Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Người mẹ muốn cho không đứa con đẹp như thiên thần

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.88K Lượt đọc
  • 21 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 757 Bài viết

    • 1,885 Được cảm ơn

    #1
    Có bao giờ bạn cho rằng mình bất hạnh? Tôi tin rằng, nhiều người trong chúng ta đã từng nghĩ thế, nhất là gặp lúc éo le, vận hạn cuộc đời. Nhưng nếu chỉ như vậy, thì nhân vật trong câu chuyện chúng tôi kể sau đây, có lẽ cần đến một tính từ bi thảm hơn gấp trăm nghìn lần “bất hạnh” để mà diễn đạt.
    Ngọn nến tàn trước gió

    Chị có cái tên thật an lành: Nguyễn Thị An. Chị sống ở một nơi nghe thật đầm ấm: đường Phúc Hậu (KDC số 1, P. Nại Hiên, Q. Sơn Trà, Đà Nẵng). Và, con gái chị có cái tên thật đẹp: Nguyễn Thị Thu Giang. Nhưng tất cả những mỹ từ tốt lành đẹp đẽ ấy chỉ càng làm nổi bật thêm cuộc sống cùng cực, nỗi đau xé lòng của một người cùng quẫn, một bệnh nhân hiểm nghèo và một người mẹ hoàn toàn bất lực.

    Chị An là con của một gia đình ngư dân nghèo ở xóm nhà chồ dọc sông Hàn. Ngày nay, nói đến nhà chồ chắc rằng có đôi người không mường tượng ra, nhưng thuở trước, nó nhan nhản, kéo dài một vệt phía bờ Đông từ cửa sông Hàn lên tận sông Cổ Cò. Người ta cắm mấy cái cọc xuống nước, chằng thêm mấy thanh ngang, lát vài miếng ván, lợp một mái dừa, vậy là thành nhà chồ.


    “Em xem, có ai xin con nuôi, chị cho họ cháu Thu Giang đấy”.

    Dân nhà chồ “mặc định” với cái nghèo. Chị An thì không những nghèo mà còn rơi vào cảnh éo le. 23 tuổi, mẹ mất, cha đi bước nữa, anh chị em gầy dựng gia đình riêng, chị tự tìm đường sống. Cũng chẳng có gì to tát, chị cắm 4 cái cọc xuống sông làm một cái nhà chồ là xong. Ngặt nỗi, người sống trên căn nhà chồ ấy - chị An - vốn mang sẵn chẳng biết bao nhiêu căn bệnh ở trong người. 23 tuổi, đáng lẽ phải bươn chải vươn lên với đời, chị lại quằn quại với những cơn đau của bệnh tim bẩm sinh, hen suyễn, viêm gan... đến tối sầm, thốc tháo, quặn thắt.

    Suốt 20 năm qua, những căn bệnh quái ác hành hạ chị ngày lẫn đêm, lúc thức lẫn lúc ngủ, lúc quờ quạng kiếm ăn lẫn khi ngửa mặt than trời. Nay, 43 tuổi, trông chị chẳng còn chút thần sắc nào nữa. Mái tóc lưa thưa bạc trụi. Tay chân rụng rời mệt mỏi. Chị chẳng khá hơn ngọn nến tàn trước gió.

    Tưởng chừng cứ lay lắt thế cho xong một phận con người thì một biến cố đến với chị An, mà sau này chẳng biết nên gọi đó là ân huệ hay nỗi đau nữa. Chị An kể: “Đêm đó, tui đang ở trong chòi. Vật vã đau. Bỗng thấy một thằng choai choai loạng quạng mò tới. Nó say rượu. Người hôi nồng nặc...”. Cái thằng say rượu ấy nó chặn cổ chị An xuống sàn rồi giở trò đồi bại. Một mình, yếu ớt, uất nghẹn, tiếng kêu cứu của chị lẫn trong tiếng khóc khản đặc giữa đêm trường.

    Con ơi, đừng trách mẹ...

    Kết cục của đêm đớn đau ấy là một bé gái ra đời. Chị đặt tên cháu là Nguyễn Thị Thu Giang. Cũng may, vừa lúc ấy, TP Đà Nẵng có chủ trương xóa nhà chồ. Chị An được “lên bờ”, bố trí vào căn hộ liền kề. Rồi thành phố còn hỗ trợ thêm cho chị mỗi tháng 450 nghìn đồng. Vậy là, dù thế nào đi nữa, mẹ con chị cũng có chỗ ở.

    Niềm vui cuộc sống mới chưa tròn thì bệnh phát nặng hơn. Cơ thể chị suy sụp hoàn toàn và cái ngày kết thúc kiếp người chẳng rõ sẽ ập đến lúc nào. Đêm đêm, chị không muốn ngủ, sợ rằng giấc ngủ ấy trở nên vĩnh viễn. Nào phải chị tiếc nuối chi cuộc sống tàn tạ của riêng mình. Nhưng còn Thu Giang, đứa con vô tội mà chị thương yêu nhất trên đời sẽ ra sao?

    Hơn 4 tuổi, cháu Thu Giang gầy guộc, xác xơ nhưng khuôn mặt và nhất là đôi mắt vẫn trong veo ngơ ngác. Cháu nép mình vào mẹ trong suốt câu chuyện giữa chúng tôi. Lâu lâu, cháu bá cổ chị: “Mẹ ơi! Đừng khóc. Đừng khóc mà...”. Hình như cháu đã quen an ủi chị như vậy rồi.

    Có điều gì trên đời thiêng liêng hơn tình mẫu tử? Và, có nỗi đau nào của đời người lớn hơn, khi người mẹ thốt lên lời này: “Em xem, có ai xin con nuôi, chị cho họ cháu Thu Giang đấy”. Chị cố không khóc khi thốt ra lời ấy nhưng nước mắt cứ lăn dài trên má.

    Chị cố gượng cười với tôi nhưng càng gượng thì khuôn mặt héo úa càng trở nên méo xệch. Chị lúng búng biện hộ: “Em à, chị không biết còn ở trên đời được bao lâu nữa... Em biết đấy... Cháu nó còn nhỏ quá... Họ hàng thì lâu nay chẳng ai ngó ngàng tới nữa... Chị dạm hỏi mấy người rồi nhưng không ai nhận... Họ cũng nghèo khó quá...”. Mỗi lời chị thốt ra mới khó khăn làm sao.

    Chị An có một ước mơ trong niềm đau xé ruột. Ấy là cháu Thu Giang sẽ được ai đó nhận nuôi. Lúc ấy, chị sẽ không còn ai bá cổ động viên mỗi khi khóc, không còn lẫm chẫm bước chân và tiếng nói cười trẻ con trong căn nhà hiu quạnh, sẽ chẳng còn dịp ngắm nhìn giấc ngủ non tơ vô tội mỗi đêm trằn trọc... nhưng chị vẫn mãn nguyện, bởi cháu Thu Giang sẽ được ăn no, được đi học, được lớn lên như bao đứa trẻ bình thường. Và, điều cầu khẩn cuối cùng, chị mong cháu sẽ quên chị đi, hay ít ra, không hờn trách người mẹ nghèo cùng quẫn.

    Chị Loan, một người hàng xóm của mẹ con chị An nói với chúng tôi: “Hoàn cảnh họ vậy đấy, nhưng tôi cũng chẳng biết làm sao. Tôi cũng nghèo, cùng lắm là cho cháu Thu Giang cái gì ăn khi đói thôi, chứ không có sức lo cho mẹ con chị ấy”.

    Hàng xóm láng giềng với nhau, một miếng ăn lúc đói, một lời chào hỏi lúc bi thương, cũng đáng quý biết ngần nào. Nhưng phải chăng một tấm lòng xóm giềng thì dù đáng quý đến đâu vẫn bé nhỏ, còn nhiều tấm lòng của cộng đồng thì sẽ lớn lao hơn, biết đâu làm nên điều kỳ diệu. Và, liệu cuộc đời chị An, cháu Thu Giang có thể có được điều kỳ diệu ấy không? Câu trả lời, có lẽ chính là từ mỗi chúng ta, ngay giây phút này, trước khi quá muộn.

    http://www.baomoi.com/Home/TinhYeu/v...an/5287671.epi

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của twin07
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 12 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 1,024 Bài viết

    • 185 Được cảm ơn

    #2
    Hic, người ta nghèo thế không nuôi nổi nên mới cho con, còn con mụ giúp việc ngày trước nhà mình đi cặp với lão xe ôm có bé trai được 18 tháng rồi, đang rao bán 5 cây vàng để lấy tiền ăn chơi đấy. Hic, nghe mọi người nói là mụ ý bán mấy đứa con rồi cơ, đồ bất nhân :Sick:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,304 Bài viết

    • 1,348 Được cảm ơn

    #3
    Ở ngay khu vực gần nhà mình . Sao mình chẳng biết đường Phúc Hậu nhỉ.
    odQrodQrp7
    pVoPp7

    • 259 Bài viết

    • 520 Được cảm ơn

    #4
    thương quá, mong các nhà hảo tâm giúp đở để mẹ bé có điều kiện chửa bệnh, đọc mà không cầm nổi nước mắt
    • 1,239 Bài viết

    • 1,535 Được cảm ơn

    #5
    Hoen hết cả mi rồi, k thấy báo kêu gọi lập quỹ đỡ đần nhỉ
    • 121 Bài viết

    • 43 Được cảm ơn

    #6
    thương wa'
    baby-kute-9x
    • 5,175 Bài viết

    • 3,799 Được cảm ơn

    #7
    thương mẹ con chị quá . mong bài này đừng trôi nhanh thế . đọc mà rớt nước mắt khi nghĩ nếu mình mà là chị ý
    • 646 Bài viết

    • 732 Được cảm ơn

    #8
    Sao tít bài đặt quá đáng vây, dùng từ "cho không" thấy bất nhẫn quá!
    • Avatar của 3012
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 4,611 Bài viết

    • 10,017 Được cảm ơn

    #9
    Ảnh 2 mẹ con này:
    h89b
    Cô bé nhìn kháu khỉnh quá nhỉ?
    Khổ thân 2 mẹ con quá.
    Hi vọng là lên báo xong sẽ có người quan tâm giúp đỡ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,861 Bài viết

    • 4,272 Được cảm ơn

    #10
    huhuhu.... không xem nữa, không xem mấy cái top như thế này nữa. Thấy mình bất lực quá! Thật bât lực quá!
    https://www.facebook.com/groups/7770...62977/?fref=nf

    An Nhiên Tự Tại - Khôi Ngô Tuấn Tú
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Sugarsea
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 15 năm
    • 3,630 Bài viết

    • 2,636 Được cảm ơn

    #11
    Mẹ chủ topic nhờ Mod đổi cái tên cho xác thực với hoàn cảnh của mẹ con chị ấy đi và gửi vào mục "Những tấm lòng nhân ái" để các mẹ đầu tàu có cách để xuất, kêu gọi giúp đỡ đi thôi. Tội nghiệp quá!
    Một ngày như mọi ngày, chỉ niềm vui là khác!

    _____________________
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của BaChum
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,155 Bài viết

    • 5,537 Được cảm ơn

    #12
    Có mẹ nào ở ĐNẵng ko nhỉ, làm đầu cầu cho mỗi người giúp 2 mẹ con 1 ít
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,304 Bài viết

    • 1,348 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi BaChum Xem bài viết
    Có mẹ nào ở ĐNẵng ko nhỉ, làm đầu cầu cho mỗi người giúp 2 mẹ con 1 ít
    Gần nhà mình đấy.
    Để mình ra hỏi thông tin thử xem.
    odQrodQrp7
    pVoPp7

    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 899 Bài viết

    • 820 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Đọc tiêu đề topic từ sáng mà không muốn vào đọc vì nghĩ mẹ bất nhẫn quá. Vừa nãy mới đọc thấy bài trên Dân trí mới biết hoàn cảnh của 2 mẹ con.
    Hy vọng có nhà ai hiếm muộn đón bé về nuôi, và giúp đỡ thêm mẹ bé.

    Các mẹ lên kế hoạch đi ạ.

    Thương quá
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,226 Bài viết

    • 1,070 Được cảm ơn

    #15
    mình nghĩ lên báo rồi thì kiểu gì 2 mẹ con cũng được giúp đỡ! nhưng đọc cái tiêu đề mình thấy đâu xót quá!
    tương lai phía trước là bé sẽ đi làm con nuôi!
    Thương bé quá!:Sad:
    GXPbp7
    fFOIp7
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của aoxinh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,859 Bài viết

    • 3,020 Được cảm ơn

    #16
    Bé con xinh quá , giá mà giờ ổn như mấy năm trước có lẽ mình xin bé về nuôi , giờ thì chỉ có thể giúp chút ít thôi , cách nào đây các mẹ ?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mevet
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 26 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #17
    Nhìn bé yêu quá, có lẽ bằng tuổi con trai mình. Thật lòng mình rất thèm muốn nhận bé về nuôi mà chưa tìm được cách nào để thuyết phục chồng và nhà chồng cả.
    • Avatar của TiUnTiIn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 370 Bài viết

    • 631 Được cảm ơn

    #18
    em be xinh qua,hoan canh em that toi nghiep. cac me o da nang dung ra lam dau cau giup do be di.
    • 899 Bài viết

    • 820 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #19
    Thứ Sáu, 03/12/2010 - 09:23

    Người mẹ cùng khổ không còn muốn cho con
    (Dân trí) - Sau bài báo “Người mẹ cùng khổ muốn cho không đứa con thiên thần” hàng trăm mạnh thường quân trong và ngoài nước đã liên lạc nhờ Dân trí làm cầu nối để nhận cháu bé làm con nuôi.
    >> Người mẹ cùng khổ muốn cho không đứa con thiên thần (Mã số 55)

    Bé cứ ôm riết lấy mẹ, không muốn rời xa...

    Tối 2/12, mang theo số tiền hỗ trợ khẩn cấp, 5.000.000 đồng, trích từ quỹ Bé Nhân Ái và 3.000.000 đồng quyên góp của Hội cha mẹ bé Nhân Ái tại TPHCM, Dân trí đã có mặt tại ngôi nhà của hai mẹ con chị Nguyễn Thị An (Lầu 2, khu chung cư số 1, Khúc Hạo, quận Sơn Trà, Đà Nẵng - ĐT liên lạc qua bác tổ trưởng: 0968745753).

    Chị An ngồi ôm ngực, co quắp, thở khó nhọc. Đôi lúc lại cúi gập người trên cái gối, lịm đi vài phút. Chốc chốc, Thu Giang lại vòng tay ôm chặt lấy mẹ. Bé lấy tay banh mắt, “để mẹ đừng có chết”. Nghe tiếng mẹ thều thào trả lời, bé mới an tâm.


    Những khi mẹ mệt lả đi, bé lại lay cho mẹ tỉnh

    Ở cái tuổi lên 4, Thu Giang đã biết thế nào là nỗi sợ mất người thân duy nhất trong đời. Từ khi có người đến hỏi xin bé làm con nuôi, Thu Giang cảnh giác lắm. Hễ có khách đến thăm là ngồi dính sát vào mẹ. Bé sợ. Bé như chim non sợ bị bắt rời xa tổ ấm. Nhìn cảnh hai mẹ con cứ ôm ghì lấy nhau, thật chẳng ai nỡ tách rời.
    Điện thoại liên tục dội về từ Mỹ, cộng hòa Séc, Đức… muốn nhận Thu Giang làm con nuôi. Ai cũng muốn giúp chị, giúp bé Thu Giang có cuộc sống tốt đẹp hơn.

    Khó nhọc trả lời điện thoại, chị An cứ ngập ngừng, bối rối khi nói về chuyện cho đi đứa con ruột thịt. Trong sâu thẳm trái tim người mẹ, chị nào có muốn rời xa báu vật của đời mình.

    Chỉ là trong lúc bệnh nặng, sợ mình không qua khỏi, để lại con gái bơ vơ giữa dòng đời, chị mới thốt lên câu đau đớn “Mong có người nhận nuôi đứa con gái bé bỏng”. Nhưng nói xong, chị ân hận, ray rứt lắm. Chị làm sao sống nổi khi tách khỏi bé, nguồn an ủi duy nhất trong đời.


    Như con chim non nép tìm hơi ấm của mẹ
    Mà chị bệnh gì đến mức tuyệt vọng phải cho con? Lục tung căn nhà trống hoác của chị cũng chỉ tìm thấy vài đơn thuốc lèo tèo từ mấy năm trước. Thì ra mấy chục năm nay, do cái nghèo, cái đói đeo đẳng nên chị chỉ biết cắn răng chịu những cơn suyễn. Rồi, bệnh kéo bệnh. Từ ho suyễn kinh niên, chị lại thêm chứng khó thở, mệt tim…

    Với quyết tâm giúp tận gốc để hai mẹ con không phải chịu cảnh chia lìa, Dân trí đã tạo điều kiện để sáng nay, 3/12, chị và bé Thu Giang được đến bệnh viện khám tổng quát và xác định mức độ bệnh.


    Dân trí trao tiền cứu trợ khẩn cấp để đưa hai mẹ con đi khám bệnh
    Số tiền bạn đọc giúp chị thông qua Dân trí sẽ dành để thuốc thang điều trị. Bởi như bác tổ trưởng, quản lý chung cư Nguyễn Văn Thi, “ Hiện giờ chị đang được thuê căn hộ chung cư giá rẻ theo chủ trương xóa nhà chồ của TP Đà Nẵng. Chỗ ở tạm an tâm. Chỉ cần giúp chị chữa bệnh rồi tạo điều kiện để mẹ kiếm sống nuôi con là tốt nhất”.

    Hồng Tâm

    http://dantri.com.vn/c20/s20-441461/...on-cho-con.htm
    • 899 Bài viết

    • 820 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #20
    Mong rằng hai mẹ con được ở bên nhau mãi mãi. Trong bé tí xíu mà thương quá
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2