Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Có hai nhà, hai vợ nhưng không biết đi đâu về đâu...

  • 4.78K Lượt chia sẻ
  • 40.7K Lượt đọc
  • 14 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của hoa_mai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 15,982 Bài viết

    • 33,087 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #1
    Có hai nhà, hai vợ nhưng không biết đi đâu về đâu...


    “Tham vàng bỏ ngãi nhưng tiếc ngãi lại coi như vàng. Tôi tham nên giờ đời tôi rối như tơ vò” – anh Nguyễn Hồng (44 tuổi) ngồi dặt dẹo ở quán rượu, đầu tóc bù xù, áo thõng ngoài quần, xoăn tít, mỗi lời tâm sự đều nặng như đeo đá.

    Anh Hồng lấy vợ từ năm 25 tuổi. Vợ anh là cô bạn học, yêu nhau từ năm lớp 12, đeo đẳng nhau suốt 4 năm đại học, rồi đến khi công ăn việc làm đầy đủ hai người mới quyết định làm đám cưới.

    Quên thuở hàn vi

    Quê xa, lương khởi điểm của một viên chức nhà nước và cô giáo tiểu học thử việc chẳng đáng là bao. Anh chị chỉ dám thuê căn phòng 15m2 để che mưa che nắng. Hai đứa con lần lượt ra đời khiến cuộc sống của anh chị càng khốn đốn.

    Thương con khát sữa, thiếu thịt, xót chồng mặc áo sờn vai, chị Nhung – vợ anh Hồng, bỏ nghề giáo viên, bán hàng ăn. Vốn khéo tay, chị làm gì cũng đắt hàng. Sáng chị nấu nồi xôi, ngồi ở ngay khu nhà trọ, xôi ngon, vừng thơm, giá rẻ, loáng cái chị đã bán hết. Chị lại tất tả về nhà chuẩn bị nấu nướng để đẩy một xe cơm bụi đến cổng trường đại học bán cho sinh viên. Chị Nhung dậy từ 4 giờ sáng để đi chợ đầu mối, tất tả bếp núc cả ngày nên mỗi ngày chị chỉ còn 3-4 tiếng để ngủ. Bù lại, chỉ nửa năm, chị thuê được nhà lớn hơn, sắm ti vi, tủ lạnh cho gia đình. Kinh tế khấm khá, anh Hồng cũng mở mày mở mặt.

    20140818084429-1
    Ảnh mang tính minh họa.

    Đầu năm 2005, nhờ bạn bè rủ rê, anh Hồng tỉ tê với vợ đưa vốn để đi “lướt” nhà đất. Chỉ sau 2-3 phi vụ thành công, anh Hồng đã kiếm được số tiền mà chị Nhung phải tần tảo cả 10 năm chưa tích cóp được. Chẳng mấy chốc, anh đủ tiền mua đất, xây nhà, sắm cả ô tô. Cửa hàng cơm của chị Nhung chỉ còn kiếm tiền “tiêu vặt” cho gia đình. Có tiền, anh Hồng năng “quan hệ” với các sếp nên đường công danh cũng rộng mở. Anh trở thành giám đốc một công ty, có dưới tay hơn 100 nhân viên.

    Chức to, nhiều tiền, quan hệ rộng, nhu cầu tình cảm của anh Hồng tức khắc cũng thay đổi. Anh không thích đôi bàn tay chai sạn toàn vết dao cứa, quần áo ám mùi đồ ăn của vợ. Trong khi đấy, ở công ty lúc nào cũng có mấy em vừa ra trường đến thử việc, xinh đẹp, nõn nà, thơm phưng phức, luôn tìm cách lấy lòng anh.

    “Tôi có hai nhà, nhà nào cũng có vợ, có con mà tôi chả biết nên đi đâu về đâu. Về với vợ thì nhớ bồ - vợ cũ, mà tới chỗ bồ lại có lỗi với vợ - bồ cũ. Mà họ cũng thường xuyên lôi tôi ra đay nghiến, dằn vặt. Thành thử tôi cứ la cà quán xá, chẳng dám về nhà” - anh Hồng rũ ra trên bàn rượu.


    Chả mấy chốc anh vướng vào lưới tình với một cô nhân viên mới kém anh 20 tuổi. Bỗng nhiên, anh Hồng thấy như lần đầu tiên được yêu, được làm đàn ông oai phong theo đúng nghĩa khi đủ sức bao em các cuộc vui tới bến. Lao vào nhau như thiêu thân, sớm điện thoại, tối nhắn tin, lại thường xuyên đi “công tác”, chuyện tình của anh Hồng chả mấy chốc bại lộ. Bất chấp sự ngăn cản của bố mẹ, sự níu kéo của vợ, sự năn nỉ của con, anh Hồng vẫn nhất quyết ra đi theo tiếng gọi của tình yêu. Giấy ly hôn ký chưa ráo mực thì anh lên đời “bồ” thành vợ.

    Hoán đổi vị trí

    Đám cưới mới chừng nửa năm thì anh Hồng đã hụt hơi. Tuổi 44 mệt mỏi, bụng to, xương cốt mỏi nhưng anh Hồng vẫn phải “đánh đu” chiều theo những sở thích của cô vợ trẻ. Tuần vài buổi đi xem phim, xem ca nhạc, đi sinh nhật, đám cưới bạn. Các cuộc vui thường kết thúc bằng hát karaoke ầm ĩ, ồn ào. Nếu anh không đi thì vợ trẻ lại khóc lóc, hờn dỗi, đóng sập cửa phòng ngủ, đuổi anh ra salon nằm. Còn nếu anh muốn ăn cơm thì cũng tự lăn vào bếp vì cơm vợ trẻ nấu không nhão thì sống, thức ăn chẳng mặn lại lạt lẽo.

    Buồn chán, mệt mỏi, anh Hồng hay lang thang qua nhà cũ để thăm con. Cả hai đứa con gái anh Hồng đều sống với mẹ, ngày càng ngoan ngoãn, xinh đẹp. Thấy bố về, hai đứa đều vui mừng, bá vai, bá cổ, đứa đấm lưng, đứa nhổ tóc sâu cho bố, líu ríu kể chuyện trường lớp, bạn bè cho bố nghe. Anh Hồng cảm thấy thư thái, hạnh phúc vô cùng. Đến bữa, mùi những món ăn vợ cũ nấu bốc lên thơm nức, khiến anh Hồng nấn ná chẳng muốn về. Hai đứa con đang vui chuyện với bố cũng muốn giữ bố lại ăn cơm. Chị Nhung nhìn con vui cười hớn hở, chẳng nỡ đuổi chồng cũ về. Thế là cả gia đình lại sum họp như xưa, với tiếng cười không ngớt của hai trẻ.

    Rồi từ đó, chẳng rõ vì nhớ cơm vợ cũ nấu, thèm không khí gia đình ấm cúng, ríu rít tiếng con trẻ hay nhớ vợ cũ, mỗi tuần anh Hồng lại đôi ba bận đến thăm con và “xin bữa cơm”. Rồi trong đêm mưa, vợ đi công tác, anh Hồng ngủ lại nhà vợ cũ. Ma xui, quỷ dẫn đường, anh Hồng lại quen đường vào phòng ngủ trước đây. Hai anh chị như mưa rào gặp hạn, ôn lại biết bao nhớ thương. Dường như gặp lại “bạn tri âm” từ thuở thanh niên khiến anh Hồng thấy sức lực, tinh thần đều như trẻ lại. Khác với những khi gần gũi với vợ mới, anh lúc nào cũng thấy mình già nua, mệt mỏi.

    Một lần, rồi hai lần, anh Hồng lại lâm vào tình cảnh vụng trộm, lén lút ra vào ngôi nhà của mình (vẫn chưa sang tên cho vợ cũ). Giữa lúc anh Hồng đang định nói thật với vợ trẻ để ngãng ra thì vợ trẻ lại tuyên bố có thai, mà lại là đứa con trai. Vậy là anh Hồng tiến thoái lưỡng nan. Chị Nhung sau cơn mê đắm lại dằn vặt bản thân, giận mình, hận người tình – chồng cũ. Chị không hiểu sao cuộc đời trớ trêu lại đẩy chị vào hoàn cảnh “ăn vụng” – điều mà từ trước đến nay chị vẫn nguyền rủa cô bồ của chồng - tức là vợ hiện nay của chồng cũ.

    Chị cứ ba bữa nóng, một bữa lạnh, lúc vui vẻ vồ vập, lúc lại ngấm nguýt cấu chí chồng cũ. Vợ trẻ cũng mù mờ biết chuyện, cấm anh qua lại nhà cũ, dù chỉ thăm hai con gái. Mỗi lần giận chồng, cô ta lại đấm vào bụng bầu bùm bụp cho hả giận. Anh Hồng lại sợ kinh động đứa con trai.

    “Tôi có hai nhà, nhà nào cũng có vợ, có con mà tôi chả biết nên đi đâu về đâu. Về với vợ thì nhớ bồ - vợ cũ, mà tới chỗ bồ lại có lỗi với vợ - bồ cũ. Mà họ cũng thường xuyên lôi tôi ra đay nghiến, dằn vặt. Thành thử tôi cứ la cà quán xá, chẳng dám về nhà” – anh Hồng rũ ra trên bàn rượu.

    (ghi theo lời kể của anh Nguyễn Hồng - Hà Nội)
    (Theo Dòng Đời)

    http://vietnamnet.vn/vn/doi-song/192...ve-dau---.html
    "Người Phụ Nữ và bông hoa là hai kỳ công tuyệt vời của Thượng Đế. Tuy nhiên bông hoa là kỳ công tuyệt vời hơn vì…nó không biết nói"

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của dungtnn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 105 Bài viết

    • 305 Được cảm ơn

    #2
    Đáng đời
    • Avatar của ant9999
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 6 năm
    • 2,502 Bài viết

    • 11,442 Được cảm ơn

    #3
    Hồi dưới quê mình có 1 ông cũng như thế này. Ông là con địa chủ nên tính rất phóng thoáng, đào hoa. Nếu nói là vợ chắc 2 -3 vợ, còn bồ rơi rớt thì nhiều vô số kể.
    Thời trai trẻ oanh liệt là thế đến khi lớn tuổi rồi mới cám cảnh. Bà nào cũng dửng dưng, ngoảnh mặt làm ngơ. Con cái thì hờ hững vì tình cảm không sâu nặng, ông chỉ lo mèo mỡ trai gái nên đâu có quan tâm gì đến con cái, mọi gánh nặng đều đặt lên vai mỗi bà.
    Đến khi ông chết mới thấy cảnh lẻ loi trong khi con đàn cháu đống cả mấy chục người con
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 21 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi dungtnn Xem bài viết
    Đáng đời
    Mình cũng chỉ có hai từ này cho người như vậy :v Tham thì thâm thôi.
    • 29 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #5
    Đáng đời, đúng là trò đời. Có tiền đâm ra dửng mỡ
    • Avatar của nga-ng
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 55 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Nói thật chứ cái cô vợ trẻ kia chẳng đáng đâu. Bởi làm mẹ mà ko có lòng thương con. cô ta nào thương đứa con trong bụng mình mà chỉ lấy nó làm cái cớ giữ chồng thôi. Làm mẹ chẳng ai làm kiểu giận hơn lôi con ra trút giận cả.
    Mà đàn ông lúc vậy rồi mới thấy tiếc, mà tiếc thì cũng đã muộn màng rồi.
    • 3,208 Bài viết

    • 1,919 Được cảm ơn

    #7
    Tặng chú 1 câu, vì chú gần 50 rồi, ko thể xưng anh với chú đc: tham thì thâm.
    Ở hiền thì sẽ gặp lành...
    Ta ơi, hãy luôn tin là như thế nhé

    • 345 Bài viết

    • 1,107 Được cảm ơn

    #8
    Với trường hợp bác trong bài, thì đề nghị bác mua sẵn nhà ở Hoàn vũ nhé! Chứ đừng đòi quay lại nhà một nữa, để người ta yên đi!
    • 7 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #9
    quả là tham thì thâm, có không giữ, mất lại tìm
    Chỉ mong được bình thản, nắm tay người đi khắp nhân gian!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 597 Bài viết

    • 1,406 Được cảm ơn

    #10
    Chuồng heo chú ơi...đọc đoạn mở đầu đã thấy ngán ngẩm rồi
    • Avatar của Sieuanh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 115 Bài viết

    • 39 Được cảm ơn

    #11
    Mua đất ở Văn Điển cất nhà là vừa
    • 42 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #12
    Biết là sai mà cứ làm, làm sai một lần lại sai thêm lần nữa. Đàn ông nhu nhược, không bản lĩnh mới rơi vào hoàn cảnh này.
    • 40 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #13
    đáng đời
    • 143 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #14
    Đàn ông là thế. Sống sung sướng đầy đủ là bắt đầu sinh bệnh sinh tật?
    • Avatar của NightIris
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,264 Bài viết

    • 11,605 Được cảm ơn

    #15
    Chuyện thật đây ạ: Có lão cũng rửng mỡ y như trong bài báo, đánh đu được với vợ trẻ hơn 10 năm, nó bòn rút hết tài sản, bệnh tật đầy người bị vợ trẻ đá ra khỏi nhà. Giờ đang nương náu ăn nhờ ở đậu nhà người vợ già.