Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Lá thư nói lên sự thật khiến mọi ông bố giật mình

  • 239 Lượt chia sẻ
  • 3.62K Lượt đọc
  • 9 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của hoa_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 15,982 Bài viết

    • 33,087 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #1
    Lá thư nói lên sự thật khiến mọi ông bố giật mình

    Nếu chúng ta không dạy thì sẽ có người khác dạy con của bạn. Đó là tivi, đó là hàng xóm, đó là ngoài đường và đó có thể là những người đàn ông khác yêu con bạn hơn chính bạn.

    Các ông bố yêu quý,

    Tôi viết thư này nhân sáng nay nhận được một cú điện thoại của một ông bố có con trai 14 tuổi. Anh hỏi tôi rằng anh nên làm gì khi con anh bây giờ chẳng thích học hành, học hành rất kém tập trung lại còn ăn cắp tiền, ăn cắp nhiều lần và của nhiều người. Anh nên dùng kỷ luật kiểu nào là hiệu quả vì đã cảnh cáo cách đây 2 tuần nhưng không ăn thua. Có nên cho con gặp chuyên gia tâm lý? Hay nên dùng biện pháp mạnh gì?

    Tôi nói với anh rằng “Cho dù con hư như thế nào thì điều đầu tiên cần trả lời là vì sao con hư? Chúng ta vẫn nói môi trường tạo nên nhân cách, tạo nên sự phát triển. Môi trường của con có gì khác chính là cha mẹ? Vậy trước khi sửa con, sửa mình trước. Vì có gặp chuyên gia, chuyên gia có phân tích cho con điều hay lẽ phải, có giúp con một kế hoạch điều chỉnh hành vi mà môi trường vẫn như vậy, bố mẹ vẫn như vậy thì thay đổi được bao lâu và cả đời cứ phải đi gặp chuyên gia?”

    Tôi cũng gặp một anh chị mà tôi khá quý mến. Anh chị nền nã, tận tụy với công việc, gia đình nhưng con gái ở tuổi teen đã có dấu hiệu muốn cách ly với bố mẹ, thích đua đòi hàng hiệu dù học giỏi nhất trường.

    Tôi đã đặt những câu hỏi về sinh hoạt gia đình từ những năm đầu đời và hiện nay bởi vì chúng ta chịu chi phối của quy luật nhân – quả. Hành động thế này thì kết quả ra thế kia là tất yếu. Và khi các con chưa được rèn luyện những kỹ năng từ nhỏ, chưa hiểu, chưa cảm nhận được những giá trị THẬT thì khả năng tập trung trong học tập kém là tất yếu, theo đuổi lối sống thiếu tích cực cũng là đương nhiên.

    Chúng ta cũng tự an ủi rằng “ôi, teen mà, đứa nào chẳng hư, mình cũng vậy, rồi từ từ nó hiểu chuyện” hoặc “mình không dạy nó được thì đời dạy nó thôi”. Hoàn toàn chính xác, sau 12 tuổi, chúng ta học bằng những biến cố, và như vậy thì đau lắm và nhiều khi hiểu nhưng sự nỗ lực và kỹ năng để thay đổi có đủ không khi mà môi trường vẫn thế, vẫn đầy áp lực mà năng lượng của con thì kém cỏi và rồi sự gắn bó, tình yêu thương trong gia đình có được bảo toàn trọn vẹn khi mà sự thấu hiểu không có?

    20140909083730-3
    Những ông bố đừng tự vứt đi đặc quyền được nuôi dạy các con của chính mình!

    Tôi nói với ông bố đầu tiên: “Anh tính trừng phạt con kiểu nào cũng được. Miễn là hình phạt đó anh cảm thấy nếu anh là người làm sai, ai đó áp dụng như vậy cho anh, mà anh vẫn tiếp thu được và hướng thiện sửa sai thì cứ thoải mái áp dụng. Hãy tự hỏi nếu anh làm sai là vì anh muốn anh trở thành người sai quấy hay anh chưa biết cách sống tích cực, chưa có kỹ năng sống tích cực mà đâm ra sai lầm? Anh im lặng và nói “Cũng may là tôi gọi cho bà trước khi XỬ LÝ CON. Tôi cũng phải suy nghĩ lại chính mình”. Cảm ơn bố! Trễ nhưng chưa muộn.

    Các bà mẹ trẻ hay than rằng “Chồng em chẳng quan tâm giáo dục con. Mệt mỏi. Vợ chồng gây gổ với nhau suốt”, “Chồng em cho rằng việc giáo dục, chăm sóc con là của em. Em stress quá!”, “Cách chồng em đối với con làm hư con mà nói anh chẳng chịu hiểu. Bực không chịu nổi” và hay kết luận thêm một câu hỏi: “Chị làm gì khi cha mẹ không thống nhất được cách dạy con?”. Tôi trả lời: “Tôi chọn chia tay”.

    Cho dù không trợ cấp, không hợp tác, cho dù con tôi có thiệt thòi những kỹ năng mà các ông bố sẽ vượt trội hơn để dạy con nhưng các con tôi sống tốt hơn, thông minh hơn, vui vẻ hơn trong một môi trường lành mạnh, vẫn yêu thương ba của các con cho dù ba có đóng góp vào quá trình dạy dỗ con hay không. Tôi biết bạn đang sốc. Tôi không ủng hộ các bạn ly dị. Tôi chỉ muốn nhắc đến một kết cục rất phổ biến, cũng là nguyên nhân của 70% cuộc chia tay và li dị trong các gia đình. Và tôi muốn nói rằng những đứa trẻ vẫn lớn lên, vẫn tốt hơn vì không có bố. Vì sao?

    Dạy con là ĐẶC QUYỀN của CHA MẸ. Đặc quyền là quyền lợi đặc biệt chứ không phải là trách nhiệm đặc biệt. Và vì nếu chúng ta không dạy thì sẽ có người khác dạy con của bạn. Đó là tivi, đó là hàng xóm, đó là ngoài đường và đó có thể là những người đàn ông khác yêu con bạn hơn chính bạn.

    Trẻ em cần gì? Chẳng cần gì ngoài tình yêu và kiến thức. Nơi nào có hai thứ này, con sẽ bò đến. Bạn không cho, con chẳng cần bạn. Bạn phẩy tay vài lần “Ba bận, con đi chơi đi” khi con chạy đến hỏi “Ba ơi, vì sao?” bạn sẽ thấy sau lần thứ tư con chẳng mấy khi chạy đến. Bạn rảnh rỗi hơn rồi đó, đỡ nhức đầu với những câu hỏi vô tận rồi đó vì bạn đang mất con từ từ và khi con đủ lông đủ cánh, chẳng có gì giúp con thấy yêu quý bố ngoài sợi dây máu mủ vô hình.

    Và bạn hãy hình dung xem, 1 - 2 năm nhà trẻ, 3 năm mẫu giáo, và 80% lớp 1 đến lớp 3, tức là 3 năm nữa là gần như 8 năm đầu đời bao quanh con, dạy dỗ con là mẹ và các cô giáo. Tìm đâu ra một ông thầy dạy mầm non trên đất nước mình? Các bạn có trả lời được thắc mắc vì sao mà con trai ngày càng nhiều nữ tính hơn không? Những năm đầu đời ai cũng biết là quan trọng, 3 năm đầu đời thông tin đi thẳng vào tiềm thức, còn không qua ý thức để kiểm duyệt thì con thấy ở đâu sự mạnh mẽ, bao dung, bản lĩnh, làm được những điều vĩ đại khi bố cho rằng những năm đầu đời là chuyện của mẹ, chỉ có ăn và ngủ, chơi giỡn, toàn chuyện vặt vãnh, để Mẹ làm là đủ, chơi nựng con một chút giải trí là đủ. Ở ba của các con tôi, thì ngược lại một chút, anh chỉ quan tâm đến chuyện vệ sinh, ăn, tắm rửa và cho rằng trẻ em chỉ cần vậy là đủ. Vậy vẫn dành thời gian cho con, nhưng có chất lượng không?

    20140909083730-4
    Hãy cho con cơ hội được chạm vào tận bên trong sâu thẳm của bố.

    Làm một khảo sát nhỏ trên 100 người với câu hỏi “Bạn biết ơn ai nhất?” tỷ lệ chưa tới 5% biết ơn bố đã nói đầy đủ thực trạng hình ảnh bố trong lòng đa số con trẻ Việt Nam ở nhiều thế hệ.

    Tôi cũng muốn kể thêm một câu chuyện ở một gia đình doanh nhân tôi gặp. Cả hai cô con gái đều béo phì và cô bé 15 tuổi tôi nhìn thấy là cảm giác đau lòng đã dâng lên. Tôi biết cô bé đang có những tổn thương nặng nề về tâm lý bên trong mà biểu hiện ra ngoài là học không vô, béo phì, nụ cười kém tươi tắn. Ngồi trò chuyện với 2 vợ chồng nửa tiếng, tôi thấy sau đó ông bố hằm hằm chỉ thẳng vào mặt con bé “Đồ mất dạy. Tuổi này mà chat chit và ăn nói thô tục” rồi đi tới đi lui hậm hực không thể kiểm soát, bố quay lại, lôi con bé xuống nhà bếp và tôi nghe hàng loạt tiếng chửi thề. Nó hư giống ai? Và những biểu hiện u uất, trầm cảm ở con bé làm cha mẹ có thấu là do ai hay không? Và nếu nó tự tử hay nó bị lạm dụng thì điệp khúc “đồ ngu đần, con gái hư” sẽ được tiếp diễn hay sẽ đối diện với nỗi đau ba đã sai!

    Tôi thường hay nghe các bà mẹ nói, anh ấy không phải là không thương con, rất thương con, rất thích cưng nựng và nhưng rồi lại hay quát nạt thậm chí đánh con… Đó chưa phải là yêu thương, yêu thương thật sự làm chúng ta đẹp hơn lên. Nhưng tôi thương các ông bố, chúng ta phần lớn đều là sản phẩm của những những quan điểm giáo dục cực đoan, kiểm soát, thiếu kỹ năng và yêu thương có điều kiện. Bản thân các ông bố đang làm bố đã được chuẩn bị kiến thức, chuẩn bị tâm thế cho cuộc sống gia đình? Yêu là Cưới. Cưới là Đẻ. Đẻ là Stress. Vì vậy mà hàng ngày tôi đều nghe đến những sự đổ vỡ của những gia đình trẻ.

    Tôi ngưỡng mộ khi gặp những ông bố xung quanh tôi quan tâm con không phải là chiều chuộng và cưng nựng mà là làm đúng vai trò của ông bố. Dẫn đường đầy hiểu biết, bao dung và mạnh mẽ. Hãy cho con được chạm vào tận bên trong sâu thẳm của bố. Quanh tôi cũng có rất nhiều gia đình tuyệt vời. Sự hiểu biết, khiêm tốn và chung sức vì con mình, trìu mến với mọi trẻ em…. Không hiếm nhưng chưa nhiều và hãy nhân rộng hơn.

    Tình yêu thương, tôn trọng không chỉ xây dựng trong vài ngày, vài tháng mà là một hành trình hoàn thiện bản thân mình. Làm cha mẹ không chỉ là việc nuôi con tăng bao nhiêu kg, cao bao nhiêu, đọc bao nhiêu chữ và con mình có vượt trội hơn con người khác không? Làm cha mẹ chỉ là quá trình nhận diện bản thân, hoàn thiện bản thân, dẫn dắt con và cùng nhiều bố mẹ khác xây dựng một cộng đồng những con người ưu tú, tâm và tài toàn vẹn.
    (Theo MASK Online)

    http://vietnamnet.vn/vn/doi-song/196...giat-minh.html
    "Người Phụ Nữ và bông hoa là hai kỳ công tuyệt vời của Thượng Đế. Tuy nhiên bông hoa là kỳ công tuyệt vời hơn vì…nó không biết nói"

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 7,816 Bài viết

    • 29,503 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Lá thư nói lên sự thật khiến mọi ông bố giật mình

    Nếu chúng ta không dạy thì sẽ có người khác dạy con của bạn. Đó là tivi, đó là hàng xóm, đó là ngoài đường và đó có thể là những người đàn ông khác yêu con bạn hơn chính bạn.


    Các ông bố yêu quý,

    Tôi viết thư này nhân sáng nay nhận được một cú điện thoại của một ông bố có con trai 14 tuổi. Anh hỏi tôi rằng anh nên làm gì khi con anh bây giờ chẳng thích học hành, học hành rất kém tập trung lại còn ăn cắp tiền, ăn cắp nhiều lần và của nhiều người. Anh nên dùng kỷ luật kiểu nào là hiệu quả vì đã cảnh cáo cách đây 2 tuần nhưng không ăn thua. Có nên cho con gặp chuyên gia tâm lý? Hay nên dùng biện pháp mạnh gì?

    Tôi nói với anh rằng “Cho dù con hư như thế nào thì điều đầu tiên cần trả lời là vì sao con hư? Chúng ta vẫn nói môi trường tạo nên nhân cách, tạo nên sự phát triển. Môi trường của con có gì khác chính là cha mẹ? Vậy trước khi sửa con, sửa mình trước. Vì có gặp chuyên gia, chuyên gia có phân tích cho con điều hay lẽ phải, có giúp con một kế hoạch điều chỉnh hành vi mà môi trường vẫn như vậy, bố mẹ vẫn như vậy thì thay đổi được bao lâu và cả đời cứ phải đi gặp chuyên gia?”

    Tôi cũng gặp một anh chị mà tôi khá quý mến. Anh chị nền nã, tận tụy với công việc, gia đình nhưng con gái ở tuổi teen đã có dấu hiệu muốn cách ly với bố mẹ, thích đua đòi hàng hiệu dù học giỏi nhất trường.

    Tôi đã đặt những câu hỏi về sinh hoạt gia đình từ những năm đầu đời và hiện nay bởi vì chúng ta chịu chi phối của quy luật nhân – quả. Hành động thế này thì kết quả ra thế kia là tất yếu. Và khi các con chưa được rèn luyện những kỹ năng từ nhỏ, chưa hiểu, chưa cảm nhận được những giá trị THẬT thì khả năng tập trung trong học tập kém là tất yếu, theo đuổi lối sống thiếu tích cực cũng là đương nhiên.

    Chúng ta cũng tự an ủi rằng “ôi, teen mà, đứa nào chẳng hư, mình cũng vậy, rồi từ từ nó hiểu chuyện” hoặc “mình không dạy nó được thì đời dạy nó thôi”. Hoàn toàn chính xác, sau 12 tuổi, chúng ta học bằng những biến cố, và như vậy thì đau lắm và nhiều khi hiểu nhưng sự nỗ lực và kỹ năng để thay đổi có đủ không khi mà môi trường vẫn thế, vẫn đầy áp lực mà năng lượng của con thì kém cỏi và rồi sự gắn bó, tình yêu thương trong gia đình có được bảo toàn trọn vẹn khi mà sự thấu hiểu không có?

    20140909083730-3
    Những ông bố đừng tự vứt đi đặc quyền được nuôi dạy các con của chính mình!

    Tôi nói với ông bố đầu tiên: “Anh tính trừng phạt con kiểu nào cũng được. Miễn là hình phạt đó anh cảm thấy nếu anh là người làm sai, ai đó áp dụng như vậy cho anh, mà anh vẫn tiếp thu được và hướng thiện sửa sai thì cứ thoải mái áp dụng. Hãy tự hỏi nếu anh làm sai là vì anh muốn anh trở thành người sai quấy hay anh chưa biết cách sống tích cực, chưa có kỹ năng sống tích cực mà đâm ra sai lầm? Anh im lặng và nói “Cũng may là tôi gọi cho bà trước khi XỬ LÝ CON. Tôi cũng phải suy nghĩ lại chính mình”. Cảm ơn bố! Trễ nhưng chưa muộn.

    Các bà mẹ trẻ hay than rằng “Chồng em chẳng quan tâm giáo dục con. Mệt mỏi. Vợ chồng gây gổ với nhau suốt”, “Chồng em cho rằng việc giáo dục, chăm sóc con là của em. Em stress quá!”, “Cách chồng em đối với con làm hư con mà nói anh chẳng chịu hiểu. Bực không chịu nổi” và hay kết luận thêm một câu hỏi: “Chị làm gì khi cha mẹ không thống nhất được cách dạy con?”. Tôi trả lời: “Tôi chọn chia tay”.

    Cho dù không trợ cấp, không hợp tác, cho dù con tôi có thiệt thòi những kỹ năng mà các ông bố sẽ vượt trội hơn để dạy con nhưng các con tôi sống tốt hơn, thông minh hơn, vui vẻ hơn trong một môi trường lành mạnh, vẫn yêu thương ba của các con cho dù ba có đóng góp vào quá trình dạy dỗ con hay không. Tôi biết bạn đang sốc. Tôi không ủng hộ các bạn ly dị. Tôi chỉ muốn nhắc đến một kết cục rất phổ biến, cũng là nguyên nhân của 70% cuộc chia tay và li dị trong các gia đình. Và tôi muốn nói rằng những đứa trẻ vẫn lớn lên, vẫn tốt hơn vì không có bố. Vì sao?

    Dạy con là ĐẶC QUYỀN của CHA MẸ. Đặc quyền là quyền lợi đặc biệt chứ không phải là trách nhiệm đặc biệt. Và vì nếu chúng ta không dạy thì sẽ có người khác dạy con của bạn. Đó là tivi, đó là hàng xóm, đó là ngoài đường và đó có thể là những người đàn ông khác yêu con bạn hơn chính bạn.

    Trẻ em cần gì? Chẳng cần gì ngoài tình yêu và kiến thức. Nơi nào có hai thứ này, con sẽ bò đến. Bạn không cho, con chẳng cần bạn. Bạn phẩy tay vài lần “Ba bận, con đi chơi đi” khi con chạy đến hỏi “Ba ơi, vì sao?” bạn sẽ thấy sau lần thứ tư con chẳng mấy khi chạy đến. Bạn rảnh rỗi hơn rồi đó, đỡ nhức đầu với những câu hỏi vô tận rồi đó vì bạn đang mất con từ từ và khi con đủ lông đủ cánh, chẳng có gì giúp con thấy yêu quý bố ngoài sợi dây máu mủ vô hình.

    Và bạn hãy hình dung xem, 1 - 2 năm nhà trẻ, 3 năm mẫu giáo, và 80% lớp 1 đến lớp 3, tức là 3 năm nữa là gần như 8 năm đầu đời bao quanh con, dạy dỗ con là mẹ và các cô giáo. Tìm đâu ra một ông thầy dạy mầm non trên đất nước mình? Các bạn có trả lời được thắc mắc vì sao mà con trai ngày càng nhiều nữ tính hơn không? Những năm đầu đời ai cũng biết là quan trọng, 3 năm đầu đời thông tin đi thẳng vào tiềm thức, còn không qua ý thức để kiểm duyệt thì con thấy ở đâu sự mạnh mẽ, bao dung, bản lĩnh, làm được những điều vĩ đại khi bố cho rằng những năm đầu đời là chuyện của mẹ, chỉ có ăn và ngủ, chơi giỡn, toàn chuyện vặt vãnh, để Mẹ làm là đủ, chơi nựng con một chút giải trí là đủ. Ở ba của các con tôi, thì ngược lại một chút, anh chỉ quan tâm đến chuyện vệ sinh, ăn, tắm rửa và cho rằng trẻ em chỉ cần vậy là đủ. Vậy vẫn dành thời gian cho con, nhưng có chất lượng không?

    20140909083730-4
    Hãy cho con cơ hội được chạm vào tận bên trong sâu thẳm của bố.

    Làm một khảo sát nhỏ trên 100 người với câu hỏi “Bạn biết ơn ai nhất?” tỷ lệ chưa tới 5% biết ơn bố đã nói đầy đủ thực trạng hình ảnh bố trong lòng đa số con trẻ Việt Nam ở nhiều thế hệ.

    Tôi cũng muốn kể thêm một câu chuyện ở một gia đình doanh nhân tôi gặp. Cả hai cô con gái đều béo phì và cô bé 15 tuổi tôi nhìn thấy là cảm giác đau lòng đã dâng lên. Tôi biết cô bé đang có những tổn thương nặng nề về tâm lý bên trong mà biểu hiện ra ngoài là học không vô, béo phì, nụ cười kém tươi tắn. Ngồi trò chuyện với 2 vợ chồng nửa tiếng, tôi thấy sau đó ông bố hằm hằm chỉ thẳng vào mặt con bé “Đồ mất dạy. Tuổi này mà chat chit và ăn nói thô tục” rồi đi tới đi lui hậm hực không thể kiểm soát, bố quay lại, lôi con bé xuống nhà bếp và tôi nghe hàng loạt tiếng chửi thề. Nó hư giống ai? Và những biểu hiện u uất, trầm cảm ở con bé làm cha mẹ có thấu là do ai hay không? Và nếu nó tự tử hay nó bị lạm dụng thì điệp khúc “đồ ngu đần, con gái hư” sẽ được tiếp diễn hay sẽ đối diện với nỗi đau ba đã sai!

    Tôi thường hay nghe các bà mẹ nói, anh ấy không phải là không thương con, rất thương con, rất thích cưng nựng và nhưng rồi lại hay quát nạt thậm chí đánh con… Đó chưa phải là yêu thương, yêu thương thật sự làm chúng ta đẹp hơn lên. Nhưng tôi thương các ông bố, chúng ta phần lớn đều là sản phẩm của những những quan điểm giáo dục cực đoan, kiểm soát, thiếu kỹ năng và yêu thương có điều kiện. Bản thân các ông bố đang làm bố đã được chuẩn bị kiến thức, chuẩn bị tâm thế cho cuộc sống gia đình? Yêu là Cưới. Cưới là Đẻ. Đẻ là Stress. Vì vậy mà hàng ngày tôi đều nghe đến những sự đổ vỡ của những gia đình trẻ.

    Tôi ngưỡng mộ khi gặp những ông bố xung quanh tôi quan tâm con không phải là chiều chuộng và cưng nựng mà là làm đúng vai trò của ông bố. Dẫn đường đầy hiểu biết, bao dung và mạnh mẽ. Hãy cho con được chạm vào tận bên trong sâu thẳm của bố. Quanh tôi cũng có rất nhiều gia đình tuyệt vời. Sự hiểu biết, khiêm tốn và chung sức vì con mình, trìu mến với mọi trẻ em…. Không hiếm nhưng chưa nhiều và hãy nhân rộng hơn.

    Tình yêu thương, tôn trọng không chỉ xây dựng trong vài ngày, vài tháng mà là một hành trình hoàn thiện bản thân mình. Làm cha mẹ không chỉ là việc nuôi con tăng bao nhiêu kg, cao bao nhiêu, đọc bao nhiêu chữ và con mình có vượt trội hơn con người khác không? Làm cha mẹ chỉ là quá trình nhận diện bản thân, hoàn thiện bản thân, dẫn dắt con và cùng nhiều bố mẹ khác xây dựng một cộng đồng những con người ưu tú, tâm và tài toàn vẹn.

    (Theo MASK Online)

    http://vietnamnet.vn/vn/doi-song/196...giat-minh.html
    Muốn trở về giao diện cũ, các bạn bấm vào đây: https://www.webtretho.com/forum/f26/?styleid=50

    Sống là động nhưng lòng luôn bất động
    Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
    Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
    Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Jemai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 2,102 Bài viết

    • 6,524 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    ôi đọc bài này mà nản ông ba mình.
    Nhà mình đang gặp vấn đề với thằng em trai mình. Mình thì cố gắng giải quyết, ba mình thì ko hợp tác.
    Ba mình có 2 quan niệm dạy con phải nói là "ko đụng hàng" luôn á :
    1. Con ko cần dạy, đến tuổi là tự khôn, tự hiểu biết.
    2. 1 thằng con trai hư, lấy cho nó con vợ ngoan là tự khắc nó nên người.
    Nói ra thì bảo mình ăn cháo đá bát, ko coi công ơn ba ra gì... chứ ba dạy mấy chị em mình, đứa nào cũng "nát" hết á.
    Từ hồi lấy chồng đến h, mình đã cố vớt vát được thằng nhỏ, vì nó đi theo mình, còn thằng lớn ở nhà với ba thì mình chịu... Mà ba nhất định ko nhìn ra vấn đề. Mỗi lần mình nói động đến thằng lớn là ba lại lấy thằng nhỏ ra làm ví dụ : "tự dưng nó cũng biết nghĩ"... Mà chẳng đoái hoài gì đến công mình
    Giải thích thì ba ko bao giờ hiểu, vì ba luôn cho mình là con, thì ko có cái gì khôn hơn ba được.
    Mới mấy hôm trước đây thôi. Ba đã ko dạy đc nó, đuổi nó đi, đến nỗi mình phải mò về làm trung gian rồi. Mà mình bày cách, ba còn gạt đi. Bảo mình chỉ cần làm theo yêu cầu của ba, là cắt đứt nó khỏi bạn bè, bạn gái nó, để nó ko còn phương bám víu, thì nó tự khắc quay về bám ba, lúc đó ba sẽ có cách dạy nó Ảo tưởng ghê gớm.
    Theo các bạn thì mình nên làm gì? Cố sống cố chết lao vào giành lại đứa em? Hay là "con ba, ba dạy, con con, con dạy"...
    l58m
    gvUWp7
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ngheO
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 11 năm
    • 5,342 Bài viết

    • 13,213 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Jemai Xem bài viết
    Theo các bạn thì mình nên làm gì? Cố sống cố chết lao vào giành lại đứa em? Hay là "con ba, ba dạy, con con, con dạy"...
    Ba bạn có lẽ theo trường phái rất "triết học" hoặc trường phái "vô học" vì hai trường phái này hành động thì giống nhau mà suy nghĩ thì khác nhau:
    - hành động giống nhau: không dạy gì cả.
    - suy nghĩ khác nhau: kẻ "triết học" suy nghĩ: nó...... là do vũ trụ sinh ra....thông qua mình, nó có cái số của nó, nó khôn thì nó tự học, tự chọn cái đúng mà làm, tôi làm hết cái trách nhiệm vũ trụ giao cho tôi là sinh ra nó, nó thoạt nhìn là con tôi, nhưng thật ra nó là con của vũ trụ, nó không là con tôi thì nó cũng có mặt trên đời thông qua kẻ nào khác thôi....cho nên đâu cần dạy. Điều này phần nào lý giải câu ông bà ta nói: cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Mà đã trời sinh tính thì chịu, ko có dạy gì được, vì non sông dễ đổi mà bản tính khó dời. Dạy là vô ích! Vì vậy mà có kẻ có được ai dạy đâu mà vẫn sáng láng, có kẻ được chăm bẵm, dạy dỗ mà vẫn hư người thì giải thích sao đây?!..........
    Còn kẻ "vô học" thì....biết gì đâu mà dạy?!

    Cho nên "con ba, ba dạy, con con, con dạy"...là chính xác nhất!!!!!!
    Nhưng nếu bạn ko tin theo lý luận "triết học" tôi nói thì coi như bạn dạy hết đi, cứu một mạng người hơn xây chín tháp chùa!
    Nghé Ọ

    “Kẻ biết thì không nói, kẻ nói thì không biết!”
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 132 Bài viết

    • 208 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Jemai Xem bài viết
    ôi đọc bài này mà nản ông ba mình.
    Nhà mình đang gặp vấn đề với thằng em trai mình. Mình thì cố gắng giải quyết, ba mình thì ko hợp tác.
    Ba mình có 2 quan niệm dạy con phải nói là "ko đụng hàng" luôn á :
    1. Con ko cần dạy, đến tuổi là tự khôn, tự hiểu biết.
    2. 1 thằng con trai hư, lấy cho nó con vợ ngoan là tự khắc nó nên người.
    Nói ra thì bảo mình ăn cháo đá bát, ko coi công ơn ba ra gì... chứ ba dạy mấy chị em mình, đứa nào cũng "nát" hết á.
    Từ hồi lấy chồng đến h, mình đã cố vớt vát được thằng nhỏ, vì nó đi theo mình, còn thằng lớn ở nhà với ba thì mình chịu... Mà ba nhất định ko nhìn ra vấn đề. Mỗi lần mình nói động đến thằng lớn là ba lại lấy thằng nhỏ ra làm ví dụ : "tự dưng nó cũng biết nghĩ"... Mà chẳng đoái hoài gì đến công mình
    Giải thích thì ba ko bao giờ hiểu, vì ba luôn cho mình là con, thì ko có cái gì khôn hơn ba được.
    Mới mấy hôm trước đây thôi. Ba đã ko dạy đc nó, đuổi nó đi, đến nỗi mình phải mò về làm trung gian rồi. Mà mình bày cách, ba còn gạt đi. Bảo mình chỉ cần làm theo yêu cầu của ba, là cắt đứt nó khỏi bạn bè, bạn gái nó, để nó ko còn phương bám víu, thì nó tự khắc quay về bám ba, lúc đó ba sẽ có cách dạy nó Ảo tưởng ghê gớm.
    Theo các bạn thì mình nên làm gì? Cố sống cố chết lao vào giành lại đứa em? Hay là "con ba, ba dạy, con con, con dạy"...
    Hài bạn cũng ảo tưởng lắm ! Không phải ba bạn không có lý đâu , ba bạn là đàn ông đều đã từng trải qua khoảng thời gian đó rồi biết lúc đó suy nghĩ thế nào ...Không phải bạn chỉ cái này đúng cái này sai rồi hướng em bạn làm theo là nó sẽ như thế đâu ... con người học hỏi nhiều nhất qua môi trường và luôn luôn thay đổi..... dù bạn có cố gắng thế nào cũng không thể đoán trước được con người hay uốn được một người cả....Nếu mà mọi chuyện đơn giản như thế thì thế giới quá là tốt đẹp rồi .
    Mình là zai cũng trải qua vài lần uốn kiểu như cha bạn đó học được rất nhiều điều
    Cốt lõi của giáo dục là chỉ chỗ để nhìn chứ không chỉ cách nhìn .... Hiểu không
    Cơ mà bạn làm mình buồn cười bạn kêu ba bạn dạy chi em bạn nát hết Thế bạn lấy kiến thức đâu ra mà dạy em bạn vậy
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Jemai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 2,102 Bài viết

    • 6,524 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ca3crazyman Xem bài viết
    Hài bạn cũng ảo tưởng lắm ! Không phải ba bạn không có lý đâu , ba bạn là đàn ông đều đã từng trải qua khoảng thời gian đó rồi biết lúc đó suy nghĩ thế nào ...Không phải bạn chỉ cái này đúng cái này sai rồi hướng em bạn làm theo là nó sẽ như thế đâu ... con người học hỏi nhiều nhất qua môi trường và luôn luôn thay đổi..... dù bạn có cố gắng thế nào cũng không thể đoán trước được con người hay uốn được một người cả....Nếu mà mọi chuyện đơn giản như thế thì thế giới quá là tốt đẹp rồi .
    Mình là zai cũng trải qua vài lần uốn kiểu như cha bạn đó học được rất nhiều điều
    Cốt lõi của giáo dục là chỉ chỗ để nhìn chứ không chỉ cách nhìn .... Hiểu không
    Cơ mà bạn làm mình buồn cười bạn kêu ba bạn dạy chi em bạn nát hết Thế bạn lấy kiến thức đâu ra mà dạy em bạn vậy
    Mình cũng đang muốn bm mình đẩy nó ra đường đây. Mà bm cứ nhất định muốn nó về.
    Có ai từng thấy 1 thằng đàn ông gần 30t rồi, ko bằng cấp, ko nghề ngỗng, ko sức khỏe, chưa từng kiếm ra tiền... ăn bám bm, bị bm đuổi đi thì bạn gái chu cấp, bạn gái giận ko chu cấp nữa thì lại quay lại đục đẽo bm lấy tiền đi tiếp...
    Thằng em nhỏ của mình, cũng may là ko được cưng bằng thằng anh, nên sau 3-4 năm bị vứt lay vứt lóc ngoài đường thì h nó lại nên người.
    l58m
    gvUWp7
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Jemai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 2,102 Bài viết

    • 6,524 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ngheO Xem bài viết
    Ba bạn có lẽ theo trường phái rất "triết học" hoặc trường phái "vô học" vì hai trường phái này hành động thì giống nhau mà suy nghĩ thì khác nhau:
    - hành động giống nhau: không dạy gì cả.
    - suy nghĩ khác nhau: kẻ "triết học" suy nghĩ: nó...... là do vũ trụ sinh ra....thông qua mình, nó có cái số của nó, nó khôn thì nó tự học, tự chọn cái đúng mà làm, tôi làm hết cái trách nhiệm vũ trụ giao cho tôi là sinh ra nó, nó thoạt nhìn là con tôi, nhưng thật ra nó là con của vũ trụ, nó không là con tôi thì nó cũng có mặt trên đời thông qua kẻ nào khác thôi....cho nên đâu cần dạy. Điều này phần nào lý giải câu ông bà ta nói: cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Mà đã trời sinh tính thì chịu, ko có dạy gì được, vì non sông dễ đổi mà bản tính khó dời. Dạy là vô ích! Vì vậy mà có kẻ có được ai dạy đâu mà vẫn sáng láng, có kẻ được chăm bẵm, dạy dỗ mà vẫn hư người thì giải thích sao đây?!..........
    Còn kẻ "vô học" thì....biết gì đâu mà dạy?!

    Cho nên "con ba, ba dạy, con con, con dạy"...là chính xác nhất!!!!!!
    Nhưng nếu bạn ko tin theo lý luận "triết học" tôi nói thì coi như bạn dạy hết đi, cứu một mạng người hơn xây chín tháp chùa!
    ba mình vô cùng triết lý bạn ạ. Toàn trích lời thánh nhân, rồi sửa nghĩa theo ý thích của mình @_@
    Ba mình thì suốt ngày giảng, giảng đến độ con nó chai lỳ cả. Mà chẳng có hành động gì cụ thể. Bao nhiêu năm nay, mình thấy hành động đáng kể nhất của ba là đã đuổi nó đi khi nó vượt quá sức chịu đựng của ba. Nhưng rồi sao... khi nó quay về xin tiền... ba lại cho nó @@
    Còn má mình thì nhắc tới còn nản hơn.
    Còn triết lý dạy con của mình cũng ảnh hưởng từ ba rất nhiều... đó là mình làm ngược lại ba, mình nói ít, làm nhiều.
    Đứa em trai nhỏ của mình, mình chẳng dạy nó phải làm gì hết, mà chỉ đứng đàng sau nó, theo dõi, sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng giúp đỡ khi nó yêu cầu, nếu nó ko yêu cầu, nhưng mình cảm thấy buộc phải can thiệp thì mình thường chọn cách can thiệp ko để nó biết.
    l58m
    gvUWp7
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ngheO
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 11 năm
    • 5,342 Bài viết

    • 13,213 Được cảm ơn

    #8
    Dạy người quả là rất khó. Bản thân mình phải làm gương, có phương pháp, có trình độ.......nhưng điều đó đâu dễ ai cũng đạt được. Nên thôi, mình làm bạn con, đừng làm cha mẹ nó mà nó ghét, chỉ bảo thân tình tới đâu hay tới đấy. Đời nó ko nghe nó khổ thì âu cái số nó vậy!!!! Biết làm sao?!
    Nghé Ọ

    “Kẻ biết thì không nói, kẻ nói thì không biết!”
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 348 Bài viết

    • 1,136 Được cảm ơn

    #9
    Gia đình mình đông con, cha mất sớm, một mình mẹ mình cán đáng hết từ kinh tế tới dạy dỗ con cái. Bà chỉ dạy chị em mình những điều cơ bản của cuộc sống, không trộm cắp, tù tội, đứa lớn chăm sóc đứa nhỏ, chị em bảo ban nhau. Rồi sau này lớn lên, ra xã hội, chị em mỗi người cũng hình thành tính cách khác nhau, nhưng chung quy vẫn là người tử tế.

    Nên, cha mẹ mẫu mực hướng con cái tới điều tích cực, còn sự nhận thức của bản thân con người mới là điều quan trọng. Có dạy dỗ đến mấy, mà bản thân đứa con không tự nhận thức được thì dạy cũng bằng thừa!

    Nhắn nhủ các bạn gái khi sắp kết hôn, lựa chọn không chỉ là người chồng cho mình mà còn là người cha của những đứa con của mình. Chồng thì sao cũng được nhưng muốn làm cha tốt thì không phải dễ!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Jemai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 2,102 Bài viết

    • 6,524 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mainhatle Xem bài viết
    Gia đình mình đông con, cha mất sớm, một mình mẹ mình cán đáng hết từ kinh tế tới dạy dỗ con cái. Bà chỉ dạy chị em mình những điều cơ bản của cuộc sống, không trộm cắp, tù tội, đứa lớn chăm sóc đứa nhỏ, chị em bảo ban nhau. Rồi sau này lớn lên, ra xã hội, chị em mỗi người cũng hình thành tính cách khác nhau, nhưng chung quy vẫn là người tử tế.

    Nên, cha mẹ mẫu mực hướng con cái tới điều tích cực, còn sự nhận thức của bản thân con người mới là điều quan trọng. Có dạy dỗ đến mấy, mà bản thân đứa con không tự nhận thức được thì dạy cũng bằng thừa!

    Nhắn nhủ các bạn gái khi sắp kết hôn, lựa chọn không chỉ là người chồng cho mình mà còn là người cha của những đứa con của mình. Chồng thì sao cũng được nhưng muốn làm cha tốt thì không phải dễ!
    cái kỹ năng "tự nhận thức" này cũng phải được cha mẹ rèn thì mới có, hoặc nếu ko rèn thì chỉ may mắn được đời dạy cho thôi.
    Có một vài cha mẹ thương con, nhưng thương ko đúng cách, nên con cái thường nhận thức lệch lạc, hoặc ko có khả năng này... ví dụ như loại cha mẹ cực đoan, hoặc loại áp đặt...
    Muốn rèn cho con khả năng tự nhận thức, tự phân biệt đúng sai thì phải siêng giải thích cho con hiểu từng hành động, từng quyết định của mình từ nhỏ. Tránh cái kiểu "con còn nhỏ ko hiểu đâu, cứ nghe theo bm là đủ, bm ko bao giờ chỉ bậy cho con"
    l58m
    gvUWp7
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)