TIN TÀI TRỢ.

Chuyện nữ sinh mang thai với thầy và mất bố mẹ làm dân mạng bật khóc

  • 12 Lượt chia sẻ
  • 18.4K Lượt đọc
  • 53 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Bien Vang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 629 Bài viết

    • 227 Được cảm ơn

    #1
    Được chia sẻ trên fanpage NEU Confessions, câu chuyện lấy nước mắt của không ít dân mạng kể về một nữ sinh bị thầy làm có thai rồi bỏ rơi, sau đó mất cả bố lẫn mẹ nhưng vẫn vừa học vừa làm để nuôi đứa con nhỏ và trở thành người phụ nữ thành đạt.

    Điều đặc biệt là chuyện đẫm nước mắt này do chính “người trong cuộc” chia sẻ. Nội dung như sau:

    Chào các bạn, tôi là một K50 của NEU (Đại học Kinh tế Quốc dân). Biết đến Confessions này cũng khá lâu rồi nhưng hôm nay tôi mới đủ can đảm chia sẻ về câu chuyện của cuộc đời mình. Mong những bạn gái, những ai đang lầm đường có thể một lần nhìn lại mà ra quyết định đúng đắn hơn.

    Tôi đã từng là một đứa con ngoan, trò giỏi, được thầy cô yêu mến, bạn bè nể phục và bố mẹ thì hết sức chiều chuộng. Tôi ưa nhìn, năng động, lại luôn vui vẻ lạc quan. Từ bé đến lớn tôi luôn được bảo bọc kỹ lưỡng nên chẳng biết đến vất vả là gì. Có lẽ chính vì cuộc sống quá xuôi chèo mát mái ấy mà tôi cứ ảo tưởng cho mình là giỏi giang bản lĩnh lắm.

    Sóng gió chỉ đến và thử thách cái bản lĩnh kém cỏi ấy của tôi khi tôi bắt đầu lên lớp 9. Gia đình gặp biến cố lớn, bố mẹ và anh chị buộc phải vào Sài Gòn sinh sống, để tôi một mình ở nhà với ông bà một thời gian rồi chuyển vào sau.

    Cuộc sống cũng không có gì đáng nói nếu tôi không gặp người đó. Khi ấy anh là thầy giáo trẻ mới chuyển về trường cấp 3 của tôi công tác, phụ trách ngay lớp tôi.

    Tôi là lớp trưởng nên thường xuyên trao đổi với thầy về nhiều việc. Tôi quý thầy, coi thầy như người anh lớn của mình. Thầy cũng rất quý tôi, luôn quan tâm chăm sóc cho tôi từng chút một.

    Có lẽ sự cô đơn, thiếu vắng tình cảm gia đình của tôi đã khiến thầy mềm lòng chăng? Còn với tôi, choáng ngợp trước sự hiểu biết, thâm trầm cùng sự dày dạn kinh nghiệm trong cuộc sống của thầy. Tôi nhanh chóng nghĩ đó là tình yêu.

    Ngày qua tháng lại, sau bao lần thầy xuống nhà tôi kèm tôi học (tôi là thành viên duy nhất trong đội tuyển học sinh giỏi của thầy) thì chuyện gì đến cũng phải đến. Tôi hiểu điều đó có nghĩa là gì, tôi đã trở thành đàn bà ở cái tuổi 16 như thế.

    Từ ngày đó trở đi, tôi yêu thầy bằng con tim non nớt và suy nghĩ ngô nghê của một đứa học trò. Cứ nghĩ sau này chỉ vài năm nữa thôi, chúng tôi sẽ có thể ở bên nhau một cách đường đường chính chính.

    Tôi không phủ nhận là thời gian đó, mình đã hư hỏng đến như thế nào. Bởi ông bà tôi ở cách đó gần 2 cây số, chỉ có mình tôi trông nhà, nên gần như tối nào thầy cũng qua và nói muốn kèm tôi học, nhưng sự thực là làm gì thì có lẽ mọi người đều đoán được.

    Tôi như kẻ bị mù chỉ tin vào mình thầy, chỉ nghe lời duy nhất thầy, đáp ứng mọi yêu cầu của thầy, vì nghĩ rằng là tình yêu thì phải thế.

    Tất cả chỉ thực sự sup đổ khi tôi mang thai. 16 tuổi, làm mẹ ở cái tuổi 16 ư? Tôi chưa từng nghĩ đến. Tôi nói chuyện với thầy, mong tìm ra cách giải quyết nào đó, nhưng đáp lại sự mong mỏi của tôi, thầy ráo hoảnh coi như đứa bé đó chẳng liên quan gì đến thầy.

    Thầy phân tích cho tôi thấy, tốt nhất là tôi nên lặng lẽ bỏ đứa bé đi, đừng dại dột mà làm rùm beng mọi chuyện. Tôi hiểu những gì thầy nói, tôi biết thầy nói đúng. Ở vùng quê này thì ai tin được một thầy giáo đường hoàng, đạo mạo lại có thể làm cho một con bé (đã từng) rất giỏi giang man bầu cơ chứ?
    Ai có thể chấp nhận được một đứa con gái như tôi? Tôi có trách thầy không? Có chứ. Nhưng có lẽ tôi trách bản thân mình nhiều hơn. Tôi ngu ngốc và quá non dại, để bây giờ cái giá phải trả là quá đắt cho cái sự kém cỏi đó.

    Sau khi nói chuyện với thầy xong, tôi chỉ cười nhạt và không bao giờ có ý định đến tìm thầy một lần nào nữa. Người đàn ông tôi từng nghĩ là tôi yêu, yêu bằng cả trái tim dại dột, u mê của mình, giờ chỉ còn là nỗi chán chường và thất vọng trong tôi.

    Lấy hết can đảm, tôi kể với bố mẹ mọi chuyện. Gần như ngay lập tức, bố mẹ tôi bay ra Bắc.

    Trái ngược với suy nghĩ của tôi, nhìn thấy tôi, bố mẹ chỉ khóc. Ngay khi nhìn những giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ của bố mẹ, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra tôi là đứa con bất hiếu đến nhường nào.

    Rất nhanh sau đó, tôi chuyển trường vào Sài Gòn. Tôi ra đi trong lặng lẽ, không kịp chào tạm biệt cả những bạn bè thân, cũng không có cơ hội gặp lại thầy một lần nào nữa.

    Thời gian mang bầu Sún (tên con trai tôi) là thời kì tôi đau khổ nhất. Học lớp 11 mà phải đến trường với cái bụng bầu vượt mặt, không phải nói chắc mọi người cũng đoán được phần nào tôi ê chề nhục nhã ra sao. Thật may khi ngôi trường tôi theo học đồng ý chấp nhận tôi, các bạn bè cũng không dò xét nhiều mà đỗi xử với tôi rất đúng mực.

    Ở cái thành phố hoa lệ này, có lẽ họ cũng không quá bận tâm về một con bé mang bầu ở cái tuổi trẻ măng như thế. Gia đình tôi luôn khuyên tôi nên tạm nghỉ một năm, đợi sinh xong rồi tinh tiếp. Nhưng tôi sợ rằng khi tôi rời xa trường học, tôi sẽ sụp đổ. Tôi sợ hãi những khoảng thời gian nhàn rỗi của mình vì khi ấy, những ký ức về thầy, về quãng thời gian buông thả ấy cứ hiện lên giày vò và cắn xé tôi.

    Tôi thương con tôi, tôi thương gia đình tôi, nên tôi lại càng phải cố gắng hơn gấp bội. Tôi chăm chỉ đi học ở trường, tập thể dục đều đặn, về nhà lại học tiếng Anh, nghe nhạc và cố gắng không để mình rơi vào trạng thái trầm cảm.

    Quãng thời gian đó, nếu không có tình yêu của bố mẹ và anh chị, có lẽ tôi đã chẳng thể vượt qua được. Đến cuối năm lớp 11, tôi sinh bé Sún. Nếm trải nỗi đau đớn tột cùng ấy, tôi mới càng thấy trân trọng sinh mạng của mình, trân trọng gia đình và cuộc sống này nhiều hơn.

    Thật may mắn, bé Sún lớn lên dù không có tình yêu của bố nhưng cũng rất ngoan ngoãn và kháu khỉnh. Con đáng yêu và rất quấn bà ngoại. Gia đình tôi tuyệt nhiên không bao giờ nhắc đến khoảng thời gian đó nữa, cũng không bao giờ hỏi tôi về thầy, về cha của Sún.

    Nỗi vất vả khi làm một người mẹ đơn thân không phải ai cũng có thể hiểu, nhất là khi tôi lại làm mẹ ở cái tuổi quá trẻ như vậy.

    Nhưng tôi biết mình không được phép mềm yếu, mình có gia đình bên cạnh, mình phải cứng cỏi lên để có thể chăm sóc được con. Thời gian đó, tôi tạm nghỉ học để ở nhà chăm sóc cho con cứng cáp hơn một chút.

    Nhưng cuộc đời chưa chịu dừng lại ở đó, vào một buổi chiều, bố mẹ tôi đi làm về và bị tai nạn giao thông. Họ đột ngột qua đời. Khi đó, tôi đang học cuối năm 12 và bé Sún đã được gần 2 tuổi.

    Không thể diễn tả được nỗi đau tột cùng của anh chị em tôi khi đột ngột mất đi 2 người thân yêu nhất ấy. Riêng với tôi và con, nó chẳng khác gì rơi xuống vực sâu mà không cách nào lên được.

    Tôi đã làm khổ bố mẹ quá nhiều, chưa bù đắp được một ngày nào mà giờ bố mẹ đã vội ra đi. Bây giờ khi đang ngồi đây và viết những dòng này, tôi vẫn đang khóc. Nhưng không còn là giọt nước mắt yếu đuối của ngày ấy, tôi chỉ muốn cho bố mẹ thấy là tôi đã vượt qua nỗi đau đó như thế nào và sống ra sao, để bố mẹ có thể yên lòng.

    Hết năm học lớp 12, tôi một mình đem con ra Bắc, mặc cho lời ngăn cản quyết liêt của anh chị. Nhưng tôi quyết tâm thực hiện mong mỏi của bố khi còn sống, đó là tôi có thể đỗ được vào trường đại học KTQD (kinh tế quốc dân). Vừa chăm con, vừa ôn thi, đó là khoảng thời gian cơ cực, gian khó nhất đối với một đứa con gái vốn chưa bao giờ phải chịu khổ về vật chất như tôi.

    Tôi gửi con ở một nhà trẻ tư nhân, sáng đi dạy thêm, chiều đi chạy bàn, tối về nhà lại vừa chăm con vừa ôn thi. Ấy thế mà tôi cũng đỗ, đỗ vào ngành cao điểm nhất trường hẳn hoi. Ngày biết tin mình đỗ đại học, tôi ôm con ngồi khóc suốt cả một đêm. Cuộc sống của mẹ con tôi giờ sẽ đi tiếp về đâu đây?

    Phòng trọ nghèo nàn, thiếu thốn đủ mọi mặt. Vậy mà trời thương con tôi vẫn lớn lên kháu khỉnh và khỏe mạnh. Con đáng yêu, nghe lời và sống rất tình cảm. Anh chị tôi thương em, bảo tôi để con cho anh chị nuôi vài năm cho đến khi tôi học xong, nhưng thằng bé quấn mẹ, không thể xa tôi được 1 tuần.

    Vậy là tôi vừa đi học, vừa đi làm, vừa chăm con. Nhiều lúc nghèo đến mức tôi chỉ có thể ăn cơm trắng qua ngày, dành tiền mua sữa cho con. Con thiếu thốn, chưa bao giờ biết đến một bộ quần áo đẹp, chưa bao giờ được tôi đưa đi chơi. Vậy mà con không hề đòi. Có lẽ con cũng thương mẹ vất vả và hiểu hoàn cảnh của mình nên rất yêu tôi. Nhiều đêm nằm ôm con, nghĩ về lời con trẻ thỉnh thoảng lại hỏi con không có bố hả mẹ, mà tôi ứa nước mắt.

    Tôi cũng mong mỏi cho con một cuộc sống đủ đầy, một gia đình hoàn chỉnh, nhưng có lẽ chưa phải là lúc này. Tôi thương con tôi phải lớn lên dưới mái nhà trọ nghèo nàn chật chội, với sự bận rộn của mẹ, với thiếu thốn đủ đường. Càng thương con, tôi lại càng điên cuồng lao đầu vào học và đi làm.

    Vốn tiếng Anh cũng khá nên tôi xin vào làm cho một công ty du lịch, đi tour quanh Hà Nội, nhận tiền típ từ khách du lịch nước ngoài. Tiền lương làm thêm và sự giúp đỡ của anh chị cũng đủ cưu mang mẹ con tôi chật vật đi hết 4 năm dài. Bốn năm đó, công việc gì tôi cũng đã từng thử, có đêm chỉ ngủ 2-3 giờ đồng hồ. Từ gia sư, rửa bát thuê, chạy bàn, PG, đến bán hàng, phụ bếp, gì tôi cũng từng làm.

    Và trong một lần đi gia sư, tôi đã gặp chị. Chị là mẹ của học sinh tôi dạy và cũng là một người mẹ đơn thân. Biết hoàn cảnh của tôi, chị thương lắm. Chị giúp đỡ tôi rất nhiều mà bây giờ tôi vẫn chưa sao trả nghĩa cho chị hết được.

    Chị coi tôi như em gái, cho tôi vào làm trong công ty của chị, vô tình lại là nơi phù hợp với ngành nghề tôi đang học. Vậy là mới năm thứ 3 thôi, tôi đã có công việc với đồng lương đủ nuôi con mà không cần nhờ đến anh chị nữa.

    Bây giờ, khi đã ra trường được 2 năm, nhờ sự cố gắng của bản thân và sự giúp đỡ của chị, tôi đã là trưởng bộ phận, đã có đủ tiền để nuôi con, thuê cho con một cái nhà tốt hơn, mua cho con hộp sữa tốt hơn.

    Vì yêu cầu công việc, tôi cũng chú trọng đến ngoại hình nhiều hơn. Và ít nhất cũng đã trở thành một trưởng bộ phận năng động, trẻ trung và xinh xắn như mọi người nhận xét.

    Khi cuộc sống đang dần ổn định như thế thì tôi lại gặp lại thầy. Thầy xuất hiện trước mắt tôi một cách tình cờ khi thầy đưa cháu trai đến xin việc. Chúng tôi gặp nhau, nhanh chóng nhận ra nhau, rồi cũng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản để đối diện với nhau.

    Hận thù trong lòng tôi sớm đã không còn. Tôi chỉ nhìn thầy như một người bạn đã quá lâu không gặp, không chút tò mò về cuộc sống của thầy, cũng không còn bất cứ cảm xúc nào nữa. Và khi đó, tôi biết rằng, tôi đã có đủ dũng khí để gạt lại quá khứ sau lưng mà sống tiếp.

    Khi đọc câu chuyện về người phụ nữ có nghị lực phi thường này, nhiều cư dân mạng đã không cầm được nước mắt.

    Bạn Vỵt Hấp viết: “Em đã khóc khi đọc câu chuyện này này. Em rất ngưỡng mộ chị. Chị rất có nghị lực. Chúc chị và bé luôn vui ve và hạnh phúc!”.
    “Chị thật là mạnh mẽ và nghị lực! Quá nhiều nỗi đau phải chịu vào tuổi đó, mong chị sẽ luôn hạnh phúc, may mắn và tìm được một người thương chị, mang lại hạnh phúc cho chị!”, Bạn Huyền Huyền gửi lời chúc đến tác giả câu chuyện.

    Bạn Đào Chinh thì tự hỏi: "Nếu bản thân rơi vào hoàn cảnh đó thì liệu mình có thể nghị lực bằng 1/10 của chị ấy không?".

    Bạn Tùng NeverDie chia sẻ: “Đã đọc hết và muốn đọc tiếp. Thực sự là quá dài so với một thằng chẳng bao giờ đọc văn hay truyện ngắn chứ đừng nói là truyện dài như mình. Nhưng cảm thấy vui vì thấy bạn đã vượt qua được tất cả những điều đó chúc mừng bạn. Bạn thật tuyệt vời”.

    Nhân Hoàng
    http://motthegioi.vn/the-gioi-mang/t...hoc-64088.html

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 510 Bài viết

    • 1,746 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Công nhận câu chuyện thât cảm động về môt người phụ nữ nghị lực. Không biết có thật không?
    • Avatar của taiuong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 12,656 Bài viết

    • 80,786 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Chẳng lẽ hiệu trưởng ngôi trường trong SG khi thấy hs vị thành niên có chửa cũng kệ bà nó?
    Bàn tay trồng hoa hồng bao giờ cũng ngát hương.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của .Tina.
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 412 Bài viết

    • 1,163 Được cảm ơn

    #4
    Tôi rất tò mò muốn biết tên ngôi trường cấp 3 nào ở SAIGON đã tiếp nhận chị này cũng như ý kiến của Ban Giám Hiệu cùng Hội Phụ huynh trong ngôi trường ấy trước ảnh hưởng của 1 trẻ vị thành niên mang thai đối với học sinh và con em của họ.
    Con chim dậy sớm nhất sẽ tìm được miếng mồi ngon nhất.
    ***
    Sau cơn mưa, nền đất sẽ cứng hơn.
    *
    ( Ngạn ngữ Hàn Quốc )
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 171 Bài viết

    • 364 Được cảm ơn

    #5
    Trường cấp 3 em từng học cũng có bạn có bầu khi đi học, và cũng là cưới chui thôi (tuổi đó ai cho ĐKKH) nhưng nhà trường vẫn tạo điều kiện cho các bạn đi học và lấy được bằng TN các c ạ (cách đây hơn chục năm rồi). Hồi xưa bọn e cũng vô tư lắm, thấy bạn ấy bầu thì cũng biết vậy thôi chứ không dị nghị thành kiến hay thái độ gì đâu.
    Nếu câu chuyện này có thật thì rất cảm phục bạn ấy, nhưng cũng ko thể phủ nhận là bạn ấy cũng có chút may mắn hơn nhiều bà mẹ đơn thân khác vì được gia đình thông cảm, thương yêu, giúp đỡ, gặp được người tốt và em bé nhà bạn ấy khỏe mạnh không ốm đau bệnh tật. Có nhiều người mẹ đơn thân bất hạnh và vất vả hơn cơ.
    • 433 Bài viết

    • 699 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    thật cảm phục nghị lực của chị
    kg biết cái ông thầy kia khi nhìn thấy con ổng ổng sẽ nghĩ thế nào nhỉ
    • Avatar của NINA_23
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,551 Bài viết

    • 2,841 Được cảm ơn

    #7
    Nữ sinh có bầu, vẫn đi học thì nhà trường nên tạo điều kiện cho em ấy học chứ, tại sao lại kỳ thị như ý kiến của một con bò độc ác ở đây? Người ta lầm lỡ lại còn muốn dìm xuống bùn đen, sao thế gian có nhiều con bò như thế nhỉ?
    • 978 Bài viết

    • 3,692 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Dân mạng là dân khỉ gió nào mà mau nước mắt thế? Cuối lớp 11 đẻ xong cuối lớp 12 con được luôn 2t. Những chuyện bi thương với vai nữ chính kiểu này cứ na ná Lượm của vtv ấy nhể
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của olive_oyl
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 748 Bài viết

    • 2,088 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Hoahong_xukhac Xem bài viết
    Dân mạng là dân khỉ gió nào mà mau nước mắt thế? Cuối lớp 11 đẻ xong cuối lớp 12 con được luôn 2t. Những chuyện bi thương với vai nữ chính kiểu này cứ na ná Lượm của vtv ấy nhể
    Sinh con xong phải nghỉ ít nhất 6 tháng để trông con mà bạn. Sau đấy đi học lại thì chậm 1 năm là đúng rồi.
    Trong bài cũng viết: "Thời gian đó, tôi tạm nghỉ học để ở nhà chăm sóc cho con cứng cáp hơn một chút."
    Beauty is a treasure but graciousness is priceless
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 844 Bài viết

    • 2,124 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi .Tina. Xem bài viết
    Tôi rất tò mò muốn biết tên ngôi trường cấp 3 nào ở SAIGON đã tiếp nhận chị này cũng như ý kiến của Ban Giám Hiệu cùng Hội Phụ huynh trong ngôi trường ấy trước ảnh hưởng của 1 trẻ vị thành niên mang thai đối với học sinh và con em của họ.
    Chị nên nhốt con chị ở nhà tự dạy tốt hơn là tới những ngôi trường như thế, nhỉ?
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ant9999
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 6 năm
    • 2,502 Bài viết

    • 11,402 Được cảm ơn

    #11
    nghi có mùi chém gió nhiều hơn, có thể học trường bổ túc hay gì đó mới ít dị nghị, chứ trường bình thường Hiệu trường dù có lòng từ bi thì phụ huynh, học sinh cũng chẳng tha.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4,547 Bài viết

    • 17,992 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi taiuong Xem bài viết
    Chẳng lẽ hiệu trưởng ngôi trường trong SG khi thấy hs vị thành niên có chửa cũng kệ bà nó?
    Người SG chứ có phải người HN đâu ợ, nhất là cái thời chục năm về trước càng xem trọng giáo dục hơn là thành tích. Giáo viên vì tình thầy trò hơn là đồng lương dạy thêm đủ mua xe xịn, nhà lầu.
    • 844 Bài viết

    • 3,277 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ant9999 Xem bài viết
    nghi có mùi chém gió nhiều hơn, có thể học trường bổ túc hay gì đó mới ít dị nghị, chứ trường bình thường Hiệu trường dù có lòng từ bi thì phụ huynh, học sinh cũng chẳng tha.
    Mình không biết chuẩn "trường bình thường" của bạn thế nào chứ hồi cấp 3 mình có cô bạn có bầu trong khi đi học, bọn mình đối xử với bạn rất "bình thường", có phần nhẹ nhàng hơn vì không muốn làm bạn ấy tổn thương hơn. Các bậc phụ Huynh không ai có ý kiến gì (như mình biết), cô giáo thì mắng bạn ấy kiểu "là con gái sao dại thế" chứ không hề gây bất cứ áp lực nào cho bạn.

    Lớp mình là lớp "chuyên" của trường nhé, nên cả trường nhìn vào.

    Chẳng nhẽ đuổi học, đàm tiếu, phân biệt là "bình thường".

    Mình thì thấy kinh khủng.
    • 121 Bài viết

    • 211 Được cảm ơn

    #14
    đọc mới biết nhiều mẹ kỳ thị thật, chúng nó tuổi mới lớn nhiều khi vấp ngã vẫn pải cho con đường đứng lên chứ? làm như bệnh dịch ko bằng mà đòi vạch mặt xem trường j để cho con tránh xa ra à? Vậy thì thà nhốt con ở nhà mà tự dậy đi vì ngoài đời còn nhiều thứ đáng kinh tởm hơn vẫn hiện hữu lù lù ở đấy thôi.
    Mình nghĩ chy này có thật, đọc thấy thương thương, cũng may em vượt qua đc, chúc mừng em
    • 120 Bài viết

    • 55 Được cảm ơn

    #15
    mình cũng nghĩ là con trẻ còn nhỏ dại, chũng nó chưa hiểu biết, mình là người lớn thì phải cảm thông và tạo đk cho chúng, tất nhiên là ko phải bao che hay dung túng nhưng mà phải cho chúng cơ hội để đứng lên.
    • Avatar của vaytada
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 308 Bài viết

    • 1,717 Được cảm ơn

    #16
    Cách đây chục năm là 2005 chứ xa xôi gì đâu chị.Hồi đó bệnh thành tích đã ghê gớm lắm rồi chị.Còn em k ở SG nên k biết có trường nào cho nữ sinh học cấp 3 có bầu tới trường k,nên k bình luận.Nhưng phải thật sự nói là em k tin tưởng câu chuyện này lắm,kể khổ kể khó khăn thì chỉ cần vài dòng,nhưng ai cũng biết thực tế k đơn giản như vậy.Nhất là bắt đầu từ giai đoạn bạn này lên ĐH,em k nghĩ bạn ý có thể sắp xếp thời gian ổn thỏa vừa đi học,vừa đi làm,vừa chăm con trong suốt 4 năm ĐH như thế.Ai đã từng vừa học vừa làm đều biết,cứ cho là lịch học của bạn này buổi sáng,cũng chả có chỗ làm thêm nào chỉ làm từ 1h-5h,phục vụ bàn,bán quần áo sẽ chia là 2 ca,từ sáng đến 3h chiều,từ chiều đến tối.Đi tour thì càng k có khả năng chăm con,và chắc chắn phải bùng học dài dài.
    Thêm chi tiết nữa,đó là cách kể chuyện của tác giả,rất chung chung,rất tiểu thuyết.Đi làm gia sư,rồi được 1 chị giới thiệu công việc phù hợp với ngành học,nhưng chẳng nói rõ học ngành gì,sau này ra trường làm trưởng bộ phận,cũng k nói rõ tính chất công việc,rồi càng buồn cười hơn ở chi tiết "gặp thầy đưa cháu trai đến xin việc".Xin hỏi ở đây có anh chị nào đi xin việc mà còn có bố mẹ đưa đi rước về k ạ,chưa nói đến đây chỉ là chú bác họ hàng.
    Bên mục tâm sự gia đình,có thời gian um xùm vụ 1 mẹ có hàng chục nick rồi kể ~ câu chuyện thương tâm,bao nhiêu mẹ trên đó xúm vào giúp đỡ,và kết quả là bị lừa đó ạ.Mạng ảo nhưng giá trị thật,nên em muốn cảm nhận = trái tim nhưng đánh giá = lý trí.
    • Avatar của Gandurio
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 954 Bài viết

    • 3,423 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ant9999 Xem bài viết
    nghi có mùi chém gió nhiều hơn, có thể học trường bổ túc hay gì đó mới ít dị nghị, chứ trường bình thường Hiệu trường dù có lòng từ bi thì phụ huynh, học sinh cũng chẳng tha.
    Trường cấp 3 chỗ em thi thoảng cũng có một vài em mang bầu, trường vẫn để các em đó đi học bình thường, có đứa mang bụng bầu 6-7 tháng đi thi tốt nghiệp như thường thôi.

    Mà phụ huynh với học sinh em cũng thấy chẳng làm gì để mà nói họ không tha cả.
    Chỉ mong năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình an.tumblr_n1jzpmGr1u1s9y8cdo1_500
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của uytxky86
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 352 Bài viết

    • 911 Được cảm ơn

    #18
    Ảo nhất đoạn bạn ấy Tn cấp 3 xong bế con 1 mình ra HN,đi làm gia sư, làm thêm... để ôn Đh rồi đỗ vào khoa cao nhất của KTQD, hic
    Nếu là thật thì quá phục luôn..
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của taiuong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 12,656 Bài viết

    • 80,786 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi breezy'sMom Xem bài viết
    Người SG chứ có phải người HN đâu ợ, nhất là cái thời chục năm về trước càng xem trọng giáo dục hơn là thành tích. Giáo viên vì tình thầy trò hơn là đồng lương dạy thêm đủ mua xe xịn, nhà lầu.
    Ý chị là hiệu trưởng biết có hiện tượng xâm phạm tình dục trẻ vị thành niên mà ko phản ứng gì thôi
    Bàn tay trồng hoa hồng bao giờ cũng ngát hương.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,925 Bài viết

    • 1,574 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #20
    Gần nhà mình cũng có đứa đang học cuối 12 thì có bầu,trường vẫn tạo điều kiện cho đi học để lấy bằng cấp 3.
    BN8Gp7r7Wsp7uaQ3p7
    Không phải con thì ai mang những nụ cười trở lại,Không phải con mẹ phải biết sống làm sao,Đời là cơn bão lớn, còn mẹ bên con,Mẹ sẽ mãi bên con thiên thần của mẹ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3