TIN TÀI TRỢ.

Hà Nội: Rúng động bé trai 4 tháng tuổi bị mẹ đẻ sát hại trong đêm

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 8.47K Lượt đọc
  • 43 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Mẹ_Bơ
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 906 Bài viết

    • 807 Được cảm ơn

    #21
    Bạn mùa em yêu ơi, tất nhiên case này là thành '"tâm thần" mất rồi.

    Người nhà mình bị bệnh này rồi mình biết mà, nhưng cả nhà cách ly cả mẹ con nên an toàn vượt qua cái đận này.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 710 Bài viết

    • 508 Được cảm ơn

    #22
    Trích dẫn Nguyên văn bởi meHieuNhan Xem bài viết
    tâm thần hay trầm cảm thì cũng không nên để ở ngoài xã hội để gây thêm tai ương cho gia đình người khác. Nhà tù hay nhà thương điên thẳng tiến !
    Bạn nói mà có hiểu gì về bệnh lý tâm thần hay trầm cảm không!? Có hiểu nhà tù dành cho đối tượng nào, nhà thương điên dành cho đối tượng nào không!?
    Đáng trách ở đây là người thân và gia đình không đủ hiểu để giúp đỡ người bệnh.
    Đạo đức của người đàn ông là làm cho người phụ nữ của mình hạnh phúc!
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sasasa
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 268 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #23
    Me Mùaemyeu ơi!Tâm sinh lý mỗi người mỗi khác,có nhiều người thần kinh họ yếu hơn mình nên gặp chuyện gì rất dễ bị kích động.Đâu phải ai cũng dễ vượt qua được những cú sốc,những khủng hoảng tin thần.Nếu nói như mn thì ko có người bị trầm cảm sau sinh rồi.
    P/S:Mình cũng đã 2 đứa,rất cực khổ từ khi có bầu đến khi sinh vì chồng m bận rộn nên ko về sớm để phụ giúp vợ dc nhiều.nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.
    Mỗi ngày là 1 niềm vui
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 394 Bài viết

    • 344 Được cảm ơn

    #24
    Trích dẫn Nguyên văn bởi sasasa Xem bài viết
    Me Mùaemyeu ơi!Tâm sinh lý mỗi người mỗi khác,có nhiều người thần kinh họ yếu hơn mình nên gặp chuyện gì rất dễ bị kích động.Đâu phải ai cũng dễ vượt qua được những cú sốc,những khủng hoảng tin thần.Nếu nói như mn thì ko có người bị trầm cảm sau sinh rồi.
    P/S:Mình cũng đã 2 đứa,rất cực khổ từ khi có bầu đến khi sinh vì chồng m bận rộn nên ko về sớm để phụ giúp vợ dc nhiều.nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.
    Mình đồng ý sau sinh các mẹ dễ bị trầm cảm, kể cả gia đình, chồng hay tất cả mọi người quan tâm như thế nào đi nữa, vẫn rơi vào trạng thái đó. Bản thân mình đây, còn bẩn tính đến nỗi thấy chồng uống nước không rót cho mình, cũng lườm nguýt. Và mình hoàn toàn hiểu được cũng như thông cảm vì cùng là những người mẹ.
    Nhưng để ngăn tình trạng trầm cảm quá đà thì mình nghĩ những bạn quen được nuông chiều ( gia đình, bạn bè ), quen có thói ỉ lại, hay tự thấy mình là người đa cảm yếu đuối thì nên rèn luyện cho mình cứng rắn lên, suy nghĩ chín chắn trước khi có bầu ( giai đoạn cũng dễ trầm cảm ), có con để bản thân mình k khổ, con không khổ và không xảy ra những chuyện kinh khủng như thế này
    Lời mẹ ru con đến những khu vườn
    Ru con trưa nắng...
    Trong mộng cười ngon
    Ru mộng con thơm
    lời mẹ ru con nghe ra nỗi niềm
    Ru con nghiêng nghiêng nằm
    con ngủ giấc tròn
    cho mẹ ngồi trông
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 662 Bài viết

    • 320 Được cảm ơn

    #25
    thương bé quá, mình cũng k hiểu sao bé 4 tháng mà lại chỉ ngủ 2 mẹ con thôi, phải có bà, bố hoặc ai đó ngủ cùng chứ nhỉ, sao thằng bố này lại k ngủ với con trong khi mẹ nó bị tâm thần hả trời?
    • 32 Bài viết

    • 54 Được cảm ơn

    #26
    Chả hỉu sao lại để ng tâm thần trông bé chứ.cạnh nhà mih có 1 c thi thoảng hơi giật giật mà ob còn nhất quyết k cho trông,chỉ cho chơi lúc bt thui.hic khổ thân bé quá


    Gởi từ ứng dụng Webtretho của pypyloveme
    • Avatar của metincoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 5,887 Bài viết

    • 19,143 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #27
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mùa em yêu Xem bài viết
    Mình đồng ý sau sinh các mẹ dễ bị trầm cảm, kể cả gia đình, chồng hay tất cả mọi người quan tâm như thế nào đi nữa, vẫn rơi vào trạng thái đó. Bản thân mình đây, còn bẩn tính đến nỗi thấy chồng uống nước không rót cho mình, cũng lườm nguýt. Và mình hoàn toàn hiểu được cũng như thông cảm vì cùng là những người mẹ.
    Nhưng để ngăn tình trạng trầm cảm quá đà thì mình nghĩ những bạn quen được nuông chiều ( gia đình, bạn bè ), quen có thói ỉ lại, hay tự thấy mình là người đa cảm yếu đuối thì nên rèn luyện cho mình cứng rắn lên, suy nghĩ chín chắn trước khi có bầu ( giai đoạn cũng dễ trầm cảm ), có con để bản thân mình k khổ, con không khổ và không xảy ra những chuyện kinh khủng như thế này
    Bạn nên đọc, tìm hiểu kỹ về căn bệnh trầm cảm, đặc biệt là trầm cảm sau sinh để biết thêm. Người bệnh mà tự chủ được, rèn luyện được thì đã ko gọi là người bệnh. Lúc đã mắc bệnh chỉ có can thiệp bởi người thân và cơ sở y tế mới hỗ trợ được.
    • 394 Bài viết

    • 344 Được cảm ơn

    #28
    Trích dẫn Nguyên văn bởi metincoi Xem bài viết
    Bạn nên đọc, tìm hiểu kỹ về căn bệnh trầm cảm, đặc biệt là trầm cảm sau sinh để biết thêm. Người bệnh mà tự chủ được, rèn luyện được thì đã ko gọi là người bệnh. Lúc đã mắc bệnh chỉ có can thiệp bởi người thân và cơ sở y tế mới hỗ trợ được.
    Mình đã nói trầm cảm sau sinh là tâm lý, còn nếu coi trầm cảm sau sinh là bệnh thì tất cả các bà mẹ đều mang bệnh rồi. Mình đã tìm hiểu, thực tế mình trải qua, bạn bè mình cũng trải qua. Người ta gọi phụ nữ sau sinh là sản phụ chứ không gọi là bệnh nhân đâu. Bạn nói can thiệp của người nhà và cơ sở y tế vậy thì cũng đó là bệnh nặng rồi đó bạn ạ
    Lời mẹ ru con đến những khu vườn
    Ru con trưa nắng...
    Trong mộng cười ngon
    Ru mộng con thơm
    lời mẹ ru con nghe ra nỗi niềm
    Ru con nghiêng nghiêng nằm
    con ngủ giấc tròn
    cho mẹ ngồi trông
    • 166 Bài viết

    • 2,437 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #29
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mùa em yêu Xem bài viết
    Mình đồng ý sau sinh các mẹ dễ bị trầm cảm, kể cả gia đình, chồng hay tất cả mọi người quan tâm như thế nào đi nữa, vẫn rơi vào trạng thái đó. Bản thân mình đây, còn bẩn tính đến nỗi thấy chồng uống nước không rót cho mình, cũng lườm nguýt. Và mình hoàn toàn hiểu được cũng như thông cảm vì cùng là những người mẹ.
    Nhưng để ngăn tình trạng trầm cảm quá đà thì mình nghĩ những bạn quen được nuông chiều ( gia đình, bạn bè ), quen có thói ỉ lại, hay tự thấy mình là người đa cảm yếu đuối thì nên rèn luyện cho mình cứng rắn lên, suy nghĩ chín chắn trước khi có bầu ( giai đoạn cũng dễ trầm cảm ), có con để bản thân mình k khổ, con không khổ và không xảy ra những chuyện kinh khủng như thế này
    Bạn muaemyeu ơi, suy nghĩ của bạn cũng giống rất nhiều người khi họ không hiểu gì về bệnh trầm cảm nhưng cho rằng họ rất hiểu. Nhiều người nhầm lẫn buồn chán, cáu bẳn tạm thời với trầm cảm thật sự. Người trầm cảm thật sự sẽ không lườm nguýt khi chồng không rót nước cho, mà họ ghi nhớ giây phút đó và sẽ suy nghĩ như thế này: "Anh ta không còn yêu mình nữa/Mình thật xấu xí, ghê tởm, không đáng được quan tâm/Cuộc đời mình từ nay về sau sẽ phải sống với một người vô tâm thế này/Mình vất vả sinh con ra chỉ để anh ta đối xử như vậy sao?" vv. Hoàn toàn vô lý nhưng với họ là có lý, là sự thật. Suy nghĩ sai lầm nhất là nói người trầm cảm phải "tự vượt qua đi", "cứng rắn lên đi" và nghĩ họ là những người được nuông chiều quá đà. Chính việc đó càng tạo thêm áp lực và gây cảm giác tội lỗi cho người trầm cảm, khiến bệnh càng nặng thêm.

    Ví dụ cho bạn thấy, mình bị trầm cảm từ nhỏ, và nhiều người hạnh phúc, thành công mình quen (giáo sư, CFAs, luật sư vv.) cũng bị trầm cảm và họ chấp nhận uống thuốc mỗi ngày đến hết đời. Thêm vào đó, cứ thỉnh thoảng mình lại đi gặp therapist để nói chuyện, và đọc sách của Dr. Aaron Beck và Dr. David Burns để hiểu thêm về những gì mình đang trải qua. Mình không phải là đứa yếu đuối hay thất bại trong sự nghiệp: học xa nhà từ năm 18 tuổi, lăn lộn khắp nơi và giờ đang học thạc sĩ và làm trợ lý cho 1 trường ĐH ở Mỹ. Vậy mà nếu quá bận dẫn đến quên ăn mất ngủ hay gia đình ở VN có việc gì thì mình lại rơi vào cảm giác buồn chán, tuyệt vọng không tả được và khóc như mưa, làm bạn chồng lo lắng, phải nghỉ việc ở nhà chăm mình. Therapist của mình nói là những câu như: "Tôi phải thế này.../Tôi nên thế kia..." chỉ gây hại chứ không giúp ích gì cho người trầm cảm, và nên tuyệt đối tránh.

    Trầm cảm có nhiều mức độ khác nhau. Bác sĩ của mình nói là ở mức độ nặng, người ta có thể hoang tưởng, nghe thấy tiếng nói trong đầu mình và có thể làm hại bản thân họ cũng như người khác. Mình nghĩ người mẹ trong trường hợp này bị trầm cảm rất nặng, do yếu tố sau sinh, thiếu ngủ, không được chồng gần gũi chia sẻ (con mấy tháng mà vẫn ngủ riêng, biết vợ căng thẳng mà cũng mặc kệ). Mình thấy rất thương chị ấy và xót xa cho em bé. Chắc gì chị ấy được chọn sinh hay không sinh con, hay được quyết định mình sẽ thức chăm con hay không? Nếu chị ấy nhận được sự giúp đỡ can thiệp kịp thời, được chăm sóc tốt, ngủ tốt thay vì thức trắng đêm vất vả khi trầm cảm, thì có lẽ sự việc đã khác. Cầu mong em bé được siêu thoát, sẽ tha thứ cho mẹ, và kiếp sau con sẽ được khôn lớn và yêu thương.
    • Avatar của metincoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 5,887 Bài viết

    • 19,143 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #30
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mùa em yêu Xem bài viết
    Mình đã nói trầm cảm sau sinh là tâm lý, còn nếu coi trầm cảm sau sinh là bệnh thì tất cả các bà mẹ đều mang bệnh rồi. Mình đã tìm hiểu, thực tế mình trải qua, bạn bè mình cũng trải qua. Người ta gọi phụ nữ sau sinh là sản phụ chứ không gọi là bệnh nhân đâu. Bạn nói can thiệp của người nhà và cơ sở y tế vậy thì cũng đó là bệnh nặng rồi đó bạn ạ
    . Bạn nên tìm hiểu kỹ trước khi khuyên người khác, tốt nhất là hỏi người có chuyên môn.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 394 Bài viết

    • 344 Được cảm ơn

    #31
    "Theo thông tin ban đầu, chị N. có biểu hiện tâm thần từ khoảng 1 tuần nay và hiện đang phải điều trị bằng thuốc chữa bệnh. Khi xảy ra vụ án, N. đang ở cùng với bố đẻ và chồng."
    Đây là kết luận tình trạng của người mẹ trong bài báo này. Tâm thần nhé. Nên mình mới nói đừng đổ lỗi cho "trầm cảm sau sinh" Đấy là ý kiến duy nhất của mình
    Lời mẹ ru con đến những khu vườn
    Ru con trưa nắng...
    Trong mộng cười ngon
    Ru mộng con thơm
    lời mẹ ru con nghe ra nỗi niềm
    Ru con nghiêng nghiêng nằm
    con ngủ giấc tròn
    cho mẹ ngồi trông
    • Avatar của Mẹ_Bơ
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 906 Bài viết

    • 807 Được cảm ơn

    #32
    Đấy là vì bạn ý không có điều kiện đi bác sĩ kịp thời nên người nhà chỉ nghĩ là mới phát bệnh 1 tuần. Bạn đọc kỹ bài của bạn chocolate ấy.

    Người quen gia đình mình đã từng bị và có các biểu hiện y như bạn Chocolate mô tả, y như vụ "cốc nước"

    - Khi được đối xử tốt: tại sao anh ấy lại đối xử tốt với mình thế nhỉ, anh ấy có âm mưu gì nhỉ? (anh rể hết lòng đối xử tốt với em vợ khi em vợ bị bệnh)
    - Khi anh rể dậy sớm: anh ấy dậy làm gì mà sớm thế, anh ấy định làm gì mình, có phải định đưa mình đi và giết mình không? (anh là công an)
    - Khi được chị gái mua đồ ăn vặt mà em đã từng thích: chị ấy có lẽ đang muốn chiếm căn nhà này, nhà là của 2 chị em mình cơ mà.
    - Nhìn thấy quần áo anh/chị có phần cộm nổi lên: có súng không, có mìn không, có xyz thứ... trong đó không?

    Chính cô ý đã kể lại khi được chữa khỏi (tạm thời) bệnh là như vậy đó. Đó mới là trầm cảm/tâm thần. Chứ còn nghĩ được "mình phải cố lên" thì đó không phải là bệnh đâu.
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 394 Bài viết

    • 344 Được cảm ơn

    #33
    Xin lỗi vì mình không muốn nói nhiều chuyện riêng tư nên có thể các bạn thấy mình cãi cùn . Mình cũng từng tưởng tượng đủ thứ, cái lườm nguýt khi k đc rót nước là mình đã nghĩ đủ thứ trong đầu thậm chí muốn vứt con ( 1 tháng ) trên tay xuống giường để đc uống nước vì nghĩ k ai cho mình uống. Mình cũng từng phải uống thuốc, nhưng chắc mình hên và cũng " cố lên " đc là khi con khóc, đòi hỏi ( lúc bạn ấy hơn 1 tuổi ) mình thường lảng đi vì mình đã có lần đánh con không kiểm soát đc. Chắc mình chưa bị bệnh nặng nên mình vẫn kiểm soát đc chăng? Tuy nhiên bây giờ mình ổn rồi, mình đã kiên nhẫn với con và dạy dỗ bạn ấy, chỉ 1 mẹ 1 con nên khi mình thấy bắt đầu k ổn là mình tránh con bằng cách cho con xem ti vi hoặc ipad.
    Họ hàng nội, ngoại nhà mình cũng có người bị trầm cảm nên mình hiểu nỗi khổ của cả người bệnh lẫn người thân. Chị họ mình nặng đến mức vừa uống thuốc vừa nghĩ mẹ cho mình uống thuốc độc. Nhưng với người ngoài ăn nói lại cực khôn ngoan. Về nhà thì nghĩ cả gia đình ám hại đầu độc mình.
    Người mẹ trong bài viết này có thông tin là trc khi lấy chồng đã có dấu hiệu trầm cảm, nên sinh con xong càng nặng và dẫn đến tâm thần nhưng người nhà tự ý mua thuốc điều trị.
    Lời mẹ ru con đến những khu vườn
    Ru con trưa nắng...
    Trong mộng cười ngon
    Ru mộng con thơm
    lời mẹ ru con nghe ra nỗi niềm
    Ru con nghiêng nghiêng nằm
    con ngủ giấc tròn
    cho mẹ ngồi trông
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 115 Bài viết

    • 945 Được cảm ơn

    #34
    Mỗi ng 1 quan điểm. Ko ai đồng ý với quan điểm của ng khác. Khăng khăng quan điểm của mình là đúng. Nói xin lỗi chứ stop cãi nhau, tranh cãi dùm đi. Đau thương quá!!!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Brotchen
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 12 năm
    • 3,139 Bài viết

    • 13,809 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #35
    Nhiều người có vẻ không hiểu trầm cảm là gì mà phân tích như đúng rồi ấy. Mình không bị nhưng có đọc nhiều về bệnh này sau khi bạn thân của mình sinh con và bị bệnh, nó tâm sự với mình có nhiều lúc bản thân dường như không phải là chính mình, ngồi nhìn con có cảm giác căm ghét, đôi lúc trong đầu xuất hiện tiếng nói/suy nghĩ ném con xuống đất, đè gối lên mặt con....

    Nguy hiểm của bệnh này là người bệnh rất bình thường nên người nhà không biết và không cảnh giác trừ khi quan tâm yêu thương và có hiểu biết. Đặc điểm dễ thấy nhất là người bệnh rất nhạy cảm, dễ buồn bã, rơi nước măt. Các mẹ có thai không được quan tâm, nhà chồng đối xử không ra gì.... thường bị trầm cảm sau sinh.
    Phụ nữ cố gắng thương bản thân và con mình nhất, đừng để chuyện xảy ra hại con, bản thân thì tù tội.

    Thấy tội nghiệp cả hai mẹ con quá.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Jenny251
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #36
    Chắc là mẹ bị trầm cảm sau khi sinh đây, tội nghiệp quá

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Jenny251
    • Avatar của dom.vo
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 7 năm
    • 335 Bài viết

    • 1,951 Được cảm ơn

    #37
    Một điều dễ thấy ở người VN là xem nhẹ những biểu hiện tinh thần của người nhà khi họ bị trầm cảm hay có vấn đề thần kinh. Vì cứ cho rằng: chả sao đâu, vài bữa là hết, chỉ buồn bả tí thôi không có gì nguy hiểm đâu, và khi người bệnh tâm sự, chia sẻ thì lại không quan tâm, cứ cho là chuyện nhỏ, rỗi hơi. Nên mới dẫn đến kết cuộc đau lòng như bây giờ
    Mình cũng từng lâm vào giai đoạn khủng hoảng, tinh thần sa sút đến mức trầm cảm. Cũng có khi cứ suy nghĩ tiêu cực, tự dưng nghĩ: đang bế con mà mình ném xuống đất thì con ntn, hay tắm con rồi nhấn vào nước sẽ ra sao? Đó chỉ là suy nghị vụt qua trong tích tắc, và mình đã kềm chế được tâm trạng dù chẳng thể tâm sự, chia sẻ được với ai. Nhưng nếu tình trạng đó cứ kéo dài thì rất có khả năng bản thân mình sẽ làm chuyện nguy hiểm.
    Vì vậy, những gì liên quan đến tinh thần, thần kinh thì nhất thiết nên để ý và tích cực tìm cách khắc phục, chạy chữa. Đừng xem thường mà để người bệnh tự điều tiết thì không lường trước được hậu quả đâu
    Gia đình chị này có lẽ đã không thật lòng để tâm đến vấn đề tinh thần của chị ấy, nên kết cục đau lòng này vừa tội con, mà khi mẹ tỉnh ngộ lại càng đau đớn hơn khi nhận ra sự thật.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,735 Bài viết

    • 4,213 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #38
    Vụ này thương tâm quá, mà chắc người mẹ có tiền sử bệnh trước khi sinh rồi. Nên ca này không gọi đơn thuần là trầm cảm sau sinh được.

    Nhưng về việc trầm cảm sau sinh, thì bạn muaemyeu hơi nhầm ở chỗ cho rằng thất vọng trong cuộc sống dẫn tới trầm cảm. Bao nhiêu bạn bè mình sống sướng lắm, được chiều lắm, có mấy đứa làm bác sĩ kiến thức đầy đủ mà vẫn bị tùy mức độ nặng nhẹ đấy.

    Mừng vì bạn đủ mạnh mẽ và tự vượt qua. Nhiều người diễn biến phức tạp hơn thì không thể nói là dùng ý chí nghị lực bản thân để thoát ra được.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 724 Bài viết

    • 3,875 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #39
    Trầm cảm có nhiều nguyên nhân khác nhau, mà thất vọng trong cuộc sống chỉ là một số trường hợp. Cái này quá căn bản. Và nhiều biểu hiện thuộc về thể chất mà tinh thần dù tỉnh táo cũng không kiểm soát được, ví dụ như hoảng loạn, biết không có gì nhưng người vẫn không thở được.


    Xa thấy mọi người trao đổi để hiểu thêm về nguyên nhân gây ra những vụ đau lòng, hiểu hơn thì mới phòng tránh hơn được, và có nhiều bạn trao đổi rất khoa học hoặc kinh nghiệm cụ thể. Bực mình nhất là mấy nick hay nhảy vào kiểu biết tuốt: mấy người tranh cãi tùm lum. Thể hiện điều gì? Đọc mà không hiểu nhưng vẫn thích tỏ ra ta là bề trên cái đám cãi nhau nhăng nhít?

    Ngày trước Xa gặp một bà mẹ trẻ, bị ám ảnh chồng có bồ, không thương mình nữa, nên cổ quăng luôn em bé xuống đất. Vào bệnh viện tâm thần cứ lải nhải rền rĩ, ném đồ đạc tùm lum. Cổ mất khả năng kiểm soát bản thân nhưng vẫn thích ăn diện đẹp.
    People from different cultures have different conceptions of the world.

    When you judge someone, you don't define them, you define yourself.

    Do not argue with an idiot. He will drag you down to his level and beat you with experience

    Weak people revenge. Strong people forgive. Intelligent people ignore.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5,731 Bài viết

    • 19,672 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #40
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mùa em yêu Xem bài viết
    "Theo thông tin ban đầu, chị N. có biểu hiện tâm thần từ khoảng 1 tuần nay và hiện đang phải điều trị bằng thuốc chữa bệnh. Khi xảy ra vụ án, N. đang ở cùng với bố đẻ và chồng."
    Đây là kết luận tình trạng của người mẹ trong bài báo này. Tâm thần nhé. Nên mình mới nói đừng đổ lỗi cho "trầm cảm sau sinh" Đấy là ý kiến duy nhất của mình
    Đừng có ngoan cố. Bệnh trầm cảm sau sinh là do nội tiết tố bị loạn. Chỉ bị 1 thời gian sau sinh rồi hết. Bệnh tâm thần là rối loạn dây thần kinh. Tự dưng nhập vào với nhau. Cố cãi
    Em iêu gâu gâu nhà em
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)