bản người ta mới thấy được sự hi sinh, mà nó vẫn thường diễn ra ở bất cứ ngóc ngách nào của cuộc sống.

    Trong tự nhiên, ong đực chết đi sau một lần giao phối với ong chúa để tiết kiệm mật cho cả đàn. Trong đời sống hàng ngày, ta cũng có thể thấy những hành động hy sinh, cho dù rất nhỏ: hành khách nhường chỗ ngồi cho một bà cụ, cha mẹ hy sinh thời gian để đưa đón đứa con đi học xa đến vài chục cây số, hay những thợ đào đường ban đêm để không làm ảnh hưởng đến sinh họat của người dân. Nhờ những sự hy sinh nhỏ bé này, mà một tập thể, xã hội mới có thể phát triển lành mạnh và bền vững.

    Thế nhưng không phải hành động hy sinh nào cũng được biểu dương, ca ngợi hết lời. Lý do là vì sự hy sinh cũng có nhiều nguồn gốc, nguyên nhân.

    Người ta có thể bỏ qua quyền lợi của mình vì trách nhiệm, nhiệm vụ, vì các quan niệm truyền thống, hay nói chung là vì những áp lực từ bên ngoài.


    Tồi tệ hơn, lại có những thứ hy sinh giả tạo, tưởng như là hy sinh nhưng thực chất lại để mua tiếng tốt về mình.



    Một người làm cái việc thu gom rác rưởi, bị người khác coi thường có phải vì anh ta nghĩ nghề đó sẽ giúp ích cho xã hội không? Những sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường có đáng được coi là anh hùng không khi họ bị đẩy ra ngoài chiến trận, ngầm mắng chửi thứ chiến tranh phi lý đã hủy hoại cuộc đời họ?

    Tồi tệ hơn, lại có những thứ hy sinh giả tạo, tưởng như là hy sinh nhưng thực chất lại để mua tiếng tốt về mình.

    Một cô diễn viên Hàn Quốc đi đến một khu ô chuột nghèo khổ, nơi vốn là bãi rác thải của thành phố và có công đồng người vô gia cư sống vất vưởng ở đó.

    Cô đã đến rất nhiều nhà, đi bới rác cùng các em nhỏ, tắm rửa cho các em, và một mình nấu cơm cho cả trăm người.

    Quả là một sự hi sinh lớn lao cho một diễn viên cao quí. Nhưng không biết các thước phim có bao phần đã được viết kịch bản, những giọt nước mắt của cô có bao phần là nước lã. Chỉ biết là sau đó cô lần lượt lên các loại talk show, các trang nhất, và được tôn vinh là người đẹp có tấm lòng nhân hậu.

    Nguy hiểm nhất có lẽ là việc chúng ta tự cho rằng mình đang hi sinh vì người khác.


    Nguy hiểm nhất có lẽ là việc chúng ta tự cho rằng mình đang hi sinh vì người khác.


    Có những người trong chúng ta sống cả đời hết lòng giúp đỡ bạn bè, hàng xóm, giúp đỡ những người khó khăn hoạn nạn, và sau đó nghĩ mình là người tốt.

    Thật ra, những người đó có mất gì đâu khi cứu giúp người khác, nếu như họ quan niệm một lời khen ngợi, lòng biết ơn của người khác đáng giá hơn tiền bạc và thời gian.

    Có thể xếp họ vào những người háo cái danh hão, những người như thế không quan tâm đến việc sự giúp đỡ của họ hiệu quả đến đâu, có tác dụng thế nào, chỉ cần để người khác biết là mình đã hy sinh vì họ.

    Một số người chủ ý làm vậy, nhưng một số khác hoàn toàn không nhận thức được bản chất sự hy sinh của mình.

    Có lẽ nên thay đổi lại định nghĩa của từ “hy sinh”, hoặc mỗi người nên có cái nhìn thoáng hơn về khái niệm này, bởi từ trước đến giờ, chúng ta luôn gắn sự hy sinh cho các mỹ từ vĩ đại, tốt đẹp.

    Tuy nhiên, tôi muốn nói tiếp về sự hi sinh mà chắc chắn ai cũng phải thừa nhận là đầy chất nhân văn cao cả.

    Đâu là sự hi sinh vĩ đại nhất? Một em bé ngây thơ đang tuổi ăn tuổi lớn, mất cha mất mẹ và đói rét đã hy sinh bao lương khô cho người khác? Người đàn ông hy sinh tính mạng vì những con người xa lạ? Người cảm tử quân lao mình vào ổ địch dù biết chắc mình sẽ chết, hy sinh vì độc lập dân tộc? Hay những nhà khoa học dám đương đầu với định kiến của toàn nhân loại để bảo vệ sự thật, bảo vệ chân lý?

    Thật khó để tìm được câu trả lời cho sự hi sinh vĩ đại nhất, nhưng sự hi sinh đau khổ nhất thì có lẽ. Chắc chắn, đó không phải sự hi sinh về thể xác, hay tiền bạc.

    Tôi xin kể lại một clip đã từng được xem. Đoạn phim kể về người bố làm nhân viên điều khiển cầu mỗi khi có tàu hỏa qua lại, và người con trai yêu dấu duy nhất, vốn rất thích thú với các chuyến tàu và các hành khách trên đó.


    Có lẽ nên thay đổi lại định nghĩa của từ “hy sinh”, hoặc mỗi người nên có cái nhìn thoáng hơn về khái niệm này, bởi từ trước đến giờ, chúng ta luôn gắn sự hy sinh cho các mỹ từ vĩ đại, tốt đẹp.



    Một lần, không may bộ phận điều khiển tự động gặp trục trặc đúng lúc có một đoàn tàu sắp đến. Người trên tàu không ai hay biết gì, ông bố cũng không để ý. Chỉ có cậu bé đang chơi gần đó, hiểu ra vấn đề và đã cố gắng dùng cần gạt tay để hạ cầu xuống. Đến khi người cha nhận ra thì đã quá muộn. Con ông bị mặc kẹt bên dưới gầm cầu. Trong chưa đầy một phút nữa thôi, ông sẽ phải quyết định, hoặc để cả đoàn tàu bị chết, hoặc hạ cần điều khiển tay xuống, và con trai ông sẽ bị nghiền nát.

    Người đàn ông đã hạ cần gạt.

    Kết thúc phim tưởng chừng là bi kịch, nhưng ông ta lại nhìn thấy được những gương mặt ngời sáng, những đứa trẻ xinh xắn đã được ông ta cứu sống, những số phận đã được thắp lên niềm tin khi biết mình vừa thoát khỏi tử thần. Và rồi người đàn ông đó lại có thể nở một nụ cười trên môi.

    Nhưng đoạn phim ngắn đó chỉ phản ánh được một lát cắt của cuộc đời, và nó thuần túy hư cấu cũng như mang tính giáo dục.

    Về phương diện xã hội, ông ta là anh hùng, đã cứu sống hàng trăm mạng người và phải hy sinh đứa con trai quí yêu quí.

    Cho dù vậy, chính tay ông ta đã giết con trai. Dù ông ta biết, và ai cũng biết, hành động của ông là đúng đắn, nhưng rồi cả cuộc đời mình, sẽ có những lúc cô đơn, những lúc hụt hẫng, người đàn ông bất chợt nhớ lại khoảnh khắc nhấc thân thể đứa con nát bét từ dưới gầm cầu lên, mang xác con trên tay và gào thét vào đám người ngơ ngác không hiểu nổi nỗi đau đớn mà ông đang phải chịu đựng. Rồi sẽ có lúc ông quên mất những con người ông đã cứu sống, và chìm đắm vào nỗi đau mất mát. Sẽ có những lúc ông hối hận, tự nguyền rủa bản thân vì quyết định trong quá khứ.

    Lúc xem phim, tôi không dám tự hỏi bản thân nếu là người cha sẽ quyết định thế nào. Và đến bây giờ, tôi cũng không biết mình sẽ quyết định thế nào.

    Sự hy sinh mà sau đó người ta có thể chết ngay trong vinh quang, có thể chịu đựng trong hãnh diện thì vẫn là sự hy sinh sung sướng. Nhưng sự hy sinh mà sau đó người ta ngờ vực chính quyết định của mình, nhưng lại phải sống trong sự dằn vặt và day dứt ấy cả cuộc đời mới chính là sự hy sinh đau khổ nhất.

    Trong những ngày tháng này, tôi hướng đến Nhật Bản với những tình cảm đặc biệt và chân thành nhất. Chính họ mới là những người thấu hiểu sự hy sinh hơn ai hết.

    Họ sẽ không đem sự hy sinh ra bàn, ra viết thành những bài văn lời lẽ hoa mỹ. Họ sẽ làm thật, giúp đỡ hết mình, và hy sinh bản thân vì cộng đồng.

    Còn mỗi chúng ta, những đứa con một dân tộc với truyền thống lá lành đùm lá rách, liệu có thể thẳng thắn thừa nhận sự thật về một lỗ hổng văn hóa lớn, và học tập được những gì?


    Hoàng Thùy Trang (Lớp 12, Trường THPT Chuyên Hà Nội - Amsterdam)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 3,405 Bài viết

    • 7,685 Được cảm ơn

    #2
    Nguy hiểm nhất có lẽ là việc chúng ta tự cho rằng mình đang hi sinh vì người khác.
    Cô bé này có suy nghĩ và cảm nhận thật sâu sắc so với tuổi của mình. Trường Ams có khác, dậy cho HS biết tư duy phản biện và nói lên chính kiến của mình, đó là điều vô cùng đáng quí và hiếm hoi thời nay.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của suty
    • Chờ kích hoạt
      Offline
    • 12 năm
    • 5,279 Bài viết

    • 24,525 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Chít Chiu Xem bài viết
    .....

    Nguy hiểm nhất có lẽ là việc chúng ta tự cho rằng mình đang hi sinh vì người khác.
    ......
    Trong những ngày tháng này, tôi hướng đến Nhật Bản với những tình cảm đặc biệt và chân thành nhất. Chính họ mới là những người thấu hiểu sự hy sinh hơn ai hết.

    Họ sẽ không đem sự hy sinh ra bàn, ra viết thành những bài văn lời lẽ hoa mỹ. Họ sẽ làm thật, giúp đỡ hết mình, và hy sinh bản thân vì cộng đồn
    ...
    Like mạnh câu đậm.

    Người ta ko bao giờ nói đến việc hy sinh bởi vì họ luôn luôn hiểu trong cộng đồng đã có bản thân họ trong đó :Thinking:
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ruby68
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,006 Bài viết

    • 1,935 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Theo tôi , đơn giản hy sinh là quên mình vì hạnh phúc của người khác .Hy sinh khác với giúp đỡ người hoạn nạn . Con người là một động vật cao quí vì con người có trí tuệ và đạo đức. Một trong những phẩm chất cao đẹp của con người là đức hy sinh.
    Tấm gương hy sinh cụ thể và gần gũi nhất là sự hy sinh của mẹ dành cho con. Mọi người con bình thường đều cảm nhận được tấm lòng hy sinh của mẹ. Đó là hành trang vô giá cho chúng ta vào đời. Hay trong một gia đình nghèo, đôi khi anh chị phải hy sinh nghỉ học để cho em mình được đi học…

    Đơn giản như thế thôi mà ...
    Đâu phải vì mình bé nhỏ mà cuộc đời thương tình không nổi gió ...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của KhoiEur
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 1,126 Bài viết

    • 4,140 Được cảm ơn

    #5
    Bài viết hay quá! Mình thực sự cảm phục. Bản thân mình cũng không sâu sắc được như vậy.
    Cảm ơn chủ top.
    Hãy suy nghĩ về việc sau khi bạn qua đời vẫn có thể giúp những người khác được sống khỏe mạnh!
    Hãy suy nghĩ về việc hiến xác và nội tạng! Đó là quà tặng cuộc sống!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 819 Bài viết

    • 419 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Chít Chiu Xem bài viết
    http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/150...u-hy-sinh.html

    Sự hy sinh mà sau đó người ta có thể chết ngay trong vinh quang, có thể chịu đựng trong hãnh diện thì vẫn là sự hy sinh sung sướng. Nhưng sự hy sinh mà sau đó người ta ngờ vực chính quyết định của mình, nhưng lại phải sống trong sự dằn vặt và day dứt ấy cả cuộc đời mới chính là sự hy sinh đau khổ nhất.

    Hoàng Thùy Trang (Lớp 12, Trường THPT Chuyên Hà Nội - Amsterdam)
    Cô bé này viết những câu hay thật đấy
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của fudo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,884 Bài viết

    • 1,370 Được cảm ơn

    #7
    Mình biết 3 bạn ở trường Ams, đều tên là Trang, bạn nào viết văn cũng hay. Giống như bạn Trang này vậy. Rất sâu sắc và cảm động về bài viết của bạn ý. Thank chủ top.
    • Avatar của pumanew
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,472 Bài viết

    • 3,957 Được cảm ơn

    #8
    Trẻ tuổi có suy nghĩ về sự "hi sinh" một cách, thêm tuổi thêm kinh nghiệm trường đời sẽ lại nghĩ về sự "hi sinh" đó theo một cách khác. Tuy nhiên cũng phải thừa nhận rằng: bạn trẻ này có nhiều cái suy nghĩ cũng đúng.
    :Thinking: Sóng Hồng Hà lượt sau đè lượt trước!:Rose::Rose::Rose:
    Buồn vui cũng chỉ kiếp người
    Nam Kha tỉnh mộng khóc cười mà chi!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bmx91
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 189 Bài viết

    • 455 Được cảm ơn

    #9
    đọc bài của bạn ấy mới thấy mình còn suy nghĩ nông cạn
    đúng là bạn này nhìn vào sự việc từ bên trong ra ngoài, chứ ko giống nhiều người chỉ đánh giá qua bề nổi
    ngưỡng mộ bạn
    • Avatar của hn70486
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 636 Bài viết

    • 4,520 Được cảm ơn

    #10
    Đọc bài viết của em bé 17 tuổi thấy mừng cho thế hệ trẻ VN ngày nay có cai nhìn không như hồi tôi còn trẻ nữa, đó là cái nhìn rộng, nhìn đa dạng. Thục sự là bào viết này, nếu tôi cứ nhìn như tuổi tôi ngày xưa thì quá già dăn, tôi không hiểu so với các bạn bằng tuổi của em này ở Vn thì em ấy là bình thường hay già dặn hơn, nhưng dù thế nào cũng thấy rằng đó là tín hiệu đáng mừng, vì chúng ta có những thế hệ đi sau không còn thụ động như thời chúng ta nữa.

    Bài viết còn có chỗ non nớt về bố cục, nhận thức nhưng cái tôi thấy em thành công là em đã nhìn ra sự mẫu thuẫn của hành động hy sinh, mà đôi khi không ai để ý, cũng chả ai viết ra nữa.

    Đọc bài viết tôi nhớ đến 1 chuyện, khá lâu, cách đây vài năm, VN tôn vinh và cấp thưởng cho hai bà mẹ đã "hy sinh" con của mình, bằng cách làm ngạt con để địch không phát hiện. Thú thực là từ khi đọc bài báo đó tôi cũng vẫn không xác định được dó là hành động cao cả thực hay không, và chúng ta có nên tôn vinh không. Từ đó đến nay tôi tránh tranh luận sự hy sinh của người VN với nhau, vì tôi thấy có vẻ nó khác quá so với suy nghĩ của mình.

    Tôi nghĩ chứ hy sinh bị ảnh hưởng rất nhiều bởi văn hóa, qui định đạo đức của nơi sự viẹc xảy ra. Có cai ở VN được gọi là hy sinh nhưng nơi khác cho là không khôn ngoan, không thức thời, thậm chí ngu ngốc chả hạn, (vị dụ như có bà mẹ vì con nên sống cả đời với người chồng không tình yêu, nhưng ông chồng lại yêu con rất mực, bà ta đã hy sinh tất cả vì con....)

    Vậy cho nen toi thây vấn đề này khá là hóc búa, khó có thể có định nghĩa chuẩn mực cho từ hy sinh nếu văn hóa khác nhau, giá trị đạo đức khác nhau.

    Nhiều khi tôi cứ hay dùng từ "hy sinh" dich thẳng sang tiếng nước tôi đang ở, đôi khi người nói chuyện phải hỏi lại, bởi lẽ từ này nó có vẻ nặng nề quá với người phương tây, và có lẽ trong văn hóa của họ sự hy sinh không được dùng quá phổ biển quá rộng rãi như ở VN thì phải.

    Còn người Nhật cùng là dân châu á, nhưng nói thật văn hóa của họ rất khác, họ đúng là cho chúng ta nhiều cái để học tập. Chỉ có một sự khác nhau nho nhỏ này tôi muốn chia sẻ, trong khi chúng ta, người VN thật sự ngưỡng mộ tinh thần hy sinh của người Nhật, thì đôi khi người phương tây không hoàn toàn thế.

    Tôi không muốn chụp mũ tất cả, ví dụ như tôi nói chuyện với bất kỳ người châu á nào về chuyện nước nhật đang gánh chịu thì cái đâu tiên tôi muốn nói là khâm phục tinh thần dũng cảm của họ một cách ngưỡng mộ, nhưng đa phần người phương tây tôi nói chuyện thì họ lại có một vẻ tò mò về sự hy sinh của người Nhật, họ cảm thấy văn hóa Nhật thật là lạ, có vẻ kỳ dị và ep buộc nữa, làm sao người ta có thể làm thế khi là những con người bình thường (tôi không nói chuyện chia miếng ăn), và họ cũng không tỏ ý khâm phục như tôi khâm phục, họ chỉ tỏ ý là văn hóa Nhật thật đặc biệt, ai cũng sợ chêt nhưng họ đã có một cái gì đó để vượt qua.

    Nếu bạn nào quan tâm đến chiến tranh thế giới lần thứ 2 chắc biết có những bộ phim quay lại cảnh dân thường Nhật tự vẫn tập thể nhảy xuống biển khi Mỹ chiếm, mà lính mỹ còn cố cứu họ không được, cảnh may bay cảm tử bay đi chỉ với ít xăng để lao vào tàu chiến mỹ mà không thể quay về. Có những cai người phương tây họ không thể hiểu nổi sự hy sinh của người Nhật, cho đến tận bây giờ.Cho dù giờ nhiều người thích Nhật, nhưng văn hóa nhật vơi đa phần dân châu Auu vẫn còn nhiều điều bí mật.

    Tôi cũng không có ý nói là tất cả người tôi nói chuyện có thể đại diện cho phương tây, điêu đó quá hão huyền, tôi cũng xem nhiều bộ phim người phương tây viết về sự khác biệt hai văn hóa nhật và châu âu, và qua đó tôi nhận ra, có cai người Nhật người Châu á như VN quan niệm là hy sinh, là cao cả đôi khi nó không giống người phương tây cảm nhận, và như thế thi phản biện về hy sinh sẽ còn nhiều, còn nhiều bất ngờ, nhiều cách. Nếu Vn ngày càng mở rộng cửa và giao luu thì tôi tin sẽ còn nhiều bài viết có khi lầmt ngỡ ngàng về quan niệm của người viết.

    À tôi lưu ý là tôi không có ý chỉ trich người Nhật trong vụ động đât vừa rồi nhé, tất cả điểu tôi nói chỉ la chung chung, không các mẹ lại bảo tôi vô cảm.
    8 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của dieuchan
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,020 Bài viết

    • 589 Được cảm ơn

    #11
    Bài viết này rất hay. Tuy nhiên, phản biện lại vấn đề thì đây là 1 bài viết gửi đến 1 tờ báo đang dần trở nên lá cải. Mình ghi nhận xã hội có rất nhiều người tài, nhưng nếu bài viết này được rút ra từ 1 cuộc thi, 1 bài kiểm tra với thời gian nhất định nào đó thì mình sẽ tin hơn. Còn nếu không, ai biết được cô bé này chính là tác giả (hoặc tác giả phần lớn) cho bài viết kia...
    Dù sao đi nữa, vẫn phải ghi nhận là bài viết rất tốt
    • Avatar của suty
    • Chờ kích hoạt
      Offline
    • 12 năm
    • 5,279 Bài viết

    • 24,525 Được cảm ơn

    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hn70486 Xem bài viết
    ....
    Đọc bài viết tôi nhớ đến 1 chuyện, khá lâu, cách đây vài năm, VN tôn vinh và cấp thưởng cho hai bà mẹ đã "hy sinh" con của mình, bằng cách làm ngạt con để địch không phát hiện. Thú thực là từ khi đọc bài báo đó tôi cũng vẫn không xác định được dó là hành động cao cả thực hay không, và chúng ta có nên tôn vinh không. Từ đó đến nay tôi tránh tranh luận sự hy sinh của người VN với nhau, vì tôi thấy có vẻ nó khác quá so với suy nghĩ của mình.

    .....
    Suty có đọc bài báo này và cũng trăn trở như hn70486.... :Thinking:. Chuyện này khó nói lắm, nói không khéo sẽ bị mang tiếng ích kỷ, cá nhân chủ nghĩa nên thôi vậy :Thinking:
    • Avatar của GiaChi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 3,539 Bài viết

    • 3,672 Được cảm ơn

    #13
    Mình không phải là người Phương Tây mà còn không thể hiểu nổi sức mạnh nào có thể làm người Nhật cảm tử trong thế chiến thứ hai như vậy.
    Khái niệm hi sinh đối với người này đúng nhưng với người khác là ngu ngốc, là sai....Thế nên mình cứ làm miễn bản thân nghĩ là đúng là được.
    Thích bài viết của hn70486.:Rose:
    Được chưa ợ????
    • Avatar của hoanlao
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 12,862 Bài viết

    • 9,240 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Có những người quả thật đã hy sinh thật sự cho người khác nhưng sau này lại kể lể, vậy có đuwọc coi là hy sinh hay không?
    ký cọt giề