TIN TÀI TRỢ.

Đắm say với bức tranh đồng quê An Giang

  • 1.06K Lượt chia sẻ
  • 9.46K Lượt đọc
  • 46 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 2,274 Bài viết

    • 5,983 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Đắm say với bức tranh đồng quê An Giang

    Vẻ đẹp của An Giang dịu dàng, quyến rũ dễ làm say đắm lòng người khi đến đây. Mời bạn cũng chiêm ngưỡng những khung ảnh tuyệt vời về An Giang qua con mắt của một phượt thủ.

    Là một phần của vùng Tứ giác Long Xuyên, hàng năm An Giang hiển nhiên là một trong những tỉnh miền Tây chịu sự ảnh hưởng rất lớn của nước lũ đổ về. Vùng đất hào sảng đặc trưng miền Tây này còn chứa đựng trong lòng nó một nền văn hóa Óc Eo độc đáo, là cơ sở để tìm hiểu về một vương quốc Phù Nam đã từng rực rỡ trong quá khứ.
    Tôi đến An Giang vào những ngày mưa tầm tã, vì những lời rủ rê nhiệt tình và chân thành của bạn bè, vì những bức ảnh tuyệt đẹp về những cánh đồng vàng ươm mùa thu hoạch, và vì sự quyến rũ ngọt ngào của hương thốt nốt thơm nồng…Và An Giang hiện ra, giản dị và rực rỡ, hào sảng và nhiệt thành, hơn cả những gì tôi mong đợi..
    An Giang vào mùa mưa, và chúng tôi đều chuẩn bị tâm lý đón những trận mưa tầm tã giữa hè. Tuy nhiên, có một sự may mắn nào đó, vì vùng đất tuyệt vời này đón chúng tôi bằng màu trời xanh ngọc bích, bằng những cụm mây trắng vờn quanh những dãy núi cao vời vợi, bằng ánh nắng chói chang vàng ruộm những cánh đồng bát ngát…
    Từ Long Xuyên, chúng tôi chạy về Tri Tôn, hướng về những cánh đồng lúa với một màu vàng ruộm mùa thu hoạch và lác đác xanh ngát lúa trổ đòng. Vi vu trên những con đường thênh thang, phơi phới với mây trời mênh mông và những cánh đồng, lại càng thấy yêu quê hương tươi đẹp hơn.
    2
    Điểm đến đầu tiên là cánh đồng Tà Pạ (cách thị trấn Tri Tôn khoảng 1 km). Nhìn từ trên cao, Tà Pạ như một tấm thảm xanh ngút ngàn màu lúa non, lác đác điểm tô bằng những ngọn thốt nốt cao vút. Thời diểm chúng tôi đến, Tà Pạ đã qua mùa thu hoạch, và người dân ở đây cũng đã cấy xong vụ mới. Mạ non xanh ngát, tuy nhiên vì quá mới nên chưa xanh đều, chưa bắt mắt…
    3
    Ở An Giang nói riêng, và miền Tây nói chung có một thông lệ khá đặc biệt về việc trồng lúa, cũng được xem là một nét văn hóa đặc sắc của nên nông nghiệp lúa nước có từ lâu đời. Đó là tập quán “làm ruộng vần công”, mỗi khi cày cấy thường tập hợp cùng nhau làm hết thửa ruộng này đến thửa ruộng khác. Chính vì người nông dân Khmer vẫn còn giữ tập quán đó, mà những cánh đồng ở Tà Pạ mang một sắc thái lạ lùng. Gần đến mùa thu hoạch, cánh đồng sẽ chuyển thành nhiều mảng màu rực rỡ: màu xanh mượt màu của lúa đang ngậm đồng, màu vàng nhạt của lúa vừa trổ hạt, màu vàng tươi rạng rỡ của lúa sắp vào vụ gặt, màu vàng đậm trĩu hạt của những khoảnh ruộng đang mùa thu hoạch, và cả màu nâu sạm loang lổ của gốc rạ lởm chởm, chơ vơ…
    4
    Từ trên nhìn xuống, cánh đồng Tà Pạ tuy chưa mượt mà và nhiều màu sắc, nhưng cũng đủ làm say lòng khách lãng du, nhất là những ai mê nhìn cuộc sống qua con mắt của máy ảnh. Núi Tà Pạ, một ngọn núi đá hoa cương đã từng bị khai thác một cách ồ ạt và triệt để nên một phần ngọn núi trở thành lởm chởm với nhiều hình thù độc đáo khác nhau. Chính vì bị đào bới quá nhiều, nên dần tạo thành một số hồ nước nhỏ, soi bóng các mỏm đá hoa cương, tạo thành một bức tranh sơn thủy hết sức kỳ vĩ.
    5
    Bức họa đồng quê tất nhiên sẽ kém vui, thiếu sinh động nếu không có hình ảnh chân chất của người An Giang. Với hơn 2,2 triệu người, An Giang là tỉnh có đông dân số nhất ĐBSCL, trong đó người Khmer chiếm đến 3.9%, tập trung chủ yếu ở 2 huyện Tri Tôn và Tịnh Biên. Trong chuyến đi này, chúng tôi được anh Hậu dẫn vào một ngôi chùa Khmer vào đúng ngày rằm. Chùa chiền không chỉ là nơi thờ tự mà còn là một điểm sinh hoạt văn hóa, một loại hình trường học cho thanh thiếu niên bản xứ…
    6
    7
    8
    Điểm đến tiếp theo trong ngày hôm đó là hồ Soài So, nhưng tiếc thay, trong chương trình nạo vét hay nâng cấp gì đấy, hồ Soài So bị hút cạn khô nước, máy kéo máy ủi quật tung cả cái hồ lên. Thế là cả đám tiu nghỉu vòng xe đi tiếp.
    9
    Nhân cũng xin nói một chút về hồ Soài So và núi Tô. Có dung tích khoảng 400.000 m3 nước, hồ Soài So nằm yên lặng dưới chân núi Tô, bao quanh là cây lá xanh rờn, tạo thành một không gian sơn thủy hữu tình hiếm có. Ngoài việc để phục vụ du lịch, hồ nước rộng gần 5 ha này còn là nguồn nước sinh hoạt của bà con xung quanh. Điểm độc đáo của hồ Soài So không chỉ là không gian tĩnh lặng giữa núi rừng, mà là những cây thốt nốt mọc giữa hồ, soi bóng xuống lòng hồ phẳng lặng, đẹp đến nao lòng…
    May mắn, tôi đã từng đến hồ Soài So cách đây một năm, sau những cơn mưa rào nặng hạt, hồ Soài So hiện ra trong lành, mơn mởn, cảm giác mát lạnh giữa một vùng cây cối xanh um…
    10
    An Giang, cảnh sắc dễ làm ngây ngất lòng người, và thức ăn mang phong vị vùng đất trù phú miền Tây này còn để lại nhiều ấn tượng. Nếu đến Châu Đốc, xin đừng bỏ qua món bún cá đặc trưng, khác hẳn những nơi khác. Trong một buổi chiều lắc rắc mưa, ngồi cạnh nhau húp xì xụp tô bún nóng hổi, nước dùng trong vắt, ngọt thanh, vị cá đồng bùi bùi… quả thật chẳng món gì bằng. Nếu có đi ngang Tri Tôn, hãy ghé lại quán ven đường và thử món bánh canh Vĩnh Trung nhiều hương vị phong phú, cũng có thể thử một chút lạp bò thơm lừng, cháy xèo xèo trên bếp than… Ngon tuyệt!
    An Giang, vùng đất của những cây thốt nốt lô nhô cao chót vót, nên hiển nhiên bạn phải thử một ly nước thốt nốt ngọt lịm, mát rượi trong buổi trưa nắng oi nồng. Vị thơm ngát và ngọt thanh của nước thốt nốt, miếng cơm thốt nốt dẻo dẻo cùng cái mát lạnh của nước đá, làm tan đi mọi cảm giác oi bức khó chịu giữa trưa hè ngột ngạt…
    Nhưng, sự tuyệt vời nhất (theo ý tôi) chính là về An Giang đúng mùa lũ, mùa cá đổ đồng, và hãy thưởng thức món canh chua cá linh nấu bông điên điển, bạn sẽ cảm nhận được hết phong cách rặt-miền-Tây trong bữa cơm ngon miệng.
    11_1
    Lạp bò, một trong những đặc sản An Giang.
    12_1
    Thốt nốt, không thể bỏ qua khi đến An Giang.
    Nước lũ về miền Tây không hề giống lũ lụt miền Trung. Nước về miền Tây hiền hòa và bao la lắm, có lẽ nước cũng hiểu được bụng dạ người đồng bằng, giản dị và hào sảng. Có thể mùa lũ gây nhiều thiệt hại, nhiều phiền toái, khó khăn đó, nhưng bà con miền Tây thương mến con nước như chính mảnh đất mà họ đang sống. Đơn giản vì con nước về chính là món quà mà sông mẹ bao la chở nặng về bồi đắp cho ảnh đất quê nhà…

    http://news.zing.vn//Dam-say-voi-buc...tml#redirected
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 110 Bài viết

    • 127 Được cảm ơn

    #2
    Sống ở AG suốt cả thời niên thiếu mà ít đi chơi sau này thỉnh thoảng về thăm quê có thằng bạn thân nó chở đi khắp nơi, ăn đủ món đac sản: bún cá, bánh canh vĩnh trung, đi núi sam, núi cấm, tri tôn, có lần còn chở mình qua tận của khẩu Tịnh Biên, đi rừng tràm Trà sư...bây h có gia đinh hết rồi, mà mỗi lần về nó vẫn tình nguyện chở mình đi. AG quê mình tuyệt đẹp, mặc dù nhỏ nhưng đi xa mới nhớ hết những nắng gió của đồng quê. Nhắc lại thấy nhớ bạn, nhớ quê quá!
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 168 Bài viết

    • 4,100 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Miền Nam có nhiều phong cảnh tuyệt đẹp đến không ngờ . Ước gì được đi đến đó một lần cho biết . Bây giờ mà cũng vẫn còn tình cảnh con trâu/bò kéo cày ở Miền Nam như mất chục năm trước à ? Tưởng đâu bà con dân quê đã qua thời kỳ cày bừa và thay váo đó là những máy móc kỹ thuật chứ ?
    • 110 Bài viết

    • 127 Được cảm ơn

    #4
    Mình ko biết bây h ngta có còn dùng trâu bò để kéo cày hay ko, nhưng về vùng núi cấm, nhất là khu vực ng khmer sinh sống mình thấy trâu bò ngoài đường rất nhiều, chủ yếu dùng để chở nặng. Hôm Tết bạn có chở mình đi Núi Sam, rồi vô Tri Tôn ăn thốt nốt, núi Sam bây h ko còn hoang sơ như xưa, lên đỉnh núi nhìn xuống vẫn còn cảm giác như những ngày xưa khi mình cùng lũ bạn sáng chủ nhật đạp xe vô núi chơi, dưới chân núi có cả 1 con đuowfng 2 bên trồng hoa bò cạp vàng rực rỡ, tiếc là mình quên ko chụp lại. Ôi lại nhớ!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Gauna
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 6,762 Bài viết

    • 31,195 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Thường là máy cày chỉ dùng cho vùng ruộng rộng thì máy nó mới phát huy hết tác dụng. Nên vùng mà được gọi vựa lúa thì đã dùng máy cày lâu rồi.
    Nhưng với những ruộng mà nhỏ thì người ta dùng trâu bò. Mình chỉ ấn tượng là An Giang nhìn rất hiện đại. Khu trung tâm nhộn nhịp khắc hẳn mấy tỉnh khác.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 233 Bài viết

    • 77 Được cảm ơn

    #6
    mình thích cái cây đứng giữa sông đó :">>
    Những người đã hết mình gìn giữ hạnh phúc, thì sẽ không bao giờ tiếc nuối khi phải buông tay
    Happy a sweet day to me heheee
    • 298 Bài viết

    • 1,275 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Mình là dân miền Tây mà phải công nhận là AG cực đẹp, sản vật vô cùng phong phú. Mình là mình mê tít, một năm ít nhất phải lên đó một lần

    Từ thị xã Châu Đốc, đi thêm hơn chục cây là đến thị trấn nhà Bàng, rẽ theo chỉ dẫn, chạy theo con đường đi núi Cấm, với mình con đường dài mười mấy cây số nối Tịnh biên với Tri Tôn này vô cùng đẹp với đồng lúa xanh ngát 2 bên đường, chùa khmer, hàng cây thốt nốt, nhà tranh, trâu...là thứ hết sức quen thuộc trên con đường này. Tất cả những bức ảnh trên đều được chụp ở đây, một bức tranh quê xanh mướt, êm đềm và đặc trưng

    Nếu có dịp, bạn nối tiếp cung này, đến thị trấn Tri Tôn chạy tiếp qua Rạch Giá, Hà Tiên thuộc Kiên Giang, mình bản đảm sẽ không bao giờ hối hận
    • 58 Bài viết

    • 69 Được cảm ơn

    #8
    Đất nước đẹp giầu vậy
    lấy chồng đài loan làm chi
    • 298 Bài viết

    • 1,275 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #9
    Mình không biết báo chí đã cố gắng khai thác yếu tố cùng cực, thương tâm lẫn giấc mơ đổi đời của những cô gái lấy chồng ĐL như thế nào

    Nhưng sống ở miền Tây, mình biết trong vấn đề này, ít nhất có một khía cạnh đang tồn tại: con gái lớn lấy chồng thì đã hẳn, nhưng lấy anh chàng nghèo cũng xóm, làm thì ít mà say xỉn thì nhiều, đánh đập chửi bới vợ con đã thành thói. Vậy bạn ra đi tìm cho mình một cơ hội, hay ở lại chết dần chết mòn như nhiều phụ nữ quê nghèo, ít học khác???
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vncat
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5,007 Bài viết

    • 11,885 Được cảm ơn

    #10
    An Giang quê tôi đây mà, thương quá! Buồn buồn lại xách xe máy chạy về Tri Tôn chơi. Điểm dừng yêu thích của mình là hồ vàng hồ bạc, thích nhất mùa mưa vì có suối chảy từ núi xuống làm nước tràn đầy hồ, chụp hình rất là thơ mộng. Mình có chụp 1 tấm hình với cây dù bên bờ suối lúc teenager . Xong rồi lại xách xe chạy dọc sườn núi, ngắm ruộng lúa xanh mướt, người dân hiền hòa, những con trâu nhở nhơ gặm cỏ. Tấp vào 1 địa điểm thơ mộng nào đó thưởng thức nước thốt nốt - đặc sản Tri Tôn. Thấy cuộc đời chỉ cần nhiêu đó thôi!

    Năm đầu xã mình về chơi, mình cũng đưa xã lên hồ vàng hồ bạc chơi nhưng đi bằng đường Tri Tôn chứ không phải Châu Đốc, mà ai đi đường đó cũng biết nó dằn khủng khiếp, làm mỗi lần dằn như vậy ổng đều la lên "Kangaroo!!!"

    Mà công nhận đặc sản miền Tây rất là phong phú nhé, nhất là cá, tôm, rắn, ốc... Tới mùa nước nổi mà chạy về Châu Phú mới thấy lưới của người dân nặng trĩu cá, tôm và rắn. Châu Phú còn có đặc sản khô rắn nữa.

    Chỗ mình ở thì tới mùa nước nổi (mùa Vu Lan), có trận mưa nào là nước tràn ngập lên đường, điểm đặc biệt là nước lên thì cá cũng lên theo cho dù là ở trung tâm thành phố: nhiều nhất là cá sặc, cá rô, cá trê, lươn, cá lóc, cua... Nhiều tới nỗi mà mình cứ nghĩ bất cứ nơi nào trên trái đất này có nước là có cá, nhưng sau này sang đây mới biết không phải vậy. Nhớ lắm, nhớ năm nào cũng đều tranh nhau bắt cá mỗi dịp mưa to, xong rồi lại đem thả. Cái thú của việc cố gắng bắt cá bằng tay không - vừa hào hứng vừa lo cá sẽ vuột đi - thật không lời nào tả nổi, tới nằm mơ mà còn bị ám ảnh.
    • Avatar của 11-12-13
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 185 Bài viết

    • 295 Được cảm ơn

    #11
    Đẹp và xanh mướt, mong 1 lần được đến đây.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 168 Bài viết

    • 4,100 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi 11-12-13 Xem bài viết
    Đẹp và xanh mướt, mong 1 lần được đến đây.
    Nếu ban ở VN thì điều này đâu có gì khó ? Chỉ có những người ở trời Tây thì cứ ngồi đó mà thèm thuồng, mơ ước . Mà đâu chỉ có thèm thuồng 1 thứ , thèm thuồng đươc trải nghiệm cả đống thứ ấy chứ . Kiểu này , chưa thấy chết vì bệnh tật hay tuổi già, mà đã chết vì bệnh thèm thuồng qúa nặng . Ai nói sống ở xứ Tây là có đủ hết đâu ?

    Lảm nhảm cho dzui, làm ơn đừng giảng Morale nhe các đồng chí . Đầu tuần thấy hơi uể oải . Muốn giảng thì đợi tới Friday, lúc đó mới có sức gõ bài .
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của chongiuvo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 271 Bài viết

    • 570 Được cảm ơn

    #13
    nhìn ảnh tự nhiên nhớ nhà, thèm tô bún cá, cơm tấm Cây Điệp, bánh mì gà, cháo trắng cá cơm chỗ Hitachi, ly đá me ở hồ Nguyễn Du.... Những địa danh trong bài báo hồi cón học phổ thông minh đã lang thang đi hết, mới đó mà đã gần 20 năm rồi, năm nào cũng về AG nhưng ít có cơ hội thăm lại cảnh xưa. Nhà mình ở Chắc Cà Đao, một địa danh mà không phải người AG thì nghe mình nói đều tưởng mình nói đùa.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vncat
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5,007 Bài viết

    • 11,885 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi romeojuliet Xem bài viết
    Nếu ban ở VN thì điều này đâu có gì khó ? Chỉ có những người ở trời Tây thì cứ ngồi đó mà thèm thuồng, mơ ước . Mà đâu chỉ có thèm thuồng 1 thứ , thèm thuồng đươc trải nghiệm cả đống thứ ấy chứ . Kiểu này , chưa thấy chết vì bệnh tật hay tuổi già, mà đã chết vì bệnh thèm thuồng qúa nặng . Ai nói sống ở xứ Tây là có đủ hết đâu ?

    Lảm nhảm cho dzui, làm ơn đừng giảng Morale nhe các đồng chí . Đầu tuần thấy hơi uể oải . Muốn giảng thì đợi tới Friday, lúc đó mới có sức gõ bài .
    Không muốn giảng Morale đâu nhưng nếu Rô thấy Cat giảng thì Rô đợi tới... thứ 6 đọc cũng được . Không đi được là vì không có điều kiện, không có xiền đó Rô, mà không có xiền thì đi mấy trăm cây cũng khó huống hồ gì có thể bạn này ở miền Bắc thì càng khó khăn hơn nữa. Có xiền rồi thì sao Hỏa cũng đi được nên họ chẳng có thèm gì đâu, chỉ những người thiếu điều kiện, thiếu kinh phí mới chết vì thèm thôi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vncat
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5,007 Bài viết

    • 11,885 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi chongiuvo Xem bài viết
    nhìn ảnh tự nhiên nhớ nhà, thèm tô bún cá, cơm tấm Cây Điệp, bánh mì gà, cháo trắng cá cơm chỗ Hitachi, ly đá me ở hồ Nguyễn Du.... Những địa danh trong bài báo hồi cón học phổ thông minh đã lang thang đi hết, mới đó mà đã gần 20 năm rồi, năm nào cũng về AG nhưng ít có cơ hội thăm lại cảnh xưa. Nhà mình ở Chắc Cà Đao, một địa danh mà không phải người AG thì nghe mình nói đều tưởng mình nói đùa.
    Bà nhắc tới mấy món "người cũ quê xưa" làm tui chết trong lòng 1 đống đấy nhé. Con trai của cơm tấm cây điệp là bạn học của tui hen, nhưng không thân. Bà có từng ăn cơm tấm riện, đối diện chỗ bảo vệ thực vật chưa? Tôi là ghiền món cơm tấm riện đó, bà chủ cũng là hàng xóm cũ nhà tui luôn. Tui cũng thèm bánh mì gà thanh lan nữa. Còn chỗ ông bán mấy ghim bò nướng, bò nướng lá lốt gần chỗ chi nhánh cafe Trung Nguyên, kế bên là chỗ bán nước sâm đó bà có ăn không? Tui thèm chết sống món đó đấy, không phải vì nó quá ngon mà còn thèm cái hương vị được ngồi gần công viên ngắm người qua lại, nhâm nhi ghim bò nướng và ly trà bông cúc nữa.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 168 Bài viết

    • 4,100 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vncat Xem bài viết
    Không muốn giảng Morale đâu nhưng nếu Rô thấy Cat giảng thì Rô đợi tới... thứ 6 đọc cũng được . Không đi được là vì không có điều kiện, không có xiền đó Rô, mà không có xiền thì đi mấy trăm cây cũng khó huống hồ gì có thể bạn này ở miền Bắc thì càng khó khăn hơn nữa. Có xiền rồi thì sao Hỏa cũng đi được nên họ chẳng có thèm gì đâu, chỉ những người thiếu điều kiện, thiếu kinh phí mới chết vì thèm thôi.
    Nàng Mèo . R thấy nàng nên đổi nick vncat thành catwoman (remember Halle Berry) cho nó nữ tính chút , dù là cùng giống mèo và cùng có nanh ... Biết đâu ông xã Nàng cưng thêm chút nữa ...

    Không hiểu sau R chưa bao giờ nghỉ tiền bạc có thế là vấn đề đối với việc muốn đi và trải nghiệm . Giàu thì đi theo kiêu giàu và nghèo thì đi theo kiểu nghèo . Có quyết tâm muốn đi hay không thôi .

    Thực tế là những gì trong tầm tay thì it ai dể ý tới . Tâm lý con người chỉ muốn với đến những gì xa tầm tay . Đôi lúc lại quên những cái gì gần gũi bên cạnh mình nhất .

    The grass is not always greener on the other side . Có nghe qua câu này chưa ?
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 331 Bài viết

    • 159 Được cảm ơn

    #17
    Giờ là đang là mùa nước nổi ở Miền Tây, nếu các bạn có thể về MT chơi mùa này thì đảm bảo sẽ vô cùng thích nhé. Đi rừng tràm Trà Sư mùa này thì tuyệt đẹp, những cánh đồng mênh mông nước. Mẹ mình bảo giờ đã có cá linh non rồi, canh chua cá linh, nấu với điên điển và bông súng rất ngon. An Giang quê mình vừa có núi ở 7 núi, đồng bằng, bên 2 dòng Sông Tiền và Sông Hậu hiền hòa. Lễ 2/9 phải về quê chơi và thăm nhà thôi.hi
    Nguyễn Duy - 0947 830 808
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Gauna
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 6,762 Bài viết

    • 31,195 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #18
    Thấy con bé em mình đang đi chơi miền Tây, đang mùa nước nổi. Thấy nước dâng lên khắp nơi. 2 vc mình mê miền Tây và thích miền Tây lắm. Người ta nói chuyện nghe dễ thương gì đâu.Giống như em Mèo. Mèo ơi, chừng nào chị dzìa quê em, nhớ chỉ chỗ chị đi ăn với đi chơi hén.

    Chỉ nhớ có 1 lần đi qua chợ Sa Đéc, cả một chợ đầy ổi và mận nhìn mướt mắt luôn. Oa cha má ơi, nhìn sướng con mắt mà mỏi hàm răng dễ sợ.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vncat
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5,007 Bài viết

    • 11,885 Được cảm ơn

    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Gauna Xem bài viết
    Thấy con bé em mình đang đi chơi miền Tây, đang mùa nước nổi. Thấy nước dâng lên khắp nơi. 2 vc mình mê miền Tây và thích miền Tây lắm. Người ta nói chuyện nghe dễ thương gì đâu.Giống như em Mèo. Mèo ơi, chừng nào chị dzìa quê em, nhớ chỉ chỗ chị đi ăn với đi chơi hén.

    Chỉ nhớ có 1 lần đi qua chợ Sa Đéc, cả một chợ đầy ổi và mận nhìn mướt mắt luôn. Oa cha má ơi, nhìn sướng con mắt mà mỏi hàm răng dễ sợ.
    Nghe chị Gấu khen mà mát cả mặt, hị hị... Vâng chị iu, không những em chỉ chị mấy "động" ăn chơi mà nếu có dịp em còn đưa chị đi trãi nghiệm mấy món ăn chơi đấy luôn.

    Gần chục năm trước, anh họ của em khoảng bốn mấy tuổi (định cư ở Mỹ lúc 16t) về chơi cùng anh tài xế người Sài Gòn. Đang mùa nước nổi nên hai chị em em nổi hứng thuê 1 chiếc thuyền lá đi từ đất liền sang đảo (gọi là cù lao ông hổ). Thuyền lá là chiếc thuyền nhỏ 1 người chèo và chỉ đưa được vài khách sang sông. Trời đang về chiều, nắng vàng cuối ngày rực rỡ, sông nước mênh mông hữu tình. 2 chị em tưởng mấy vị khách quý của mình sẽ thích thú thưởng ngoạn phong cảnh, ai dè hai ông, 1 ông thì ngồi nhắm mắt niệm phật, ông còn lại thì nắm chặt cạnh thuyền vì quá sợ. Về nhà ổng méc ba mẹ em suýt làm ổng chết đuối . Ta nói, có phải ai cũng thích mạo hiểm để thưởng ngoạn cảnh đâu.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Gauna
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 6,762 Bài viết

    • 31,195 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vncat Xem bài viết
    Thuyền lá là chiếc thuyền nhỏ 1 người chèo và chỉ đưa được vài khách sang sông. Trời đang về chiều, nắng vàng cuối ngày rực rỡ, sông nước mênh mông hữu tình. 2 chị em tưởng mấy vị khách quý của mình sẽ thích thú thưởng ngoạn phong cảnh, ai dè hai ông, 1 ông thì ngồi nhắm mắt niệm phật, ông còn lại thì nắm chặt cạnh thuyền vì quá sợ. Về nhà ổng méc ba mẹ em suýt làm ổng chết đuối . Ta nói, có phải ai cũng thích mạo hiểm để thưởng ngoạn cảnh đâu.
    Cảm ơn Mèo xinh. xoxo.

    Chị mà leo lên thuyền dzầy chắc chị tròng cái áo phao cho chắc rồi tha hồ mà thưởng ngoạn sông nước hữu tình (chị ko biết bơi). ông anh họ em thiệt tình.... Mà có khi em dẫn anh Rô đi có khi ảnh cũng dzậy. Há há.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3