TIN TÀI TRỢ.

Đi tìm "Lunch Lady" ở Sài Gòn

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 6.28K Lượt đọc
  • 24 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của hoa_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 15,982 Bài viết

    • 33,083 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #1
    Đi tìm "Lunch Lady" ở Sài Gòn


    TTCT - Ba chiếc xe máy dừng lại dưới tán cây bàng xòe rộng, năm anh Tây ngó nghiêng rồi mắt sáng lên: "I found it, Lunch Lady is here!" (Tôi tìm ra rồi, Lunch Lady ở đây!).

    Dưới cây bàng cả chục năm tuổi là một quán nhỏ cùng với "nhân vật" từng xuất hiện trong show truyền hình No Reservations nổi tiếng của vua ẩm thực Anthony Bourdain (*).

    50f1736f97c8b213007
    Thực khách thích thú khi được bà chủ Lunch Lady tiếp chuyện - Ảnh: Thuận Thắng

    Đúng ngày cuối năm 2012 chúng tôi trở lại quán, trong khi khách văn phòng còn đang nghỉ ngơi đâu đó, du khách nước ngoài vẫn chịu khó tìm đường vòng vèo đến nơi này để được phục vụ món bún hệt như trải nghiệm thú vị mà Anthony Bourdain mô tả trong No Reservations. Ngay bàn bên cạnh, một nhóm khách Việt kiều lẫn Tây đang ngồi chờ món, vừa nhâm nhi ly nước mía vừa nói chuyện rôm rả…

    Cứ thế, dù nằm khiêm tốn giữa khu chung cư Nguyễn Đình Chiểu trên đường Trường Sa (quận 1, TP.HCM), Lunch Lady, tên mà vua ẩm thực Anthony đã đặt cho cái quán nhỏ của bà chủ có nụ cười rộng mở, lúc nào cũng tấp nập khách mỗi buổi trưa.

    "Tôi đã không thất vọng"


    Tay trái cầm khăn giấy lau liên tục những giọt mồ hôi, tay phải lóng ngóng cầm đũa, liên tục hít hà, xuýt xoa với tô bún bò Huế trước mặt, David Kagawa (người Mỹ) hào hứng: "Có ba điều bạn phải làm khi đến Sài Gòn là tập trả giá ở chợ Bến Thành, băng qua đường lúc kẹt xe và đi ăn ở Lunch Lady. Và quả thật khi đến đây tôi đã không thất vọng, Lunch Lady phục vụ món bún ngon nhất mà tôi từng ăn!".

    David không phải là trường hợp cá biệt. Ngày nào cũng vậy, từ 11g-14g, cứ ít nhất 5 phút lại có một nhóm khách nước ngoài hoặc Việt kiều ghé vào quán. Đặc biệt thứ bảy và chủ nhật lượng khách có thể lên đến cả trăm, ngồi kín hết gần 20 cái bàn nhỏ. Dắt theo hai người bạn và gọi món thành thạo bằng tiếng Việt, Taylor Buser (người Úc, dạy tiếng Anh tại Sài Gòn đã một năm) cho biết: "Trước khi đến Việt Nam, tôi xem Lunch Lady trên No Reservations và luôn tự hỏi tại sao lại có nhiều loại bún hấp dẫn đến thế? Giờ thì cứ hai ngày tôi lại đến một lần, dẫn theo nhiều bạn bè sang đây du lịch".

    Không máy lạnh, chẳng mái che, không cả thực đơn, chỉ vỏn vẹn mấy bộ bàn ghế nhựa thấp, cũ kỹ đặt xung quanh gốc bàng, vài ba phút lại có xe máy ồn ào chạy ngang qua, tất cả đều không phải là mối bận tâm đối với những thực khách này. Họ đến tìm ghế ngồi và kiên nhẫn chờ tô bún được mang ra, trò chuyện rôm rả như bất kỳ nhóm người Việt Nam nào khi đi ăn hàng. Kathryn Sparks (người Anh) cho biết: "Máy lạnh của tôi là cây bàng khổng lồ. Tôi thích cảm giác ngồi ăn và nhìn nắng xuyên qua lá, cảm nhận gió thổi nhè nhẹ trong những buổi trưa ồn ào đặc trưng của vùng nhiệt đới này".

    Không chỉ khách Tây, ngay cả khách châu Á, Việt kiều cũng tìm đường đến đây như tìm lại ký ức. Bà Michell Wang (người Singapore) thích thú lò dò đến chỗ nấu nướng, chụp ảnh nồi nước lèo đang sôi khói bốc nghi ngút: "Tại Singapore tôi chỉ ăn ở foodcourt (các quầy thức ăn) rất công nghiệp. Những hình ảnh dân dã như thế này đã biến mất từ lâu rồi".

    50f1736fec7f1213007
    Khách đến ăn tại Lunch Lady vào giữa trưa - Ảnh: Thuận Thắng

    Lunch Lady là ai?

    Tại sao Lunch Lady lại thu hút đến thế? Câu trả lời nằm ở người phụ nữ đẫy đà, lúc nào cũng mặc đồ bộ và đội nón lá, tay thoăn thoắt xắt thịt, bỏ bún vào tô… đứng phía sau chiếc tủ kính nhỏ. Bà tên Nguyễn Thị Thanh, quê gốc Bình Trị Thiên, lấy chồng rồi vào Bến Tre, sau lên Sài Gòn và bán bún từ 15 năm nay. Điểm đặc biệt nhất ở Lunch Lady là thực đơn thay đổi mỗi ngày, ngày bán một món, ngày bán hai, ba món, đủ các loại từ bún mọc, bánh canh, mì gà tiềm, bún bò Huế, bún mắm đến bún Thái, bún chả giò, hủ tiếu Nam Vang…

    Michael Altman Luper (người Mỹ), một khách quen của quán, cho biết: "Trong khi hầu hết quán ăn lề đường ở Sài Gòn chỉ chuyên một món, bà Thanh đã thay đổi theo từng ngày, nhưng chất lượng của tất cả các món vẫn đảm bảo ngon. Điều đó làm tôi luôn cảm thấy mới mẻ khi quay lại".

    Điều thú vị thứ hai chính là tính địa phương đậm nét tại quán. Sau No Reservations, quán đã xuất hiện trên nhiều báo và tạp chí nước ngoài như New York Times, The Sydney Morning Herald, AsiaLIFE…, nhưng bà Thanh vẫn duy trì cách nấu ăn bình dân của mình, vẫn giữ nụ cười, cách trò chuyện hết sức mềm mỏng, vui vẻ. Hễ khách đỡ đông một chút là bà lại đến từng bàn hỏi xem khách ăn có ngon miệng không, ngồi thoải mái không, rồi xin lỗi vì để khách phải chờ lâu…

    Từng đi xuất khẩu lao động tại Đức năm năm và được con gái dạy thêm tiếng Anh, bà Thanh có thể giao tiếp với khách nước ngoài khá tốt. "Nhiều khách Đức, Thụy Sĩ tới đây rất ngạc nhiên vì không hiểu sao một người bán hàng bình dân như tôi lại nói được tiếng Đức, họ thích lắm!" - bà nói.

    Xung quanh quán, các chị em của bà Thanh, hàng xóm còn tụ họp bán thêm chè, gỏi cuốn, sinh tố, nước mía, những món ăn vặt đúng điệu Sài Gòn. Mỗi khi khách đông, cả gia đình xúm vào chạy bàn. Nhiều khi chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ cười nhìn nhau và "cứ đếm người rồi bưng tô ra, nếu khách đông quá thì ráng căng tai căng mắt, nhanh chân nhanh tay lên thôi chứ làm sao nữa" - bà Thanh vui vẻ cho biết. Thay đổi đáng kể nhất chỉ là tấm bảng hiệu Lunch Lady được làm to hơn, thay cho tờ giấy A3 ghi chữ nguệch ngoạc trước kia "cho khách dễ tìm ra".

    Tính nguyên bản nói trên đã khiến blogger ẩm thực nổi tiếng Gastronomer sau ba lần đến đây đã xúc động viết lại: "Trước khi quay lại với Lunch Lady, tôi đã rất lo sợ chương trình của Anthony, sự chú ý của giới truyền thông thế giới sẽ làm madam Thanh thay đổi và khiến Lunch Lady trở nên công nghiệp hơn, mất hết sự hồn nhiên vốn có. Nhưng thật may mắn, ở góc nhỏ đó của Sài Gòn mọi thứ chẳng hề thay đổi. Bà Thanh vẫn ở đó với bộ đồ bộ, nón lá. Những món ăn quen thuộc vẫn chào đón tôi bằng sự nồng nhiệt, ngon lành của thuở ban đầu".

    Có hàng ngàn Lunch Ladies ở Sài Gòn

    Nổi tiếng thế giới là thế nhưng quán ăn này ít được người Sài Gòn biết đến. Nhiều người lần đầu đến đây là do được bạn người nước ngoài dẫn đường. Chị Ngô Mỹ Xuân, điều phối viên thuộc Tổ chức phi chính phủ Habitat for Humanity Vietnam, nói: "Mấy quán bún bò, bánh canh chỗ nào ở Sài Gòn cũng có, không hiểu sao đối tác của tôi cứ nhất quyết là phải đến đây ăn mới được. Họ nói ông Anthony nào đó trên truyền hình giới thiệu hấp dẫn lắm!".

    Chung Ngọc Phương, hướng dẫn viên của CLB Saigon Hotpot, đồng tình: "Rất nhiều khách khi đến đây trong sổ tay đã có sẵn địa chỉ của Lunch Lady như một điểm đến bắt buộc. Nhìn chung, sức mạnh của truyền thông ảnh hưởng rất lớn đến du khách". Anh Nguyễn Ngọc Hùng, nhân viên văn phòng và cũng là khách ruột, cho biết thêm: "Tôi nghĩ khách Tây thích cây bàng này vì nó y như mái che tự nhiên vậy. Tụi tôi ngồi ăn cũng thấy mát mẻ. Khách nào vô cũng chụp hình cây bàng". Thật vậy, ngay trong sổ lưu niệm của Lunch Lady, nhiều khách đã vẽ minh họa luôn cả cây bàng bên cạnh nhận xét của mình, như một cách nhận diện thương hiệu rất thú vị.

    Ở một góc độ khác, thoát khỏi làn sóng truyền thông về Lunch Lady, Joe (người Mỹ) và Hải, chủ trang web Eatingsaigon.com, nhận định: Tại Sài Gòn thật ra có đến hàng ngàn Lunch Ladies như thế, tại sao chỉ duy nhất 23 Trường Sa có được sự quan tâm của giới truyền thông? Và để công bằng, hai tín đồ ẩm thực Sài Gòn này cũng đã đưa ra thêm 20 Lunch Ladies ngon không kém tại Sài Gòn, kết quả của năm năm sống và tìm hiểu ẩm thực tại thành phố. Đó là bún thịt nướng Chị Thông, bánh canh giò heo Nguyễn Phi Khanh, gỏi đu đủ công viên Lê Văn Tám, ốc Đào…

    Angela Schoberg, người Mỹ và cũng là một blogger chuyên viết về ẩm thực Việt Nam, có cùng suy nghĩ: "Sài Gòn đang có một báu vật rất đặc biệt và khiến tôi vô cùng yêu quý, đó là ẩm thực đường phố với hàng trăm, hàng ngàn Lunch Ladies và những món ăn họ đã nấu rất tinh tế, chuyên nghiệp sau 10, 20 năm buôn bán".

    50f173703f1e2213008
    Ảnh: Đỗ Phi

    - "Một biểu tượng tuyệt vời của ẩm thực, một sự kết hợp tài tình giữa vị giác, xúc giác và thị giác, giống như cả một nền văn hóa nằm gọn trong một cái tô nhỏ vậy" - Anne Jure (Pháp)

    - "Gì thế này? Bạn sẽ không bao giờ thất vọng với sự sáng tạo của Lunch Lady! Tôi đã sống ở Việt Nam bốn năm và vẫn chưa thấy chán nơi này. Sự thay đổi món theo từng ngày, vị trí quán mát mẻ và có rất nhiều món ăn khác xung quanh làm tôi mê mẩn" - M.D. (California, Mỹ)

    - "Tôi yêu cây bàng khổng lồ. Tôi yêu bún thịt nướng và tôi cũng yêu madam Thanh" - Tim (Úc) (trích từ sổ lưu niệm tại Lunch Lady)


    ĐOÀN BẢO CHÂU - ĐỖ PHI

    ____________

    (*): Anthony Michael "Tony" Bourdain là đầu bếp kiêm đạo diễn và MC của kênh truyền hình Travel Channel, với tên tuổi nổi tiếng khắp thế giới nhờ chương trình khám phá ẩm thực và văn hóa Anthony Bourdain: No Reservations và The Layover.

    http://m.tuoitre.vn/chuyen-trang/Tuo...-o-Sai-Gon.ttm
    "Người Phụ Nữ và bông hoa là hai kỳ công tuyệt vời của Thượng Đế. Tuy nhiên bông hoa là kỳ công tuyệt vời hơn vì…nó không biết nói"

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của hoa_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 15,982 Bài viết

    • 33,083 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #2
    No Reservations:

    Part 1



    Part 2



    Part 3


    "Người Phụ Nữ và bông hoa là hai kỳ công tuyệt vời của Thượng Đế. Tuy nhiên bông hoa là kỳ công tuyệt vời hơn vì…nó không biết nói"
    • 1,351 Bài viết

    • 2,103 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Yêu SG quá!
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của docmung
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,712 Bài viết

    • 5,814 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    " Điều thú vị thứ hai chính là tính địa phương đậm nét tại quán. Sau No Reservations, quán đã xuất hiện trên nhiều báo và tạp chí nước ngoài như New York Times, The Sydney Morning Herald, AsiaLIFE…, nhưng bà Thanh vẫn duy trì cách nấu ăn bình dân của mình, vẫn giữ nụ cười, cách trò chuyện hết sức mềm mỏng, vui vẻ. Hễ khách đỡ đông một chút là bà lại đến từng bàn hỏi xem khách ăn có ngon miệng không, ngồi thoải mái không, rồi xin lỗi vì để khách phải chờ lâu…"

    Đi ăn những quán như vầy dễ chịu thoải mái không kia chớ. Mình thấy nhiều bạn cố đi ăn cho bằng được ở các quán mà chửi xối xả, đành hanh với khách hàng. Nhiều khi chẳng phải ngon thiệt, mà cảm giác khổ cực lắm mới được ăn nên thấy ngon. Có lẽ với họ là ngon, chớ mình ăn trong cảm giác tâm lý ức chế vậy mình nuốt không trôi.
    • Avatar của hoa_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 15,982 Bài viết

    • 33,083 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #5
    Served by the Lunch Lady


    With no address but a powerful appetite, Robert Upe searches for a celebrity street vendor.

    art-Vietnam-Lunch-Lady-420x0
    Noodling ... Nguyen Thi Thanh, aka Lunch Lady, in action. Photo: Robert Upe

    In a city of almost 10 million people and seven million motorbikes I hail a taxi, show the driver a piece of paper on which I've scrawled "Lunch Lady", mouth the words and then rub my stomach, thinking this will somehow seal the translation.

    It works.

    He nods and takes me to her faster than a hungry person can slurp a bowl of pho. Motorbikes buzz around our old cab as it rattles along the boulevards of Ho Chi Minh City, past French colonial buildings and famous wartime hotels such as the Rex and the Majestic, where enjoyment still comes at their rooftop bars with an icy-cold 333 beer at sundown.

    On the way, we pass the busy Ben Thanh Market, where haggling is as intense as the traffic and where almost every tourist seems to make a beeline for a bargain.

    We pass the War Remnants Museum, previously (and provocatively) known as the Museum of American War Crimes. There are tanks, helicopters and fighter planes outside, but the exhibits inside are more confronting than the machines of war. Photographs and descriptions in the three-storey museum pull no punches in condemning American troops for the My Lai massacre and the use of napalm and Agent Orange at a time when this city was called Saigon, before the communist Vietnamese rolled in one afternoon in 1975.

    As the taxi heads to quieter side roads and into alleys, the traffic lets up and the whiff of humanity takes over. It hangs strong in the heat of closely packed neighbourhoods and drifts through the open car window. Overhead, washing is strung along concrete balconies and electrical wires sag in massive jumbles, worse than any fishing-line tangle I've ever caused.

    As we crawl along looking for the "Lunch Lady" a motorbike stops kerbside next to us, carrying a steel cage of dogs so tightly packed they can't move a paw. The dogs, according to a tour guide I consult later, are bound for the dinner table at city restaurants.

    There's just 60,000 dong ($2.75) on the meter when I get dropped off but I would have paid much more to find the "Lunch Lady", real name Nguyen Thi Thanh. She's making thick noodle soup while seated under a shady tree, just as she was portrayed in Anthony Bourdain's No Reservations television program years ago.

    Since then, Madame Thanh has become a celebrity street vendor, preparing a set soup each day with fresh market produce. There are mainly locals at her 16 baby-size plastic tables and chairs but a handful of large tourists also grapple with the furniture.

    When Bourdain finds her in his show, he describes the scene as "a rare quiet corner in the middle of a noisy chaotic city ... a shady square in what seems like an enchanted neighbourhood where every day something magic happens ... this is a broth that the gods were suckled on".

    There are no menus and no English is spoken. Within moments of being greeted with a smile by Madame Thanh, a plate of three freshly made rice-paper rolls of prawns, sprouts and pork is automatically served, accompanied by peanut dipping sauce. Before they are gone, the broth of Bourdain's dreams appears.

    If you go on a Saturday, you'll know Madame Thanh is making banh canh, a salty dish that mixes meat and noodles; on Thursdays it's bun mam with pork, prawns, eggplant and pineapple. I'm here on a Tuesday and it's meant to be bun moc: vermicelli noodles, shallots and spicy meat.

    Instead, I'm surprised with a broth of unshelled prawns, meat that can't be identified and perfect noodles. The juice dribbles on to my T-shirt and the prawn shelling makes for sticky hands. I brace for a hit of chilli but surprisingly, the dish lacks fire. Just as well, as the humidity is already sending beads of sweat rolling down my cheeks.

    The verdict? I don't know what I'm eating but I finish the lot. It's good, not remarkable, but the obsession to find the "Lunch Lady" has been satisfied.

    On the way home I catch a xe om, a motorbike taxi. It gets off to a wobbly start, literally. Too much broth upsetting the equilibrium, I'd say.

    http://www.smh.com.au/travel/activit...419-1x8fe.html
    "Người Phụ Nữ và bông hoa là hai kỳ công tuyệt vời của Thượng Đế. Tuy nhiên bông hoa là kỳ công tuyệt vời hơn vì…nó không biết nói"
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của groovy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 114 Bài viết

    • 459 Được cảm ơn

    #6
    mình nghỉ chị nên dùng găng tay nilon để chế biến và phục vụ đồ ăn... nhìn lấy tay không bốc thấy... thế nào ấy.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4,620 Bài viết

    • 11,888 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Nhiều lúc muốn thử mấy món vỉa hè kiểu này lắm, nhưng do từ nhỏ chỉ ăn đồ mẹ nấu, lớn lên ăn thực phẩm tương đối sạch, nên bây giờ mình mà ăn món vỉa hè là về bị dí ngay. Nhiều lúc thèm quá, như bột chiên, hủ tíu xào... lại liều đi ăn rồi về cả ngày ôm bụng đau quằn quại. Những quán mình thường ghé, hương vị chưa chắc là the best, nhưng yên tâm ăn xong không bị dị ứng bột ngọt, không dị ứng phẩm màu.... vì cơ địa mình dị ứng nặng, khá nhạy cảm với các chất.

    Cho nên mấy món ăn vỉa hè, thấy mọi người quảng cáo thì xem là chính. Đừng bảo mình ăn, vì vệ sinh an toàn thực phẩm là Zero.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Don_Juan
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 1,598 Bài viết

    • 2,342 Được cảm ơn

    #8
    Mê SG quá Con người thân thiện lại nhiều món ăn ngon khí hậu mát mẻ ôn hòa, Mình thích được sống ở SG nhất, lại có nhiều người đẹp nữa Chả bù cho ... chỗ mình ở

    P/s : Me Breezy có avatar mới kìa, xinh quá Hóa ra bé Breezy giống mẹ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của chunli
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 1,493 Bài viết

    • 8,298 Được cảm ơn

    #9
    Các bác Tây cứ việc ăn nhiều ăn mạnh vào, em là em xin khiếu. Ra ngoài thấy bánh xèo nhìn ham dễ sợ, con bạn cứ rủ ngồi xuống nhưng chỉ cần nói sợ rau sống không sạch thế là đi thẳng chẳng thèm nhìn lại, muốn xà vào hàng phở nhưng nghĩ lại vụ thịt bò làm từ thịt heo cho hoá chất tự nhiên lại đổi món, đi ăn hủ tiếu nam vang thì dặn không lấy gan, lấy tôm, ăn cơm tấm thì chỉ dám lấy món thịt hộp, muốn ăn sườn nướng thì lại nghĩ đến họ mua thịt ở đâu, buổi sáng hay chợ chiều, có phải heo bệnh, heo siêu nạc? Dạo này muốn ăn mà đầu óc chả cho ăn.
    • Avatar của Tanhia
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 411 Bài viết

    • 430 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Nữ Phá Quân Xem bài viết
    Nhiều lúc muốn thử mấy món vỉa hè kiểu này lắm, nhưng do từ nhỏ chỉ ăn đồ mẹ nấu, lớn lên ăn thực phẩm tương đối sạch, nên bây giờ mình mà ăn món vỉa hè là về bị dí ngay. Nhiều lúc thèm quá, như bột chiên, hủ tíu xào... lại liều đi ăn rồi về cả ngày ôm bụng đau quằn quại. Những quán mình thường ghé, hương vị chưa chắc là the best, nhưng yên tâm ăn xong không bị dị ứng bột ngọt, không dị ứng phẩm màu.... vì cơ địa mình dị ứng nặng, khá nhạy cảm với các chất.
    Bạn ơi, mình cũng có cơ địa dị ứng nặng ý như bạn, đi ăn 1 tô phở ở ngoài về nhà là chết liền hôm đó. Bạn cho mình xin địa chỉ những quán ăn ở SG không có bột ngọt (mì chính) và phụ gia hóa chất với. Mình cũng ko cần quá ngon ngọt, nhưng mình sợ dị ứng lắm. Thanks bạn nhiều.
    • 309 Bài viết

    • 635 Được cảm ơn

    #11
    Đi ăn vặt vỉa hè là thích nhất, vừa ngon vừa tám thoải mái với bn bè, dù cũng hơi lăn tăn 1 tí về VSTP. Ác cái là vào nhà hàng đồ ăn vặt ko ngon bằng . Thôi kệ, khuất mắt trông coi vậy, chứ giờ mà bỏ ăn vỉa hè là bỏ hết các món mình yêu thích.
    Sinh dưới chòm sao Cự Giải, em là cô gái của mùa hè nhưng rất yêu mùa Đông ..
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 346 Bài viết

    • 929 Được cảm ơn

    #12
    VP người Mỹ của cty mình qua VN cũng nằng nặc bắt dẫn đến đây, ổng gọi là soup lady vì bà ta có thể nấu được nhiều món 1 lúc. Ổng đọc trên 1 tờ báo hay mngj gì đó về ẩm thực.
    Báo hại bọn nhân viên quèn bọn mình phải đi tiền trạm trước, hỏi han mãi mới tìm ra. Cảm giác đầu tiên là sao mà xập xệ, bẩn thỉu quá, chưa hết, đồ ăn thì chỉ có bún bò với gỏi cuốn buổi trưa còn buổi tối thì có thêm mấy món nhắm thường thôi.
    Ăn xong, cả nhóm 10 người đều thống nhất là ko dẫn sếp đến, mắc công ổng bị rối loạn tiêu hóa vì đồ ăn bẫn và nhiều bột ngọt nữa.
    Chẳng hiểu sao lại đuơc ca ngợi nhiều thế, SG còn nhiều quán đẹp mà ngon hơn nhiều.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 41 Bài viết

    • 53 Được cảm ơn

    #13
    Nhà cũng gần khu này mà mình ăn ở đây được khoảng 4-5 lần (vì đói quá ăn đại mà lại lười đi xa),nói chung giá rất rẻ,thấy cũng không ngon lắm,nhưng quang cảnh rất chi là mất vệ sinh. Những lần đầu không để ý,những lần sau thấy dưới mấy gốc cây bàng chuột chạy hàng đàn, mà xe bán bún bò lại cập mé cây bàng,gứm chết.
    Buổi sáng thì bán hủ tiếu,chè,trưa thì bán bánh canh,bún bò,cơm,nước mía...
    Buổi tối có quán nhậu tên 25,thấy khách đông lắm.Chuyên phục vụ thức ăn hải sản.
    Đối diện quán nhậu là quán bán phở buổi sáng,ta nói,khách đông nườm nượp,nhưng chưa ăn lần nào vì không thích ăn phở và sợ mập.
    Kể ra hồi,thấy khu này toàn đồ ăn không.
    Thấy khách tây cũng ít,đâu có nhiều như báo nói.
    Đặc biệt khu chung cư đối diện ở đây ngày nào cũng làm từ thiện,ngày nào đi ngang qua cũng thấy ghi trên tấm bảng đại loại như là :cơm+chè, bún+canh.....thấy rất vui và thích khu dân ở đây. Vì dân ở đây đâu có giàu cho mấy mà lại rất thương người.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Yingthao
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 441 Bài viết

    • 1,169 Được cảm ơn

    #14
    Mình cũng thèm món ăn vỉa hè lắm, hôm nào thèm quá nhịn ko nổi nữa làm quyết tâm ăn cho bỏ thèm, nhưng về nhà thế nào cũng bị đau bụng, bị dí 1 ngày cả chục lần , chấp nhận ngon miệng thì chấp nhận hại cái bụng.
    • Avatar của _M_
    • _M_
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 527 Bài viết

    • 562 Được cảm ơn

    #15
    Mình cũng ăn chỗ này khoảng 5 7 lần, cô bán rất dễ thương, đồ ăn cũng ngon nhưng không phải quá xuất sắc, mỗi ngày 1 món, 1 ngày nghỉ (t5 hay CN em kg nhớ rõ), cô nấu theo khẩu vị của Tây ạ, giá tốt.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ymna
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,339 Bài viết

    • 6,316 Được cảm ơn

    #16
    Nhìn cái ảnh này, ngồi ăn được kể cũng tài
    ImageView
    • Avatar của tocnao
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 123 Bài viết

    • 91 Được cảm ơn

    #17
    Mình cũng nghĩ có nhiều Lunch Lady khắp Sài Gòn, chẳng việc gì phải nhọc công đi tìm một người cả. Mình đọc review trên mạng thì thấy đa số người Việt bảo là bình thường, nhưng Tây thì kháo nhau ghê lắm, nói chung giống như một địa điểm "must visit before you die" vậy nếu có dịp đến Sài gòn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MiMiChan
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 3,018 Bài viết

    • 5,659 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ymna Xem bài viết
    Nhìn cái ảnh này, ngồi ăn được kể cũng tài
    ImageView
    Thế này còn là khá đấy chứ. Mình sợ nhất đi ăn quán bình dân là đống rác dưới chân, cơ man nào các loại rác rưởi, giấy ăn, vỏ chanh, xương xẩu, ...
    • Avatar của tham_son
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 4,916 Bài viết

    • 3,084 Được cảm ơn

    #19
    Có mẹ nào ăn bánh canh chổ Đường Nguyễn Phi Khanh chưa? Đến đây, mỗi người chỉ có vỏn vẹn 1 cái ghế nhựa nhỏ nhỏ để ngồi, mà khách đông ơi là đông. Hôm qua mình mới ghé, 1 tô cũng 38K chứ ít gì, nhưng cũng ngon
    Dear Past, thank you for all the life lessons you have taught me.
    Dear Future, I am ready now.
    Dear God, thank you for another chance.
    • Avatar của KateDo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 289 Bài viết

    • 529 Được cảm ơn

    #20
    Em nghĩ chỗ này "Hót" đối với người nước ngoài là nhờ Anthony thôi. Em và ông xã cũng mê xem chương trình của Anthony lắm nhưng mà chắc không dám tới đây thử vì mất vệ sinh quá hu hu...
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2