TIN TÀI TRỢ.

Chuyện về vị bác sĩ "suýt" từ chối mổ cho mẹ ông luật sư

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.06K Lượt đọc
  • 15 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của violetine
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 4,557 Bài viết

    • 3,162 Được cảm ơn

    Thành viên viết bài nhiều 2018Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #1
    Chuyện về vị bác sĩ "suýt" từ chối mổ cho mẹ ông luật sư

    26/03/15 07:00
    Chú Sơn cũng thành thật nói thêm là ông ngần ngại chuyện mổ khi biết tôi là luật sư. Chú nói rằng, khi mất người thân, ai cũng đau khổ. Và khi đau khổ, có khi họ sẽ đổ lỗi cho bác sỹ.

    BS_son
    Bác sỹ Trịnh Hồng Sơn, Phó giám đốc Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, Hà Nội

    "Nếu chúng ta muốn chăm lo cho sức khỏe của chính mình hay người thân của mình thì hãy bảo vệ bác sỹ – những người bảo vệ ta trước bệnh tật – khỏi những lời ác ý, những bắt nạt, đe dọa".

    Đó là ý kiến của Luật sư Thái Bảo Anh, giám đốc Công ty luật Bao & Partners xung quanh sự việc PGS.TS.BS Vũ Bá Quyết, Giám đốc Bệnh viện Phụ sản Trung ương bị lên án khi từ chối mổ cho bệnh nhân là "người viết báo".

    Luật sư Thái Bảo Anh cho rằng, bác sỹ vốn chỉ tập trung vào chuyên môn nên không biết, không có những thủ đoạn để ngoắt nghéo câu chữ khi bị những người có ý xấu gây khó dễ. Chính vì thế, có nhiều bác sỹ đã âm thầm làm việc, cống hiến và chấp nhận thiệt thòi trước miệng lưỡi thế gian. Song với y đức, tấm lòng của không ít bác sỹ, họ sẽ được hàng ngàn bệnh nhân đứng ra làm chứng mỗi khi gặp khó khăn.

    Báo điện tử Infonet xin đăng bài viết của Luật sư Thái Bảo Anh để có cái nhìn đa chiều trong sự việc này.

    Nhân chuyện bác sỹ Vũ Bá Quyết, giám đốc bệnh viện phụ sản Trung ương bị một số báo đưa tin một cách ác ý về việc ông từ chối mổ cho một nữ bệnh nhân, tôi xin kể một câu chuyện thực về một bác sỹ cũng có vị trí tương tự như bác sỹ Quyết và ông cũng từng ngần ngại muốn từ chối mổ cho mẹ tôi. Người đó là bác sỹ Trịnh Hồng Sơn, Phó giám đốc Bệnh viện Việt Đức, Hà Nội.

    Năm 2008, mẹ tôi bị chẩn đoán ung thư. Khối ung thư to đến nỗi tất cả các bác sỹ bệnh viện Hữu Nghị không thể xác định được là khối u ăn vào dạ dày hay ruột hay gan. Vì thế họ phải mời bác sỹ Sơn sang để xử lý. Vào giai đoạn cuối, khối u của mẹ tôi phát triển ngày càng lớn, trông bà như là đang có bầu. Tôi và bố sốt ruột lên gặp chú Sơn (sau ca mổ của mẹ tôi, tôi gọi ông là “chú”).

    Chú Sơn giải thích rất cặn kẽ cho tôi biết là khối u của mẹ tôi phát triển to như vậy thì phải có thời gian ủ bệnh từ 2 – 3 năm. Việc không phát hiện ra sớm khiến cho cơ hội sống của mẹ tôi rất thấp vì bệnh đã đi vào giai đoạn cuối.

    Ông nói rất thẳng thắn là khả năng mẹ tôi chết trên bàn mổ là 95%. Khi mổ, sẽ có 3 khả năng xảy ra. Một là khi thấy khối u quá lớn, ăn vào quá nhiều cơ quan thì bác sỹ sẽ đóng vết mổ lại, không động dao kéo. Hai là nếu có cắt thì với khối u lớn vậy khả năng còn sót là rất cao và chỉ một thời gian ngắn, khối u lại phát triển lại. Ba là cắt được toàn bộ khối u nếu nó chưa ăn lan sang các bộ phận khác trong cơ thể. Khả năng này chỉ 5%.

    Chú Sơn cũng thành thật nói thêm là ông ngần ngại chuyện mổ khi biết tôi là luật sư. Chú nói rằng, khi mất người thân, ai cũng đau khổ. Và khi đau khổ, có khi họ sẽ đổ lỗi cho bác sỹ. Mà vì ngành y là ngành quá chuyên sâu nên không phải ai cũng hiểu được rằng bác sỹ đã cố hết sức.

    Chú Sơn lo rằng sau này tôi sẽ kiện tụng. Chú cũng nói, chú không sợ cho bản thân, nhưng một ngày chú mổ vài ca, toàn các ca khó như của mẹ tôi nên chú mà dính kiện tụng thì không còn tâm sức để tập trung cho bệnh nhân nữa. Chú sợ cho bệnh nhân chứ không sợ cho bản thân mình.

    Chú nói với tôi và ba rằng chúng tôi nên lựa chọn giữa việc mẹ có thể sống thêm vài tuần hoặc là chết ngay trên bàn mổ. Tôi nói với chú rằng gia đình tôi và mẹ tôi đã quyết định rằng chúng tôi tin tưởng vào chuyên môn và y đức của chú. Tôi nói rằng sẽ ký bất kỳ giấy tờ nào để chú yên tâm là không bị kiện.

    Chú Sơn đưa cho tôi 1 bản cam kết để người nhà bệnh nhân ký. Đọc xong tôi nói với chú là bản cam kết này được soạn bởi một bác sỹ giỏi về chuyên môn và chưa bao giờ phải đối mặt với những mặt xấu của con người. Bản cam kết được viết quá đơn giản vì chính người soạn không hiểu hết những thủ đoạn hại nhau bằng câu chữ mà người đời vẫn làm.

    Chú cười hiền bảo là “Bọn chú chỉ biết mổ cứu người chứ có đi tranh chấp với ai bao giờ”. Tôi viết lại một bản cam kết cho chú, ký và dặn chú rằng hãy sử dụng nó về sau – vì tôi biết bản cam kết đó là để bảo vệ người sẽ có thể cứu được tính mạng mẹ tôi.

    Khối u của mẹ tôi bị vỡ trước ngày lên lịch mổ 2 ngày. Việc vỡ khối u dẫn đến khả năng mẹ tôi có thể chết trong một vài giờ nếu không mổ gấp. Tôi gọi điện cho chú. Lần đầu chú tắt máy, lần hai chú nghe. Khi nghe giọng hốt hoảng của tôi chú nhẹ nhàng nói:“Tôi đang trong ca mổ. Anh cứ tắt máy và để các bác sỹ bên đó chuẩn bị. Tôi sẽ sang ngay.”

    30 phút sau chú tới. Ca mổ kéo dài 8,5 tiếng đồng hồ. Khi đêm xuống, một bác sỹ phụ mổ gọi tôi vào để chứng kiến khối u của mẹ tôi đã được lấy ra – khối u chiếm 1/2 thể tích chiếc xô nhựa trong tay bác sỹ. Khi tôi ngỏ lời muốn cảm ơn chú Sơn thì bác sỹ phụ tá nói chú bị tụt huyết áp vì buổi sáng chú mổ 2 ca liên tiếp rồi sang mổ cho mẹ tôi trong 8 tiếng rưỡi.


    Trong ca mổ của mẹ tôi, họ đã phải thay kíp mổ ban đầu bằng kíp mổ mới vì kíp mổ đầu tiên kiệt lực vì căng thẳng. Duy chú Sơn phải có mặt từ đầu tới cuối và tụt huyết áp vì nhịn đói từ sáng.

    Mấy ngày sau tôi rình gặp chú khi chú đi thăm bệnh nhân, vừa thấy tôi, chú cười hết cỡ bảo rằng “mẹ cháu trúng số độc đắc rồi! Loại ung thư của mẹ cháu có thuốc chữa mà không cần phải hóa trị hay xạ trị. Đó là loại ung thư duy nhất đến lúc này có thể chữa được bằng thuốc. Chính chú là người đã nghiên cứu về loại ung thư này đầu tiên ở Việt Nam nên chú biết.”

    Nói rồi chú đi, gật đầu nghe lời cảm ơn vội vàng của tôi. Sau này tôi nhờ một anh bạn là cháu chú dẫn đến nhà để cảm ơn. Anh bạn tôi hỏi chú có được không. Chú nói là “Nó đã cảm ơn chú rồi, đến nhà cảm ơn làm gì nữa!” Từ đó năm nào tôi cũng nhờ bạn tôi dẫn tới nhà chú vào dịp Tết. Năm nào bạn tôi cũng trả lời là chú về quê để tránh bệnh nhân tới cảm ơn. Chú muốn người bệnh không phải phiền hà chuyện chú đã chữa bệnh cho họ.

    Đến giờ gần 7 năm từ ngày chú mổ. Mẹ tôi hoàn toàn khỏi bệnh, nhìn bà không ai biết là bà từng bị ung thư giai đoạn cuối. Phòng bệnh của mẹ tôi lúc đó có 8 người, giờ 7 người đã chết, còn lại mỗi mình mẹ tôi là còn sống và khỏe mạnh.

    Tôi biết rằng có nhiều người nói rằng ngành y tế của chúng ta có vấn đề về y đức, về tham nhũng, hạch sách dân. Tuy nhiên tôi kể ở đây một câu chuyện thực của gia đình tôi và về một bác sỹ thật. Tất cả những người có liên quan tới câu chuyện đều còn sống. Hồ sơ y tế của mẹ tôi bệnh viện Hữu Nghị vẫn giữ. Và tôi khẳng định một điều là chú Sơn cứu sống mẹ tôi mà không nhận một xu nào, cũng không phải vì áp lực, giới thiệu, hay sự nịnh nọt nào cả.

    Sau này tôi hỏi mọi người thì biết là ca mổ 8 tiếng rưỡi cho mẹ tôi, chú được trả theo chế độ nhà nước mức thù lao khoảng 150.000 đồng gì đó. Trong câu chuyện của tôi, chú Sơn cũng đã từng ngần ngại chuyện mổ vì ngại chuyện thị phi (không phải vì chú mà vì các bệnh nhân sẽ không được chú mổ khi chú bị phân tâm).

    Tôi nói với vợ tôi là “Nếu có ai đó làm chuyện thị phi với chú Sơn như họ làm với bác sỹ Quyết, anh sẽ kêu gọi những ai từng là bệnh nhân của chú làm chứng về y đức của chú. Đảm bảo là những lời làm chứng đó sẽ đè bẹp bất kỳ tờ báo nào, bất kỳ phóng viên nào không có tâm, không có đạo đức muốn nói xấu. Anh nghĩ nếu bác sỹ Quyết kêu gọi, ông cũng sẽ có hàng ngàn bệnh nhân làm chứng cho ông chuyện đó!”

    Tôi không muốn xía vào việc của người khác (cụ thể ở đây là bác sỹ Quyết và cô cộng tác viên tên Trang) nhưng tôi muốn nói là có rất nhiều cán bộ, bác sỹ thầm lặng cống hiến trong ngành y tế. Vì họ chỉ tập trung vào chuyên môn nên không biết, không có những thủ đoạn để ngoắt nghéo câu chữ khi bị những người có ý xấu gây khó dễ. Nếu chúng ta muốn chăm lo cho sức khỏe của chính mình hay người thân của mình thì hãy bảo vệ bác sỹ – những người bảo vệ ta trước bệnh tật – khỏi những lời ác ý, những bắt nạt, đe dọa.

    Luật sư Thái Bảo Anh

    PGS. TS Trịnh Hồng Sơn là con người tuyệt vời, hiếm có. Với nhiều ca bệnh nặng, tỷ lệ tử vong cao, tâm lý bác sĩ sẽ ngại mổ. Lý do là nếu ca mổ thành công, người nhà phấn khởi. Nhưng nếu bất thành họ sẽ quay ra oán trách bác sĩ. Nhưng với anh Sơn thì không. Tỷ lệ mổ thành công ( không tử vong ) rất cao. Anh ấy luôn lưu trữ đầy đủ hồ sơ, số liệu từng ca mổ mà anh ấy thực hiện. Với bệnh nhân khả năng cứu được anh ấy không từ chối. Chỉ từ chối khi anh ấy không sắp xếp được lịch.

    Anh sẵn sàng bỏ một cuộc họp, mà ở đó có thể nâng thương hiệu cho bản thân để đi mổ cho một bệnh nhân. Vì với anh "đi cứu người là để làm phúc". Anh là một bác sĩ tận tụy, hết lòng vì người bệnh chỉ biết phục vụ.

    Ths Nguyễn Thị Bích Hường, Phó giám đốc Bệnh viện Việt Đức

    http://infonet.vn/chuyen-ve-vi-bac-s...ost160817.info

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1,419 Bài viết

    • 7,561 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Cái ông Thái Bảo Anh này già rồi mà gọi bs Sơn là chú. Mình toàn gọi anh Sơn là Anh. Mà anh Sơn chỉ hơn ông Thái Bảo Anh này gần 10 tuổi chứ mấy.

    Bs Sơn giỏi, tính tình điềm đạm nhưng hình như bs bây h toàn bảo bệnh nhân cùng lắm là sống đc x năm nhưng thực tế thì bệnh nhân sống toàn >x.

    bs là ng chăm lo vào cứu mạng sống của bao người, áp lực công việc đã quá khủng khiếp rồi. Thế mà lại còn nảy nòi ra các thể loại như e nhà báo

    minh luôn biết ơn và bênh vực các bác sĩ vì đã giúp ng nhà mình, và 27/2 nào cũng nhắn tin chúc mừng bs. Và cũng vui vì bs luôn nhớ đến mình, mặc dù mình chả hối lộ gì bs cả
    • 248 Bài viết

    • 187 Được cảm ơn

    #3
    Ngành nghề nào thì cungc có người tốt người chưa tốt. Hơn nữa bây giơf áp lực cơm áo gạo tiền quá lớn. Đãi ngộ mà nhà nước dành cho phần lớn các cán bộ y tế thật sự khiến họ quá thiệt thòi và mệt mỏi so với lượng công việc khổng lồ và áo lực cao đó. Ở viện tôi hay bất cứ viện nào khác, khi các bs nước ngoài sang học tập và làm việc đều choáng và cảm phục vì thấy bs của mình làm việc quá vất vả, lượng bệnh nhân lớn gấp rất rất nhiều lần so với bên nước họ. Đây là chuyện thật, nhưng có lẽ chỉ nhưngx người làm trong ngành mới hiểu hết được

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của minhphuong9003
    • 32 Bài viết

    • 78 Được cảm ơn

    #4
    Đọc mà cảm động rơi nước mắt, mình thích câu chốt của bác ấy quá. "Vì họ chỉ tập trung vào chuyên môn nên không biết, không có những thủ đoạn để ngoắt nghéo câu chữ khi bị những người có ý xấu gây khó dễ. Nếu chúng ta muốn chăm lo cho sức khỏe của chính mình hay người thân của mình thì hãy bảo vệ bác sỹ – những người bảo vệ ta trước bệnh tật – khỏi những lời ác ý, những bắt nạt, đe dọa."
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của IKEA
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 7 năm
    • 2,542 Bài viết

    • 4,787 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #5
    Tui thấy những bs giỏi thật sự họ khiêm nhường, không vòi vĩnh, không hạch sách vì bệnh nhân chủ động tìm đến họ gạt tay không hết. Còn bs vòi tiền thì thường là bs lôm côm, ko loại trừ bs cử tuyển.
    • 4,557 Bài viết

    • 5,724 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Cách đây 3 năm e gái tớ ốm thập tử nhất sinh, nhiều lúc gia đình căng thẳng vô cùng vì ko biết bệnh của e có chữa khỏi được hay không, có sống được ko. Qutr chữa bệnh gần 2 năm, gặp không ít bác sỹ, có bác sỹ từ wtt này mình biết hồ hởi giới thiệu e vào vì cùng chuyên môn và cùng viện đầu ngành mà sau thất vọng vô cùng, làm tiền trắng trợn, cũng chính ng này làm cho bệnh tật của e diễn triển nặng nề hơn, còn có 33kg da bọc xương, ko còn tí sức nào (
    Vậy nhưng sau đó tìm được 1 bác sỹ giỏi tận tâm chữa khỏi bệnh cho e thì mình và gia đình vẫn còn rất nhiều niềm tin vào các bác sỹ, mang ơn các bác sỹ tốt. Không phải vì 1 vài bác sỹ ko tốt mà đánh đồng và coi thường ngành y, vì hơn ai hết tớ hiểu sự quan trọng của bác sỹ sau khi trải qua quá trình chữa bệnh cho e.
    Ôm Ta Rê, Tút Ta Tê, Tu Rê Soa Ha

    5452593035_76af78cc97_m5452601073_5fc893abbe_m5452601081_d5d8ddc4ca_m
    Mẹ yêu cục vàng của mẹ lắm lắm :Rose::Rose::Rose:
    Yêu nhất là câu nói của con: lúc 2 tuổi: Con yêu mẹ nhất đời; và bây giờ: Con yêu mẹ suốt cả cuộc đời:Laughing::Laughing:
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của WuTaPuma
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 522 Bài viết

    • 1,939 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    dù kính trọng hay thân mật, chẳng mấy ai gọi bs là 'chú', mà gọi là 'bác', gọi tắt của bác sĩ . Bs giỏi cứu được nhiều sinh mạng, tâm đức dày, hạng tiểu nhân khó hạ bệ. Nhà gần bệnh viện, thỉnh thoảng thấy mấy ca không cứu chữa được, người nhà ùn ùn kéo băng tới đập phá , chửi bới bs, y tá, như quán nhậu.
    • Avatar của violetine
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 4,557 Bài viết

    • 3,162 Được cảm ơn

    Thành viên viết bài nhiều 2018Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #8
    Ai trong đời cùng có lần ốm đau, bản thân mình hay người thân của mình và không tránh khỏi gặp Thầy thuốc. Ngành y học cực và làm thầy cực khó vì nó gắn kết con người với con người trong hoạn nạn, thập tử nhất sinh.

    Mình xúc động khi đọc bài này. Xúc động khi đọc tin các BS đã không cầm được nước mắt trong chống dịch sởi năm vừa qua khi chia tay với bệnh nhân bé. Thương em bé và thương các BS.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 387 Bài viết

    • 1,213 Được cảm ơn

    #9
    Người nhà mình từng mổ ở phụ sản TW, và đc chính bác Quyết mổ. Bác này rất giỏi và tận tâm với người bệnh. Bác Quyết thường mổ những ca khó, nặng, chẩn đoán ác tính...chứ còn u xơ tử cung thì có gì mà cần đến tay nghề của giám đốc bv đâu. Bệnh nhân nặng trong phụ sản tw ngày ko biết bao nhiêu ca mổ, phẫu thuật, còn phải nằm 2, 3 người 1 giường, các bs đặc biệt là người giỏi như bác Quyết thì càng bận bịu, xoay như chong chóng, hầu như ko có time rảnh. ca của bà Trang thì bv tuyến tỉnh cũng mổ được, các bs khác của phụ sản tw cũng toàn người giỏi, có trình độ tay nghề cao chứ có phải làng nhàng đâu.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bichcao
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 359 Bài viết

    • 354 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Con mình gãy tay vào bệnh viện, nhìn cánh tay gãy rất kinh khủng về hình dạng, sưng to, đoạn gãy lệch hẳn sang 1 bên, đau đớn rất nhiều trong khi chờ mổ (14 giờ). Sau này khi tay lành, tháo bột và gần như bình thường trở lại, mình hay cầm tay con lên và nói "con thấy không, tay con bị gãy như vậy mà nhờ các bác sĩ và các y tá chữa trị, chăm sóc mà giờ này tay con lại được bình thường như vậy, con thấy họ có giỏi không, con phải luôn biết ơn họ nhé...", cu cậu gật lia lịa, chắc cũng hiểu chuyện.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 624 Bài viết

    • 2,027 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi passion22 Xem bài viết
    Người nhà mình từng mổ ở phụ sản TW, và đc chính bác Quyết mổ. Bác này rất giỏi và tận tâm với người bệnh. Bác Quyết thường mổ những ca khó, nặng, chẩn đoán ác tính...chứ còn u xơ tử cung thì có gì mà cần đến tay nghề của giám đốc bv đâu. Bệnh nhân nặng trong phụ sản tw ngày ko biết bao nhiêu ca mổ, phẫu thuật, còn phải nằm 2, 3 người 1 giường, các bs đặc biệt là người giỏi như bác Quyết thì càng bận bịu, xoay như chong chóng, hầu như ko có time rảnh. ca của bà Trang thì bv tuyến tỉnh cũng mổ được, các bs khác của phụ sản tw cũng toàn người giỏi, có trình độ tay nghề cao chứ có phải làng nhàng đâu.
    Mình ở SG, không quen bác sĩ Quyết, chỉ đọc báo thấy con bé lều báo nhãi nhép mà dám láo lếu với bác sĩ đáng tuổi bố nó thì khó chịu quá phải lên tiếng.

    - Đi khám bệnh mà mang theo máy ghi âm, ghi âm đầy đủ để làm gì? Có ý đồ gì?

    - Bệnh không cấp cứu mà đòi chính bác sĩ giám đốc bệnh viện mổ.

    - Không được như ý thì đưa lên báo, báo nguoiduatin giật tít bác sĩ từ chối mổ cấp cứu là đủ biết mồm loa mép giải tới cỡ nào, cả em lếu báo và báo nguoiduatin của nó! Khi bị bao nhiêu người la lên u sơ tử cung không cần mổ cấp cứu, báo nguoiduatin mới gỡ bỏ 2 chữ cấp cứu, chỉ nhiêu đó đủ thấy muốn vu vạ cho bác sĩ Quyết.

    Topic riêng về chuyện bác sĩ Quyết, mình dẫn link qua đây để mọi người tiện theo dõi và comment.

    https://www.webtretho.com/forum/f26/b...t-bao-2027849/
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mebetee
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 69 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    #12
    Đây mới đúng câu nói lương y như từ mẫu đây, thật đáng ngưỡng mộ. Nghề nào cũng cần những con người vừa có tài vừa có tâm như Bác này.
    • Avatar của Mebecua.59
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 300 Bài viết

    • 696 Được cảm ơn

    #13
    Ở Việt Nam mình còn rất nhiều bác sĩ giỏi và có tâm như bác sĩ Quyết, bác sĩ Sơn. Họ đang ngày ngày âm thầm làm việc mà không đòi hỏi điều gì cả. Họ cũng chỉ biết đến chuyên môn nên không biết PR, không biết đánh bóng bản thân. Nhà báo thời nay cần lắm 1 chữ tâm, để đưa lên những câu chuyện khách quan và chân thực.
    Con đã lớn vẫn là con của mẹ
    Đi khắp bốn phương trời lòng mẹ vẫn yêu con!!!!
    • Avatar của Ty&Bong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 696 Bài viết

    • 1,394 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Thật ra các bác sỹ ở bệnh viện trung ương, nhất là cỡ có số có má rồi thì tay nghề đều khá cả. Ai cũng gạt bệnh nhân đi không hết hết. Họ vất vả vì cứ nai lưng ra làm hết BN nọ đến BN kia nhưng họ không đói. Giàu thì không chắc nhưng chắc chắn là sung túc vì có nguồn thu nhập. Các bệnh viện tư, kể cả quốc tế cũng ráo riết săn đón để tạo thương hiệu. Còn các bác sỹ tay nghề kém hơn thì mới hay phải dùng chiêu trò để có thêm khách hàng. Mà ngành y càng làm tuyến dưới càng kém. Chưa hẳn con người kém chất hơn nhưng họ ở trong môi trường không được cập nhật thông tin, không có đồng nghiệp giỏi xung quanh để cùng nhau lần mò đi lên, không có các bác nước ngoài thỉnh thoảng đi tới đi lui trao đổi kinh nghiệm nên dần dần họ cùn mòn dần. Chứ lúc cha sinh mẹ đẻ ra chưa biết ai có nền tảng tự nhiên trời phú tốt hơn ai.
    • 73 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    #15
    Thực sự xúc động khi đọc được bài viết này, bs nhiều người vẫn có cái tâm lắm, chẳng qua chúng ta cần phải chia sẻ nỗi lo với bs. Thực sự cảm động.
    • Avatar của gogo82
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 8 năm
    • 586 Bài viết

    • 2,114 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #16
    Mình vừa đẻ ở viện C (sản TW). Đánh giá chung là rất chuyên nghiệp, các bs hầu hết đều có chuyên môn cả. Bệnh viện cũng đông và chật, nhưng ko đến nỗi ko thể chịu đc. Trình độ các bs thì mình thấy ok, còn muốn môi trường tôt hơn thì vào các viện tư như Vinmec, Hồng Ngọc, Việt Pháp mà đẻ. Mình đẻ thường, bồi dưỡng các bs, y tá...vvv tổng cộng mất khoảng 5tr gì đấy, thấy. Mình thấy bồi dưỡng 1 chút công lao cho bs và êkip cũng ko thấy cái gì quá ghê gớm hết, vì phải ở trong viện, chứng kiến họ làm việc mới thấy, là họ hết sức vất vả và xứng đáng được nhận nhiều hơn thế...