TIN TÀI TRỢ.

Nước Mỹ “quên” khóa cửa và thấy khóa bị phá ở Nội Bài

  • 43 Lượt chia sẻ
  • 15.1K Lượt đọc
  • 56 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của bundocmung
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 8 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 843 Bài viết

    • 1,309 Được cảm ơn

    #1
    Nước Mỹ “quên” khóa cửa và thấy khóa bị phá ở Nội Bài
    Tác giả: Nguyễn Quang Thiều

    Những ngôi nhà ở Mỹ thường “quên” khóa cửa nhưng không thấy kẻ cắp, kẻ trộm lọt vào. Việt Nam thì khóa đủ các loại khóa vẫn bị bẻ khóa, cắt khóa. Khóa cửa nếu xét về mặt cơ học thì chỉ là hành động diễn ra trong mấy phút. Nhưng để đi đến việc không cần khóa cửa thì có lẽ người Việt Nam cũng phải mất 100 năm nữa mới có thể làm được.

    Những người Mỹ không khóa cửa nhà bao giờ !

    Đấy là câu nói như thốt lên của những người đã đến Mỹ. Chuyện người Mỹ không khóa cửa là chuyện xưa lắm rồi. Nhưng tôi vẫn muốn nói lại. Bởi câu chuyện người Mỹ không khóa cửa chứa đựng bao điều suy ngẫm khi tôi phải chứng kiến những gì ngược lại ở Việt Nam.

    Ngày đầu tiên đến Mỹ, chúng tôi ở tạm trong ngôi nhà của một gia đình Mỹ đang đi nghỉ cuối tuần. Một người bạn của tôi lần đâu đến Mỹ đã không thể hiểu vì sao một ngôi nhà đẹp như thế, nhiều đồ đạc như thế mà không khóa cửa. Tôi đã giải thích nhưng người bạn ấy vẫn băn khoăn mãi đến gần hết chuyến đi. Trong cái đêm đầu tiên ấy, khi người bạn đi ngủ bèn mang theo cả chiếc túi sách đựng hộ chiếu và một ít tiền lên giường vì sợ đang đêm kẻ trộm mò vào nhà ăn cắp. Tôi hiểu tâm trạng ấy. Nỗi ám ảnh về những chuyện mất mát ở khách sạn hay trong chính nhà mình đã theo đuổi bạn tôi không rời.

    Trong những ngày cuối cùng ở Mỹ, một người bạn nhờ con trai tôi mua giúp một cái ipad2 qua mạng. Một chiều đi chơi về, tôi thấy chiếc ipad2 được đóng gói cẩn thận để trên bậc cầu thang trước cửa nhà sát ngay vỉa hè khu phố. Cho dù đã bắt đầu hiểu một phần nào đó nước Mỹ nhưng bạn tôi vẫn rất bị "sốc". Chiếc Ipad2 được đóng gói để một nơi rất dễ nhìn thấy và chỉ cách lối đi bộ một hai bước chân mà thôi. Đấy là một khu phố vắng vẻ gần như nhà nào biết nhà ấy. Nếu ai đó muốn lấy cái ipad2 kia thì chẳng khó khăn gì, chỉ cần bước ba bước và nhặt lên. Tất cả quá dễ dàng và an toàn. Nhưng không ai lấy chiếc ipad2 đó. Không ai lấy bất kỳ những gì mà những người vận chuyển hàng hóa để trước cửa nhà của khách hàng. Người già đi qua không lấy. Người trẻ đi qua không lấy. Những người làm công việc vệ sinh môi trường đi qua cũng không lấy. Và có lẽ những người vô gia cư đi qua cũng không lấy.

    Lối sống ấy không phụ thuộc nhiều vào hoàn cảnh sống nghèo khó hay thiếu thốn...Đó là lối sống của văn hóa, luật pháp và lòng tự trọng. Đương nhiên không phải tất cả những người Mỹ sống như vậy. Nhưng cách sống ấy là cách sống của đại đa số người Mỹ.

    Xin đừng nghĩ là nước Mỹ giàu có nên chẳng ai muốn ăn cắp. Người Mỹ là người tiêu tiền một cách kỹ lưỡng và có kế hoạch nhất. Thực tế, người Mỹ vào siêu thị sẽ đứng khá lâu trước một mặt hàng giá 2 đô 99 xu và một mặt hàng giá 3 đô 10 xu. Khi đi ăn với bạn, họ trả không thừa một xu với số tiền họ phải trả. Mà khi đó, một cái ipad2 giá ở Mỹ khoảng 1.200 đô la.

    Chúng ta từng đọc trên báo Việt Nam viết về những làn sóng khổng lồ người Mỹ ùa đến các siêu thị trong những ngày giảm giá và tai nạn chết người đã xẩy ra khi những khách hàng chen nhau vào siêu thị để mua hàng giảm giá. Một đô la có giá trị rất nhỏ với mức lương tháng trung bình của người Mỹ là hàng ngàn đô la. Nhưng tôi đã quan sát trong nhiều năm khi ở Mỹ cách tiêu một đô la của người Mỹ. Nhiều lúc, tôi có cảm giác họ đang tiêu những đồng một đô la như tiêu những đồng tiền cuối cùng của đời họ. Nói vậy để thấy họ quý từng đồng đô la như thế nào.

    Ông cha ta có câu " đói cho sạch, rách cho thơm". Những tưởng đó là lối sống của người Việt Nam ngày nay. Nhưng câu nói của ông cha chúng ta đang bị vấy bẩn và làm lu mờ. Trong chuyến đi này, khi quá cảnh ở sân bay Narita, Tokyo, tôi đã phải mở cái thùng giấy của mình cho an ninh cửa khẩu Nhật khi họ soi thấy có một số bật lửa ga trong đó. Sau khi kiểm tra xong, họ đã tự tay dán băng dinh chiếc thùng giấy của tôi một cách cẩn thận như chính họ đang dán chiếc thùng của họ vậy.
    Thành phố Boston - Mỹ

    Thế nhưng, khi về đến Hà Nội, chiếc thùng giấy của tôi đã bị rạch và một số thứ trong thùng giấy đã biến mất. Cái vali có khóa ngầm cũng bị đập vỡ. Chiếc khóa kiểu như vậy không thể bị vỡ một cách vô tình như thế. Tôi không có chứng cứ để nói rằng những ai đó ở sân bay Nội Bài đã rạch thùng, đập khóa vali và ăn cắp đồ của tôi. Nhưng tôi tin thùng hàng của tôi đã bị rạch và khóa vali của tôi bị đập ở đó. Tôi không bao giờ tin những nhân viên làm việc ở sân bay Narita, Tokyo đã làm cái việc xấu xa đó.

    Bởi ngay ở sân bay Narita, tôi đã chứng kiến nhân cách của người Nhật ngay trong chính thời gian mà người Nhật vừa trải qua đại thảm họa sóng thần. Tôi đã viết câu chuyện về nhân cách Nhật thông qua một người hầu bàn ở câu chuyện trước. Những thứ tôi mất tính ra không phải là một món tiền lớn. Nhưng hành động ăn cắp đã làm tôi nổi giận nhiều ngày. Mà không chỉ là tôi, không ít hàng khách Việt Nam và báo chí đã lên tiếng về những điều xấu xa tương tự mà họ là nạn nhân.

    Đời sống của con người Việt Nam đã khác trước rất nhiều so với 10 năm trước và quá nhiều so với những năm tháng ngèo đói trước kia. Nhưng những hành động tham nhũng, tham ô, ăn cắp, lừa dối... của người Việt Nam hình như mỗi ngày một gia tăng. Mấy ngày trước, chúng tôi đi du lịch ở Nha Trang. Người hướng dẫn viên mỗi khi lên xe lại nhắc chúng tôi hãy cảnh giác cao độ nếu không muốn bị móc túi, nếu không muốn mua phải hàng giả. Anh cảnh báo chúng tôi rằng ngay cả mặt hàng yến sào đắt như vàng cũng dễ dàng bị làm giả.

    Đời sống kinh tế của đất nước được cải thiện rất nhiều và với một tốc độ khá nhanh. Nhưng lòng tự trọng và lối sống văn hóa thì những người có quan tâm đều nhận thấy nó bị đánh mất đi nhanh hơn và lan truyền rộng hơn sự phát triển kinh tế nhiều lần. Nếu cứ đà này thì chỉ mươi năm nữa, những người yếu bóng vía ra đường sẽ chỉ thấy nhan nhản những kẻ ăn cắp và bọn lừa đảo.

    Tại sao những năm tháng chiến tranh đầy thiếu thốn và hy sinh con người Việt Nam lại sống với lòng tự trọng cao như vậy mà bây giờ giàu có hơn thì lòng tự trọng ấy lại bị hoen ố quá nhiều ? Tôi biết rằng câu hỏi của tôi quá ngây thơ nhưng tôi cứ phải hỏi. Mà đúng hơn đó không phải là một câu hỏi mà là một tiếng kêu đau đớn và lo sợ. Và những điều làm cho chúng ta đau đớn và lo sợ sinh ra từ nền giáo dục của chúng ta. Nền giáo dục ở đây xin đừng hiểu chỉ là nhà trường mà là cách quản lý và điều hành xã hội. Không có sự thật nào ngoài sự thật này.

    Lần đầu tiên đến Mỹ cách đây 19 năm, tôi thực sự ngạc nhiên vì những ngôi nhà ở Mỹ không đóng khóa cửa. Trong mỗi ngôi nhà của họ có biết bao thứ đắt tiền. Nhưng không mấy ai lọt vào nhà người khác để lấy cắp. Có nhiều lý do. Nhưng lý do cơ bản nhất là ý thức làm người của họ cùng với sự trợ giúp cho ý thức sống ấy là luật pháp và cách quản lý xã hội. Còn ở đất nước chúng ta, nhiều ngôi nhà khóa ba tầng bảy lớp vần bị phá tan tành.

    Khóa cửa nếu xét về mặt cơ học thì chỉ là hành động diễn ra trong mấy phút. Nhưng để đi đến việc không cần khóa cửa thì có lẽ người Việt Nam có ý thức về việc đó cũng phải mất 100 năm nữa mới có thể làm được. Khi tôi nói vậy, nhiều người thấy mệt mỏi rã rời vì nghĩ đến chặng đường dài đến tận...100 năm. Nhưng cho dù có phải đi đến 1000 năm thì chúng ta cũng phải đi chứ không còn cách nào khác.

    http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/201...-pha-o-noi-bai

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của bundocmung
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 8 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 843 Bài viết

    • 1,309 Được cảm ơn

    #2
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,216 Bài viết

    • 4,326 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    đọc mà đau lòng :Sad:
    Chỉ nói lên sự thực tẩy chay gia đình họ lã mà cũng vi phạm. Thôi thì khỏi ký
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,720 Bài viết

    • 2,500 Được cảm ơn

    #4
    Mie... Không khóa thử xem nhé...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,204 Bài viết

    • 3,664 Được cảm ơn

    #5
    Công nhận là lối sống điều kiện sống ở phương Tây hơn hẳn mình, nhất là nước Mỹ nơi bao năm qua luôn coi là giấc mơ là thiên đường so với nhiều nước chứ chẳng cứ gì VN mình. :Laughing: và xin phản biện lại mấy câu
    Cái thứ hàng công nghệ, tivi, tủ lạnh bển họ ấy nó quá phình phường. Cứ thử để bịch tiền hay túi vàng or kim cương trước cửa xem có mất không nào ??? Nước nào cũng có trộm, cũng có tội phạm chỉ có điều nước mình nhỏ mình ăn cắp theo kiểu nhỏ phạm tội theo kiểu nhà tuê:Laughing:
    Còn chuyện văn minh lịch sự tôn trọng luật pháp luật lệ thì nói mãi rùi , chán. Thui thay vì nói ta hành động và học theo họ.:Battin ey:
    • 62 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn

    #6
    không khóa nhưng Mỹ là nơi tội phạm sử dụng vũ khí công khai và nguy hiểm nhất. Có khi chết cũng chẳng biết tại sao lại chết nữa ý. ở đâu cũng thể thôi. VN đang phát triển, đang thời kỳ giao thoa còn Mỹ đã vượt xa ta từ lâu lắm rồi. so sánh thì vô cùng lắm
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của BillCun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 6 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #7
    Vớ vẩn, cứ sang bển rồi không khóa thử đi. Mấy cái thằng điên sang bển là cứ tưởng tượng ra một thiên đường, cứ "tổng quát hóa một số điều tốt đẹp, một số trường hợp cá biệt" rồi tự sướng về nhà bày đặt viết báo ba hoa bốc phét, so sánh luyên thuyên.
    • 303 Bài viết

    • 205 Được cảm ơn

    #8
    Ah, thông báo với các bác là cách đây tầm 20 năm, chắc chắn 100%, ở quê tớ, không ai phải khóa cửa, rào giậu gì cho tốn kém. Có cái xe đạp vứt ngay bờ ruộng cũng không mất. Vì vậy đừng nhìn nước Mỹ làm gì, hãy nhìn lại quá khứ của chúng ta thôi.
    Mình ghét nhất là chúng ta lúc nào cũng so sánh: Việt Nam thế này trong khi Mỹ thế kia ... Thế sao không đặt câu hỏi là tại sao Mỹ nó lại bị khủng bố ác chiến hơn Việt Nam? và rất nhiều các câu hỏi khác nữa. Mọi sự so sánh là khập khiễng.
    Cá nhân mình cho rằng, nếu bài báo này k dùng hình thức so sánh để luận mà chỉ viết dạng hồi ký một chuyến đi chơi Mỹ chẳng hạn, có lẽ sẽ có tác dụng hơn nhiều.
    Quan trọng là mỗi người hãy tự chỉnh đốn lại tư cách đạo đức, lối sống, suy nghĩ và biết tự trọng hơn.
    Dù sao, xin thưa, đất nước tôi còn nghèo, dân tôi còn lam lũ, cuộc sống còn cơ cực, tệ nạn còn đầy dẫy, nhưng tôi vẫn yêu Việt Nam. Và tôi tin những người có ý thức cầu thị, cầu tiến, sửa đổi như tôi ở Việt Nam này rất nhiều, nên đất nước tôi sẽ phát triển tốt như bất kỳ đất nước nào khác!
    Mãi mãi tình yêu là một điều bí mật. Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi tình yêu đến ngự trị trong ta dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời mình
    • 513 Bài viết

    • 272 Được cảm ơn

    #9
    Bưu điện hô biến Iphone 4 thành ... máy cạo râu TQ

    Vụ nhân viên bưu điện lấy cắp đồ gởi từ nước ngoài của khách hàng rồi phủi tay vô trách nhiệm mình gặp rất nhiều rồi vì mình có người nhà ở nước ngoài. Tức cái bọn bưu điện gian tham này quá, nay gặp bài viết này đăng lên cho các bạn coi mà cạch tụi nó ra, lần sau chuyển hàng thì khuyến nghị chuyển qua các hãng như FedEx, DHL... chứ đừng chuyển bưu điện.
    Con gửi Iphone 4, bố nhận được... máy cạo râu?

    (Dân trí) - Sau khi nhận 7 bưu phẩm của con gái gửi về từ nước Anh, ông Hồ Minh Chinh phát hiện có sự thay đổi về trọng lượng, số lượng hàng trong bưu phẩm. Ông Chinh còn khẳng định: Con gái ông gửi điện thoại Iphone 4 về nhưng ông lại nhận được... máy cạo râu.


    Ông Hồ Minh Chinh và bưu phẩm SN 101-70095-14 nhận được không có chiếc Iphone 4

    Trao đổi với PV Dân trí, ông Hồ Minh Chinh - có địa chỉ cư trú tại phường Lê Lợi, thành phố Vinh, Nghệ An - cho biết: Từ đầu tháng 4/2011 đến nay, ông liên tiếp nhận được 7 bưu phẩm có dấu hiệu không còn nguyên vẹn từ Bưu cục chợ Ga Vinh; người gửi là con gái ông tên Hồ Thị Nhung - có địa chỉ tại số nhà 25 đường Vanghau, thành phố Don Caster-DN 1 2QE, England; người nhận là ông Chinh. Hàng trong bưu phẩm gồm son phấn, quần áo, lắc đeo tay, vòng cổ và một vài thứ quý giá khác.
    Ông Chinh kể, những lần trước đó khi nhận hàng con gái ông gửi về từ nước Anh, ông thấy kiện hàng có dấu hiệu bị thay đổi bên ngoài như bị bóc dán, bị rạch ra. Đến kiện hàng có số hiệu SN 101-70095-14, khi mở ra kiểm tra, ông không có chiếc Iphone 4 như thông báo của con gái và xác nhận của Bưu điện bên Anh nơi con gái ông gửi, thay vào đó là một chiếc máy cạo râu mang nhãn hiệu Trung Quốc. Ông đã yêu cầu đơn vị liên quan chứng kiến, lập biên bản ghi nhận sự việc với nội dung “Nghi ngờ suy chuyển nội dung”, sau đó ông gửi khiếu nại đến Tổng Công ty Bưu chính Viễn Thông (đơn vị thực hiện dịch vụ) để yêu cầu làm rõ sự việc.


    Biên bản kiểm điểm bưu chính được Bưu điện Nghệ An và đơn vị liên quan xác lập ghi nhận sự việc.

    Ông Chinh khẳng định: “Đây không phải là trường hợp đầu tiên bởi tất các các kiện hàng con gái gửi về, tôi đã trực tiếp nhận và phát hiện đều có dấu hiệu bị bóc dán. Nếu chỉ như thế thì tôi cũng sẽ không khiếu nại vì có thể do quá trình vận chuyển, kiểm tra, hàng bị thất thoát. Nhưng việc chiếc Iphone 4 mà con gái tôi gửi trong bưu phẩm trị giá khoảng 500 bảng Anh lại biến thành chiếc máy cạo râu là điều không thể chấp nhận được”.

    Đáng chú ý là bưu phẩm số hiệu SN 101-70095-14 khi về đến Việt Nam được Bưu điện Hà Nội cùng Hải quan bưu điện tiến hành các thủ tục kiểm tra, xác nhận trọng lượng là 1990 gam; tuy nhiên khi về đến Bưu cục Chợ ga Vinh, trọng lượng bưu phẩm lên đến 2070 gam, vỏ bưu phẩm có dấu hiệu bị bong, không còn kẹp chì niêm phong.


    Xác nhận của bưu điện từ nước Anh gửi về là có chiếc Iphone 4 trong bưu phẩm mang số hiệu SN 101-70095-14
    Giải thích về sự việc với PV Dân trí, ông Nguyễn Vĩnh Phúc - Chi cục trưởng Chi cục Hải quan Bưu điện Hà Nội - cho biết những bưu phẩm mà bà Nhung con gái ông Chinh gửi từ Bưu điện Anh được đi bằng đường Hàng không về đến sân bay Tân Sơn Nhất - thành phố Hồ Chí Minh. Sau khi phân loại, phân luồng, bưu phẩm được cho vào túi bưu chính có kẹp chì niêm phong chuyển ra Hà Nội. Tại đây, Hải quan bưu điện đã tiến hành đối chiếu các số liệu trên bưu phẩm bằng cách mở niêm phong, sau đó hàng được nhập tạm vào kho chờ nhân viên bưu điện cùng Hải quan mở kiểm tra và cân đo.
    Ông Phúc khẳng định, khách hàng gửi bưu phẩm với giá cước rẻ, được gọi là gửi thường nên trường hợp này, rủi ro thì khách hàng phải tự chịu. Nhưng cơ quan chịu trách nhiệm chính trong việc nhận dịch vụ từ đầu đến khi bàn giao người nhận sẽ là Tổng công ty Bưu chính Viễn thông.


    Hình ảnh sơ đồ nơi gửi bưu phẩm từ Anh và đường đi của bưu phẩm về Việt Nam.

    Cho biết về sự chênh lệch bưu phẩm từ 1990 gam lên đến 2070 gam, ông Phúc khẳng định, khi Hải quan kiểm tra bưu phẩm cùng các đơn vị liên quan đã xác nhận rõ bưu phẩm chỉ có trọng lượng 1990 gam, việc chênh lệch tăng lên đến 80 gam so với xác nhận của chúng tôi thì phía Bưu điện Nghệ An và Tổng công ty phải giải thích với khách hàng. “Cũng có thể có trường hợp bưu phẩm bị ướt, hay bị thay đổi do quá trình vận chuyển nên mới có sự thay đổi đó nhưng không được vượt qua con số cho phép của Bưu chính Quốc tế (trường hợp thay đổi 80 gam của bưu phẩm SN 101-70095-14 không nằm trong quy định của Bưu chính quốc tế - PV)”.


    ông Nguyễn Vĩnh Phúc - Chi cục trưởng Chi cục Hải quan Bưu điện Hà Nội - trao đổi sự việc với Dân trí
    Ông Đinh Hồng Quang - Chánh Văn phòng Tổng công ty Bưu chính Viễn Thông Việt Nam - cho biết, sau khi tiếp nhận thông tin của khách hàng khiếu nại việc mất chiếc Iphone 4 trong bưu phẩm, tổng công ty đã ký công văn số 894/BCVN-VP yêu cầu Bưu điện tỉnh Nghệ An điều tra, làm rõ sự việc báo cáo về tổng công ty trước ngày 25/5 để Tổng công ty giải quyết khiếu nại với khách hàng.
    Ông Quang khẳng định: “Trường hợp này, bưu phẩm gửi từ Anh về được trung chuyển qua nhiều bộ phận cũng như công đoạn, sau khi tiến hành làm rõ nếu phát hiện có việc nhân viên trong ngành sai phạm, Tổng công ty sẽ sa thải khỏi ngành ngay. Hiện chúng tôi đang tập trung theo dõi lại các khâu liên quan đến hàng không trong quá trình vận chuyển xem có vấn đề gì không để làm rõ bởi khách hàng chỉ khiếu nại là có hay không chiếc Iphone 4 trong bưu phẩm mà thôi. Vì vậy chúng tôi cũng đang phải thận trọng tìm hiểu để giải quyết”.
    Theo Dân Trí
    • Avatar của vnposh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,286 Bài viết

    • 1,695 Được cảm ơn

    #10
    Ở Việt Nam mình, mất đồ dùng lặt vặt hàng ngày là chuyện cơm bữa, mất tiền thì là chuyện lớn,... nhưng lớn nhất là mất niềm tin giữa con người với nhau.

    Sở Kiến Hành (Những điều trông thấy)
    Tác giả: Nguyễn Du

    Một mẹ cùng ba con,
    Lê la bên đường nọ,
    Đứa bé ôm trong lòng,
    Đứa lớn tay mang giỏ.

    Trong giỏ đựng những gì?
    Mớ rau lẫn tấm cám,
    Nửa ngày bụng vẫn không,
    Áo quần vẻ co dúm.

    Gặp người chẳng dám nhìn,
    Lệ sa vạt áo ướt,
    Mấy con vẫn cười đùa,
    Biết đâu lòng mẹ xót.

    Lòng mẹ xót vì sao?
    Đói kém phải phiêu bạt.
    Nơi đây mùa khá hơn,
    Giá gạo không quá đắt.

    Quản chi bước lưu ly,
    Miễn sống qua thì đói.
    Nhưng một người làm thuê ,
    Nuôi bốn miệng sao nổi!

    Lần phố xin miếng ăn,
    Cách ấy đâu được mãi!
    Chết lăn rãnh đến nơi,
    Thịt da béo cầy sói.

    Mẹ chết có tiếc gì,
    Thương đàn con vô tội,
    Nỗi đau như xé lòng,
    Trời cao có thấu nổi?

    Gió lạnh bỗng đâu về
    Khách đi đường rầu rĩ,
    Đêm qua trạm Tây hà
    Mâm cỗ sang vô kể?

    Nào vây cá, gân hươu,
    Lợn dê mâm đầy ngút,
    Quan lớn không gắp qua,
    Các thầy chỉ nếm chút.

    Thức ăn thừa đổ đi
    Quanh xóm no đàn chó,
    Biết đâu bên đường quan,
    Có mẹ con cực khổ!

    Ai vẽ bức tranh này
    Dâng lên nhà vua rõ!

    Nguyễn Hữu Bổng dịch thơ
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 541 Bài viết

    • 758 Được cảm ơn

    #11
    mấy năm trước có người bạn qua Mỹ chơi, thấy tớ đậu xe ngoài đường rồi vào shop, anh ta hỏi: đậu đây có mất không, sau đó trấn an tớ lại là: xe này không ai thèm lấy nhỉ... (tớ nghe hơi sốc ban đầu... xe tớ đời mới, mà chẳng hiểu ông này, mắt toét thế nào lại bảo không ai thèm lấy... Té ra, có lẽ ...vì lo bị mất xe như ở VN, và đang không hiểu đầu cua tai nheo ở Mỹ thế nào...

    Một lần khác, đưa vợ chồng anh bạn vào hàng mua laptop. Nhân viên nó giao cho nguyên hộp chưa bóc tem. Anh bạn tớ (cũng qua Mỹ mấy lần) nhưng vẫn sợ như VN nên hỏi tớ: có phải mở ra xem không nhỉ? còn cô con gái rượu, vẻ rất sành điệu: phải mở chứ, biết nó để cái gì bên trong...Tớ thì biết thừa trong hộp là gì rồi, và bên này có quyền trả lại hàng cơ mà (bất kỳ lý do gì), ai dám treo đầu dê bán thịt chó đâu, nhưng cũng bảo anh bạn là muốn mở thì mở thôi. Nhưng anh ta vẫn thích chắc chắn, phải hỏi lại cho được cái đứa thu ngân (cashier), rồi lột ổ cắm ra cắm điện bật thử...tớ thì thấy rách việc quá thôi, còn Mỹ mà, bọn nó cứ mặc kệ.

    Dù đã quen ở đây lâu năm, nhưng nhiều khi thấy bọn nó mua bán uy tín mà thèm... Trên wtt này, các mẹ lên án bán hàng, cho cửa hàng vào sổ đen, cái gì mua xong cũng sợ giả, rồi... mua gì cũng sợ bị hớ, bị đắt...

    Hôm trước tớ đi mua cái kính râm: trong vòng 1 tháng vì bất kỳ lý do gì cũng có thể trả lại. Trong vòng một năm, nếu kính bị mất hoặc gãy, mua cái thứ hai nửa giá...(không biết tiết lộ ra đây các bạn VN có kiểu "khôn vặt" mua về đeo khoảng 29 ngày xong đem trả lại không, nhưng bọn tớ đã sống quen ở Mỹ thì không làm thế. thích thì giữ lấy đeo, và cũng không bao giờ tự hỏi có bị hớ không, vì biết thừa là không phải nó tăng giá gấp đôi bán cho mình...
    • Avatar của CúnKid
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 3,397 Bài viết

    • 3,492 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    Hihihihi. Ngay ở VN thôi nhé chứ cần gì tới Mỹ các bác cứ thử ra Quan lan - Quảng ninh mà xem. Nửa đêm đi đương không cẩn thận là va vào xe máy ngay. Xe mày vứt giữa đường, không khóa, không người trông sáng hôm sau ra vẫn nằm nguyên ở đó. Em suýt chết 1 lần vì tội cứ phòng ấm ầm vì cậy đường vắng tý nữa thì đâm vào cái xe máy để vô duyên giữa đường. May mà tránh kịp.

    Còn lý do vì sao thì mọi người tự đoán nhé.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,720 Bài viết

    • 2,500 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi BillCun Xem bài viết
    Vớ vẩn, cứ sang bển rồi không khóa thử đi. Mấy cái thằng điên sang bển là cứ tưởng tượng ra một thiên đường, cứ "tổng quát hóa một số điều tốt đẹp, một số trường hợp cá biệt" rồi tự sướng về nhà bày đặt viết báo ba hoa bốc phét, so sánh luyên thuyên.
    Ôm can nước mắm bơi sang thì có ai thèm cướp chứ...

    Sang Tây (các nước tư bản) với xuất thân nghèo hèn hay ko ko quan trọng, nhưng nếu tự thấy bản thân hèn hạ ti tiện thì sẽ suốt ngày ca ngợi bản xứ hạ nhục VN để thấy mình cao hơn. Nhìn lại địa vị của mình ở nước bạn đi đã. Và phải thường xuyên về VN để có cái nhìn tổng quát, chính xác (ở mức tương đối).
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,600 Bài viết

    • 6,680 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Nói chung ở đâu cũng phải canh giữ đồ đạc của mình cho thật cẩn thận, bên Mỹ cũng thế thôi. Hi hi, cứ thử đế xe đạp không khóa ngoài đường xem, lại chẳng bốc hơi ngay ấy (khóa cẩn thận còn bị mất nữa là). Chỉ thấy ở Nhật là có vẻ an toàn hơn cả.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 541 Bài viết

    • 758 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi AlisonZonZon Xem bài viết
    không khóa nhưng Mỹ là nơi tội phạm sử dụng vũ khí công khai và nguy hiểm nhất. Có khi chết cũng chẳng biết tại sao lại chết nữa ý. ở đâu cũng thể thôi. VN đang phát triển, đang thời kỳ giao thoa còn Mỹ đã vượt xa ta từ lâu lắm rồi. so sánh thì vô cùng lắm
    Nếu cho VN thằng nào cũng có súng như Mỹ xem tỷ lệ tội phạm đến cỡ nào. Tớ sống ở đây, thấy bình an, đi đâu không mắt trước mắt sau, sợ cướp giật, và lúc nào cũng thấy được bảo vệ.

    Còn có bạn đem chuyện túi vàng với túi tiền ra để thử lòng người... đâu cũng có người tham, nhưng ở Mỹ, bạn không bị giật tiền giữa đường ngay giữa ban ngày, và khi bạn có tai nạn, cũng không bị 100 người hôi của hội đồng, mà bạn được giúp đỡ. Băng đảng, xã hội đen có chỗ chưa dẹp, nhưng cái đó chỉ là phần nhỏ trong đất nước của nó thôi bạn ạ, chứ không nhan nhản như trong phim hành động, với như mọi người tuyên truyền ở VN đâu.
    • Avatar của Mẹ KiuKiu
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 12 năm
    • 3,881 Bài viết

    • 4,263 Được cảm ơn

    #16
    E thấy bác này xạo kinh, e xem phim Mỹ, đầy người đi về nhà vẫn thấy mở khóa cửa đấy chứ, cửa hàng cũng có khóa, phòng KS cũng có khóa. Nếu như bài báo nói, người Mỹ không khóa vì không sợ bị ai ăn cắp bao giờ vì dân Mỹ có lòng tự trọng gì gì đó...thế sao vẫn bạt ngàn trộm thế nhỉ? E chưa có được diễm phúc đặt chân đến nước Mỹ như bác kia nhưng e suốt ngày xem phim Mỹ nên e phần nào hiểu được XH Mỹ, làm gì mà đến mức thiên đường như bác nói. Ghớm, bác sang Mỹ có 20 năm mà bác cứ nghĩ ở quê VN lạc hậu chúng em mù tịt thông tin, bác nói sao chúng e tin ngay như cách đây 20 năm á. Nhầm thế nhỉ.
    • 5,253 Bài viết

    • 2,131 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Ở Mỹ ít trộm vào nhà hơn ở VN rất nhiều vì thứ nhất họ được sử dụng súng khi có kẻ đột nhập vào nhà. Thứ 2 họ hầu như k có tiền mặt trong nhà mà toàn dùng thẻ nên vào cũng chẳng lấy được gì, vớ vẩn vào ăn phát đạn thì tèo. Dạo này kinh tế xuống nên ăn cắp vặt cũng tăng lên nhưng so với ở Việt Nam thì chỉ là con muỗi thôi. Ngay như bưu điện họ chuyển hàng đến chỉ để ở cửa, bấm chuông 1 cái rồi họ đi thôi chứ chẳng phải giao tận tay mà vẫn mất như ở nhà. Nhà mình có lần chẳn chú ý khi nào hàng đến nên có hôm buổi sáng hàng xóm đi làm gọi điện bảo sao có hàng ở cửa mà k mang vào.
    1121136 event
    • 5,253 Bài viết

    • 2,131 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mẹ KiuKiu Xem bài viết
    E thấy bác này xạo kinh, e xem phim Mỹ, đầy người đi về nhà vẫn thấy mở khóa cửa đấy chứ, cửa hàng cũng có khóa, phòng KS cũng có khóa. Nếu như bài báo nói, người Mỹ không khóa vì không sợ bị ai ăn cắp bao giờ vì dân Mỹ có lòng tự trọng gì gì đó...thế sao vẫn bạt ngàn trộm thế nhỉ? E chưa có được diễm phúc đặt chân đến nước Mỹ như bác kia nhưng e suốt ngày xem phim Mỹ nên e phần nào hiểu được XH Mỹ, làm gì mà đến mức thiên đường như bác nói. Ghớm, bác sang Mỹ có 20 năm mà bác cứ nghĩ ở quê VN lạc hậu chúng em mù tịt thông tin, bác nói sao chúng e tin ngay như cách đây 20 năm á. Nhầm thế nhỉ.
    Từ phim đến thực tế khác xa nhiều lắm bạn à. Nói thật sống ở Mỹ an toàn hơn ở VN nhiều.
    1121136 event
    • 1,484 Bài viết

    • 518 Được cảm ơn

    #19
    haha, mình thì cũng chẳng thấy nhà nào không khóa cửa, và chỉ một số ít là không có hệ thống báo động (còn lại là có hệ thống báo động hết, mở cửa vào là cuống cuồng tay chân nhập mật khẩu không thì nó rú cho bác cảnh sát ngay :P). Bạn mình để cái xe đạp ở chỗ để xe công ty mà bị mất đấy (Đó là còn gần SF, CA, nơi khá hiện đại và sầm uất đó)

    Nói chung thậm ghét ai đi đâu chút là kêu than so sánh người ta thế mà VN thế này, VN thế kia. Bản thân không tự tôn, tự tin thì cũng chẳng ra gì. Hôm rồi đứng ở Nội Bài, về cùng chuyến với các anh, chị XKLĐ mà nghe các anh chị ý chê bôi VN còn hơn cả hát hay. Chê thì dễ mà :Nottalkin:
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của be-buti
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,185 Bài viết

    • 3,077 Được cảm ơn

    #20
    Ở Mỹ bạn vào nhà người khác mà ko được mời họ đòm bạn mà ko bị làm sao cả.
    Còn so sánh Việt Nam với Mỹ à,thì :
    1. Hoàng Thùy Linh so với Paris HIlton
    2. Thủy TOP mà so với Pamela Anderson
    3. Quạ so với công, Công nông so với Airbus
    4.Cống rãnh mà cũng đòi sóng sánh với đại dương,
    5. Kênh mương thì làm sao có thể tương đương được với bể nước,
    6. Ngõ ngách mà cứ đòi lách cách với mặt đường,
    7. Phấn cứ đòi bì với vôi
    8. Xôi cứ đòi bì với cơm nếp
    9. Bếp dầu cứ đòi đương đầu với bếp ga
    10. xxx hạng 3 mà cứ mơ là socola hạng nhất
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3