TIN TÀI TRỢ.

Nỗi lòng người chăm sóc bệnh nhân thuê

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 477 Lượt đọc
  • 1 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 1,178 Bài viết

    • 1,895 Được cảm ơn

    #1
    GiadinhNet - Nghề chăm sóc bệnh nhân thuê có lẽ không còn lạ lẫm với nhiều người, nhưng để làm được nghề này không phải là việc đơn giản!

    me_92bd6
    Chị Mỳ đang chăm sóc một bệnh nhân tại Trung tâm phục hồi
    chức năng – Bệnh viện Bạch Mai.


    Ngày nay nó cũng được coi là một nghề như bao nghề khác trong xã hội, song để làm được nghề này lại không phải là việc đơn giản! Nó yêu cầu người làm phải có tâm, có lòng nhiệt huyết và tận tụy với nghề, không ngại gian khổ. Nhưng có những cuộc đời đã gắn mình với cái nghề “cực nhọc” đó hơn chục năm trời.
    Những cuộc đời nhiều “chuân chuyên”…
    Chị Trần Thị Mỳ, quê gốc ở Gia Điền – Hạ Hòa – Phú Thọ là một trong những người chăm sóc bệnh nhân thuê đã khá lâu tại các bệnh viện. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo có 4 anh chị em. Tưởng chừng cuộc đời sẽ mỉm cười với chị khi chị gặp được người đàn ông của cuộc đời mình. Nhưng chồng chị lại là một kẻ nghiện rượu, sau mỗi cơn say là những trận đòn vô tội vạ giáng lên người chị. Vì thương con nên chị đã cố gắng chịu đựng tất cả. Chị sinh được ba người con trai, nhưng không may người con thứ ba của chị đã qua đời khi mới chỉ 3 tuổi. Điều này đã giáng một cú sốc nặng nề vào cuộc đời chị! Năm 1997, sau khi con trai qua đời, chị vừa mất con lại vừa phải đối mặt với một khoản nợ vì lo chạy chữa cho con. Chị liều mạng đi vay nặng lãi, lập trang trại nuôi bò, song cuộc đời vẫn chưa mỉm cười với chị khi ý định ấy đã không thành…
    Nghề chăm sóc bệnh nhân thuê có lẽ không còn lạ lẫm với nhiều người. Ngày nay nó cũng được coi là một nghề như bao nghề khác trong xã hội, song để làm được nghề này lại không phải là việc đơn giản! Nó yêu cầu người làm phải có tâm, có lòng nhiệt huyết và tận tụy với nghề, không quản gian khó.
    Mỗi số phận một cảnh đời riêng nhưng đa phần những người làm nghề chăm sóc bệnh nhân thuê đều gặp nhiều “chuân chuyên” trong cuộc sống của mình. Vợ chồng chị Nguyễn Thị H. (SN 1983) và anh Phạm Văn L. (SN 1977) ở Cẩm Khê – Phú Thọ làm nghề chăm sóc bệnh nhân được 4 năm dù tuổi đời còn khá trẻ. Năm 2000, anh chị lấy nhau, nhưng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn năm 2003 sau khi sinh đứa con đầu vợ chồng chị đã lên Hà Giang làm than tổ ong thuê. Vất vả, cực nhọc sớm hôm nhưng tiền làm thuê chẳng được bao nhiêu! Đứa con thứ 2 ra đời càng khiến anh chị thêm khó khăn, chị phải ở nhà chăm con, một mình anh nuôi cả gia đình. Dưới anh còn có em trai bị mắc bệnh máu khó đông, phải thường xuyên đi truyền huyết tương, mọi chi phí đều do anh chi trả. Nên khó khăn lại chồng chất khó khăn…Nhiều lúc chị tưởng như mình không thể tiếp tục gắng gượng…
    Gắn cuộc đời mình với những người bệnh
    Năm 1989, chị Mỳ xuống Hà Nội lặn lội đi tìm việc khắp nơi. Cũng từ đó chị biết đến nghề chăm sóc người bệnh thuê. Chị tâm sự vẫn còn nhớ như in cái cảm giác sợ hãi khi lần đầu nhìn thấy bệnh nhân của mình nằm trên giường với đầy đủ các loại dụng cụ y tế bên người (máy hút đờm, mở phế quản, thông tiểu…). Nhưng rồi vượt qua những khó khăn, rào cản tâm lý ban đầu đó chị đã học được cách chăm sóc một bệnh nhân với những dụng cụ y tế đó. Chị chia sẻ:“Có lẽ nếu không có ngày hôm đó thì chắc tôi cũng không biết đến cái nghề này, nhờ đó mà tôi biết được rất nhiều kiến thức về cách sử dụng các dụng cụ y tế cũng như cách chăm sóc một người bệnh.”
    Cùng tâm trạng như chị Mỳ, cô Phạm Thị Minh quê gốc ở Bắc Giang, làm nghề chăm sóc bệnh nhân được 5 năm, cũng gặp rất nhiều khó khăn trong những ngày đầu tiếp xúc với nghề chăm sóc bệnh nhân thuê. Cô chia sẻ: “Những ngày đầu tiên khi chưa quen việc thấy vất vả, mệt mỏi vô cùng. Bệnh nhân đầu tiên mà tôi chăm sóc bị liệt nửa người, nên gặp rất nhiều khó khăn trong việc chăm sóc.”
    Quả thực chăm sóc một người bệnh bình thường đã khó, trong khi các bệnh nhân phải thuê người chăm sóc lại chủ yếu là những bệnh nhân đặc biệt (không thể di chuyển, đi lại được hoặc không còn nhận thức được hành động của mình…). Mọi hoạt động sinh hoạt cá nhân, ăn uống, đi lại của các bệnh nhân đều phụ thuộc vào một mình người chăm sóc. Có những bệnh nhân còn phải “ăn xông, hút đờm”… Bệnh nhân mà chị Mỳ chăm sóc chủ yếu là người già bị tai biến mạch máu não, liệt nửa người song cũng có đôi lúc lại là một bệnh nhân tâm thần, người cai nghiện, có khi là người say rượu, hoặc cả trẻ em...
    Chị H. chia sẻ: “Lúc đầu làm nghề này cũng gặp nhiều khó khăn, mặc cảm về tâm lý. Nhưng nghĩ mình kiếm tiền bằng sức lao động chân chính nên dù có vất vả, đôi lúc tủi nhục cũng chấp nhận hết.”

    “Giao tính mạng của người thân cho người chăm sóc thuê cũng không phải là chuyện dễ gì với nhiều người. Nhưng khi xã hội phát triển, con cái lúc nào cũng bận rộn thì những người chăm sóc bệnh nhân thuê là rất cần thiết. Tôi thấy đa phần những người chăm sóc bệnh nhân thuê đều rất nhiệt tình, chu đáo, nhiều khi còn hơn cả người trong gia đình.”
    me2_8afd6
    Bác Nguyễn Đình Tài, người nhà một bệnh nhân chia sẻ.
    Công việc của những người chăm sóc bệnh nhân không hề đơn giản song quan trọng nhất vẫn là sự tận tụy, hết lòng với nghề. Có những đêm chị H. và chồng phải thức trắng cùng cơn đau, cơn vật vã của bệnh nhân. Người bệnh bình thường thì không sao, có những trường hợp bệnh nhân không kiểm soát được hành vi chị H. gặp rất nhiều khó khăn trong quá trình chăm sóc.

    Vui cũng nhiều mà nỗi buồn cũng không ít!
    Chị Mỳ tâm sự: “Vất vả tới đâu cũng làm được hết, chỉ cần không xúc phạm tới danh dự nhân phẩm của mình.” Làm nghề chăm sóc bệnh nhân thuê thì vất vả, cực nhọc cũng chỉ là một phần nhiều khi họ còn phải đối mặt với những khó khăn về tâm lý. Có lẽ đây là suy nghĩ chung của những người làm nghề chăm sóc bệnh nhân thuê, cô Minh cũng chia sẻ: “Dù cái nghề này được một số người nhìn bằng ánh mắt không thiện cảm, nhưng đã là một nghề thì chúng tôi cũng cần được tôn trọng. Chúng tôi kiếm tiền bằng sức lao động chân chính chứ đâu có làm gì sai trái”.
    Dù công việc của chị Mỳ chỉ là chăm sóc cho một bệnh nhân, nhưng dù ở bệnh viện nào chị cũng nhiệt tình giúp đỡ các bệnh nhân khác. Chị nói: “Nhìn thấy người ta bệnh tật, nghèo khổ thương lắm! Nghĩ lại trước kia mình cũng khó khăn, khổ sở như vậy không giúp đỡ sao được. Nhưng đôi khi mình ra giúp họ nhưng có người lại nghĩ là mình lợi dụng lúc khó khăn, vì tiền nên mới làm vậy… Những lúc ấy cũng có hơi chạnh lòng, tủi thân nhưng thôi kệ mình cứ làm trước đã rồi sau họ khắc hiểu.”
    Với vợ chồng chị H. có những khi tủi thân đến rơi nước mắt vì những lời nói vô tình của người nhà bệnh nhân; nhưng vì miếng cơm manh áo anh chị lại an ủi, động viên nhau dù khổ đến đâu cũng cùng nhau cố gắng.
    Nhưng bù lại anh chị cũng có được những niềm vui với công việc mình đang làm. Nhiều bệnh nhân, người nhà bệnh nhân khi ra viện rồi nhưng ngày lễ Tết hay dịp này dịp nọ vẫn nhớ tới anh chị, hỏi thăm anh chị thường xuyên. Những lúc như vậy chị H. thấy hạnh phúc và có động lực gắn bó với nghề hơn.
    “Vui nhất vẫn là những khi nhìn bệnh nhân của mình dần khỏe mạnh trở lại, được xuất viện và đoàn tụ với gia đình”, cô Minh chia sẻ.
    Phạm Hương
    http://giadinh.net.vn/20120808112433...-nhan-thue.htm
    Người với người Sống để yêu thương @ Hạnh phúc khi thấy mọi người đều hạnh phúc.
    Con ơi mẹ biết làm chi đây https://www.webtretho.com/forum/f343/...i-day-1368200/[/COLOR]Tương lai tuyệt vọng bé bị bệnh Apert https://www.webtretho.com/forum/f343/...-trai-1324287/Bé trai không có của quý https://www.webtretho.com/forum/f343/...-giup-1377304/
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của gigi27
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 221 Bài viết

    • 206 Được cảm ơn

    #2
    Nhà mình có ông bà lớn tuổi thế nên mỗi khi vào viện là đều cần có người nuôi bệnh (vì nhà người), may mắn bà mình gặp được cô nuôi bệnh rất tốt, cô ấy chăm chút thương yêu như là người ruột thịt ah. Mình trân trọng những người làm công việc này vì nhờ có họ mà những gia đình neo người như nhà mình yên tâm hơn khi biết người nhà mình ít ra cũng có 1 người kề cận chăm sóc.
    No pain, No gain t