Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Cuộc chiến kinh tế mang tên Crưm

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 889 Lượt đọc
  • 1 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 11,436 Bài viết

    • 6,304 Được cảm ơn

    #1
    Cuộc chiến kinh tế mang tên Crưm

    Thứ ba, 18/03/2014 - 03:00 AM (GMT+7)
    Cuộc trưng cầu ý dân lịch sử ở CH tự trị Crưm thuộc U-crai-na cho kết quả đa số áp đảo cử tri ủng hộ sáp nhập khu vực này vào Nga. Cục diện chính trị ở khu vực đã bước sang giai đoạn mới, song cuộc khủng hoảng ở U-crai-na nói chung vẫn chưa thể "ngã ngũ" và căng thẳng giữa Nga và phương Tây còn leo thang. Nhiều nhà phân tích đã dự đoán viễn cảnh một "cuộc chiến kinh tế" mang tên Crưm.

    Với lịch sử nhiều thăng trầm, từng nằm trong thành phần LB Nga trước khi được trao cho U-crai-na (khi đó là nước CH thuộc LB Xô-viết trước đây) tháng 5-1954, sau đúng 60 năm Crưm lại muốn trở về "mái nhà chung" LB Nga. Kết quả kiểm phiếu sơ bộ cuộc trưng cầu ý dân hôm 16-3 đã phản ánh điều đó, khi đại đa số cử tri đồng ý sáp nhập Crưm vào Nga với tư cách một chủ thể liên bang; chỉ số ít người dân muốn Crưm ở lại U-crai-na nhưng với điều kiện Hiến pháp năm 1992 được khôi phục và Crưm được trao quyền tự trị lớn hơn.

    Sự kiện bỏ phiếu trưng cầu ý dân chưa biết có giúp người dân Crưm thực hiện ý nguyện "trở về" với "xứ sở Bạch Dương" hay không, song đã thổi bùng thêm mâu thuẫn vốn đã gay gắt giữa Nga và phương Tây. Sau thất bại khi không thể ngăn chặn cuộc trưng cầu ý dân tại Crưm, Mỹ và các đồng minh châu Âu cảnh báo không công nhận kết quả bỏ phiếu với lý do cuộc trưng cầu ý dân đi ngược Hiến pháp U-crai-na. Tổng thống Nga V.Pu-tin lại cho đây là "cơ hội để người dân Crưm nói lên nguyện vọng của mình". Mát-xcơ-va khẳng định tôn trọng quyết định của người dân Crưm và không có kế hoạch xâm chiếm khu vực phía đông nam U-crai-na, nhưng có trách nhiệm đối với người dân nói tiếng Nga tại khu vực này.

    Theo các nhà phân tích, cuộc trưng cầu ý dân ở Crưm đang đẩy Nga và phương Tây tới gần "cuộc chiến tranh lạnh mới". Phó Giám đốc Viện Quốc tế học của Học viện quan hệ quốc tế Mát-xcơ-va V.Midin cảnh báo, một cuộc chiến tranh lạnh mới "đang ở mức cao nhất khi quan hệ giữa Nga và phương Tây xuống mức xấu hơn cả những năm 1970". Có thể nói, cuộc khủng hoảng ở U-crai-na là "phép thử" quan hệ Đông-Tây, đẩy quan hệ này vào thời kỳ đối đầu. Theo nhiều chuyên gia quan hệ quốc tế, nguyên nhân chính đẩy căng thẳng leo thang giữa hai bên chính là quan điểm một chiều và "sự thiển cận chính trị" của phương Tây trong việc tiếp cận vấn đề. Bên cạnh đó, việc thiếu niềm tin giữa Nga và phương Tây càng đẩy sự đối đầu lên cao, nhất là trong bối cảnh U-crai-na thay vì trở thành cầu nối Đông-Tây, lại loay hoay và mắc kẹt giữa hai bên do khó khăn về kinh tế.

    Trong khi đó, dấu hiệu về một "cuộc chiến kinh tế" giữa Nga và phương Tây ngày càng rõ nét. Liên hiệp châu Âu (EU) đang bàn quy mô các biện pháp trừng phạt Nga, có thể bao gồm cấm đi lại và đóng băng tài sản. Tuy nhiên, điều đáng nói là trong "cuộc chiến kinh tế" này, sẽ không có bên nào "thắng". Bởi, EU hiện nhập khẩu từ Nga một phần ba tổng nhu cầu khí đốt của khối, trong đó 40% lượng khí đốt từ Nga trung chuyển qua U-crai-na. Trường hợp Nga cắt nguồn cung khí đốt, giá năng lượng tại châu Âu sẽ "phi nước đại", ảnh hưởng mạnh tới nền kinh tế của EU. Sự phụ thuộc vào năng lượng Nga là lý do khiến nội bộ EU lục đục về quyết định trừng phạt Mát-xcơ-va...

    Với Nga, nguồn thu từ khí đốt và dầu mỏ hiện đóng góp tới 52% ngân sách liên bang mỗi năm. Nếu phương Tây sử dụng "vũ khí" khí đốt, chặn 80% lượng khí đốt xuất khẩu của Nga, thì GDP của nước này sẽ giảm khoảng 10% từ nay đến năm 2015. Cựu Bộ trưởng Tài chính Nga A.Cu-đrin cảnh báo, Mát-xcơ-va có thể đối mặt nguy cơ 50 tỷ USD vốn chảy ra ngoài khi các ngân hàng phương Tây hạn chế cấp tín dụng cho Nga và đình lại các khoản cho vay đã được dự trù. Thậm chí các biện pháp trừng phạt có thể đẩy tăng trưởng kinh tế của Nga xuống 0% thay vì mức dự báo tăng trưởng 2,5% mà Bộ Kinh tế Nga đưa ra trước đó...

    Thực tế cho thấy, dù là bên đe dọa trừng phạt Nga, song Mỹ cũng bị tổn hại trước khi lệnh trừng phạt có hiệu lực. Tờ Người bảo vệ của Anh đưa tin, đã có hơn 100 tỷ USD được rút khỏi Mỹ thời gian gần đây, làm dấy lên lo ngại rằng người Nga đang chuyển vốn của họ tới các quỹ an toàn nằm ngoài tầm ảnh hưởng của Oa-sinh-tơn. Việc thực thi các biện pháp trừng phạt Nga cũng tác động tiêu cực đến các nền kinh tế của EU vốn vẫn đang phục hồi mong manh, bởi thương mại của châu Âu và Nga hiện chiếm khoảng 1% GDP của EU và 15% GDP của Nga.

    Với nguy cơ "đóng băng" quan hệ chính trị - ngoại giao và bùng phát "cuộc chiến kinh tế" như đã nêu trên, nhiều nhà phân tích cho rằng, tình hình "hậu Crưm" sẽ còn nhiều bất ổn. Mỹ vẫn tiếp tục chiêu bài "cây gậy và củ cà rốt" khi vừa đe dọa trừng phạt Mátxcơ-va, vừa tuyên bố để ngỏ các giải pháp ngoại giao để giải quyết tình hình. Trong khi đó, Nga cũng "không dễ bị qua mặt", bởi họ có tiềm lực kinh tế, quân sự hùng mạnh và nhất là đang sở hữu "vũ khí" lợi hại là khí đốt. Một khi đối đầu giữa hai bên leo thang và mất kiểm soát, thì hậu quả có thể thấy trước là hoàn toàn không có lợi cho cả Nga, Mỹ, EU, U-crai-na cũng như cộng đồng quốc tế.


    BÍCH HẠNH






  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Ly_Thong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,164 Bài viết

    • 4,705 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Càng ngày mềnh càng thấy làm thầy thằng ngu không bằng một phần vạn làm trò thằng giỏi. Obama chưa chắc đã dốt hơn Putin nhưng những thằng đệ đã ngu mà không biết nghe lời của Obama nó chỉ làm khổ ông thầy chứ chả giúp ích được gì!

    Đời thủa nhà ai nằm thế yếu, nước thì mất, tiền thì éo có, quân đội thì tan tành, kinh tế thì kiệt quệ, lòng dân thì phân tán, lãnh thổ thì bị đe dọa mà cứ nghĩ mình đang là bố đời:

    1) Mình không biết mình được bầu mà lên mà do cướp chính quyền thì phải bớt cái thói bạo ngược. Nhưng mới lên đã đưa ra lệnh tổng động viên trên toàn bộ đất nước, mặc dù một nửa đất nước nó éo ưa mình mà cũng tổng động viên con chúng nó ra trận đánh một trận chắc chắn thua là cái ngu thứ nhất!

    2) Cộng đồng quốc tế nó nói "Crimea tách khỏi Ukraine là sai với hiến pháp Crimea" thì mấy thằng ngu ở Kiev nó đòi xóa mệ nó chính cái hiến pháp đấy, à lại đòi đcm tao éo công nhận hiến pháp hiện hành nhé, bố mày đang dự thảo hiến pháp mới copy từ thời ơ kìa nhé! Nói thế khác mệ gì tát vỡ mồm các thầy? Đó là cái ngu thứ hai.

    3) Cứ đòi bắt bằng được Yakunovich để giết. Trong khi ngay những ngày đầu mới giành được chính quyền thì các quan thầy luôn nói là phải quan hệ với Yakunovich để ổn định tình hình, yêu cầu thực hiện thỏa thuận ngày 21/02, Interpol thế giới chưa hề có lệnh truy nã Yakunovich, Mỹ và EU hoàn toàn ko có động thái nào trừng phạt Yakunovich vì tội "đàn áp chiến sĩ cách mạng", chỉ đến ngày hôm nay mới có lệnh cấm visa và phong tỏa tài sản Yakunovich vì tội "âm mưu tách Crimea khỏi Ukraine". Rõ ràng các quan thầy từ lâu đã nhìn thấy muốn hòa bình giải quyết chuyện Ukraine chỉ có một nước duy nhất là hợp tác với Nga và Yakunovich, chính việc Mỹ cấm visa và phong tỏa tài sản (sau cả tháng mới phong tỏa, nó ngu chắc mà còn để tài sản ở lại cho mà phong tỏa) vì tội "li khai Crimea" đã cho thấy sự ảnh hưởng rộng anh này. Đó là cái ngu thứ ba.

    Obama giờ có 3 đầu 6 tay nhưng đệ có những thằng ngu như thế này thì Jesus sống lại cũng không cứu được. Cách đây hơn 1 tháng, trước khi các cuộc đụng độ đẫm máu xảy ra thì Yakunovich đã cố gắng dùng luật pháp để giải quyết vấn đề, thẩm phán liên bang chỉ đưa ra bản án giam lỏng tại nhà (house arrest) mấy anh chiến sĩ cách mệnh vì tội đốt nhà người khác. Ngày hôm sau anh thẩm phán bị các chiến sĩ cách mệnh khác bắn chết:

    http://online.wsj.com/news/articles/...79200177773612

    KIEV—A judge who sentenced several antigovernment protesters to house arrest died of gunshot wounds on Wednesday, as Ukraine enters its third month of political crisis amid mounting violence.
    Giờ cả anh Obama cùng các đồng đội muốn cứu Ukraine chỉ dựa vào được "Crimea tách khỏi Ukraine là trái với hiến pháp", nhưng đệ của anh đã xé mệ hiến pháp đấy từ mấy đời, thẩm phán tòa án tối cao bị các anh chiến sĩ bắn chết mệ nó hết, những anh chiến sĩ cách mạng đốt nhà giết người thì được ân xá... Obama và các đồng đội bảo hai bên kiềm chế thì đồ đệ đi tổng động viên, ngoại trưởng Mỹ sang Kiev để làm trung gian hòa bình bắt thủ tướng tự phong Ukraine lên ti vi nói "sẵn sàng đối thoại với Nga", nhưng thay vì "đối thoại", ngày hôm sau thủ tướng tự phong sang mệ nó Mỹ "tìm kiếm sự ủng hộ", chắc lúc đấy nghĩ mình bố đời, Crimea nó éo dám làm gì đâu!

    Giờ cái ngu nó đã lộ ra đến mức này rồi thì tôi nghĩ là tổng thống Obama sẽ sớm buông thằng ngu ra để giảm thiểu tổn thất, càng ôm lấy những thằng ngu này rồi lao vào cuộc chiến kinh tế tan tành kéo theo cả Nga Xô và EU cùng lao xuống vưc thì tử thù của Mỹ từ năm 1991 đến nay là tc nó ngồi một chỗ nó cưới hềnh hệch mà thôi. Cuộc bỏ phiếu ở UN vừa rồi mình nó bỏ phiếu trắng, chả đứng về bên nào, đứng bên bờ nhìn lửa cháy, đục nước béo cò thì quá sướng!
    Suất ăn miễn phí, chúng ta có thể giúp được gì? Hãy cùng chung tay ủng hộ cho bệnh nhi nghèo viện Nhi trung ương: https://www.webtretho.com/forum/f479/...-uong-1267380/

    Quán cơm 5.000 đồng ở Hà Nội: https://www.webtretho.com/forum/f26/q...a-noi-1326188/
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Minhrau2014
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 6 năm
    • 322 Bài viết

    • 145 Được cảm ơn

    #3
    92A1DB18-D536-4748-8AB8-C4469AA254F2_w268_r1_cx0_cy10_cw0

    Chung quanh việc Nga xâm chiếm Crimea của Ukraine, và liên quan đến Vladimir Putin, Tổng thống của Nga, có một số vấn đề khiến giới bình luận chính trị Tây phương thắc mắc và bàn thảo nhiều nhất suốt mấy tuần vừa qua: Một, tại sao tình báo của Mỹ không biết trước được việc Nga xua cả mấy ngàn quân (sau đó là cả mấy chục ngàn) đến chiếm Crimea? Hai, tại sao giới lãnh đạo Tây phương, kể cả các tổng thống Mỹ, từ George W. Bush đến Barack Obama, đều có vẻ cả tin Vladimir Putin đến vậy? Đằng sau hai câu hỏi trên là một câu hỏi khác: Tại sao Tây phương, kể cả Mỹ, lại dễ bị Putin lừa đến như vậy?
    Kiểm tra lại các bản tin tình báo gửi lên giới lãnh đạo Mỹ, ít nhất là ở Quốc Hội, người ta thấy tuy các tình báo biết rõ sự kiện Nga huy động khoảng 150.000 lính đến biên giới Ukraine nhưng hầu hết đều đánh giá khả năng Nga quyết định tấn công Ukraine rất nhỏ.

    Giới chức tình báo Mỹ biện minh: họ vẫn thường xuyên cập nhật các tin tức họ thu lượm được tại Nga và Ukraine và liên tục báo cáo cho chính phủ nhưng việc đánh giá đúng ý đồ của các nhà lãnh đạo nước khác, như Nga, chẳng hạn, rất khó chính xác.

    Nói cách khác, thành thực hơn: lần này mọi người từ tình báo đến chính khách đều nhầm. Sự nhầm lẫn này xuất phát từ hai nguyên nhân chính:

    Thứ nhất, từ sau sự kiện 11 tháng 9 năm 2001, phần lớn ngân sách tình báo của Mỹ đều tập trung vào nỗ lực chống khủng bố, chủ yếu từ các quốc gia Hồi giáo hoặc ở những nơi các nhóm Hồi giáo cực đoan phát triển mạnh. Nga không còn là một ưu tiên để theo dõi như thời Chiến tranh lạnh nữa.

    Thứ hai, quan trọng hơn, hầu như mọi người đều không hiểu đúng bản chất con người của Putin.

    Nhớ, vào tháng 6 năm 2001, trong lần gặp gỡ đầu tiên giữa hai người, Tổng thống George W. Bush đã bày tỏ sự tin tưởng sâu đậm đối với Putin, người đồng nhiệm của ông ở Nga. Khi được các phóng viên hỏi tại sao, Bush tự tin đáp: “Tôi nhìn vào mắt ông ấy và thấy được tâm hồn của ông” (I looked in his eyes and saw his soul). Sự tự tin ấy, sau này, bị nhiều người chê là ngây thơ.

    Nhưng không phải ai cũng thoát được sự ngây thơ ấy. Trước ngày Nga xua quân tràn vào Crimea, phần lớn các tờ báo có uy tín nhất tại Mỹ đều cho việc Putin điều động binh sĩ đến biên giới Ukraine chỉ là một trò hăm dọa. Các bài viết mang nhan đề kiểu “Tại sao Nga không xâm lược Ukraine” hay “Không, Nga sẽ không can thiệp vào Ukraine” hoặc “Năm lý do để mọi người đừng lo lắng thái quá về tình hình ở Crimea” xuất hiện đầy trên các mặt báo.

    Xuất hiện trên các phương tiện truyền thông đại chúng, phần lớn các học giả, các chuyên gia quân sự và chính trị nổi tiếng đều không tin là Nga sẽ tấn công Ukraine như điều họ đã từng làm đối với Georgia vào năm 2008.

    Tại sao người ta dám khẳng định một cách chắc chắn như vậy?

    Có ba lý do chính:

    Thứ nhất, nền kinh tế của Nga hiện nay quá yếu để có thể chịu đựng nổi một cuộc chiến tranh như thế. Putin hẳn thừa biết là nếu lao vào một cuộc xâm lược như vậy, ông sẽ bị Mỹ và Tây phương trừng phạt, ít nhất về phương diện kinh tế. Việc buôn bán sẽ bị ngưng trệ, đồng rúp sẽ bị giảm giá, uy tín của Nga trên trường quốc tế sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng; bao nhiêu tiền bạc đã đổ ra cho Olympic mùa đông tại Sochi vừa rồi như đổ vào biển, cuộc họp thượng đỉnh của khối Bát cường (8 group) được chuẩn bị vào tháng 6 sẽ hóa thành công cốc. Đó là chưa kể các nguy hại lâu dài: Về kinh tế, Nga phải cưu mang hơn 2 triệu người ở Crimea, trong đó 20% là người lớn tuổi; về an ninh, Nga sẽ phải đối diện với nguy cơ đánh du kích hoặc khủng bố của mấy trăm ngàn người Tatar vốn có truyền thống thù ghét Nga.

    Thứ hai, nó lại không cần thiết: Ai cũng biết chính quyền Ukraine, sau cuộc cách mạng vừa rồi, đang đối diện với vô số thử thách: Nếu Nga không can thiệp, tự nó sẽ sụp đổ. Kinh tế Ukraine vốn đã gầy guộc, lại thêm nạn tham nhũng tràn lan, càng ngày càng quặt quẹo với lạm phát và nợ nần chồng chất. Mới tuần trước, tân Thủ tướng Ukraine ước chừng khoảng 37 tỉ Mỹ kim bị biến mất dưới thời Viktor Yanukovych. Hiện nay Ukraine cần ít nhất 25 tỉ Mỹ kim để trả nợ và bù đắp các thiếu hụt trong ngân sách. Trong khi đó số ngoại tệ họ dự trữ được chỉ còn có 12 tỉ.

    Thứ ba, không những không cần thiết, nó còn có hại. Hai cái hại lớn nhất là: Một, nó làm cho Mỹ và Tây phương phải nhảy vào giúp Ukraine. Bình thường, không có sự uy hiếp của Nga, có lẽ Tây phương sẽ hờ hững với việc giúp đỡ Ukraine sau cuộc cách mạng vừa rồi. Tây phương đang phải đối đầu với các khó khăn của chính họ, nhất là ở các thành viên mới. Họ không đủ sức để cưu mang thêm một gánh nặng khác. Nếu Nga không tấn công Crimea, chắc chắn Mỹ và châu Âu không nhảy vào giúp Ukraine một cách nhiệt tình và tận tình như vậy. Hai, hành động hiếu chiến thô bạo của Nga làm cho dân chúng Ukraine trở thành đoàn kết hơn, yêu nước hơn và sẵn sàng chống trả Nga một cách mãnh liệt hơn. Quan sát dân tình ở Ukraine hiện nay, Chrystia Freeland cho là Nga đã thực sự thua trận.

    Tất cả những điều ấy chắc chắn Putin và nhóm cố vấn của ông đều biết rõ. Ngay cả những người bình thường nhất cũng biết rõ. Vậy mà ông vẫn quyết định chiếm Crimea và có vẻ như sẽ đánh chiếm cả Ukraine. Tại sao?

    Lý do đầu tiên có lẽ do Putin quá tự tin. Ông nghĩ là Mỹ sẽ không dám phản ứng gì cả. Một phần, vì Mỹ đã quá mệt mỏi với hai cuộc chiến tranh ở Iraq và ở Afghanistan, hơn nữa, họ phải tập trung đối đầu với Trung Quốc ở châu Á. Phần khác, ông cho là hầu hết các quốc gia Âu châu, những đồng minh thân cận nhất của Mỹ hiện nay, đều lệ thuộc vào nguồn dầu khí của Nga, lại có nhiều liên hệ kinh tế với Nga: Tất cả những nước ấy, vì quyền lợi của mình, không thể mạnh tay với Nga được. Khi Châu Âu khoanh tay, một mình Mỹ cũng chẳng làm gì được. Chính sách của Mỹ, ít nhất là dưới thời Obama, thường rất cẩn thận, tránh né mọi rủi ro; khi cần, họ chỉ lãnh đạo từ phía sau. Nếu châu Âu không đóng vai tiên phong, Putin tin là Mỹ cũng sẽ chỉ đánh võ mồm mà thôi. Mà kiểu đánh ấy thì ông chả ngán chút nào cả.

    Lý do thứ hai, quan trọng hơn, là cách suy nghĩ và cách hành xử của Putin hoàn toàn khác với Tây phương. Khác đến độ bà Madeleine Albright, cựu ngoại trưởng Mỹ, cho là Putin bị hoang tưởng; phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ cho những lời lẽ của Putin về các âm mưu của Tây phương tại Ukraine là những sự hư cấu đáng giật mình nhất kể từ Dostoyevsky.

    Ngoại trưởng Mỹ John Kerry cho Nga hành xử như những kẻ sống trong thế kỷ 20 hoặc thế kỷ 19! Thủ tướng Đức Angela Merkel, trong một cuộc điện đàm với Tổng thống Obama mới đây, cũng đồng ý như thế khi cho dường như Putin đang sống ở một thế giới khác

    Nhưng khác như thế nào? Khác ở ba điểm chính: Một, sẵn sàng dùng bạo lực để giải quyết mọi vấn đề; hai, sẵn sàng hy sinh tất cả, kể cả sự khủng hoảng của kinh tế và sự cùng khổ của dân chúng để đạt được điều mình muốn. Nhưng sự khác biệt lớn nhất là sự nghi ngờ và căm thù đối với Mỹ và Tây phương. Putin thường nói là việc để cho chủ nghĩa CS sụp đổ, từ đó, làm tan rã khối Liên bang Xô viết trước đây là một sai lầm lớn nhất trong lịch sử nước Nga. Ông tự đặt cho mình sứ mạng là phục hồi lại đế quốc Nga bằng cách thu phục lại, và nếu cần, xâm chiếm các quốc gia láng giềng vốn thuộc Liên bang Xô viết trước đây. Trên con đường thực hiện giấc mộng ấy, ông xem cản trở chính là tham vọng bành trướng của Mỹ và châu Âu. Mỗi lần Liên hiệp Âu châu thu nạp một thành viên mới là một lần Putin giật mình căm hận. Ông không nhìn đó như một sự phát triển đáng mừng của lịch sử về hướng dân chủ hóa mà lại xem đó như một sự đe dọa. Trước những đe dọa ấy, ông phản ứng một cách quyết liệt, bất chấp những hậu quả về kinh tế, chính trị hay xã hội.

    Tuy nhiên, ông lại quên thời thế đã đổi khác. Sự liều lĩnh của ông chỉ mang lại tai họa cho nước Nga.

    Trước mắt, tai họa đầu tiên đến từ một yếu tố có lẽ Putin không nghĩ đến khi quyết định tung quân đánh chiếm Crimea: Khác với cuộc xâm chiếm Hungary vào năm 1956 và Czechoslovakia năm 1968, nước Nga hiện nay có một yếu tố mới có ảnh hưởng nhanh chóng và sâu sắc đến các quan hệ quốc tế: thị trường chứng khoán. Ngay ngày đầu tiên khi binh lính Nga xuất hiện trên đất Crimea, chỉ số thị trường chứng khoán bị rớt hơn 12%, làm bay mất 60 tỉ Mỹ kim và tỉ giá đồng rúp bị giảm đến mức kỷ lục.

    Về lâu về dài, ngay cả khi chiếm được Crimea hoặc ngay cả toàn lãnh thổ Ukraine, nước Nga cũng sẽ phải chịu đựng những gánh nặng kinh tế hầu như vượt ngoài khả năng của họ. Hiện nay, Nga vẫn còn đang phải còng lưng ra tài trợ cho Abkhazia và South Ossetia họ chiếm được từ Georgia, và Transnistria từ Moldova. Ukraine, với những nợ nần và tham nhũng hiện nay, nếu lọt vào tay Nga, cũng sẽ trở thành một gánh nặng khủng khiếp. Đó là chưa kể Nga sẽ phải đối diện với các cuộc chống đối bằng vũ trang, dưới hình thức du kích hoặc khủng bố, của người Ukraine và đặc biệt, người Tatars.

    Trong một bài viết mới đăng trên tờ The Washington Post, Henry A. Kissinger, cựu Ngoại trưởng Mỹ thời Nixon, có nêu lên một vấn đề hay: Một chính sách được kiểm tra không phải ở chỗ nó bắt đầu như thế nào mà ở chỗ nó kết thúc như thế nào.

    Nhưng trong khi chờ cuộc xâm lược ấy kết thúc, không ai được quên bài học lần này: Cách suy nghĩ và hành xử của Putin hiện nay không khác gì mấy so với các nhà độc tài CS trước đây. Thay tên đổi họ, ông vẫn không giấu được dòng máu của Stalin trong huyết quản.

    trích blog Nguyễn Hưng Quốc