Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Nhà văn Trang Hạ: Yêu người đàn ông biết bắt cướp

  • 1 Lượt chia sẻ
  • 2.65K Lượt đọc
  • 13 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 14 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #1
    NHÀ VĂN TRANG HẠ: YÊU NGƯỜI ĐÀN ÔNG BIẾT BẮT CƯỚP...

    Trang Hạ, nữ nhà văn từng gây xôn xao với cuốn sách dịch “Xin lỗi em chỉ là con đĩ…”, sau đó, chị hứng thú chuyên tâm với những cuốn tản văn đầy tuyên ngôn nữ quyền như “Đàn ông không đọc Trang Hạ”, “Những đốm lửa trên vịnh Tây Tử”, “Chuyện kể dưới ngọn đèn đường”…

    Ở Trang Hạ có màu liều và cả máu ghen rất đàn bà nhưng lại “hiền như Bụt”. Chị lặng lẽ đọc hết email của cô bồ gửi cho chồng và không nhảy chồm lên như hổ, tự thấy thương chồng bởi đã lâu rồi, anh vắng xa những lời yêu thương.

    Trước cốc cà phê, đôi khi chị thở dài “Ôi, người đàn ông biết bắt cướp…”.


    1. Chồng tôi xem tôi là cô bồ

    Với một người phụ nữ có máu liều, lại yêu văn học, hẳn chị phải ấn tượng lắm với nhân vật Từ Hải trong “Truyện Kiều”?


    Hồi tôi học lớp 11, cô giáo dạy Văn ra đề bài về nhân vật Từ Hải, tôi làm bài theo suy nghĩ riêng, nói rõ, Từ Hải là 1 người đàn ông không ra gì, nếu tôi là Kiều thì chẳng bao giờ tôi đến với một kẻ háo danh như thế, chỉ lo cho cái danh hão của gã. Có bao giờ gã gẩy đàn cho Kiều nghe chưa? Chưa bao giờ. Khi chết đứng, gã cũng chỉ lo cho cơ đồ của gã chứ có để ý đến người con gái đang ôm chân gã không? Gã ích kỉ đến cùng cực, không có lòng trắc ẩn. Tôi còn nói rõ, Từ Hải là nhân vật phản diện, làm cho bạn đọc thấy rõ sự gia trưởng của đàn ông. Tôi được 3 điểm và cô giáo phê: “Lạc đề”.

    Khi hết giờ dạy, cô ra khỏi lớp bảo với tôi: “Cô rất thích quan điểm của em” nhưng khổ nỗi, cơ chế chấm điểm trong lớp phải như vậy. Tôi nhớ mãi vì tôi bất ngờ với chính tôi vì đã làm khác.

    Thế còn những gã đàn ông anh hùng thời nay?

    Tôi thích một người đàn ông, thấy cướp chạy qua thì phải đuổi bắt, không né tránh. Tôi không xem đó là anh hùng, mà đó là lẽ phải. Tôi rất thích đọc những tin bài về “hiệp sĩ đường phố” Nguyễn Tăng Tiên, tôi xúc động và xem đó là những hành động nghĩa hiệp, đó là cái khác biệt lớn đấy, đàn ông mà khác với số đông thì luôn hấp dẫn.

    Đó là lí do chị và chồng chị kết hôn, bởi anh ấy khác biệt và đi về lẽ phải?

    Chông tôi luôn đứng về lẽ phải dù nguy hiểm. Trước kia, tôi xem chuyện cưới chồng cũng là một sự bướng bỉnh. Tôi yêu chồng, bởi mùa hè thì chồng tôi chở tôi đi bắt ve, mua gà con về cho tôi nuôi. Tôi thích những con vật bé nhỏ như thế. Chồng tôi còn làm diều cho tôi thả rồi thì chở tôi về quê, đi ra đống rơm chụp ảnh… Tôi nghĩ, nhiều khi đòi hỏi một người đàn ông thành phố hiện giờ mà đi bắt ve, rồi làm diều… thì chắc nhiều ông không biết.

    Bây giờ, chồng tôi đi làm, nói thật, chồng tôi làm gì, ở đâu tôi không hề biết.

    DSC_0597

    Điều này nói lên sự gắn kết trong gia đình chị quá lỏng lẻo?

    Tôi không hỏi. Chồng tôi không nói và tôi nghĩ, nếu cần và quan trọng thì chồng tôi sẽ nói. Còn công việc chưa chắc chắn hoặc tạm bợ, thì sẽ không nói. Nhưng sáng sáng, thấy chồng đóng bộ rất diện, rồi thì giày da sáng bóng, tôi đoán chồng tôi làm công việc văn phòng. Ngược lại, tôi làm gì thì chồng tôi cũng không hề biết, ông chỉ biết, tôi viết lách linh tinh gì đó chứ viết cái gì, ông không biết.

    Tôi không nghĩ, nếu chồng tôi biết tôi là nhà văn thì sẽ yêu tôi hay ghét tôi hơn. Không phải. Cái gắn kết giữa tôi và chồng là con cái, gia đình và cuộc sống chung, sinh hoạt trong gia đình. Chúng tôi hòa hợp, còn tôi và chồng tôi là ai ngoài xã hội, tôi và chồng không quan trọng lắm. Đó mới là điều cốt lõi trong gia đình.

    Phải chăng đó là mối quan hệ thoát khỏi khuôn mẫu vợ chồng như vô vàn cặp vợ chồng khác trong xã hội?


    Chồng tôi nhiều khi xem tôi là bạn, cũng có khi là cô bồ. Chúng tôi không nhàm chán nhau. Vậy tại sao lại không lý tưởng?

    Nếu tôi hết tiền, tôi bảo chồng tôi đưa. Còn chồng tôi hết tiền thì tôi bảo chồng tôi đưa. Tôi thấy có nhiều bà vợ, lên diễn đàn và hét toáng, chồng chẳng chăm sóc gì mình cả và ra lệnh, mỗi tháng là phải nộp tiền học phí cho con. Tôi nghĩ, lí do chính là bà vợ bởi thông điệp rất hạn mức, chỉ cần nộp từng đó tiền là hoàn thành nhiệm vụ. Và anh ta có quỹ đen để làm những chuyện khác…

    2. Anh muốn sinh con thì đi lấy vợ hai…


    Phải chăng có đời sống hôn nhân thoải mái mới giúp chị cởi bỏ được “chiếc mặt nạ” thụ động và đưa ra những tuyên ngôn mang tính nữ quyền như trong những cuốn sách của chị?


    Lúc mới cưới chồng, tôi vẫn rất thụ động, tôi vẫn là nàng dâu lo sức ép về mọi bề, tức tối khi chồng mình đi chơi về khuya, rồi mệt mỏi khi có bầu. Chồng tôi cũng vậy, lúc mới cưới, ông là một người đàn ông vô tâm, đi chơi tối ngày bù khú rồi thì, không hứng thú lắm với công việc. Nhiều khi tôi cũng không hiểu sao, tôi thay đổi, mà có lẽ, do gia đình nhà chồng chăng?

    Ồ?

    Bố mẹ chồng chiều tôi lắm, chiều đến mức khi cả khu dân phố họp để kiểm điểm tôi vì tôi mặc quần xooc ngắn, phóng xe máy ầm ầm giữa ngõ. Tuy nhiên, bố mẹ chồng tôi cũng chằng yêu cầu tôi phải sống theo cách khác, dù ông bà cũng thấy, như thế là khó coi.

    Có lần, trời sắp mưa, bố chồng tôi dặn: “Đem theo áo mưa con nhé”, câu nói đó làm tôi phát khóc vì từ bé tới giờ, tôi ít được quan tâm như thế.

    DSC_0610

    Để có cuộc sống thoải mái như hiện nay, hẳn vợ chồng chị không thể thiếu những rạn nứt?

    Tôi nhớ, hồi năm 2006-2007, thời gian tôi đi học và làm việc bên Đài Loan, một năm thì tôi về nhà vài lần. Mỗi lần về nhà, tôi căng thẳng lắm, ở bên kia, tôi một mình, được đi khắp nơi, đời sống tự do. Nhà chồng tôi có 3 đời “độc đinh”, cụ nội, ông nội rồi ông xã tôi, gia đình chồng rất muốn tôi sinh con trai nhưng tôi chỉ sinh mỗi đứa con gái và tôi cũng nói rõ, tôi không có ý định sinh con tiếp.

    Khi đó, mẹ chồng tôi còn gọi tôi ra và nói rõ: “Ngủ với chồng là nghĩa vụ của một người vợ”, chồng tôi cũng nói: “Em muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm nhưng phải đẻ thêm một đứa nữa”.

    Lúc đó, tôi đi nhiều, tôi có sự so sánh trong đời sống, tôi đã từng đứng trong một thư viện nhỏ của một trường Đại học, tôi sửng sốt và không nghĩ có một ngày tôi có cơ hội đọc được nhiều sách đến vậy, nếu tôi biết trước tôi có cơ hội này thì tôi sẽ không lãng phí thời gian vào bất kì việc gì cả. Đó là lí do tôi quyết định không sinh em bé nữa để đọc và viết nhiều hơn.

    Chị có căng thẳng không?

    Tôi nói với chồng, nếu anh muốn đẻ nữa thì anh lấy vợ hai đi. Hoặc là chia tay nhau nhưng chồng tôi cũng không đồng ý.

    Mỗi lần cãi nhau, ông xã thường cởi hết đồ tôi ra, nằm đè lên và nói “Em thấy chưa, em làm cho anh mất hết cả hứng” và tụt xuống khỏi người tôi. Tôi quả quyết, cái giấy phép hôn nhân không đồng nghĩa với việc làm tình thoải mái.

    Đỉnh điểm của sự căng thẳng là tôi xách va-ly đi ra khỏi nhà. Tôi từng sống ngoan ngoãn, nghe lời và tôi sợ quá khứ đó quay trở lại. Đến năm 2008, tôi lại có bầu và tôi hạnh phúc. Tôi không quyết định điều đó và hoàn cảnh xô đẩy.

    Khi tôi bị nạn, mọi người quay lưng lại với tôi và chỉ có gia đình chồng đứng bên cạnh tôi, tôi đã ngã vào chồng tôi lần nữa. Và trong suốt cuộc sống hôn nhân, tôi cãi nhau với chồng cũng là lúc con bị trớ, nôn. Cả 2 xót con đến nỗi sẵn sàng gây sự với người kia.

    Phải chăng đó chính là “muốn cho một người phụ nữ ương bướng trở nên biết điều thì hãy nhét vào bụng nàng một đứa con”?


    Ít ra thì đó cũng là kinh nghiệm của tôi (cười lớn).

    dsc0214

    3. Vợ chồng tôi hoán đổi vị trí

    Chồng chị cũng đọc văn của chị và hiểu những tuyên ngôn rất đàn bà đó?

    Chồng tôi đọc với tâm thế của một kẻ theo dõi, chứ không phải tư cách của một độc giả. Trước đây, ông dùng sách của vợ để úp mặt và ngủ ngon hơn, bắt đầu từ khi có đứa con thứ 2, thì ông theo dõi văn của tôi trên mạng để biết vợ hiện ở đâu, làm gì, gặp ai và hiện đang có những cảm xúc gì.

    Chị cảm thấy thế nào với kẻ theo dõi đó?

    Thú vị.

    Yêu chồng, khen chồng nức lòng nhưng tôi ít thấy hình bóng chồng chị trong những tác phẩm của chị?

    Hai năm nay, tôi viết cuốn “Làng trong phố” và sắp được xuất bản, chương nào cũng có hình bóng ông xã của tôi đấy. Chỗ tôi ở là phường Bưởi, cơ bản về địa chỉ thì đã là phố nhưng tôi thấy vẫn có nhiều đặc trưng là “làng” lắm.

    Tôi sợ khi đọc xong, ông xã tôi sẽ hơi mất bình tĩnh vì tôi không hỏi ông xã, tôi có quan điểm, viết văn là chuyện của tôi cũng như chồng tôi uống cà phê với ai, tôi cũng đâu có hỏi. Tôi không bịa đặt hay bôi nhọ thì đâu có gì là không tôn trọng. Việc chồng tôi cởi trần, mặc quần đùi, đứng giữa đường và chặn xe hàng xóm… thì là sự thật.

    “Làng” của chị có gì hay?


    Xung quanh nhà tôi, nhà nào cũng 2 vợ, không 2 vợ thì cũng 3 vợ trở lên, những nhà mới chuyển đến thì cũng vừa chia tay vợ. Tôi viết đó là long mạch của làng nên tôi kiên quyết cắt long mạch của làng bằng cách… xách va ly đi rồi thì tôi vẫn quay lại với chồng. Nhưng tương lai thế nào thì chưa biết.

    “Làng” thì cũng đầy rẫy những lề thói, dễ gì chấp nhận một cô gái như chị?

    Tôi sống khá khép kín, tôi chỉ đi ra ngoài đường khi tôi có việc phải ra đường. Nếu ở trong nhà, tôi cũng chẳng ra ngoài ngã ba, ngã tư buôn chuyện.

    Sống ở đó, có những người biết mặt chồng và con tôi nhưng cũng không biết mặt tôi, tôi cũng không biết mặt họ bởi đi đâu, tôi lướt qua họ rất nhanh. Mọi thị phi trong cái “làng” đó thì chồng và gia đình chồng xử lí cho tôi hết. Khi tôi đi vắng, chồng con tôi đi ăn sáng thì họ cũng chỉ trỏ: “bố con đậu đũa” hay chồng tôi đi chợ, nấu cơm thì lại bảo: “đấy, mày chỉ thiếu mỗi cái váy chụp lên đầu nữa thôi”.

    Anh biết không, vai trò vợ chồng trong gia đình tôi hoàn toàn hoán đổi, chồng tôi tỉ mẩn làm mọi việc nhỏ như chăm sóc con, đưa đón con đi học, còn tôi, chỉ quan tâm việc lớn như định hướng con năm nay học võ, năm sau học đàn…

    Tôi nghĩ, tôi may mắn khi có được chồng và gia đình chồng như vậy, nhiều khi tôi nghĩ, tôi trở nên như bây giờ là do chồng và gia đình chồng hình thành.

    Theo Vĩnh Khang; Ảnh: Việt Trần
    NNVN

    Link: http://www.vietnamngaymoi.com/nha-va...biet-bat-cuop/
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 645 Bài viết

    • 2,902 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Xem Trang Hạ trả lời phỏng vấn trên TV, thấy bạn đẹp hơn trong ảnh. Cuộc sống của bạn và gia đình bạn rất thú vị, mình chúc mừng bạn. Hãy khác biệt và hãy là chính mình, có vậy người phụ nữ mới cảm nhận được hạnh phúc.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 14 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #3
    Mình cũng rất thích Trang Hạ , đọc câu chuyện về gia đình bạn mà thấy thú vị vui vui . Khác biệt, thú vị , hấp dẫn và rất lý tưởng .
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,890 Bài viết

    • 2,665 Được cảm ơn

    #4
    TH có thể k phải là một phụ nữ đẹp,nhưng là một người phụ nữ cá tính và thông minh,cái đó có giá trị gấp trăm lần cái đẹp bề ngoài
    Sống là động nhưng lòng luôn bất động

    Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Hoa_La
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 582 Bài viết

    • 1,448 Được cảm ơn

    #5
    Đọc bài này xong thấy Trang Hạ thật và tưng tửng. Bài pv hay, cả người hỏi lẫn người trả lời.

    Mình thì k dám nói câu: Anh hãy đi lấy vợ 2 đi như TH
    • Avatar của gwens83
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,437 Bài viết

    • 8,333 Được cảm ơn

    #6
    Bài này hay, ko phải mọi điều đều đồng ý nhưng overall là hay.

    Trang Hạ hay lúc chị tự nhiên.
    • 1,467 Bài viết

    • 9,411 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Tôi thích đọc truyện của Trang Hạ từ những số đầu tiên của báo Hoa học trò và bây giờ vẫn thích. Thích cách trả lời thông minh và dí dỏm của chị.
    • Avatar của DrK
    • DrK
      Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 1,703 Bài viết

    • 2,995 Được cảm ơn

    #8
    Gồng lên 1 cách ko tự nhiên, đao búa ko cần thiết...
    • Avatar của Hoa_La
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 582 Bài viết

    • 1,448 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi DrK Xem bài viết
    Gồng lên 1 cách ko tự nhiên, đao búa ko cần thiết...
    Mình nghĩ đây là con ngườu thật của TH , còn trong mấy cái tản vân voi tuyên ngôn của chị hơi sống sướng nhưng cũng có nhiều cái hay.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của contau
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5,893 Bài viết

    • 17,528 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Hóa ra cũng có người 'tửng tửng' mà vẫn được ba mẹ chồng thương .
    • Avatar của kimkiyo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 367 Bài viết

    • 193 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi contau Xem bài viết
    Hóa ra cũng có người 'tửng tửng' mà vẫn được ba mẹ chồng thương .
    Có mình nữa nè, hihi
    Ky hoai khong duoc, chan ky roi!
    • 555 Bài viết

    • 339 Được cảm ơn

    #12
    Truyện của chị viết hấp dẫn ngay từ tiêu đề, bay h giá mà Hoa học trò có được những cây bút như thế hệ chị và Hoàng Anh Tú, thích yêu người đàn ông biết bắt cướp
    • Avatar của love113
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 857 Bài viết

    • 933 Được cảm ơn

    #13
    Thích câu nói của chị này thế ...hihi...tôn vinh nghề của mình
    Đối với địch, phải cương quyết thu hết
    • Avatar của Hemua
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 8 năm
    • 134 Bài viết

    • 210 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi DrK Xem bài viết
    Gồng lên 1 cách ko tự nhiên, đao búa ko cần thiết...
    Chả có gì đao to búa lớn, những lời tâm sự rất tự nhiên, quen biết ngt ko mà bảo ngt gồng mình 1 cách ko tự nhiên
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)