Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Khi phụ nữ không dám dứt tình

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.38K Lượt đọc
  • 9 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của madox1
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 876 Bài viết

    • 245 Được cảm ơn

    #1
    3_1451. Một người vợ đã từng rưng rưng hạnh phúc đến 2 tháng trời chỉ vì một hôm, người chồng vốn thô lỗ cục cằn bỗng nhiên nắm tay chị khi hai người đang cho con đi dạo ngoài công viên. Thế là bao nhiêu uất hận, bao nhiêu đau đớn khi người chồng ấy đi ngoại tình, khi anh ta bỏ mặc chị lúc ốm đau để đi đánh bạc, khi anh ta đánh chị vì “tội” chị bận kiếm tiền, không kịp nấu cơm bỗng đâu tiêu tan hết.

    Chỉ vì một cái nắm tay mà đơn giản, vì hôm ấy đẹp giời, anh ta đang có hứng. Đã hơn một lần, người đàn bà xinh đẹp, giỏi giang buôn bán ấy quyết bỏ lão chồng vô học, thô lỗ, lại vô công rỗi nghề, chỉ biết ăn tàn phá hại và đi cặp bồ. Nhưng rồi, chỉ vì một lời hứa, một lời năn nỉ, một cái nắm tay, chị lại bỏ qua để xây dựng cho mình một ảo tưởng mới, rằng anh ra sẽ sửa chữa, sẽ thay đổi.

    Một động lực duy nhất nhưng vô cùng lớn lao khiến chị không dứt ra được, ấy là anh ta là bố của con chị. Cuộc đời chị cứ tiếp diễn như thế, khóc lóc, quyết chia tay, rồi lại bỏ qua. Cái vòng luẩn quẩn của những người đàn bà như chị không phải là ít.

    2. Cách đây không lâu, nhiều người có mặt tại sân Tòa án nhân dân TP Hà Nội không thể quên được hình ảnh người phụ nữ gày gò ngồi thẫn thờ sau khi kết thúc phiên tòa xử vụ con trai bà đâm chết cha đẻ và cũng là chồng bà. Người đàn bà ấy không còn nước mắt để khóc, chỉ biết ân hận, giá ngày ấy tôi sớm chấm dứt hôn nhân với ông ấy. Thà tôi một mình nuôi con, dù khốn khó thì con tôi cũng thành người chứ đâu đến nỗi xảy ra bi kịch này... Con giết cha, biết bao giờ mới gột rửa được cái tội tày đình ấy. Âm vô cực

    Ấy là cái giới hạn của đàn bà trong cuộc sống gia đình. Đàn ông luôn có một giới hạn, nếu đàn bà phạm phải, mọi chuyện sẽ chấm dứt. 99% đàn ông sẽ bỏ vợ ngay lập tức nếu phát hiện ra vợ ngoại tình. Đàn ông sẽ không ngần ngại bỏ phắt cô vợ vô trách nhiệm hoặc dám hỗn với mẹ anh ta. Đàn ông sẽ đá ngay ra đường một cô vợ ham hố chơi bời mà không biết chăm sóc cho gia đình. Đó là cái giới hạn của đàn ông đối với nửa kia của mình trong cuộc sống gia đình.

    Nếu đàn ông luôn cương quyết và "mạnh tay" thì dường như đàn bà lại ngược lại. Giới hạn của đàn bà nằm ở đâu? Nó dường như luôn được nới rộng, và nhích dần với mỗi "tội lỗi" đàn ông phạm phải. Yêu nhau, giới hạn của đàn bà là anh đừng có lăng nhăng.

    Đến khi lấy nhau, nếu đàn ông trót lăng nhăng một lần, đàn bà sẽ phải tha thứ vì con, vì gia đình. Cái giới hạn cũ đã được nới rộng. Đàn ông đánh vợ, nếu trước kia, sẽ không thể có sự tha thứ. Sau khi lấy nhau, đàn bà sẽ chịu đựng và lý giải rằng, vì anh ấy đang bực, anh ấy bột phát, hoặc vì anh ấy say...

    Cứ như thế, cái giới hạn của đàn bà sẽ lùi dần cùng với sự nhẫn nhịn cho đến lúc, đàn bà tự đánh mất mình, đánh mất bản ngã của mình vì cái giới hạn ấy đã rơi vào vô cực.


    Người đàn bà ấy sống trong mười mấy năm chịu cảnh đánh đập của chồng mỗi khi say xỉn. Hai đứa con, một trai một gái lớn lên và chứng kiến chuyện bố đánh mẹ tàn nhẫn. Tuổi mới lớn, chán cảnh gia đình, hai anh em đều sớm nghiện ngập và nhiễm HIV. Nỗi đau của người mẹ biết trước cái chết của những đứa con khiến bà không chịu đựng một mình.

    Bà mong chồng chia sẻ và cùng gánh vác. Người chồng biết con nghiện ngập và mang bệnh lại càng trở nên cay nghiệt, đánh đập, chửi rủa ba mẹ con suốt ngày. Bà vẫn nhẫn nhịn. Cho đến một hôm, ông ta lao vào đánh vợ, thằng con trai không chịu nổi, chạy lại can, tiện tay cầm cái kéo đâm thẳng vào ngực cha. Bố chết, con vào tù, và trong một tương lai không xa, người đàn bà ấy sẽ mất cả hai đứa con vì căn bệnh AIDS.

    Sự ân hận muộn màng của một người mẹ đã từng nghĩ sự hy sinh và nhẫn nhịn của mình sẽ mang lại cho gia đình một con đường sống. Bà đâu ngờ, sự nhịn nhục ấy đã đẩy các con của mình vào bi kịch không có cơ hội làm một người bình thường, một cơ hội được sống. Hai chữ "giá mà" đến với bà quá muộn...

    3. “Rồi anh ấy sẽ hồi tâm nghĩ lại. Làm sao anh ta có thể bỏ được vợ cái con cột,” đó là hy vọng của chị Trần Hải Ly. Dù hy vọng ấy rất mỏng manh, nhưng vẫn đủ sức níu tay chị lại, không ký tên mình vào tờ đơn xin ly hôn. Ra tòa ly hôn chẳng khác nào chịu thua con nhỏ kia, chẳng lẽ để cho hai kẻ kia tự do lấy nhau hay sao.

    Chị phải để cho con nhỏ kia mãi mãi là kẻ quan hệ bất chính, mãi mãi mang tiếng là đứa giật chồng người khác. Tuy không còn tình yêu của ông chồng, nhưng ít ra, chị cũng giữ được ông trong tờ giấy hôn thú. Những đêm dài thao thức một mình, chị biết ông xã đang êm ấm chăn gối với “con quỷ sứ”, lòng chị nhức nhối vô cùng.

    Phụ nữ thường có quan niệm, sinh ra là phụ nữ thì phải chịu khổ, phải hy sinh, phải nhẫn nhịn. Cái đức hy sinh của người phụ nữ Việt Nam đã được ca ngợi như một biểu tượng thể hiện đặc tính của nét đẹp phụ nữ Việt. Để gia đình hạnh phúc, người phụ nữ luôn phải học chữ "nhẫn". Mọi điều đều đúng. Nhưng hi sinh đến mức độ nào và nhẫn nhịn đến bao nhiêu là đủ thì chẳng có ai có thể dạy.

    Có những người phụ nữ đã hi sinh, nhẫn nhịn cả đời để chịu đựng một ông chồng vũ phu chỉ bởi một lý do, "để cho con nó có bố" hoặc giả là "nếu ly hôn thì sợ con gái không lấy được ai vì mang tiếng sinh ra trong một gia đình có bà mẹ bỏ chồng". Những nỗi sợ ấy đã khiến người phụ nữ mãi mãi chỉ là những đồ vật biết nấu cơm, biết kiếm tiền cho những ông chồng hứng chí lên thì... đạp cho một cái, hoặc cho mày một gậy khi "ông" không vui.

    Âm vô cực

    Ấy là cái giới hạn của đàn bà trong cuộc sống gia đình. Đàn ông luôn có một giới hạn, nếu đàn bà phạm phải, mọi chuyện sẽ chấm dứt. 99% đàn ông sẽ bỏ vợ ngay lập tức nếu phát hiện ra vợ ngoại tình. Đàn ông sẽ không ngần ngại bỏ phắt cô vợ vô trách nhiệm hoặc dám hỗn với mẹ anh ta. Đàn ông sẽ đá ngay ra đường một cô vợ ham hố chơi bời mà không biết chăm sóc cho gia đình. Đó là cái giới hạn của đàn ông đối với nửa kia của mình trong cuộc sống gia đình.

    Nếu đàn ông luôn cương quyết và "mạnh tay" thì dường như đàn bà lại ngược lại. Giới hạn của đàn bà nằm ở đâu? Nó dường như luôn được nới rộng, và nhích dần với mỗi "tội lỗi" đàn ông phạm phải. Yêu nhau, giới hạn của đàn bà là anh đừng có lăng nhăng.

    Đến khi lấy nhau, nếu đàn ông trót lăng nhăng một lần, đàn bà sẽ phải tha thứ vì con, vì gia đình. Cái giới hạn cũ đã được nới rộng. Đàn ông đánh vợ, nếu trước kia, sẽ không thể có sự tha thứ. Sau khi lấy nhau, đàn bà sẽ chịu đựng và lý giải rằng, vì anh ấy đang bực, anh ấy bột phát, hoặc vì anh ấy say...

    Cứ như thế, cái giới hạn của đàn bà sẽ lùi dần cùng với sự nhẫn nhịn cho đến lúc, đàn bà tự đánh mất mình, đánh mất bản ngã của mình vì cái giới hạn ấy đã rơi vào vô cực.

    Ngày mai tôi sẽ bỏ chồng

    1. Anh ta cờ bạc. Ừ, thì tôi cũng chịu được. Đàn ông dù sao cũng phải có cái thú gì chứ, cũng như đàn bà ham sắm sanh quần áo, giày dép. Cũng là tiêu tiền cả thôi. Chỉ khác chăng là đàn bà bỏ tiền ra còn mang được ngay cái khác về. Còn đàn ông đánh bạc thì đôi khi cũng mang về, còn lại là mang đi. Thôi, tạm thế. Chấp nhận được.

    2. Anh ta vô trách nhiệm. Anh ta chả bao giờ biết con cái uống sữa gì, thích chơi gì. Thậm chí, tôi đẻ anh ta còn đi nhầm bệnh viện. Còn chuyện tiền lương, anh ta đem cúng bạn bài bạc hết rồi, lấy đâu tiền nuôi con. Một mình tôi phải gánh cả, đủ mọi loại tiền trên đời. Nhưng mà, kể ra thì, đàn ông ngày nay, có mấy người có trách nhiệm.

    Ai chả đi tối ngày, ai chả nhậu nhẹt say sưa. Thôi thì, để cho con nó có người gọi là bố, ít ra tối tối anh ta cũng có mặt ở nhà để bọn trẻ được ra mở cửa. Thôi, thế cũng đành. Nhà dù sao cũng cần có nóc, dù là cái nóc dột.

    3. Anh ta gái gú. Tôi thậm chí không còn thiết ghen nữa. Ghen để làm gì chứ khi mà anh ta còn chả kịp nhớ tên các người tình. Mới đầu tôi cũng cay đắng lắm, cũng định đến để đánh ghen cho anh ta biết tay. Nhưng từ lúc tôi mới chỉ định thôi, thì anh ta đã kịp lướt cả đống cô rồi. Nếu anh ta yêu đương với một người mới sợ, chứ anh ta cặp cả thúng thế này thì không chấp. Được cái, chồng tôi đi đâu cũng huênh hoang, đời anh ta chỉ có một vợ. Thôi, thế hóa ra anh ta cũng còn có tí lễ nghĩa. Tạm chấp nhận.

    Vậy tôi lấy lý do gì để bỏ chồng nhỉ? Dạ thưa, vì nếu anh ta chỉ có một trong những "đức tính quý báu" này thì tôi có thể chấp nhận được, chứ anh ta lại ôm hết cả cái xấu của thiên hạ cho riêng mình thế này thì ôi thôi, tôi chả thể chịu nổi.
    Và thế là tôi sẽ bỏ chồng.

    Trong khi cả thế giới người ta sống với mô hình gia đình đơn thân từ hàng chục năm nay thì tôi việc gì phải lần lữa nhỉ?

    Từ ngày mai, tôi không còn phải ngóng chồng mỗi khi anh ta về muộn và tức anh ách mỗi lần thấy bị thâm hụt một khoản tiền trong ví vì anh ta lén móc đi đánh bạc.
    Từ mai tôi không phải lục di động để kiểm tra đột xuất xem anh ta có “tỉnh tò” với cô nào đó hay không. Tôi sẽ chỉ phải trả tiền điện thoại với cái list ngắn ngủi do chính tôi gọi.

    Tôi có hai đứa con ngoan để làm "vốn". Thậm chí, đến bây giờ ngồi nghĩ, tôi còn ngạc nhiên không biết từ trước đến nay, mình cần chồng để làm gì?

    Anh ta không biết cái vòi nước hỏng phải vặn ở chỗ nào để tháo ra mà sửa. Anh ta chưa bao giờ đưa tôi đi làm mỗi sáng hoặc đưa con đi học vì giờ ấy anh ta còn bận ngủ. Nếu ngồi kể tội chồng, có lẽ tôi cần hẳn 3 ngày.

    Ngày mai, sẽ chấm dứt tất cả những bực tức, những đau khổ, những dằn vặt. Ngày mai, tôi sẽ hân hoan bỏ chồng.





    Chung Nhi - Phước Chung
    Copy từ http://www.dep.com.vn/modules.php?na...ticle&sid=2127



  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 49 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #2
    rất hay nhung chỉ đoạn cuối là hay thôi.tu do muon nam
    • 146 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #3
    .....cùng với sự nhẫn nhịn cho đến lúc, đàn bà tự đánh mất mình, đánh mất bản ngã của mình vì cái giới hạn ấy đã rơi vào vô cực.
    Đàn bà là thế..........
    • Avatar của hachu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 502 Bài viết

    • 90 Được cảm ơn

    #4
    Haizzzzzzz!
    • Avatar của ducninh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 107 Bài viết

    • 60 Được cảm ơn

    #5
    Hehehe... con hư tại mẹ, chồng hư đốn chắc cũng tại vợ mà ra... :Laughing:
    :cool:
    • 2,625 Bài viết

    • 1,192 Được cảm ơn

    #6
    Câu cuối là hay nhất
    Closed !
    • Avatar của madox1
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 876 Bài viết

    • 245 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ducninh Xem bài viết
    Hehehe... con hư tại mẹ, chồng hư đốn chắc cũng tại vợ mà ra... :Laughing:
    thế vợ hư thì tại ai? :Nottalkin:
    • Avatar của ducninh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 107 Bài viết

    • 60 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi madox1 Xem bài viết
    thế vợ hư thì tại ai? :Nottalkin:
    Thì tại chồng bác ạ :Worried:
    :cool:
    • 26 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #9
    Hy vọng sau khi đọc bài báo này, sẽ có nhiều người thức tỉnh hơn, sẽ không còn những topic tâm sự làm thế nào để giữ chồng??? Các mẹ ơi, hãy sống vì bản thân mình trước, chồng chỉ là hương hoa cho cuộc đời thêm vui thôi :Laughing::Laughing::Laughing:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của madox1
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 876 Bài viết

    • 245 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi heomoi_2007 Xem bài viết
    Hy vọng sau khi đọc bài báo này, sẽ có nhiều người thức tỉnh hơn, sẽ không còn những topic tâm sự làm thế nào để giữ chồng??? Các mẹ ơi, hãy sống vì bản thân mình trước, chồng chỉ là hương hoa cho cuộc đời thêm vui thôi :Laughing::Laughing::Laughing:
    thấy cũng có lí nhỉ