TIN TÀI TRỢ.

Giáo sư Ngô Bảo Châu: Cả đắng cay cũng nằm trong hạnh phúc

  • 3 Lượt chia sẻ
  • 6.06K Lượt đọc
  • 24 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của ROAN
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 436 Bài viết

    • 498 Được cảm ơn

    #1
    http://www.tienphong.vn/Gioi-Tre/gia...huc-823386.tpo

    TP - 'Hạnh phúc đối với tôi thực ra khác với nhiều người nghĩ. Hạnh phúc nhất đối với tôi là cảm giác còn đang sống. Trong cái sống đó có cả cái ngọt ngào và đắng cay. Mình phải biết là ngay cả cái đắng cay đó cũng nằm trong hạnh phúc. Vì đó là cuộc sống', Giáo sư Ngô Bảo Châu chia sẻ.

    Giao_NBAo_Chau_voi_sinh_vie_DNRU_EJWN.jpg

    Giáo sư Ngô Bảo Châu với sinh viên.

    Tôi quen lắm người nhiều tiền mà bất hạnh

    Anh đang ở trên đỉnh cao khoa học, cảm giác ở trên đỉnh cao thế nào?

    Tôi thấy cũng bình thường. Có cảm giác đặc biệt mà tôi phát hiện là khi mình nói thì nhiều người nghe hơn (cười). Thực ra là đối với công việc, thì tôi hơi ít thời gian để làm chuyên môn hơn. Tôi chưa tìm lời giải cho vấn đề ấy.

    Mục tiêu kế tiếp của anh là gì?

    Đối với tôi, giai đoạn nghiên cứu khoa học mà để chinh phục một kết quả khoa học thì tôi thấy đã làm được rồi. Một điều rất muốn mà tôi chưa làm được là đào tạo ra học trò giỏi.

    Anh rất quan tâm đến đào tạo, vậy anh có khó khăn gì? Giờ anh bắt đầu một ước mơ mới, lại bắt đầu từ đầu?

    Cái khó khăn bây giờ là ví dụ buổi họp bàn mà chưa đi đến kết luận gì hết. Đối với tôi cũng bình thường thôi, không thất vọng. Không ai cố tình gây khó dễ cho mình. Thực ra là khó khăn chung, khó khăn cơ bản là mình không có nhiều tiền, không thể muốn tiêu như thế nào thì tiêu. Phải chấp nhận chuyện đó thôi. Những cái đó tôi nghĩ là mất thời gian nhưng sẽ giải quyết được. Cái khó khăn thứ hai là chuyện ước mơ của giới trẻ càng ngày càng ít hơn. Cái này thì không có cơ chế nào gỡ được. Tôi cảm thấy giới trẻ bây giờ ấp ủ ít ước mơ nhưng các bậc phụ huynh có vẻ ước mơ về con rất là nhiều.


    Cái chính của mỗi người phải là thực hiện được hết khả năng của bản thân, khả năng của mình đến đâu thì mình làm đến đó. Đó mới là cái toại nguyện nhất của bản thân. Cái bất hạnh nhất là mình cảm tưởng mình có nhiều khả năng mà mình không làm được. Tôi quen rất nhiều người nhiều tiền mà rất bất hạnh.

    GS Ngô Bảo Châu


    Lần trước có đoàn học sinh đi thi quốc tế, tôi có gặp các bạn. Trong đó, có 3 bạn đăng ký học Đại học Ngoại thương, tôi hỏi: “Tại sao các em lại học Ngoại thương? Rõ ràng các em có thiên hướng, có tư chất học về Toán học cơ bản”. Mẹ một bạn bảo “Học Ngoại thương tốt về tương lai, vật chất sau này”. Nhưng bạn ấy phản đối câu trả lời của mẹ. Bạn ấy muốn học khoa học tự nhiên nhưng được bố mẹ định hướng thi Ngoại thương. Tôi nghĩ chuyện đấy rất là dở, vì cha mẹ định hướng cứ nghĩ là mình thực tế nhưng có khi lại sai lầm.

    Anh có gặp phụ huynh và thuyết phục họ không định hướng cho con cái?


    Thuyết phục thế nào được. Khó lắm. Với những người lớn thì không nên nói nhiều về ước mơ vì khi họ đã quá 30 - 40 tuổi ước mơ không còn quan trọng với họ nữa. Về mặt thực tế, tôi nghĩ cái nhìn ngắn hạn là rất sai lầm. Vì cái quan trọng trong cuộc đời của mỗi người không đơn thuần là kiếm được nhiều tiền. Kiếm được nhiều tiền đơn thuần không thể mang lại cho họ cuộc sống hạnh phúc được. Cái chính của mỗi người phải là thực hiện được hết khả năng của bản thân, khả năng của mình đến đâu thì mình làm đến đó. Đó mới là cái toại nguyện nhất của bản thân. Cái bất hạnh nhất là mình cảm tưởng mình có nhiều khả năng mà mình không làm được. Tôi quen nhiều người nhiều tiền mà rất bất hạnh (cười).

    Hạnh phúc của anh là gì?

    Tôi vừa trả lời phỏng vấn thượng tọa Thích Nhật Từ làm báo Phật giáo Ngày nay câu hỏi này. Hạnh phúc đối với tôi thực ra khác với nhiều người nghĩ. Hạnh phúc nhất đối với tôi là cảm giác còn đang sống. Trong cái sống đó có cả cái ngọt ngào và đắng cay. Mình phải biết là ngay cả cái đắng cay đó cũng nằm trong hạnh phúc. Vì đó là cuộc sống. Khi người ta bắt đầu có những bất hạnh chính là khi chạy theo những ảo ảnh, những ảo ảnh hình dung cuộc sống rất ngọt ngào, như là chạy vào Disneyland. Khi chạy theo ảo ảnh thì chắc chắn sẽ bất hạnh. Đó là lúc mình từ chối cuộc sống thật sự.

    Thưa anh, theo đuổi đam mê có phải chạy theo ảo ảnh?


    Phải xem đó là đam mê như thế nào? Phải định nghĩa lại đam mê. Đam mê thực ra không phải là ảo ảnh. Nhưng nhiều cái ước mơ là ảo ảnh. Cảm giác mình đang sống rất quan trọng. Phải biết yêu cuộc sống như chính nó vốn có. Đó là một điểm rất quan trọng trong đạo Phật. Mình phải sống hết mình với những giây phút sống của mình.

    NBC_2a_IREG.jpg

    Triết lý lớn nhất phải là yêu cuộc sống


    Trong bài nói chuyện với nhà văn Phan Việt, anh nói “sống làm sao để sau này biến mất không dấu vết”. Nhưng Ngô Bảo Châu bây giờ biến mất thì hơi khó?


    Mình phải hiểu là dấu vết như thế nào. Cũng giống như trong thiên nhiên, tất cả sinh linh tồn tại đều có một dấu vết gì đó. Dấu vết tức là cái mình để lại - cắt nghĩa chính xác rất khó. Có điều thực sự tôi rất sợ là khi nghĩ đến lúc mình chết rồi người ta làm cái mộ to tướng rồi ngày ngày đến thắp hương. Đấy là một cái dấu vết rất là kinh.

    Đấy là cái nỗi sợ của anh nhưng là niềm mơ ước của rất nhiều người. Có nhiều người nhà giàu ở Việt Nam có phong trào xây mộ xây lăng cho mình?


    Tôi vừa đi Huế. Nhà cho người ở thì ít nhưng mộ cho người chết thì rất to. Kể cả xây cho người đã chết rồi với tôi đó là sự lãng phí kinh khủng. Không để lại dấu vết với tôi cái lớn nhất là không nên cản trở cuộc sống của người khác. Kinh khủng nhất là cản trở cuộc sống của người khác.

    Thực tế một số người tạo dấu vết của mình bằng cách cản trở cuộc sống, thậm chí cản trở sự phát triển của xã hội?

    Tôi nghĩ triết lý lớn nhất là phải yêu cuộc sống. Yêu cuộc sống như chính nó chứ không phải là cuộc sống phải có chức năng nhiệm vụ gì cả. Nhiều khi mình phải nhìn kể cả những động vật, thực vật vô ích cho con người. Đôi khi chúng ta cũng nhổ cỏ dại, để bãi cỏ xanh tươi đẹp đẽ. Về mặt nguyên tắc không ai phủ nhận mình có quyền nhổ cỏ dại. Nhưng mình phải hiểu cỏ tồn tại vì nó tồn tại thôi, nó chẳng có lý do gì phục vụ cuộc sống con người cả. Con người cũng thế, mình phải nhìn người ta sống trong cuộc sống của chính họ, không phải tồn tại để phục vụ cho cuộc sống của mình.

    Con người để đạt được trạng thái hồn nhiền của đầu óc rất khó vì bị quá nhiều kinh nghiệm, nhiều vấn đề của đời sống tạo nên những nếp hằn trong đầu óc. Tôi rất thích câu mang tính triết học của Trịnh Công Sơn “Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh”. Phải chăng cứ sống thật với mình rồi mình sẽ có niềm vui?

    Không có hồn nhiên thì không thể khám phá được. Nếu đọc triết học của Platon thì một trong những tiền đề của sự khám phá là sự ngây thơ, hồn nhiên. Nếu cái gì mình cũng biết rồi thì ai còn ham mê khám phá nữa. Một trong những bí quyết để làm khoa học là giữ cho mình một tâm hồn trong trẻo.

    Có lúc nào anh cảm thấy hối tiếc không?


    Có. Tất nhiên là có những lúc hối tiếc về những quyết định trong cuộc sống.

    Anh có thể kể về một sai lầm của anh không?


    Không (cười). Tôi chưa chuẩn bị cho chuyện này. Sai lầm thì có nhiều sai lầm nhưng sai lầm để mình phải hối tiếc thì...

    Anh đã bao giờ thấy chán Toán chưa? Đã bao giờ anh nghĩ đến việc bỏ Toán để theo đuổi cái khác chưa?


    Mệt mỏi thì có chứ chán đến mức đó thì không.

    Làm thế nào để hết mệt mỏi?


    Mệt mỏi thì làm chuyện khác. Tôi nghĩ làm cái gì mãi thì cũng chán, nhưng quan trọng là phải luôn có cái mới. Khoa học hay ở chỗ lúc nào cũng đi tìm cái mới. Như Bổ đề cơ bản tôi theo đuổi nhiều năm trời nhưng làm xong tôi lại không thấy không ham mê như trước nữa.

    Trong mười mấy năm lúc nào cũng đam mê như vậy ạ? Vậy không kết thúc thì tốt hơn đúng không, để lúc nào anh cũng thấy đam mê?


    Ừ đấy. Trước đây tôi có viết một câu thơ lăng nhăng mà mọi người không ai hiểu là “Có một con đường ta đi/Giá chi không bao giờ tới đích”. Chuyện làm Toán cũng thế, mình vẫn muốn tới đích, nhưng cái hạnh phúc nhất đó là lúc đi trên con đường. Cuộc sống của mình cũng thế. Cái đích của cuộc sống chẳng qua là cái chết (nghĩa trang thôi).

    Tôi nghĩ là lúc mình đi trên con đường ấy, cái quá trình mình đi còn hạnh phúc hơn là đến được đích?


    Nhưng nếu không có đích thì mình sẽ không thể đi được. Hôm trước tôi có nói với Phan Việt là phải có một cái đích cao quý. Cái cứu cánh có hai nghĩa, vừa là mục đích nhưng vừa có một cái nghĩa hơi hiểu sai một chút, đó là cái cứu mình, giúp mình tổ chức cuộc sống của mình.

    Đó có phải lý tưởng không anh?


    Phải có lý tưởng là đúng. Mỗi người phải có lý tưởng nhưng nói sống có lý tưởng thì tôi hơi ngại, một phần là hơi bị sáo. Lý tưởng là mình quên mất sống cuộc sống của mình mà chỉ nghĩ tới cái đích. Mình phải tin vào cái đích của mình.

    Giờ có nhiều bạn trẻ có nhiều cái đích không phải là cao quý lắm, ví dụ có một cái nhà, một cái xe, một thu nhập ổn định. Đó không có gì xấu cả, nhưng nó khác với cái thời chiến tranh với lý tưởng cao quý “Thép đã tôi thế đấy”.

    Xây dựng một cuộc sống an bình, đầy đủ cho gia đình thì không có gì là xấu cả. Nhưng nếu thực sự mà để dùng từ tôn giáo là “cứu rỗi” con người thì những mục đích đó không thể cứu rỗi con người được. Bản chất của con người, theo xuất phát điểm của tôn giáo, của triết học là luôn sợ hãi cái chết, nhìn thấy cái đích trước mặt mình là nghĩa trang. Cái gì là cứu rỗi mình ra khỏi cái đích đó, hiển nhiên không phải chuyện nhà cửa, xe cộ của mình mà chính là vươn lên những cái tốt đẹp nhất. Cái đó khác với cuộc sống hàng ngày.

    Phải đảm bảo cuộc sống vật chất

    Người ta nghĩ đến anh là một nhà Toán học nổi tiếng nhưng không biết anh tiêu tiền thế nào?


    Tôi không ham mê những gì đắt tiền. Tôi cũng không biết chính xác mình có bao nhiêu tiền. Vợ tôi cũng hơi giống tôi theo mức đó. Gia đình chi tiêu tương đối bình thường. Có đủ tiền để không quá mức so đo về việc chi tiêu. Đó là một phần tôi muốn cố gắng giáo dục con cái về chuyện đó. Thật ra là mình chỉ thực sự thiếu tiền khi mình quá bị phụ thuộc vào những cái đắt tiền. Cái lớn nhất của con người cần có là tự do. Cái phụ thuộc lớn nhất là tiền nong. Khi mình quá ham mê những cái đắt tiền thì mình sẽ bị phụ thuộc rất nhiều..

    Nhưng có phải do anh có tiền nên anh theo đuổi được đam mê hay không?

    Cái đó đúng. Phải có một thu nhập nhất định nào đó để đảm bảo cuộc sống vật chất. Khi người ta đói thì không nên quy kết cho người ta bất cứ một chuyện gì cả. Theo Victor Hugo thì ăn cắp là việc xấu nhất nhưng khi đói thì được quyền ăn cắp để được sống. Quyền được sống lớn hơn…

    Nhưng anh ở nước ngoài nên anh vừa có thể theo đuổi đam mê, vừa có thể có tiền. Nếu công việc của anh cũng là khoa học, nhà giáo, nhưng ở Việt Nam thì khó hơn.

    Tôi biết thế. Nhưng tôi nghĩ xã hội rồi sẽ thay đổi. Nói chung tôi là con người tương đối lạc quan.

    Đam mê kế tiếp của anh là gì?


    Tôi chỉ muốn làm thế nào để tạo ra nhiều cơ hội cho nhiều bạn trẻ làm được cái mình muốn.

    Anh có rất nhiều việc, vậy cuộc sống của anh có gì khác với mọi người? Một ngày bình thường của anh như thế nào?


    Tôi ngủ ít thôi nhưng ngủ đúng giờ. Ở Việt Nam, một ngày của tôi hơi “rắc rối” hơn vì gặp nhiều bạn. Nhưng sống ở nước ngoài thì buổi sáng tôi dậy tương đối sớm để cùng vợ chuẩn bị đồ ăn sáng, ăn trưa cho trẻ con, 2 đứa nhỏ. Trưa cô bé lớn ăn ở trường. Vợ tôi đưa trẻ con đi học. Có hôm tôi đưa. Có lúc tôi làm việc ở nhà, có lúc đến trường làm việc. Cũng có nhiều việc. Buổi chiều về nhà, xem bài vở con cái, nói chuyện với chúng nó một chút. Nói chung tôi tương đối hài lòng với cuộc sống của mình.

    Anh có thể về hẳn Việt Nam, ở Việt Nam các cô gái chân dài chỉ hơi nổi tiếng thôi thì đi dự tiệc đã được trả 1.000- 3.000 USD rồi. Nổi tiếng như anh chỉ cần đi dự hội nghị là sống thoải mái.

    Thôi. Thực ra làm việc ở nước ngoài cũng là một cách giúp đỡ được nhiều bạn Việt Nam hơn.

    Anh có thích làm người quan trọng không?


    Không muốn người khác giúp đỡ mình quá nhiều. Chính khi người khác làm cho mình quá nhiều thì mình mất đi cuộc sống của mình. Có một nhà khoa học viết một cuốn sách kinh điển về sử dụng tiếng Anh cách đây 100 năm rồi. Khi ông ấy viết được một nửa thì do ông viết chậm quá, nhà xuất bản Oxford mới đề nghị cử một bà đến để lo giặt giũ nấu nướng cho ông ấy vì ông ấy sống một mình. Ông ấy bảo “Không, các anh muốn tôi chết sớm à?”. Và ông ấy tiếp tục làm việc theo cuộc sống của ông ấy. Tất nhiên là viết cuốn sách đó rất quan trọng, nhưng sống cuộc sống của ông ấy quan trọng hơn. Cuộc sống đời thường là quan trọng nhất.

    Xin cảm ơn anh.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của ROAN
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 436 Bài viết

    • 498 Được cảm ơn

    #2
    Thực sự mà thấy các con và thằng báo nâng bi anh Châu ghê quá. Mình thì chỉ thấy a chả giúp đc gì cho đất nc, cứ lo cho cá nhân mình thì thủ phận như anh Đặng Thái Sơn, chém gió kinh
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vietneds
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 137 Bài viết

    • 921 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ROAN Xem bài viết
    Thực sự mà thấy các con và thằng báo nâng bi anh Châu ghê quá. Mình thì chỉ thấy a chả giúp đc gì cho đất nc, cứ lo cho cá nhân mình thì thủ phận như anh Đặng Thái Sơn, chém gió kinh
    Giúp gì được cho đất nước là giúp cái gì hả bạn?

    Hay như bầu Đức, như Hoàng Anh Gia Lai chặt cây phá rừng tạo nên cơ nghiệp khổng lồ thì có gọi là giúp ích không?

    Hay như Tân Hiệp Phát bỏ ruồi vào nước giải khát, kinh doanh mất dạy thì có gọi là giúp ích không?

    Hay phải như Lý Nhã Kỳ, hay Ngọc Trinh mang vẻ đẹp Việt Nam tiếp thị khắp thế giới thì có gọi là giúp ích không?

    Hay phải làm được việc như là Giải Phóng Miền Nam, đánh Mỹ cứu nước thì mới gọi là có giúp ích cho đất nước?

    Ngô Bảo Châu có thể không đóng góp được cái gì cả, nhưng bác ấy cũng không phá hoại đất nước như rất nhiều người chúng ta đang làm.
    • Avatar của meemmii
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 8 năm
    • 347 Bài viết

    • 2,235 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ROAN Xem bài viết
    Thực sự mà thấy các con và thằng báo nâng bi anh Châu ghê quá. Mình thì chỉ thấy a chả giúp đc gì cho đất nc, cứ lo cho cá nhân mình thì thủ phận như anh Đặng Thái Sơn, chém gió kinh
    Bác nói quá lời rồi. Đoạt giải Fields và một loạt nghiên cứu không phải là đóng góp sao? Thêm nữa đúng như lời bác ấy nói thôi, mỗi người hãy phát huy đc đúng khả năng của mình là một thành công trong cuộc sống.
    Đừng lúc nào cũng đao to búa lớn miệng nói những lời vô nghĩa như phải "cống hiến đóng góp hết mình cho đất nước". Há chẳng bất kì một cá nhân nào, tự sức lo đc cho bản thân, kế đến là gia đình bố mẹ a chị e chính là đóng góp rồi đấy.
    • Avatar của aika
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 4,839 Bài viết

    • 26,515 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Đây là một trong những bài của giáo sư mà mình thích.
    Cảm nhận giáo sư không chỉ là một nhà khoa học nổi tiếng mà còn là một người cha, người đàn ông sâu lắng, sâu sắc và có nhiều trải nghiệm.
    Cá nhân mình nghĩ gs có về Vn thì có lẽ cũng chẳng đóng góp được gì nhiều trong mớ hỗn độn hiện nay đâu. Có khi lại mai một tài năng đi hổng chừng.
    • Avatar của mang00
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 4 năm
    • 259 Bài viết

    • 62 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    lần trc đọc hẳn một bài viết về giáo dục dài đến mấy trang của GS trên tạp chí Tia Sáng mà thấy rất tâm đắc.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 870 Bài viết

    • 5,145 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Đọc bài này, mình cảm thấy gs có tâm hồn, và rất sâu sắc.
    Triết lý "sống là hạnh phúc", "sống hồn nhiên tự nhiên" cũng rất sâu sắc. Cái này cũng là triết lý của mình.


    Ít ra thì gs cũng có đóng góp là giới thiệu cho mình Tủ sách Cánh Cửa Mở Rộng có nhiều sách hay.
    • 314 Bài viết

    • 1,453 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Em đọc bài này với tâm trạng ngỡ ngàng. Và tiếc hùi hụi vì tại sao mình lại không click vào đọc ngay từ lần đầu tiên đọc title nhỉ?

    Thật sự vô cùng tâm đắc với những gì giáo sư nói. Đúng là một nhà khoa học luôn ở cái tầm mà không phải ai cũng đứng cùng được

    Cảm ơn sự chia sẻ của Giáo sư. Chúc Giáo sư cùng gia đình có một năm mới hạnh phúc và bình an!
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,600 Bài viết

    • 6,679 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #9
    Chỉ thấy VN mình hiếm người tài quá. Bác Châu có tài và có cả tâm nữa nên được rất nhiều chương trình mời tham gia, không chỉ toán học đâu, mà cả các dự án phát triển cũng mời nhiệt tình. Mà sao nói bác li dị nhỉ, nhưng vẫn chăm con cùng vợ?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của tuoi_27
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 7,124 Bài viết

    • 8,273 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ROAN Xem bài viết
    Thực sự mà thấy các con và thằng báo nâng bi anh Châu ghê quá. Mình thì chỉ thấy a chả giúp đc gì cho đất nc, cứ lo cho cá nhân mình thì thủ phận như anh Đặng Thái Sơn, chém gió kinh
    Thế phải làm gì để đóng góp cho đất nước vậy bạn, về VN làm giáo viên quèn , hay tham nhũng kiếm chác? Ở nơi nhân tài trở nên vô dụng về làm gì cho phí.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 677 Bài viết

    • 2,470 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Chỉ cần đọc tiêu đề thôi cũng thấy Bác thấm nhuần triết lý Phật học. Người có tâm đức, có thiện nghề nghiệp tốt là sự đóng góp lớn lao, lợi ích tròn trịa cho đất nước nhân loại rồi. Còn những người khác tuy làm nên cơ nghiệp lớn, có đóng góp lớn cho xã hội nhưng còn phải xét tâm đức ra sao, thuộc loại ngành nghề gì?. Có những loại ngành nghề như con dao hai lưỡi, có lợi cũng ko hại chẳng kém. Công tội tương đương nên dân cũng sẽ kém phần ngưỡng mộ.
    _()_ Namo A Di Đà Phật _()_ "Mọi dấu hiệu họa phước sắp xảy đến đều nảy mầm từ nội tâm rồi biểu hiện ra ngoài hành vi con người. Như người nhân hậu rộng lượng sẽ có thái độ chững chạc bình tĩnh, thường được phước. Người khắt khe hẹp hòi sẽ có thái độ bộp chộp nóng nẩy, thường gặp họa. Người thường không thấy xa, tưởng rằng họa phước là việc hên xui may rủi không thể tiên đoán được. Theo nguyên tắc, lòng chân thành là lòng hợp ý trời...Muốn tìm phước tránh họa, điều cần thiết nhất là việc sửa lỗi bản thân, sau mới nói đến việc làm thiện." ( Trích: Liễu Phàm Tư Huấn )
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 868 Bài viết

    • 2,565 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    Trời, làm gì có chuyện anh Châu li dị. Mình chưa từng nói chuyện với anh Châu, nhưng có biết anh là người vẫn luôn hướng về đát nước và muốn đóng góp cho đất nước.


    • 54 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ROAN Xem bài viết
    Thực sự mà thấy các con và thằng báo nâng bi anh Châu ghê quá. Mình thì chỉ thấy a chả giúp đc gì cho đất nc, cứ lo cho cá nhân mình thì thủ phận như anh Đặng Thái Sơn, chém gió kinh
    Theo bạn thì cứ phải ở VN, nghiên cứu, cống hiến tại VN thì mới gọi là yêu quê hương đất nước, làm đc gì cho đất nước sao? Tầm nhìn của bạn hạn chế quá, chỉ mới nhìn ở mỗi cái mảnh đất hình chữ S này thôi.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9,094 Bài viết

    • 28,507 Được cảm ơn

    Thành viên viết bài nhiều 2018Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ROAN Xem bài viết
    Thực sự mà thấy các con và thằng báo nâng bi anh Châu ghê quá. Mình thì chỉ thấy a chả giúp đc gì cho đất nc, cứ lo cho cá nhân mình thì thủ phận như anh Đặng Thái Sơn, chém gió kinh
    Vừa bấm cảm ơn vì lâu lắm mới có một bài báo đáng đọc và suy ngẫm được post trên wtt. Nhưng tiếc thay, ngay sau bài báo là một bài post "ngu khó đỡ" của chính chủ top.

    Liệu bài báo này có được post với mục đích khơi gợi phê phán, chỉ trích, thậm chí chửi bới như nhiều bài báo vẫn được post trên này? Nếu vậy thì họ đã nhầm, một nhân cách lớn không thể đánh đồng với những thứ tầm thường rẻ rách nhan nhản trên này được đâu.
    If you don't love yourself, you will always be chasing people who don't love you, either.
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 216 Bài viết

    • 1,356 Được cảm ơn

    #15
    Mình rất tâm đắc với những điều GS Ngô Bảo Châu chia sẻ ở bài báo này, nhất là câu "Làm khoa học phải giữ cho tâm hồn mình được trong trẻo" . Mình cảm nhận GS Châu không chỉ là một tài năng lớn mà còn là một con người rất sâu sắc, văn minh và hiểu biết rộng, thật đáng ngưỡng mộ.

    GS của mình có ảnh hưởng rất lớn đến mình, cả về khoa học lẫn nhân sinh quan. Ông đã làm mình tự tin hơn, mạnh mẽ hơn với những gì mình theo đuổi và tin tưởng. Giá trị một con người, giá trị cuộc sống không phải chỉ là tiền bạc, công danh mà được đo bằng mức độ cảm nhận hạnh phúc và sự tử tế của người đó đối với mọi người.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 216 Bài viết

    • 1,356 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mang00 Xem bài viết
    lần trc đọc hẳn một bài viết về giáo dục dài đến mấy trang của GS trên tạp chí Tia Sáng mà thấy rất tâm đắc.
    Bạn có thể vui lòng gửi đường link được không? xin cám ơn!
    • Avatar của Toujours
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 242 Bài viết

    • 132 Được cảm ơn

    #17
    Ông làm được cái gì cho dân cho nước mà ông phán ghê thế. Học bên tây, sống ở bên Mỹ, lâu lâu bay về hoặc phán vọng về. Nhiều người cứ tung hô.
    Nhờ MOD xoá account dùm, sao không thấy phản hồi gì hết vậy?????
    • Avatar của quyamen
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 150 Bài viết

    • 532 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Toujours Xem bài viết
    Ông làm được cái gì cho dân cho nước mà ông phán ghê thế. Học bên tây, sống ở bên Mỹ, lâu lâu bay về hoặc phán vọng về. Nhiều người cứ tung hô.
    Thế bạn đã làm gì cho đất nước chưa , chỉ 1 câu thôi : Sống ở Vn nghèo bị khinh , giàu bị ghét thông minh bị diệt .
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của aivan118
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 1,224 Bài viết

    • 4,990 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #19
    Ít nhất , Ngô Bảo Châu cũng đã làm cho thế giới biết VN có 1 người giỏi đáng ngưỡng mộ như ông . VN nằm hiện hữu trên bản đồ , nhưng muốn đc thế giới biết đến và tôn trọng thì luôn cần có những người như ông.

    Đừng bao giờ nghĩ làm ở VN mới là cống hiến cho VN . Làm trong 1 môi trường ko phù hợp thì khoảng cách của sự cống hiến và sự giết chết tài năng rất mong manh.
    • Avatar của Toujours
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 242 Bài viết

    • 132 Được cảm ơn

    #20
    Xin chị, thế giới nó biết theo kiểu gì đây, nó biết theo kiểu ông này do Pháp nó dìu, Mỹ nó dắt và hiện tại quanh năm không đóng một đồng thuế cho VN. Chị nói thế thêm luôn ông Đặng Thái Sơn vào cho có tụ xem thử được gì. Kính chị.

    Trích dẫn Nguyên văn bởi aivan118 Xem bài viết
    Ít nhất , Ngô Bảo Châu cũng đã làm cho thế giới biết VN có 1 người giỏi đáng ngưỡng mộ như ông . VN nằm hiện hữu trên bản đồ , nhưng muốn đc thế giới biết đến và tôn trọng thì luôn cần có những người như ông.

    Đừng bao giờ nghĩ làm ở VN mới là cống hiến cho VN . Làm trong 1 môi trường ko phù hợp thì khoảng cách của sự cống hiến và sự giết chết tài năng rất mong manh.
    Nhờ MOD xoá account dùm, sao không thấy phản hồi gì hết vậy?????
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2