TIN TÀI TRỢ.

Hà Nội: Rúng động bé trai 4 tháng tuổi bị mẹ đẻ sát hại trong đêm

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 8.46K Lượt đọc
  • 43 Trả lời

  • Trang 3/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 2
  • 3

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của metincoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 5,887 Bài viết

    • 19,142 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #41
    Trích dẫn Nguyên văn bởi AmaryllisL Xem bài viết
    Mỗi ng 1 quan điểm. Ko ai đồng ý với quan điểm của ng khác. Khăng khăng quan điểm của mình là đúng. Nói xin lỗi chứ stop cãi nhau, tranh cãi dùm đi. Đau thương quá!!!
    Bởi nhận thức về căn bệnh trầm cảm và bệnh lý về tâm thần nói chung của người Việt chưa đúng nên mới xảy ra nhiều chuyện thương tâm. Khi người nhà có biểu hiện trầm cảm - mà đặc điểm rõ nhất,
    gần như 100% các trường hợp mắc đều có biểu hiện này - là mất ngủ kéo dài. Khi mất ngủ kéo dài là cần đến can thiệp của y tế rồi, chứ đừng khuyên nhau cố gắng lên, bản lĩnh lên, sẽ vượt qua.
    Bệnh nhân tâm thần nói chung rất cần sự chú ý của gia đình, can thiệp kịp thời là cứu vớt cả một cuộc đời.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của MitKi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,638 Bài viết

    • 451 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #42
    Thương quá. Mình ko phải bs nên ko nói càn. Nhưng nhiều người bị trầm cảm sau sinh, ko tự vượt qua ko đc chữa trị về lâu dài sẽ ảnh hưởng thần kinh và ngắn hạn nếu ai yếu thần kinh sẽ dẫn đến hành động bộc phát xấu. Đặc biệt với ai ít khả năng tâm sự và đc sẻ chia.
    Mình dạng thần kinh yếu, khi sinh bé đầu, 3 tuần đầu ở bên mẹ đẻ đc chăm sóc trò chuyện hàng ngày thì bt. Chồng cũng chịu khó về ngoại chăm con. Đến tuần thứ 4 về nội, chồng phó mặc vợ con cho ông bà nội mình stress kinh khủng. Trong đầu cứ vâtn vơ chồng ko thương nữa. Cứ khóc 1 mình, rồi ghét con. Đc cái cứ nằm cạnh chồng là khóc to. Thế chồng hỏi càng khóc. Nên cũng vơi đi. Tự hỏi đc mình sao thế này, dần dần ổn. Chồng cũng sợ nên quan tâm vợ hơn.
    Bé thứ 2 thì mình chuẩn bị tâm lý, có gì nói hết với chồng ý.
    Mình nhớ gặp 1 trường hợp bị trầm cảm. Chị ý cứ đơ đơ, ko chăm đc con. Hỏi ra lag do sau sinh chị ý bị trầm cảm, gđ ko biết cứ kệ. Đến lúc bệnh nặng mới đi chữa. Chữa mãi mới đỡ xíu. Khổ lắm

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của MitKi
    • Avatar của chii557
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 922 Bài viết

    • 1,503 Được cảm ơn

    #43
    Mình cũng bị dạng nhẹ. Xa con thì nhớ thương, nhưng khi ở với con thì thể xác lẫn tinh thần giống như zoombie vậy, hoàn toàn đờ đẫn, không còn cảm xúc với bất kỳ việc gì, không muốn gần gũi con, có xu hướng bạo lực với con ... mệt mỏi quá các mẹ ạ.
    • 166 Bài viết

    • 2,437 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #44
    Trích dẫn Nguyên văn bởi metincoi Xem bài viết
    Bởi nhận thức về căn bệnh trầm cảm và bệnh lý về tâm thần nói chung của người Việt chưa đúng nên mới xảy ra nhiều chuyện thương tâm. Khi người nhà có biểu hiện trầm cảm - mà đặc điểm rõ nhất,
    gần như 100% các trường hợp mắc đều có biểu hiện này - là mất ngủ kéo dài. Khi mất ngủ kéo dài là cần đến can thiệp của y tế rồi, chứ đừng khuyên nhau cố gắng lên, bản lĩnh lên, sẽ vượt qua.
    Bệnh nhân tâm thần nói chung rất cần sự chú ý của gia đình, can thiệp kịp thời là cứu vớt cả một cuộc đời.
    Bạn metincoi nói đúng là thông thường người trầm cảm sẽ bị mất ngủ, nhưng họ cũng có thể ngủ nhiều hơn bình thường, ngủ suốt ngày, nên khi bạn ngủ nhiều và không hứng thú làm bất kỳ việc gì khác thì cũng nên đi khám và làm bài kiểm tra để xem mình có bị trầm cảm hay không.

    Trầm cảm có rất nhiều dạng: trầm cảm nặng (major depression - có ý nghĩ hoặc lên kế hoạch tử tự, nghĩ xem mình sẽ chết bằng cách nào), rối loạn trầm cảm dai dẳng (persistent depressive disorder/dysthimia - trầm cảm dạng nhẹ hơn major depression, nhưng kéo dài dai dẳng), rối loạn thần kinh lưỡng cực (bipolar disorder - bệnh nhân chuyển từ vui vẻ đầy năng lượng sang trầm cảm và ngược lại một cách nhanh chóng), trầm cảm theo mùa (seasonal affective disorder - hay xảy ra vào mùa đông ở những nơi ít ánh sáng mặt trời, lạnh lẽo (Bắc Mỹ, Bắc Âu vv.), trầm cảm tâm thần (psychotic depression - người bệnh nghe thấy, nhìn thấy những vật không có thật, ảo tưởng, nghĩ có người muốn hãm hại mình), trầm cảm sau sinh (postpartum depression - người bệnh cảm thấy vô cùng đau buồn, mệt mỏi, cô đơn, tuyệt vọng, muốn tự tử, sợ mình làm hại con hoặc sợ mình không yêu thương con - trầm cảm sau sinh hầu như luôn phát tác trong vòng 1 năm kể từ ngày sinh em bé)vv.

    Bệnh trầm cảm không thể tự khỏi bằng cách bảo người bệnh "tự vượt qua đi", "cố gắng lên", "mạnh mẽ lên". Trầm cảm có thể xảy ra ở trẻ em và trẻ vị thành niên chứ không chỉ ở người lớn. Hậu quả của nó thì rất khó lường, có người tự tử, có người sa sút trong học hành, sự nghiệp dẫn đến thất bại, đổ vỡ hôn nhân, tan nát gia đình, có người phát điên.

    Mình biết mình bị trầm cảm từ bé vì lúc nhỏ gia đình không hạnh phúc, bố mẹ cãi nhau liên miên, khoảng 8-9 tuổi mình xem phim đã biết người ta tự tử thế nào, và nhiều lần muốn chết bằng cách nhảy lầu (nhà mình có 5 tầng), hoặc treo cổ (vì trong phim Tàu ngày xưa người ta làm thế), nhưng mình không bao giờ có đủ can đảm. Lên 10-11 tuổi, mình ngủ suốt ngày, học xong là ngủ, chẳng thèm đi chơi gì cả, và bị người trong nhà cười chê vì tật ngủ ngày. Lớp 11 mình nghỉ học đến 44 ngày, thiếu 1 ngày nữa là bị buộc phải ở lại lớp dù mình có điểm phẩy cao thứ 2 trong lớp chuyên. Năm 18 tuổi mình đã gọi điện hẹn với bác sĩ tâm lý, nhưng người nhà ngăn cản mình đi, nghĩ mình chỉ giỏi bày vẽ, được "nuông chiều quá đà", chứ có thiếu thốn gì đâu mà trầm với chả cảm. Tốt nghiệp xong đi làm thì có những ngày thức dậy mình mệt mỏi đến nỗi không thể bước ra khỏi giường, không thể và không muốn làm gì cả nên xin nghỉ làm, nhưng may mà làm việc còn hiệu quả và được tín nhiệm nên chưa bị đuổi . Kéo dài mãi đến năm ngoái, nhà chồng sang thăm, cả nhà đi chơi New York, ở ngay cạnh Central Park 1 tuần, bố mẹ chồng và em chồng yêu quý mình vô cùng, mang đủ thứ quà từ Phần Lan sang, mà mình chẳng cảm thấy gì cả, không vui, không cảm xúc (gọi là "totally numb"). Tiễn ba mẹ chồng đi rồi, mình cảm thấy thất vọng với bản thân mình, thấy đau khổ không chịu nổi và òa khóc, gọi cho bác sĩ thì được sắp xếp gặp ngay. Và từ đó trở đi cuộc đời mình thay đổi, theo chiều hướng tốt đẹp hơn rất nhiều. Từ gây sự với chồng tuần vài lần thì bây giờ chắc 1 lần/năm, còn lại toàn hí ha hí hửng, cưới gần 3 năm mà còn hơn lúc mới yêu. Tuy nhiên, mình vẫn bị ảnh hưởng bởi chuyện gia đình, và áp lực công việc, nên nhiều khi cũng có biểu hiện trầm cảm. Mình xác định đây là một con đường rất dài, nhưng miễn mình được sống, được cảm nhận như 1 người bình thường, thì không có việc gì mình không làm được cả.

    Mình tặng cả nhà bản dịch bài kiểm tra mức độ trầm cảm của Dr. David Burns, một bác sĩ tâm lý nổi tiếng thế giới trong điều trị trầm cảm, để mọi người tham khảo. Nếu bạn nghi ngờ mình bị trầm cảm, hay có những biểu hiện như mệt mỏi, buồn chán, mất hứng thú trong công việc và cuộc sống, hãy thử làm bài kiểm tra để xem mình có bị trầm cảm không, và mức độ như thế nào. Mình mong mọi người cùng nhau chia sẻ, tìm hiểu và có cái nhìn đúng đắn hơn về trầm cảm, để những thảm kịch như trong bài báo này được ngăn chặn đúng lúc.
    Tập tin đính kèm
  • Trang 3/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 2
  • 3