Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Nếu ngày mai bạn không nhìn thấy mặt trời...

  • 23 Lượt chia sẻ
  • 7.71K Lượt đọc
  • 16 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 7,816 Bài viết

    • 29,503 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Nếu ngày mai bạn không nhìn thấy mặt trời...

    Nếu ngày mai bạn không nhìn thấy mặt trời, mọi mơ ước sẽ chìm trong bóng tối, mọi cánh cửa cuộc đời đều khép lại, bạn sẽ làm gì?

    Chắc hẳn bạn sẽ đau buồn, khóc lóc, dằn vặt. Vui sao được khi “giàu hai con mắt, khó hai bàn tay” mà bạn lại không còn đôi mắt sáng. Chắc bạn sẽ trách trời cao, đất dày sao quá bất công. Bạn có quyền làm thế: cứ khóc cho thỏa thích, cứ đau buồn cho đến lúc không thể buồn hơn được nữa. Nhưng xin đừng mất đi niềm vui sống và niềm hy vọng. Biết đâu câu chuyện của tôi có thể làm cho bạn không bao giờ mất niềm tin vào những điều kỳ diệu trên đời cho dù bạn ở trong bất kỳ một hoàn cảnh khó khăn nào.

    Tôi sinh ra với căn bệnh “thoái hóa sắc tố võng mạc”, căn bệnh rất hiếm, chỉ có 20 triệu người trên thế giới mắc phải và các chuyên gia nhãn khoa hàng đầu hiện còn bó tay. Căn bệnh này làm cho thị trường càng ngày càng hẹp. Theo thời gian, con mắt chỉ có độ mở 10 độ, rồi 5 độ, và khi nào nó về zero, thì bạn sẽ không nhìn thấy gì nữa. Thị lực cũng suy giảm rõ rệt và điều quan trọng nhất là nhìn thấy bệnh tiến triển mà đành bất lực để nó từ từ cướp đi khả năng nhận ánh sáng của đôi mắt. Không có thuốc đặc trị! Không có phẫu thuật nào có thể khắc phục được. Hãy ngồi chờ và đón nhận một cuộc sống trong bóng đêm hay sao? KHÔNG, tôi không chịu đầu hàng số phận.

    20130919112353-phuong1
    Hành trang của tôi: Chiếc gậy ba màu

    Khi còn nhỏ, tôi thường bị mẹ mắng là đoảng. Hễ mâm cơm để giữa nhà, thì 99% tôi đá đổ, cả nhà sẽ nhịn ăn và nhất là khi có khách, bố mẹ chỉ có mà độn thổ vì có đứa con vô ý như tôi. Tôi càng cố gắng thì càng bị mắng mà không hiểu sao mình vô ý thế. Cứ đi từ chỗ tối ra chỗ sáng là tôi chói mắt và không ít lần ngã bổ chửng khi bước từ rạp chiếu phim ra, khiến tôi vô cùng xấu hổ. Càng lớn, căn bệnh càng phát triển, cho đến một ngày tôi cứ đâm vào những cành cây chắn ngang lối đi. Tôi đang dần dần bị mù mà không hề biết. Bác sỹ khuyên tôi hạn chế đọc sách và dùng máy tính. Trời ơi, tôi làm sao mà ngừng đọc được. Cuộc sống của tôi chỉ có ý nghĩa khi làm việc, mà công việc đòi hỏi tìm tòi, đọc sách, nghiên cứu và viết. Ngừng đọc nghĩa là chết. Bỏ ngoài tai lời khuyên bác sỹ, tôi vẫn lao vào học thi và giành được Học bổng Fulbright.

    Cuộc đời mở sang một chương mới khi tôi sang Boston học chương trình thạc sỹ về Hoa Kỳ học. Nước Mỹ đã làm tôi vững tin rằng mình “tàn mà không phế”. Nơi đây, người khuyết tật được luật pháp bảo vệ. Thái độ xã hội luôn cảm thông, khuyến khích họ phấn đấu để vẫn sống hạnh phúc như bất cứ một người lành lặn nào. Khi đi học, họ được tạo mọi điều kiện để có thể đạt kết quả mong muốn. Mọi đề cương môn học đều nêu rõ sinh viên nào cần trợ giúp đặc biệt thì cho giáo sư biết, họ sẽ thiết kế chương trình, hoặc có những biện pháp thích hợp. Tôi rất may mắn được giáo sư và bạn bè cảm thông, giúp đỡ. Họ phát riêng cho tôi những tập tài liệu chữ to, chỉ chỗ mua sách audio và các phần mềm trợ giúp và tìm những bác sỹ nhãn khoa giỏi nhất thế giới. Điều quan trọng hơn cả, họ động viên, khuyến khích tôi phấn đấu để thành công. Giáo sư Jean Humez, thày hướng dẫn của tôi, luôn nói: “Em có thể mất khả năng nhìn thấy ánh sáng, nhưng nhất định em phải trở thành một giáo sư giỏi, một nhà khoa học có ích, chỉ cần em cố gắng và hãy học chữ nổi.”

    Tôi nghe lời bà. Sau khi hoàn thành luận văn thạc sỹ, tôi tiếp tục theo học chương trình tiến sỹ. Một thử thách lớn. Chỉ đọc độ 30 phút là mắt tôi mệt rã rời, đau nhức đến tận óc, trong mắt như có kim châm. Tôi chỉ nhìn thấy lờ mờ trong khoảng cách 2 mét. Xa hơn nữa, tất cả lòa nhòa, chỉ còn những vệt tối và sáng kể cả khi đeo kính. Khi đọc sách, tôi dùng kính lúp, khi viết bài, tôi dùng phông chữ 20-25. Tôi dán mắt vào màn hình với khoảng cách 20-25 cm. Mỗi khi làm bài xong, toàn thân tôi tê dại vì ngồi trong một tư thế rất bất tiện. Cứ như thế, tôi đã dần dần hoàn thành các khóa học của chương trình tiến sỹ và đang viết luận án. Một cuộc chạy đua với số phận, không chỉ để chiếm lĩnh những đỉnh cao tri thức. Với tôi, đây là một cuộc chạy đua với Bóng Tối. Tôi muốn mình phải sẵn sàng vào cuộc nếu ngày mai hắn đến.

    Cho đến giờ, tôi không còn nghĩ là mình kém may mắn khi mắc phải căn bệnh này. Câu nói tôi yêu thích nhất của Karl Marx là: “Không cái gì thuộc về con người được xa lạ với tôi.” Vâng, trải nghiệm của người mù không hề xa lạ với tôi. Không thể nói đó là trải nghiệm mà tôi mong muốn, nhưng nhờ nó, tôi biết yêu thương và cảm thông với con người hơn. Tôi biết trân trọng những điều bình dị mà hiển nhiên ta có: ánh nắng mặt trời. Ai sinh ra chẳng có đôi mắt và chúng ta thản nhiên đón nhận ánh sáng mà không thấy đó là hạnh phúc lớn lao, là niềm mơ ước không bao giờ có được của những người khiếm thị. Chỉ khi nào trải nghiệm được cảm giác của người mù, chúng ta mới thấy quý từng giây từng phút được nhìn thấy ánh sáng.

    Vì khiếm thị, tôi tìm đến cộng đồng của những người cùng cảnh ngộ. Tôi đến với các em trường Nguyễn Đình Chiểu, Hà Nội. Tôi tham gia “Hội Văn hóa Việt” ở Boston, tổ chức các hoạt động từ thiện gây quỹ để giúp Ban nhạc Hy vọng, ban nhạc của các em khiếm thị tại trường Nguyễn Đình Chiểu, do vợ chồng nghệ sỹ đàn piano Tôn Thất Triêm và ca sỹ Xuân Thanh đỡ đầu. Tôi có duyên may được gặp các em, những người sinh ra chưa từng được nhìn thấy ánh sáng. Tôi được thưởng thức một chương trình âm nhạc rất chuyên nghiệp do các em biểu diễn. Các em chăm chú nghe tôi kể chuyện nước Mỹ. Nhanh thoăn thoắt, các em dắt tôi đi thăm kí túc xá. Các em sử dụng máy tính thành thạo để học và cả viết báo. Nhiều em nói tiếng Anh rất khá. Nói chuyện về màu sắc, tôi hỏi các em thích màu gì. Một em nói: “Màu hồng.” Tôi nhận thấy em mặc áo hồng, trong tay là một chiếc ví cũng màu hồng. Còn một em khác mặc áo xanh và nói: “Em thích màu xanh cô ạ.” Các em đoán tôi mặc áo màu tối. Lạ chưa, tôi mặc áo màu đen. Tôi hỏi kinh nghiệm học chữ nổi, các em cười rất hồn nhiên: “Cô ơi, chữ nổi học dễ lắm, chứ không khó như học tiến sỹ đâu.”

    20130919112353-phuong2
    Tác giả nói chuyện với Thu Hương (cô bé áo hồng) và Hương Sen (cô bé áo xanh) tại trường Nguyễn Đình Chiểu

    Nụ cười hồn nhiên trên gương mặt trẻ thơ với những con mắt mờ đục cứ đọng mãi trong tôi khiến tôi thấy mình có lỗi nếu cứ than thân trách phận rằng mình thiếu may mắn. Chính các em đã dắt tôi bước qua nỗi sợ và làm tôi yêu cuộc sống hơn. Tôi mang nợ với các em, những người cõng nhau, dìu nhau đến lớp với chiếc gậy tre trong khi tôi có đủ mọi thứ, từ chiếc gậy ba màu, phản quang, có thể gập lại, bỏ túi, và hễ ai nhìn thấy, họ sẽ giúp tôi, đến những trợ giúp ở trường đại học các em chưa khi nào dám mơ tới. Tôi lao vào tìm kiếm mọi khả năng giúp các em. Tôi vận động bạn bè ở Mỹ đóng góp tiền bạc, công sức, mua gậy và các phần mềm chuyên dụng cho người khiếm thị, rồi tìm cách chuyển về Việt Nam. Nhiều người Mỹ viết thư trao đổi với các em và giúp các em học tiếng Anh qua mạng. Các em dần dần thấy tương lai không còn bó hẹp với nghề vót tăm hoặc mat-xa, như xã hội thường nghĩ các em chỉ làm được thế. Có em vào đại học, có em dạy tiếng Anh cho chính các bạn khiếm thị. Các em gọi tôi là “cô” vì tôi là cô giáo, nhưng chính các em mới là thày của tôi. Chính các em đã mang điều kì diệu là niềm vui sống đến với tôi, và chính nước Mỹ: thày cô, bạn bè, bác sỹ, đã làm cho niềm vui sống ấy lan tỏa đến bao người, không chỉ những người khiếm thị.

    20130919112353-phuong3

    Câu nói của V. I. Lenin: “Học, học nữa, học mãi” cùng với triết lý học suốt đời trở thành thần dược cho tôi. Một khi còn học được và được học, tôi thấy mình đang sống và hạnh phúc. Tôi gặp bác sỹ Eliot Berson, chuyên gia hàng đầu thế giới về căn bệnh này khi tôi vừa viết xong luận văn thạc sỹ. Không khỏi ngạc nhiên khi biết tôi có thể làm được điều đó khi căn bệnh đang tiến triển, ông mỉm cười: “Hãy làm những gì bạn đang làm, chẳng gì có thể phá hỏng thêm đôi mắt của bạn”. Đó là liều thuốc an thần lớn nhất mà tôi từng có trong đời.

    Tôi sẽ làm gì khi ngày mai không còn nhìn thấy ánh nắng mặt trời? Tôi sẽ nghe theo lời khuyên của bác sỹ Berson là tiếp tục công việc tôi đang làm: học, dạy học, viết báo, viết văn và giúp đỡ các em khiếm thị thiếu may mắn hơn tôi. Tôi luôn ý thức được một ngày nào đó Bóng Tối sẽ đến gần và tôi sẽ nói với hắn: “Ta đã chờ mi, ta chẳng ưa gì mi, nhưng số phận bắt ta phải đi cùng mi, mi có thể cướp đi ánh sáng của ta, nhưng mi đừng hòng làm ta gục ngã, ta luôn sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì mi thách thức ta, và mi đừng hy vọng cướp đi niềm vui sống trong ta”. Ánh sáng sẽ đến từ tình yêu thương của gia đình và bè bạn, từ sự cảm thông chia sẻ của cộng đồng. Ánh sáng sẽ đến từ tri thức, kinh nghiệm, từ những gì tôi đã cóp nhặt, chắt chiu, nâng niu trong nhiều năm qua và sẽ còn tiếp tục gom góp để thấy mình luôn có ích cho đời. Hành trình Hà Nội-Boston của tôi là hành trình đi tìm ánh sáng, gìn giữ và chia sẻ ánh sáng với những ai cần đến nó.

    Medford, tháng 7/2013

    Tác giả: Nguyễn Thị Minh Phương, Nghiên cứu sinh ngành Quản trị Giáo dục Đại học, Đại học Massachusetts, Boston. Chị cũng là giảng viên bộ môn Tiếng Việt, Khoa Ngôn ngữ Hiện đại, Đại học Massachusetts, Boston.

    Bài đoạt giải Nhất cuộc thi "Hành trình nước Mỹ do của Hội Thanh niên - Sinh viên Việt Nam tại Hoa Kỳ tổ chức

    http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/141...t-troi---.html
    Muốn trở về giao diện cũ, các bạn bấm vào đây: https://www.webtretho.com/forum/f26/?styleid=50

    Sống là động nhưng lòng luôn bất động
    Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
    Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
    Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của contau
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5,893 Bài viết

    • 17,529 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Kéo bài báo này lên! Chỗ của nó phải cao hơn mấy bài hở đít, lòi vú của giới sâu bọ.
    • Avatar của AnLanh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,588 Bài viết

    • 5,241 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Chị làm tôi thấy xấu hổ với chính mình. Rất ngưỡng mộ, khâm phục chị.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 19 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #4
    Nghị lực sống của chị là bài học lớn cho những người trẻ như em... " Học học nữa học mãi" và " Ko có gì thuộc về con người được xa lạ với tôi" là 2 câu nói em rất thích. Bài viết của chị đã tiếp thêm sức mạnh cho tinh thần học tập của em.. Chúc chị luôn khỏe và rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười với người biết cố gắng chị à
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 87 Bài viết

    • 59 Được cảm ơn

    #5
    Thật sự rất khâm phục chị, sẽ cố gắng lấy tinh thần của chị làm kim chỉ nam mỗi lần vấp ngã. Cảm ơn chị rất nhiều
    • 26 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #6
    Bạn rất nghị lực, tiếp tục như vậy nhé bạn, mình tin bạn đã thành công và sẽ thành công hơn nữa trên con đường tương lai của mình
    Bông hoa đẹp là hoa có gai.
    • 776 Bài viết

    • 896 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Như này mình thấy mình quá yếu. Có những lúc mình lại muốn từ bỏ
    • Avatar của baapple
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 246 Bài viết

    • 413 Được cảm ơn

    #8
    Đây là những bài báo mà tôi muốn đọc.

    Gởi từ ứng dụng Cafe trên iPhone
    • 21 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #9
    hức, đọc mà thấy khâm phục chị quá, không như mình 1 chút khó khăn là nản chí muốn bỏ cuộc
    • 725 Bài viết

    • 827 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Bài viết của chị động tới trái tim của mỗi người, nhất là những người trẻ như em. Hiện nay, tụi em chỉ vấp một chút khó khăn là chùn bước. Em đã thi lại TNĐH lần 2 nhưng kết quả không tốt, em đã rất thất vọng về bản thân mình. Dằn vặt, khó chịu, tự trách, đủ cả. Nhưng bây giờ, em biết, em cần làm gì và làm như thế nào. Em cảm ơn chị nhiều lắm.
    Em chúc chị luôn khỏe và sẽ không có gì làm chị chùn bước trên con đường tìm ánh sáng, giữ gìn, sẻ chia tới tất cả mọi người, nhất là những bạn đang cần tới đó.
    • Avatar của linhngoc
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 9 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #11
    Tôi 34 tuổi. Tôi phải làm lại. Không phải chỉ một mình, mà cùng người đồng hành bé nhỏ - con gái 8 tuổi của tôi. Cùng trăm gánh nặng cơm áo, nợ nần. Tôi phải làm gì đây?

    Đã từng là một cô học trò xuất sắc, một sinh viên khá, một công chức giỏi. Đã từng có một gia đình với cha mẹ trí thức và cuộc sống êm trôi. Đã từng có những ước mơ khoáng đạt trượng nghĩa và đầy khát khao cống hiến. Mà giờ đây, tôi gần như tay trắng. Nút thắt chết chóc nào chặn đứng mọi nẻo đường? Bàn tay nào cướp sạch những hoài bão? Sức mạnh nào cuốn phăng mảng trời yên bình, lành sạch?

    Là lòng tham.

    Nghiệt ngã tuổi 30, cái tuổi chớm sắm vai người chèo lái. Vừa rời tay bố mẹ để lập gia đình, tập làm quen với vai người vợ, người mẹ, người chị dâu lớn. Rời sự dìu dắt của cộng sự lâu niên để lập nghiệp riêng. Rời tổ ấm chung để xây tổ mới. Bị cuốn vào mê mị của đời người, tham có nhanh, MUỐN thành đạt nhanh. Trong khi không đủ trí khôn để tỉnh táo nhìn cho rõ mình CÓ những gì. Ai có thể nấu tổ yến hải sâm bằng cua bằng cáy đây???

    Chẳng trách được ai, chỉ tự trách mình. Bao nhiêu cái "giá như..." ùa đến. Giá chỉ 1 thân 1 mình, tôi sẽ xuất gia, tìm sự cân bằng ở giáo lý vô thường của nhà Phật. Nhưng tôi không được giác ngộ từ thủa thiếu thời, nay đã vào vòng trần ai, còn con cái, còn vướng nghĩa, nợ của cải... thì dứt đi quả không thể chấp nhận.

    Đọc bài này, chẳng biết nghĩ làm sao. Người nào đó không còn đôi mắt, có lẽ vẫn hơn tôi, vì trong trí não sáng của họ còn một mặt trời ấm áp bất tử. Tôi có đôi mắt sáng, cũng chỉ là vật chất ước lệ, vì con đường phía trước toàn bóng tối. Điều đáng sợ là đã từng hoài vọng không ít về bản ngã, nay tự thấy đang ở mức dưới 0, chông gai trước mặt, bằng hữu hiếm hoi, gánh nặng quá lớn, trí nhụt sức tàn... thì đến ngày nào mới lại thấy mặt trời đây?

    Đời là bể khổ. Muốn vượt bể khổ, chỉ có cách qua đời.
    Kiếp sau làm người, quyết sẽ chuyên tâm học đạo, tu thân, tránh kiếp trầm luân, xa dời tam độc.



    ...............................
    LoveU_myChildren là tôi đây!
    • 23 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #12
    rất khâm phục chị, cảm ơn chị rất nhiều ạ!
    • 684 Bài viết

    • 1,872 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    năm mình 21 tuổi, bị nhiễm trùng giác mạc mắt trái. Bác sĩ cho thuốc về nhỏ nhưng chuyển biến càng ngày càng xấu đi. Đau đến mức tối không ngủ được. Mắt mình mờ đục đi, mở mắt ra chỉ thấy 1 màu trằng xoá. Đến lúc vào viện thì y tá xuýt xoa, bảo chưa bao giờ gặp ca nặng như vậy. Nghe xong là trời đất sụp đổ luôn, cứ nghĩ mình sẽ bị mù, tương lai mình không còn gì nữa.
    Những ngày nằm viện chỉ có 1 mình, không có gia đình bên cạnh, bạn bè chỉ được vào thăm 1h trong ngày. Mình sợ và chán nản đến mức ko thiết tới việc bước chân ra khỏi giường, chỉ mong sao mình không bị mù. Mình tự dặn bản thân không được khóc, vì khóc thì thuốc sẽ trôi hết. Mình cố gắng hợp tác với bác sĩ hết sức có thể. 24h trong ngày, mỗi 1 giờ đồng hồ có y tá tới nhỏ các loại thuốc cho mình. Vậy nên suốt mấy ngày đó cũng không ngủ được.
    May sao mình khoẻ dần lên. Mắt mình bây giờ có 1 vết sẹo trong giác mạc, nên mắt trái kém hơn 1 tí. Nhưng đối với mình điều đó đã quá kỳ diệu.
    Mình không thể quên được cảm giác khi bước chân ra khỏi bệnh viện .Đó là lần đầu tiên trong suốt 2 tuần mình được nhìn thấy bầu trời trong xanh, hít thở không khí ngoài trời. Chưa bao giờ thấy mình may mắn đến như vậy.
    Mình rất khâm phục trí tuệ và sự mạnh mẽ của chị. Mình hoàn toàn hiểu được sự thất vọng, nỗi sợ hãi khi đánh mất đi thị lực & tương lai rông mở phía trước. Khi vào hoàn cảnh đó rồi, ta chỉ còn 1 lưa chọn đó là mạnh mẽ và bước tiếp mà thôi.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Dominica
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,579 Bài viết

    • 1,299 Được cảm ơn

    #14
    @ linh ngọc: Hãy mạnh mẽ lên bạn nhé. Cuộc đời ai cũng bi hài và thăng trầm đủ cả. Hãy sống cho hết kiếp người với tâm an lành. Nếu tin vào số phận thì xem như ta cứ sống cho hết số phận đã sắp đặt. Mọi thứ là do suy nghĩ. Mình nghĩ bạn đang gặp trục trặc về kinh tế, chỉ là suy đoán cá nhân, nhưng hãy tin rằng ngày mai là ngày mới. Mọi thứ sẽ ổn thôi. Chúc bạn may mắn và vui vẻ.
    " Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ"
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của khanh_b
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 1,486 Bài viết

    • 1,703 Được cảm ơn

    #15
    Nghị lực phi thường thật.

    Đôi khi cảm giác như sức mạnh của thần thánh chứ không phải con người đã giúp chị vượt qua khó khăn kinh khủng này.
    • Avatar của A805
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 6 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #16
    cảm ơn chị nhiều lắm. Tự nhiên muốn khóc mà ko hiểu vì sao.......
    • 31 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #17
    Chị có nghị lực thật phi thường điều mà những người bình thường khó có được. Chúc chị luôn đạt được những điều chị muốn.