TIN TÀI TRỢ.

Ở Mỹ, nông dân sở hữu đất vĩnh viễn

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 8.46K Lượt đọc
  • 68 Trả lời

  • Trang 1/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 4

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 7,812 Bài viết

    • 29,499 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Ở Mỹ, nông dân sở hữu đất vĩnh viễn

    (Dân Việt) - Tại Mỹ, sở hữu một trang trại là chiếc vé để đi vào hệ thống kinh tế của nước này, ngay cả những người đã rời bỏ nông nghiệp cũng thường sử dụng đất đai như một loại hàng hóa rất dễ mua và bán để mở ra con đường kiếm lời khác.


    Trong thời kỳ thuộc địa của lịch sử nước Mỹ, Vương quốc Anh chia đất đai thành những khoanh lớn để chia cho các công ty tư nhân hoặc cá nhân. Những người được chia đất lại tiếp tục chia nhỏ ra và bán nó cho những người khác. Khi giành được độc lập từ tay nước Anh vào năm 1783, những người thành lập nước Mỹ thấy cần phải xây dựng một hệ thống phân phối đất đai mới. Họ thống nhất rằng tất cả đất đai chưa có người sở hữu sẽ thuộc quyền của chính phủ liên bang, lúc đó chính phủ có thể bán nó với giá 6,25USD/ha.


    Nhiều người bất chấp nguy hiểm và khó khăn để định cư trên những mảnh đất mới, đó là những người nghèo, và họ thường không có giấy tờ rõ ràng về mảnh đất của mình. Tuy nhiên, sau đó nhiều người Mỹ cho rằng đất đai nên được trao không mất tiền cho những người định cư nếu họ vẫn sống và làm việc trên đó. Điều này cuối cùng được thực hiện thông qua Đạo luật về đất đai năm 1862 - mở ra những vùng đất đai rộng lớn ở miền Tây cho việc định cư dễ dàng.


    Năm 1985, theo yêu cầu của Tổng thống Ronald Reagan về một chính phủ có quy mô hẹp hơn, Quốc hội đã thông qua một luật mới về nông trại nhằm mục đích giảm bớt sự phụ thuộc của nông dân vào hỗ trợ của chính phủ và nâng cao khả năng cạnh tranh quốc tế đối với hàng hóa nông sản Mỹ. Luật này cắt giảm trợ giá và không canh tác từ 16- 18 triệu ha đất trồng nhạy cảm với môi trường trong vòng 10-15 năm. Cho đến nay, nông dân Mỹ vẫn được trao quyền sở hữu đất vĩnh viễn, tạo điều kiện và niềm tin cho họ không ngừng mở rộng đầu tư từ thế hệ này sang thế hệ khác. Và vì lẽ đó “trang trại gia đình Mỹ” vẫn luôn là khái niệm ăn sâu trong lịch sử nước Mỹ và được ca tụng trong huyền thoại về người tiểu chủ hùng mạnh.



    Hạ Anh
    http://danviet.vn/75974p1c26/o-my-no...-vinh-vien.htm
    Muốn trở về giao diện cũ, các bạn bấm vào đây: https://www.webtretho.com/forum/f26/?styleid=50

    Sống là động nhưng lòng luôn bất động
    Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
    Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
    Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 3,405 Bài viết

    • 7,679 Được cảm ơn

    #2
    Mỹ thì nói làm gì, đằng nào chúng nó cũng chết (mà thấy giãy mãi chả chết!, chỉ thấy sướng)
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 591 Bài viết

    • 589 Được cảm ơn

    #3
    sở hữu vình viễn khi tăng dân số lấy đất đâu ra, và sẽ xuất hiện những đại địa chủ cò bay thẳng cánh
    SGKCp7
    • 1,039 Bài viết

    • 2,834 Được cảm ơn

    #4
    Chém cha thằng tư bản thối nát
    b37646cd

    , phải học tập thiên đường nước ta ...con trâu đi trước cái cày đi sau nhá
    b572d698
    Vì cuộc đời là những chuyến đi
    01754cfe5329d759383b36103ac88e97
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của nhatnheo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 1,790 Bài viết

    • 5,812 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi batdautuconsokhong Xem bài viết
    Chém cha thằng tư bản thối nát
    b37646cd

    , phải học tập thiên đường nước ta ...con trâu đi trước cái cày đi sau nhá
    b572d698
    Có trâu kéo cày vẫn còn thô sơ lắm, phải thế này mới gọi là đi trước thời đại nhé:
    nguoikeobua1
    nguoikeobua4
    • 2,813 Bài viết

    • 6,137 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Chúng ta ở cấp cao hơn tư bản, đang quá độ lên XHCN, Tư bản sao sánh được với ta ạ.
    TSB
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của HuynhGL
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 108 Bài viết

    • 288 Được cảm ơn

    #7
    Cảm ơn bạn nhatnheo cho tôi sáng mắt. Dẫu vẫn biết rằng Việt Nam đói nghèo nhưng chưa bao giờ dám nghĩ vẫn còn người vác cái cày như thế. Cuộc sống thật không bằng chó mèo ...
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ftts
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 287 Bài viết

    • 550 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi traiHNcodon Xem bài viết
    sở hữu vình viễn khi tăng dân số lấy đất đâu ra, và sẽ xuất hiện những đại địa chủ cò bay thẳng cánh
    Tây nó sợ giảm dân số, ko sợ tăng bác ợ
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của contau
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5,893 Bài viết

    • 17,515 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #9
    Ây dà! Mỹ nó bao nhiêu dân, diện tích canh tác là bao nhiêu?
    So với VN bao nhiêu dân, diện tích canh tác là bao nhiêu (trừ KCN, KDC và sân golf đã quy hoạch trên đất trồng lúa ra nhen).
    Tụi nó chia diện tích canh tác trên đầu người gấp mấy chục lần VN cho nên nông dân có đất vĩnh viễn.

    VN ta người quá đông (ngày càng đông hơn nhiều nữa) làm kiểu đó sao công bằng được?
    CNXH là công bằng mà. Thắc mắc chi?
    • Avatar của kiwichip
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 77 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #10
    Bình thường thôi, CS là ông nội tư bản mà.
    • 611 Bài viết

    • 1,057 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Nhiều lúc cũng thèm qua Mỹ làm nghề trồng rau với nuôi gà quá!!! :"> Mà không đủ trình, nông dân bên ấy hi-tec vô cùng
    sig16
    mysnsignatureicon
    • 1,142 Bài viết

    • 3,829 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    Thì chịu khó học sử dụng mấy cái hi tech đó đi không khó lắm đâu heheh tôi có bạn làm chủ trại gà bên đó giàu hơn chủ tiệm nails , nhà hàng luôn đó , mà nhìn nó chẳng biết là nông dân không có lam lũ hôi hám như vn mình
    Trích dẫn Nguyên văn bởi blue angel Xem bài viết
    Nhiều lúc cũng thèm qua Mỹ làm nghề trồng rau với nuôi gà quá!!! :"> Mà không đủ trình, nông dân bên ấy hi-tec vô cùng
    Nick này chính chủ đóa nha mấy cưng !!!
    • 138 Bài viết

    • 435 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi blue angel Xem bài viết
    Nhiều lúc cũng thèm qua Mỹ làm nghề trồng rau với nuôi gà quá!!! :"> Mà không đủ trình, nông dân bên ấy hi-tec vô cùng
    Mỹ nó rộng chứ VN sao làm thế được.Còn giấc mơ Mỹ là ước mơ 1 thời của tui,nhưng tui phải công nhận ra nước ngoài đi đâu thì nỗi nhớ quê hương da diết lắm.Chốn phồn hoa có thế nào thì cũng ko làm ta nguôi nỗi nhớ quê hương,con trâu cái cày,mặc dù tôi chưa đi cày bao giờ
    Hồi đôi mươi tôi mơ ước ra bên ngoài nhìn thế giới xem nó lớn làm sao,các nước khác phát triển ra sao,cuối cùng cũng thỏa mong ước.Ra rồi mới nhớ VN dù lúc đầu tôi ngập trong những thú vui hoan lạc,hồi đó tui toàn nghe bài Gợi Nhớ quê hương,yêu lắm VN ơi !
    • 591 Bài viết

    • 589 Được cảm ơn

    #14
    dân số việt nam tăng cấp phi mã giờ gần 100 củ, đất không chia lại bọn mới đẻ ra lấy đâu ra đất
    SGKCp7
    • Avatar của Winter09
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,103 Bài viết

    • 13,860 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #15
    Bây giờ ở Mỹ cũng ít có nông trại do tư nhân làm chủ rồi , đa số là các tổng công ty lớn có đầy đủ các loại máy móc , cơ giới hóa và cả 1 quá trình khép kín từ lúc trồng cho đến lúc tiêu thụ tại super market , nhờ vậy chi phí thấp , giá thành rẻ . Riêng các chủ nhân các trang trại nhỏ trồng loại hàng hóa cấp cao , organic , đặc sản , tuy số lượng không nhiều lại thêm chi phí cao nhưng có lương khách hàng nhất định và thường là trung thành như các nhà hàng , grocery đặc biệt lại bán được giá cao nên cũng OK .
    Riêng phần trại gà thì có khá nhiều người Việt làm giàu nhờ mở nông trại nuôi gà , phải chịu cực mấy năm đầu và phải ở xa thành phố ( thông thường cách khoảng 2-3 tiếng lái xe nhưng với phương tiện giao thông đường xá tiện lợi nên cũng không phải là vấn đề lớn đáng ngại
    Các bạn có thể đọc về một trang trại nuôi gà ở Austin , tam giác gà của Texas



    Tuần trước, tôi đi Austin Texas để dự tang lễ Linh Mục Nguyễn Thanh Hùng, người bảo trợ gia đình chúng tôi lúc mới qua Mỹ năm 1981. Nhân chuyến đi này tôi định ghé thăm trại gà của Nguyễn Văn Hiệp G29, bạn cùng khóa 29 Võ Bị. Trại gà này nằm giữa khu tam giác của ba thành phố lớn Houston, Dallas và Austin. Từ ba thành phố này lái xe đến trại chỉ mất từ hai đến ba tiếng đồng hồ, nên rất tiện cho các "Áp Trại Phu nhân" của trại đi về mua sắm.
    Sau khi tang lễ hoàn tất, tôi đã bắt được liên lạc với Lê văn A ở Austin. May mắn cho tôi, Lê văn A, cũng bạn cùng khóa (Hắn tên A nhưng lại thuộc đại đội B) đang thất nghiệp nên sẵn sàng chở tôi vào thăm trại.

    Chín giờ sáng, A đến đón tôi, trên xe có thân mẫu của A mới từ Cali qua chơi cũng muốn đi xem cho biết, mặc dù mắt của bà bị lòa.

    Chúng tôi đến trại lúc 11 giờ 30 trưa sau khi ghé Mc Donald ăn sáng. Sở dĩ chúng tôi phải ăn một chút trước khi vào trại, vì sợ vợ chồng Hiệp quá bận rộn với công việc không có thì giờ để nấu nướng. Nhưng trái với điều chúng tôi suy đoán, đến nơi thì vợ chồng hắn đã tắm rửa sạch sẽ đâu vào đó, đang chuẩn bị món bánh cua nướng và nồi súp, cũng nấu với cua đãi khách. Chúng tôi hơi ngạc nhiên, vì cứ tưởng đến trại gà sẽ được đãi ăn món gà rô ti, gà cà ri hoặc gà xé phay... ai ngờ lại được đãi ăn món cua Alaska mà đáng lẽ chỉ được ăn khi đến thăm bè bạn làm nghề chài lưới. Có thể là vợ chồng Hiệp đã ngán thịt gà đến tận cần cổ, cho nên cứ tưởng ai cũng ngán món này như vợ chồng hắn.

    Tay bắt mặt mừng, vì không mấy khi có khách phương xa đến thăm trại như vầy; hàn huyên một lát, Hiệp dùng xe truck chở tôi và A đi thăm khu chuồng trại.

    Trang trại của Hiệp tọa lạc trên một miếng đất rộng 60 mẫu tây. Từ đường cái vào, có một con đường trải đá trắng phau trải dài đến tận cuối dãy chuồng để xe công ty có thể ra vào dễ dàng. Khu chuồng trại và khu nhà ở cách xa nhau năm trăm mét được khai quang sạch sẽ và bằng phẳng, cỏ mọc xanh rì, phần đất còn lại là rừng cây dầy đặc, nên không rõ đâu là ranh giới ngăn cách với trại gà khác, nếu muốn biết rõ phần đất của mình chắc phải nhờ city đến cắm mốc.

    Cách đây bốn năm, đang làm ăn vui vẻ ở Westminster, không biết vì lý do gì, Hiệp vội vã khăn gói trực chỉ Houston.

    Đã có nhiều lời đồn đãi trong chốn giang hồ và các bạn đồng khóa về lý do ra đi của chàng: Nào là y mới trúng số; nào là có một phụ nữ yêu chàng tha thiết, mà vì muốn bảo vệ hạnh phúc gia đình nên y trốn lên nơi thâm sơn cùng cốc mà tu.... nhưng nay thì mọi sự đã rõ ràng. Chàng tuyệt tích giang hồ chỉ vì mê mẩn mấy em gà tơ trên rừng núi Texas.

    Trại có sáu dãy chuồng, mỗi chuồng có chiều dài 500 feet và chiều ngang 60 feet được trang bị đầy đủ máng ăn và nước uống tự động, để gà có thể ăn suốt ngày đêm, mà không cần phải có người châm đồ ăn như kiểu nuôi gà cổ điển. Trại cũng có cả hệ thống sưởi, cũng như hệ thống giải nhiệt để điều chỉnh nhiệt độ thích hợp với thân nhiệt của gà giúp chúng mau lớn và không bị chết vì nhiệt độ quá khắc nghiệt của Texas (Trời nóng có khi tới 110 độ F và lạnh có khi xuống tới 28 độ F).

    Có nhiều phương cách nuôi gà, nhưng đặc biệt có hai kiểu trại nuôi gà mà người Việt mình thích làm, đó là nuôi gà để lấy trứng giống (Tức là gà đẻ phải có trống để đem trứng đi ấp ra gà con) và nuôi gà thịt. Trại của Hiệp là loại thứ hai, chuyên nuôi gà thịt.

    Khi chúng tôi đến thăm trại thì gà của Hiệp chỉ mới nuôi được khoảng ba tuần lễ, thế mà con gà đã lớn bằng con gà giò ở Việt Nam đã được nuôi hơn ba tháng. Một lứa gà chỉ nuôi đến bảy tuần là được bán, lúc đó con gà đã nặng đến 6 pounds. Gà lớn mau quá, không thể tin nổi, thế mà là chuyện có thật đấy!

    Tôi tò mò hỏi Hiệp mua trại gà này hết bao nhiêu tiền. Hiệp cho biết trại mua cách đây bốn năm, với giá một triệu rưỡi. Tôi kêu lên:

    - Bộ mày trúng số hay sao mà có số tiền lớn như vậy?

    - Không ! Nếu trúng số thì tao đâu cần mua trại gà làm gì. Có một triệu rưỡi tiền mặt thì tao chỉ việc tậu một cái villa, mua một cái xe cho láng, tiền còn lại thì bỏ vô nhà băng kiếm lời, rồi ngồi không mà hưởng cho sướng cái thân già, chứ lặn lội vào đây làm chi cho mạt gà nó cắn.
    (Con mạt gà nhỏ li ti như đầu kim, nó sống ký sinh dưới lông loài chim hay gà vịt, cắn ngứa gãi không kịp)

    -Thế mày đào đâu ra số tiền đó?

    - Tao có ba trăm ngàn (equity) nhờ bán căn nhà tao mua rẻ mười lăm năm về trước để đặt cọc. Số tiền còn lại ngân hàng cho trả góp mười lăm năm.

    - Ồ! Thì ra là thế. Nếu vậy thì dân Cali có nhiều người có đủ điều kiện để mua trại gà lắm nhỉ.

    - Đúng rồi, đa số dân trại gà ở đây là từ Cali qua.

    -Nội ở khu vực quanh đây mày có biết có bao nhiêu người Việt mình mở trại không?

    -Tao không có con số chính xác, nhưng chắc chắn phải có trên trăm trại. Hàng xóm của tao hai bên đều là người Việt Nam.

    - Thế thì vui quá nhỉ, rảnh rỗi cứ rủ nhau vật dê, vật bò nhậu nhẹt với nhau còn gì thích bằng.

    - Lúc đầu chưa đến tao cũng nghĩ như thế, nhưng sau khi nhận đất và bắt tay vào việc rồi mới thấy đó chỉ là điều mơ tưởng. Công việc bận rộn đến nỗi không có thì giờ để ăn cho ra bữa nữa thì còn đâu mà nhậu với nhẹt. Vả lại trong hợp đồng trại gà có ghi các trại chủ và nhân viên các trại nên hạn chế bớt việc đi lại thăm viếng nhau. Lý do là để tránh truyền nhiễm bệnh từ trại gà này sang trại kia.

    - Mỗi trại cần bao nhiêu người điều hành?

    - Càng nhiều càng tốt, nhưng lúc nào cũng phải có một người trong trại để đề phòng máy móc trục trặc đặng báo cho thợ sửa ngay kẻo để lâu gà không đủ nước uống có thể bị chết. Như trường hợp của tao đây, tao ở đây có một mình thôi, bà xã tao bả sợ mùi cứt gà nên theo đứa con trai ra phố ở, thỉnh thoảng mới nghé về ngó xem tao còn sống hay chết.

    -Theo tao nghĩ, bởi vì mày tham việc, làm có mình ên nên mày mới bị bận rộn đến thế, có đúng không?

    -Mày nói đúng, lúc đầu tao hùn hạp với một người khác, nhưng họ bỏ cuộc ngay từ lứa gà đầu tiên nên tao lãnh đủ.

    -Sao mày không mướn người làm phụ?

    -Tao có thử một lần, mướn một anh Mễ Amigo phụ nhặt gà chết, nhưng ảnh làm ăn cẩu thả, cứ để sót gà chết, khiến gà bị nhiễm bệnh, nên từ đó tao cạch, làm lấy một mình cho chắc ăn, vừa an tâm vừa tiết kiệm được tiền. Nay thì tao quen việc rồi nên dù làm một mình tao cũng có rất nhiều thì giờ rãnh rỗi, bằng chứng là mày đến chơi với tao từ trưa đến giờ tao có phải làm gì đâu, nhưng cái vụ nhậu nhẹt lai rai với hàng xóm thì tao vẫn chưa có thói quen đó, mặc dù quanh đây họ vẫn làm như vậy.

    - Mỗi ngày, với một hai người làm như trại của mày phải làm việc tới mấy tiếng mới xong?

    - Tùy ngày, nhưng thông thường nếu máy móc chạy tốt thì chỉ mất độ bốn tiếng một ngày để nhặt gà chết rồi báo cáo cho hãng. Thời giờ còn lại thì làm việc nhà hoặc coi phim bộ. Những trại khác có nhiều người hơn thì họ thay phiên nhau làm việc, nên nhàn nhã hơn và có nhiều thì giờ để lên tỉnh du hí.

    -Trại gà nào cũng chỉ có sáu chuồng thôi hay sao?

    -Không nhất thiết là như vậy, nhưng thường thì sáu chuồng là đủ cho một gia đình làm chủ mà không cần phải mướn người làm. Có một chủ trại gà người Việt ở gần đây có tới sáu chục chuồng. Họ phải mướn hàng chục nhân công mới coi xuể.

    -Tại sao mày không mua một miếng đất nhỏ hơn để cho đỡ tiền vốn đầu tư?

    -Theo luật lệ của chính phủ thì mỗi nhà gà được xây lên, phải có ít nhất sáu mẫu đất bao bọc nó. Nhưng thường thì trại nào cũng có nhiều đất hơn với số quy định, có càng nhiều đất càng tốt, vì về sau này muốn khuếch trương trại gà lên thì mình đã có sẵn đất rồi. Phần nữa tiền mua đất không phải là vấn đề lớn, giá một trăm mẫu đất chỉ khoảng hai đến ba trăm ngàn đô la mà thôi. Tiền xây trại gà mới đáng kể. Một chuồng gà mới toanh giá bây giờ là 280,000 đô la.

    -Trời đất ơi! Một chuồng gà của mày còn đắt hơn căn nhà tao đang ở nữa đó. Lợi tức nhiều như vậy sao mày không cất một căn nhà ngói ở cho thoải mái, mà lại ở trong căn nhà tiền chế (mobile home) nhỏ như lỗ mũi này vậy.

    -Bộ mày tính trù cho tao ở luôn trong xó rừng này hay sao! Bất cứ người nào khi bắt đầu mua trại, họ đều tính trả nợ ngân hàng cho hết mười lăm năm là ôm mấy triệu đô la về tỉnh tậu nhà, tậu xe rồi nghỉ hưu cho sung sướng, chứ có ai dại gì mà chôn suốt cuộc đời trong đám phân gà này đâu. Ở nhà tiền chế có cái lợi là tránh được thuế thổ trạch (Property tax) mà thuế này rất cao ở tiểu bang Texas.

    -Bầy gà của mày còn nhỏ xíu như vậy mà đã đẻ rồi hay sao mà mày có trứng gà cho tụi tao vậy? Loại trứng gà gì mà lớn quá trời, còn to hơn trứng ngỗng nữa? Hay là trứng gà Tây.

    -Bậy! Gà tao nuôi chưa kịp phổng phao đã bị người ta chở ra chợ bán mất rồi làm sao kịp đẻ trứng. Đây là trứng hai tròng nhặt ra từ trại trứng giống bên hàng xóm, loại trứng này không thể cho ấp được nên phải nhặt ra bỏ đi. Chủ trại tiếc rẻ giữ lại để đổi lấy báo đọc, hoặc tặng hàng xóm lấy thảo.

    -Nè, cho tao hỏi mày câu nữa: Mày có thể cho tao biết một chút về trại gà trứng giống được không?

    -Trại trứng giống là trại nuôi gà để lấy trứng cho mấy lò ấp. Cứ mấy con gà mái thì họ thả vào đó một con gà trống. Chuồng gà giống được thiết kế đặc biệt để mỗi khi gà đẻ trứng sẽ tự động lăn vào máng, rồi được tự động chuyển về căn phòng có máy đều hòa không khí, để sàng lọc ra trứng có trống và tốt, để công ty đem đi ấp thành gà con. Nuôi gà loại này công việc nhẹ nhàng hơn, nhưng mất nhiều thời gian và cũng cần đông người hơn, vì thế lợi tức của trại gà loại này cũng được trả cao hơn. Cái nguy hiểm của người làm trong trại này là lúc đi nhặt gà chết và trứng bị mắc kẹt trong chuồng, thường bị bọn gà trống tấn công, chắc chúng tưởng mấy ông này vào "dê đào" của chúng(?)

    -Mày có cho tao biết là lợi tức của trại gà có từ hợp đồng với Công Ty Sanderson Farm Inc.. Công ty cho hưởng 5 cents trên mỗi pound thịt gà bán được. Mày có tin là công ty họ đối xử công bằng và sòng phẳng với các chủ trại gà không? Ý tao muốn nói là họ có cho mình biết số cân đúng không, hay họ có thể báo cáo số cân ít đi để hưởng lợi nhiều hơn?

    -Nếu làm ăn với người Tàu hay người Việt Nam mình có thể nghi ngờ điều đó, nhưng làm ăn với một công ty Mỹ thì mình phải nghĩ lại coi mình có sòng phẳng với họ không! Để tao kể cho mày nghe một trường hợp xảy ra như thế này: Tao có quen với một chủ trại gà ở gần đây. Anh ta nuôi gà rất giỏi, không biết bằng cách nào, gà anh ta nuôi rất mau lớn, cũng trong bảy tuần lễ gà của anh ta nặng tới bảy pounds trong khi gà những trại khác chỉ cân nặng có sáu pounds. Ai cũng cứ tưởng rằng công ty sẽ khen ngợi và cho anh hưởng thêm huê hồng. Điều không ngờ là anh lại bị công ty khiển trách vì đã không theo đúng hợp đồng. Anh đã để cho gà nuôi mập quá, gà mập thì có quá nhiều mỡ.

    Điều đó có nghĩa rằng mọi việc đã được họ tính toán rất rõ ràng và chính xác, nhờ đó mình cũng có thể đoán được số lợi tức của mình qua số lượng gà sống và chết trong quá trình chăn nuôi. Trong bốn năm làm việc tao rất hài lòng với cung cách làm ăn của họ. Họ giúp đỡ tụi tao rất nhiều để đạt được số lợi tức cao nhất.

    -Mày có thể cho tao biết một vài khó khăn lớn nhất trong thời gian mày làm việc ở đây được không?

    -Cái khó khăn lớn nhất phải kể là ở năm đầu tiên. Ngoài cái việc lúng túng vì chưa có kinh nghiệm trong việc điều hành trại gà, để gà chậm lớn và chết quá nhiều, lợi tức sút giảm, tao còn bị một vố thật đau suýt nữa phải bỏ cuộc, đó là bị sơ hở trong việc mua bán trại gà: Lúc mua tao không để ý xem hợp đồng bán trại cho kỹ, nên lúc lấy trại, chủ trại trước đã không để lại máy cày và căn mobile home, rồi không biết là một trong hai cái giếng nước trang bị cho trại gà đã bị hư. Nếu muốn giải quyết cả ba thứ này phải có ít nhất 60,000 đô la, mà tao có bao nhiêu tiền đã bỏ ra hết rồi, lại không còn đủ tiêu chuẩn để mượn thêm nợ ngân hàng. Nhà và máy cày tao tạm thời có thể xoay sở được, bằng cách thuê lại của các chủ trại láng giềng, nhưng giếng nước thì bắt buộc phải xây thêm cái mới, nếu không, Công Ty Sanderson sẽ cúp hợp đồng, không đem gà đến cho mình nuôi nữa. May mắn là có một anh Mỹ làm trong Công Ty Gà, trước kia là cựu quân nhân, có tham chiến ở Khe Sanh Việt Nam đem lòng giúp đỡ. Anh ta nhờ công ty đứng ra mượn nợ ngân hàng ba chục ngàn để xây cho tao cái giếng, rồi trừ dần vào tiền hoa hồng nuôi gà, nhờ thế tao mới qua được cái ải này, chứ không tao đã bị sặc gạch ngay từ lúc chưa bắt đầu.

    Không thể nào không nói đến lợi tức của trại gà.
    Hiệp đã cho chúng tôi một con tính như thế này:

    Mỗi lứa gà thường nuôi 27,000con x 6chuồng =162,000con. Sau bảy tuần lễ gà nặng trung bình 6 lbs một con; trừ đi 2000 con gà có thể sẽ chết.

    Như thế mỗi đợt nuôi còn lại 160,000con. Mỗi con nặng 6lbs. Vị chi số cân của một lứa gà là 160,000con x 6lbs = 960,000lbs.

    Hãng sẽ cho mình hưởng 5 cents trên mỗi pound gà bán được. Vậy mỗi lứa gà, trại thu về 960,000lbs x 0.05 = 48,000$.

    Mỗi năm nuôi được 6 lứa gà, như thế Hiệp sẽ dzớt ngon ơ 48,000$ x 6 = 288,000 đô la xanh mỗi năm. Not bad!
    Ngoài ra còn có những bổng lộc khác mà nhiều khi không thể ngờ được, như phân gà có thể bán được 15,000 đô la mỗi năm (Hiệp nói: - Nội cứt gà cũng đủ nuôi sống tao rồi, bán đi một lần cứt gà, tao ăn cả năm cũng không hết...)
    Vì đất vườn chung quanh quá rộng, nhiều gia đình trồng thêm cây ăn trái hoặc nuôi bò, dê... thả rông, cũng đem lại những lợi tức đáng kể.

    Có một số người may mắn còn được hưởng phần trăm trên số dầu thô khai thác được trên đất của họ.
    Hiệp nói nếu lần sau tôi rủ được dăm ba anh em nữa tới đây chơi vài ngày, anh sẵn sàng vật ra vài con bê, mổ bụng dồn lá chanh, lá xả rồi nướng trên than, giống như mấy Đại Điền Chủ miền Lục Tỉnh đãi món bò gác chéo ngày xưa, ăn đến đâu, cầm dao thẻo đến đó.

    Dĩ nhiên còn nhiều bí mật nghề nghiệp và kinh nghiệm sống trong trại gà rất hấp dẫn, muốn biết thêm phải nói chuyện thẳng với đương sự.

    Chỉ một trại gà của Hiệp, mỗi năm đã ra lò khoảng 6 triệu lbs gà thịt. Riêng khu “tam giác gà” Austin đã có hơn trăm trại gà chủ gốc Việt, toàn quốc chắc còn nhiều lần hơn. Vậy là cầm chắc các chủ trại gà gốc Việt hàng năm đang cung gấp cả tỉ lbs thịt gà cho thị trường Mỹ. Mới ngày nào, dân Mít còn là công nhân trong trại gà hoặc hãng cắt cổ ga. ai dè 30 năm sau có chuyện này.

    Hiệp ngày nay đã trở nên lão làng trong nghề chăn gà. Anh nói sẽ sẵn sàng hướng dẫn cho những ai muốn vào nghề, vì đây là một nghề khá dễ dàng và béo bở. Vậy ai là người thích thú với công việc này hãy liên lạc ngay với Hiệp Gà, ý quên Hiệp G29, để biết thêm chi tiết.

    Ngày xưa Tô Vũ đi chăn dê, ngày nay Hiệp đi chăn gà, biết đâu ngày sau y cũng được ghi tên vào sử sách (?).

    Đỗ Tiến Bình Minh
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 65 Bài viết

    • 119 Được cảm ơn

    #16
    hí hí, mình ở ngay Austin, thủ phủ của Texas mà tới giờ mò vô WTT mới biết là ở Austin có tới hàng trăm trại gà chủ gốc Việt nhỉ. Đọc xong thấy Mỹ như thiên đường nhỉ, làm ăn dể dàng, kiếm được nhiều tiền, vậy mà sao thứ 7 mỗi tuần đi Farmer Market (chợ của người nông dân mang hàng hóa đến bán) thấy ngta cũng có nhiều vấn đề nào là kiểm dịch, animal's welfare, phân phối, vv.. phải lo ko dễ dàng thế này.

    Bây giờ mình cũng ko thích ăn gà công nghiệp, tăng trọng nữa mà quay sang dùng các sản phẩm thịt và rau củ, trái cây organic ko có hormone và thuốc gì hết. Nếu bố mẹ nào muốn tìm hiểu thêm thì có thể tìm phim tài liệu "Food Inc." để xem.
    • Avatar của Winter09
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,103 Bài viết

    • 13,860 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Cách Austin gần 2 tiếng đó bạn , không ở ngay Austin đâu .
    Mấy vấn đề kiểm dịch , phân phối , animal welfare thì nơi nào cũng có nhất là Austin , thủ phủ của dân green , bảo vệ môi trường hàng đầu . Keep Austin weird .
    Bạn mua hàng của Farmer Market thì chắc chắn là mắc hơn HEB rồi nhưng chất lượng phải ngon cở Central Market hoặc Whole Food
    • 1,065 Bài viết

    • 2,021 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi contau Xem bài viết
    Ây dà! Mỹ nó bao nhiêu dân, diện tích canh tác là bao nhiêu?
    So với VN bao nhiêu dân, diện tích canh tác là bao nhiêu (trừ KCN, KDC và sân golf đã quy hoạch trên đất trồng lúa ra nhen).
    Tụi nó chia diện tích canh tác trên đầu người gấp mấy chục lần VN cho nên nông dân có đất vĩnh viễn.

    VN ta người quá đông (ngày càng đông hơn nhiều nữa) làm kiểu đó sao công bằng được?
    CNXH là công bằng mà. Thắc mắc chi?
    Nói linh tinh. Quyền Tư Hữu là quyền thiêng liêng và bất khả xâm phạm được luật pháp Mỹ tôn trọng như quyền tự do ngôn luận.

    Kể cả 1 địa chủ sở hữu 1 nửa nước Mỹ thì lãnh đạo Mỹ vẫn phải tôn trọng. Chứ đừng nói đến những trang trại gia đình rộng lớn.

    Chính nhờ có quyền tư hữu đó mà nước Mỹ mới thành cường quốc như ngày nay.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 23,100 Bài viết

    • 34,974 Được cảm ơn

    #19
    Nhưng để có được đất, họ phải mua, chứ không như ở ta, nông dân được chia ruộng đất tịch thu của địa chủ.
    Tôi thấy văn hóa tranh luận ở WTT rất có vấn đề. Nhờ Mod hủy nick của tôi đi. Xin cảm ơn.
    Những địa điểm nên ghé thăm: HỘI QUÁN NHỮNG TẤM LÒNG NHÂN ÁI
    Hoạt động từ thiện của nhóm - Trái tim nhân ái: https://www.webtretho.com/forum/f479/
    Đề xuất hỗ trợ: https://www.webtretho.com/forum/f343/
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của toluca1
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 14 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #20
    toàn mấy con rận vào cm
  • Trang 1/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 4