TIN TÀI TRỢ.

Những nỗi khổ của con nhà giàu

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.73K Lượt đọc
  • 15 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 295 Bài viết

    • 105 Được cảm ơn

    #1
    link nguon: http://old.vn.news.yahoo.com/vne/201...u-9fa3f6a.html

    Vừa đọc xong bài về "Những người mới tập... giàu" của bạn Trúc Quỳnh ở Đan Mạch, mình đang uống cốc trà bỗng nhiên buồn buồn bỏ xuống. Chắc mình cũng nên viết ra một chút uất ức để những người như bạn nhìn được sự việc từ hai phía.

    Sáng sớm hôm nọ lên mạng thấy bài báo về nơi có bán bát phở 750.000 đồng, mình ước ao được phi ngay về Việt Nam cùng ba mẹ đi ăn thử. Lần nào mẹ đi ăn phở cũng cười rất tươi: "Lâu lắm rồi mới ăn phở thế này con nhỉ!".

    Vậy mà từ khi biết trong phở có đủ thứ chất điều vị, phụ gia độc hại, thịt cũ, phooc-môn... cả nhà tôi chỉ còn quây quần bên mâm cơm nhà.

    Đến hôm nay biết được nơi bán bát phở thật sự chất lượng và hợp vệ sinh, nhưng chưa kịp xỏ dép vào thì đã bị "tát" ngay vào mặt: "Đồ trọc phú! Tiền đấy để làm từ thiện!"

    Để tôi kể thêm cho các bạn về nỗi khổ của tôi, và một ít của ba mẹ tôi:

    Nhà tôi thì cũng mới "giàu" vài năm trở lại đây thôi, nhưng trước kia thì cũng thuộc hàng khá giả. Vậy cho nên từ ngày đầu vào cấp 2, tôi đã được "tặng" cho cái biệt danh là "thằng công tử bột". Lý do là vì tôi mặc một cái áo ấm rất đẹp mẹ mua cho từ Pháp. Và tôi bị cô lập.

    Mỗi khi bị điểm thấp hơn 8, cô giáo/ thầy giáo hay gọi tôi là "thằng nhà giàu mà vô dụng", "cái thứ này chỉ ăn bám bố mẹ chứ có ra gì", hay "mày tưởng mày có tiền là mày hơn người ta sao?". Và tôi chỉ im lặng, im lặng, và im lặng. Im lặng với hạnh kiểm tốt trong học bạ. Im lặng với bịch khăn giấy, một cách ủy mị. Bạn bè cười khoái trá. Thầy cô hả hê.

    Đóng tiền quỹ hàng tháng: tôi chẳng bao giờ khất hẹn. Mặc dù ba mẹ cũng chỉ cho tôi 5 nghìn mỗi ngày đi học thôi, nhưng mỗi khi thu không đủ tiền, tổ trưởng lại la lên "X cho A/B/C mượn tiền đi! Lát phải nộp rồi!". Vẫn chỉ biết im lặng, và sẽ nhận được câu nói: "Giàu mà keo!".

    Hè về Việt Nam chơi. Tôi ra chợ mua vài thứ nấu cho ba mẹ một bữa cơm. Cũng chỉ mặc Calvin Klein - rất đơn giản và kín đáo. Nhưng chắc là con trai đi chợ, nên các thứ cũng đội lên theo chiều cao của con trai: chanh 8.000, tỏi 8.000 đồng... Nghĩ bụng bảo thôi kệ, cho họ, chiều muộn mà vẫn phải ngồi bán. Tội nghiệp. Vừa quay đi vài bước thì lại những câu quen thuộc: "Gớm! Giàu lắm á mày!". Giấu mặt ở trên này, tôi nói dối cũng chả làm mặt mũi tôi nở được bông hoa nào...

    Tôi đeo một chiếc túi hiệu, đi giày tốt, quần áo đẹp để đi gặp một người bạn. Kế hoạch trục trặc, tôi bèn vẫy một chiếc xe ôm thay vì taxi. "Cho tiết kiệm" - tôi nghĩ. Ông xe ôm nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi từ chân đến đầu mới ra giá: 100 ngàn! Quãng đường từ Maximark Cộng Hòa đến tiệm kem Bud's trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Tôi nghĩ chỉ có 25 nghìn là cùng.

    Ra Huế chơi, tôi thuê xe ôm một buổi trưa (từ 10h sáng - 3h chiều). Tôi nghĩ họ lấy chắc cũng chẳng bao nhiêu nên khi anh xe ôm bảo: "Em đừng lo, mình là người Việt với nhau!", tôi cũng mặc kệ, nghĩ bụng bảo chắc trăm mấy hai trăm.

    Kết thúc chuyến đi, anh hét "1 triệu", tôi buồn buồn, móc ví ra: "Em trả anh 1 triệu, nhưng em biết em bị chém rồi." Ngẩng mặt lên thì thấy anh xe ôm nhìn chằm chằm vào ví "kìa kìa có 10$ kìa, cho anh tiền xăng!".

    Ba mẹ tôi, đi làm quên sống quên chết, về tới nhà là "mẹ mệt quá con ạ" rồi trèo lên giường đi ngủ từ 9h tối. Nhiều hôm 3h sáng tôi dậy thấy mẹ cứ ngồi máy tính gõ lách cách, cà phê một cốc đầy trước mặt.

    Lúc đó các bạn nghĩ tôi xót mẹ hay xót mấy em lang thang mà mỗi lần tôi vừa ngồi vào bàn ăn vặt với bạn thì quỳ ngay trước mặt, giơ mũ ra, rồi quay sang nói chuyện với nhau? Nếu các bạn không đoán được thì tôi xin nói là tôi xót mẹ. Và! Tôi chỉ muốn mang tiền ba mẹ cho tôi, sáng hôm sau chạy ra Vincom mua một món đồ đắt tiền và gói ghém thật đẹp làm một món quà cho mẹ thôi.

    Nhân viên nghỉ việc, chuyện gia đình, à nhưng tăng lương thì sẽ ở lại. Tài xế nghỉ việc, lớn tuổi rồi, 30 rồi, phải tìm công việc khác. Hôm sau vẫn thấy đến. Tăng lương. Nhân viên ăn cắp, giúp việc ăn bớt. Cũng phải cho qua tuốt, có cho thôi việc cũng phải nhẹ nhàng. Con đi học xa nhà mà toàn lo lắng ba mẹ bị bọn ăn trộm ăn cắp... trả thù. Chẳng biết trả thù là chính hay quay lại lấy cớ đòi thêm chút.... tiền.

    Con đi học thấy bạn kia cũng xinh và hiền, nói chuyện được chưa bao lâu thì nhìn lên facebook lại thấy dòng chữ quen thuộc "nhà thằng này giàu lắm!". Tiền, tiền, tiền. Ai cũng muốn giành một chút tiền. Tiền mặt. Có thì tìm cách lấy ngay. Còn khi không có, sẽ cầm cái túi hàng hiệu lên ngắm nghía rồi móc máy: "Bao nhiêu người KHỔ - ĐẦY RA ĐẤY!".

    Họ hàng ở quê lên, thăm hỏi tâm sự chẳng thấy, chỉ thấy nằm ườn trong phòng và khi về là phải có chút tiền "gọi là". Ở quê gởi giấy ra bảo trong họ góp tiền xây này xây nọ, cứ tính theo đầu người mà góp.

    Em trai 13 tuổi cũng tính như thế. Đi taxi chẳng bao giờ có tiền thối. Ăn hàng cũng nhận được câu: "không có tiền lẻ!".

    Vậy mà bà và mẹ vẫn cứ tìm tổ chức này tổ chức nọ để quyên góp. Quần áo cũ, sách vở, giấy tập và tất nhiên cả... tiền bạc nữa, đều được cho đi với một nụ cười.

    Trước mặt chúng tôi luôn cư xử hòa nhã với mọi người, lịch thiệp và có chút gì gọi là hào phóng. Nhưng sau lưng chúng tôi thì bị in đầy những lời lẽ cay độc, tục tĩu, cay nghiệt: hết "trọc phú" rồi lại "quý tộc đời đầu".

    Chúng tôi phải làm sao nhỉ, cho hết tiền của mình cho các bác xe ôm này, các em bé ăn xin này, họ hàng nghèo này và tất cả mọi người chúng tôi có thể cho. Cho bằng hết!

    Tôi sẽ tặng mẹ cái giỏ mua ngoài chợ Phạm Văn Hai và thỉnh thoảng đưa mẹ đi ăn bát phở phụ gia cho tiết kiệm này. Mua cho ba một quả, à, cả rổ táo nhuộm chất bảo quản.

    - "Đấy! Phải như thế chứ! Người ta giàu mà nhân ái như thế! Có yêu, có thương không cơ chứ!"

    - " Uh thương thì thương nhanh nhanh lên rồi tìm đứa nào giàu hơn mà nói chuyện chứ chúng nó có gì để mà cho đâu!".

    Ba mẹ tôi chắc chẳng bao giờ viết ra những lời như thế.

    Còn tôi, tôi thì chưa từng được một người bạn nào mời tôi một bữa sáng giản dị, như ổ bánh mì 5.000 đồng chẳng hạn, chưa từng có bạn nào tặng tôi một đôi dép đi biển bằng cao su.

    Năm lớp 9 tôi đi sinh nhật một người bạn với cái đĩa CD 35.000 đồng trong tay, khi ấy là số tiền khá lớn đối với tôi, vì ba mẹ phát tiền theo ngày tới khi tôi học cấp 3. Mặt mày hớn hở trao quà cho bạn, tôi nhận được một câu tôi không bao giờ quên: "Chài ai chàiiii! Tưởng giàu lắm! Biết vậy khỏi mời".

    Có thể tôi sẽ quấn lá nho đi học đại học để tiền mua quần làm từ thiện để đức cho con. Có thể thằng bé sẽ không phải chịu khổ như tôi.

    Ánh Dương
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1,060 Bài viết

    • 14,520 Được cảm ơn

    #2
    Chuyện bình thường , phải chấp nhận thôi, tâm lý con người mà. Tôi lớn nhất mà người đời ghét nhất là hơn người, thế thôi, mắc tội ấy thì phải chịu
    • Avatar của binhyen2
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 153 Bài viết

    • 111 Được cảm ơn

    #3
    Cứ hơn người là bị ghét nên cái đất nước có lối sống như vậy khó tiến lên đc nhỉ.
    • Avatar của tienty
    • Khóa theo yêu cầu
      Offline
    • 11 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,603 Bài viết

    • 3,098 Được cảm ơn

    #4
    Khổ nhất là có quá nhiều em chân dài đeo bám chẳng biết lấy ai bỏ ai. Ôm hết thì không nổi, bỏ thì tiếc.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,126 Bài viết

    • 278 Được cảm ơn

    #5
    Kể ra thì người giàu có nỗi khổ của người giàu, nghèo có khổ của người nghèo nhưng nếu được chọn thì mình vưỡn chọn nhà giàu hí hí ....................
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 38 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #6
    Có những người hình như cứ nghĩ tiền từ trên giời rơi xuống không bằng ý. Ai cũng phải lao động, những người giàu còn lao động cực hơn rất nhiều. Họ không đổ mồ hôi thì lấy đâu ra tiền. Nhiều khi nghĩ cũng ức chế. VD đơn giản nhất là Việt kiều về VN chơi, đi đến đâu cũng phải xì tiền ra, đi ăn thì toàn bị dắt vào nhà hàng sang trọng mặc dù chỉ muốn ăn món ăn ven đường để nhớ cảm giác xa quê hương. Nhưng dính mác Việt Kiều nên đôi khi bị chính người thân đưa vào chỗ khó xử. Có ai biết họ cũng phải dậy vất vả làm từ sáng đến đêm mới dành 1 ít tiền mang về VN cơ chứ. Nên thôi chấp nhận nhé. Giàu cũng khổ, nghèo cũng khổ. Tốt nhất sướng khổ tại tâm vậy.
    vit-1vit-1vit-1
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 12,258 Bài viết

    • 9,831 Được cảm ơn

    #7
    Bài viết này cứ như viết từ thời bao cấp í nhỉ, và cậu này là con nhà tư sản ngày xưa, chứ 2 chục năm nay nhiều người giàu mà có mấy ai bị móc túi trắng trợn như vậy đâu. Bạn bè, thầy cô giáo làm gì có kiểu thái độ đó. Làm gì đến mức như vậy.
    An lạc - Tự tại

    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của matvuong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 74 Bài viết

    • 65 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Phải là người giàu thì mới hiểu được tâm trạng của người giàu.
    • Avatar của coffee
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 3,090 Bài viết

    • 2,037 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Jennifer_Pham Xem bài viết
    Có những người hình như cứ nghĩ tiền từ trên giời rơi xuống không bằng ý. Ai cũng phải lao động, những người giàu còn lao động cực hơn rất nhiều. Họ không đổ mồ hôi thì lấy đâu ra tiền. Nhiều khi nghĩ cũng ức chế. VD đơn giản nhất là Việt kiều về VN chơi, đi đến đâu cũng phải xì tiền ra, đi ăn thì toàn bị dắt vào nhà hàng sang trọng mặc dù chỉ muốn ăn món ăn ven đường để nhớ cảm giác xa quê hương. Nhưng dính mác Việt Kiều nên đôi khi bị chính người thân đưa vào chỗ khó xử. Có ai biết họ cũng phải dậy vất vả làm từ sáng đến đêm mới dành 1 ít tiền mang về VN cơ chứ. Nên thôi chấp nhận nhé. Giàu cũng khổ, nghèo cũng khổ. Tốt nhất sướng khổ tại tâm vậy.

    không cần về VN. Hồi xưa cứ lâu lâu nhận được cái thư tay, sau này là email, điện thoại, chat. Mượn tiền, xin tiền đủ kiều. 1 người thi` không nói, nhiều người mới đáng nói! "Cho xin 1 ngàn đô xài". "gởi gấp cho em tiền nếu không xã hội đen nó chém em chết". "Nhà có người bịnh". Nhiều lí do lắm ...
    tiền mượn nhưng không bao giờ thấy trả.
    không cho thì mang tiếng keo, mất gốc, bạc tình bạc nghĩa
    mà cho thì phải cho nhiều chứ cho ít cũng bị chửi. Mà giòng họ có phải chỉ có 1-2 người đâu!!! :Sigh:
    lần về VN, cho đứa cháu 1 tuổi 100 ngàn VN, bị chửi từa lưa, việt kiều gì mà kẹo. Mà cho đây là vì má nó đưa mình 2 trái bơ, mình thấy ngại nên "cho lại cháu", chứ không phải là tiền cho chính thức! Còn đi ăn uống thì chỉ toàn mình trả, mỗi lần ăn uống khoảng 20-30 người, karaoke đủ trò. Bạn bè cũng như gia đình, cái gì cũng việt kiều chi Chỉ duy nhất có 1 người offer phụ mình trả tiền thôi. hheheehe ... Có người "lột" đồ được của ai là lột sạch sẽ, từ cái quần, cái áo, đôi giày. Bố chồng mình lúc về mang 2 vali, đến ngày về lại mỹ chỉ còn lại 1 bộ đồ dính da đôi giày tây cũng bị lột luôn, người ta đưa cho ổng đôi dép 2 cái vali trống cũng co' người "xin"
    -------------------------------------------------------------------------------
    -- Bye!
    • Avatar của livewell
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 227 Bài viết

    • 550 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Chị Phê nói thì em tin.
    "If you can't change the world, change yourself"
    • Avatar của Rossie
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 3,175 Bài viết

    • 24,337 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Anh này chắc vừa giàu vừa hiền vừa khờ nên mới bị thiên hạ ức hiếp thế, chứ tớ có mấy đứa bạn nhà giàu, đi học toàn làm thủ quĩ, vụ gì cũng toàn đứng ra làm thủ lãnh, vui vẻ, hòa đồng, ai nói gì sai đứng ra phản ứng lại liền. Tuy học kô giỏi lắm, nhưng mà tớ rất ngưỡng mộ cái "khí phách" đấy. Hồi ấy còn nhỏ nhưng cũng thấy cái đồng tiền nó cũng làm người ta mạnh mẽ hơn.

    Sau này cũng chưa từng gặp người nhà giàu nào bị ở hoàn cảnh trên, có thể vì mình chơi kô lợi dụng họ nên kô thấy mặt này. Nhưng nếu anh này để người khác ăn hiếp lợi dụng hết lần này đến lần khác thì cũng một phần lỗi là của anh ấy. Anh có tiền thì người ta nói anh có tiền, giống như anh xinh-xấu-đẹp-nghèo... cái đó là một phần tất yếu của cuộc sống rồi.

    Còn vụ VK thì kô biết xử thế nào, sợ nhắm. Tuy nhiên bây giờ đã có một số VK được hưởng phước, về VN được đại gia VN bao ăn chơi rồi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ximuoibeo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,700 Bài viết

    • 4,036 Được cảm ơn

    #12
    Nhà mình cũng có VK mà chả ai cho gì cả( trừ chị ruột của mẹ), ko có 1 cục kẹo cho con nít luôn, nhà mình tự nấu đãi, mời ăn nhà hàng Cham Charme, cho mượn xe ga chạy hết ng này đến ng khác. Hè này cũng có Tây về, bao ăn ở luôn vì sinh viên, ở KS tốn tiền
    • 5,639 Bài viết

    • 3,451 Được cảm ơn

    #13
    Ước gì tui cũng đc giàu giàu và khờ khờ.:cool:

    Bài báo có hơi quá lên chăng? Chứ nhà tui thuộc đẳng cấp bình dân Nam Bộ, anh em trong họ giàu sang đến thăm hay VK về thì cũng như anh em láng giềng , mình chủ nhà đón tiếp thấy mồ tổ, lại quả đôi khi là chuyện từ tâm. Có thì hiếu hỉ, ko thì cũng chả sao. Đèn nhà ai nấy sáng.

    Mấy người giàu chân chính họ khôn ngoan lắm.Họ tính toán từng milimet mới tính cóp được.Đâu có dễ gì mà...

    Nhà tui mà thấy VK về thì cũng quăng cục lơ , bởi tiền mình làm ra mình ăn ngon hơn tiền thiên hạ ban phát.Nhận chi cho mang tiếng.

    Tím lịm
    • Avatar của A-sino
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 490 Bài viết

    • 568 Được cảm ơn

    #14
    Đọc mấy bài loại này, mình thấy giống như cái thời bao cấp, ăn con gà phải bóp chết, không được cắt tiết sợ nó kêu hàng xóm biết rách việc....còn anh chàng nhà giàu này, mình nghĩ là do tác giả nghĩ ra...chứ giàu thường họ khôn lắm, chứ không ngu ngu kiểu này
    • Avatar của LTDLKN
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 218 Bài viết

    • 399 Được cảm ơn

    #15
    Có bao nhiêu tiền thì mới gọi là giàu nhỉ ? giàu hay nghèo tùy quan niệm mỗi người thôi. vd : 10 tỷ đối với nhiều đó là giàu và có thể hưởng thụ nhưng nhiều người khác ( nhất là đanh nhân) coi đó chưa là gì . Tự mình nghĩ mình giàu và khác mọi người rồi tạo ra vẻ bề ngoài là mình giàu có thì mới cảm thấy khác biệt thế thôi.
    • Avatar của .Tina.
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 412 Bài viết

    • 1,163 Được cảm ơn

    #16
    Ko biết giàu ntn nhưng nghĩ ntn thì nhanh nghèo.
    Còn thiên hạ này nọ về Giàu, xem đấy là sự chủ quan của họ và lợi ích của mình. Toàn cái lợi cả.
    Con chim dậy sớm nhất sẽ tìm được miếng mồi ngon nhất.
    ***
    Sau cơn mưa, nền đất sẽ cứng hơn.
    *
    ( Ngạn ngữ Hàn Quốc )