Hiện tượng Donald Trump

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 7.5M Lượt đọc
  • 10.9K Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của milkchoco
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,031 Bài viết

    • 3,217 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    Thành viên tích cực 2016
    #10841
    Thuế Cộng Hoà: thị trường nhà đất Vùng Vịnh thêm khốn đốn
    November 21, 2017
    Share on Facebook Tweet on Twitter


    Thị trường nhà đất Vùng Vịnh Bay Area thu lợi nhuận từ việc mua đi bán lại. Photo Credit: The Mercury News



    Mercury News – Thị trường nhà đất Vùng Vịnh Bay Area thu lợi nhuận từ việc mua đi bán lại, nay có thể sẽ phải đối mặt với những khoản thuế mới từ kế hoạch cải tổ thuế của Đảng Cộng Hoà.


    Theo một nghiên cứu mới, bán nhà khi chưa trú ngụ đủ 5 năm tại khu vực này sẽ bị phạt theo những quy định trong dự luật thuế cải tổ thuế, dù thị trường bất động sản ở nơi đây thuộc loại đắt đỏ nhất nước.


    Các nhà phân tích lo ngại các quy định mới sẽ khuyến khích chủ nhà ở Bay Area án binh bất động, làm nguồn cung nhà ở trở nên khan hiếm hơn tình trạng không mấy khả quan hiện tại. Theo mức trung bình thì bán nhà khi chưa trú ngụ đủ 5 năm sẽ phải trả thuế lợi tức tăng vốn lên đến 75,000 Mỹ kim tại những khu vực đắt đỏ.


    Thị trường nhà đất Vùng Vịnh Bay Area thu lợi nhuận từ việc mua đi bán lại. Photo Credit: The Mercury News


    Skylar Olsen, nhà kinh tế học lâu năm của công ty bất động sản Zillow cho biết: “Đó là một khoản tiền lớn và người ta sẽ cảm thấy ái ngại.”


    Các đề xuất cải tổ thuế ở cả hai Viện sẽ tăng khoản thời gian mà chủ nhà phải giữ sở hữu ngôi nhà trước khi bán mà không bị phạt. Mức thuế phạt này sẽ đánh thẳng vào khoản lợi nhuận khi bán nhà, không kể những chi phí giao dịch khác.


    Hiện nay, người bán nhà có thể tránh mức thuế lên đến 500,000 Mỹ kim nếu họ trú ngụ tại ngôi nhà đó 2 năm trong vòng 5 năm gần nhất. Theo đề xuất của Thượng và Hạ Viện, chủ sở hữu bán ngôi nhà trước khi họ trú ngụ tại đó 5 năm trong vòng 8 năm gần nhất sẽ phải đóng khoản thuế liên bang trên 500,000 Mỹ kim lợi nhuận đầu tiên.


    Những khu vực đắt đỏ như Thung Lũng Silicon sẽ gặp khốn đốn nếu đề xuất này trở thành luật.


    Ngành công nghiệp bất động sản tiểu bang California cũng tập hợp những phần khác trong đề xuất có thể gây bất lợi cho các chủ nhà ở đây.


    Kế hoạch cải tổ thuế sẽ làm mức khấu trừ lãi suất thế chấp giảm đáng kể, chỉ còn 500,000 Mỹ kim thay vì 1 triệu Mỹ kim như trước đây. Mức trần của khấu trừ thuế tài sản là 10,000 Mỹ kim, thấp hơn mức thuế hằng năm của người dân Vùng Vịnh.


    Phiên bản mới được trình lên Thượng Viện sẽ loại bỏ mức khấu trừ thuế bất động sản tiểu bang và địa phương, nhưng sẽ giữ khoản khấu trừ lãi suất thế chấp cao hơn cho các khoản vay mới.


    Hạ viện đã thông qua dự luật cải tổ thuế, nhưng phiên bản của Thượng viện còn đang tranh luận. Một số Thượng Nghị sĩ Đảng Cộng Hoà đã bày tỏ sự lo ngại về những khác biệt giữa hai phiên bản dự luật, và các dự đoán thâm hụt liên bang. Các Đảng viên Dân Chủ đã không ủng hộ cả hai phiên bản dự luật.


    Chủ tịch Hiệp hội các Nhà môi giới Quốc gia đã gọi kế hoạch của Hạ viện là “cuộc tấn công toàn diện” về quyền sở hữu nhà.


    Giám đốc Hiệp hội các Nhà môi giới Elizabeth Mendenhall nói rằng: “Nếu dự luật này được ban hành, chủ nhà tầng lớp trung lưu sẽ chứng kiến giá trị nhà của họ giảm. Còn những doanh nghiệp lớn sẽ được hưởng một khoản cắt giảm thuế kếch xù. Tức là chủ sở hữu nhà đất Mỹ sẽ phải trả cho những khoản cắt giảm thuế cho doanh nghiệp bằng chính khoản vay nhà của họ.”


    Jeff Bell, đại diện của Coldwell Banker ở Cupertino, cho biết việc điều chỉnh này sẽ khiến chủ nhà Vùng Vịnh nản lòng và quyết định không bán nữa, dẫn đến lượng cung khan hiếm và đẩy giá nhà lên cao. Ông nói: “Nó sẽ làm mọi việc khó khăn hơn,”


    Tháng trước, giá trung bình một ngôi nhà gia đình ở Vùng Vịnh là 768,000 Mỹ kim, tăng 15% so với năm ngoái.


    Thị trường bất động sản được ưa chuộng ở Vùng Vịnh bao gồm Sunnyvale, Mountain View, San Francisco, Berkeley và Oakland sẽ phải gánh thêm một khoản thuế cho chủ nhà khi họ bán trước khi trú ngụ đủ 5 năm.


    Ví dụ, một chủ nhà Palo Alto bán nhà sau 4 năm sẽ phải đóng thuế tăng gấp bốn lần là 97,200 Mỹ kim, thay vì 22,000 Mỹ kim như trước. Một cư dân San Jose bán ngôi nhà giá trung bình sẽ chịu thuế 23,500 Mỹ kim.


    Ông Bell nói rằng trung bình chủ nhà ở Thung Lũng Silicon trú ngụ từ 7 đến 10 năm, nhưng những yêu cầu công việc có thể khiến họ phải di chuyển nơi ở. Ông nói: “Luôn có những người phải rời đi gấp.”


    Theo công ty Zillow thì những thay đổi này sẽ làm gia tăng đáng kể mức thuế với nhà đất Vùng Vịnh. Sau đây là những ví dụ mức thuế mà chủ nhà phải đóng nếu bán nhà giá trung bình khi chỉ ở 4 năm:


    THÀNH PHỐ MỨC THUẾ
    Palo Alto $75,000
    Sunnyvale $70,287
    Mountain View $69,140
    Redwood City $56,546
    Cupertino $50,839
    San Mateo $49,424
    Santa Clara $ 43,108
    Santa Monica $40,305
    San Francisco $38,113
    Berkeley $35,060


    Nam Phố (Theo Mercury News)
    KHÔNG -- Nguyễn Ánh 9
    U… U… tôi không còn (2 lần) tôi không còn yêu anh nữa !
    U… U… U… tôi không còn (3 lần) tôi không còn yêu anh nữa, nghe không
    **********
    http://www.webtretho.com/forum/f12/hoi-nhung-nguoi-tieu-dung-thong-thai-tang-2-a-2066788/
    https://www.facebook.com/HoitaychayHoNgocHa?ref=profile
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT



    • 275 Bài viết

    • 1,478 Được cảm ơn

    #10842
    Trích dẫn Nguyên văn bởi metnhi Xem bài viết
    Tất cả người đi làm đóng thuế thì đều có lợi. trừ khi bạn ở tóp từ 500k trở lên thì hầu như ko lợi gì vi cả 2 bill vẫn ở mức 38-39%. Giam
    dưới 500k thì có lợi, lợi nhiều nhất ở mức 50k- 200k. vân đươc khâu trừ thuế nhà đất lên đến 10k dân trung lưu thì cũng chỉ co nhà thuế tầm 10k trở xuống.
    Low income and welfare không có lợi vì không đóng thuế hihi, chỉ được lợi child credit tăng từ 1000 lên 1600 or 2000 ( bọn này kiếm khá ở chỗ này nhà nào cũng 1 tiểu đội)

    Giảm thues cho doanh nghiệp thì nhiều công ty sẽ không chuyển nhà máy sang mễ, china..... nữa ( và có khi còn rut 1 số nhà máy về). Vì vậy cho du thu được ít thuế doanh nghiệp, nhưng bù lại công dân Mỹ có việc làm thì sẽ không phải cho welfare, va lại thu được thuế thu nhập cá nhân của những người trước đây thất nghiêp ăn trợ cấp. Đồng thời mấy thằng chủ công ty vẫn bị tính thuế thu nhập cá nhân ở mức 38-39% nên cũng chả chạy đi đâu. Biil thuế này mà 10 năm chỉ tăng nợ lên 1.5 tri là thàng công rồi.
    Thằng Ô nhọ 8 năm nó làm 10 tri kìa và thành tích là lưu danh " tổng thống welfare"
    khi mà số người nhận trợ cấp tăng lên hơn 50 mi
    Over 500k/1m bạn nhầm nhé:
    Với single:
    $500,000 and higher: 39.6% bracket. Only winners
    Lí do win như của married dưới.

    Married:
    • $1,000,000 and higher: 39.6% bracket. Only winners here, because the threshold for the 39.6% rate would be much higher than under current law. Yikes! A tax cut for the “rich.”
    100k thì chỉ nhìn tax rate chưa xem xét các yếu tố khác thì ok.
    Cụ thể hơn các bạn xem link dưới hoặc link marketwatch trang trước.

    Link: https://www.marketwatch.com/story/ho...ers-2017-11-03
    Kiếp sau xin chớ làm người
    Làm cây thông đứng giữa trời mà reo





    Giao diện cũ
    http://www.webtretho.com/forum/f26/?styleid=50
    • Avatar của bewater
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 140 Bài viết

    • 1,275 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #10843
    Vụ thuế thì phức tạp, bàn về 2 vấn đề là deduction/exemption và local tax thôi. Không phải chỉ là tăng gấp đôi standard deduction thì giảm thuế. Mục đích chính là giảm việc không những không đóng vào mà lại còn lấy ra bằng hình thức (additional) child tax credit.

    Số tiền phải đóng thuế cá nhân ở Mỹ là số tiền sau khi trừ deduction và exemption.

    Deduction có 2 loại, standard - trước đây là $12000, nay tăng $24,000 cho một hộ gia đình, hoặc là itemized deduction. Trước đây, những gia đình có nhà thường khai itemized vì tiền mortgage interest và thuế đã quá số standard - tạm tính itemized là $20,000 cho một gia đình trung bình ở nhà khoảng $250,000-$300,000. Những gia đình không có nhà đi thuê thường sẽ khai standard deduction trừ khi có deduction gì đăc biệt lớn (medical expense)- $12,000. Bằng cách gấp đôi standard deduction, những gia đình đi thuê nhà bây giờ có cơ hội deduction giống với các bạn có nhà.

    Còn exemption tính theo đầu người, $4,050 một người. Như vậy một gia đình middle class 2 vợ chồng 2 đứa con, theo bảng thuế cũ, sẽ được miễn thuế cho khoảng $36,200 ($20000 itemized deduction và $16,200 cho exemption). Số tiền còn lại sau khi trừ ra $36,200 này mới phải chịu thuế. Gia đình này còn được child tax credit $2,000 cho 2 trẻ để offset thuế. Tuy nhiên cái child tax credit này là refundable. Nghĩa là nếu số tiền phải chịu thuế $500, thì ngoài việc không phải đóng thuế vẫn được lấy về thêm $1,500. Đấy là nhà 2 con. Các gia đình welfare thì rất nhiều con nên lấy về nhiều hơn số đóng rất nhiều. Chưa tính cái gọi là Earned income tax credit nữa. Các bạn welfare vẫn rủ nhau một năm đi làm vài tháng part time, miễn có tý income để khai thuế, thì cuối năm được lấy thêm rất nhiều. Mùa thuế các phòng thuế vẫn quảng cáo là đi khai thuế có thể lấy thêm up to $12,000.

    Tax bill của bên cộng hoà muốn loại bỏ điều này- muốn là nếu phải chịu thuế $500 thì credit chỉ được áp dụng $500 thôi, nghĩa là cùng lắm không đóng thuế chứ không phải còn lấy thêm về. Vì thế bên cộng hoà đề xuất bỏ exemption, tăng gấp đôi standard deduction vaf tang credit. Như vậy vẫn gia đình trên thì số tiền được miễn thuế chỉ còn $24,000 (thay vì $36,200 như trước đây). Số tiền chịu thuế sẽ nhiều lên khoảng $12,200. Tuy nhiên, việc này được đền bù bằng tăng tax credit (House bill cho mỗi trẻ $1,600 và mỗi người lớn $300. Senate bill cho mỗi trẻ $2,000 và mỗi người lớn $500). Trong trường hợp gia đình như trên sẽ được tăng tax credit là $1800 (house bill) hoặc $3,000 (senate bill). Vì thế gia đình thu nhập trên $40,000 (không tính các loại deduction và credit khác nhé) sẽ phải đóng ít thuế hơn. Một điểm thay đổi nữa trước đây không có là bây giờ nuôi bố mẹ cũng được credit $300/$500 một người.

    Điểm khác biệt ở tax credit là chỉ một phần là refundable nhưng số tiền sau đó (hình như $1000 tiếp theo ở Senate bill) là non-refundable. Nghĩa là các gia đình đi làm part time cho có sẽ không phải đóng thuế nhưng không còn được ăn được nói được gói mang về nhiều như trước.

    Một điểm nữa trong tax bill là không cho thuế nhà đất và thuế tiểu bang vào deduction nữa để giảm thuế liên bang nữa. Lý do các supporters đưa ra là đây là thuế liên bang thì phải giống nhau, không thể mấy người ở tiểu bang đóng it thuế phải subsidize cho mấy người ở tiểu bang nhiều thuế. Bang nào nhiều thuế thì dân phải tự kiến nghị với bang. Mà các bang blue thì bao giờ cũng sưu cao thuế nặng, property tax gấp mấy lần các bang red, nên dân ở tiểu bang xanh sẽ phải đóng nhiều thuế hơn trước kia.


    Các bạn welfare avocate không thích những điều này, nhưng giải thích cho audience không dễ, tập trung vào mấy vụ quấy rối tình dục hút khách hơn.

    Mẹ Libra, chiến trường Alabama thế nào rồi? Em Nelson đáng bị xử không phải chỉ vì ăn vụng mà vì đã ăn vụng còn bôi thức ăn hết ra chân tay mặt mũi yearbook.

    Các tin nóng khác: Flynn nhận tội nói dối FBI - chả biết give up cái gì cho cái deal này, các tay chân của Muller bị moi ra vì liên quan Ủanium One - bản thân Muller cũng liên quan, vụ Roy Moore giờ tên bay đạn lạc sang cả congress lộ ra hush fund, State Department đang bị tấn công, sứ quán chuẩn bị về Jerusalem, chính quyền Obama nghe lén cả Supreme court, Kate case, travel ban được toà tối cao thông qua hoàn toàn phiếu 7-2 etc.. Nhiều quá chả nhớ hết. Chắc đi mua xỉ popcorn.
    Chỉnh sửa lần cuối bởi bewater; 06/12/2017 vào lúc 10:33 PM.
    • Avatar của bewater
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 140 Bài viết

    • 1,275 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #10844
    Vụ miễn thuế khi bán nhà thì thế này: hiện nay nếu nhà ở chính mà đã ở 2 năm trong vòng 5 năm vừa qua thì $500,000 lợi nhuận đầu tiên không phải đóng thuế. Dự luật mới là phải ở 5 năm trong 8 năm vừa qua, chứ không phải 2 năm.

    Luật này đưa ra để giúp các gia đình khi thực sự cần di chuyển chỗ ở tránh phải trả thuế tiền lời khi bán nhà cũ. Tuy nhiên các nhà đầu cơ lợi dụng việc này vì chỉ cần sở hữu 2 năm/căn đầu-5 năm/ những căn tiếp theo- claim nó là primary residence rồi bán, vòng quay đồng tiền nhanh. Dự luật mới làm đầu cơ khó khăn hơn, phải đợi 5/8 năm, vòng quay lâu hơn, và thị trường khó đoán hơn. 1031 exchange cũng phải bona fida hơn. Dự luật mới không ảnh hưởng nhiều đến các gia đình trung bình cần thay đổi chỗ ở, vì người Mỹ trung bình thay đổi chỗ ở 7 năm 1 lần.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 603 Bài viết

    • 5,485 Được cảm ơn

    #10845
    Trích dẫn Nguyên văn bởi joyfultree Xem bài viết
    Mình nói duy nhất có 1 ý là tax cut này chủ yếu là cho doanh nghiệp. Chưa hề nói nó lợi hay có hại.

    Chuyện có lợi hay hay hại mà bạn nói, mình sẽ ko tranh luận vì nói bao nhiêu cũng sẽ ko đi đến đâu. Vì riêng định nghĩa lợi/hại đã là khó rồi nhất là khi tính đến time frame và từng đối tượng riêng lẻ của cái kết quả đó.

    Chỉ có 3 câu hỏi nên được hỏi ở đây là:

    1. tại sao giảm thuế đơn giản thế mà Obama ko làm (đừng nói vì Dem ngu. nên nhớ về bản chất, Dem cũng như Rep thôi, đều phục vụ cho giới tài phiệt Mỹ)

    2. thuế suất ở các thiên đường thuế là 0-5%. Vậy tax xuống 20% có hiệu quả ?

    3. vấn đề offshore phần lớn liên quan đến chi phí và % tax ở các nước công xưởng của thế giới cũng ko cao. Vậy tax xuống 20% có hiệu quả ?

    Vậy thế thôi nhé
    Khi bàn về tax policy thì không bàn về lợi, hại thì chúng mình bàn về cái gì nhỉ? So what's your point? Mình đưa cái link phía trên để các bạn tự kiểm chứng xem nó lợi cho gia đình các bạn hay chỉ lợi cho cho các công ty thôi. Đương nhiên sẽ có một nhóm người bị bất lợi sau tax bill này (nhóm các bạn không đóng tax mà vẫn lấy tax refund thông qua tax credits ấy).

    Mình cũng không muốn tranh luận dài dòng, vì nó không đi tới đâu, hãy để ...vật chất (paycheck) quyết định ý thức vậy Chỉ vài ý ngắn gọn cho các câu hỏi của bạn thế này:

    1. Obama không làm vậy vì đảng Dân chủ muốn phát triển nước Mỹ thông qua toàn cầu hóa, không phải American First. Kết quả: outsourcing jobs, corporates chuyển ra nước ngoài, nợ công tăng. Đường lối kinh tế theo kiểu "đánh thuế người giàu" chia cho người nghèo nghe quen quen phải không? Who gets the incentive to get rich?

    2.Trừ những ai không bao giờ muốn trở lại Mỹ thì không cần chịu 20% tax, cứ ở thiên đường thuế sống lưu vong cả đời. Còn có những người muốn bảo toàn tài sản cho thế hệ sau của họ ở Mỹ thì 20% vẫn chấp nhận được. Mỹ vẫn là một trong các quốc gia an toàn nhất để giữ tài sản về lâu dài.

    3. Chi phí ở các công xưởng thế giới không cao nhưng các bạn nên nhớ là Mỹ vẫn là nơi tiêu thụ nhiều nhất thế giới. Sản xuất nước ngoài nhưng vẫn phải import lại về Mỹ để bán cho dân Mỹ và nếu Trump muốn tăng thuế nhập khẩu thì lúc đó chọn lựa nào có lợi nhuận cao hơn?

    Mình không chắc tax reform này có tác dụng tích cực hay không, nhưng trên thực tế là muốn đánh chết doanh nghiệp thì cứ đè nó ra mà sưu cao thuế nặng như ở 1 nơi nào đó
    • 166 Bài viết

    • 1,578 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #10846
    FrkP7Zs

    Cụ Trump lại drop 1 quả B52 vào "red zone" rồi, phen này xem chừng trật tự đảo lộn hết, dễ gì anh bún chả chịu ngồi yên sau khi đã làm mọi cách "tiến gần đến khối Arab trong suốt 8 năm nhiệm kỳ"

    Thôi thì cầu nguyện cho cụ Trump, hy vọng cơ thể cụ lành lặn trước bọn cuồng tín...

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của matngoc87
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 333 Bài viết

    • 2,015 Được cảm ơn

    #10847
    Trump hôm nay đánh thuế ngu cho cờ sờ VN vì buôn lậu thép của TQ qua Mỹ. Chúa ơi, ngu gì mà ngu dữ. Bắt tay với thằng TQ để lừa Mỹ.

    200-500% thuế với thép VN mà buôn từ TQ. Kiểu này thì có sập tiệm phá sản thôi.

    Cầu trờibác Trump giải quyết luôn hãng thép Formosa.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 576 Bài viết

    • 4,536 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #10848
    Cụ Trump chính thức công nhận Jerusalem là Thủ đô của Isarel ( mặc dù điều này đã đc Quốc Hội Mỹ biểu quyết thông qua từ cách đây mấy chục năm nhưng các Tổng thống trước đều hoãn công nhận- lý do là có khả năng ảnh hưởng đến an ninh quốc gia). Tức là cứ 6 tháng các Tổng thống lại ra quyết định dời lại việc công nhận 1 lần, bản thân Trump cũng đã hoãn lại 1 lần nhưng đến thời hạn 6 tháng tiếp theo ô quyết định công nhận.

    Đây là quả bom luôn, các báo viết là ô Trump đã chính thức khai chiến với 1,5 tỷ tín đồ hồi giáo ( vì Jerusalem là nơi tranh chấp bao lâu nay của Isrel- Do thái và Palestine- hồi giáo). Quả này bác Trump chắc chắn thanh người bị đe dọa nhất trên thế giới rồi, sợ thật mà gia đình bác ấy đông, tiền như nước

    Thế này Ô nhọ ói máu mà chết mất, nó là cái ô tổng thống nhục nhã nhất trên quả đất này. Gây họa chưa đủ trong 8 năm cầm quyền giờ còn vác mặt đi khắp nơi trên thế giới để nói xấu chính quyền hiện tại. Vợ chồng nhà này hãm cả đôi. Nhà Bush còn được bà vợ.

    Các mẹ có hóng vụ xử bác làm bánh từ chối làm bánh cưới cho 2 chàng gay ko ?
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Libra55
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 2 năm
    • 424 Bài viết

    • 4,533 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #10849
    vụ làm bánh 2 chàng guy chưa có xử @mecuabivarongnho ơi, với lại cái vụ Nelson mẹ @bewater nói, cũng ko có tin tức, vụ đó, nhiều người chỗ tui thấy hơi vô lý, vì chuyện bà ta tố Roy dù có hay ko, cũng đã hơn 40 năm, và cũng ko có chứng cứ, sớm ko tố, muộn ko tố, xưa giờ ko tố, lại tố lúc ông ta tranh cử Senato. Nhìn vào ai cũng biết là chuyện này có bàn tay thao túng.

    Vụ Trump tuyên bố Jerusalem là của Israel đúng là rúng động và làm ói máu bọn cá hồi, nhất là nhọ, cứ nghĩ tới cảnh nhọ xám ngắt mặt mày vì tức vụ này, tui khoái ghê ^_^. Trần đời cho tới nay, chưa có ai như nhọ, rời ghế rồi còn nhúng mũi chuyện của chính quyền hiện tại.

    Chỗ tui mấy nay vụ này

    24796258_375022002955025_2861187563149605441_n

    24852593_375021999621692_6447694487578672246_n
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bewater
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 140 Bài viết

    • 1,275 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #10850
    Mẹ Libra vụ em Nelson bị debunk rồi còn gì. Em ấy giơ ra quyển yearbook nói là Roy Moore ký năm em ấy tốt nghiệp trung học. Nhưng chữ ký 2 mầu mực khác nhau (đúng hơn là cùng màu mực nhưng 2 loại mực khác nhau nên khi chụp ảnh bị reflection bị lộ ra), buồn cười nhất là chữ ký 40 năm về trước lại có phần ký nháy của thư ký sau này của Roy Moore (do copy chữ ký từ hồ sơ ly dị, tưởng DA là district attorney là chức vụ của Moore mà không biết DA là Debbie Adams gì đó) etc...Rồi anh trai editor của WaPo là băng đảng buôn thuốc từng bị Moore kết án...Thế nên Moore thoát đẹp giờ lại còn văng miểng sang cái slush fund quốc hội dùng 15 mil tiền thuế của dân trả cho các vụ quấy rối td do các ông nghị gây ra. Đúng là deep state. Al Franklin đang bị mang ra tế chắc để bịt lại dư luận về slush fund này. Các mẹ nhớ ký petition đòi công khai hoá số tiền và người trả/nhận cái fund này nhé - thối quá.

    Vụ Jerusalem nhiều đời tổng thống đã muốn mà không dám động vào ổ kiến lửa. Trump dám chơi. Có sự liên quan không hề nhẹ đến chuyến đi của Trump đến Arab cách đây mấy tháng, đến vụ Aramco sắp lên sàn NYSE, đến vụ hoàng tử Arab bị bắt mới đây, và có thể cả vụ Vegas shooting.

    Vụ business tax thì bên cạnh việc sẽ bưng một số về và ngăn một số ra đi (đương nhiên chả ai đi so 20% với 0% tax heaven, nhưng giống như 2 cửa hàng phở 1 thằng vỉa hè 30 nghìn một bát, một thằng phục vụ tốt nguồn gốc thực phẩm rõ ràng có hoá đơn đỏ ăn bao không đau bụng già 100 nghìn một bat. Giờ thằng 100 giảm xuồng 50 thì sẽ có một bộ phận nhảy từ hang 30 sang hàng 100. Bao nhiêu nhẩy, có đủ offset do hạ giá không thì để mấy nhà kinh tế và tương lai trả lời) thì có thêm vấn đề giảm tax và tăng deduction cho pass-through entity để khuyến khích mô hình này- nghĩa là khuyến khích new, startups, và local business. Cũng khuyến khích các bạn income cao ra mở business để lấy tax rate thấp hơn. Việc thúc đẩy business có lại với việc tax bị hụt không - again, các nhà kinh tế và tương lai trả lời.
    • 680 Bài viết

    • 6,796 Được cảm ơn

    #10851
    Trích dẫn Nguyên văn bởi joyfultree Xem bài viết
    Mình nói duy nhất có 1 ý là tax cut này chủ yếu là cho doanh nghiệp. Chưa hề nói nó lợi hay có hại.

    Chuyện có lợi hay hay hại mà bạn nói, mình sẽ ko tranh luận vì nói bao nhiêu cũng sẽ ko đi đến đâu. Vì riêng định nghĩa lợi/hại đã là khó rồi nhất là khi tính đến time frame và từng đối tượng riêng lẻ của cái kết quả đó.

    Chỉ có 3 câu hỏi nên được hỏi ở đây là:

    1. tại sao giảm thuế đơn giản thế mà Obama ko làm (đừng nói vì Dem ngu. nên nhớ về bản chất, Dem cũng như Rep thôi, đều phục vụ cho giới tài phiệt Mỹ)

    2. thuế suất ở các thiên đường thuế là 0-5%. Vậy tax xuống 20% có hiệu quả ?

    3. vấn đề offshore phần lớn liên quan đến chi phí và % tax ở các nước công xưởng của thế giới cũng ko cao. Vậy tax xuống 20% có hiệu quả ?

    Vậy thế thôi nhé
    Mình chỉ trả lời câu 2 và 3 thôi

    Để hiểu thêm về tác động của mức thuế doanh nghiệp mới mà chính quyền Trump đưa ra thì cần nhìn một cách tổng thể dưới góc độ Supply Chain Management, cũng như Transfer Pricing. Còn nếu chỉ nhìn riêng lẻ về mức thuế suất thì như thầy bói mù xem voi.

    Đúng - thuế suất ở các thiên đường thuế là 0-5%, nhưng ai sẽ xài được và trong trường hợp nào? Hiện giờ khi lợi nhuận ở các thiên đường thuế này được consolidate về công ty mẹ ở Mỹ thì sẽ bị áp subpart F tax, và bị đánh thuế ở mức ordinary income 35% => lợi thế thiên đường chẳng còn gì. Vậy nên với các công ty Mỹ có hoạt động sản xuất và dịch vụ thực sự (không phải shell company), thì số lượng thiên đường thuế có thể giúp tránh subpart F tax không đếm đến 10 chỗ. Hiện giờ các jurisdictions hiệu quả nhất là Ireland, Switzerland, Singapore hay the Netherlands chẳng hạn, và effective tax rate ở những nước này tầm 10%.

    Vấn đề offshore có liên quan đến chi phí – nhưng nếu đưa Intellectual Property vào thì chi phí này không phải nhỏ, và còn liên quan đến chảy máu chất xám khỏi Mỹ, là vấn đề cũng không nhỏ nữa. Một trong những quy định để tránh subpart F là ít nhất 80% of cost of goods sold phải thuộc về công ty ở nước ngoài. Với những sản phẩm công nghệ cao của Mỹ như thiết bị y tế, link kiện thiết bị hiện đại, phần chi phí sản xuất là muỗi so với chi phí Intellectual Property. Để tránh subpart F, một số công ty Mỹ đã buộc phải chuyển sở hữu Intellectual Property từ công ty mẹ ở Mỹ sang công ty con ở nước ngoài. Chỗ này là chỗ cực kỳ bất lợi cho Mỹ, thiệt hại còn lớn hơn mấy đồng xu keng thất thu thuế của chính phủ.

    Vì vậy, việc Mỹ giảm thuế xuống 20% thực sự là sẽ đưa lợi thế cạnh tranh của Mỹ lên gần như hàng đầu thế giới. Nếu lựa chọn giữa 2 bên:

    1. Để được hưởng mức thuế 10%, phải phát sinh rất nhiều chi phí liên quan đến việc thiết kế global supply chain + vật lộn với chính phủ nhiều nước giữa rừng Transfer Pricing regulations mỗi nước một khác (mà nước nào cũng cố giành phần lợi về cho mình + luật thuế thì as clear as mud) + quản lý mạng lưới global supply chain phức tạp với nhiều mức độ khác nhau về regulatory requirements /infrastructure /talent pool + xoay sở với subpart F tax của IRS.

    2. Hưởng mức thuế 20% và quên đi mấy dấu +++ kia

    Thì chênh lệch giữa 2 option không phải là quá lớn, và cán cân sẽ lệch về phía Mỹ nhiều. Không chừng Intellectual Property ở các nước khác còn phải chạy về Mỹ nữa.
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Mèo lười; 07/12/2017 vào lúc 11:41 PM.
    • Avatar của metnhi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 315 Bài viết

    • 5,126 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #10852
    Tui đang tinh mở business đây, ủ mưu mấy năm rồi mà tax cao, lại còn thằng obama scare nên neu mua health insurance thì hết cả lãi, giờ đợi thêm 1 , 2 năm nữa rồi tính.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 7,448 Bài viết

    • 19,828 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #10853
    Công nhận bác Trump giờ nổi ghê há , bác nói 1 câu mà Trung Đông dậy sóng. Dự là kỳ này các bên tha hồ bán vũ khí.
    Chỉnh sửa lần cuối bởi me bebi 2008; 09/12/2017 vào lúc 08:17 AM.
    Có kiến thức thì không nghi ngờ, có lòng nhân thì không ưu tư, có dũng cảm thì không sợ hãi
    • 576 Bài viết

    • 4,536 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #10854
    http://edition.cnn.com/2017/12/07/po...ept/index.html

    Donald Trump -- keeper of promises

    Đây là từ CNN 😊. Hiếm hoi mới có 1 bài báo như thế này.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của milkchoco
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,031 Bài viết

    • 3,217 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    Thành viên tích cực 2016
    #10855
    https://www.diendan.org/the-gioi/tru...lai-kinh-te-my

    Trump, luật thuế mới và tương lai kinh tế ở Mỹ


    Vũ Quang Việt


    Không biết đã có lúc nào chính trị Mỹ phân liệt như hiện nay? Đảng cộng hòa đã đóng cửa bàn với nhau về dự thảo luật thuế, và chỉ đưa ra bản dự thảo vài giờ trước khi bỏ phiếu ở Thượng viện. Và ngay lúc đó nhiều điều vẫn còn được thêm vào, bỏ đi, hay sửa chữa để có đủ phiếu, và dân chuyên nghiệp đang lo sợ là những chồng chéo mâu thuẫn trong các mục có thể gây vấn đề trong tương lai. Đảng dân chủ coi như bị bịt miệng. Tình hình như thế cho thấy luật thuế này có lẽ cũng không thể dài lâu vì Đảng Dân chủ sẽ kiếm cách xóa nó khi họ nắm đa số. Luật thuế như thế sẽ khó lòng tạo sự ổn định và nâng sự tin tưởng của dân chúng vào nó. Người đầu tư sẽ nhìn dài hạn để tính toán, chứ không chỉ nhìn vào tỷ lệ thuế được giảm, nếu họ đánh giá là luật này có thể bị xóa trong tương lai.


    Theo báo New York Times (Dec 6, 2017) Trump cho rằng Luật thuế sẽ đưa kinh tế tăng trưởng 6%.


    Ngược lại, trước đó một điều tra hỏi ý kiến 42 nhà kinh tế của Trường Thương Mại ở Đại học Chicago, trong đó có nhiều người hoặc đoạt giải Nobel hay đã là Chủ tịch Hội Kinh tế Mỹ, cho thấy chỉ có 1 người nghĩ rằng GDP sẽ đáng kể. Trung tâm nghiên cứu về thuế (Tax Policy Center) cho rằng GDP sẽ tăng thêm 0.6% năm 2018, nhưng sau đó chỉ còn 0.27% từ năm 2027.


    Tình hình sẽ như thế nào?


    Trước khi đánh giá, cần thấy rằng tốc độ tăng GDP về dài lâu và ở mức cao nhất (tức là kinh tế toàn dụng) là kết quả tổng hợp của hai con số: tốc độ tăng lực lượng lao động và tốc độ tăng năng suất lao động. Và dự báo đáng tin cậy nhất là về dài lâu tốc độ tăng GDP bình quân năm của Mỹ chỉ khoảng 2.5%. Tất nhiên ngay sau chu kỳ khủng hoảng thì GDP có thể tăng cao hơn bình thường.


    Theo dự báo Cục Điều tra Thống kê Mỹ (US Census) tính đến 2060, dân số Mỹ sẽ tăng chậm lại so với trước đây, hiện nay là dưới 1% một năm nhưng sẽ giảm xuống 0.20% từ năm 2050 trở đi, như thế, mỗi năm trung bình tăng khoảng 0.60% vì tỷ số sinh giảm và số nhập cư cũng sẽ giảm, ngoài ra số dân trên 65 tuổi, vào tuổi nhận bảo hiểm xã hội sẽ tăng từ 13% lên 25% dân số.


    Theo Cục Thống kê Lao động (Bureau of Labor Statistics) lực lượng lao động cũng sẽ tăng chậm lại, chỉ khoảng 0.5% từ 2015-2024 và sẽ xuống mức 0.2%.


    Theo báo cáo của Cục Thống kê Lao động, tính trung bình cho các thời kỳ (từ 5 năm trở lên), chưa bao giờ năng suất lao động tăng trung bình hơn 3% một năm. Cho nên đạt được tốc độ tăng bình quân năm 3% ở Mỹ sẽ là thần kỳ. Thời kỳ 2000-2007 có năng suất lao động tăng cao 2.6% vì sự ra đời của công nghệ thông tin, và thời kỳ này đã qua rồi. Chính vì thế Cục Dự trữ Mỹ (Ngân hàng Trung ương) cho rằng về đường dài tốc độ tăng GDP cao nhất có thể là 3% và trung bình sẽ chỉ là 2.5%, tức là năng suất lao động góp phần vào khoảng 2%.


    Năng suất lao động trong khu vực phi nông nhiệp ở Mỹ 1947-2016:


    Trung bình năm (%)


    1947-1973 2.8


    1973-1979 1.2


    1979-1990 1.5


    1990-2000 2.2


    2000-2007 2.6


    2007-2016 1.2


    Dự báo trên rất đáng tin cậy vì từ trước đến nay năng suất lao động ở Mỹ chủ yếu lúc đầu là ở từ khu vực nông nghiệp rồi chuyển sang khu vực công nghiệp. Nhưng vì do tăng năng suất lao động, lao động trong công nghiệp có lúc chiếm gần 30% lực lượng lao động lúc cao điểm đã giảm xuống chỉ còn 8,7%, còn tính theo GDP chỉ còn 11,5%. Vậy thì có tự động hóa toàn diện cũng không tăng GDP đáng kể vì tỷ lệ khu vực này không còn đáng kể. Phần còn lại hơn 80% là dịch vụ, rất khó tăng năng suất.


    Nói chung thì như thế, nhưng cũng cần xem xét tình hình sắp tới khi cắt thuế dựa vào xem xét lại lịch sử kinh tế Mỹ.


    Chủ thuyết kinh tế Reagan (1980-1988) : giảm thuế nhằm tăng tốc GDP


    Reagan thắng cử, đánh bại Carter bởi nhiều lý do: Carter ăn nói kém và thiếu sức hấp dẫn quần chúng, bị Iran xử lý bạo động, bắt các nhà ngoại giao ở Iran mà không có phản ứng cứng rắn, và về mặt kinh tế thì phải trả giá cho chính sách thành công chống lạm phát của Chủ tịch Cục dự trữ Liên Bang Paul Volcker do Carter bổ nhiệm. Năm 1979, chỉ trước cuộc bầu cử tổng thống một năm, để chống lạm phát, Volcker hạn chế cung tiền và tín dụng, đưa lãi suất chính (prime rate) lên cao, có lúc lên tới đỉnh điểm là 21.5%, và do đó đưa tỷ lệ thất nghiệp lên hơn 10%, nhưng lạm phát ở mức 14.8% năm 1980 giảm xuống dưới 3% năm 1983.


    Reagan thắng cử và được hưởng tình hình kinh tế ổn định hơn nhiều so với trước đó, cho rằng giảm thuế sẽ tăng tốc GDP và do đó thuế sẽ thu được nhiều hơn. Người có ảnh hưởng đến Reagan chính là một nhà kinh tế. Aurthur Laffer vẽ ra đường cong Laffer để giải thích rằng khi thuế suất đến điểm cực đại (T*) thì người ta không còn ham làm việc nữa, và do đó dù thuế suất tăng, thuế thu được giảm. Do đó giảm thuế suất thì số thuế thu được sẽ cao hơn.


    Hình 1. Đường cong Laffer


    Hình 2. Tỷ lệ thuế và ngân sách Liên bang và đầu tư trên GDP ở Mỹ, 1975-2016


    h2


    Đường cong Laffer là lý thuyết trà dư tửu hậu vì Laffer không thể chứng minh được thuế suất nào là cực đại, và kết quả của chính sách Reagan đã làm giới kinh tế sau đó thường đem Laffer làm trò diễu cợt. Reagan giảm thuế thu nhập cá nhân từ tỷ lệ cao nhất là 70% xuống 28%.


    Nhưng tình hình thực tế lại không như Laffer tưởng tượng. GDP có tăng cao hơn một chút nhưng không đáng kể, bởi tỷ lệ đầu tư trên GDP cũng chỉ tương tự như trong 5 năm trước đó (khoảng 18,5%). Trong khi tỷ lệ thuế thu trên GDP giảm, trước đó là 12,7% sau đó giảm xuống 11,6% rồi 10,5%. Tốc độ tăng GDP trung bình thời Reagan (1981-1988) là 3,5% so với 4 năm bình quân 3,3% thời Carter (1977-1980).1


    Thế nhưng, do thuế thu không tăng mà chi quốc phòng lại tăng, khiến thiếu hụt ngân sách trung bình thời Reagan tăng vọt lên -4.3% so với -2.7% năm 1980 thời Carter.


    Hình 3. Tốc độ tăng GDP qua các đời Tổng thống Mỹ


    Chính sách kinh tế thời Clinton (1993-2000): tăng thuế, giảm thiếu hụt ngân sách, tạo ổn định


    Ngược lại với Reagan, Clinton tăng thuế.


    Thời Clinton tất nhiên được hưởng thành quả từ thời Reagan, kinh tế ổn định nhưng ngân sách thiếu hụt lớn. Để xóa bỏ thiếu hụt ngân sách có áp lực lớn trên lãi suất, Cliton tăng thuế thu nhập cá nhân lên 35%. Tuy nhiên, lúc quyết định chính sách tăng thuế vào cuối năm 1993 thì nền kinh tế đã khá vững chắc, GDP tăng ở mức 3,.4%.


    Nói chung, thời Clinton là thời vàng son, lạm phát thấp (thường dưới 3%), lãi suất ổn định ở mức thấp (dưới 5%) và bùng nổ của công nghệ máy tinh, GDP tăng bình quân gần 4% và cán cân ngân sách chính phủ Liên bang trở nên dư thừa kể từ 1997 (coi hình 3 và hình 4).


    Hình 4. Cán cân ngân sách chính phủ Liên bang ở Mỹ








    Tất nhiên nhiều yếu tố làm nên tốc độ phát triển cao chứ không đơn giản là thuế. Thực tế cho thấy thuế có ảnh hưởng nhưng không phải là yếu tố quan trọng. Quan trọng nhất là tình hình kinh tế ổn định, theo nghĩa lạm phát và thiếu hụt ngân sách thấp, không chỉ trong nước mà còn nước ngoài.


    Thời Clinton (1993-2001) là thời ổn định, lòng tin vào thị trường lên cao, sau khi Liên Xô bị xóa sổ trên bản đồ năm 1991. Chính sự tự tin thái quá này, đã đẩy Clinton tới chính sách tự do quá đà. Clinton xoá bỏ rất nhiều các luật lệ kiểm soát khu vực tài chính nhằm giảm thiểu tính đầu cơ của khu vực này, đặc biệt là rào cản phân biệt giữa ngân hàng thương mại (chủ yếu thu hút tiền gửi và cho vay) và ngân hàng đầu tư (chủ yếu đầu tư chứng khoán và công cụ tài chính) cấm sử dụng tiền ký gửi để đầu cơ tài chính kiểu đánh bạc, yêu cầu vốn tự có tối thiểu trong hoạt động tài chính, cũng như trong cho vay mua nhà. Để lấy lòng dân, Clinton và bộ xậu kích tài chính đầu tư nhà ở (lấy danh nghĩa khuyến khích cho người nghèo mua nhà dù họ không có tiền), ngân hàng thoải mái chứng khoán hóa tiền cho vay để bán trên thị trường, đẩy rủi ro cho người mua. Sự rũ bỏ các rào cản kiểm soát này đã đưa đến khủng hoảng tài chính cuối thời Bush khi giá nhà nổ bong bóng, mà Obama đã mất 8 năm để thu dọn. Volcker chính là người đã đưa lại một số rào cản cần thiết này nhưng Trump lại đang muốn xóa.


    Nhưng hiện nay dường như Đảng Cộng hòa đã bỏ quên các bài học trên, chủ trương giảm thuế để tăng trưởng cũng như chủ trương xóa bỏ mọi rào cản tài chính. Tất nhiên không cần phải kể đến Trump một tay ngang, một người chỉ biết kiếm bạc trong thị trường địa ốc.




    Kinh tế Mỹ thời Trump


    Nền kinh tế đang bị chiếu tướng bởi hai sao quả tạ. Thứ nhất, nợ của chính phủ rất lớn, kết quả của chính sách cứu nền kinh tế thoát khỏi khủng hoảng 2007 lớn nhất từ sau 1930. Nợ công của Liên bang đã tăng từ khoảng 30% GDP những năm 1980 lên trên 100% GDP năm 2017, và vượt xa thời Reagan. Thứ hai, thiếu hụt vẫn lớn. Và do đó giảm thuế nếu không cắt giảm chi tiêu, sẽ đổ thêm dầu vào thiếu hụt và nợ. Cắt giảm chi tiêu là biện pháp đánh vào những người nghèo thuộc Đảng Cộng hòa đã tin và bỏ phiếu cho Trump. Cũng may là đồng USD là đồng chuyển đổi được cả thế giới chấp nhận chứ nếu không đã mất giá trị nghiêm trọng.


    Cho đến thời điểm bỏ phiếu về luật thuế, đóng góp của Trump là zero, ngoài tweet cãi lộn, mặc dù các điều tra cho thấy dân chúng tin tưởng vào thị trường hơn trước.


    Sự tin tưởng này một phần là do kinh tế đang đi vào ổn định hơn, thất nghiệp giảm từ trên 10% xuống 4.6% vào cuối năm 2016 khi Obama mãn chức và hiện nay vào cuối năm 2017, thất nghiệp còn 4.1%.


    Trước đó, kinh tế xuống dốc mạnh cuối thời Bush vào năm 2007 trở đi, khi thị trường nhà đất và thị trường chứng khoán nổ bong bóng. Obama với chính sách cứu nguy nền kinh tế, bằng cách cứu một số công ty tài chính và ô tô với ngân khoản trên 700 tỷ US đã từ từ đưa nền kinh tế trở lại bình thường, đạt tốc độ tăng trung bình 2,5%.(Coi Hình 5).


    Năm 2017, khi Trump nắm quyền, kinh tế có khởi sắc hơn, đạt khoảng trên 3% quí 2 và 3 và có thể 2,5% quí 4 do ảnh hưởng của bão. Như thế cả năm có thể đạt 2,5% hay hơn.


    Hình 5. Tốc độ tăng GDP ở Mỹ những năm gần đây


    Nói tóm lại kinh tế Mỹ đang trên đà tốt hơn, nhưng chưa có thể nói Trump có công trạng gì cả. Cho đến cuối năm, Trump chưa đạt được một thay đổi nào về kinh tế. Chi tiêu chính phủ năm 2017 là dựa vào ngân sách thông qua năm 2016 thời Obama. Trump có ý định tăng chi cho hạ tầng cơ sở để đẩy mạnh kinh tế, nhưng vẫn nằm trong ý định.



    Phải chăng dân chúng hồ hởi về Trump ?


    Hiện nay Trump chỉ được ủng hộ của 37-38% dân Mỹ. Tỷ lệ ủng hộ ở năm đầu tiên cầm quyền như thế là thấp nhất trong lịch sử Mỹ. Còn luật thuế thì có đến 49% dân Mỹ chống và chỉ có 29% là ủng hộ.


    Như vậy hồ hởi của dân chúng chỉ là từ một số nhỏ, nằm ở những bang nghèo trước đây sống khá vì khai thác tài nguyên.


    Hồ hởi về tiêu dùng (consumer confidence) thì đúng là đang xảy ra nhưng đó là vì nền kinh tết tiếp tục ổn định và khởi sắc, mà là kết quả của người khác chứ không phải của Trump.


    Hồ hởi của giới tư bản tài chính và khai thác nguyên liệu có lẽ là đúng. Tất cả những tiết chế kiểm soát môi trường bị xóa bỏ, thuế cho người giầu giảm thì tất nhiên giới tài phiệt và tư bản khai thác tài nguyên sẽ hồ hởi.


    Nhiều người hy vọng số tiền công ty Mỹ vừa giữ trong nước vừa giữ ở nước ngoài để không bị đóng thuế dưới dạng tiền của công ty độc lập đăng ký ở nước ngoài Mỹ kiểm soát sẽ được chuyển trở lại Mỹ, đóng góp vào đầu tư. Hiện nay tính tới tháng 6 năm 2017, số tiền mà các công ty giữ trong tay nhưng không đầu tư lên tới 1,84 ngàn tỷ, bằng khoảng 10% GDP, trong đó 5 công ty IT nắm 625 tỷ. Ngoài ra, các công ty Mỹ còn giữ khoảng 2,5 ngàn tỷ ở nước ngoài dưới danh nghĩa công ty nước ngoài vì sợ bị thuế khi chuyển về nước. Tổng số tiền này lên hơn 20% GDP liệu có đưa vào đầu tư không? Khó có thể trả lời, vì người đầu tư phải tìm nơi có cơ hội đầu tư vượt tỷ lệ lãi ngân hàng hay trái phiếu, cho nên không nhất thiết họ quẳng tiền vào thị trường, qua đó GDP tăng tốc. Và rất có thể họ chuyển số tiền này về khi thuế suất giảm nhưng có thể phần lớn phân phối dưới dạng cổ tức cho người sở hữu cổ phần hoặc dùng để mua các công ty khác, tăng cường sức mạnh chi phối thị trường, kể cả trở thành độc quyền.


    Tôi thấy vì sự cạnh trạnh giữa các nước về thuế, mà hiện nay tỷ lệ thuế thực đóng ở Mỹ (effective tax rate) là 18,6% là rất cao so với nhiều nước, cần phải giảm là hợp lý để tăng sức cạnh tranh của Mỹ. Tỷ lệ thực đóng thấp hơn nhiều thuế suất danh nghĩa 35% là vì các doanh nghiệp sự dụng nhiều lỗ hổng khấu trừ để giảm thuế, đặc biệt là việc trả lương hay trả lãi cho các công ty của chính họ được đăng ký ở nước ngoài có tỷ lệ thuế thấp, thậm chí không thuế. Luật thuế mới giảm tỷ lệ danh nghĩa nhưng không hiểu có thể bịt được lỗ hổng để doanh nghiệp sử dụng khấu trừ thuế không (vấn đề vẫn không rõ ràng vì dự thảo thuế chỉ được trao đổi kín giữa dân biểu Đảng Cộng hòa).


    Nhưng vấn đề là liệu các bang ở nước Mỹ có cho phép các công ty khai thác sắt thép, than đá mô nhiễm môi trường không? Và họ cho phép sử dụng các nguyên liệu ô nhiễm để sản xuất điện không? Lá phiếu là ở địa phương chứ không phải ở liên bang.


    Và với đà phát triển của công nghệ mới dùng năng lượng tái tạo và tự động hóa, mà theo điều tra hỏi ý kiến chuyên gia về tự động hóa của tờ báo Economist số về năm 2018 vừa qua thì máy sẽ hoàn toàn thay người khoảng 125 năm nữa.


    Lúc đó, giới có sở hữu công ty và tài chính và giới lao động trí óc sẽ giầu có, còn tuyệt đại đa số sẽ không có việc. Như thế, giải pháp sẽ là gì?


    Vấn đề thuế


    Đúng là Mỹ piải giảm thuế công ty vì 35% là quá cao so với các nước khác ở mức 15-20% như Hồng Kông, Singapore, và vài nước châu Âu trong cuộc đua chạy xuống đáy.


    Tuy nhiên không có lý do gì để giảm thuế cho người giàu, thậm chí cần tăng để có thể thực hiện những chương trình xã hội.


    Các cơ quan chuyên môn về thuế do Quốc hội lập nên tiên đoán là thiếu hụt ngân sách sẽ tăng lên thêm ít nhất 1,0 ngàn tỷ trong 10 năm tới. Năm 2016 thiếu hụt ngân sách là 697 tỷ (3.7% GDP) và như thế sẽ tăng thiếu hụt lên trên 3.7%. Như thế có thể thấy, giảm thuế cho giới trung lưu hay người nghèo chỉ có tính cách tạm thời, bởi họ sẽ thiệt thòi hơn (hưởng trợ cấp so với đóng thuế) kể từ năm 2027 trở đi khi luật tạm giảm thuế này bị bãi bỏ, nhưng ngược lại người có giầu lại được tăng hưởng lợi. Và nếu Đảng Cộng hòa và Trump muốn giảm thiếu hụt ngân sách thì họ phải thay đổi luật ngân sách, bởi vì chỉ có 29% ngân sách là chính quyền có thể tự thay đổi (discretionary spending), còn phần lớn 71% là phải chi theo luật (mandatory spending) dựa vào các qui định như chi tiêu cho bảo hiểm xã hội. Cho nên muốn giảm thiếu hụt mà lại giảm thuế thì chỉ có cách là cắt giảm chi cho giới trung lưu đã về hưu và người nghèo.


    Mối nguy sắp tới


    Thời gian gần đây, chỉ số chứng khoán ở đáy 9.345 vào năm 2009 lúc Obama lên cầm quyền. Khi Obama mãn nhiệm lần 2 chứng khoán Dow Jones lên 20.000. Và 1 năm sau, vào tháng 12 lên 24.000.


    Tình trạng thị trường nhà đất dù không lên quá đáng như thế cũng tương tự, đạt chỉ số SP/Case-Shiller cho cả nước Mỹ lên gần 200 vượt hẳn giá đỉnh điểm 6% thời trước khủng hoảng năm, còn ở San Francisco thì cao hơn nhiều. May thay chỉ số này vẫn chưa trở lại như cũ ở thành phố NYC.


    Câu hỏi đặt ra là tại sao?


    Ít ai dám khẳng định mình có câu trả lời, dù biết rằng đầu tư vào địa ốc và chứng khoán là hai nơi ra tiền nhất khi nền kinh tế trở lại ổn định, GDP tăng trưởng dù thấp hơn mức trung bình đạt được 3% trong quá khứ và lạm phát thấp. Có hai lý do để người ta chạy vào hai khu vực trên: (a) lãi suất ngân hàng và lãi suất trái phiếu nhà nước rất thấp và kéo dài quá lâu suốt từ năm 2008 đến tháng đầu năm 2017 lãi vay ngân hàng trung ương (federal fund) dưới 0,5% và hiện nay là 1,1%; (b) lãi cổ tức cao hơn lãi suất ngân hàng; (c) các quĩ đầu tư tài chính từ những năm 1990, 2000 trở nên rất lớn, nên sẵn sàng chui vào những chỗ trũng để có lợi hơn.


    Chỉ còn một điều là khi tình thế xoay chiều không kịp rút chân thì những nhà đầu tư này sẽ phải trả giá lớn. Không có gì cho thấy GDP chỉ tăng (theo thời giá) từ 2009 đến nay là 35% mà chứng khoán tăng tới 256%. Về dài lâu, mọi lý thuyết kinh tế đều cho rằng hai chỉ số này sẽ phải tăng ở mức tương đương (hoặc theo giá hiện hành hoặc theo giá cố định).


    Có thể nói từ thời Clinton, kinh tế đã bị điều động bởi giới tài phiệt tài chính, nó đã đẩy nền kinh tế xuống hố đen năm 2007-2008 và có thể với Luật thuế sắp tới, tạo nên thiếu hụt ngân sách cao lên, gây bất ổn thêm cho nền kinh tế. Ngân sách thiếu cao sẽ khó có khả năng nước Mỹ bỏ tiền đảo ngược sự xuống cấp nghiêm trọng của hạ tầng cơ sở ở khắp nơi trên nước Mỹ.

    Nếu Trump thành công phá bỏ tất cả các tiết chế kiểm soát thị trường tài chính, thì khủng hoảng kinh tế là điều có thể sẽ xảy ra.




    Vũ Quang Việt
    KHÔNG -- Nguyễn Ánh 9
    U… U… tôi không còn (2 lần) tôi không còn yêu anh nữa !
    U… U… U… tôi không còn (3 lần) tôi không còn yêu anh nữa, nghe không
    **********
    http://www.webtretho.com/forum/f12/hoi-nhung-nguoi-tieu-dung-thong-thai-tang-2-a-2066788/
    https://www.facebook.com/HoitaychayHoNgocHa?ref=profile
    • Avatar của milkchoco
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,031 Bài viết

    • 3,217 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    Thành viên tích cực 2016
    #10856
    https://www.diendan.org/the-gioi/tru...lai-kinh-te-my

    Trump, luật thuế mới và tương lai kinh tế ở Mỹ


    Vũ Quang Việt


    Không biết đã có lúc nào chính trị Mỹ phân liệt như hiện nay? Đảng cộng hòa đã đóng cửa bàn với nhau về dự thảo luật thuế, và chỉ đưa ra bản dự thảo vài giờ trước khi bỏ phiếu ở Thượng viện. Và ngay lúc đó nhiều điều vẫn còn được thêm vào, bỏ đi, hay sửa chữa để có đủ phiếu, và dân chuyên nghiệp đang lo sợ là những chồng chéo mâu thuẫn trong các mục có thể gây vấn đề trong tương lai. Đảng dân chủ coi như bị bịt miệng. Tình hình như thế cho thấy luật thuế này có lẽ cũng không thể dài lâu vì Đảng Dân chủ sẽ kiếm cách xóa nó khi họ nắm đa số. Luật thuế như thế sẽ khó lòng tạo sự ổn định và nâng sự tin tưởng của dân chúng vào nó. Người đầu tư sẽ nhìn dài hạn để tính toán, chứ không chỉ nhìn vào tỷ lệ thuế được giảm, nếu họ đánh giá là luật này có thể bị xóa trong tương lai.


    Theo báo New York Times (Dec 6, 2017) Trump cho rằng Luật thuế sẽ đưa kinh tế tăng trưởng 6%.


    Ngược lại, trước đó một điều tra hỏi ý kiến 42 nhà kinh tế của Trường Thương Mại ở Đại học Chicago, trong đó có nhiều người hoặc đoạt giải Nobel hay đã là Chủ tịch Hội Kinh tế Mỹ, cho thấy chỉ có 1 người nghĩ rằng GDP sẽ đáng kể. Trung tâm nghiên cứu về thuế (Tax Policy Center) cho rằng GDP sẽ tăng thêm 0.6% năm 2018, nhưng sau đó chỉ còn 0.27% từ năm 2027.


    Tình hình sẽ như thế nào?


    Trước khi đánh giá, cần thấy rằng tốc độ tăng GDP về dài lâu và ở mức cao nhất (tức là kinh tế toàn dụng) là kết quả tổng hợp của hai con số: tốc độ tăng lực lượng lao động và tốc độ tăng năng suất lao động. Và dự báo đáng tin cậy nhất là về dài lâu tốc độ tăng GDP bình quân năm của Mỹ chỉ khoảng 2.5%. Tất nhiên ngay sau chu kỳ khủng hoảng thì GDP có thể tăng cao hơn bình thường.


    Theo dự báo Cục Điều tra Thống kê Mỹ (US Census) tính đến 2060, dân số Mỹ sẽ tăng chậm lại so với trước đây, hiện nay là dưới 1% một năm nhưng sẽ giảm xuống 0.20% từ năm 2050 trở đi, như thế, mỗi năm trung bình tăng khoảng 0.60% vì tỷ số sinh giảm và số nhập cư cũng sẽ giảm, ngoài ra số dân trên 65 tuổi, vào tuổi nhận bảo hiểm xã hội sẽ tăng từ 13% lên 25% dân số.


    Theo Cục Thống kê Lao động (Bureau of Labor Statistics) lực lượng lao động cũng sẽ tăng chậm lại, chỉ khoảng 0.5% từ 2015-2024 và sẽ xuống mức 0.2%.


    Theo báo cáo của Cục Thống kê Lao động, tính trung bình cho các thời kỳ (từ 5 năm trở lên), chưa bao giờ năng suất lao động tăng trung bình hơn 3% một năm. Cho nên đạt được tốc độ tăng bình quân năm 3% ở Mỹ sẽ là thần kỳ. Thời kỳ 2000-2007 có năng suất lao động tăng cao 2.6% vì sự ra đời của công nghệ thông tin, và thời kỳ này đã qua rồi. Chính vì thế Cục Dự trữ Mỹ (Ngân hàng Trung ương) cho rằng về đường dài tốc độ tăng GDP cao nhất có thể là 3% và trung bình sẽ chỉ là 2.5%, tức là năng suất lao động góp phần vào khoảng 2%.


    Năng suất lao động trong khu vực phi nông nhiệp ở Mỹ 1947-2016:


    Trung bình năm (%)


    1947-1973 2.8


    1973-1979 1.2


    1979-1990 1.5


    1990-2000 2.2


    2000-2007 2.6


    2007-2016 1.2


    Dự báo trên rất đáng tin cậy vì từ trước đến nay năng suất lao động ở Mỹ chủ yếu lúc đầu là ở từ khu vực nông nghiệp rồi chuyển sang khu vực công nghiệp. Nhưng vì do tăng năng suất lao động, lao động trong công nghiệp có lúc chiếm gần 30% lực lượng lao động lúc cao điểm đã giảm xuống chỉ còn 8,7%, còn tính theo GDP chỉ còn 11,5%. Vậy thì có tự động hóa toàn diện cũng không tăng GDP đáng kể vì tỷ lệ khu vực này không còn đáng kể. Phần còn lại hơn 80% là dịch vụ, rất khó tăng năng suất.


    Nói chung thì như thế, nhưng cũng cần xem xét tình hình sắp tới khi cắt thuế dựa vào xem xét lại lịch sử kinh tế Mỹ.


    Chủ thuyết kinh tế Reagan (1980-1988) : giảm thuế nhằm tăng tốc GDP


    Reagan thắng cử, đánh bại Carter bởi nhiều lý do: Carter ăn nói kém và thiếu sức hấp dẫn quần chúng, bị Iran xử lý bạo động, bắt các nhà ngoại giao ở Iran mà không có phản ứng cứng rắn, và về mặt kinh tế thì phải trả giá cho chính sách thành công chống lạm phát của Chủ tịch Cục dự trữ Liên Bang Paul Volcker do Carter bổ nhiệm. Năm 1979, chỉ trước cuộc bầu cử tổng thống một năm, để chống lạm phát, Volcker hạn chế cung tiền và tín dụng, đưa lãi suất chính (prime rate) lên cao, có lúc lên tới đỉnh điểm là 21.5%, và do đó đưa tỷ lệ thất nghiệp lên hơn 10%, nhưng lạm phát ở mức 14.8% năm 1980 giảm xuống dưới 3% năm 1983.


    Reagan thắng cử và được hưởng tình hình kinh tế ổn định hơn nhiều so với trước đó, cho rằng giảm thuế sẽ tăng tốc GDP và do đó thuế sẽ thu được nhiều hơn. Người có ảnh hưởng đến Reagan chính là một nhà kinh tế. Aurthur Laffer vẽ ra đường cong Laffer để giải thích rằng khi thuế suất đến điểm cực đại (T*) thì người ta không còn ham làm việc nữa, và do đó dù thuế suất tăng, thuế thu được giảm. Do đó giảm thuế suất thì số thuế thu được sẽ cao hơn.


    Hình 1. Đường cong Laffer


    Hình 2. Tỷ lệ thuế và ngân sách Liên bang và đầu tư trên GDP ở Mỹ, 1975-2016


    h2


    Đường cong Laffer là lý thuyết trà dư tửu hậu vì Laffer không thể chứng minh được thuế suất nào là cực đại, và kết quả của chính sách Reagan đã làm giới kinh tế sau đó thường đem Laffer làm trò diễu cợt. Reagan giảm thuế thu nhập cá nhân từ tỷ lệ cao nhất là 70% xuống 28%.


    Nhưng tình hình thực tế lại không như Laffer tưởng tượng. GDP có tăng cao hơn một chút nhưng không đáng kể, bởi tỷ lệ đầu tư trên GDP cũng chỉ tương tự như trong 5 năm trước đó (khoảng 18,5%). Trong khi tỷ lệ thuế thu trên GDP giảm, trước đó là 12,7% sau đó giảm xuống 11,6% rồi 10,5%. Tốc độ tăng GDP trung bình thời Reagan (1981-1988) là 3,5% so với 4 năm bình quân 3,3% thời Carter (1977-1980).1


    Thế nhưng, do thuế thu không tăng mà chi quốc phòng lại tăng, khiến thiếu hụt ngân sách trung bình thời Reagan tăng vọt lên -4.3% so với -2.7% năm 1980 thời Carter.


    Hình 3. Tốc độ tăng GDP qua các đời Tổng thống Mỹ


    Chính sách kinh tế thời Clinton (1993-2000): tăng thuế, giảm thiếu hụt ngân sách, tạo ổn định


    Ngược lại với Reagan, Clinton tăng thuế.


    Thời Clinton tất nhiên được hưởng thành quả từ thời Reagan, kinh tế ổn định nhưng ngân sách thiếu hụt lớn. Để xóa bỏ thiếu hụt ngân sách có áp lực lớn trên lãi suất, Cliton tăng thuế thu nhập cá nhân lên 35%. Tuy nhiên, lúc quyết định chính sách tăng thuế vào cuối năm 1993 thì nền kinh tế đã khá vững chắc, GDP tăng ở mức 3,.4%.


    Nói chung, thời Clinton là thời vàng son, lạm phát thấp (thường dưới 3%), lãi suất ổn định ở mức thấp (dưới 5%) và bùng nổ của công nghệ máy tinh, GDP tăng bình quân gần 4% và cán cân ngân sách chính phủ Liên bang trở nên dư thừa kể từ 1997 (coi hình 3 và hình 4).


    Hình 4. Cán cân ngân sách chính phủ Liên bang ở Mỹ








    Tất nhiên nhiều yếu tố làm nên tốc độ phát triển cao chứ không đơn giản là thuế. Thực tế cho thấy thuế có ảnh hưởng nhưng không phải là yếu tố quan trọng. Quan trọng nhất là tình hình kinh tế ổn định, theo nghĩa lạm phát và thiếu hụt ngân sách thấp, không chỉ trong nước mà còn nước ngoài.


    Thời Clinton (1993-2001) là thời ổn định, lòng tin vào thị trường lên cao, sau khi Liên Xô bị xóa sổ trên bản đồ năm 1991. Chính sự tự tin thái quá này, đã đẩy Clinton tới chính sách tự do quá đà. Clinton xoá bỏ rất nhiều các luật lệ kiểm soát khu vực tài chính nhằm giảm thiểu tính đầu cơ của khu vực này, đặc biệt là rào cản phân biệt giữa ngân hàng thương mại (chủ yếu thu hút tiền gửi và cho vay) và ngân hàng đầu tư (chủ yếu đầu tư chứng khoán và công cụ tài chính) cấm sử dụng tiền ký gửi để đầu cơ tài chính kiểu đánh bạc, yêu cầu vốn tự có tối thiểu trong hoạt động tài chính, cũng như trong cho vay mua nhà. Để lấy lòng dân, Clinton và bộ xậu kích tài chính đầu tư nhà ở (lấy danh nghĩa khuyến khích cho người nghèo mua nhà dù họ không có tiền), ngân hàng thoải mái chứng khoán hóa tiền cho vay để bán trên thị trường, đẩy rủi ro cho người mua. Sự rũ bỏ các rào cản kiểm soát này đã đưa đến khủng hoảng tài chính cuối thời Bush khi giá nhà nổ bong bóng, mà Obama đã mất 8 năm để thu dọn. Volcker chính là người đã đưa lại một số rào cản cần thiết này nhưng Trump lại đang muốn xóa.


    Nhưng hiện nay dường như Đảng Cộng hòa đã bỏ quên các bài học trên, chủ trương giảm thuế để tăng trưởng cũng như chủ trương xóa bỏ mọi rào cản tài chính. Tất nhiên không cần phải kể đến Trump một tay ngang, một người chỉ biết kiếm bạc trong thị trường địa ốc.




    Kinh tế Mỹ thời Trump


    Nền kinh tế đang bị chiếu tướng bởi hai sao quả tạ. Thứ nhất, nợ của chính phủ rất lớn, kết quả của chính sách cứu nền kinh tế thoát khỏi khủng hoảng 2007 lớn nhất từ sau 1930. Nợ công của Liên bang đã tăng từ khoảng 30% GDP những năm 1980 lên trên 100% GDP năm 2017, và vượt xa thời Reagan. Thứ hai, thiếu hụt vẫn lớn. Và do đó giảm thuế nếu không cắt giảm chi tiêu, sẽ đổ thêm dầu vào thiếu hụt và nợ. Cắt giảm chi tiêu là biện pháp đánh vào những người nghèo thuộc Đảng Cộng hòa đã tin và bỏ phiếu cho Trump. Cũng may là đồng USD là đồng chuyển đổi được cả thế giới chấp nhận chứ nếu không đã mất giá trị nghiêm trọng.


    Cho đến thời điểm bỏ phiếu về luật thuế, đóng góp của Trump là zero, ngoài tweet cãi lộn, mặc dù các điều tra cho thấy dân chúng tin tưởng vào thị trường hơn trước.


    Sự tin tưởng này một phần là do kinh tế đang đi vào ổn định hơn, thất nghiệp giảm từ trên 10% xuống 4.6% vào cuối năm 2016 khi Obama mãn chức và hiện nay vào cuối năm 2017, thất nghiệp còn 4.1%.


    Trước đó, kinh tế xuống dốc mạnh cuối thời Bush vào năm 2007 trở đi, khi thị trường nhà đất và thị trường chứng khoán nổ bong bóng. Obama với chính sách cứu nguy nền kinh tế, bằng cách cứu một số công ty tài chính và ô tô với ngân khoản trên 700 tỷ US đã từ từ đưa nền kinh tế trở lại bình thường, đạt tốc độ tăng trung bình 2,5%.(Coi Hình 5).


    Năm 2017, khi Trump nắm quyền, kinh tế có khởi sắc hơn, đạt khoảng trên 3% quí 2 và 3 và có thể 2,5% quí 4 do ảnh hưởng của bão. Như thế cả năm có thể đạt 2,5% hay hơn.


    Hình 5. Tốc độ tăng GDP ở Mỹ những năm gần đây


    Nói tóm lại kinh tế Mỹ đang trên đà tốt hơn, nhưng chưa có thể nói Trump có công trạng gì cả. Cho đến cuối năm, Trump chưa đạt được một thay đổi nào về kinh tế. Chi tiêu chính phủ năm 2017 là dựa vào ngân sách thông qua năm 2016 thời Obama. Trump có ý định tăng chi cho hạ tầng cơ sở để đẩy mạnh kinh tế, nhưng vẫn nằm trong ý định.



    Phải chăng dân chúng hồ hởi về Trump ?


    Hiện nay Trump chỉ được ủng hộ của 37-38% dân Mỹ. Tỷ lệ ủng hộ ở năm đầu tiên cầm quyền như thế là thấp nhất trong lịch sử Mỹ. Còn luật thuế thì có đến 49% dân Mỹ chống và chỉ có 29% là ủng hộ.


    Như vậy hồ hởi của dân chúng chỉ là từ một số nhỏ, nằm ở những bang nghèo trước đây sống khá vì khai thác tài nguyên.


    Hồ hởi về tiêu dùng (consumer confidence) thì đúng là đang xảy ra nhưng đó là vì nền kinh tết tiếp tục ổn định và khởi sắc, mà là kết quả của người khác chứ không phải của Trump.


    Hồ hởi của giới tư bản tài chính và khai thác nguyên liệu có lẽ là đúng. Tất cả những tiết chế kiểm soát môi trường bị xóa bỏ, thuế cho người giầu giảm thì tất nhiên giới tài phiệt và tư bản khai thác tài nguyên sẽ hồ hởi.


    Nhiều người hy vọng số tiền công ty Mỹ vừa giữ trong nước vừa giữ ở nước ngoài để không bị đóng thuế dưới dạng tiền của công ty độc lập đăng ký ở nước ngoài Mỹ kiểm soát sẽ được chuyển trở lại Mỹ, đóng góp vào đầu tư. Hiện nay tính tới tháng 6 năm 2017, số tiền mà các công ty giữ trong tay nhưng không đầu tư lên tới 1,84 ngàn tỷ, bằng khoảng 10% GDP, trong đó 5 công ty IT nắm 625 tỷ. Ngoài ra, các công ty Mỹ còn giữ khoảng 2,5 ngàn tỷ ở nước ngoài dưới danh nghĩa công ty nước ngoài vì sợ bị thuế khi chuyển về nước. Tổng số tiền này lên hơn 20% GDP liệu có đưa vào đầu tư không? Khó có thể trả lời, vì người đầu tư phải tìm nơi có cơ hội đầu tư vượt tỷ lệ lãi ngân hàng hay trái phiếu, cho nên không nhất thiết họ quẳng tiền vào thị trường, qua đó GDP tăng tốc. Và rất có thể họ chuyển số tiền này về khi thuế suất giảm nhưng có thể phần lớn phân phối dưới dạng cổ tức cho người sở hữu cổ phần hoặc dùng để mua các công ty khác, tăng cường sức mạnh chi phối thị trường, kể cả trở thành độc quyền.


    Tôi thấy vì sự cạnh trạnh giữa các nước về thuế, mà hiện nay tỷ lệ thuế thực đóng ở Mỹ (effective tax rate) là 18,6% là rất cao so với nhiều nước, cần phải giảm là hợp lý để tăng sức cạnh tranh của Mỹ. Tỷ lệ thực đóng thấp hơn nhiều thuế suất danh nghĩa 35% là vì các doanh nghiệp sự dụng nhiều lỗ hổng khấu trừ để giảm thuế, đặc biệt là việc trả lương hay trả lãi cho các công ty của chính họ được đăng ký ở nước ngoài có tỷ lệ thuế thấp, thậm chí không thuế. Luật thuế mới giảm tỷ lệ danh nghĩa nhưng không hiểu có thể bịt được lỗ hổng để doanh nghiệp sử dụng khấu trừ thuế không (vấn đề vẫn không rõ ràng vì dự thảo thuế chỉ được trao đổi kín giữa dân biểu Đảng Cộng hòa).


    Nhưng vấn đề là liệu các bang ở nước Mỹ có cho phép các công ty khai thác sắt thép, than đá mô nhiễm môi trường không? Và họ cho phép sử dụng các nguyên liệu ô nhiễm để sản xuất điện không? Lá phiếu là ở địa phương chứ không phải ở liên bang.


    Và với đà phát triển của công nghệ mới dùng năng lượng tái tạo và tự động hóa, mà theo điều tra hỏi ý kiến chuyên gia về tự động hóa của tờ báo Economist số về năm 2018 vừa qua thì máy sẽ hoàn toàn thay người khoảng 125 năm nữa.


    Lúc đó, giới có sở hữu công ty và tài chính và giới lao động trí óc sẽ giầu có, còn tuyệt đại đa số sẽ không có việc. Như thế, giải pháp sẽ là gì?


    Vấn đề thuế


    Đúng là Mỹ piải giảm thuế công ty vì 35% là quá cao so với các nước khác ở mức 15-20% như Hồng Kông, Singapore, và vài nước châu Âu trong cuộc đua chạy xuống đáy.


    Tuy nhiên không có lý do gì để giảm thuế cho người giàu, thậm chí cần tăng để có thể thực hiện những chương trình xã hội.


    Các cơ quan chuyên môn về thuế do Quốc hội lập nên tiên đoán là thiếu hụt ngân sách sẽ tăng lên thêm ít nhất 1,0 ngàn tỷ trong 10 năm tới. Năm 2016 thiếu hụt ngân sách là 697 tỷ (3.7% GDP) và như thế sẽ tăng thiếu hụt lên trên 3.7%. Như thế có thể thấy, giảm thuế cho giới trung lưu hay người nghèo chỉ có tính cách tạm thời, bởi họ sẽ thiệt thòi hơn (hưởng trợ cấp so với đóng thuế) kể từ năm 2027 trở đi khi luật tạm giảm thuế này bị bãi bỏ, nhưng ngược lại người có giầu lại được tăng hưởng lợi. Và nếu Đảng Cộng hòa và Trump muốn giảm thiếu hụt ngân sách thì họ phải thay đổi luật ngân sách, bởi vì chỉ có 29% ngân sách là chính quyền có thể tự thay đổi (discretionary spending), còn phần lớn 71% là phải chi theo luật (mandatory spending) dựa vào các qui định như chi tiêu cho bảo hiểm xã hội. Cho nên muốn giảm thiếu hụt mà lại giảm thuế thì chỉ có cách là cắt giảm chi cho giới trung lưu đã về hưu và người nghèo.


    Mối nguy sắp tới


    Thời gian gần đây, chỉ số chứng khoán ở đáy 9.345 vào năm 2009 lúc Obama lên cầm quyền. Khi Obama mãn nhiệm lần 2 chứng khoán Dow Jones lên 20.000. Và 1 năm sau, vào tháng 12 lên 24.000.


    Tình trạng thị trường nhà đất dù không lên quá đáng như thế cũng tương tự, đạt chỉ số SP/Case-Shiller cho cả nước Mỹ lên gần 200 vượt hẳn giá đỉnh điểm 6% thời trước khủng hoảng năm, còn ở San Francisco thì cao hơn nhiều. May thay chỉ số này vẫn chưa trở lại như cũ ở thành phố NYC.


    Câu hỏi đặt ra là tại sao?


    Ít ai dám khẳng định mình có câu trả lời, dù biết rằng đầu tư vào địa ốc và chứng khoán là hai nơi ra tiền nhất khi nền kinh tế trở lại ổn định, GDP tăng trưởng dù thấp hơn mức trung bình đạt được 3% trong quá khứ và lạm phát thấp. Có hai lý do để người ta chạy vào hai khu vực trên: (a) lãi suất ngân hàng và lãi suất trái phiếu nhà nước rất thấp và kéo dài quá lâu suốt từ năm 2008 đến tháng đầu năm 2017 lãi vay ngân hàng trung ương (federal fund) dưới 0,5% và hiện nay là 1,1%; (b) lãi cổ tức cao hơn lãi suất ngân hàng; (c) các quĩ đầu tư tài chính từ những năm 1990, 2000 trở nên rất lớn, nên sẵn sàng chui vào những chỗ trũng để có lợi hơn.


    Chỉ còn một điều là khi tình thế xoay chiều không kịp rút chân thì những nhà đầu tư này sẽ phải trả giá lớn. Không có gì cho thấy GDP chỉ tăng (theo thời giá) từ 2009 đến nay là 35% mà chứng khoán tăng tới 256%. Về dài lâu, mọi lý thuyết kinh tế đều cho rằng hai chỉ số này sẽ phải tăng ở mức tương đương (hoặc theo giá hiện hành hoặc theo giá cố định).


    Có thể nói từ thời Clinton, kinh tế đã bị điều động bởi giới tài phiệt tài chính, nó đã đẩy nền kinh tế xuống hố đen năm 2007-2008 và có thể với Luật thuế sắp tới, tạo nên thiếu hụt ngân sách cao lên, gây bất ổn thêm cho nền kinh tế. Ngân sách thiếu cao sẽ khó có khả năng nước Mỹ bỏ tiền đảo ngược sự xuống cấp nghiêm trọng của hạ tầng cơ sở ở khắp nơi trên nước Mỹ.

    Nếu Trump thành công phá bỏ tất cả các tiết chế kiểm soát thị trường tài chính, thì khủng hoảng kinh tế là điều có thể sẽ xảy ra.




    Vũ Quang Việt
    KHÔNG -- Nguyễn Ánh 9
    U… U… tôi không còn (2 lần) tôi không còn yêu anh nữa !
    U… U… U… tôi không còn (3 lần) tôi không còn yêu anh nữa, nghe không
    **********
    http://www.webtretho.com/forum/f12/hoi-nhung-nguoi-tieu-dung-thong-thai-tang-2-a-2066788/
    https://www.facebook.com/HoitaychayHoNgocHa?ref=profile
    • Avatar của mebonnie
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 518 Bài viết

    • 3,110 Được cảm ơn

    #10857
    Ôi các bạn libtards vẫn miệt mài fighting hỉ. Đã hơn 1 năm rùi mà vẫn in delusion như ngày nào. Killary lost rùi muh...

    Dạo này toàn vào ngó bấm like rùi đi ra thôi. Hai hôm trước ngồi coi live rally của Trump ở FL mà thích làm sao. Vẫn một tình yêu như cách đây 2 năm.

    Hẹn năm sau tui đi Mỹ đến DC đứng ngoài hàng rào ngắm WH của Trump.
    bonnie
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của giuptoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 80 Bài viết

    • 120 Được cảm ơn

    #10858
    Nhiều người Việt cứ chống đối Trump. Mà Trump lại là người Mỹ, có phải dân Việt đâu.

    Chuyện nhà người mà cứ làm như chuyện nhà mình
    • Avatar của sololala
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 219 Bài viết

    • 1,235 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #10859
    Mình không ủng hộ Trump nhưng hôm qua trong vụ New York, mình cũng thấy không hài lòng khi đài CNN dành toàn bộ thời gian để đưa tin đả kích Trump, trong khi các đài khác tập trung vào cuộc đưa tin tìm kiếm thủ phạm và tình hình căng thẳng ở nhà ga.

    Cứ như họ chỉ quan tâm đến việc làm sao bôi nhọ Trump nhiều nhất có thể mà không để ý đến những vấn đề thời sự đáng quan tâm khác bức thiết hơn đến đời sống.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của giuptoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 80 Bài viết

    • 120 Được cảm ơn

    #10860
    Trích dẫn Nguyên văn bởi sololala Xem bài viết
    Mình không ủng hộ Trump nhưng hôm qua trong vụ New York, mình cũng thấy không hài lòng khi đài CNN dành toàn bộ thời gian để đưa tin đả kích Trump, trong khi các đài khác tập trung vào cuộc đưa tin tìm kiếm thủ phạm và tình hình căng thẳng ở nhà ga.

    Cứ như họ chỉ quan tâm đến việc làm sao bôi nhọ Trump nhiều nhất có thể mà không để ý đến những vấn đề thời sự đáng quan tâm khác bức thiết hơn đến đời sống.
    CNN phe Obama à