TIN TÀI TRỢ.

Nhạc bolero lên ngôi, dân trí đi xuống ?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 26.3K Lượt đọc
  • 176 Trả lời

  • Trang 1/9

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 9

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 1,601 Bài viết

    • 1,565 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #1
    Thấy bài viết này có nhiều thông tin và quan điểm đáng chú ý, khá thẳng thắn, nên mình copy lại, đưa mục riêng để mọi người cùng bàn thảo. Mạn phép các Mod.

    (vanchuongviet.org)


    Nhạc bolero lên ngôi, dân trí đi xuống ?
    Hồng Anh

    Có người gọi dòng nhạc mà các ca sĩ Duy Khánh, Hương Lan, Tuấn Vũ, Chế Linh... hay hát là nhạc sến, số khác gọi là nhạc vàng, và số khác nữa thì gọi theo tên Tây là nhạc bolero.

    Gọi là nhạc vàng, có lẽ là sự lăng xê của mấy hãng băng đĩa nhạc trước 1975 cho có vẻ sang trọng, đẹp đẽ. Dần dần quần chúng quen, và gọi đó là nhạc vàng. Thế nhưng cái chữ "nhạc vàng" đã có từ thời Pháp thuộc, ví như trong bài Trương Chi của Văn Cao (Một cánh chim rơi trong khúc nhạc vàng...), hay mấy câu thơ: "Hồn tôi nghe nhẹ bụi trần gian; Rộn rã trong tim điệu nhạc vàng, Âm hưởng tân kỳ run khoái lạc, Phải chăng điệu nhạc chốn thiên đàng?" (Đỗ Hữu Phú, Tràng An báo 21 Tháng Năm 1942), mà người ta cho là lấy từ bên Tầu sang. Những người cổ súy cho dòng "nhạc sang" hay còn gọi là "nhạc trữ tình" đậm chất Tây trước 1975 cũng gọi nhạc đó là nhạc vàng. Và dĩ nhiên nhạc vàng được hiểu theo nghĩa tích cực. Ở miền Bắc trước 1975 và sau ngày thống nhất, thì nhạc vàng là nhạc ủy mị, tiêu cực có từ thời tiền chiến và phổ biến trong chế độ Sài Gòn cũ. Nhưng đôi khi họ cũng vơ vào cả nhiều ca khúc lạc quan, vui tươi sáng tác trong thời kỳ này.

    Còn nhạc sến, là do sự miệt thị của một bộ phận giới thượng lưu Sài Gòn trước đây, ám chỉ nhạc mà họ cho là thấp hèn của quần chúng lao động đậm chất dân ca, mộc mạc, và ủy mị, ướt át đi kèm. Sau này chữ sến hay bị lạm dụng, ví dụ người ta nói mấy bài như Tình xưa nghĩa cũ (Jimmii Nguyễn), Kiếp đỏ đen (Duy Mạnh) hay Vợ người ta (Phan Mạnh Quỳnh)... là cái thứ nhạc sến. Thậm trí nhạc Trịnh (Diễm xưa, Biển nhớ, Cát bụi...) hay nhiều sáng tác sau này như Phượng hồng (Vũ Hoàng),... cũng bị coi là sến.

    Còn "nhạc bolero" thì chỉ phổ biến mấy năm gần đây, mà có lẽ bắt nguồn từ cuộc thi trên Đài truyền hình Vĩnh Long, mà có lẽ người ta muốn tránh dùng từ nhạc vàng, hay nhạc sến để ám chỉ, cho dù rõ ràng là sử dụng từ này không chính xác. Quần chúng lao động họ hầu hết không am hiểu nhạc lý, họ hay gọi các bài mà Chế Linh, Tuấn Vũ,... hát là nhạc vàng, chứ không hiểu Bolero là gì, mặc dù thực tế các bài mà các ca sĩ đó hát có cả điệu chachacha, tango, slow rock, habanera, rhumba... Và ngay cả nhạc cách mạng, cũng một số bài có thể hát theo điệu bolero...




    Trong bài viết này tôi chỉ bàn về nhạc bolero theo nghĩa nhạc sến đã tồn tại từ trước 1975 ở miền Nam, với tư cách là một người từng nghiền hơn là một người quản lý hay giới nghiên cứu chuyên sâu. Về đối tượng nghe, chắc chắn nông dân nhiều hơn dân đô thị, người lớn tuổi nhiều hơn giới trẻ, quần chúng bình dân nhiều hơn trí thức, người nghèo nhiều hơn người giàu. Nhưng có một thực tế, là nhạc này được nghe ở khắp mọi nơi, thậm trí tôi dám cá, có cả giới thượng lưu, nhiều chữ. Việc lên ngôi của dòng nhạc này, có nhiều nguyên nhân.

    Thứ nhất: áp lực của kinh tế thị trường lên đời sống con người, bon chen, căng thẳng, lối sống coi trọng đồng tiền mang tính bắt buộc, phân hóa giai cấp giàu nghèo khiến nhiều người mệt mỏi, và coi nhạc sến như một thứ an ủi, giải sầu. Bận rộn kiếm tiền và tính chuyên môn hóa trong lao động ngày càng cao cũng làm một bộ phận trở nên lười nhác trong thưởng thức văn hóa, trở nên dễ dãi với chính bản thân, họ thích những thứ ít phải động não.

    Thứ hai: chủ nghĩa cá nhân lên ngôi, và các dòng nhạc thiên hướng về chủ nghĩa cá nhân phát triển từ thời tiền chiến, xuyên qua chế độ Sài Gòn, đến thời sau Đổi mới dễ hợp với tâm lý đại bộ phận quần chúng. Họ thích tâm sự cá nhân, hơn là thích coi mình như là một phần của tập thể. Những bài nói về cá nhân dễ đi vào lòng họ hơn là những bài nói về tập thể, xã hội, quốc gia- dân tộc, nhân loại, họ thích để mình sống theo bản năng hơn là lý trí hướng đến sự cao thượng, sạch sẽ.

    Thứ ba: tự do cá nhân phát triển cộng với sự phát triển của văn hóa mạng, một bộ phận lớn quần chúng thích thể hiện cái Tôi quá lớn của mình, họ cho nghe nhạc gì là quyền cá nhân, không cần định hướng (cho dù của giới trí thức). Cái này cũng giống như ở Mỹ, Anh một thời quần chúng bình dân đòi phải tôn vinh The Beatles không thua kém các nhà soạn nhạc giao hưởng bất hủ như Mozart. Nói khác đi, là giới bình dân thách thức giới tinh hoa, trong một xã hội ngày càng tự do hơn.

    Thư tư: cảm xúc con người bị chi phối rất nhiều của môi trường xã hội xung quanh, buồn vui lẫn lộn, và sở thích thì luôn thay đổi như lúc thì thích ăn đặc sản, khi thì thích ăn món ăn bình dân dân dã. Nhạc trẻ lên ngôi một thời (một phần là do lăng xê thái quá), dần gây ra sự bội thực. Sự lên ngôi của nhạc trẻ cũng gây sự phản ứng mãnh liệt của một bộ phận quần chúng không dễ chấp nhận thứ văn hóa "hiện đại mà không văn minh", "lai căng" "nhố nhăng", "làm băng hoại đạo đức xã hội", "rẻ tiền", và khi mà họ chưa đủ trình độ hay có tâm lý để nghe "nhạc sang", thì họ tìm đến nhạc sến như một sự phản ứng. Nói nôm na, sự cực đoan ở cực này tất yếu sẽ dẫn đến sự cực đoan ở cực khác. Quá nhiều váy cánh ngắn hở hang sẽ đưa đến "đáp trả" của áo bà ba, quần lụa đen.

    Thứ năm:dân Việt Nam già hóa, người lớn tuổi ngày càng nhiều, mà khi nhiều tuổi, thì hay hoài cổ, trong khi nhạc sến được rất nhiều người nghe từ trước 1975 ở miền Nam, hay cuối thập niên 1980 đầu thập niên 1990 ở cả nước, do đó người già lẫn trung niên đều có thể nghe lại để "hoài cổ" (trừ một số người già ở miền bắc hay nghe nhạc đỏ hơn), kể cả nhiều người giàu có hay có trí thức hẳn hoi có thể vẫn nghe hoài niệm về một thời nghèo, hay một thời "trẻ trâu".

    Thứ sáu: sự lăng xê của những người làm thương mại. Ngay từ trước 1975, trong khi một bộ phận coi nhạc sến là "bảo vệ văn hóa dân tộc", thì số khác cho là nó bị lạm dụng để kiếm tiền, với vô số bài hát có ca từ, giai điệu na ná nhau, làm giàu cho một bộ phận nhạc sĩ và ca sĩ cho dù nó hướng đến phục vụ đối tượng nghèo khó. Sau Đổi mới, thì vấn đề coi âm nhạc như một sản phẩm thương mại đã không còn bị dị nghị (kinh tế thị trường tất yếu này sinh nhạc thị trường), do đó sự tồn tại của nhạc bolero đáp ứng thị hiếu một bộ phận quần chúng là mang tính khách quan và cởi mở. Tuy nhiên gần đây sự lăng xê thái quá của một bộ phận làm kinh tế từ âm nhạc, của một số báo lá cải viết bài ăn tiền thậm trí khoác cho nhiều bài nhạc sến là các "ca khúc bất hủ", gọi các ca sĩ hát nhạc này là "danh ca" ít nhiều tác động đến khán giả bình dân, nó cũng làm cho người nghe nhạc này thoát khỏi sự mặc cảm (sợ bị cho nghe nhạc sến là lạc hậu), thậm trí đòi hỏi phải tôn vinh nó một cách mạnh mẽ. Hòa giải dân tộc cũng là một nguyên nhân khác.




    Đối tượng nghe nhạc bolero thì có rất nhiều, nhưng đa số là khán giả bình dân. Người nghe nhạc sến đa số không phải là năng động, thích tìm tòi cái mới. Họ có thể là các anh chị lao công, đứa bé mồ côi hát rong, bác nông dân chất phác, đến bọn côn đồ tù tội xăm trổ đầy mình, mấy cô cave hay nói chuyện tục bậy... Đủ cả.

    Họ không thích nghe nhạc trẻ có thể là do nó quá hiện đại, nó quá Tây mà họ chưa thể theo kịp, hoặc họ lớn tuổi nên thích sống chậm, không thích nghe nhạc chát chúa, "nhí nhố". Họ cũng không dễ nghe nhạc đỏ, vì họ ít chịu ảnh hưởng nhiều của chủ nghĩa tập thể, hoặc họ không quen lối hát bel canto của nghệ thuật opera thường là giọng cao rộng và sáng ở các ca sĩ nhạc đỏ, mà họ cho là chói tai, "không rõ chữ", hoặc lý do khác liên quan đến chính trị. Song thực tế một số vẫn nghe được nhạc đỏ, những bài có tính chất quần chúng, nhưng lại không thể nghe nổi các trường ca hay tổ khúc, ca khúc hợp xướng. Họ cũng không dễ nghe "nhạc sang" (tiền chiến, tình khúc...chất Tây) mà họ cho là khô khan, câu chữ khó hiểu, và hát bởi các giọng thính phòng mà họ cho là "khô", "khàn" vì họ quen nghe "giọng mùi" ngọt ngào.

    Dân nghe nhạc bolero thường chia dòng nhạc họ nghe ra làm mấy loại.

    Nhạc lính, như Xuân này con không về, Mùa xuân lá khô, Tình anh lính chiến, Tình hậu phương, Những đóm mắt hỏa châu, Biển mặn, Tình bạn Quang Trung, Đêm tiền đồn, Bạc màu áo trận...chủ yếu tâm sự cá nhân của một người lính, đôi khi rất bản năng như trăn trở "không gái tơ làm tình" (Người nhập cuộc).

    Nhạc tình, chủ yếu là thất tình, thường là tâm sự của môt anh nhà nghèo khi người yêu đi lấy chồng hay thất bại của một cuộc tình, từ đó sinh ra trách oán, hoặc buông xuôi, kiểu như Phút cuối, Người yêu cô đơn, Yêu một mình, Tình đời tay trắng, Hai bàn tay trắng, Con đường mang tên em, Xót xa...Đôi khi là trăn trở của người nghèo trước cuộc sống, như Thói đời,... hay là tìm đến rượu bia, thuốc phiện, như Túy ca,...


    Những bài hát quê hương, kiểu như Còn thương rau đắng mọc sau hè, Khúc hát ân tình, Nắng lên xóm nghèo, Chiếc áo bà ba, Hình bóng quê nhà, Thương về miền trung, Đà Lạt hoàng hôn... cũng hay được họ xếp vào nhạc vàng, dù một số bài giới chuyên môn hay xếp vào nhạc quê hương, dù giai điệu đơn giản mộc mạc, nhưng có chất "sáng" chứ không "tối", và nhiều bài được sáng tác sau 1975 được nhà nước cổ súy.

    Nhịp 4/4, không có nhiều note cao, nên rất dễ hát và dễ thuộc.





    Nhạc lính đa số là bolero, giai điệu đơn giản, đều đều, ít trúc trắc, nhịp nhanh và mạnh hơn nhạc tình, hay được hát bởi các giọng khá dày, ngạt mũi, phong trần và hơi tối, ít vang. Nhạc tình, có thể là slow rock, ít nhiều chất Tây và ít nhiều có chất thính phòng, hay bolero đậm chất dân ca, mộc mạc, đều đều, thường hay được hát bởi các giọng từ ngạt mũi "đói ăn" thiểu não đến ngọt ngào nhờ nhợ pê đê không gọn chữ cho lắm. Lời các bài hát giống văn vần hơn là thơ (mặc dù một số ít nhiều đậm chất thơ, nhưng là "thơ cũ" chứ không phải "thơ tự do").

    Các ca sĩ hát nhạc này có cả giọng dày tenor đàng hoàng như Duy Khánh đôi khi chơi cả nhạc sang, khó nghe, đến bình dân sướt mướt tối như Chế Linh, hay cách tân chút xíu, giọng mỏng mà vang như Tuấn Vũ... nhưng không khó để nhận thấy dù giọng dày hay hát bằng giọng Bắc như thế hệ trước 1975 hay giọng mỏng, nhẹ và hát bằng giọng pha như thế hệ sau thì cái "chất giọng đặc trưng bolero" (chảy, ngọt ngào pê đê ẻo lả, hay nam hoặc nữ tính ngạt mũi ốm đói) đều không được xem là sang trọng,"văn minh" . Nhưng những chất giọng này (chứ không phải là ở giọng thính phòng hay nhạc nhẹ) đều rất hợp để hát nhạc sến bolero.




    Có một thực tế, công cuộc Đổi mới đã đưa đất nước tiến lên rất nhiều về mặt kinh tế. Tuy nhiên tham nhũng và phân hóa giàu nghèo, lối sống thực dụng là một vấn đề đáng báo động. Thời của những năm 1980, người ta có thể say mê với kịch Lưu Quang Vũ, với cải lương Đời cô Lựu, chèo Xúy vân giả dại, tuồng Sơn Hậu, nghe nhạc đỏ thậm trí đến nhạc cổ điển cũng có chỗ đứng.

    Sang thập niên 1990 thì lại say mê với Kim Dung, Quỳnh Dao, nhạc sến, phim mì ăn liền...Đó là thời mà "văn hóa bình dân" hay "văn hóa thương mại" dần được chấp nhận, và sự đa nguyên văn hóa. Sự rạn vỡ của xã hội ngày càng lớn lên, đến nỗi ngay trong một gia đình, ai cũng thích thể hiện cái Tôi của mình đến nỗi bất hòa. Thôi thì "đường ai nấy đi". Nhưng nhức nhối hơn, câu chuyện âm nhạc bị nhuốm màu đồng tiền, từ đó sinh ra chiến tranh giữa các dòng nhạc, các nhạc - ca sĩ...


    Có rất nhiều ý kiến cho sự lên ngôi của nhạc sến là do dân trí ít nhất trong văn hóa của đại bộ phận đang đi xuống, và họ đổ lỗi do mặt xấu của kinh tế thị trường, của giáo dục, của tuyên truyền...Nhưng theo tôi, nhạc sến là một phần của âm nhạc dân tộc, nó có ý nghĩa ít nhiều bảo tồn văn hóa dân tộc, từ ngay cả lối hát nhạc sến (đậm chất truyền thống dân tộc dù không được xem là sang trọng như lối hát nhạc đỏ, nhạc cổ điển thính phòng), có ý nghĩa ít nhiều ngăn chặn làn sóng nhạc lai căng "kích động bạo lực, vô cảm, lối sống vật chất" tư bản bên ngoài, lẫn nhạc phong kiến "ma quái dị hợm" "mê tín" một cách thái quá.

    Tuy nhiên đề cao bolero thái quá, sẽ khiến một bộ phận lớn quần chúng có thói ỉ lại, lười nhác trong thưởng thức âm nhạc và cũng sẽ dẫn đến sự lười nhác trong tư duy nói chung, ngại tiếp thu, học hỏi, không có lợi cho phát triển dân trí. Về đạo đức, nghe nhạc sến có cả người tốt người xấu, không khó nhận thấy một bộ phận là dân giang hồ, tuy nhiên không có bằng chứng rõ nét cho thấy nghe nhạc sến sẽ làm cho người ta sống xấu xa. Vì thế không nên đặt nhiều về vấn đề đạo đức với nhạc này.

    Cũng như không nên đối lập siêu hình chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa tập thể hay chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội, cái mới và cái cũ, dân tộc và quốc tế, bảo tồn và hội nhập, tả hay hữu khi đề cập đến vấn đề âm nhạc hiện nay. Tuy nhiên để nhạc chính thống của Việt Nam có sức sống, phải chấp nhận cạnh tranh và đổi mới, và phải có phương thức thích hợp để truyền đạt có hiệu quả, từ đó đẩy lùi những dòng nhạc, bài nhạc rẻ tiền có hại cho xã hội, không để văn hóa tư bản hay phong kiến trở nên không thể kiểm soát.




    Hồng Anh
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 243 Bài viết

    • 196 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    dòng nhạc về quê hương đất nước thì lại ko mấy ai hưởng ứng
    • 851 Bài viết

    • 3,050 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Bài ngợi ca quê hương (Phút 32:30) - Sơn Ca, Thái Châu


    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 543 Bài viết

    • 2,783 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #4
    Thời VNCH nhạc bolero và các loại nhạc khác rất thịnh mà dân trí không thấp.

    Bây giờ dân trí cao hơn xưa (nhờ có mạng internet) nhưng dân trí bị hèn đi vì chế độ. Nên dù có cao cũng như không vì con người đâu dám nói lên chính kiến của mình bởi mật vụ, an ninh sẽ ghi vào sổ đen.

    Có một điều chắc chắn là quan trí bây giờ thấp hơn quan trí của thời VNCH xa. Những tuyên bố ngớ ngẩn của đám quan chức, cách hành xử tiền hậu bất nhất của họ, một anh quan chức học nước ngoài mà ngoại ngữ lại không thông hoặc xài bằng thiếu giá trị là những minh chứng rõ ràng.
    • 851 Bài viết

    • 3,050 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Gần nửa thế kỷ rồi, bác vẫn chưa buông bỏ được à?
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 159 Bài viết

    • 1,652 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Nhạc bolero lên ngôi, lộ ra bao gương mặt ganh tỵ
    • Avatar của NonS
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 1,885 Bài viết

    • 16,539 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Thù hằn còn sâu sắc quá, vẫn không bỏ được, có lẽ do bản tánh.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của NonS
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,601 Bài viết

    • 1,565 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #8
    Ko thấy ai bàn luận mang tính chuyên môn tí n hỉ. Mà GaTo lẽ nào của dân nghe sến, sân si ko nổi nên than vắn thở dài, rồi lại coi người khác "ghen tỵ"
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 11 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #9
    Theo mình nghĩ trên góc độ nào đó 1 dòng nhạc lên ngôi là chuyện bình thường chả ảnh hưởng gì đến dân trí cả. Cũng giống như ở nước ngoài có thể 1 dòng nhạc nào đó lên ngôi rồi lại vụt tắt thôi, dân trí đi xuống chủ yếu là do giáo dục. Cải cách mà không áp dụng thực tiễn từ các nước tiên tiến thì vứt, để rồi con em chúng ta vất vả học hành với những hành trang chẳng được áp dụng cho cuộc sống. chỉ là ý kiến cá nhân đừng gạch đá em!
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Crtalt
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 6 năm
    • 1,320 Bài viết

    • 2,772 Được cảm ơn

    Thành viên viết bài nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #10
    Mod đâu sao ko xóa bài này đi, nguồn link ko phải là báo chí chính thức mà !!!
    • Avatar của yanhua
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 2 năm
    • 264 Bài viết

    • 880 Được cảm ơn

    #11
    Thật sự thì mấy bài hát bây giờ rất tệ, người nghe dễ dãi, nhạc sĩ sáng tác nhạc như gà đẻ trứng chả có tí cảm xúc gì. Nên bolero quay trở lại được thịnh hành là điều dễ hiểu, vài năm nữa ngán bolero rồi sẽ đến thời lên ngôi của nhạc làn sóng xanh năm 99, 2000.
    10 năm rồi mình không nghe nhạc Việt, thi thoảng đi đâu người ta mở thì buộc phải nghe, vì mình ko hợp với nhạc thời nay, đọc trên mạng nhiều người bảo nhạc trẻ bây giờ là như vậy không dành cho người già! Mình đã già đâu, mình nghĩ nhạc thật sự hay sẽ vượt qua mọi ranh giới ngôn ngữ, tuổi tác và chủng tộc...
    Hồi nhò xíu gần nhà mình người ta buôn bán nên mở bolero với nhạc Trịnh tối ngày luôn, bố mẹ ko cho nghe bảo đó là nhạc vàng, nghe nhạc vàng là học ngu, mình thấy cái lý lẽ này cũng đúng vì mấy đứa học giỏi xung quanh có nghe nhạc vàng đâu. Nhưng nhạc bên tai không muốn nghe cũng thuộc, giờ hát karaoke khỏi lo không biết hát bài gì.
    Bolero trước năm 75 với nhạc Trịnh rất hay, nếu bạn đã từng trải nghiệm cuộc sống, từng khổ vì tình thì bạn nghe thể loại này mới đã và thấm.
    ( không ngủ được nên lan man)
    • Avatar của S-K
    • S-K
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 429 Bài viết

    • 1,800 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi banhbao3687 Xem bài viết
    Theo mình nghĩ trên góc độ nào đó 1 dòng nhạc lên ngôi là chuyện bình thường chả ảnh hưởng gì đến dân trí cả. Cũng giống như ở nước ngoài có thể 1 dòng nhạc nào đó lên ngôi rồi lại vụt tắt thôi, dân trí đi xuống chủ yếu là do giáo dục. Cải cách mà không áp dụng thực tiễn từ các nước tiên tiến thì vứt, để rồi con em chúng ta vất vả học hành với những hành trang chẳng được áp dụng cho cuộc sống. chỉ là ý kiến cá nhân đừng gạch đá em!
    Thím mày đã nói trúng được 1 nửa. Anh xin mạnh dạn phát biểu với các thím mày rằng, trình độ cảm thụ âm nhạc là một trong những thước đo khá chính xác về dân trí. Giáo dục cộng với truyền thông là cách để dạy dân chúng bất cứ nước nào về dân trí. Vậy các thím mày xem giáo dục dạy con các thím mày như nhồi vịt vỗ béo toàn thể loại vô bổ như chủ nghĩa Giáo Mác Lê, lại lệch pha toàn toán lý địa sử cao siêu như đào tạo tiến sĩ từ lúc còn ngồi bô uống sữa, không giáo dục toàn diện các món cảm thụ nghệ thuật, kỹ năng sinh tồn, lòng nhân ái sự tử tế vân vân... Con các thím mày lớn lên lao vào xã hội kim tiền đầu óc rỗng tuếch éo có nền móng kiến thức căn bản về những thứ loài người cần phải biết như các nền văn hóa/văn học nghệ thuật tử tế đứng đắn/éo có kỹ năng sống, lao vào làm báo chí truyền thông giật tít kiểu như "choáng váng với mái tóc con chó thằng lợn nào", "rò rỉ con phò nào cặp với thằng chó đẻ nào", "bật mí hậu trường cái củ kẹc nào", là do thiếu vốn từ và éo có não phát hiện đề tài. Anh có thể liệt kê hàng chục từ tương đương mà con các thím mày giật ảo tung chảo ngu như lợn: choáng váng-rò rỉ-bật mí-ấn tượng với-tiết lộ-ngỡ ngàng-xôn xao-bàng hoàng với-rúng động. Tất cả những từ đại loại thế đều chỉ cùng một nghĩa, để câu giật gân, rất nghèo nàn vốn từ và rất ngu xuẩn. Truyền thông như thế, giáo dục như vậy thì còn cái con kẹc gì mà dân trí chả thích bolero với kpop? Bolero là thứ nhạc nỉ non sầu não một cách đơn điệu dễ dãi, những tầng lớp hạ lưu lười nhác suy nghĩ rất ưa thích để trốn tránh sự đời. Các thím mày xem các cụ tổ các thím mày thời xưa âm nhạc nỉ non sầu não không kém, ví như dân ca khu 5, cải lương Nam bộ, hò vè, chèo Bắc bộ, ca trù vân vân, nhưng rất sâu sắc không hề đơn điệu, có thể nói là những gì còn lại của các cụ đều là đỉnh cao âm nhạc xứ lừa, không hề thua kém dân ca thế giới. Vậy sự sâu sắc trong âm nhạc là do sự sáng tác không dễ dãi đơn điệu, bất kể có nỉ non hay không. Và dân trí thấp hay cao phần nhiều có thể dùng khả năng cảm thụ âm nhạc để đo lường. Con Lam béo ị nói rất chính xác không sai tí nào cả, dù nó hát cũng chả ra cái gì. Ca sĩ kpop bây giờ là bọn rất vô học.
    • 11 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi S-K Xem bài viết
    Thím mày đã nói trúng được 1 nửa. Anh xin mạnh dạn phát biểu với các thím mày rằng, trình độ cảm thụ âm nhạc là một trong những thước đo khá chính xác về dân trí. Giáo dục cộng với truyền thông là cách để dạy dân chúng bất cứ nước nào về dân trí. Vậy các thím mày xem giáo dục dạy con các thím mày như nhồi vịt vỗ béo toàn thể loại vô bổ như chủ nghĩa Giáo Mác Lê, lại lệch pha toàn toán lý địa sử cao siêu như đào tạo tiến sĩ từ lúc còn ngồi bô uống sữa, không giáo dục toàn diện các món cảm thụ nghệ thuật, kỹ năng sinh tồn, lòng nhân ái sự tử tế vân vân... Con các thím mày lớn lên lao vào xã hội kim tiền đầu óc rỗng tuếch éo có nền móng kiến thức căn bản về những thứ loài người cần phải biết như các nền văn hóa/văn học nghệ thuật tử tế đứng đắn/éo có kỹ năng sống, lao vào làm báo chí truyền thông giật tít kiểu như "choáng váng với mái tóc con chó thằng lợn nào", "rò rỉ con phò nào cặp với thằng chó đẻ nào", "bật mí hậu trường cái củ kẹc nào", là do thiếu vốn từ và éo có não phát hiện đề tài. Anh có thể liệt kê hàng chục từ tương đương mà con các thím mày giật ảo tung chảo ngu như lợn: choáng váng-rò rỉ-bật mí-ấn tượng với-tiết lộ-ngỡ ngàng-xôn xao-bàng hoàng với-rúng động. Tất cả những từ đại loại thế đều chỉ cùng một nghĩa, để câu giật gân, rất nghèo nàn vốn từ và rất ngu xuẩn. Truyền thông như thế, giáo dục như vậy thì còn cái con kẹc gì mà dân trí chả thích bolero với kpop? Bolero là thứ nhạc nỉ non sầu não một cách đơn điệu dễ dãi, những tầng lớp hạ lưu lười nhác suy nghĩ rất ưa thích để trốn tránh sự đời. Các thím mày xem các cụ tổ các thím mày thời xưa âm nhạc nỉ non sầu não không kém, ví như dân ca khu 5, cải lương Nam bộ, hò vè, chèo Bắc bộ, ca trù vân vân, nhưng rất sâu sắc không hề đơn điệu, có thể nói là những gì còn lại của các cụ đều là đỉnh cao âm nhạc xứ lừa, không hề thua kém dân ca thế giới. Vậy sự sâu sắc trong âm nhạc là do sự sáng tác không dễ dãi đơn điệu, bất kể có nỉ non hay không. Và dân trí thấp hay cao phần nhiều có thể dùng khả năng cảm thụ âm nhạc để đo lường. Con Lam béo ị nói rất chính xác không sai tí nào cả, dù nó hát cũng chả ra cái gì. Ca sĩ kpop bây giờ là bọn rất vô học.
    Thế thì e lại thấy thím chỉ đúng được 1 nửa vấn đề rồi cơ mà em k tranh luận với thím đâu vì vấn đề đó chả lợi ích gì cho em cả có khi e với thím do bất đồng quan điểm lại ghét nhau ke ke! Cơ mà e khẳng định sự phát triển của một của một quốc gia cần phải có 1 số giai đoạn như thế. còn vấn đề nghe nhạc e nghĩ chỉ làm tăng sự phân cấp của xã hội thôi, những người văn minh họ không nghe hoặc nghe nhưng k nghiền, còn lại là những thành phần còn lại. E khẳng định KPOP nó cho cả thế giới nghe và Hàn Quốc là một nước văn minh. :P
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 19 Bài viết

    • 57 Được cảm ơn

    #14
    cải cách mãi mà dân trí vẫn thấp thì đổ lỗi cho ai? Thôi tắt bolero đi nghe Oh my chuối, anh không đòi quà, với làn da nâu cho dân trí nó cao đi bà con!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ironfoot
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 1,794 Bài viết

    • 8,166 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi banhbao3687 Xem bài viết
    Thế thì e lại thấy thím chỉ đúng được 1 nửa vấn đề rồi cơ mà em k tranh luận với thím đâu vì vấn đề đó chả lợi ích gì cho em cả có khi e với thím do bất đồng quan điểm lại ghét nhau ke ke! Cơ mà e khẳng định sự phát triển của một của một quốc gia cần phải có 1 số giai đoạn như thế. còn vấn đề nghe nhạc e nghĩ chỉ làm tăng sự phân cấp của xã hội thôi, những người văn minh họ không nghe hoặc nghe nhưng k nghiền, còn lại là những thành phần còn lại. E khẳng định KPOP nó cho cả thế giới nghe và Hàn Quốc là một nước văn minh. :P
    Thím dừng ko tranh luận là đúng đấy, cứ để con cháu cụ Tố Hữu chuyên bưng bô chế độ và lãnh đạo ý nó vác đờn ra góc phố kéo xin tiền thế mới đo được dân trí và cảm thụ âm nhạc.

    @Hải Thanh: ừ cứ cho là dân trí thấp đi đi. Hỏi coi qua sự lãnh đạo tài tình và độc đoán bao năm qua mà tại sao dân trí lại đi xuống vậy?
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của S-K
    • S-K
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 429 Bài viết

    • 1,800 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ironfoot Xem bài viết
    Thím dừng ko tranh luận là đúng đấy, cứ để con cháu cụ Tố Hữu chuyên bưng bô chế độ và lãnh đạo ý nó vác đờn ra góc phố kéo xin tiền thế mới đo được dân trí và cảm thụ âm nhạc.
    Kha kha, tên đầu sỏ dư lợn viên đây dồi! Hôm nào mát giời bố con anh lại đi kéo đàn thì thím mày quá bộ ghé chơi cho bố con anh mấy đồng lẻ nhá. Thím mày thích nghe bolero bố con anh cũng phục vụ bolero.
    • Avatar của ironfoot
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 1,794 Bài viết

    • 8,166 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi S-K Xem bài viết
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ironfoot Xem bài viết
    Thím dừng ko tranh luận là đúng đấy, cứ để con cháu cụ Tố Hữu chuyên bưng bô chế độ và lãnh đạo ý nó vác đờn ra góc phố kéo xin tiền thế mới đo được dân trí và cảm thụ âm nhạc.
    Kha kha, tên đầu sỏ dư lợn viên đây dồi! Hôm nào mát giời bố con anh lại đi kéo đàn thì thím mày quá bộ ghé chơi cho bố con anh mấy đồng lẻ nhá. Thím mày thích nghe bolero bố con anh cũng phục vụ bolero.
    Nhà thư hương danh giá chuyên đi bưng bô nhà chú S-k đó hả? Thương cha thương mẹ thương chồng. Thương mình thương một thương ông thương mười.
    Nghe thơ bưng bô đã thấy thối, nhạc tui ko có hứng nhá. Hehe ngoài đời bưng bô, lên mạng ảo lại giả vờ chửi chế độ. Ai chửi cụ Tố hữu là s-k dán cho mác dlv ngay. Cụ tố hữu nhà ông là cụ tổ nghề dư luận viên đấy. Còn ông ăn lương nhiu hả?? Thấy mò vô Trump chửi loạn cả lên, đúng là hạng vô học.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 357 Bài viết

    • 801 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #18
    chế Như dễ thương ghê heng, bài Hưng thích nè há há

    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 357 Bài viết

    • 801 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #19
    cưng dễ sợ cưng lun nè, chế Như iu dấu
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,380 Bài viết

    • 2,849 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Tu_Ca_Thuong_Hai Xem bài viết
    Bài ngợi ca quê hương (Phút 32:30) - Sơn Ca, Thái Châu


    ủa sao cái bài nhợi ca quê hương giống y chang bài hồn quê của Hiền Thục vậy
  • Trang 1/9

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 9