Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Kinh nghiệm ứng xử với môi trường của một bà nội trợ Nhật Bản

  • 1 Lượt chia sẻ
  • 1.12K Lượt đọc
  • 3 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của pa_ma_Mun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,920 Bài viết

    • 1,585 Được cảm ơn

    #1
    Kinh nghiệm ứng xử với môi trường của một bà nội trợ Nhật Bản:

    Kéo dài vòng đời đồ vật
    ImageView
    Dầu sau khi chiên vẫn có thể dùng lại. Tôi thường đựng dầu đã chiên một lần trong hũ chứa đặc biệt ngăn ánh sáng - Ảnh do bà Kikuko Henmi cung cấp

    TT - Kikuko Henmi là thông dịch viên tiếng Anh người Nhật. Chị đã viết bài này gửi Tuổi Trẻ để chia sẻ những kinh nghiệm bảo vệ môi trường từ một bà nội trợ ở xứ sở hoa anh đào.

    Tôi sống ở tỉnh Shiga, nằm về phía tây của Nhật Bản. Có lẽ vì Shiga có một cái hồ lớn là hồ Biwa, chiếm đến 1/6 diện tích tỉnh, nên người dân rất nhạy trước vấn đề ô nhiễm nguồn nước. Các học sinh tiểu học, theo yêu cầu môn học, thường đến tham quan nhà máy lọc nước hoặc đến thăm con suối, hồ nước gần nhà. Rồi kiểm tra chất lượng nước ở nhiều điểm để xem sự khác nhau và xem chúng ảnh hưởng đến cuộc sống ra sao.

    Còn nói về môi trường, tại Tokyo, với khẩu hiệu “Chấm dứt thời gian để không”, các chuyến xe buýt công cộng được cải tạo để động cơ tự động tắt máy nếu dừng chờ đèn đỏ quá lâu. Như các bạn biết, khí thải từ xe cộ gây ô nhiễm không khí. Ngoài ra, biện pháp này còn giúp tiết kiệm xăng. Bản thân tôi cũng thường làm như thế (tắt máy xe) khi bị kẹt xe. Nó tốt cho túi tiền của tôi lẫn môi trường.

    Dùng giẻ xử lý vết dầu mỡ
    Người Nhật rất thích ăn những món tẩm bột chiên trong chảo ngập dầu như Tempura hoặc Ton-katsu. Dầu sau khi chiên vẫn có thể dùng lại. Tôi thường đựng dầu đã chiên một lần trong hũ chứa đặc biệt ngăn ánh sáng, vì ánh sáng sẽ làm giảm chất lượng dầu. Sau vài lần sử dụng, dầu ngả sang màu nâu. Chúng tôi được khuyên không đổ dầu ăn vào bồn rửa chén. Bạn có biết giải pháp là gì không? Tôi đổ dầu không dùng nữa vào một hộp sữa bằng giấy rồi để vào một góc.

    Trong nhà có áo thun cũ, khăn hoặc drap giường cũ, tôi thường cắt chúng thành những mảnh vải vừa tay để lau dầu mỡ trên chén đĩa trước khi rửa. Cách này sẽ giúp giảm lượng nước rửa chén vốn gây gánh nặng về dung tích cho các nhà máy xử lý nước thải nằm ở đầu cuối của đường ống dẫn nước, nơi nước sau khi xử lý sẽ được tháo vào hồ Biwa. Nhiều thành phố khác còn áp dụng cách thu gom dầu ăn đã qua sử dụng ở các hộ gia đình để làm xà phòng. Tôi cũng dùng loại giẻ này để lau chùi bồn vệ sinh rồi bỏ giỏ rác mà không cần chà rửa bằng nước.
    "Tôi nghĩ mỗi người đều có trách nhiệm bảo vệ Trái đất mà ta đang sống trên nó, và nếu có thể, cải thiện nó thành một nơi tốt hơn của ngày hôm qua"
    Trở lại phần đã kể ở trên, sau khi đựng dầu ăn không dùng nữa trong hộp giấy, tôi cho vào đó những mảnh giẻ lau, khăn giấy mà con trai tôi lau miệng... cho đến khi dầu được thấm hết. Sau đó tôi đóng miệng hộp, cho vào một bao nilông rồi bỏ vào thùng rác dành cho loại rác đốt được. Ngoài ra, tôi còn dùng lá trà xanh để tẩy vết dầu mỡ trên bếp gas. Cách này làm cho bếp sáng bóng mà không cần dùng đến nước lau chùi gì đặc biệt, ngoài ra nó còn để lại hương thơm dễ chịu.

    Phân loại rác thải
    Chuyện thu gom rác ở Nhật Bản cũng có nhiều điều vui để kể. Càng ngày những cách phân loại và thu gom rác càng trở nên phức tạp tới nỗi tôi không nhớ nổi lịch thu gom rác, phải viết vào giấy dán lên tủ lạnh. Hiện nay ở thành phố của tôi, rác thải được phân thành chín loại khác nhau. Trong đó, có sáu loại được gọi là “rác thải tài nguyên”. Chúng gồm chai thủy tinh, vỏ lon, chai nhựa, bao nilông sạch và hộp đựng thực phẩm, hộp sữa và pin, rác thải cồng kềnh như máy hút bụi, đồ gia dụng... Bốn loại rác đầu tiên được thu gom hai lần một tháng.

    Không chỉ thành phố của tôi mà nhiều thành phố khác đang vật lộn để giảm lượng rác xử lý. Tôi thường xuyên đem cho siêu thị những khay mút đựng trái cây mua ở siêu thị hoặc hộp sữa bằng giấy để họ dùng lại hoặc tái chế.

    Ba chữ “R”
    Người ta nói rằng tái chế chỉ thật sự thành công khi các sản phẩm làm ra từ vật liệu tái chế được sử dụng. Tôi tuyệt đối chỉ dùng giấy vệ sinh làm từ giấy tái chế. Nó không mềm lắm nhưng một cuộn giấy dài gấp ba lần bình thường, như vậy chúng tôi không cần thay liên tục. Còn giấy báo thì được cộng đồng thu mua rồi bán ve chai. Tiền thu được quyên góp cho các trường học ở địa phương.

    Ba chữ “R” quan trọng trong việc bảo vệ môi trường là giảm tiêu dùng (reduce), dùng lại (reuse) và tái chế (recycle). Một ví dụ tiêu biểu về “giảm tiêu dùng” mà nhà tôi đang thực hiện là tắt đèn khi ra khỏi phòng và rút dây điện những thiết bị không dùng đến. Chúng tôi “tái chế” và “dùng lại” nhiều nhất là giấy. Giấy đã xài một mặt, giấy làm bài kiểm tra của các con, tờ rơi...đều được dùng lại cho các mục đích khác. Thỉnh thoảng, tôi đem những món đồ còn dùng được nhưng gia đình tôi không cần nữa đến cho “cửa hàng tái chế”. Chúng tôi, cũng như nhiều người Nhật Bản, đều có tinh thần “motta-nai” (chống lãng phí). Kéo dài vòng đời của các đồ vật cũng là một cách chống lãng phí vậy.

    Tôi nghĩ mỗi người đều có trách nhiệm bảo vệ Trái đất mà ta đang sống trên nó, và nếu có thể, cải thiện nó thành một nơi tốt hơn của ngày hôm qua. Đôi khi việc sống thân thiện với môi trường cũng gây nhiều điều bất tiện. Nhưng một khi đã nhận ra những cách thức tốt hơn, hiệu quả hơn thì thực hiện chúng không còn khó khăn nữa.
    THANH TRÚC dịch

    ===
    Phải chi VN mình ai cũng có ý thức tiết kiệm được như vậy thì hay quá. Nhưng quả thật là quá khó để thay đổi những thói quen cố hữu của mình (như việc tắt đèn, rút phích cắm các vật dụng điện khi ko dùng tới ấy :Sad. Thêm nữa việc phân loại và xử lý rác ở Vn mình thật cứ như bắt cóc bỏ đĩa. Thay vì làm từ gốc thì lại cứ adua phong trào. Bỏ bao nhiêu tiền thí điểm phân loại rác từ nguồn mà lại ko có điểm xử lý riêng biệt. Thành ra phân cho đã rồi ra xe rác cũng gộp lại làm 1 đem đi chôn hết. Mèo lại hoàn mèo. Thật chán ko thể tả :Sigh:

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 917 Bài viết

    • 191 Được cảm ơn

    #2
    cảm ơn bạn đã trích dẫn bài báo hay. nhưng việc thực hiện ở ta thì bạn cũng đã biêt rồi đấy. Phải xây dựng được ý thức về môi trường mới mong thực hiện được những việc như nhân vật trong bài báo. Còn việc tắt đèn thì cũng đơn giản thôi nhưng nếu k có ý thức thì cũng k thực hiện được. Việc này thì bao thế hệ nhà tớ đã & đang làm, các con & cháu nhỏ của tớ cũng biết thực hiện, dường như đó là cái nếp của gia đình. Quan trọng ở chỗ ng lớn ý thức, dạy cho trẻ ý thức. Nói đến đây tớ nhớ 1 đến 1 chuyện tớ từng chứng kiến trên đường đi. 1 ông bố đón con tan học. trên xe máy còn có cái cặp táp của bố - xem chừng bố cũng là công nhân viên chức. Khi bố đang chở con, đứa bé ngồi sau xe uống xong hộp sữa giấy đưa cho bố, bố nhanh tay cầm lấy hộp giấy & quẳng ngay xuống đường phố trước sự chứng kiến của bé con & của bao người đi đường. Tớ rất ngạc nhiên và nghiệm ra rằng đấy là lý do tại sao trẻ con k ý thức được về môi trường.
    Tôi đâu dám thốt lời khen Huế đẹp.
    Bởi trước tôi bao thi sĩ nói rồi.
    Thư màu tím sông Hương chiều khép nép.
    Trăng đêm rằm Vỹ Dạ nói dùm tôi ... :Rose:
    • 1,171 Bài viết

    • 796 Được cảm ơn

    #3
    Đây là một bài rất hay để chúng ta học được từ họ rất nhiều. Cách đây chỉ khoảng 20 năm, tình hình rác thải ở Nhật Bản cũng là một vấn đề bức xúc. Nhưng khi Chính phủ Nhật Bản đưa ra những chính sách và chế tài hợp lý, người dân Nhật đã đồng lòng cùng với Chính phủ thực hiện một cách nghiêm túc có hệ thống để bảo vệ môi trường sống của họ. Nước Nhật họ phát triển trước ta đến 70 năm, vậy nên những vấn đề về môi trường mà chúng ta đang vấp phải thì họ cũng đã từng trải qua. Những bài học đắt giá mà họ phải trả đã khiến họ có cách nhìn nhận về việc bảo vệ môi trường một cách đúng đắn. Và họ cũng đang rất tích cực giúp chúng ta cũng như các nước đang phát triển trên thế giới rất nhiều trong lĩnh vực bảo vệ môi trường sống thông qua rất nhiều các dự án. Nhưng vấn đề là cách chúng ta tiếp nhận và áp dụng các công nghệ của họ ra sao? Công cuộc bảo vệ môi trường sống không thể ngày một ngày hai mà làm ngay được. Chúng ta cần thời gian để thay đổi dần dần và đặc biệt là cần những người lãnh đạo quản lý giỏi. Hope so:Smiling:
    • Avatar của one
    • one
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 15 năm
    • 309 Bài viết

    • 121 Được cảm ơn

    #4
    Ôi, em thấy em chả khác gì người Nhật.
    Phải lấy người như anh và đồng bọn
    https://tranthutrang.net