TT - Khi bạn bè đồng trang lứa đi vào giấc ngủ với những ước mơ thần tiên thì cũng là lúc những đứa trẻ tại chợ đầu mối Bình Điền (P.7, Q.8, TP.HCM) bước vào cuộc mưu sinh mới.

Bóng học trò trong đêm

“Nó chăm chỉ lắm, mỗi đêm làm cho ba, bốn xe”. Câu nói có vẻ nhát gừng của mấy anh thanh niên ngồi cạnh xe cá khi thấy tôi có vẻ tò mò về đứa trẻ đang hì hục xúc từng mẻ cá từ trên xe xuống thùng. Chiếc áo thể dục in dòng chữ “THPT Lương Văn Can”, hai bàn tay nhăn nheo vì ngâm nước quá lâu. Một mình em kham hết vựa cá trên xe 65K... rồi lại qua xe 54S...

Nhiều người cho biết ở chợ đêm này khá nhiều học trò tham gia mưu sinh. Năm nay lên lớp 9 Trường Nguyễn Văn Linh (quận 7) nhưng Huỳnh Tấn Hứa đã tham gia “đội quân” chợ cá tại chợ Bình Điền từ lâu rồi. 18g Hứa đã có mặt tại chợ, làm quần quật đến 1g sáng thì trở về nhà. Ngủ. 6g ôm cặp đi học. Học xong về ngủ tiếp chờ đến giờ đi làm. Thân hình gầy gò, giơ từng cái xương sườn trong miếng nilông được cắt, cột khá cẩn thận. Chân mang ủng. “Mẹ em trang bị cho để đỡ ngứa nhưng cũng chẳng đỡ hơn bao nhiêu”. Vừa nói Hứa vừa lấy tay gãi sột soạt và chỉ “những đốm hoa” trên người rỉ máu. “Ngại nhất là lúc vào lớp học, cả người em bốc lên mùi cá tanh nồng. Em thường xuống bàn cuối ngồi một mình để không ảnh hưởng tới các bạn. Đến em đôi lúc còn chịu không được huống gì các bạn”.

Em mong một giấc ngủ ngon

Càng về khuya, Trung tâm Thương mại Bình Điền - chợ đầu mối được xem là lớn nhất nước ta, rộng 46ha - càng huyên náo. Tiếng còi xe vào bãi, tiếng gọi giao hàng ơi ới làm huyên náo đêm khuya. Mưa càng về khuya càng nặng hạt. Gió thổi. Lạnh. Không để ý, bọn trẻ nói chuyện với tôi ban nãy vẫn cặm cụi làm việc như thể trên đời không còn chuyện nào ngoài xúc cá, lượm cá, phụ việc cho các hàng rau trái. Mặc trời mưa, Hứa, Hữu Trường, Lý Anh Tài... vẫn hò nhau xúc cho xong xe cá. Mấy đứa khác tranh thủ lúc xe cá của mình chưa vào thì tụ tập lượm cá văng ra để chủ vựa thưởng cho. Đứa trẻ nào cũng gầy gò, ở trần giơ bộ xương sườn. Miếng nilông vẫn không ngăn nước từ trong vựa cá dính ướt người. Cơ thể tím tái vì mưa lạnh, bàn tay đứa nào cũng rúm ró, nhăn nheo đến tội nghiệp.

Hầu hết những đứa trẻ “lấy đêm làm ngày” tại Trung tâm Bình Điền đều làm công việc như một người lớn. Mỗi xe khoảng 3,5 tấn cá, mỗi đêm chúng xúc khoảng 7 tấn cá. Cá biệt có em làm tới bốn xe, tức gần 14 tấn cá. Hứa, Kha, Trường... thì thường mang những con cá to được chủ thưởng về cho mẹ sáng hôm sau đem ra chợ bán kiếm vài chục ngàn. Tài, Trường... thì tự “giải quyết” cho những người bán cá lẻ ngay lúc đó. Bán giấc ngủ đêm, mỗi đứa kiếm được vài chục ngàn đồng bằng cách như thế.

“Những ngày mới bắt đầu công việc, khắp người nổi mẩn ngứa. Tiền đi làm về toàn để mua thuốc, sau quen nên chẳng bôi gì cả. Về tới nhà sau 3-4g sáng, tắm xong lên giường ngủ” - Kha vừa nói vừa xoa hai bàn tay vào nhau cho bớt lạnh. “Em chẳng có ước mong gì cả, chỉ mong ngày nào chủ vựa cũng thuê để kiếm được vài chục ngàn phụ mẹ và mong được một đêm ngon giấc như mọi người” - nói xong Tài lấy mũ sùm sụp che lấy khuôn mặt hốc hác, tranh thủ ngồi ngủ bên vựa cá, đầu ngoẹo một bên thật tội nghiệp. Giấc “ngủ ngồi” giữa lúc chờ mối xe thứ hai vào bến của Hứa có lẽ em đang mơ đến cái giường và tấm chăn ấm. Đồng hồ đã chỉ sang ngày mới hơn hai giờ đồng hồ từ lúc nào.

VƯƠNG HẰNG SA