TIN TÀI TRỢ.

Người nghèo ở Mỹ bị bóc lột như thế nào?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.61K Lượt đọc
  • 14 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của the.blue
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 5 năm
    • 666 Bài viết

    • 879 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Không thẻ tín dụng, không tiền mặt, không có tài khoản ngân hàng, người nghèo ở Mỹ phải mua đồ trả góp với lãi suất cắt cổ.

    Cuối cùng thì chiếc sofa mà Jamie Abbott yêu thích nhưng vượt ngoài khả năng chi trả của cô cũng đã thuộc về cô khi cô và gia đình tìm đến một của hàng mới có tên là Buddy’s. Cô Abbott không có thẻ tín dụng, không có tài khoản ngân hàng và chỉ có một ít tiền, nhưng cửa hàng này là nơi dành cho những khách hàng như vậy. Cô có thể mua bất cứ thứ gì và những cơ hội và giá cả thật khiến người ta phải chóng mặt. Ở Buddy’s, một chiếc Ipad 32 Gb đời mới đã qua sử dụng có giá 1439,28 USD, trả góp trong 72 tuần. Một chiếc laptop Acer có giá 1943,28 USD trả góp trong 72 tuần. Một chiếc máy rửa bát Maytag giá 1999 USD cũng có thể được trả góp trong 100 tuần.

    Năm năm sau sự khôi phục nền kinh tế trong nước khiến cho cuộc sống của tầng lớp lao động nghèo ở Mỹ ngày càng trở nên vất vả hơn, cả một ngành công nghiệp đã phát triển bằng cách trao cho họ khả năng sở hữu những món đồ của tầng lớp trung lưu. Những nhà bán lẻ trong những năm sau cuộc Đại Suy thoái đã tập trung hơn trước vào đối tượng khách hàng không có khả năng tài chính để trả trước, họ mở rộng các hình thức chi trả khiến người mua phải tốn nhiểu tiền hơn và làm cho cuộc sống của những người thu nhập thấp thêm gánh nặng.

    imrs_1_snjg
    Jamie Abbott ( phải) và con trai Brody 9 tuổi

    Người nghèo giờ đây có thể mua hàng trên mạng Internet, trả góp hay đến những cửa hàng bán lẻ cho thuê đồ tại của hàng như Kmart. Sự thay đổi mạnh mẽ nhất trong ngành thương mại dành cho người thu nhập thấp này chính là sự phát triển nhanh chóng của những cửa hàng thuê - để - mua như Buddy’s, khi hệ thống này mở chi nhánh mới hàng tuần và tập trung chủ yếu ở phía Nam.

    Theo một cách nào đó, ngành thương mại này làm theo cuộc bùng nổ cho vay dưới chuẩn hồi đầu những năm 2000, khi những ngân hàng cho vay cho phép người có ít lịch sử tín dụng vay tiền. Nhưng nếu khi đó người vay chỉ phải chịu mức lãi suất 5 đến 10% thì tại những trung tâm cho thuê đồ này người nghèo phải chịu mức lãi suất hàng năm là hơn 100%. Với những kiểu kinh doanh như “thuê - để - mua” này, các giao dịch được xem là cho thuê nên những của hàng như Buddy có thể tránh được các luật cho vay nặng lãi và các quy định khác.

    Còn những người có thu nhập thấp ở Mỹ giờ đang ngày càng ít lựa chọn. “Chúc mừng, Bạn sắp được phê duyệt” là thông điệp của Buddy’s dành cho 40% số người nghèo nhất nước Mỹ trên website của mình. Nhóm người này hiện đang có thu nhập ít hơn so với 20 năm trước và thường phải làm nhiều công việc bán thời gian khác nhau để trang trải các hóa đơn của họ. Không lâu trước đó, công việc của họ còn được đảm bảo và lương cao hơn để có thể trả tiền mặt ở Wal-Mart hay tiếp cận với những loại tín dụng phù hợp.

    Nhưng hiện nay, với sự bùng nổ cho vay dưới chuẩn khiến cho nhiều ngân hàng tránh tiếp xúc với người vay có thu nhập thấp, và đó có lẽ là lựa chọn duy nhất của họ. Các chuyên gia nhận định, so với thời kì trước khủng hoảng, những người vay có rủi ro cao nhất sẽ không được tiếp cận với những khoản vay lớn như vay thế chấp. Ông Micheal Barr, giáo sư luật tại đại học Michigan, nói: “Về cơ bản, thị trường đang cố gắng tránh xa những người vay có thu nhập thấp thay vì tìm cách giải quyết các vấn đề cho họ”.

    imrs_2_mzdg
    Nhân viên của Buddy's lau chùi đồ nội thất

    Không có ai muốn mua một món đồ đắt gấp 2 hay 3 lần so với những cửa hàng bán lẻ. Nhưng khi cô Abbott mua chiếc sofa hồi tháng 2, cô không có đủ tiền để trả một khoản nhỏ cho bất cứ thứ gì có chất lượng, ngay cả là trên Craiglist. Cô cũng không đủ tiền để đáp ứng kế hoạch ứng trước và Wal-Mart chỉ áp dụng dịch vụ đó trong mùa nghỉ lễ. Cô có thể tự tiết kiệm cho mình, nhưng mỗi lần cô cố gắng làm vậy thì những khoản này lại bị lấy ra để trang trải cho cuộc sống thường ngày. Cô nói: “Hình thức thuê - để - mua này gần như là tất cả những gì chúng tôi có thể làm”. Thế là cô cùng chồng đến Buddy’s với hi vọng có thể thay thế chiếc sofa cũ kĩ của họ. Việc mua chiếc sofa mới này gần như là một canh bạc với gia đình cô. Chồng cô, Donald, khi đó đang đi làm bình thường và kiếm được khoảng 500 USD một tuần bằng việc chở ruột gà xay nhuyễn dùng cho thức ăn động vật tới những nhà máy ở phía nam. Nếu anh có thể giữ được tiến độ này, họ sẽ vẫn chi trả được.

    Và ngay ngày hôm sau, gia đình Abbott đã có một bộ sofa mới trong phòng khách với giá 1500 USD được trả góp trong 2 năm, mặc dù cô Abbott vẫn phải thanh toán cho những lựa chọn sẽ trả theo tháng hoặc theo tuần. Nếu trả theo tuần, tổng số tiền mà cô phải thanh toán là 4158 USD.

    “Tôi chưa bao giờ thấy một nền kinh tế như vậy”

    Một cửa hàng thuê - để - mua sẽ cho thấy rõ nhất thực trạng tại nơi đáy của nền kinh tế. Tại những cửa hàng như Buddy’s, những khách hàng sẽ phải đánh cược với khả năng chi trả của mình, kể cả khi những món trả góp hàng tuần hay hàng tháng sẽ khiến cuộc sống của họ thêm một gánh nặng. Và đây cũng là nơi những người này chơi ván cược của mình đến cùng khi họ kiên trì hay vẫn do dự trong việc đều đặn trả tiền cho món đồ họ sở hữu.

    Với số ít những người kiên trì, đó là những cựu binh ở Iraq đến cửa hàng, đi ngang qua những gian bày ghế bành và TV màn hình phẳng với những phong bì tiền. Một thợ làm tóc nói rằng nếu tuần nào đó anh không kiếm được nhiều, anh sẽ phải trả cho Buddy’s tất cả những gì mà anh có. Một người đã lên chức bà ở tuổi 37 nói rằng hầu như tất cả mọi thứ trong nhà đều đến từ cửa hàng Buddy’s.

    Phần lớn còn lại là những người do dự. Tại chi nhánh Buddy’s ở Cullman, khoảng 75% số hàng được trả lại hay bị thu hồi chỉ vài tuần sau khi giao dịch, quản lý cửa hàng Angela Shutt cho biết. Và trên toàn quốc, tỉ lệ hàng trả về đang tăng dần – một dấu hiệu cho thấy người làm việc có thu nhập thấp đang phải vật lộn nhiều hơn, theo như ông Joe Gazzo, chủ tịch của Buddy’s tiết lộ. Ông trả lời phỏng vấn qua điện thoại từ trụ sở công ty ở Tampa: “Tôi chưa từng thấy một cơ sở khách hàng hay một nền kinh tế như thế này… Bạn có thể có 5 người mở tài khoản trong một ngày, nhưng đồng thời cũng có 5 người trả hàng vào ngày hôm đó. Chúng tôi gần giống như một bộ phim bom tấn vậy”.

    Buddy’s và các đối thủ cạnh tranh lớn khác là Aaron’s và Rent-A-Center đang bị những người ủng hộ người tiêu dùng chỉ trích vì chính sách cắt cổ của họ. Những món đồ đều được gắn bảng giá với giá mua một lần bằng tiền mặt và giá trả góp, trong đó trả góp theo tuần là phổ biến nhất. Ở Cullman, những nhân viên của Buddy’s dán những tờ quảng cáo viết “Sở hữu nhanh hơn để tiết kiệm” tại nhiều địa điểm công cộng.

    Nhưng những người trong ngành lại nói rằng họ cung cấp một dịch vụ hợp pháp với một cơ sở khách hàng dễ kiểm soát. Những khách hàng không thể thanh toán sẽ không phải chịu bất cứ hình phạt nào, bởi lẽ họ vốn là những người đi thuê, không phải chủ sở hữu, họ sẽ không bị trả nợ hay bị trừ tiền trong tài khoản nếu trả lại hàng.

    Chi nhánh ở Cullman là một trong những chi nhánh tốt nhất của Buddy’s, và 5 nhân viên ở đây đều rất thông cảm cho khách hàng của họ. Derek Bland, người lái xe quanh hạt để thu hồi sản phẩm từ người thuê không còn khả năng thnh toán, vừa bỏ việc Papa John’s. Brandy Day, một trong những nữ nhân viên bán hàng, nhăn mặt khi nói về những món nữ trang của Buddy’s đặt gần quầy đăng ký. Cô nói: “Lấy đi chiếc TV 42 inch của ai đó là một chuyện, nhưng nhẫn cưới ư ?”

    newbuddy_s_kayq
    Một cửa hàng Buddy's ở Mỹ

    Sự phát triển nhanh chóng của Buddy’s bắt nguồn từ từ cuộc khủng hoảng kinh tế. Năm 2007, Buddy’s là một công ty tư nhân do gia đình làm chủ tại Florida. Nhưng khi những khách hàng thuê đầu tiên bắt đầu phá sản, đã có 6000 sản phẩm được đem trả lại chỉ trong vài tuần, ông Gazzo nói. Mục đích ban đầu của việc mở rộng, theo ông, là để sinh tồn nhiều hơn là thống trị: công ty Buddy’s muốn thoát khỏi thị trường Florida, nơi tập trung nhiều những bong bóng nhà đất. Nhưng rồi công ty lại tìm thấy chiến lược phát triển một cách tình cờ. Trên trang web dành cho những chủ sở hữu nhượng quyền thương mại tiềm năng, Buddy’s nói rằng nhiều khách hàng được tiếp cận với những khoản vay dưới chuẩn trước thời kì suy thoái giờ đang “không thể có được nguồn tài chính như trước và do đó tiếp tục ở trong cơ sở khách hàng thuê - để - mua”.

    Năm 2008, Buddy’s có 80 cửa hàng. Giờ đây con số này là 204 và đến năm 2017 công ty nhắm đến con số 500. Ông Gazzo cho biết doanh thu hàng năm của công ty đang tăng theo cấp độ hai con số, dù cho phải cạnh tranh với làn sóng mới của những trang web cung cấp dịch vụ tương tự. Ông nói: “Nhìn chung ngành công nghiệp này đang ở trong giai đoạn cạnh tranh khốc liệt nhất, bởi vì chúng tôi phải cạnh tranh với tất cả mọi người và khách hàng thì không còn có nhiều tiền như trước kia”.

    “Chúng tôi không biết sẽ xoay sở như thế nào”

    Đã 8 tháng kể từ khi cô Abbott mua bộ sofa, và đôi khi cô có thể quên đi cái giá của nó. Cô sẽ nằm trên chiếc sofa đó ngay khi các con cô trở về từ trường học và nói rằng cô sẽ không đánh đổi cảm giác này để lấy một triệu dollar. Những gia đình bình thường có sofa, và bạn sẽ làm bất cứ thứ gì để được cảm thấy bình thường. Nhưng cũng có những ngày, như ngày thứ 5 tuần này, không khí lại trở nên căng thẳng.

    Đó là ngày trả lương, và Donald gọi cho tổng đài miễn phí từ sáng sớm để xem trong thẻ ghi nợ trả trước của gia đình họ còn bao nhiêu tiền. Anh nghe thấy giọng nói từ máy trả lời tự động: “Hai trăm ba mươi dollar”, và đó là lương tuần này của anh – toàn bộ tiền chi tiêu của gia đình trong cả tuần. Abbott và Donald vào nhà tắm hút thuốc và bắt đầu tính toán. Số tiền này ít hơn so với những gì họ có trước kia, nhưng bệnh tật và số lái xe quá nhiều khiến cho lương của anh bị giảm đáng kể.

    Hiện giờ họ đã rút nốt 1500 USD còn lại trong tài khoản tiết kiệm, tiêu 2/3 trong số đó để mua cái bơm nhiên liệu mới cho chiếc Ford cũ kĩ và phần còn lại là trả cho Buddy’s. Có vài tuần họ còn không trả nổi hóa đơn điện thoại di động và 2 tháng nay họ chưa từng ăn ở ngoài. Nhà Abbott cũng đang chậm thanh toán khoản trả góp cho Buddy’s và phải bỏ qua một tuần rồi trả bù, với phí chậm trễ là 5 USD. Tình hình còn tệ hơn khi những lần đến Buddy’s để thanh toán khiến họ bị cám dỗ nhiều hơn. Có tuần họ đặt hàng một chiếc smartphone, còn có tuần họ đặt một cặp loa của Samsung, và rồi hàng tuần họ phải trả cho Buddy’s khoản tiền lên đến 110 USD. Và trong những tuần như tuần này, những khoản chi trở nên nhiều không thể tưởng tượng nổi, nhất là khoản tiền thuê nhà hàng tháng 598,99 USD.

    Cô Abbott nói: “Chúng tôi không biết sẽ phải xoay sở như thế nào”, và giải pháp nào cũng mang đến những vấn đề. Trả lại chiếc sofa? Được thôi, nhưng thế cũng có nghĩa là cô đã đem cho số tiền mà cô trả góp cho nó và khiến phòng khách nhà cô có một khoảng trống lớn. Tìm việc? Cô đã cố tìm, nhưng cả Wal-Mart hay Jack’s hay căng tin của viện dưỡng lão đều không quan tâm đến một người đến tìm việc bị bệnh vẩy nến và mới chỉ học hết lớp 9. Hi vọng và chờ đợi ? - Có thể Donald sẽ được giao việc lái xe nhiều hơn, nhưng điều đó còn phụ thuộc vào chủ của anh.

    Đến trưa thứ 5, 51 USD trong khoản tiền 230 USD đó đã biến mất để tiêu vào xăng và thuốc lá và cô Abbott đến Wal-Mart và tiêu ít nhất có thể vào đồ tạp hóa. Cô mua 12 gói mì ăn liền và vài cái xúc xích rồi tình cờ gặp Rachel Bryant, bạn của cô.

    Bryant nói: “Cô trông mệt mỏi quá”

    Abbott: “Tôi đang bị hạ đường huyết”

    Bryant chỉ biết gật đầu và rồi cô Abbott trở nên im lặng và dụi mắt, nghẹn giọng nói: “Tôi nhịn ăn cả ngày rồi”.

    Cô Abbott ra khỏi Wal-Mart mà chỉ tiêu 11,18 USD, vẫn còn vài giờ nữa cô mới phải đón con,làm bữa tối và nghĩ ra cách làm thế nào để xoay sở số tiền cô có trong 6 ngày tới.

    Trên đường về cô nói: “Chúng tôi luôn bàn về những lợi ích và giá cả… Vì với một gia đình bạn không thể nói ‘Tôi muốn cái này và tôi sẽ mua nó’. Nhưng lớn lên với những vật dụng đời thường ở xung quanh: cái ghế, ghế tựa, sofa và nhiều thứ khác, bạn đã quen thuộc với chúng. Đôi khi thật là khó để tránh khỏi những thứ tưởng như là bình thường đó để trở về với thực tại”.

    http://news.go.vn/the-gioi/tin-1929716/nguoi-ngheo-o-my-bi-boc-lot-nhu-the-nao.htm

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của linh_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 393 Bài viết

    • 939 Được cảm ơn

    #2
    Nói thiệt người ko có đầu óc thì dù ở Thiên Đường cũng quách mỏ kêu khổ thôi. Nghèo mà đi mua trả góp ghế sofa tới $1500 rồi trả hết tới hơn $4000. Đầu óc có vđ à? Trong khi thằng em giàu sụ của mình mua bộ sofa da còn mới toanh có $500. 2 vợ chk đó mua bộ đó hơn $4000 (vì là da thiệt) nhưng ly dị thì bán tháo để chia tài sản luôn.
    Nói thiệt ở Mỹ đi lụm rác của tụi nó thôi cũng đủ sống. Ai rảnh vô YouTube search "dumpster diving" thì biết. Mấy tiệm lớn như Target, Walmart, Macy's... Bỏ đồ mới nguyên tag vô thùng rác là chuyện thường. Christmas xong thì kẹo tụi nó giục đầy thùng rác của tụi nó. Đồ ăn cận date còn nguyên tụi nó cũng bỏ. Có người còn lượm được Macbook với iphone 4s còn xài được luôn. Mình coi mấy cái video đó xong quay qua nói với chk là sau này vc mình có thất nghiệp thì đi lượm đồ vậy bán eBay chắc chẳng sợ đói. Mà đói sao được khi mà nó trợ cấp cho tùm lum. Con cái đi học cũng chả tốn tiền. Mà học Đại Học còn được cho $ thêm.
    Nên kết lại là ở Mỹ này ngu ko sợ đói, khùng điên tật nguyền ko sợ đói (vì $ trợ cấp cho họ là $800-$1000 tháng), chỉ có lười biếng thì mới đói thôi. Mà lười biếng thì còn than trách gì ai nữa.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của linh_mai
    • Avatar của linh_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 393 Bài viết

    • 939 Được cảm ơn

    #3
    Ai search YouTube thì sẵn search luôn Michelle Phan nha. Cô bé đó sinh 87 nhưng bh là triệu phú rồi. Ba ham mê cờ bạc bỏ mẹ con cô khi cô còn nhỏ. Mẹ lấy chk sau cũng ko hạnh phúc nên 4 mẹ con sống với nhau. Cô bé đó bắt đầu = việc dạy makeup trên Youtube. Channel của cô bh thu cả triệu đô/năm. Thêm trong tay có ít nhất 3 công ty. Nên ai ở Mỹ này mà than với mình là tui khổ lắm, tui nghèo lắm thì mình chỉ khinh thêm chứ ko thấy cảm thương gì hết. Cơ hội đầy ra đó, đi mà nắm bắt đi chứ.
    Mn thông cảm, đọc cái bài này mà bức xúc cả nút nên phải comment tới 2 lần vậy.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của linh_mai
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,052 Bài viết

    • 5,043 Được cảm ơn

    #4
    nghèo mà còn đú, hưởng trợ cấp đủ ăn đủ ở là may rồi còn đú đòi sofa với laptop...qua thiên đường XHCN mà xem nghèo là ngủ gầm cầu, mái hiên, bịnh thì chết lây lất ngoài đường vì ko đóng viện phí thì ai cho nằm bịnh viện, còn lếch nổi thì dù 80 tuổi cũng bán vé số với hàng rong chứ nhà nước nào nuôi 2 bữa cơm. Ta nói, ở Mỹ khổ lắm mà nó có giữ ai đâu, công dân nó muốn đi đâu ở chả cần tạm vắng tạm trú mà chả ai bỏ xứ mà đi bớt.

    Hơn 2 triệu người cao tuổi sống nghèo khổ

    Hiện cả nước có hơn 7 triệu người cao tuổi (chiếm gần 9% dân số) nhưng 34% trong số này sống nghèo khó. Nhiều người bị tật nguyền, thương tật trong chiến tranh, cô đơn không nơi nương tựa...
    c67b90db-1cab-4e9a-b859-7aa327b7cae3
    c67b90db-1cab-4e9a-b859-7aa327b7cae3
    nu-cuoi-hanh-phuc-cu-ban-hang-rong-3
    anh5
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Hababy1102
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 5 năm
    • 1,670 Bài viết

    • 3,932 Được cảm ơn

    #5
    Ở bển đấy mà kêu la,thử về xứ thiên đường này xem mới thấm
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Gauna
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 6,634 Bài viết

    • 30,420 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Thiệt tình, nhìn cái giá phía trên mà muốn ngất xỉu. Vì quá đắt. Những người trong bài viết họ lâm vào cảnh đó chẳng qua vì không biết chi tiêu mà thôi. Tự dưng vác một thứ mà mình không đủ khả năng chi trả về, với chi phí lãi suất là 100%/năm.
    Cái máy rửa bát ko có tiền thì rửa bằng tay đi, có tiền ít thì mua cái cỡ $300, $400 thôi. Chứ gì mà máy rửa bát lên tới $1999, gấp 3 lần cái máy BOSCH mới toanh mà sản xuất tại Đức.

    Còn cái bà mua cái sofa cũng bị điên nữa. Gia đình phải chạy ăn từng bữa mà đi mua cái sofa $1500, trả góp 2 năm mà lên tới $4000.
    • Avatar của vncat
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 5,008 Bài viết

    • 11,882 Được cảm ơn

    #7
    Chẳng thấy có gì bóc lột. Ai kề súng vô đầu kêu mua 1 thứ có giá mắc gấp mấy lần giá thật của nó đâu. Nghèo mà còn đòi sofa, smartphone và cặp loa Samsung. Dân bên này chẳng có gánh nặng gia đình lại còn được trợ cấp đủ thứ mà còn than nghèo kể khổ thì mình thấy chỉ có mấy dạng: làm biếng lại ưa đòi hỏi cao, làm mệt tí thì nghỉ chứ không cố gắng như người Châu Á, làm việc làng nhàng, sáng đi làm đủ tiền hút thuốc đi bar là thấy đủ rồi, chẳng cần gì hơn.
    • 1,230 Bài viết

    • 5,154 Được cảm ơn

    #8
    Tôi thích sống ở Việt Nam vì đơn giản tôi được gần cha mẹ mình đã quá lớn tuổi rồi, một mặt tôi có những người bạn thân quen ở đây, có gia đình, dòng họ, có tổ tiên mà mình không bỏ được. Ngoài ra, tôi thích những buổi chiều đi đến những hội cờ tướng và thỏa thích suy ngẫm với niềm đam mê của mình ngoài giờ làm việc....
    Tuy nhiên, nếu bỏ qua những thứ tình cảm hay sở thích, cộng đồng thì xã hội Mỹ chất lượng hơn ít nhất ở chuyện ăn uống thường ngày. Nếu chịu khó nấu ăn và đi mua đồ ăn thì giá cả cũng tương đương với VN. Còn ở VN, bạn thử so sánh thu nhập của một công nhân xem họ chi bao nhiêu % tháng lương cho chuyện ăn uống, trong khi đồ ăn toàn hàng hóa chất TQ? Chưa kể những thứ tối cần thiết cho nền kinh tế như giá điện, ở Mỹ chỉ gấp khoảng 2 lần VN nếu tôi nhớ không nhầm là khoảng 10-12 cent/kwh, còn xăng dầu cay đắng hơn họ lại rẻ hơn xăng dầu ở VN. Chưa kể ở Mỹ người thu nhập thấp của có sự bảo trợ của phúc lợi xã hội không lo chết đói, dịch vụ y tế tốt lại không tốn kém một số mặt nào đó, còn ở VN người lao động ngoài sự lo ngay ngáy miếng ăn họ còn phải đi vay nóng để sinh tồn hoặc đi bác sĩ tư khám bệnh là tốn cũng khoảng 10% lương một tháng mỗi lần đi khám.
    8 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 265 Bài viết

    • 1,266 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #9
    có cô bạn khách vừa qua mỹ bảo hàng xóm sửa quần áo, lên đai quần... lấy mối từ mấy tiệm giặt là, 5 đồng thì họ trả cho 2 đồng vậy mà làm ko hết việc, mỗi tháng kiếm 5k.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,401 Bài viết

    • 7,437 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Mình cũng muốn bị bóc lột ... ở Mỹ. Nhưng chắc đợi kiếp sau

    Nước mình muốn sống nhất là Mỹ, rồi đến Thụy Sĩ hoặc Anh, còn lại thì đâu cũng như VN

    VN có gia đình, bạn bè, công việc nhưng VN cũng đầy những bất an: xe cộ, bụi bặm, tai nạn, ô nhiễm, bon chen, nịnh bợ....

    Tuy nhiên ở nc ngoài mà tiếp xúc với toàn dân Việt, nhất là đội vượt biên sau năm 75 thì ở VN còn hơn. Bạn nào bất bình thì bỏ qua cho mình, chứ mình có thời gian phải thuê nhà trong vòng mấy tuần của mấy ông bà Hải Phòng vượt biên hay do gia đình bảo lãnh sang lao động chân tay mình phát khiếp: từ giọng nói, cách ăn nói, văn hóa, có sống cả đời ở một nước văn minh thì cũng không xóa được cái văn hóa gốc. Tiếp xúc có vào lần mà mình còn ko chịu đc. Bạn nào mắng mình thì mình xin chịu, vì mình nói trc đây là định kiến (bias) từ trc, không/chưa xóa đc
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của nzz
    • nzz
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 841 Bài viết

    • 3,066 Được cảm ơn

    #11
    Người Việt mình bên này nhiều người trốn thuế, ăn trợ cấp, xài đồ hiệu. Mình hằng ngày đi cày đóng thuế gần chết cho những bọn người thế này ăn xài. Ức chế éo tả nỗi mỗi lần nghe bọn nó khoe giá tiền mấy món đồ nó mua.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 396 Bài viết

    • 4,085 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    Vãi với cái kiểu giật tít này. Bên Mỹ đồ nội thất và đủ các thứ lò vi sóng, tivi, máy in, máy giặt, quần áo…đã dùng qua nhưng còn tốt mỗi khi chuyển nhà người ta ngại dọn đi nên cho free đầy ra, chỉ việc đến nhà người ta chở đi hoặc đến nhà thờ mà lấy, nếu có bán lại thì cũng cực rẻ, làm gì mà lều báo nói chị kia không thể có đủ tiền mua sofa cũ trên craigslist. Lại còn cái đoạn chị kia nhịn ăn cả ngày nên hạ đường huyết. Ôi zời. Một là lều báo cố tình nâng quan điểm, hai là gia đình chị kia có vấn đề về đầu óc, mua sắm vô tội vạ những thứ vượt qua khả năng chi trả.
    Bên này chỉ có nghiện hút mới đói thôi vì tiền trợ cấp nhà nước cho đã nướng hết vào ma túy. Còn người bình thường kể cả nghèo thất nghiệp cũng chẳng ai đói, có điều lâu lâu không được đi ăn nhà hàng hoặc ăn ngon theo ý muốn như người có việc làm thôi. Ra đường chẳng bao giờ thấy người già trẻ em ăn xin. Ôi bóc lột thậm tệ quá
    • 1,587 Bài viết

    • 18,681 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #13
    Bài này dịch từ Washington Post mà không ghi nguồn: http://www.washingtonpost.com/news/s...ning-her-life/

    Đọc vào mình thấy đây là 1 dạng phóng sự về nạn nhân của chủ nghĩa tiêu dùng (victim of consumerism) hơn là bị bóc lột. Sofa, smartphone, etc., không phải là nhu yếu phẩm bắt buộc phải mua, phải có, không có không sống được. Chừng nào chính quyền đánh thuế vào nhu yếu phẩm, tăng giá những thứ quan trọng như thực phẩm, thuốc, nước sạch khiến người dân vất vả lắm mới sống ở mức cơ bản thì mới là bóc lột. Thậm chí mình nghĩ sofa, smartphone, tablet là xa xỉ phẩm đối với tầng lớp thu nhập thấp. Những thứ này chỉ khi người ta đã có thể đáp ứng các nhu cầu cơ bản như ăn uống, học hành, y tế rồi mới nhắm tới. Những người hy sinh các nhu cầu cơ bản để chạy theo xa xỉ phẩm là đang mắc bệnh tiêu dùng, mà bệnh này tất cả là do họ chứ chẳng phải do chính quyền.

    Thật ra thì VN mình giờ cũng đầy những người bị cuồng tiêu dùng như thế. Nhưng chắc bài này do mạng xã hội của TW Đoàn go.vn dịch và đăng, nên chỉ tập trung lên án bọn tư bản Mỹ thôi .
    • 17 Bài viết

    • 209 Được cảm ơn

    #14
    Và bọn chúng ko được chơi đu dây như Tarzan , thưởng thức đặc sản khoai mỳ
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 369 Bài viết

    • 564 Được cảm ơn

    #15
    Giờ ở Mỹ mới hiểu báo chí Việt Nam định hướng viết báo kiểu nói xấu tư bản giãy chết thế nào. Đọc xong chỉ thấy buồn cười, chỉ những người ở Việt Nam thì mới tưởng thật và lại bảo nhau, ở Mỹ khổ thế, dân mình được sống ở VN thật là may mắn quá
    Là nước để ta chấp nhận sự tuần hoàn tự nhiên định sẵn, mặc gió trăng, mặc hào nhoáng, mặc những bon chen, ta vẫn là ta, một giọt nước biết yêu thương và chấp nhận, biết đối diện và bước đi...
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)