Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

New York, 11-9-2001, 8g46...

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 910 Lượt đọc
  • 12 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 3,254 Bài viết

    • 6,488 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #1
    New York, 11-9-2001, 8g46...
    TT - 8g14
    - American 11, hãy bay lên cao và duy trì độ cao 3-5-0.

    ImageView
    Báo chí Mỹ tràn ngập những ấn phẩm đặc biệt kỷ niệm 10 năm sự kiện 11-9 và nỗi hoảng sợ trên gương mặt người Mỹ khi tòa tháp đôi Trung tâm Thương mại thế giới bị tấn công ngày 11-9-2001 - Ảnh: AFP

    Nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính trong căn phòng rộng thênh thang của Trung tâm không lưu Boston, Peter Zalewski sửng sốt. Ông yêu cầu chiếc máy bay American 11 của Hãng American Airlines bay lên độ cao 10.000m. Nó vừa cất cánh lúc 8g cùng 81 hành khách và hiện đang ở độ cao 8.000m, gần với độ cao của máy bay đường dài. Nhưng máy bay không trả lời.

    Thời tiết lúc này trên bờ Đông “cực tốt”, nghĩa là hoàn toàn quang đãng. Khoảng 5.000 máy bay lúc này đang có mặt trên bầu trời nước Mỹ và trong ngày cũng sẽ có 50.000 máy bay cất cánh. 22 trung tâm khu vực cùng chia nhau điều hành giao thông trên bầu trời nước Mỹ. 260 nhân viên không lưu của Trung tâm Boston phụ trách khu vực đông - bắc. Họ có trách nhiệm đối với các máy bay ngay từ lúc cất cánh khỏi các sân bay khu vực, thường là từ sân bay Boston và New York, nghĩa là đưa ra những chỉ dẫn cho các phi công bay đúng lộ trình của mình và giữ được khoảng cách an toàn giữa các máy bay với nhau.
    - American 11, anh có nghe tôi nói không?

    Peter lặp lại yêu cầu của mình. Im lặng. Có lẽ họ đang ở tần số của khu vực trước đó chăng? Ông thử gọi lại lần nữa. Không trả lời. Peter chuyển sang tần số khẩn cấp 121.5. Cũng không có trả lời.

    Có điều gì đó không ổn với máy bay rồi. Rõ ràng là máy tiếp sóng và phát sóng giúp xác định máy bay đã bị cắt. Tất cả máy bay bay trên 3.000m đều phải mở máy để thông báo, trên bản đồ màn hình của các kiểm soát viên không lưu, vị trí của máy bay kèm theo các thông số về tốc độ và độ cao. Các phi công không bao giờ tự ý tắt máy này. Bị trục trặc chăng? Ít có khả năng. Bởi vì máy vô tuyến của máy bay cũng không trả lời nốt. Lo lắng, Peter báo cho cấp trên của mình:

    - Có vấn đề nghiêm trọng với chiếc AA11 rồi.

    - Bị bắt làm con tin rồi sao? - cấp trên của ông hỏi.

    - Không - Peter Zalewski buột miệng đáp.

    Từ nhiều năm qua đã không còn xảy ra vụ bắt cóc con tin nào. Các sân bay giờ đã rất an ninh và được kiểm soát rất chặt chẽ, những vụ bắt cóc con tin đã thuộc về quá khứ rồi!

    Peter gọi cho các máy bay khác của American Airlines và yêu cầu họ thử bắt liên lạc trên tần số nội bộ của hãng bay. Không có kết quả.

    - American 11, nếu anh nghe tôi thì... - Peter Zalewski nhấn mạnh.

    Peter yêu cầu máy bay thử chuyển sang tình huống “ident”, nghĩa là nhấn nút khẩn cấp trên máy tiếp sóng để làm xuất hiện các thông số của mình trên màn hình ở Trung tâm Boston. Ít nhất cũng biết được phi công có nhận được những chỉ dẫn.

    Cũng không có gì cả. Peter Zalewski không nhận được thông tin nào nữa. Máy bay vừa đột ngột đổi hướng và đang di chuyển hẳn về phía nam. Đang chuẩn bị mở không phận cho tuyến bay mới của nó thì, bất ngờ, những mẩu đối thoại đứt đoạn từ máy bay vang lên trong ống nghe của Peter:

    - Chúng ta có nhiều máy bay. Các người hãy ngồi yên, mọi chuyện sẽ ổn. Chúng ta sẽ quay lại sân bay.

    Rồi vài giây sau:

    - Không ai được động đậy. Tất cả sẽ ổn. Nếu các người có bất kỳ phản ứng nào thì sẽ chuốc lấy nguy hiểm cho mình và cho máy bay. Hãy ngồi yên đó.

    Rõ ràng là có ai đó đang nói với các hành khách từ micro của buồng lái... Người này đúng là không biết dùng hệ thống liên lạc trên máy bay và không biết nó được nối với tần số phát ra ngoài. Cuộc đối thoại lộn xộn, rất khó nghe... Nhưng chừng đó cũng đủ để một kiểm soát viên không lưu như Peter hiểu rằng máy bay đã bị bắt làm con tin.

    (...)

    8g34

    Trong lúc đó, ở Bắc Carolina, nữ nhân viên Hãng American Airlines Nydia Gonzalez đang tiếp tục nhận những thông tin mà nữ tiếp viên Betty Ong chuyển về từ chiếc máy bay bị không tặc. Cả hai đang cố giữ bình tĩnh để thông tin cho nhau thật hiệu quả. Nỗi lo âu nghe rõ trong giọng nói của Betty. Trong ống nghe, Nydia có thể nghe tiếng động cơ máy bay rù rù đều đặn khi đang bay hết tốc lực hướng về một mục tiêu vô định.
    - Betty, cô có thông tin gì về những gã đó không? Những gã trong buồng lái ấy? Họ đến từ ghế hạng nhất phải không?

    Nydia lắng nghe những câu trả lời của Betty rồi truyền đến cấp trên của mình ở American Airlines: họ đang ngồi ở tầng 2A và 2B... trong phòng hoa tiêu cùng với các phi công...

    - Betty, có bác sĩ nào trên máy bay không? - Nydia hỏi.

    Các hành khách hạng nhất đã được tập trung tại hạng thương gia. Hạng nhất hiện để trống.

    - Chuyện gì đang diễn ra lúc này, hở em? - Nydia hỏi tiếp, giọng mỗi lúc một xúc động.

    - Máy bay đang rung lắc - Betty nói.

    Cùng lúc, Nydia được trung tâm của American Airlines báo cho biết trên một đường dây khác:

    - Kiểm soát không lưu đang cho di chuyển mọi lưu thông nằm trong lộ trình của máy bay này... - nhân viên American Airlines nói với chị - Máy bay đã cắt máy phát và tiếp sóng, chúng ta không nắm được độ cao chính xác... Dường như họ có độ cao này trên một rađa sơ cấp.

    - Chúng tôi bắt đầu xuống thấp - Betty đột nhiên nói.

    - Chúng sắp hạ cánh ở New York! - Marquis, giám sát viên Trung tâm điều hành không lưu, la lên - Hãy gọi cho các sân bay Newark và John F.Kennedy. Nói là họ chuẩn bị giải quyết một vụ bắt con tin!

    Cùng lúc đó, nữ tiếp viên Madeline Sweeney, cách không xa Betty Ong, nói với thông tín viên ở Boston:

    - Có gì không ổn rồi. Máy bay đang bay rất thấp... Rất, rất thấp. Ôi! Chúa ơi, nó bay quá thấp...

    Đã 25 phút trôi qua từ lúc Betty Ong thông tin về chuyện đang xảy ra trên chuyến bay American 11. Nhưng đột nhiên Nydia không còn nghe tiếng cô ấy nữa.

    - Chuyện gì xảy ra vậy Betty - Nydia gặng hỏi - Nói cho tôi biết đi! Cô có còn ở đó không?

    Rồi chị nói với cấp trên:

    - Tôi nghĩ chúng ta đã mất họ...

    (...)

    8g49

    Trong tòa tháp phía nam, nơi không bị hề hấn gì, mọi người đang do dự. Giờ phải làm gì đây? Ở lại trong văn phòng của mình? Di tản? Một số công ty yêu cầu nhân viên rời vị trí, như Ngân hàng Morgan Stanley, vốn chiếm hơn 20 tầng trong tòa tháp này. Nhưng đột nhiên một thông báo vang lên từ các loa và gây náo loạn:

    - Xin đừng rời khỏi các tầng, tòa tháp này không có liên quan, xin trở về văn phòng của mình!

    Nhiều nhân viên ngoan ngoãn tuân theo và đi lên lại. Một nhóm người đã xuống đến tầng trệt cũng bình tĩnh đi thang máy trở lên lại theo khuyến cáo của các nhân viên bảo vệ. Thị trường chứng khoán bắt đầu hoạt động lúc 9g sáng, mọi người trở lại văn phòng giống như trường hợp của Stephen Mulderry, nhân viên một công ty tài chính nhỏ nằm ở tầng 88 của tòa tháp phía nam. Anh gọi cho em trai Peter:

    - Anh đang ở ngay cửa sổ nhưng, Chúa ơi, anh không biết người ta té hay nhảy ra nữa, nhưng anh thấy nhiều người cứ lao vào cõi chết.

    - Ôi, Chúa ơi!

    - Đó là những sinh linh... - Stephen cứ tiếp tục nói, bị sốc mạnh, gần như không sao tin nổi.

    (...)

    (còn tiếp)

    Mười năm trước, trùm khủng bố Bin Laden đã tuyên chiến với nước Mỹ khi đưa hai máy bay đường dài đâm vào tòa tháp đôi của Trung tâm Thương mại thế giới (WTC). Mười năm sau, cái ngày đã mở đầu bi thảm thế kỷ 21 này được Nicole Bacharan và Dominique Simonnet tái hiện qua những đối thoại cuối cùng trên máy bay bị không tặc, dưới hầm trú ẩn và cuộc di tản ở Nhà Trắng...
    Mỹ nâng mức báo động an ninh tại các căn cứ quân sự

    Theo AP ngày 8-9, Mỹ đã nâng mức báo động an ninh tại tất cả các căn cứ quân sự trên toàn quốc trước lễ kỷ niệm 10 năm vụ tấn công khủng bố 11-9.

    Người phát ngôn Nhà Trắng tuyên bố đây chỉ là biện pháp phòng ngừa, còn đến nay chưa có bằng chứng cụ thể nào về các mối đe dọa tấn công khủng bố. Trước đó, Tổng thống Barack Obama đã họp với các quan chức Bộ An ninh nội địa (DHS) để có các biện pháp an ninh cần thiết.

    DHS được thành lập cách đây 10 năm sau vụ 11-9, hiện được đánh giá là còn “nhiều lỗ hổng và yếu kém” trong an ninh biên giới và hàng không, nhất là “vẫn chưa có kế hoạch triển khai các công nghệ quét hành lý nhằm đáp ứng các yêu cầu tăng cường kiểm soát chất nổ gần đây” - AFP dẫn báo cáo chính thức dày 226 trang được trình trước Quốc hội Mỹ ngày 7-9.

    TRẦN PHƯƠNG
    KHẮC THÀNH - QUANG HƯƠNG
    (Trích dịch từ 11-9, ngày của sự hỗn loạn)

    Nguồn
    mjkFfHv
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của DimPA
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,785 Bài viết

    • 2,286 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Vậy là đã 10 năm trôi qua sau thảm họa! Khi đó mình vẫn còn là sinh viên, chưa am hiểu Internet như bg để tìm hiểu thông tin nhưng mình hiểu đó là thảm họa thực sự!
    Mong linh hồn các nạn nhân siêu thoát! Có lẽ họ cũng đc an ủi phần nào khi trùm khủng bố đã bị tiêu diệt! Mong cho thế giới này bình an!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,254 Bài viết

    • 6,488 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #3
    Trùm khủng bố bị tiêu diệt tên này thì còn tên khác thôi...

    Nghe nói khi đó, nhiều người VN chưa hiểu chuyện nên hỉ hả lắm.
    mjkFfHv
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6,908 Bài viết

    • 12,619 Được cảm ơn

    #4
    Nhanh quá, thoắt đã 10 năm rồi sau sự kiện khủng khiếp này.
    Cầu mong linh hồn các nạn nhân siêu thoát.
    Cùng Trái Tim Nhân Ái WTT đồng hành cùng các bệnh nhi BV Bỏng Quốc Gia
    https://www.webtretho.com/forum/f479/...6/index71.html
    • 286 Bài viết

    • 660 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Dora-chan Xem bài viết
    Trùm khủng bố bị tiêu diệt tên này thì còn tên khác thôi...

    Nghe nói khi đó, nhiều người VN chưa hiểu chuyện nên hỉ hả lắm.
    Hồi đó mình học lớp 7. Đang học thì cô dạy Sử thông báo, lập tức có mấy đứa vỗ tay hò hét sung sướng. Còn mình thì nghẹn lại, mặt tím tái, buổi trưa về mở TV coi ngay lập tức.
    Buồn cho nhiều người, không chỉ ở Mỹ.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,254 Bài viết

    • 6,488 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi buttercup207 Xem bài viết
    Hồi đó mình học lớp 7. Đang học thì cô dạy Sử thông báo, lập tức có mấy đứa vỗ tay hò hét sung sướng. Còn mình thì nghẹn lại, mặt tím tái, buổi trưa về mở TV coi ngay lập tức.
    Buồn cho nhiều người, không chỉ ở Mỹ.
    Bữa đó thì nội ngoại mình đều phát sốt lên vì cái này... Hồi đó ở bưu điện có in bài báo tiếng Anh về sự kiện này.

    Ai cũng tặc lưỡi lắc đầu, không ai mừng cả.
    mjkFfHv
    • Avatar của meobun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 675 Bài viết

    • 562 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi buttercup207 Xem bài viết
    Hồi đó mình học lớp 7. Đang học thì cô dạy Sử thông báo, lập tức có mấy đứa vỗ tay hò hét sung sướng. Còn mình thì nghẹn lại, mặt tím tái, buổi trưa về mở TV coi ngay lập tức.
    Buồn cho nhiều người, không chỉ ở Mỹ.
    Mấy đứa đó thiệt là....
    Bây giờ coi lại clip òn muốn khóc, nghẹn ngào quá...mới đó mà đã 10 rồi ư...
    Em là cô gái Cự Giải lãng mạn, ngọt ngào, ấm áp, dễ thương. Biết nấu ăn và rất chu đáo với người em yêu .
    • 637 Bài viết

    • 926 Được cảm ơn

    #8
    Trên Youtube nhiều clip 11/9 lắm, em xem cứ nước mắt ngắn nước mắt dài luôn mọi người ạ. Có cái audio những giờ phút cuối cùng của 1 bác ở trong WTC đang nói chuyện với 1 nhân viên 911, cô ý liên tục khẳng định "lính cứu hỏa đang tới rồi thưa ông", còn ông kia thì "cô nói dối, tối biết cô nói dối, tôi sắp chết rồi", nghe được những lời của bác ý cho tới tận khi tín hiệu ngưng bặt, người ta so sánh thời gian thì đó cũng chính là lúc tòa tháp đổ sụp. Em không đủ can đảm để nghe lại đoạn audio đấy lần thứ 2 nữa. Thực sự là nhiều chuyện thương tâm kinh khủng, em nhớ nhất là bức hình The falling man. Cùng là con người với nhau mà sao nỡ đối xử với nhau như thế?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,194 Bài viết

    • 5,763 Được cảm ơn

    #9
    http://vnexpress.net/gl/the-gioi/cuo...cha-ngay-11-9/

    Những đứa trẻ mồ côi cha ngày 11/9

    Khi những chiếc máy bay đâm vào tòa nhà Trung tâm Thương mại thế giới ngày 11/9/2001, hơn 100 đứa trẻ chưa chào đời bỗng chốc đã trở thành mồ côi.

    Vào lúc tòa tháp đôi ở Trung tâm thương mại thế giới (WTC) New York bị tấn công, Elizabeth Turner không có cách nào thoát ra khỏi sự kinh hoàng ở cách cô gần 6.000 km. Chồng cô là Simon đang ở một nhà hàng trên đỉnh Tháp Bắc của WTC. Khi cô nhìn thấy ngọn lửa bốc lên từ khắp các phía của hai tòa tháp chọc trời, chôn vùi tất cả mọi người trong những tầng cao, cô đang mang trong mình đứa con trai chưa chào đời. Lúc đó là 8h47 sáng ở New York và 13h47 chiều ở London.

    Mang thai đứa con đầu lòng 7 tháng, Turner chỉ là một trong hơn 100 phụ nữ đang khóc cho số phận những đứa trẻ có cha đã tử nạn trong thảm kịch ngày hôm đó. Đứa trẻ đầu tiên trong số đó ra đời chỉ ít ngày sau thảm họa. Có những phụ nữ còn không biết mình đang mang thai khi xảy ra cuộc tấn công, có những người bị sẩy thai, thậm chí có người chuyển dạ ngay trong lễ tưởng niệm chồng. Những đứa trẻ 9 tuổi của họ là những di sản sống của những người đàn ông đã ra đi hôm đó, những người cha mà chúng chưa bao giờ biết mặt.

    Với những người phụ nữ này, họ không chỉ đang nuôi nấng những đứa trẻ không có cha mà là những đứa trẻ 11/9, những nạn nhân nhỏ tuổi nhất của thảm kịch khủng bố đã mãi mãi khắc sâu vào tâm khảm của toàn thế giới.
    us1
    Bức ảnh chụp Elizabeth Turner và con trai 4 tháng tuổi William năm 2002. Ảnh: Telegraph
    102 phút sau khi chuyến bay số 11 của American Airlines lao vào, tòa tháp đổ sập xuống và cuộc sống của Turner cũng tan nát theo. Cô sinh con trai William vào tháng 11 và trong nhiều tuần sau đó, cô chìm trong nỗi đau buồn, tuyệt vọng và giận dữ. Cô đã sống như thế trong suốt những tháng đầu sinh William, cho đến khi một người bạn khuyên cô hãy quay lại cuộc sống ban đầu. Cô nhận ra rằng ngoài những gì đã mất, cô cần phải trân trọng những gì đang có, đó là con trai William.

    Cô được đào tạo lại để trở thành một nhân viên tư vấn đời sống, giúp đỡ mọi người làm lại cuộc đời sau những khủng hoảng cá nhân như mất người thân, ly hôn, bệnh tật. Những kinh nghiệm bản thân đã được Turner ghi lại trong cuốn hồi ký “The blue skies of autumn”, xuất bản tuần trước. Toàn bộ số tiền thu được từ việc bán hồi ký sẽ được gửi đến Hội Chữ thập đỏ để bày tỏ lòng biết ơn với tổ chức đã hỗ trợ cô sau khi Simon qua đời. Cô cũng chia sẻ với con trai William những nguyên tắc đã giúp cô thoát khỏi vực thẳm sau cái chết của chồng.

    “Tôi nói với con trai rằng chúng ta có thể dừng vòng xoay của cuộc sống và để lại một dấu ấn tích cực bằng cách cố gắng cân bằng những điều tồi tệ đã xảy ra. Tất cả chúng ta đang sống trong hành tinh nhỏ bé này và không còn nơi nào để đi cả, vì thế chúng ta phải tiếp tục”.

    Khi con trai lớn lên, cô biết rằng William sẽ có những thắc mắc về Simon. “Tôi muốn để thằng bé hình dung được một điều gì đó trong tâm trí khi ngày kỷ niệm 10 năm sự kiện 11/9 đang đến gần”.

    Đầu năm nay, hai mẹ con Turner đã có một chuyến đi đặc biệt đến New York để thăm khu Ground Zero, cùng với người chồng mới và đứa con lớn của ông. Ở đó, các nhân viên của WTC đã cho William thấy và nghe về những gì xảy ra hôm đó.

    Cũng tại nhà hàng Windows trên WTC buổi sáng cách đây 10 năm, có một người đàn ông 39 tuổi khác. Mohammad Chowdhury, một bồi bàn người Mỹ gốc Bangladesh. Anh là một trong số 32 người Hồi giáo bị giết bởi al-Qaeda ngày 11/9. Vợ anh, Baraheen Ashrafi, sau đó thường xuyên bị các thanh niên chống Hồi giáo chế nhạo và đổ lỗi đã gây ra cuộc tấn công giết chết chồng cô.

    Ashrafi sinh con trai Farqad chỉ hai ngày sau vụ tấn công. Đó cũng là đứa trẻ đầu tiên được sinh ra trong số con cái của các góa phụ 11/9, dù Ashrafi vẫn hy vọng cô không phải là góa phụ và Chowdhury sẽ trở về. Khi Faraq lớn lên, Ashrafi không thể nói cho con trai biết về cái chết của cha nhưng cuối cùng cậu bé vẫn biết điều đó từ các anh em họ. “Thằng bé cũng muốn có cha nhưng nó biết cha đã ở trên thiên đường. Nó bảo rằng nếu chúng tôi làm việc tốt, chúng tôi sẽ được gặp nhau ở đó”, Ashrafi nói.
    us2

    Baraheen Ashrafi và con trai Farqad. Ảnh: Telegraph
    Susan Retik thì đang mang thai đứa con thứ ba được 7 tháng khi chồng cô là David đang đi công tác trên chuyến bay số 11 của American Airlines từ Boston đến Los Angeles. Đây là chiếc máy bay đầu tiên bị bắt cóc và phát nổ hôm đó. Con gái cô được sinh ra 6 tuần sau ngày 11/9.

    Retik sau đó kết bạn với Patti Qigley, một phụ nữ khác ở Boston và cũng là góa phụ ngày 11/9. Khi họ nuôi nấng những đứa trẻ một mình, họ cũng bắt đầu một chuyến hành trình khám phá, tìm hiểu về Afghanistan và cảnh ngộ của hàng trăm nghìn góa phụ khác - hệ quả của hàng thập kỷ chiến tranh.

    “Thực tế là chúng tôi vẫn có rất nhiều thứ, còn những người phụ nữ ấy không có gì cả, không một cơ hội”, cô nói. “Họ là những nạn nhân của cùng một hệ thống và cùng những thủ phạm”.

    Retik và Patti đã lập nên quỹ từ thiện “Beyond the 11th”, ủng hộ 650.000 USD cho các dự án kinh tế và xóa mù chữ dành cho các góa phụ Afghanistan. Năm ngoái, quỹ từ thiện của cô được Tổng thống Barack Obama tặng huân chương danh dự. Nhân kỷ niệm 10 năm sự kiện 11/9, cô sẽ cùng nhiều gia đình, bạn bè và những người ủng hộ tham gia vào một buổi đạp xe gây quỹ trong 3 ngày từ khu tưởng niệm Ground Zero đến Boston.

    Với Andrea Russin, tuần thứ hai của tháng 9 là một khoảng thời gian buồn vui lẫn lộn. Ngày 11 là ngày giỗ của chồng cô, anh Steven, còn ngày 15 là sinh nhật của hai cô con gái được sinh đôi 4 ngày sau vụ tấn công. Nó cũng gợi cô nhớ về những sự ủng hộ lớn lao mà cô nhận được, từ những người láng giềng ở ngoại ô New Jersey đến những người hoàn toàn xa lạ ở châu Âu, sau khi Steven qua đời.

    “Không thể diễn tả được sự rộng lượng của mọi người. Dù khoảng thời gian đó thật khủng khiếp nhưng điều đó cũng mang lại cho tôi niềm hy vọng. Có những người đã làm những điều tàn bạo vào ngày hôm đó, nhưng cũng còn rất nhiều những người tuyệt vời trên thế giới này”.

    Bây giờ, cô vẫn thân thiết với những người xa lạ đã xuất hiện trong cuộc đời cô ngày hôm đó. “Chúng tôi mất Steven nhưng lại có thêm những người khác, họ cũng là gia đình của chúng tôi”.
    us3

    Andrea Russin cùng con trai Alec 3 tuổi và hai con gái song sinh Ariella và Olivia năm 2002.
    Russin đã tặng hai sân chơi và một phòng khám thai sản cho New Jersey để đáp lại những gì cộng đồng đã dành cho gia đình cô. Cô cũng tổ chức hiến máu cho Hội Chữ thập đỏ mỗi dịp kỷ niệm hàng năm để vinh danh những người đã tử nạn ngày 11/9.

    “Tôi cảm thấy như Chúa đã cho tôi một lý do để vui sống chứ không gục ngã trên cái chết của Steve. Mỗi ngày với chúng tôi đều là ngày sau 11/9. Bây giờ chúng tôi đã có một cuộc sống tốt”, cô nói về hai cô con gái song sinh Ariella và Olivia.

    Ariella đã viết về sự thay đổi của cuộc sống trong một tuyển tập những bài viết của gia đình những người thiệt mạng trong vụ khủng bố mới xuất bản. Cô bé dành tặng một bài thơ cho người cha chưa từng gặp mặt:

    “Cha thân yêu,

    Nếu cha vẫn còn sống

    Cuộc đời này đã đổi khác

    Những niềm vui bên nhau

    Những ngày đùa nghịch trên bãi biển

    Cùng những trò chơi

    Nhưng cuộc sống không giống như thế

    Con luôn nghĩ về tình yêu dành cho cha

    Con biết cha luôn cùng bên con

    Con cũng luôn ở cạnh cha như thế

    Yêu cha, Ariella”.
    Hình đính kèm
    1218044

    1221603

    hoa%20rum

    WD_Tp_13June%20%2841%29

    1%20%5B800x600%5D
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của aimydoll
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,636 Bài viết

    • 436 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Mười năm rồi thời gian trôi nhanh thiệt mà nỗi đau vẫn còn đó, quá sức kinh khủng đến bây giờ người ta vẫn tiếp tục thí nghiệm các mẩu xương để xác định nạn nhân
    • 3,254 Bài viết

    • 6,488 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #11
    Đây là 3 đoạn video của cặp đôi sống ở gần hai tòa tháp.





    mjkFfHv
    • 1,551 Bài viết

    • 4,670 Được cảm ơn

    #12
    Hồi đấy vừa vào ĐH. Sáng sớm dậy nhìn tờ Thanh Niên có dòng "Nước Mỹ bị tấn công". Mình chẳng tin nổi 1 nước Mỹ "bất khả xâm phạm" lại có ngày đấy. Hôm khai giảng, hội trường trường mình cũng chiếu slide về những hình ảnh này. Cả hội trường im lặng và nghẹn ngào. Sau này có phim United 99, mô phỏng lại cuốc chiến anh hùng của các nạn nhân trên chuyến bay đấy, bằng lòng quả cảm và mưu trí đã làm chuyến bay duy nhất chệch hướng, không đâm vào lầu 5 góc. Coi phim đó xong mình khóc sướt mướt luôn.

    10 năm qua đã qua. Hiện nay, ở khu vực này sẽ xây 1 tòa nha cao nhất nước Mỹ, viện bảo tàng và nhà tưởng niệm cùng 1 số công trình nhằm tưởng nhớ đến những người đã khuất. Nhưng liệu nỗi đau ấy phải mất bao nhiêu thời gian để xóa nhòa nhỉ?
    Cv9fD7JCv9fp7
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 367 Bài viết

    • 678 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    Đau lòng thật. Em vẫn còn nhớ ngày này 10 năm trước khi xem chương trình Chào buổi sáng. Hình ảnh tòa tháp bị sập. Những con người tuyệt vọng nhảy xuống từ những tầng cao nhất.