Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Những đống lửa buồn bã của ngày đầu năm?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 669 Lượt đọc
  • 8 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của DacTrung
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 241 Bài viết

    • 197 Được cảm ơn

    #1
    Và hôm nay, trên đường đi đến một quán lẩu tôi đã mục sở thị hình ảnh đốt lửa chống rét hết sức thô sơ này. Nó trở nên lạ kỳ vì diễn ra ngay ở đây, bây giờ, trên hè phố. Những con người kia đứng quây quần và mắt không rời ngọn lửa, họ có thể nhìn đi đâu ngoài sự nhảy nhót tuyệt vời của chúng.

    Kèm theo cái tết của Tây là đợt rét đậm đầu tiên kéo về Hà Nội. Vì thế, phố phường trở nên vắng vẻ lạ thường: vỉa hè, cửa hiệu, xe máy, ô tô... vốn ồn ã nay thưa thớt như muốn đi tránh rét. Có lẽ tưng bừng nhất vẫn là những nhà hàng ăn uống, đi đến đâu cũng thấy người thành phố ăn lẩu. Những nồi lẩu sôi nghi ngút, những miếng thịt tươi rói, những cọng rau xanh mướt, và những chén rượu ấm nồng trở nên tuyệt vời hơn bao giờ hết.

    Những ngày này đố các vị đi vào nhà hàng nào mà không thấy lẩu. Các nồi lầu cháy đùng đùng, bốc hơi nghi ngút khiến cho thực khác quên đi cái lạnh bên ngoài. Một cậu bạn của tôi phàn nàn rằng, mấy ngày hôm nay đi tiếp khác lúc nào cũng ăn lẩu, khách nào cũng tiếp lẩu, hỏi ai cũng thích ăn lẩu... ngán kinh khủng!

    Tôi đồ rằng, mấy ngày này người thành phố thích ăn lẩu không phải vì đói, hoặc thiếu chất, người ta ăn lẩu đơn giản vì nó ấm cúng, có ánh lửa bập bùng, khói hơi nghi ngút đánh tan cảm giác lạnh lẽo bên ngoài. Đó là một hiện tượng tâm lý, chứ người thành phố bây giờ đói khổ gì mà thèm ăn cái món chẳng đầu chẳng đũa ấy. Rét thế này nếu là các món ăn khác, vừa bưng ra đã nguội đi một nửa, để chút nữa thì nguội cả đôi bên, đóng băng kiểu mỡ đố mà ăn được.


    nguoihndotluachongret9

    Cái rét vẫn trườn theo từng đợt gió. Đường phố đã bắt đầu đông người, xe cộ lại ầm ào chạy... Và họ - những người đốt lửa giữa thành phố vẫn đứng như vậy. Ảnh: tác giả cung cấp

    Bây giờ nhiều người chẳng sợ rét nữa. Đố cái rét nào có thể sờ tới được cái lông chân của người phố phường. Ra cửa họ bước lên xe hơi, xuống xe họ vào phòng kín, đi ăn họ lại thích lẩu... Rét nào khiến họ sợ được. Càng rét hoá ra lại càng hay.

    Thế nhưng. Vâng, vẫn là cái câu "thế nhưng" cũ rích. Nhưng vẫn phải thế nhưng rằng, nhiều người ở phố phường lại đốt lửa ngay giữa thủ đô để chống trọi với cái rét. Chuyện này thực ra cũng bình thường, nhưng lại hết sức kỳ lạ và đôi khi làm lòng chúng ta nhói đau.

    Hôm qua, chính xác là ngày 4/1/2011 cái thằng tôi đây đang co ro trong chăn ấm ở nhà thì vài người bạn gọi đi ăn... lẩu. Vẫn là lẩu thôi chẳng có món gì trong thời tiết giá rét này. Dù ngại tôi vẫn phải cố gắng chui ra khỏi chăn ấm, cắn răng mà bò ra quán lẩu đã hẹn. Và thật ngạc nhiên, trên đường phố tôi thấy rất nhiều người túm tụm đốt lửa sưởi. Họ là dân lao động bình thường, hoặc các bà cô bán hàng rong trên phố. Không hiểu họ kiếm đâu ra củi, nhưng rõ ràng đống lửa của họ rất to, cháy đùng đùng... Họ cười nói hỉ hả, hoặc trầm tư nhìn lửa cháy.

    Cái rét vẫn trườn theo từng đợt gió. Đường phố đã bắt đầu đông người, xe cộ lại ầm ào chạy... Và họ - những người đốt lửa giữa thành phố vẫn đứng như vậy. Nếu lúc này mấy ông làm công tác môi trường đi qua sẽ cho rằng, họ đang phạm luật, gây ô nhiễm môi trường, làm mất vệ sinh hè phố. Và nếu lúc này, mấy ông làm công tác giao thông đi qua cũng sẽ huýt còi vì rằng, họ đang vi phạm lòng đường vỉa hè, làm giảm tầm quan sát của các phương tiện tham gia giao thông... Riêng với tôi, cảnh đốt lửa chống rèt này gợi nhớ tới những năm tháng ấu thơ sống ở núi rừng. Những ngày rét như thế, chúng tôi chỉ có lửa làm bạn. Vạn vật từ chim muông, hoa lá, núi sông... đều co mình đứng im tránh rét, chỉ ngọn lửa là nhảy nhót không ngừng, ngoài năng lượng tuyệt vời của nó thì cái hành động nhảy nhót và làn khói mờ ảo bay lên cũng khiến con người cảm thấy mình còn tồn tại.

    Và hôm nay, trên đường đi đến một quán lẩu tôi đã mục sở thị hình ảnh đốt lửa chống rét hết sức thô sơ này. Nó trở nên lạ kỳ vì diễn ra ngay ở đây, bây giờ, trên hè phố. Những con người kia đứng quây quần và mắt không rời ngọn lửa, họ có thể nhìn đi đâu ngoài sự nhảy nhót tuyệt vời của chúng. Chỉ những người ngồi trên xe hơi, quây quần bên nồi lẩu hưởng thụ sự ấm áp của vật chất mới hỉ hả nhìn ra đường phố đang đanh lại vì giá rét.

    Và kỳ lạ hơn, ngay ở đây, giữa phố phường này lại có củi để đốt. Họ đốt ngay hè phố, góc tường, hoặc ngay tại bãi cỏ của một khuôn viên. Những đống lửa le lói ấy khiến đường phố lại càng trở nên nhếch nhác, đáng buồn hơn bao giờ hết. Nhưng không có lửa thì họ biết đi đâu tránh rét? Cũng vài người có trách nhiệm, chỉ trỏ, quát tháo những con người tội nghiệp kia, nhưng cũng chỉ nhắc nhở lấy lệ vậy thôi, rét thế này không có lửa thì ai sẽ cho hơi ấm? Khi bị nhắc nhở họ lảng đi chỗ khác, có lẽ cũng không muốn bị đuổi bởi hè phố là "công sở" của họ. Nhưng chỉ một lát sau, khi người chức trách phá xong đống lửa, không ai bảo ai họ lại lầm lũi tiến về nơi có hơi ấm. Họ lụi hụi vén lại đống lửa và lại đứng trầm tư, hoặc cười nói. Đơn giản vì hơi ấm quyết rũ bất cứ ai bị lạnh.

    Tôi bỗng thấy nồi lẩu đang sôi sùng sục trên bàn trở nên chán ngắt. Cũng hơn nóng ấy, cũng mùi vị thức ăn ấy nhưng sao hôm nay, cái ngày đầu năm của tết Tây lại trở nên buồn bã thế? Và ngoài kia những người lao động vẫn quây quần bên đống lửa.



  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 5,561 Bài viết

    • 6,301 Được cảm ơn

    #2
    Hức, hố ngăn cách mỗi lúc 1 rộng thêm.

    Mình chăn ấm nệm êm thế này, nghĩ tới những người xe thồ ở ngay cùng xóm, phong thanh, tím tái, đêm rét k ngủ đc, gọi cửa mua vài gói mì và trứng.

    Rồi cũng qua thêm 1 đêm rét mướt.
    "Khi bạn yêu một ai đó, mọi mong ước thầm kín bấy lâu nay bắt đầu bộc lộ. Elizabeth Bowen ''
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 555 Bài viết

    • 508 Được cảm ơn

    #3
    Đói và rét thường đi đôi với nhau mà!
    Vì Trường Sa và Hoàng Sa thân yêu của dân tộc!
    • 456 Bài viết

    • 1,246 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Đọc xong rồi thấy buồn thế.:Sad:
    • Avatar của Loved-by-you
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 3,177 Bài viết

    • 6,111 Được cảm ơn

    #5
    buồn thảm
    • Avatar của pepsi09
    • Khóa theo yêu cầu
      Offline
    • 11 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 221 Bài viết

    • 94 Được cảm ơn

    #6
    tất cả nhờ vào sự tài tình của các bác...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của 3012
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 4,611 Bài viết

    • 10,017 Được cảm ơn

    #7
    1 bài viết buồn nhưng hay và xúc động đầu năm mới.
    Tối hôm trước e nói chuyện với chồng, chạnh lòng nghĩ tới những người nghèo họ rét mướt thế nào trong cái thời tiết khắc nghiệt này.
    Lại càng thương cho các e bé nghèo, bệnh tật trong các bệnh viện, viện Nhi, viện K, viện Bỏng.
    Rồi trăn trở cho kế hoạch tổ chức Tết ấm áp cho các bệnh nhân nghèo ở xóm chạy thận Bạch Mai của Hội quánTrái tim Nhân ái WTT, sắp đến thời gian tổ chức rồi mà còn thiếu nhiều tiền quá đi mất........
    Ôi, thời tiết thật là khắc nghiệt.
    E thấy mình hơi vô duyên nhưng các bố, các mẹ vào đây đọc chắc hẳn đều có tấm lòng thiện tâm, mong các bố, các mẹ vào thăm topic chuẩn bị Tết ấm áp cho bệnh nhân xóm chạy thận BM với bọn e nhé.
    https://www.webtretho.com/forum/f479/...l#post15690160
    Cảm ơn mọi người nhiều.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của amami
    • Chờ kích hoạt
      Offline
    • 10 năm
    • 758 Bài viết

    • 1,118 Được cảm ơn

    #8
    Chẳng hiểu có phải dạo này trời đông giá rét quá nên mình cũng yêu đuối và nhạy cảm hơn không...
    ĐI ngoài phố nhiều khi chả dám nhìn mấy người lao động nghèo ăn mặc phong phanh, đôi khi còn đi chân đất hay tốt hơn là đi đôi dép tổ ong, nhem nhuốc và khổ sở
    Mấy cụ già nữa, nhìn như kiểu ông bà mình ấy
    dạo này động tí là suy nghĩ rồi thương người nhưng mà rồi cũng chẳng làm j giúp đỡ đc cả, thấy sáo rỗng quá...
    hôm qua đi ăn cơm bụi, bình thường chẳng bg ăn cơm bụi cả, có cụ bà bán cá khô , đứng hỏi cô bán hàng là bao nhiêu tiền miếng sườn, cô kia bảo: 7k, rồi cụ chẳng nói gì, chỉ lấy cơm và rau đưa cho cô bán hàng, hộp cơm chỉ có cơm trắng với lèn đầy rau ... không biết cụ ăn có đủ no k, nhưng mà có bảo mua thêm cho họ thì đúng là quá vô duyên và có khi còn bị mắng thêm vì khinh người ấy nhỉ
    Ghét trời lạnh như này...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,204 Bài viết

    • 818 Được cảm ơn

    #9
    Tội nghiệp, thiếu gì thì thiếu chứ thiếu cái ăn thì...nó hèn hết cả con người ra. Quần áo, chức tước...đều ko thể so sánh. Quần áo dù ai cũng hiếm khi thiếu, cùng lắm ko thay đổi, còn cái ăn thì...

    Nhớ hồi bé nhà em cũng ko giàu có gì, quần áo ko đẹp (trẻ con cũng ko để ý lắm), xe máy mãi đến hồi 2000s mới có cái thứ 2 cho mẹ đi. Nhưng bố mẹ đều cố gắng để cả nhà ko thiếu bữa ăn nào hay ít ra là bỏ bữa/đói. nên giờ đi Tây đi Tàu gì cũng chưa bao giờ thấy mình "hèn" cả. Chẳng phải vạch áo cho người xem lưng chứ nhà ngoại em hơn nhà nội rõ nhất là điểm ăn uống đầy đủ hơn, tính cách nó cũng bớt "kinh" hơn hẳn dù đều là người ít nhiều tốt bụng cả.

    Nói rộng ra dân mình cũng thế là nhiều. Đói ăn sinh ra tính cak bon chen và "hèn", ko phải 1 thế hệ mà sửa đc.
    • Avatar của seulpeul
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 818 Bài viết

    • 3,083 Được cảm ơn

    #10
    Đây là ý kiến của bạn mình, người đã đi học Tây lâu lâu về.

    Dân VN mình ấy, chỉ sống dựa vào thiên nhiên, khai thác thiên nhiên. Phụ thuộc vào thời tiết nhiều, lạnh lẽo nóng nực ra sức mà chịu đựng chứ kg chịu khắc phục hoàn cảnh 1 cách có tầm nhìn.

    Nhìn các bạn Tây mà xem. 1 năm 9 tháng trời lạnh. Lấy đâu ra nhiều gỗ, rừng, than, gas...để đốt, sức nước (để làm thủy điện)... Các bạn ấy nghĩ ra mấy cái vụ pin mặt trời tận dụng năng lượng kể từ lúc có ánh sáng mặt trời (chứ kg phải chờ đến tận khi có ánh nắng nhé) dùng để sưởi ấm căn nhà bằng hơi nước nóng, hoặc dùng vật liệu cách nhiệt..

    Ta thì sao, cố mà chịu lạnh. Nếu kh, dùng điều hòa 2 chiều, quạt sưởi...cứ tắt mấy cái này đi, trong nhà và ngoài trời lạnh như nhau.

    Nói túm lại, ý tưởng như vậy. Tôi kg nhớ hết. Chỉ rút ra được bài học, chắc là nếu có làm nhà, tui sẽ tìm vật liệu cách nhiệt (cho mùa hè đỡ nóng và mùa đông đỡ lạnh); hoặc tìm cách dùng mấy cái pin dùng n.l mặt trời vậy...