TIN TÀI TRỢ.

"Đàn ông Việt cơ bản là không đủ sức lấy vợ đẹp"

  • 6 Lượt chia sẻ
  • 6.35K Lượt đọc
  • 35 Trả lời

  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 4,775 Bài viết

    • 18,739 Được cảm ơn

    #21
    @ Lão cuibono : Hãy đặt mình ở vị trí người con nghe cha giáo huấn " ....kể cả mấy cô long lanh lóng lánh dát vàng đầy người trên cái WTT ngày xưa bố dại dột nghịch vào để rồi rước về một cô chẳng ra gì như mẹ con ", xem có cảm giác như thế nào khi bố đẻ miệt thị mẹ mình nhá lão !
    _ Mà nếu có một kinh nghiệm đau thương như thế thì cũng tại lão quá dở thôi. Kinh nghiệm báu gì mà đòi dạy con, nó lệch lạc đi lão ạ !
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 692 Bài viết

    • 2,028 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #22
    Nhìn vô những cái xấu thì chê đàn ông Việt là đúng rồi, hoàn toàn chính xác. Nhưng nếu dưới góc nhìn tối hù như vậy thì phụ nữ Việt cơ bản là không thể lấy chồng tốt khi đầu óc bằng hạt đậu, lúc nào cũng đòi hỏi, ưỡn à ưỡn ẹo, kiêu chảnh.

    Đàn ông, phụ nữ Việt gì thì có nhiều người tốt, thậm chí rất tốt, chỉ đáng tiếc là những người hay lên báo chửa rủa phía bên kia không có cơ may hay không đủ tốt để gặp những người tốt.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 22 Bài viết

    • 53 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #23
    Nồi nào úp vung nấy!
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của trada2009
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 663 Bài viết

    • 514 Được cảm ơn

    #24
    Về cơ bản, gái đẹp phải được cung phụng. Nếu có giận dỗi, hờn ghen thì đàn ông phải làm lành ngay lập tức không là gái sẽ xà ngay vào vòng tay một trong vô số những thằng khác xung quanh.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 281 Bài viết

    • 1,232 Được cảm ơn

    #25
    Có một thực tế mang tính chất thông kê, ngoại trừ một vài trường hợp cá biệt, đó là đàn bà Việt lấy tây thường rất xấu, trai Việt nó không thèm thì đến lượt tây. Mấy thằng tây chưa vợ muốn lấy vợ Việt thường đến quan bar, sàn nhẩy để tìm nên lấy được rất nhiều cave và gái chơi. Tôi chưa thấy ông bà nào có con gái lại ước nó lấy được thằng tây, rồi đẻ ra mấy đứa con chả ra tây chả ra ta nói chuyện không cụ nào hiểu cả, trừ bọn vùng sâu vùng xa, nghèo đói quá nên toan bán con lấy tiền. Âu cũng là số phận đưa đẩy thôi, oai oách cái gì! Nói thẳng nhé, vịt lấy ngan nó cứ khang khác thế nào ấy
    • Avatar của MeMH
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 227 Bài viết

    • 181 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #26
    [h=1]Đàn ông Việt đây này?
    http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/14023...o-be--het.html
    Tỷ phú không nhà vì lỡ tặng “vợ bé“ hết
    Ông ký giấy tặng cho vợ hết phần lớn gia sản, đổi lại bằng một giao kèo miệng là vợ sẽ chăm lo cho ông đến cuối đời. Nhưng ba năm sau, người vợ nộp đơn xin ly dị, “ôm” hết số tài sản kia và buộc ông phải ra đường để giao trả nhà cho bà. Nỗi uất ức vì ngu ngơ đã tặng vợ tài sản hàng chục tỷ chưa giải tỏa được, ông càng uất ức khi tòa có dấu hiệu gian dối trắng trợn trong việc ghi lời khai và xử ép ông.

    “Tôi là người của diêm vương rồi”. Đó là câu đầu tiên ông Vương Chí Linh (67 tuổi, phường 7, quận Gò Vấp, TP.HCM) nói khi gặp phóng viên.
    Ngược lại với điều ông dự cảm, trông ông vẫn còn rất khỏe khoắn. Phóng viên nói: “Cháu trông chú còn sống tới 20 năm nữa ấy chứ”. Giọng ông chán chường: “Trong vụ này, tôi có lỗi, bà Vân có lỗi, tòa án có lỗi. Tôi muốn chuộc lỗi này, trả nợ cho trần gian, phải diệt những cái sai phạm đi chứ”.
    Sự ngu ngơ của người ngạo mạn với tiền
    Nói về bản hợp đồng tặng cho tài sản "khủng" cho vợ, đến giờ này ông cũng không biết tại sao lại cho. Năm 2002, ông "đi bước nữa" với bà Nguyễn Thị Tường Vân (59 tuổi) khi cả hai đều đã luống tuổi. Ông là công chức đã về hưu, bà là công chức một sở nọ của TP.HCM.
    20130913164656-tp
    Gần bốn năm qua, ông Vương Chí Linh vẫn chưa thoát khỏi khiếp “vô phúc đáo tụng đình”.

    “Lẽ ra tôi không lấy bà ấy, vì bà ấy làm việc nhiều quá, trong khi tôi cần người vợ làm việc nhà hơn. Bà ấy rất chịu khó học”, ông kể.
    Ngày về sống chung với nhau, bà có một số thửa đất nho nhỏ ở Quận 9, Quận 12. Tài sản hai người gần như tương đương nhau. Sau khi lấy nhau, ông mới gom nhà đất của cả hai lại đem kinh doanh. “Tôi kiếm tiền dễ lắm”, ông tâm sự.
    Tiền của lại sinh sôi, nảy nở theo đà kinh doanh thuận lợi những năm đất đai sốt sình sịch. Tài sản vợ chồng ông giá trị lên tới khoảng 30 tỷ đồng. Rồi bà cũng về hưu, hưởng lương hưu như ông.
    Có thể nói ông hơi ngạo mạn với tiền: “Tôi không quan tâm đến tiền. Đối với tôi, tiền vô nghĩa lắm. Cái khó là tiêu tiền thế nào. Tôi ăn thì không nhiều, lương hưu ăn không hết. Muốn tiêu nhiều tiền thì phải đi du lịch nước ngoài, làm từ thiện…
    Tôi không có nhu cầu tiêu tiền nhiều, sinh hoạt lại đơn giản. Tôi chỉ muốn giữ gia đình yên ấm. Tôi chỉ suy nghĩ đơn giản thế thôi. Người ta vài ba chục tỷ, vài ba trăm tỷ vẫn thiếu, làm ăn mới cần nhiều tiền như vậy”.
    Hai đứa con riêng của ông với người vợ đầu hiện ở ngoài Bắc, kinh tế ổn định. Ông nói: “Tôi quan niệm rất rõ ràng đối với con cái, con phải tự lập. Con tôi không phát triển được. Cuộc sống anh, anh không lo được thì tôi chỉ hỗ trợ, nếu không có năng lực thì anh phải chịu thôi. Anh không được đòi. Tài sản tôi làm nên vô cùng vất vả, không phải do cha mẹ cho. Con tôi phải tự làm giàu, nếu chúng muốn giàu. Nếu tôi chết, con tôi sẽ không được thừa kế bất cứ thứ gì từ tôi”.
    Ông rất đam mê công việc xây dựng nhưng bà Vân cản. “Mình già rồi. Tôi muốn những năm cuối đời được sống thanh thản. Nhiều tiền bạc, của cải đối với tôi không quan trọng bằng cuộc sống êm ấm gia đình. Còn vợ tôi thì luôn lo lắng, sợ sau khi tôi chết thì con cái riêng của tôi sẽ tranh chấp tài sản với bà ấy.
    Vì vậy, tôi đã ký tặng cho bà ấy được sở hữu hết các tài sản nhà đất hiện có giá trị gần 30 tỷ đồng. Đương nhiên trước khi tôi ký tặng cho thì hai vợ chồng đã thỏa thuận với nhau bà ấy sẽ được toàn quyền sử dụng, định đoạt số tài sản trên sau khi tôi qua đời. Bà ấy có trách nhiệm lo toan cuộc sống chung cho hai vợ chồng đến hết đời”, ông nói.
    Lúc ký, ông không bao giờ nghĩ bà ấy sẽ bỏ ông. Chính vì cách nhìn nhận của ông như vậy nên ông mới làm thế. Người ta bảo ông ngu ngơ là vậy.
    Tặng nhà đất thì công chứng, nghĩa vụ lại giao kết… miệng
    Tháng 10/2007, một loạt hợp đồng sang tên đổi chủ nhà đất giá trị tiền tỷ đã được vợ chồng ông ký kết tại các phòng công chứng. Trong việc tặng cho này, bà được hưởng lợi hơn ông nhiều. Nhưng có một điều cực kỳ quan trọng mà ông đã quên, là kèm theo giao ước về việc chăm lo cho ông đến khi chết và chôn cất ông, ông tin tưởng vào vợ mà không đi… công chứng.
    Ông cứ nghĩ vợ chồng bàn bạc, thỏa thuận miệng với nhau là lẽ thông thường.
    Cứ nghĩ cuộc đời nhàn hạ, yên bình trôi qua trong những ngày về già của ông và bà, thế nhưng bất thình lình, vào tháng 3/2010, bà nộp đơn ra TAND quận Gò Vấp xin ly hôn.
    Quá bất ngờ trước việc này, ông sốc. Cú sốc quá lớn đánh thẳng vào mái ấm gia đình mà ông hằng nghĩ nó sẽ ổn định, bền vững đến ngày ông nhắm mắt xuôi tay.
    Cú sốc còn đánh thẳng vào lòng tin, vào lòng kiêu hãnh của ông. “Tôi đã gần tới 70 tuổi, ở cái tuổi “sống chết tính theo ngày” mà tôi còn phải ra hầu tòa thì thật là đau khổ và nhục nhã”, ông viết trong đơn gửi tòa.
    Ra tòa, ông nghĩ sự việc này đơn giản mình đúng luật. Dù vậy, để an tâm ông vẫn đi thuê luật sư. Nhưng qua năm bản án, ông thuê tổng cộng đến bảy luật sư, nhưng không đâu vào đâu, lại mất bao nhiêu thời gian của ông.
    Người ông thuê đầu tiên nói đủ điều hay lắm, nhưng đến lúc cần tham gia phiên tòa sơ thẩm thì mới biết người đó… chưa có chứng chỉ hành nghề luật sư.
    Có luật sư vì lý do sức khỏe nên không thể tiếp tục hợp đồng. Người kế tiếp thì nhận vụ việc của ông, đến khi đến tòa gặp thẩm phán thì lại không làm nữa, vì luật sư đó từng “va chạm” với thẩm phán.
    Có luật sư vì một vụ cãi nhau với thẩm phán nên bỏ, không đeo tiếp vụ kiện nữa. Có luật sư ra phiên tòa phúc thẩm chỉ nói vài câu, “có cảm giác luật sư thờ ơ không bỏ công ra nghiên cứu hồ sơ, không có ý kiến tranh tụng gì”, ông nói.
    Theo án sơ thẩm, bà Vân khai thời gian đầu sau kết hôn hai người sống hạnh phúc, nhưng sau đó đã bộc lộ những mâu thuẫn trầm trọng, sâu sắc, chủ yếu trong cách cư xử, lối sống, thiếu sự quan tâm, giúp đỡ, thiếu tôn trọng dẫn đến tình cảm giữa hai người không còn.
    Ông Linh cũng thừa nhận bà không quan tâm đến ông, không có sự cảm thông mặc dù ông rất cố gắng để có một cuộc sống ấm êm. Việc ly hôn ảnh hưởng rất lớn đến danh dự và những mối quan hệ khác của ông nên ông không đồng ý ly hôn.
    Tòa cho rằng hai người sống chung không hạnh phúc, nguyện vọng xin đoàn tụ của ông chỉ là sĩ diện, tự ái không phải muốn níu kéo lại hạnh phúc gia đình. Cuộc hôn nhân này đã hoàn toàn đổ vỡ, không thể hàn gắn. Vì vậy, tòa xử cho ly hôn.
    Về tài sản chung, tòa cho rằng hai bên đã tự thương lượng và không còn tài sản chung nên không xét. Tòa ghi nhận ông yêu cầu tòa xem xét công sức của ông trong quá trình tạo dựng ba căn nhà, ông không tranh chấp hay khiếu nại gì về ba căn nhà trên.
    Do ông đã tự nguyện tặng cho các phần tài sản của mình cho vợ, không có điều kiện nào kèm theo, vì vậy tòa xác định việc ông cho rằng bà lừa đảo, lợi dụng lòng tin của ông để chiếm đoạt tài sản là hoàn toàn không có căn cứ.
    Thư ký tòa vắng mặt nhưng lại ký tên ghi biên bản?
    Không đồng ý với phán quyết của Tòa, ông kháng cáo yêu cầu tòa xem xét công sức đóng góp của ông trong khối tài sản giờ đã là tài sản riêng của bà. Tại phiên tòa phúc thẩm tháng 2/2011, ông trình bày việc ông ký tặng cho ba căn nhà là có điều kiện, chỉ khi nào ông chết đi thì bà mới được quyền sở hữu nhà.
    Ông còn yêu cầu xem xét số tiền bán căn nhà ở Quận 9 được 2 tỷ đồng nhưng bà không chia cho ông.
    Đặc biệt, ông yêu cầu xem xét cấp sơ thẩm đã vi phạm tố tụng: tại các buổi hòa giải và kể cả phiên tòa sơ thẩm không có mặt thư ký tòa, nhưng trong các biên bản lại có chữ ký của thư ký tòa (?).
    Thế nhưng, tất cả các yêu cầu của ông đều bị tòa phúc thẩm bác. Theo Tòa, ông nói ký hợp đồng tặng cho nhà cho bà Vân là tặng cho có điều kiện, nhưng trong hợp đồng tặng cho và văn bản cam kết tài sản hai bên đã ký tại phòng công chứng không ghi điều kiện này.
    Bà Vân cũng không thừa nhận có điều kiện này giữa hai người. Đối với yêu cầu chia tiền bán căn nhà tại Quận 9, trong quá trình giải quyết tại cấp sơ thẩm, ông không có yêu cầu chia tài sản, ông lại không chấp nhận nộp tạm ứng án phí nên cấp sơ thẩm không giải quyết yêu cầu của ông là chính xác.
    Ông trình bày về việc không có thư ký, Tòa xét thấy hồ sơ thể hiện tại các buổi làm việc này đều có mặt thư ký, nên nội dung kháng cáo này của ông là không có cơ sở.
    Tất nhiên, ông không thể nào chấp nhận bản án này nên đã nộp đơn khiếu nại đến TAND Tối cao yêu cầu kháng nghị giám đốc thẩm.
    “Thôi cho thì thôi. Mất thì thôi. Thật ra mà nói, trách cô ta thì trước hết phải trách mình. Tại anh làm ra của mà anh không biết giữ gìn. Tôi không tiếc của, tôi chỉ tiếc mình ngu ngơ. Trong mỗi con người có hai mặt tốt, xấu. Tôi không biết cách để cái tốt của bà ấy phát huy.
    Sai lầm của tôi là tôi đã ký tặng vợ tôi. Sai lầm của bà Vân là bà ấy có dấu hiệu lừa dối. Cam kết tài sản thì bà ấy ra công chứng, còn cam kết miệng về việc chăm lo cho tôi đến khi tôi chết thì bà ấy quên đi. Có ai cho hết tài sản rồi tự nguyện ra đường ở?”, ông nói.
    Nhưng ông tức. Theo ông, những cơ quan không được phép sai là bệnh viện và tòa án. “Cái khủng khiếp nhất là tòa án. Lúc hòa giải không có thư ký tòa, nhưng tôi lại phát hiện có thư ký tòa ký tên trong biên bản, vi phạm tố tụng, dù người ta cho là bình thường. Thư ký tòa trong hai biên bản có hai loại chữ viết khác nhau hoàn toàn. Vậy chữ ký đó là của ai, cái gì xảy ra ở đây?. Nhiều lời khai tôi nói đã bị sửa sai lệch hoàn toàn nên bản án mới thành ra như vậy. Có phải ai đó đã photocopy chữ ký của mình rồi ghi nội dung khống vào?”.
    Chút tình sót lại cũng mất
    Sau hai bản án trên, giữa ông và bà Vân còn ba bản án đã xử và một bản án phúc thẩm sắp xử. Chưa đầy một năm sau án phúc thẩm ly hôn, bà kiện ông đòi lại căn nhà ở phường 7, quận Gò Vấp, căn nhà này ông đang ở.
    Ông phản tố yêu cầu bà Vân trả lại phân nửa tiền sửa nhà 550 triệu đồng vì ông sửa nhà sau khi ký hợp đồng tặng cho nhà. Bà Vân viện cớ số tiền sửa nhà là tài sản riêng của bà trong thời kỳ hôn nhân, bà chỉ nhờ ông trông coi nhà và mua vật tư sửa chữa nên không đồng ý.
    Theo tòa sơ thẩm, căn nhà sửa chữa chưa hoàn tất thì ông làm thủ tục tặng cho bà. Ông phải giao trả nhà cho bà. Bà nói tiền sửa nhà là tài sản riêng của bà nhưng lại không có chứng cứ chứng minh nên được xem là tài sản chung, buộc phải chia cho ông phân nửa giá trị sửa chữa nhà là 275 triệu đồng.
    Việc giao trả nhà và bù chia tiền được thực hiện trong ba tháng, kể từ ngày bản án có hiệu lực. Bà kháng cáo không đồng ý trả tiền. Ông kháng cáo yêu cầu giãn thời gian trả nhà ra một năm thay vì ba tháng để ông tìm chỗ ở mới.
    Một lần nữa, tòa lại làm ông uất ức khi cấp phúc thẩm bác kháng cáo của ông và chấp nhận kháng cáo của bà. Tòa cho rằng thời gian sửa nhà tờ tháng 4/2007 đến đầu năm 2008 mới xong.
    Trong khi án ly hôn đã có hiệu lực đã bác yêu cầu của ông về việc xem xét công sức đóng góp của ông trong khối tài sản giờ là tài sản riêng của bà. Lẽ ra cấp sơ thẩm không được thụ lý và phải trả lại đơn của ông.
    Tòa sửa một phần án sơ thẩm, đình chỉ giải quyết đối với yêu cầu phản tố của ông, bà không phải trả lại ông 275 triệu đồng.
    Trong khi đó, tòa lại không đồng ý yêu cầu xin lưu cư thêm một năm của ông vì ông “không có căn cứ, gây ảnh hưởng đến quyền lợi của bà Vân”.
    Tháng 6/2013, ông kiện bà ra TAND Quận 3 đòi tài sản khi bán căn nhà tại Quận 9 với giá 2 tỷ đồng, ông đòi bà chia 1 tỷ đồng. Cũng giống như hai vụ án trước, vụ án này ông cũng thua kiện, với lý do đơn giản là trong án ly hôn ghi tài sản chung “không có”.
    Ông nghĩ: “Thực ra nếu bà Vân bình thường, bà ấy là con người tử tế. Nếu tôi không ký cho bà ấy thì có thể bà không ly hôn với tôi. Bà ấy không biết tiêu tiền làm gì, lương hưu bà ấy tiêu còn không hết”.
    “Nhiệm vụ của tôi sắp tới là rời khỏi căn nhà này (căn nhà tại phường 7, quận Gò Vấp - PV). Tôi đủ điều kiện để sống vì có lương hưu, còn tiền mặt, nhưng trong nỗi uất hận này, tôi có sống nổi không?. Thực ra tới bây giờ, tôi mất lòng tin kinh khủng. Liệu trong vụ này có vấn đề chạy án hay không?. Giả sử tôi còn trẻ, đủ sức sống thì còn có lòng tin. Nhưng tôi già rồi…”, ông than.
    (Theo Xa lộ pháp luật)
    • Avatar của MeMH
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 227 Bài viết

    • 181 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #27
    Đàn bà Việt khổ quá

    nu-giang-vien-DSC_0092 Nhân vật đang kể lại câu chuyện đẫm nước mắt với phóng viên. Nữ giảng viên đại học xinh đẹp đau khổ kể chuyện bị chồng lừa tình lẫn tiền

    (LĐĐS) - Số 22 - Chủ nhật 08/09/2013 16:58
    Trang chủ | Xã hội

    “Thời gian quen nhau thuở sinh viên và khi chồng tôi mới ra trường, chưa có việc làm thực sự là thời gian tôi hạnh phúc. Sau này, chồng tôi có việc làm rồi lại chạy theo những mối tình mới” - người phụ nữ có học vấn cao, đang làm giảng viên của một trường đại học y ở Sài Gòn nhưng luôn bị chồng mình lừa tình và tiền có tên Nguyễn Thị Kim trong nước mắt kể với chúng tôi câu chuyện của cuộc đời mình.
    >> Đón đọc ấn phẩm Lao Động & đời sống số 22

    Yêu và bị chồng lợi dụng tình yêu từ thời sinh viên

    Con nhà nghèo nhưng do có bề ngoài khá điển trai, sinh viên trường đại học y danh tiếng ở Sài Gòn lại có tài ăn nói khiến ngay từ những năm đầu đại học, H.V.Ph (nay là quyền Giám đốc Trung tâm…) đã được rất nhiều cô gái theo đuổi và sẵn sàng dâng hiến cho chàng cả tình và tiền. Biết lợi thế của mình, nhưng H.V.Ph chỉ để mắt đến cô sinh viên có cái tên giống một nhân vật trong truyện rất nổi tiếng Thị Kim. Kim được trời phú cho một làn da trắng như trứng gà bóc và đôi mắt lúc nào cũng ươn ướt, thoáng chút buồn nên có khá nhiều đàn anh để mắt tới, nhưng cô lại không để ý đến ai trước khi H.V.Ph tấn công.

    Gia đình Kim không phải diện đại gia hay quyền thế ở đất miền Tây để có thể “hô phong hoán vũ”, nhưng được cái cũng có của ăn của để. Những năm học tại trường đại học y ở TPHCM, cô luôn được ba mẹ chu cấp tiền bạc không thiếu. Điều đáng quý, dù xinh đẹp lại có nhiều chàng trai theo đuổi, nhưng hằng năm kết quả học tập của Kim vẫn luôn giữ vững vị trí tốp ten của lớp và khoa. Điều này khiến H.V.Ph càng muốn tìm cách để tiếp cận và chinh phục người đẹp thật nhanh.

    Kim tâm sự: “Không biết tại sao khi đó chỉ cần nhìn vào đôi mắt của anh là người tôi như có một luồng điện làm mềm hết chân tay”. Đôi chim câu cứ quấn lấy nhau như hình với bóng cả khi tới giảng đường hay nơi xóm trọ sinh viên, khiến nhiều thanh niên khác sống cảnh xa nhà phải mộng mị thèm khát cảnh yêu đương của họ và thầm chút ghen tị. Không lâu sau, H.V.Ph đã thuyết phục được bạn gái của mình cùng “góp gạo thổi cơm chung”.

    Học giỏi, tốt nghiệp năm 2002, trước người yêu một năm, Nguyễn Thị Kim được nhà trường giữa lại làm giảng viên của bộ môn Xét nghiệm. Cuộc sống của Kim và Ph ngày càng hạnh phúc. Một năm sau N.V.Ph cũng tốt nghiệp ra trường, nhưng thất nghiệp. Không sao, đã có người yêu xinh đẹp chu cấp mọi khoản chi tiêu. Thời gian ăn bám người tình cũng qua nhanh, H.V.Ph tìm được việc làm (do người yêu xin cho) tại một công ty nhập khẩu thuốc tây của nước ngoài với vị trí trình dược viên.

    Kim tâm sự: “Một thời gian sau khi chồng tôi có công việc ổn định thì cha mẹ tôi mua cho hai vợ chồng một căn nhà ở Sài Gòn và đến năm 2005 chúng tôi kết hôn. Tưởng cuộc sống chỉ toàn màu hồng, ai ngờ? Đến năm 2009, khi tôi có thai được 5 tháng, cũng là lúc cha tôi mắc bệnh ung thư dạ dày phải vào Bệnh viện Chợ Rẫy để điều trị.

    Vợ chồng tôi bán căn nhà đang ở và gia đình bắt đầu có sự rạn nứt. Gia đình anh chị em đều ở xa, cha nằm bệnh viện chỉ một mình tôi vào chăm sóc cho ông”. Nói đến đây Kim thở dài: “Có con rể cũng như không, chồng tôi chỉ vào thăm cha vợ được vài lần, sau đó viện lý do đi công tác không vào bệnh viện thăm cha tôi nữa”.

    “Lúc trước gia đình tôi có gửi tiền giúp đỡ gia đình chồng nhiều, khi nghe về hoàn cảnh của gia đình anh. Thế mà cha tôi bệnh, gia đình chồng không một ai tới thăm hỏi. Buồn và thấy có lỗi với cha, tôi suy nghĩ nhiều quá nên bị động thai hai lần phải nằm viện điều trị nhưng vẫn không giữ được, sẩy thai, mất con lúc cháu chưa được 6 tháng tuổi”. Mặc cho chị đau đớn một mình trong bệnh viện, không một lần chồng và gia đình chồng đến thăm. Kể đến đây, nước mắt Kim chảy dài…

    Người bạn Kim cho biết, sau này mới vỡ lẽ ra tại sao chồng Kim không vào chăm sóc cô trong bệnh viện. Vì trong thời gian cô nằm viện thì chồng lại đi tìm đến một phụ nữ khác ở rất xa thành phố để hú hí, chăm sóc nhau kiểu vợ chồng. “Tôi điện thoại cho ba mẹ chồng “Anh Ph tệ với con quá ba mẹ ơi” mong được an ủi và can gián thì ba mẹ chồng tôi lại quát mắng tôi thậm tệ” – Kim kể trong tiếng khóc mỗi lúc một to.

    Tưởng vào chùa là hết… ai ngờ vẫn bị chồng lừa

    Người đàn bà đau khổ kể tiếp chuyện trong nghẹn ngào: “Sau đó, cha chồng tôi biết tôi đã sẩy thai và không có con nữa đã tới thẳng Bệnh viện Chợ Rẫy nơi cha tôi điều trị bệnh và cố tình chửi tôi là “đồ mất dậy, là đồ vô giáo dục… tao nguyền rủa bay suốt cả cuộc đời này sống đơn độc”. Tôi im lặng ngồi nghe! Cha tôi lúc đó đang nằm hấp hối, ông mất ít ngày sau.

    Qua bận đó, gia đình và nhất là mẹ tôi giận chồng tôi lắm. Nhưng sau đó, vào tháng 6.2010 chồng tôi hỏi mượn mẹ tôi 100 triệu đồng để lo việc gia đình, thương con gái, phải chiều con rể mẹ tôi vẫn cho anh mượn tiền. Thật khổ thân mẹ!”.

    Vừa khóc Kim vừa kể: “Cuối năm 2011 tôi được một người bà con bên chồng cho hay, chồng tôi đã có vợ bé. Và cô vợ bé của chồng tôi đã được nhà chồng rước về sống cùng nhà. Bởi cô vợ bé này đã có một con trai với chồng tôi, đứa trẻ đã được một tuổi. Qua tìm hiểu tôi biết, cô vợ bé của chồng tôi tên M. Nghe được tin này tôi rất đau khổ và giận chồng nhiều lắm nhưng vì do mình không có con được nữa nên cũng bỏ qua”.

    Được thể chồng tôi dụ: “Cứ để cô M nuôi đứa trẻ lớn thêm vài tuổi thì trả cho cô ta chút tiền gọi là công cô ta sanh đẻ và sau đó đưa đứa trẻ về cho tôi nuôi”. Tin chồng quá! Khi chồng tôi xin cho hai đứa em chồng lên Sài Gòn ở cùng chúng tôi với lý do để tiện việc chăm sóc cho chú em chồng bị bệnh đau lưng tôi đồng ý liền. Khi chú em trai của chồng khỏi bệnh, tôi còn tìm việc làm cho chú ấy ở thành phố. Ấy thế mà sau này chú em chồng lại có nhiều lần lăng mạ tôi bằng những lời lẽ quá độc địa.

    Đó là khi tôi nhắc đến khoản tiền mà chồng tôi mượn của mẹ về lo cho gia đình mình thì H, tên cậu em trai liền nhào tới đánh tôi. Và chú ấy cấm tôi không được trách móc ba mẹ chồng. Chú ấy còn cấm tôi không được nói cho ai hay việc chồng tôi đã có con ngoài giá thú và gia đình chồng mượn tiền của mẹ tôi”.

    Chỉ tại bị sẩy thai, không có con mà sao cuộc đời tôi khổ quá! Hoang mang hoảng sợ, tôi bước ra khỏi nhà, đi mà không biết đi đâu, không điểm dừng, giữa đêm khuya ra đến cầu Sài Gòn định nhảy xuống sông cho xong một kiếp người, chấm dứt mọi đau khổ nhưng không được. Một người tốt bụng kịp giữ tôi lại, sau đó lại kêu xe đưa tôi vào nột ngôi chùa ở huyện Hóc Môn.

    Sống ở chùa hơn một tuần thì mẹ tìm được và đưa tôi về nhà. Mẹ thuê cho tôi một căn hộ ở chung cư bên quận 8 để ở. Chồng tôi lại tìm đến bên tôi và dùng bài năn nỉ: “Sống bên ngoài không có đàn ông khổ lắm, không còn là một bác sĩ nữa… Chồng tôi còn cho hay: “Ba mẹ chồng không khỏe. Gia đình đang nợ nần không phương trả nổi… Tôi thương chồng mình quá, lại đồng ý để anh tới sống cùng tại căn hộ chung cư mẹ mới thuê cho.

    Khi vợ chồng vui vẻ, anh lại dùng lời ngon ngọt thề thốt đủ điều và không biết sao tôi lại đưa cho chồng thêm 2,6 cây vàng (trước đó đã đưa cho anh 30 triệu đồng), để trả nợ cho một người đồng nghiệp”. “Tôi vẫn yêu chồng mình quá phải không? Sau Tết 2012, chồng tôi hỏi mượn tiếp 300 triệu đồng cùng số nữ trang còn lại cuối cùng của tôi gồm: Một đôi bông tai, 1 sợi dây chuyền, một chiếc nhẫn có đính hột xoàn 5,4 ly (tổng giá trị số nữ trang khoảng 200 triệu đồng) và nói để đi Hà Nội chạy chức giám đốc trung tâm… tôi như bị thôi miên lại lấy tiền, nữ trang đưa cho anh.

    Vợ chồng hạnh phúc bên nhau được đến tháng 5.2013 thì tôi lại phát hiện: Điện thoại của anh có những tin nhắn lạ từ số 0906980…: “sao a noj la a ly di r ma” anh co biet la em dang co nguy co la se mang thaj khong, e bj tre kil ca tuan r do, chac em chet mat: … “sao anh lai gat em, anh noi la da ly di vo roi ma”. Qua tìm hiểu tôi được biết cô gái đó vẫn đang là con gái chưa chồng nên cũng không muốn làm bẽ mặt bồ của chồng. Bởi chồng tôi đã hứa khắc phục tính trăng hoa và sẽ sửa đổi. Tôi lại bỏ qua! Tôi nghĩ mình vẫn thương chồng, hơn nữa “xấu chàng thì hổ ai”?

    Được thể chồng tôi tiếp tục dụ tôi cùng đi miền Tây để gặp và thỏa thuận việc cấp dưỡng nuôi đứa con của anh với cô M. Tôi nghe và cùng đi với chồng. Lần đó, tôi còn nhớ rõ vào ngày 3.6.2013 vì vừa xuống đến nhà cô M là tôi và một người chị họ cùng đi đã bị cô ta chửi mắng thậm tệ đồng thời cho ăn một trận đòn thừa sống thiếu chết. Bất tỉnh không biết gì, tỉnh lại thấy mình đang nằm tại Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ. Vụ đó, sau này tôi được biết có công an đã đến lập biên bản và đưa tôi đi viện điều trị”…

    Trong câu chuyện từ đầu đến cuối, người phụ nữ đau khổ có cái tên mỹ miều ngồi trước mặt chúng tôi vẫn một câu chồng tôi, hai câu chồng tôi nghe thật ngọt ngào…
    http://laodong.com.vn/xa-hoi/nu-gian...ien/136849.bld
    • Avatar của rinrin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,732 Bài viết

    • 4,689 Được cảm ơn

    #28
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MeMH Xem bài viết
    Đàn bà Việt khổ quá
    Ngu thì chết chứ bệnh tật gì,đọc mà máu dồn tới óc. Ko thương thân mình thì chớ,tới ba mẹ mình cũng ko thèm thương, đồ bất hiếu.

    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4,323 Bài viết

    • 4,570 Được cảm ơn

    #29
    Có đứa em gái khá xinh, tiêu chuẩn chồng cũng hơi cao mà chồng là Việt đấy, đã 2 lần sinh mà vừa giật giải cuộc thi sắc đẹp quý bà (>30)
    Cái đẹp nằm trong mắt kẻ si tình
    Yêu với Thơ
    • 187 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #30
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Venice Phạm Xem bài viết
    Đã nghèo, xấu, yếu sinh lý, tính toán, keo bẩn, hay mặc cả trong tình cảm lại còn tinh tướng thì thôi chứ !
    Thì nồi nào vung nấy. Số lượng gái đần và xấu cũng k thiếu, nếu k muốn nói là khá nhiều. Ở wtt này, cũng k thiếu, vậy thì việc đàn ông Việt phải lo, nhể?!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 483 Bài viết

    • 2,349 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #31
    Đây đúng là bài báo quá nhãm....mẹ điên nào đó sống và lấy chồng Tây đc bao lâu rồi mà phán cứ như sấm ...
    Tuy nhiên, vẫn như mọi khi....... lại nghe Mesara và Venice_Pham tự hào về nhan sắc và hay đề cao bản thân......Đúng là ngồi bàn phím thì muốn gõ gì gõ thôi......Haizz
    P/S: Khi nào 2 em có chồng.....nhớ public hình ảnh, tiểu sử lên WTT cho bà con ngưỡng mộ nhé..... Rất mong chờ.
    • Avatar của meoCara
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 5,719 Bài viết

    • 25,489 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #32
    zời ạ, hãm vừa thôi, có ngon lành thì public profile ra trước đi ròi coi có ai thèm vớt không, đi nằm gầm giường thiên hạ lại đòi làm ông nội trên bàn thờ đòi người ta công khai của nả gia cảnh thằng chồng người ta.

    Các em xinh giỏi các em có quỳền tự hào, tui thích những bạn tự tin, thẳng thắn như thế. Tui chửa thấy em nào bạn nào nổ quá đáng cả vì tui xét theo góc nhìn của tui thì thấy rằng các bạn ấy nói những gì đều có chút căn cứ, tui khổ nhất là hay bị tra tấn phải nghe nhiều mấy thằng bụng bia bự chảng ngồi chê bai thiên nga bay qua cái kiểu ăn không được phá cho hôi không hà.
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của DrK
    • DrK
      Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 1,703 Bài viết

    • 2,990 Được cảm ơn

    #33
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thaygiao_ Xem bài viết
    Thì nồi nào vung nấy. Số lượng gái đần và xấu cũng k thiếu, nếu k muốn nói là khá nhiều. Ở wtt này, cũng k thiếu, vậy thì việc đàn ông Việt phải lo, nhể?!
    Xấu, đần, tinh tướng và chém bạt cả gió ấy chứ...:-)
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của khanh_b
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 1,486 Bài viết

    • 1,701 Được cảm ơn

    #34
    Càng trí thức, học vấn, văn hóa cao thì khi lừa vợ cũng đầy nghệ thuật, khôn ngoan.

    Không kiểu vũ phu thô thiển như nông dân, công nhân mà là kiểu vừa cứng vừa mềm.
    • 4,775 Bài viết

    • 18,739 Được cảm ơn

    #35
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Botaysaoduoc Xem bài viết
    Đây đúng là bài báo quá nhãm....mẹ điên nào đó sống và lấy chồng Tây đc bao lâu rồi mà phán cứ như sấm ...
    Tuy nhiên, vẫn như mọi khi....... lại nghe Mesara và Venice_Pham tự hào về nhan sắc và hay đề cao bản thân......Đúng là ngồi bàn phím thì muốn gõ gì gõ thôi......Haizz
    P/S: Khi nào 2 em có chồng.....nhớ public hình ảnh, tiểu sử lên WTT cho bà con ngưỡng mộ nhé..... Rất mong chờ.
    Ủa bạn ơi, sao bạn biết tui với chị Sa chưa chồng hay dzạ ??? Có chồng hay ko có chồng chỉ giải quyết trong vòng 3 tiếng đồng hồ ở nhà hàng thôi mừ. Thế nên có cự cãi gì thì lôi cmt ra mà cự, đừng có lôi đời tư người ta ra nói coi chừng hớ nghen. Có những chuyện người trong nhà còn chưa tỏ tường nữa là nick trôi nổi trên forum !
    Chuyện pulic hình ảnh, tiểu sử giais của tui bạn bè, người thân tui biết là đủ òi, rộng nữa google nó làm thì làm, ko làm thì thôi, tui hổng rảnh làm cho bạn ( nhất là với cái cmt sặc mùi sinh sự kia ), nhá !
    Tui cmt trên này chưa bao giờ nói về nhan sắc của bất cứ ai hay của mình, đừng nói là tự hào hay cái gì cả. Bạn có thể check cmt. Đừng bí quá rồi chụp mũ người khác! Tui có tự hào bản thân cũng là tự hào cái khác chứ ko phải cái bạn nghĩ ( đoán mò ).
    @ Em cám ơn chị Mèo
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Kumiho
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 125 Bài viết

    • 565 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #36
    Nói gì nói mình vẫn thích khoai lang hơn khoai tây
  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2