Khoảng cách giữa những người phụ nữ

Khoảng cách giữa những người phụ nữ không phải ở chỗ họ giàu hay nghèo mà còn ở chỗ họ có cơ hội để sống cho riêng mình hay không?

1. Chị Ba (tên các nhân vật đề cập trong bài được tạm gọi theo ngôn thứ gia đình) vẫn là một người nghèo, dù mỗi ngày ngồi trên lề đường bán các loại tất chân và găng tay, chị kiếm được trên dưới 100.000 đồng? Cứ nhìn chị sẽ thấy. Dù chiếc nón lá lúc nào cũng ngự trên đầu nhưng gương mặt chị vẫn đen sạm vì ngồi suốt ngày dưới hàng hiên của một cửa hàng bán... vàng bạc đá quý. Thế nhưng, chị vẫn không quên mình là phụ nữ, áo lúc nào cũng dài tay, lại còn lớp trong lớp ngoài, chân lúc nào cũng đi tất dù chị quanh năm vẫn mang dép kẹp.



Trong những câu chuyện không đầu không đuôi của chị mỗi lần tôi ghé đến mua hàng, tôi thấy chị đặt niềm tin tuyệt đối vào "số trời”: mỗi người có số sướng khổ khác nhau. Nhưng chị lại cũng tin rằng nếu mình ăn ở hiền lành, nhân hậu, thế nào trời cũng ngó lại giúp mình bớt khổ. Niềm tin đó làm chị vui sống. Chồng bỏ theo vợ nhỏ khi hai đứa con còn nhỏ dại, chị chưa kịp lấy lại thăng bằng thì "bà nhỏ" lại đem hai đứa con "cho chị” (vì cha của nó lại đi theo người đàn bà khác) rồi biến mất. Chị vừa nuôi con mình, vừa nuôi con riêng của chồng năm mẹ con sống chen chúc trong ngôi nhà liêu xiêu của mẹ chị. Thoắt đã mười mấy năm. Giờ thì đứa con gái lớn đã ra đường phụ buôn bán với chị, mấy đứa nhỏ còn lại đang đi học. Mỗi ngày ngồi ở lề đường, nhìn những phụ nữ khác ra vào mua sắm nữ trang, tôi hỏi chị có buồn không, chị lắc đầu: "Thì giờ đâu mà buồn? Chỉ buồn nhất khi có chiến dịch dẹp lòng lề đường, hai mẹ con phải bán chui, khổ lắm!".



2. Không vất vả ngoài đường như chị Ba, Tư và Út là hai người con gái khá xinh, có cửa hàng bán đồ lót trên một con đường nhỏ ở Q.1 (TP Hồ Chí Minh). Tư trông cứng cỏi, mạnh mẽ . Út yểu điệu thục nữ. Trừ vài ngày tết cổ truyền, ngày nào họ cũng mở cửa hàng kể cả chủ nhật và ngày lễ. Hỏi sao không đi chơi? Cả hai chỉ cười. Thỉnh thoảng ở cửa hàng có sự xuất hiện của hai đứa nhỏ - cháu gọi Tư và Út bằng cô ruột. Nhiều năm mua hàng rồi trở thành thân, tôi hỏi út: "Sao hai chị em không lấy chồng?". Út nói thật: "Hai đứa lấy chồng rồi ai nuôi hai đứa nhỏ, nuôi ông bà già và một thằng em... khờ"?.



Ra vậy. Gánh nặng phải chăm lo cho những người thân đang oằn lên vai họ. Không còn sự lựa chọn nào khác, cả hai chị em đành... quên nghĩ đến chuyện riêng. Nhiều năm buôn bán siêng năng, lại tằn tiện, họ tích được số vốn kha khá đủ để mua lại cửa hàng đang thuê. Họ không nghèo, nhưng giàu thì... vẫn còn xa, bởi buôn bán ngày càng bị cạnh tranh, mức lời ngày càng thấp, còn hai đứa nhỏ thì... vẫn chưa qua hết tiểu học! Không bị nỗi ám ảnh phải kiếm tiền như chị Ba, nhưng Tư và Út vẫn không có được sự thanh thản để lo cho bản thân mình...



3. Một lần, tại Diamond (Lê Duẩn, Q. I) - một TTTM được coi là sang trọng nhất thành phố, có chương trình khuyến mãi bốc thăm trúng thưởng. Điều kiện là cứ mua 300.000 đồng sẽ được một trái banh trong đó có một lá thăm may mắn. Một phụ nữ ngoài 40 tuổi dắt theo một đứa con trai khoảng mười mấy tuổi bước tới đưa các hóa đơn tính tiền để đổi banh. Tôi không thể tin vào mắt mình khi thấy nhân viên phụ trách đổ ra cho chị gần 40 trái banh may mắn! Thật ra, cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên vì ở đây bạn không thể mua được một cái bóp đầm với giá dưới 100USD.



Có lần hỏi giá một chiếc áo, tôi đã tưởng mình nghe lầm khi người bán nói: "10 triệu đồng!” . Người phụ nữ nào sẽ trở thành chủ nhân của chiếc áo này? Được biết, kỷ lục mua sắm ở đây thuộc về một phụ nữ Việt Nam: 80 triệu đồng/ngày!


Khi nhìn những phụ nữ tay trong tay cùng người yêu hay chồng đến cửa hàng PNJ chọn nữ trang, hay nhìn họ thong dong dạo chơi trong những quầy hàng sang trọng ở Diamond, tôi lại nhớ đến gương mặt đen sạm của chị Ba hoặc vẻ chịu đựng của hai chị em Tư và Út. Cả ba đâu có cơ hội để đến những chỗ này. Khoảng cách giữa những người phụ nữ dường như không phải ở chỗ họ giàu hay nghèo, mà còn ở chỗ... họ có cơ hội để sống cho riêng mình hay không!...

Tin từ nguồn: Nhân dân
http://www.mevacononline.com/?mod=sp...aldetail&id=33