TIN TÀI TRỢ.

Những câu nói ‘rợn người’ của bác sĩ

  • 5 Lượt chia sẻ
  • 22.6K Lượt đọc
  • 109 Trả lời

  • Trang 1/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 6

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 1,065 Bài viết

    • 2,773 Được cảm ơn

    #1
    Những câu nói ‘rợn người’ của bác sĩ


    (ĐVO) “Bác sĩ ơi, thuốc này đắt thế, nếu phải dùng lâu dài thì nhà em lấy đâu ra tiền?”. Bác sĩ tỉnh rụi: “Lâu gì? Giỏi sống thêm mấy ngày là cùng”.

    Mấy năm rồi mà chị Nguyễn Thị Phương (31 tuổi, Tuyên Quang) vẫn nhớ mãi câu nói của vị bác sĩ điều trị cho người chồng quá cố của chị.

    “Sắp chết rồi còn sợ cái gì?”

    Chồng Phương bị tai biến mạch máu não. Sau một ngày nằm ở bệnh viện địa, gia đình thuê xe đưa xuống một bệnh viện lớn ở Hà Nội. Nhìn chồng vẫn hôn mê bằn bặt, Phương cuống cuồng sợ, những cũng chỉ chạy ra chạy vào vì các các sĩ quá bận, thỉnh thoảng có khám thì cũng không có thời gian giải thích đủ cho chị hiểu.

    Một buổi tối, Phương đánh liều túm lấy vị bác sĩ vẫn khám cho chồng trong ca trực của anh để hỏi. Bác sĩ nói, tình hình chồng chị cực kỳ nghiệm trọng, nhưng nếu dùng vài loại thuốc tốt của ngoại thì hy vọng sẽ tăng lên rất nhiều, nhưng cũng phải kiên trì. Mừng quá, Phương nhờ bác sĩ kê đơn. Bác sĩ xé một mảnh giấy trong sổ tay, ghi tên thuốc và hướng dẫn nơi bán. Sau khi hỏi giá tiền, Phương giật thót mình kêu lên: “Trời ơi, thuốc đắt thế nếu phải dùng lâu dài thì nhà em lấy đâu ra tiền”. Bác sĩ cau mặt, rồi lạnh lùng bảo: “Lâu gì? Giỏi thì sống được mấy ngày nữa là cùng”. Phương lạnh cả người, đứng đơ ra trong chốc lát rồi níu lấy bác sĩ để hỏi chuyện sống chết của chồng, nhưng anh ta kêu bận, xua Phương ra ngoài.

    Quả phụ chia sẻ: “Cái lúc thập tử nhất sinh như thế, ai chả hong hóng trông vào bác sĩ như con trẻ trông vào cha mẹ, vậy mà anh ta nỡ nói như vậy, đành là nói sự thật, nhưng…”

    Có khi, sự thật tàn nhẫn còn được bác sĩ nói toẹt vào mặt bệnh nhân theo cách lạnh lùng vô cảm nhất. Anh Hùng, người Hoài Đức, Hà Nội, kể, hồi còn sống, bố anh từng phải chịu đau đớn nhiều ngày vì bệnh ung thư. Do phát hiện bệnh muộn nên khi có chẩn đoán ung thư, các tế bào độc ác đó đã di căn đến nhiều nơi trong cơ thể, việc can thiệp phẫu thuật không có ý nghĩa gì nữa. Bác sĩ giải thích rằng lúc này, họ chỉ có thể giúp bệnh nhân có chất lượng sống đỡ tệ nhất có thể, đặc biệt là giảm đau đớn.
    Thế nhưng dù kêu khóc, mắng nhiếc con cái vì đau, ông cụ vẫn không chịu cho tiêm morphine, nên Hùng phải nhờ bác sĩ đến thuyết phục. Nói mãi, ông cụ vẫn khăng khăng: “Tôi lạ gì, morphine cũng giống như ma túy, tôi tiêm vào lỡ nghiện thì sao?”. Bác sĩ bực mình buông một câu: “Chết đến nơi rồi còn lo nghiện”. Chừng như biết mình lỡ lời, chị ta đứng dậy bỏ đi ngay. Còn bệnh nhân thì từ đó tuyệt vọng, không ăn, không uống, nằng nặc đòi xuất viện vì “đằng nào cũng sắp chết rồi, ở đây làm gì nữa cho khổ con cháu”. Hùng cho rằng, nếu không có câu nói đó của bác sĩ, những ngày cuối cùng của bố anh chắc đã đỡ khổ sở hơn, con cái cũng đỡ đau lòng hơn rất nhiều.

    “Đã biết sướng thì đừng có kêu đau”

    Trong số những cô gái từng trót dại mà có thai ngoài ý muốn, phải phá bỏ có không ít người phải hứng chịu những lời đay nghiến, miệt thị của y bác sĩ “giải quyết” cho mình. Nguyệt, cô sinh viên năm thứ ba, là một trong số đó.

    “Dù rất xấu hổ và sợ, em vẫn đến bệnh viện công vì có quá nhiều khuyến cáo trên báo đài về những cơ sở phá thai tư nhân. Y bác sĩ họ nói với em bằng giọng gắt gỏng, khinh thị hơn những người khác, nhưng em cố tự bảo mình là bác sĩ nói với ai chả quát lác như vậy. Họ bảo em thay váy, em đang không biết đứng đâu thay, họ gắt. Lúc vào phòng thủ thuật, thấy em vẫn còn mặc quần chíp, họ quát nữa rồi bảo không làm thì ra. Có lẽ vì ngứa mắt thấy em luống cuống, ngượng ngịu khi cởi đồ rồi lên bàn, một bà không biết là bác sĩ hay y tá bảo: ‘Nếu biết ngượng thì đã chẳng phải vào đây’. Em tê tái cả người vì nhục nhã nhưng chẳng dám nói gì, vì thân thể mình ở trong tay họ, và dù sao mình cũng dại dột, lỡ làng”, Nguyệt kể lại.

    Chị Trần Mai Hoa, sống ở Tân Mai, quận Hoàng Mai, Hà Nội, kể, vì lỡ kế hoạch khi đứa con đầu còn nhỏ, chị quyết định bỏ thai. Vì có người quen giới thiệu và nhờ vả nên chị được bác sĩ mát tay nhất ở bệnh viện làm cho. Không biết do cơ địa hay do được tiêm nhiều thuốc tê, thuốc giảm đau mà trong quá trình diễn ra thủ thuật, chị không bị đau đớn. “Nhưng cô bé ở bàn gần đó thì kêu la suốt, cô ấy khóc và van nài bác sĩ ơi nhẹ tay giúp cháu, cô ơi tiêm thêm thuốc cho cháu, cháu đau quá. Chị y tá bảo có định làm nữa không, không thì đứng dậy đi ra đi. Cô bé vẫn khóc kêu đau, chị y tá bảo lúc sướng sao không thấy kêu, đã muốn sướng thì đừng có kêu đau. Tôi thấy tội cho cô bé quá mà chẳng dám nói gì”, chị Hoa kể.

    Một y tá từng làm việc trong khoa phụ sản một bệnh viện công, nay đang làm cho một cơ sở tư nhân lớn, cho biết, bản thân chị hồi trước cũng có thái độ ghét bỏ ra mặt với những cô gái trẻ đi phá thai: “Cứ thấy con bé nào mặt non choẹt, thái độ nhớn nhác, đến bệnh viện một mình hoặc có một đứa bạn gái mặt non choẹt khác đi cùng là biết ngay chửa hoang, mình thấy ghét ngay. Bạn phải hiểu rằng, là người ngành y, phải làm công việc phá bỏ sự sống như thế là cực chẳng đã, stress lắm, xót lòng lắm, nên mới có phản ứng kiểu đó, chứ không phải độc ác gì. Mà nhiều khi cũng có ý nghĩ là những cô bé kia phải chịu như vậy cũng đáng, phải chịu đau đớn, nhục nhã thì họ mới tởn đến già, không dám làm dại nữa. Nhưng từ hồi sang đây làm, các sếp yêu cầu phải thay đổi cách nghĩ và cách đối xử với bệnh nhân. Giờ thì tôi nghĩ rằng, là lương y thì nhiệm vụ là điều trị, giúp bệnh nhân thoát khỏi đau đớn chứ không phải dạy đạo đức cho họ, và phải đối xử với mọi bệnh nhân như nhau. Những cô gái dại dột đó họ đã phải trả giá nhiều cho sai lầm của mình rồi, y bác sĩ không nên và cũng không có quyền miệt thị hay bắt họ trả giá thêm”.

    Từ chị y tá này, có thể đoán rằng phần lớn y bác sĩ khi ác khẩu với bệnh nhân cũng không phải do họ “máu lạnh” hay có “bụng dạ” gì, mà chỉ vì môi trường và hoàn cảnh. Bệnh nhân quá đông, làm việc quá căng thẳng nên khó mà nhẹ nhàng, đó là lý do được đưa ra nhiều nhất và mọi người cũng thông cảm. Thế nhưng rất nhiều người làm trong các ngành dịch vụ khác, cũng tiếp khách hàng từ sáng đến tối, gặp bao nhiêu khách “quái dị” nhưng vẫn phải tươi cười, chu đáo. Điều gì xảy ra nếu họ vì mệt mỏi mà buông một câu thiếu nhã nhặn với khách? Kỷ luật, trừ lương, thậm chí mất việc. Nhưng các y bác sĩ ở ta chưa phải chịu sức ép này, bởi bệnh nhân cần họ và sợ họ mếch lòng chứ không có chiều ngược lại.

    Suy cho cùng, việc bác sĩ nói với bệnh nhân những câu “ghê người” không thuộc vấn đề khả năng kiềm chế, mà chỉ là chuyện có cần thiết phải kiềm chế hay không mà thôi.

    Lệ Thu

    http://baodatviet.vn/Home/doisong/Nh...206119.datviet

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 507 Bài viết

    • 474 Được cảm ơn

    #2
    Mấy đứa bác sĩ , y tá kiểu này nên đi học. Phong cách giao tiếp và ứng sử trong nghành y đi. Còn đừng có ngụy biện vớ vẩn.
    • 592 Bài viết

    • 429 Được cảm ơn

    #3
    bác sỹ chán nhỉ, mà thực ra thì động đến cái gì em cũng chán.. công an em cũng chán, bác sỹ cũng chán... hic... các vị lãnh đạo thì ngày ngày ngồi nghĩ ra đủ mọi loại thế đổ lên đầu dân... còn dân đen như mình thì nghĩ mãi chẳng ra cách kiếm tiền đã thế vô phúc bị anh công an sờ đến hay tê hơn là tới viện thì thôi rồi....
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 292 Bài viết

    • 240 Được cảm ơn

    #4
    Ngày trước e mổ đẻ bị sốt sau mổ, e phải vào viện phụ sản điều trị 1 tuần, e nhớ đến già nữ y tá tiêm rồi truyền cho e, vì e thấy buốt nên e bảo y tá là sao cháu thấy buốt thế, nữ y tá kia nói với e 1 câu gọn lỏn " thế có muốn rút ra chọc lại không? " lúc đó e nghĩ mình là bệnh nhân mà họ coi mình như lợn ấy, e nghĩ tính mạng mình đang nằm trong tay họ nên thôi thì đành vậy lý nhí " ko ạ ! " và chịu đau.
    Đến bao h mới thay đổi được văn hóa của bệnh viện nhỉ
    Ủn à, Ủn Ỉn đi hũi đất
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Phale74
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 237 Bài viết

    • 401 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Bé nhà mình bị tay chân miệng, nằm phòng cấp cứu, bác sỹ kêu chích thuốc, mình hỏi bác ơi cháu bị chích thuốc gì vậy (vì lo không biết con bị nặng nhẹ thế nào), b sỹ vênh mặt trả lời gọn lỏn "thuốc độc đấy"
    • 30 Bài viết

    • 59 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Phale74 Xem bài viết
    Bé nhà mình bị tay chân miệng, nằm phòng cấp cứu, bác sỹ kêu chích thuốc, mình hỏi bác ơi cháu bị chích thuốc gì vậy (vì lo không biết con bị nặng nhẹ thế nào), b sỹ vênh mặt trả lời gọn lỏn "thuốc độc đấy"
    Ôi bạn ơi, đây là chuyện thật hả bạn? Bạn có phản ứng gì không? Gặp phải tớ lúc đấy chắc làm cho ra ngô ra khoai luôn quá.
    • Avatar của tykute
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 994 Bài viết

    • 1,392 Được cảm ơn

    #7
    nhiều con quỷ đội lốt bác sĩ
    • Avatar của Linhui
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 2 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #8
    Toàn quen kiểu bắt nạt vớ vỉn, các chị cứ mạnh mồm mà nói lại, họ có cả tên trên áo đấy

    Mà có khi bây g để nhanh gọn nhẹ có khi đi cùng mấy anh đầu trọc người xăm như tủ chè có khi đỡ bị quát
    Chuang Chuang - tình yêu của đời em
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9,977 Bài viết

    • 37,518 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #9
    Mấy câu này sao giống kiểu Black Jack-Bác sĩ quái dị ghê
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 517 Bài viết

    • 1,730 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Phale74 Xem bài viết
    Bé nhà mình bị tay chân miệng, nằm phòng cấp cứu, bác sỹ kêu chích thuốc, mình hỏi bác ơi cháu bị chích thuốc gì vậy (vì lo không biết con bị nặng nhẹ thế nào), b sỹ vênh mặt trả lời gọn lỏn "thuốc độc đấy"
    Gặp em em sẽ mở ĐT lên, chế độ ghi âm và yêu cầu BS nói lại, còn không em mời Trưởng khoa xuống, đảm bảo mặt xanh như đít nhái.
    • Avatar của Phale74
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 237 Bài viết

    • 401 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi wild.lotus Xem bài viết
    Ôi bạn ơi, đây là chuyện thật hả bạn? Bạn có phản ứng gì không? Gặp phải tớ lúc đấy chắc làm cho ra ngô ra khoai luôn quá.
    Thật 100% ạ, phòng cấp cứu khoa nhiễm Nhi đồng 2, lão bác sỹ còn nói thêm ý la giễu cợt mình: thuốc đôc đấy, chích vào người là chết đấy, hỏi gì nữa không. Lúc đấy lo lắng cho con đến ngơ ngẩn cả người rồi nên nghe xong mình cũng như muốn câm luôn, kể lại cho ông xã ông ý lồng lên bảo lúc đó mà a nghe thấy a túm ao đập cho một trận ra sao thì ra. Nói chung lúc đó là một giai đoạn kinh khủng vì ông con
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của BELLUS
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 7 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,006 Bài viết

    • 4,888 Được cảm ơn

    #12
    Tớ chưa gặp trường hợp bác sỹ nói kiểu "rợn người" này bao giờ cả. Tớ thuộc dạng nóng tính, không biết nếu gặp thì sẽ xử lý như nào nữa. Đứa bạn thân tớ lúc có bầu đứa đầu bị động thai, đi khám ở phòng khám bsỹ TMH ở Đường Láng, không hiểu nhân viên siêu âm đầu dò làm như nào mà bạn tớ kêu ré lên vì đau. Cô nhân viên đó còn lườm và bảo: cái này nhỏ chứ mấy mà kêu đau, của chồng đưa vào có kêu đau không? Bạn tớ hiền với cả mệt nên không nói gì.

    Năm ngoái tớ bị ngã ở đoạn Đội Cấn, máu nó phun ra ướt hết hai cái áo phông người đi đường băng cho tớ. Vào viện 354 bác sỹ khâu rồi tiêm kháng sinh. Cái loại kháng sinh ấy nên tiêm ven nhưng không hiểu sao bác sỹ quên tiêm vào bắp. Tiêm đến đâu thì nhức và buốt kinh khủng đến đấy. Rút cái kim tiêm ra thì tớ xoại người ra luôn. Bác sỹ hoảng quá lấy vội cái ống thở oxy gí vào mặt. Sau đấy lúc tớ tỉnh thì bác sỹ xin lỗi vì sơ suất. Mấy hôm sau tớ vào thay băng anh bác sỹ vẫn bảo áy náy. Dù tức nhưng tớ thấy thái độ người ta như thế là vô cùng tử tế.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Lucky368
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 5,830 Bài viết

    • 8,548 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13

    Mình đưa bố mình vào viện, biết cụ tính nóng và cũng khái tính, tiêu chuẩn cụ là nằm Việt Xô nhưng bệnh nặng quá nên đưa thẳng từ quê ra cấp cứu ở viện A.

    Sợ cụ phật ý đòi về nên mình lặng lẽ thuê phòng dịch vụ có máy lạnh và làm thêm các "thủ tục ABC" ... biết là làm vậy thì sai qui chế bệnh viện nhưng vẫn phải khéo léo mà làm ... khi tiếp xúc bác sĩ y tá cũng chỉ dám ăn mặc bẩn bẩn chân quê cho họ đỡ nghi ngờ và nói năng sẽ sàng một chút ... lúc đầu họ cũng từ chối đây đẩy nhưng rồi cũng êm xuôi.

    Kết quả là bố mình được sư xử như một bệnh nhân VIP các bác sĩ y tá chăm sóc chu đáo hơn nhiều bệnh nhân khác, nói năng cư xử cũng rất nhẹ nhàng kể cả khi cụ nổi nóng kêu la ...

    ---> Việt Nam mình khi nhập viện thường thì người nhà phải theo vào để phục vụ trông thật nhếc nhác ... Biết bao giờ các viện mới cải cách có đủ hộ lý để người bệnh và người nhà không còn lo lắng khi nhập viện nữa đây ???



    Phút ưu tư !!!

    Lỡ một nhịp
    lòng ta đành chôn giấu ! 2

    Nỗi niềm riêng
    chẳng tỏ cùng ai ... 106

    Lòng buồn !
    qua tháng năm dài ... 12 12 12

    Rồi ta bỗng hiểu
    một điều ... thật chân lý !

    Hạnh phúc đó
    là vô cùng giản dị ...

    Ở bên ta
    và ... luôn vẫn ở quanh ta !!!


    -----------------------------
    Lucky368_TQH 9/2010


    8 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Na_bui
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 56 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Phale74 Xem bài viết
    Bé nhà mình bị tay chân miệng, nằm phòng cấp cứu, bác sỹ kêu chích thuốc, mình hỏi bác ơi cháu bị chích thuốc gì vậy (vì lo không biết con bị nặng nhẹ thế nào), b sỹ vênh mặt trả lời gọn lỏn "thuốc độc đấy"
    Sao lại có loại người ntn được nhỉ? Nghe mà xót cho cháu, xót thay cho chị. Con cái thì đang bệnh nt, bố mẹ như đứt từng khúc ruột mà phải chịu cái thái độ đấy.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 755 Bài viết

    • 3,622 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #15
    Năm ngoái mình bị ngộ độc phải vào viện cấp cứu, viện gần đường Hoàng Quốc Việt, mình không biết tên. Nằm 5 tiếng đồng hồ, tiêm 1, 2 lần thuốc, truyền 2 chai nước biển. Lúc ra viện, mẹ mình đưa 500k (thế là rất cao so với giá thật) vì lão y tá cũng tận tình, lại làm việc ca đêm... nhưng lão ý gạt đi, đòi 800k. Bố đã định rút tiền trả thêm rồi, nhưng mẹ mình tức quá, làm ầm hết cả lên, đòi gặp trưởng khoa, xưng là nhà báo sẽ viết bài. Được cái mẹ mình nói rất giỏi, nên được 1 lúc thì hội y tá ở đấy sợ xanh mặt, xin lỗi rối rít, và cuối cùng chỉ lấy ~200k.

    Mẹ mình bảo thực ra tiền bạc là chuyện nhỏ, mà cáu là vì bọn đấy ăn dày và tham quá. Một đêm như thế có khoảng 7-8 người vào viện, nhiều người hiền lành bọn nó bảo bao nhiêu thì nộp bấy nhiêu. Ăn như thế thì hỏng hết lương y.

    Các mẹ vào viện cứ làm dữ vào, mấy đứa làm sai nó sợ lên báo chí lắm, đình chỉ như chơi, mà ô dù của bọn đấy cũng chả đủ mạnh để che chở cho.
    • 96 Bài viết

    • 52 Được cảm ơn

    #16
    Hồi mình mang thai bé thứ 2 đc 8-9 tuần, đi khám ở BVBĐ. Lúc khám xong mình thấy BS ko ghi sổ khám cho nên thắc mắc, BS làm luôn 1 câu " Chưa cần, thai 11-12 tuần vẫn có thể hỏng đc cơ mà" ,mình choáng mất 1 lúc. Mà mình mang thai khỏe mạnh ko làm sao cả nhé. Từ lần đó cạch ko đến khám lần 2 nữa.
    R4Dxp7
    • 1,407 Bài viết

    • 3,356 Được cảm ơn

    #17
    Anh rể mình là bác sĩ, thương binh, vào bệnh viện mổ mật. Bạn học cùng lớp ĐH, nay làm ở ngay BV, tham gia ê kip mổ. Vậy mà bạn học nỡ bảo "đưa tao mấy tr để bồi dưỡng ngoài cho cả ê kíp".
    Đưa tiền cho bạn mà nghĩ tình người sao bạc bẽo.
    Nghĩ y đức sao mà xa vời.
    Những nghề cao quý, giàu lòng vị tha, giàu lòng tự trọng, như nghề y, nghề giáo... đã bị làm cho tha hóa, chỉ còn đồng tiền là vua.
    Tại vì đâu mà đến nông nỗi thế.
    • Avatar của Tangerine
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 645 Bài viết

    • 2,814 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #18
    MÌnh đưa cu con đi khám răng sâu. Thằng con sợ, nằm lên bàn rồi mà cứ mếu máo khóc. bác sĩ giơ kim tiêm (chuẩn bị tiêm thuốc tê để nhổ hay hàn gì đó), và doạ "Khóc thế là chọc vào mắt đấy".

    Báo hại thằng con co quắp người vì sợ, và dỗ kiểu gì cũng không nằm nữa. Cuối cùng là phải chờ một bác sĩ nữ đến chữa.
    8 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,400 Bài viết

    • 1,881 Được cảm ơn

    #19
    Cái kiểu bác sỹ này là cứ phải mạnh mồm cho nó đỡ bắt nạt . Cách đây gần 2 tháng tớ đi siêu âm thai và đăng ký khám ở trung tâm CSSKSS bà mẹ & trẻ em . Mình khám thai mà nó chỉ cho siêu âm , đo huyết áp , đo cân nặng là hết . Mình tò mò vì có thai lần đầu nên hỏi " bs ơi em có phải làm xét nghiệm gì không ? em mua số khám thai định kỳ ở đâu ? Bà bs trợn mắt quát ngay " cần quái gì sổ , cứ siêu âm thường xuyên là được "

    Đang bực mình với bà bs dở hơi , sang phòng siêu âm gặp ngay bà bs siêu âm dở người , quát bệnh nhân như con , lại còn mấy con bé y tá ghi phiếu siêu âm hách dịch , mình hỏi nó gắt gỏng , nói kiểu hỗn xược . Bực quá làm cho một tăng luôn , đến lúc đó mình nhìn tên trên áo , đòi lên làm việc với giám đốc mới chịu xuống nước rối rít xin lỗi bảo do em mệt , căng thẳng vì đông bệnh nhân chứ lúc đầu còn già mồm lắm
    :7a9WSl57a9Wp7 DHHup7
    • Avatar của jootun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 577 Bài viết

    • 1,546 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #20
    hồi em út mình bị ung thư đại tràng bs chỉ định mổ gấp nó sợ mổ lắm nên cả nhà dấu không cho nó biết, trong lúc mê sảng do đau quá nó cứ hỏi là em có phải mổ không còn đòi về nhà mãi lúc đó mình cố kiềm lại không dám khóc & nói rằng cố chịu đau 1 chút vào phòng bs khám xong là về nhà ngay, mấy cô y tá thì lại nói " khám gì mà khám đây là vào phòng để mổ" em mình nghe xong người nó đơ ra luôn ( mắt trợn trừng, miệng hả to ra, tay chân thì cứng ngắt) sau này hỏi bs mới biết lúc đó do quá sợ hãi tim nó đã ngừng đập bs phải chích thuốc trợ tim mới tiến hành mổ được. Đành rằng biết đó là sự thật nhưng cũng phải an ủi cho bệnh nhân bớt sợ chứ còn nhiều việc mình gặp phải trong lúc đó lắm kể ra không hết, em mình phát bệnh trong thời gian thi HK2 lớp 9 nên lúc đó nằm ở BV Nhi Đồng1, y tá ở đó chảnh & thấy ghét lắm còn hơn là bs nữa nơi dành cho trẻ em mà thái độ như vậy thì còn nói gì mấy BV khác nữa mặc dù nó mất hơn 3 năm rồi nhưng tình cảnh gặp phải lúc nhớ lại là khóc.
  • Trang 1/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 6