Mạc Can: "Sống bên Mỹ khổ lắm nên tôi mới về"

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 20.9K Lượt đọc
  • 87 Trả lời

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 360 Bài viết

    • 767 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #1
    Mạc Can: "Sống bên Mỹ khổ lắm nên tôi mới về"

    "Ở bên Mỹ, tôi chẳng kiếm được người bạn Việt Nam nào. Sống bên Mỹ khổ lắm nên tôi mới về", Mạc Can chia sẻ.

    Mạc Can là một nghệ sĩ đa tài, với khả năng diễn hài dí dỏm và ngòi bút viết văn sắc sảo. Nhưng cuộc đời ông cũng nhiều gian truân và đang phải sống đơn độc ở tuổi 75.


    Trong chương trình Sau ánh hào quang lên sóng tối 5/2, Mạc Can đã trải lòng về cuộc sống và nghề viết của mình.
    Biết diễn từ lúc còn bò trên ghe


    Cha mẹ sinh tôi ra trên một chiếc ghe. Khi tôi bò trên sàn chiếc ghe đó cũng là lúc tôi biết diễn. Vai diễn đầu tiên của tôi là giả vờ khóc cho mẹ xem. Lớn lên, tôi theo cha mẹ đi diễn nhiều nơi khác nhau.


    Từ nhỏ tới lớn tôi đều diễn hề để gây cười cho mọi người. Thế nên lúc bé, người ta gọi tôi là thằng hề, khi lớn họ kêu là anh hề, bây giờ già rồi thì là ông hề.


    Tôi là con nhà nòi. Cha tôi ngày ấy là một ảo thuật gia nổi tiếng, nên có truyền lại nghề cho tôi. Nhưng sau này tôi lại làm diễn viên nhiều hơn.


    mg0014-1517571840924754023537


    Nỗi ám ảnh về em gái và sự độc ác của khán giả đã viết lên Tấm ván phóng dao


    Cuốn Tấm ván phóng dao ban đầu là tự truyện. Nhưng bây giờ tôi thú thật, nó là tiểu thuyết hóa, có thêm tình tiết hư cấu cho hấp dẫn độc giả, vì nếu thật quá thì không hay.


    Các nhà văn lớn và nhà phê bình thường nói tôi không phải nhà văn vì không học ở đâu cả mà chỉ viết theo bẩm sinh mình có. Tuy nhiên, tôi cũng phải đọc nhiều sách để quen với chữ.


    Bây giờ tôi vẫn kiếm tiền được từ những nghề khác như ảo thuật, đóng phim... nhưng viết văn luôn nằm trong máu trong tim tôi, không viết là không chịu nổi.


    Tôi viết cuốn Tấm ván phóng dao phần nhiều vì thương em gái tôi ngày xưa thường phải đứng dưới dao do anh trai phóng tới. Tôi bị ám ảnh bởi cảnh đó.


    Tôi sợ, nếu anh tôi sơ suất mà phóng nhầm vào em gái thì sao. Thế nên, tôi giấu nỗi ám ảnh đó tới tận năm chục tuổi mới dám viết ra.


    Tôi thấy những người xem phóng dao như thế là ác quá, xem xong lại vỗ tay hồ hởi. Khán giả nỡ lòng nào thích thú trước cảnh tượng hãi hùng như thế.


    mg0005-15175718409201036402876


    Bật khóc khi về đến Tân Sơn Nhất vì nhớ nhà


    Tấm ván phóng dao không phải tác phẩm đầu tay của tôi. Ban đầu, tôi viết truyện ngắn gửi cho các báo, nhưng toàn bị trả lại.


    Thế nhưng, tôi lì lắm, cứ đăng hoài không chán. Mãi tới truyện Như có tiếng bồ câu mới được đăng trên Tuổi trẻ chủ nhật, phát hành đi khắp nước.


    Tác phẩm này còn được cho vào tuyển tập truyện ngắn hay nhất năm đó.


    Tới khi tôi ra Hà Nội, có một cô biên tập Hội nhà văn mới chạy tới hỏi xem còn truyện nào không. Lúc ấy, tôi đưa cho cô ta bản thảo Tấm ván phóng dao.


    mc-1517943242652190562651


    Một tuần sau khi tôi về Sài Gòn, cô biên tập đó gọi điện xin tôi in nó thành tiểu thuyết.


    Ban đầu, tôi chỉ được in 200 cuốn, nhưng mừng lắm. Sau đấy, cuốn tiểu thuyết này còn được người ta đem đi dự thi hội sách và đoạt giải cao nhất.


    Trong thời gian lưu lạc sang Mỹ, tôi mới được biết bà con Việt Kiều cũng thích đọc cuốn sách này. Có người còn tới hỏi tôi để in 2000 cuốn. Toàn bộ 52 bang đều mua sách của tôi hết.


    In xong, tôi được cho lại 200 cuốn để tự đem bán lấy tiền. Tôi đem ra chợ của người Việt bên đó để bán. Đầu tiên, họ không cho tôi bán, nhưng rồi lại nhiều người mua và bán hết sạch.


    Thậm chí, tôi ra giá 25 đô mà vẫn có người mua tới tận 100 đô. Họ nói tôi mới sang, không có tiền tiêu nên cho luôn.


    Có tiền rồi, tôi mua máy bay về nước vì nhớ nhà. Tôi nhớ đường phố, nhớ bạn bè, nhớ phở, nhớ hủ tiếu, nhớ quán cà phê… Máy bay vừa đáp tới phi trường Tân Sân Nhất, tôi bỗng bật khóc.


    Ở bên Mỹ, tôi chẳng kiếm được người bạn Việt Nam nào. Sống bên Mỹ khổ lắm nên tôi mới về.


    Thích cô độc vì yêu tự do


    Cuốn Tấm ván phóng dao đó đã cứu tôi, giúp tôi có tiền trở về Việt Nam. Đến giờ, người ta vẫn mua nó và nhờ tôi kí vào.


    Tôi chọn cuộc sống cô độc vì nếu có nhà rồi thì chỉ được ở một nhà thôi, còn không có nhà thì tha hồ ở các nhà khác.


    Tôi thích cô độc vì yêu tự do hơn. Đời tôi thường đi diễn trước đám đông. Nhưng hôm nay tôi nói thật, tôi sợ đám đông lắm. Hồi nhỏ diễn xong, tôi toàn về ngồi co ro một chỗ.

    theo Trí Thức Trẻ

    http://soha.vn/mac-can-song-ben-my-kho-lam-nen-toi-moi-ve-20180207020035959.htm
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 360 Bài viết

    • 767 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #2
    con khỉ nhớ rừng nên phải về lại rừng thui
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 549 Bài viết

    • 2,754 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #3
    Ông này già khú rồi mới qua Mỹ, welfare không có mà lại không có vợ con chi nên chạy về VN là phải.
    (Nhà cửa và money cũng không có)
    Chuyện này là bình thường
    • 5,385 Bài viết

    • 29,266 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #4
    Mình có cha kia ng quen dân Sing qua VN sống cũng cỡ chục năm
    Xong sau cưới con vợ dại còn khùng đó đòi qua Úc sống
    Ở VN thì đang làm tổng 1 cty nước ngoài cũng 5, 6 năm, lại làm cả job khác lương cũng k ít ỏi gì vì cty trả tiền nhà cho, thu nhập bèo bèo cũng tháng 6-8k$
    Xong qua kia thu nhập hơn tý nhưng chi phí đắt hơn cả 5-10 lần, giờ suốt ngày lên fb chửi shiiiiitney
    Cái méo gì cũng chửi, uống bia cũng chửi, đi train tàu điện gì cũng chửi
    Ăn sáng chửi bảo mắc này nọ đồ, ở VN thì có nhiu đâu
    Xong kêu ở VN 20k chai bia có ng rót tận tay qua đây 5, 6$ phải lại quần lấy tự rót tự uống
    Blablalba thật mún đạp 1 đạp vì suốt ngày lên fb chê bai sydney và kêu nhớ VN

    Hỏi sao k về lại đi chứ cũng có kinh nghiệm làm việc, thì bảo là chỗ cũ ng khác làm rồi, giờ đi xin việc khó
    Vãi
    Ghét mấy cái đứa qua đây qua kia sống mà cứ chỏ mỏ lên chê bai đủ thứ
    Đúng cái thứ k biết điều
    Mong dân bản xứ nó tống cổ về đi, chứ chê vậy ở chi cho ô nhiễm đất ng ta
    • Avatar của pelias
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 1 năm
    • 240 Bài viết

    • 1,439 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #5
    @Binbinphan: ờ, tui cũng ghét nhứt cái thứ qua mỹ, qua úc sống mà cứ chê úc, chê mỹ, đòi về VN cho sướng. cũng y hệt cái đám ở rừng, ở rú hay ở thủ đô nhào vô SG sống cho chật đất người ta rồi chê ỏng chê eo, đồ ăn ngọt quá, nhớ mùi hoa sữa hoa sùng, nhớ gió heo may, nhớ cốm hương cốm dẹp, ở SG mà cứ đòi ăn đồ bắc... mệt mấy má đó ghê. Thôi ai ở đâu, thương nhớ xứ nào thì về xứ đó ở. Khỏi mất lòng người cưu mang còn bị chê, há.
    • Avatar của mahina
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 860 Bài viết

    • 5,759 Được cảm ơn

    #6
    Ông này qua bên Mỹ ở không biết sống dựa vào gì? Khi cầm cuốn sách tự phân phối, giờ tính số sách ông í được cho miễn phí tự bán, 200 cuốn nhân cho trung bình là $35/cuốn cho sang (từ $25 đến $100) thì ông này thu được $7k. Với số lượng sách nhỏ bán trong cộng đồng người Việt thì tôi cho là ổng không thể bán được hơn 5k cuốn, dĩ nhiên là không có publication advance còn royalties nếu có thì tốt lắm là độ 10%, cho là ổng thu được thêm $5k nữa. Ông diễn viên này qua Mỹ không đi tham gia mấy chương trình tấu hài tạp kỹ thì buồn và khổ là phải. Sense of humor bên Mỹ không có quen mấy kiểu tấu hài kiểu trong nhà ngoài phố như của ổng, cũng như không có tiền thì sống ở đâu cũng khổ chứ chả cứ gì ở Mỹ hay Việt Nam. Việt Nam được cái mức sống thấp, có 5 nghìn đồng cũng lê la vỉa hè cả ngày được. Nói thế cho rõ chứ lại giật tít thành "sống bên Mỹ khổ lắm" thì nghe có mùi "xứ sở hạnh phúc nhất thế giới" đâu đây.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của X12718
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 16 Bài viết

    • 42 Được cảm ơn

    #7
    Toàn bộ 52 bang đều mua sách của tôi hết.

    Mỹ chỉ có 50 tiểu bang chính thức thôi
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Lạnh
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 8 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 9 Bài viết

    • 67 Được cảm ơn

    #8
    Không về cũng không được, visa hết hạn, hết tiền thì phải về thôi, đâu có thẻ xanh đâu mà đòi ở?
    • 549 Bài viết

    • 2,754 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #9
    ông này được bà con bảo lãnh sang Mỹ, ông đi mà không một lời chào từ giã ai cả. Ra đi lén lút nên ngày về bi đát là phải
    • 5,385 Bài viết

    • 29,266 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #10
    Ê mí mợ trà sữa

    Onezo Nguyễn trãi (kế bên royal tea ngay vùng binh nha) đang mừng khai trương 1 ly cả nước cả trân châu đủ loại từ 50 - 70k chỉ còn 19k đồng giá kìa

    Thêm ngày mai nữa là hết nhá. Tết nhất rồi làm ly trà đi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,060 Bài viết

    • 5,223 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #11
    khổ, ko hòa nhập được nó khổ thế đấy. người già ko nói chứ trẻ ranh bây giờ sang cũng chê ỏng chê eo, kêu nhớ nhà nhưng trong đầu vẫn mặc nhiên mình không bị sốc văn hóa. Mấy đứa ranh con chỗ mình tự nhận mình:"em chả bao giờ bị sốc văn hóa, nhưng mà đồ ăn của chúng nó ko ngon bằng VN, ăn như ấy, gu thẩm mỹ của chúng nó như dở hơi, VN mình ăn mặc đẹp hơn, ở đây chả có chỗ chơi, VN đi đâu cũng có quán nhậu..... "

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của dongsongxanh2007
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5,385 Bài viết

    • 29,266 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi dongsongxanh2007 Xem bài viết
    khổ, ko hòa nhập được nó khổ thế đấy. người già ko nói chứ trẻ ranh bây giờ sang cũng chê ỏng chê eo, kêu nhớ nhà nhưng trong đầu vẫn mặc nhiên mình không bị sốc văn hóa. Mấy đứa ranh con chỗ mình tự nhận mình:"em chả bao giờ bị sốc văn hóa, nhưng mà đồ ăn của chúng nó ko ngon bằng VN, ăn như ấy, gu thẩm mỹ của chúng nó như dở hơi, VN mình ăn mặc đẹp hơn, ở đây chả có chỗ chơi, VN đi đâu cũng có quán nhậu..... "

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của dongsongxanh2007
    Cái cha mình tả k già cũng k trẻ. 40 gì đó
    Mà phải loại dặt dẹo gì cho cam. Cũng tổng tài thời ở đây. K phải loại xuất chúng gì nhưng k tệ đi
    Cũng dân ăn học đàng hoàng, trước học mỹ học úc chán chê mới về, chứ có phải loại cả đời k ra khỏi Viêt hay Sing đâu
    Cái nghe con vợ khùng qua kia sống, xong bỏ hết sự nghiệp tại VN, qua kia thì chỉ có đi dạy ở mấy trường làng àng, chứ ai cho làm tổng tài. Dù tính ra lương hơn VN, nhưng cứ chỏ mỏ lên chê đủ thứ
    Trên fb thăng chả giăng cả giăng chê úc

    Mỗi lần thằng chả chê là mún có thằng úc nào đó kế bên nó tát cho vài tát xong đuổi về nước cho rồi

    Phải chồng mình mà như vậy kể cả anh là thứ gì là ông bà nội nào mình cũng cho vài bạt tai rồi tống cổ ra khỏi nhà. KHi nào câm mồm k chê ỏng eo nơi đang sống nữa thì cho về nhà
    Ở với loại đó chắc máu dồn lên não


    Mà loại như này mong nó có bị tóng về thì về cố quốc sing của nó mà sống, đừng mò qua vn chi cho chật đất
    Cái loại có lớn mà k có khôn. Mãi như đứa trẻ
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 17,577 Bài viết

    • 26,434 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    Thành viên tích cực 2016
    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Binbinphan Xem bài viết
    Ê mí mợ trà sữa

    Onezo Nguyễn trãi (kế bên royal tea ngay vùng binh nha) đang mừng khai trương 1 ly cả nước cả trân châu đủ loại từ 50 - 70k chỉ còn 19k đồng giá kìa

    Thêm ngày mai nữa là hết nhá. Tết nhất rồi làm ly trà đi
    uống tenren đi mụ, đổi 350 điểm grab được code 50% cho 1 hóa đơn ten ren. kèo thơm
    tui gu già, thích trà sữa Oolong của bọn này, thơm lém.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của chouchoumom
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của WuTaPuma
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 517 Bài viết

    • 1,915 Được cảm ơn

    #14
    mấy bà sồn sồn chỗ tui có con thoát li sang Âu, được cho tiền, đi du lịch mấy nước liền. Lúc chưa đi thì háo hức lắm, chê bôi VN như xó khỉ xó chó nào . Đi cho đã thì chê nước nọ nước kia, bảo buồn bảo chán. Mới đi vui vì lạ, chứ 3 bữa nửa ngày là chỉ muốn ở nhà trông cháu, quét tướt nấu cơm cho roày, rồi than muốn về quê thèm ăn mắm tôm thịt kho ..bla bla.
    Già rồi không thích nghi nổi, ngoại ngữ thì ok với hello, vốn văn hóa thấp, bản tính dút dát không thích khám phá, con cháu nó dẫn đi thì đi 1 đoàn chủ yếu dơ điện thoại chụp choạc có cái hình cho oai khoe fb . Chứ bảo tự đi thì lười. Mấy người này sau khi về thì rút ra kinh nghiệm, ở VN hóng con cháu gửi tiền về tiêu là sướng nhất.
    • 5,385 Bài viết

    • 29,266 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi chouchoumom Xem bài viết
    uống tenren đi mụ, đổi 350 điểm grab được code 50% cho 1 hóa đơn ten ren. kèo thơm
    tui gu già, thích trà sữa Oolong của bọn này, thơm lém.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của chouchoumom
    Ka ka ún dồi. Hôm khai trương lun 😎.
    Tui đao biết tenren là khỉ gì. Hum khai trương bạn gọi hỏi đang ở đâu. Bảo vincom. 20 phút sau 1 ly ship tới sướng mê tơi 😝.
    Mà ún có lần đó xong thôi tại tui bạ đâu ún đó. Miễn k phải dingtea. Bobapop, heekca (mới bị phốt nguyên liệu k rõ ràng), của con gào điên là đc
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #16
    Người ta cũng đáng tuổi cha chú, ông bà

    Toàn thanh niên to mồm chỉ trích

    Chán
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của LLLady
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 1,594 Bài viết

    • 7,597 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    Thành viên tích cực 2016
    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Binbinphan Xem bài viết


    Ka ka ún dồi. Hôm khai trương lun 😎.
    Tui đao biết tenren là khỉ gì. Hum khai trương bạn gọi hỏi đang ở đâu. Bảo vincom. 20 phút sau 1 ly ship tới sướng mê tơi 😝.
    Mà ún có lần đó xong thôi tại tui bạ đâu ún đó. Miễn k phải dingtea. Bobapop, heekca (mới bị phốt nguyên liệu k rõ ràng), của con gào điên là đc
    Em chỉ thích Koi & ghét kinh dị cái Bobapop, uống toàn mùi gay gắt thấy phí cả tiền, còn quán xá thì bẩn & bé tí tẹo.
    METOO VN - Đừng bịt miệng
    NOPAK - Tẩy chay rocker Phạm Anh Khoa vì đã quấy rối tình dục!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 92 Bài viết

    • 619 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Binbinphan Xem bài viết
    Mình có cha kia ng quen dân Sing qua VN sống cũng cỡ chục năm
    Xong sau cưới con vợ dại còn khùng đó đòi qua Úc sống
    Ở VN thì đang làm tổng 1 cty nước ngoài cũng 5, 6 năm, lại làm cả job khác lương cũng k ít ỏi gì vì cty trả tiền nhà cho, thu nhập bèo bèo cũng tháng 6-8k$
    Xong qua kia thu nhập hơn tý nhưng chi phí đắt hơn cả 5-10 lần, giờ suốt ngày lên fb chửi shiiiiitney
    Cái méo gì cũng chửi, uống bia cũng chửi, đi train tàu điện gì cũng chửi
    Ăn sáng chửi bảo mắc này nọ đồ, ở VN thì có nhiu đâu
    Xong kêu ở VN 20k chai bia có ng rót tận tay qua đây 5, 6$ phải lại quần lấy tự rót tự uống
    Blablalba thật mún đạp 1 đạp vì suốt ngày lên fb chê bai sydney và kêu nhớ VN

    Hỏi sao k về lại đi chứ cũng có kinh nghiệm làm việc, thì bảo là chỗ cũ ng khác làm rồi, giờ đi xin việc khó
    Vãi
    Ghét mấy cái đứa qua đây qua kia sống mà cứ chỏ mỏ lên chê bai đủ thứ
    Đúng cái thứ k biết điều
    Mong dân bản xứ nó tống cổ về đi, chứ chê vậy ở chi cho ô nhiễm đất ng ta
    Khổ, nhiều người không hiểu mình thích gì, cứ đi loạn cả lên rồi buồn rồi đòi về. Tôi có 1 ông bạn người nước ngoài làm dịch vụ đi lấy quốc tịch nước ngoài, đây là công ty top đầu ở VN chuyên giúp giới siêu giàu, quan chức đi Mỹ, Úc, v.v... Tuy là chủ cty nhưng ổng lúc nào cũng khuyên tôi phải suy nghĩ thật kỹ khi đi. Nhiều người làm trùm là cha thiên hạ ở VN quen rồi qua Mỹ làm cashier, làm phục vụ nhà hàng (và phải trả tiền để có job đó, k thích đi làm có thể trả thêm tiền để ở nhà) rồi tự nhiên thấy buồn tủi cũng về. Có người qua Canada đi đánh golf suốt rồi cũng chán, cũng đòi về. Đi là phải xác định đi luôn, không về, phải thực sự thích môi trường phong cách sống nước ngoài thì hãy đi, đi mà cứ nhớ mấy cái chuyện nhậu nhẹt, được cơm bưng nước rót thì ở nước khác nó không như vậy. Nhiều người bức bối vì không hòa nhập được, bị xem là cư dân hạng hai đặc biệt ở Châu Âu, Anh thì lại thèm cái cảm giác mình làm cha thiên hạ, nói chuyện với người cùng gốc gác (haha); đã đi là phải xác định mình bị phân biệt đối xử từ ngấm ngầm đến công khai. Đi 2 năm là mất2 năm, 5 năm là chẳng còn biết gì ở VN, về lại là mất cả 1 khoảng tg của cuộc đời.
    No Gods or Kings, Only Men
    • 100 Bài viết

    • 418 Được cảm ơn

    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Binbinphan Xem bài viết
    Ê mí mợ trà sữa

    Onezo Nguyễn trãi (kế bên royal tea ngay vùng binh nha) đang mừng khai trương 1 ly cả nước cả trân châu đủ loại từ 50 - 70k chỉ còn 19k đồng giá kìa

    Thêm ngày mai nữa là hết nhá. Tết nhất rồi làm ly trà đi
    cảm ơn mụ Bin,tui fan trà sữa
    Con tim nhân gian mỗi người chỉ có cho riêng mình
    Nhưng khi Em đi,mang theo một Trái Tim !!!!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 94 Bài viết

    • 215 Được cảm ơn

    #20
    Khoan nói về vấn đề kinh tế . Về lối sống và văn hóa ko hợp . Bạn mình sang canada làm việc , ban đầu cũng thích đinh ở lại luôn . Bây giờ thì lại than chán . Bây giờ chỉ mong kiếm được ít tiền rồi về việt nam sống . Quanh năm lúc nào cũng lạnh , mùa đông thì chỉ có đi làm xong rồi về ở nhà ko đi đâu được vì quá lạnh . Những ngày nghỉ thì chẳng biết đi đâu chỉ ở nhà . Cuộc sống ít bạn bè , buồn chán .Công việc thì cực ký áp lực . Nói chung sống ở nước ngoài có cái hay là tiền kiếm nhiều hơn ở việt nam , môi trường tốt . Nhưng về văn hoa và lối sống thì ko hợp .
  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5