TIN TÀI TRỢ.

Chuyện làm dâu phố cổ gây ngỡ ngàng vì thực tế quá phũ phàng

  • 2.28K Lượt chia sẻ
  • 174K Lượt đọc
  • 232 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của the.blue
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 5 năm
    • 665 Bài viết

    • 879 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Khi em ngỏ lời muốn lấy tôi làm chồng, tôi đã hỏi em rằng: “Có sợ khổ không?”. Em trả lời: “Không! Lấy giai phố cổ thì đời nào lại khổ! Mẹ em bảo, nếu Hà Nội là miếng trứng ốp lết thì phố cổ là cái lòng đỏ, là tấc đất tấc vàng!”.

    hn3

    Có lẽ khi ấy, em cũng giống như bao nhiêu người khác, chỉ biết đến phố cổ với những nhà hàng, cửa hiệu hào nhoáng, có những ông Tây lang thang trên những con phố lung linh, ngợp lá thu vàng, mà không thấy rằng, phía sau những ánh đèn long lanh ấy là rất nhiều những con ngõ nhỏ gầy gò, ẩm thấp, là những dãy nhà xập xệ, xuống cấp, là những căn phòng chật chội, tối tăm.

    Chỉ đến khi tôi dắt em về nhà tôi ra mắt, vào một chiều mưa lay lắt, tôi mới thấy nỗi buồn của em dâng lên trong mắt chập chờn. Em phải gửi chiếc Attila ở cửa hàng hoa, bởi con ngõ quá nhỏ khiến cái xe không thể lọt qua! Mình phải đi bộ một đoạn khá xa mới vào được nhà. Vừa đi, tôi vừa nắm tay em, cười xòa:

    - Ở đây, ai đi xe tay ga cũng đều phải gửi ở ngoài như vậy cả! Xe số muốn qua cũng phải cụp gương, bẻ gập tay ga, được cái là xe đạp thì vô tư em à!

    Em cười trừ, cố nén tiếng thở dài hoang hoải. Nhưng đến khi bước vào nhà thì em đã không thể nén thêm được nữa, bởi sự ngỡ ngàng đã nằm ngoài sức chịu đựng, bởi thực tế phũ phàng đã vượt xa khả năng tưởng tượng…

    - Sao nhà bé thế anh?

    Đó là câu đầu tiên em thốt lên khi nhìn thấy căn phòng rộng chửa đầy 20m2 với những vệt loang lổ trên tường, không chiếu, không giường, chỉ có lổm nhổm những người ngồi đứng ngổn ngang. Đó là bố tôi, là vợ chồng con cái anh chị tôi, cả thảy 7 người trong một căn phòng nhỏ và chật chội như một chiếc nôi. Có lẽ, em cũng hiểu vì sao nhà tôi lại không chiếu, không giường, không bàn uống nước. Bởi nếu kê mấy thứ đó ra thì chẳng còn chỗ để ngồi, chẳng còn đường đi lối lại. Tôi quay sang em, giải thích bằng giọng ngài ngại:

    - Ở khu này, nhà nào cũng thế cả em à!

    Trong bữa cơm, em gần như chẳng nói gì, chỉ im lặng, rồi cuối cùng mới ngập ngừng ghé tai tôi thì thầm:

    - Tối cả nhà ngủ ở đâu anh?

    - Thì trải đệm nằm dưới nền nhà! Em thấy cái rèm kia không, là của anh trai và chị dâu đấy, lúc nào muốn làm việc riêng thì quây rèm kín lại, làm xong thì lại kéo rèm lên!

    - Thế đêm tân hôn, mình động phòng ở đâu?

    - Ở đây chứ ở đâu! Anh sẽ làm thêm cái rèm nữa, giống như của anh chị ấy!

    - Có vẻ là không ổn anh à, bởi anh chưa biết đấy thôi, chứ những lúc bị kích động, em thường la hét ầm ĩ, rồi vớ được cái gì là túm, là giựt cái đó, em sợ là mình sẽ giựt đứt cả cái rèm xuống mất?

    - Thật vậy sao? Được rồi, để anh tính!

    Em thở dài, cúi đầu ăn tiếp. Nhưng có vẻ như ăn đồ ăn nhà tôi không hợp với em thì phải, bởi chỉ lát sau, tôi thấy em ôm bụng nhăn nhó:

    - Nhà vệ sinh đâu anh? Em đau quá!

    - Ở đầu ngõ! Em đi nhanh đi kẻo không kịp!

    Tôi vừa nói vừa vội vàng lấy cuộn giấy vệ sinh và một miếng bìa carton nhỏ đưa cho em. Dẫu đang nhăn mặt vì đau thì em vẫn không giấu nổi vẻ ngạc nhiên:

    - Gì đây anh?

    - À, là nhà vệ sinh chung của cả khu, nên ai đi thì người ấy mang giấy, chứ để sẵn ở đấy thì bao nhiêu cho vừa?!

    - Không, em hỏi miếng bìa cơ mà?

    - Là vì nhà vệ sinh quay ra ngõ, mà cái cửa lại hỏng rồi, nên phải mang theo miếng bìa này để che lại!

    - Che cái gì ạ?

    - Che gì là tùy sở thích! Với hầu hết những người dân trong khu này, vì đã quen mặt nhau nên họ thường che mặt, bởi dù có nhìn thấy bộ phận bên dưới thì cũng không nhiều người có thể nhận ra đấy là ai! Còn em mới tới đây lần đầu, anh nghĩ em cũng chưa cần thiết phải che mặt, che cái bên dưới thôi là được rồi!

    hn1

    Thế rồi cũng đến giai đoạn tôi và em cuống cuồng chuẩn bị cho đám cưới. Thật đen đủi là trong cái lúc bận mải ấy, bố tôi lại không được khỏe cho lắm! Ông cụ hay bị cảm, sốt, ho, đau lưng, đau bụng, nói chung là đau lung tung.

    Thực ra, người già bị mấy cái bệnh vặt đó cũng không phải chuyện lạ, vấn đề là cứ hơi hơi đau một tí là bố lại bắt tôi đưa đi viện. Nhiều lúc đang đi in thiếp, đang chụp ảnh cưới, bố tôi cũng gọi điện bảo tôi về chở ông đi. Vợ tôi thấy vậy, dù không dám trách móc, nhưng qua giọng nói cũng thể hiện đôi chút phiền lòng:

    - Anh đang lo việc như thế, bố không thương anh hay sao mà chỉ mới ho vài tiếng đã bắt đưa đi viện?

    - Em đừng hiểu lầm bố! Bố đòi đi viện thực chất là vì bố thương anh thôi! Bởi đi viện, chẳng may có chuyện gì xảy ra thì đưa luôn vào nhà tang lễ, rất rộng rãi và tiện lợi, chứ nếu chết ở nhà thì khổ lắm, không đưa được quan tài vào, không có chỗ đặt mâm phúng viếng, không có chỗ cho bà con khu phố đến hỏi han, chia buồn! Bố không muốn cả nhà vất vả mà thôi!

    Buổi tối hôm đám cưới, không biết vợ tôi mệt thật hay sốt ruột chuyện động phòng mà tôi thấy vợ ngáp liên tục, ý muốn đi ngủ sớm! Tôi thì cũng háo hức lắm rồi, nhưng nhìn đồng hồ mới chưa đến 9 giờ tối, chẳng lẽ lại giục cả nhà đi ngủ?!

    Cũng may, bố tôi là người tinh ý, ông kêu mỏi lưng, muốn đi nằm trước, rồi bảo là mấy hôm nay lo đám cưới, chắc ai cũng mệt rồi, cả nhà cũng nên đi ngủ sớm thôi! Trong lúc mọi người lục đục trải ga, kê đệm thì bố tôi lạch cạch mở tủ lấy ra hộp bông gòn. Ông véo từng hòn bông nhỏ đưa cho từng người, bảo là để nhét vào tai! Vợ chồng anh trai tôi và đứa con gái lớn của anh chị đã hiểu vấn đề nên ngoan ngoãn làm theo. Chỉ có thằng nhóc con anh trai tôi thì vẫn còn ngơ ngác…

    - Sao ông lại nhét bông vào tai con?

    - Để ngủ cho ngon con ạ! Đêm nay có biến!

    - Thế sao cô chú lại không phải nhét hả ông? - Nó hỏi rồi quay sang nhìn vợ chồng tôi.

    - Cô chú có nhét chứ con, nhưng nhét chỗ khác, không nhét vào tai, và không nhét bằng bông đâu con!

    Công nhận không ai hiểu tôi bằng bố thật! Đúng là tôi đã thủ sẵn trong túi quần một chiếc khăn mặt để nhét vào miệng vợ. Nhờ sự chuẩn bị chu đáo của vợ chồng tôi cùng sự hỗ trợ tích cực của cả gia đình mà buổi động phòng đã diễn ra tốt đẹp, đạt kết quả cao.

    Ấy vậy mà cũng đã mấy năm kể từ cái ngày em về làm dâu nhà tôi ấy! 7 người chúng tôi vẫn sống, vẫn sinh hoạt đều đặn, bình thường trong căn phòng tuy nhỏ nhưng đầy ắp tình thương. Chiều qua đi làm về, tôi thấy đứa con gái lớn của anh chị tôi ngồi khóc sụt sùi, mặt buồn rười rượi. Tôi gặng hỏi mãi nó mới chịu trả lời:

    - Con định lấy chồng, nhưng bố mẹ con phản đối, vì chê anh ấy nhà quê, tỉnh lẻ…

    - Tỉnh lẻ hay nhà quê thì có sao đâu, miễn là người tốt và yêu con thật lòng là được! Để chú nói với bố mẹ con giúp cho!

    - Nhưng mà… anh ấy muốn ở rể!

    - Ừ! Cũng không sao! Hồi trước, chú mua vải may rèm, vẫn còn thừa một mảnh, chú sẽ cho con để con may cái rèm nữa! Với cả, cái lọ bông gòn của ông nội hình như vẫn còn hơn nửa, thoải mái dùng con ạ!

    http://ihay.thanhnien.com.vn/pages/20140711/chuyen-lam-dau-pho-co-gay-ngo-ngang-vi-thuc-te-qua-phu-phang.aspx

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 843 Bài viết

    • 1,853 Được cảm ơn

    #2
    Báo thanh niên lại copy trên face của bạn Vo Tong Danh Meo về đưa lên. Thế là được 1 bài báo ăn cắp
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 10,347 Bài viết

    • 12,836 Được cảm ơn

    Thành viên viết bài nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #3
    (iHay) Câu chuyện thú vị Làm dâu phố cổ của nickname Võ Tòng đánh mèo đang gây chú ý trong cộng đồng mạng. Có sự đồng ý của tác giả, iHay.vn xin được đăng tải lại câu chuyện bật lên nhiều điều phải suy ngẫm này.

    >> Này em gái, hãy quên hai từ 'trinh tiết' ấy đi!

    hn3
    Ảnh: Bill Nguyễn
    Khi em ngỏ lời muốn lấy tôi làm chồng, tôi đã hỏi em rằng: “Có sợ khổ không?”. Em trả lời: “Không! Lấy giai phố cổ thì đời nào lại khổ! Mẹ em bảo, nếu Hà Nội là miếng trứng ốp lết thì phố cổ là cái lòng đỏ, là tấc đất tấc vàng!”.

    Có lẽ khi ấy, em cũng giống như bao nhiêu người khác, chỉ biết đến phố cổ với những nhà hàng, cửa hiệu hào nhoáng, có những ông Tây lang thang trên những con phố lung linh, ngợp lá thu vàng, mà không thấy rằng, phía sau những ánh đèn long lanh ấy là rất nhiều những con ngõ nhỏ gầy gò, ẩm thấp, là những dãy nhà xập xệ, xuống cấp, là những căn phòng chật chội, tối tăm.

    Chỉ đến khi tôi dắt em về nhà tôi ra mắt, vào một chiều mưa lay lắt, tôi mới thấy nỗi buồn của em dâng lên trong mắt chập chờn. Em phải gửi chiếc Attila ở cửa hàng hoa, bởi con ngõ quá nhỏ khiến cái xe không thể lọt qua! Mình phải đi bộ một đoạn khá xa mới vào được nhà. Vừa đi, tôi vừa nắm tay em, cười xòa:

    - Ở đây, ai đi xe tay ga cũng đều phải gửi ở ngoài như vậy cả! Xe số muốn qua cũng phải cụp gương, bẻ gập tay ga, được cái là xe đạp thì vô tư em à!
    Em cười trừ, cố nén tiếng thở dài hoang hoải. Nhưng đến khi bước vào nhà thì em đã không thể nén thêm được nữa, bởi sự ngỡ ngàng đã nằm ngoài sức chịu đựng, bởi thực tế phũ phàng đã vượt xa khả năng tưởng tượng…

    - Sao nhà bé thế anh?


    "Đây là sự thật đó các bạn, mình cũng là người Hà Nội, tuy không ở trong phố cổ nhưng cũng biết nhiều nhà như vậy. Với người Hà Nội thì 20m2 là bình thường, có những nhà còn nhỏ hơn nhưng nhiều người hơn, họ mắc võng, treo đồ đạc .... để tiết kiệm không gian. Dù vậy có một điểm lạ là dù có được đổi sang ở nhà rộng hơn họ cũng không chịu".

    Nickname Hoàng Sơn


    Đó là câu đầu tiên em thốt lên khi nhìn thấy căn phòng rộng chửa đầy 20m2 với những vệt loang lổ trên tường, không chiếu, không giường, chỉ có lổm nhổm những người ngồi đứng ngổn ngang. Đó là bố tôi, là vợ chồng con cái anh chị tôi, cả thảy 7 người trong một căn phòng nhỏ và chật chội như một chiếc nôi. Có lẽ, em cũng hiểu vì sao nhà tôi lại không chiếu, không giường, không bàn uống nước. Bởi nếu kê mấy thứ đó ra thì chẳng còn chỗ để ngồi, chẳng còn đường đi lối lại. Tôi quay sang em, giải thích bằng giọng ngài ngại:

    - Ở khu này, nhà nào cũng thế cả em à!

    Trong bữa cơm, em gần như chẳng nói gì, chỉ im lặng, rồi cuối cùng mới ngập ngừng ghé tai tôi thì thầm:

    - Tối cả nhà ngủ ở đâu anh?

    - Thì trải đệm nằm dưới nền nhà! Em thấy cái rèm kia không, là của anh trai và chị dâu đấy, lúc nào muốn làm việc riêng thì quây rèm kín lại, làm xong thì lại kéo rèm lên!

    - Thế đêm tân hôn, mình động phòng ở đâu?

    - Ở đây chứ ở đâu! Anh sẽ làm thêm cái rèm nữa, giống như của anh chị ấy!

    - Có vẻ là không ổn anh à, bởi anh chưa biết đấy thôi, chứ những lúc bị kích động, em thường la hét ầm ĩ, rồi vớ được cái gì là túm, là giựt cái đó, em sợ là mình sẽ giựt đứt cả cái rèm xuống mất?

    - Thật vậy sao? Được rồi, để anh tính!

    Em thở dài, cúi đầu ăn tiếp. Nhưng có vẻ như ăn đồ ăn nhà tôi không hợp với em thì phải, bởi chỉ lát sau, tôi thấy em ôm bụng nhăn nhó:

    - Nhà vệ sinh đâu anh? Em đau quá!

    - Ở đầu ngõ! Em đi nhanh đi kẻo không kịp!

    Tôi vừa nói vừa vội vàng lấy cuộn giấy vệ sinh và một miếng bìa carton nhỏ đưa cho em. Dẫu đang nhăn mặt vì đau thì em vẫn không giấu nổi vẻ ngạc nhiên:

    - Gì đây anh?

    - À, là nhà vệ sinh chung của cả khu, nên ai đi thì người ấy mang giấy, chứ để sẵn ở đấy thì bao nhiêu cho vừa?!

    - Không, em hỏi miếng bìa cơ mà?

    - Là vì nhà vệ sinh quay ra ngõ, mà cái cửa lại hỏng rồi, nên phải mang theo miếng bìa này để che lại!

    - Che cái gì ạ?

    - Che gì là tùy sở thích! Với hầu hết những người dân trong khu này, vì đã quen mặt nhau nên họ thường che mặt, bởi dù có nhìn thấy bộ phận bên dưới thì cũng không nhiều người có thể nhận ra đấy là ai! Còn em mới tới đây lần đầu, anh nghĩ em cũng chưa cần thiết phải che mặt, che cái bên dưới thôi là được rồi!


    hn1
    Ảnh: Bill Nguyễn
    Thế rồi cũng đến giai đoạn tôi và em cuống cuồng chuẩn bị cho đám cưới. Thật đen đủi là trong cái lúc bận mải ấy, bố tôi lại không được khỏe cho lắm! Ông cụ hay bị cảm, sốt, ho, đau lưng, đau bụng, nói chung là đau lung tung.

    Thực ra, người già bị mấy cái bệnh vặt đó cũng không phải chuyện lạ, vấn đề là cứ hơi hơi đau một tí là bố lại bắt tôi đưa đi viện. Nhiều lúc đang đi in thiếp, đang chụp ảnh cưới, bố tôi cũng gọi điện bảo tôi về chở ông đi. Vợ tôi thấy vậy, dù không dám trách móc, nhưng qua giọng nói cũng thể hiện đôi chút phiền lòng:

    - Anh đang lo việc như thế, bố không thương anh hay sao mà chỉ mới ho vài tiếng đã bắt đưa đi viện?


    - Em đừng hiểu lầm bố! Bố đòi đi viện thực chất là vì bố thương anh thôi! Bởi đi viện, chẳng may có chuyện gì xảy ra thì đưa luôn vào nhà tang lễ, rất rộng rãi và tiện lợi, chứ nếu chết ở nhà thì khổ lắm, không đưa được quan tài vào, không có chỗ đặt mâm phúng viếng, không có chỗ cho bà con khu phố đến hỏi han, chia buồn! Bố không muốn cả nhà vất vả mà thôi!

    Buổi tối hôm đám cưới, không biết vợ tôi mệt thật hay sốt ruột chuyện động phòng mà tôi thấy vợ ngáp liên tục, ý muốn đi ngủ sớm! Tôi thì cũng háo hức lắm rồi, nhưng nhìn đồng hồ mới chưa đến 9 giờ tối, chẳng lẽ lại giục cả nhà đi ngủ?!

    "Chị bạn em làm công an thành phố, Trung tá hẳn hoi và cũng có nhà phố cổ. Ôi chao, nghe chị ấy kể mà xót cả lòng anh Tòng ạ! Căn nhà chị chỉ vỏn vẹn có 9m2 mà bố mẹ chồng, vợ chồng, anh trai, chị dâu với 2 đứa con. Họ lấy phên liếp làm tấm che, ngăn "phòng"..."

    Nickname Sun Rise


    Cũng may, bố tôi là người tinh ý, ông kêu mỏi lưng, muốn đi nằm trước, rồi bảo là mấy hôm nay lo đám cưới, chắc ai cũng mệt rồi, cả nhà cũng nên đi ngủ sớm thôi! Trong lúc mọi người lục đục trải ga, kê đệm thì bố tôi lạch cạch mở tủ lấy ra hộp bông gòn. Ông véo từng hòn bông nhỏ đưa cho từng người, bảo là để nhét vào tai! Vợ chồng anh trai tôi và đứa con gái lớn của anh chị đã hiểu vấn đề nên ngoan ngoãn làm theo. Chỉ có thằng nhóc con anh trai tôi thì vẫn còn ngơ ngác…

    - Sao ông lại nhét bông vào tai con?

    - Để ngủ cho ngon con ạ! Đêm nay có biến!

    - Thế sao cô chú lại không phải nhét hả ông? - Nó hỏi rồi quay sang nhìn vợ chồng tôi.

    - Cô chú có nhét chứ con, nhưng nhét chỗ khác, không nhét vào tai, và không nhét bằng bông đâu con!

    Công nhận không ai hiểu tôi bằng bố thật! Đúng là tôi đã thủ sẵn trong túi quần một chiếc khăn mặt để nhét vào miệng vợ. Nhờ sự chuẩn bị chu đáo của vợ chồng tôi cùng sự hỗ trợ tích cực của cả gia đình mà buổi động phòng đã diễn ra tốt đẹp, đạt kết quả cao.

    Ấy vậy mà cũng đã mấy năm kể từ cái ngày em về làm dâu nhà tôi ấy! 7 người chúng tôi vẫn sống, vẫn sinh hoạt đều đặn, bình thường trong căn phòng tuy nhỏ nhưng đầy ắp tình thương. Chiều qua đi làm về, tôi thấy đứa con gái lớn của anh chị tôi ngồi khóc sụt sùi, mặt buồn rười rượi. Tôi gặng hỏi mãi nó mới chịu trả lời:

    - Con định lấy chồng, nhưng bố mẹ con phản đối, vì chê anh ấy nhà quê, tỉnh lẻ…

    - Tỉnh lẻ hay nhà quê thì có sao đâu, miễn là người tốt và yêu con thật lòng là được! Để chú nói với bố mẹ con giúp cho!

    - Nhưng mà… anh ấy muốn ở rể!

    - Ừ! Cũng không sao! Hồi trước, chú mua vải may rèm, vẫn còn thừa một mảnh, chú sẽ cho con để con may cái rèm nữa! Với cả, cái lọ bông gòn của ông nội hình như vẫn còn hơn nửa, thoải mái dùng con ạ!

    Võ Tòng đánh mèo
    http://ihay.thanhnien.com.vn/pages/20140711/chuyen-lam-dau-pho-co-gay-ngo-ngang-vi-thuc-te-qua-phu-phang.aspx



    Bạn nào quen giao diện cũ của f26 thì nhấn vào đây:
    https://www.webtretho.com/forum/f26/?styleid=50
    • 69 Bài viết

    • 126 Được cảm ơn

    #4
    Con lều báo nhà quê bịa chuyện mất dạy.
    Yêu nhau bn năm con vợ kia ko lẽ chưa đến nhà thằng n. yêu, toàn gặp nhau ngoài đường à.
    Mà con n.yêu nhà quê này ko lẽ xyz với trăm thằng rồi mà chưa phịch với thằng chồng sắp cưới lần nào hay sao mà nó lại "giới thiệu thói quen" như này:

    - Có vẻ là không ổn anh à, bởi anh chưa biết đấy thôi, chứ những lúc bị kích động, em thường la hét ầm ĩ, rồi vớ được cái gì là túm, là giựt cái đó, em sợ là mình sẽ giựt đứt cả cái rèm xuống mất?
    - Con định lấy chồng, nhưng bố mẹ con phản đối, vì chê anh ấy nhà quê, tỉnh lẻ…

    - Tỉnh lẻ hay nhà quê thì có sao đâu, miễn là người tốt và yêu con thật lòng là được! Để chú nói với bố mẹ con giúp cho!

    - Nhưng mà… anh ấy muốn ở rể!

    - Ừ! Cũng không sao! Hồi trước, chú mua vải may rèm, vẫn còn thừa một mảnh, chú sẽ cho con để con may cái rèm nữa! Với cả, cái lọ bông gòn của ông nội hình như vẫn còn hơn nửa, thoải mái dùng con ạ!
    Con vợ này với thằng rể nhà quê của con em định cưới nhao dồi đòi về ở rể ko biết nhục hay sao? Chê nhà nta chật chội khổ sở mà vẫn cứ sống chết rúc vào nhà nta mà ở? Tài giỏi thì bỏ tiền ra mà thuê/ mua nhà riêng mà ở, thích ở sướng thì nai lưng ra mà kiếm tiền mua nhà riêng đi, sao lại đòi nhà BMC, BMV bao cấp cả chỗ ở thế, đúng là con lều báo nhà quê vô học!
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 843 Bài viết

    • 1,853 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi binbin2O14v Xem bài viết
    Con lều báo nhà quê bịa chuyện mất dạy.
    Yêu nhau bn năm con vợ kia ko lẽ chưa đến nhà thằng n. yêu, toàn gặp nhau ngoài đường à.
    Mà con n.yêu nhà quê này ko lẽ xyz với trăm thằng rồi mà chưa phịch với thằng chồng sắp cưới lần nào hay sao mà nó lại "giới thiệu thói quen" như này:




    Con vợ này với thằng rể nhà quê của con em định cưới nhao dồi đòi về ở rể ko biết nhục hay sao? Chê nhà nta chật chội khổ sở mà vẫn cứ sống chết rúc vào nhà nta mà ở? Tài giỏi thì bỏ tiền ra mà thuê/ mua nhà riêng mà ở, thích ở sướng thì nai lưng ra mà kiếm tiền mua nhà riêng đi, sao lại đòi nhà BMC, BMV bao cấp cả chỗ ở thế, đúng là con lều báo nhà quê vô học!
    Báo nào đâu, đây là chuyện hài của một facebooker được copy lên haivl. Thằng nhà báo ăn sẵn bê nguyên xi về và lãnh nhuận bút. Tội này là tội ăn cắp.
    • 2,274 Bài viết

    • 5,983 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Chuyện làm dâu phố cổ gây ngỡ ngàng vì thực tế quá phũ phàng

    (iHay) Câu chuyện thú vị Làm dâu phố cổ của nickname Võ Tòng đánh mèo đang gây chú ý trong cộng đồng mạng. Có sự đồng ý của tác giả, iHay.vn xin được đăng tải lại câu chuyện bật lên nhiều điều phải suy ngẫm này.

    >> Này em gái, hãy quên hai từ 'trinh tiết' ấy đi!
    hn3
    Ảnh: Bill Nguyễn
    Khi em ngỏ lời muốn lấy tôi làm chồng, tôi đã hỏi em rằng: “Có sợ khổ không?”. Em trả lời: “Không! Lấy giai phố cổ thì đời nào lại khổ! Mẹ em bảo, nếu Hà Nội là miếng trứng ốp lết thì phố cổ là cái lòng đỏ, là tấc đất tấc vàng!”.
    Có lẽ khi ấy, em cũng giống như bao nhiêu người khác, chỉ biết đến phố cổ với những nhà hàng, cửa hiệu hào nhoáng, có những ông Tây lang thang trên những con phố lung linh, ngợp lá thu vàng, mà không thấy rằng, phía sau những ánh đèn long lanh ấy là rất nhiều những con ngõ nhỏ gầy gò, ẩm thấp, là những dãy nhà xập xệ, xuống cấp, là những căn phòng chật chội, tối tăm.
    Chỉ đến khi tôi dắt em về nhà tôi ra mắt, vào một chiều mưa lay lắt, tôi mới thấy nỗi buồn của em dâng lên trong mắt chập chờn. Em phải gửi chiếc Attila ở cửa hàng hoa, bởi con ngõ quá nhỏ khiến cái xe không thể lọt qua! Mình phải đi bộ một đoạn khá xa mới vào được nhà. Vừa đi, tôi vừa nắm tay em, cười xòa:
    - Ở đây, ai đi xe tay ga cũng đều phải gửi ở ngoài như vậy cả! Xe số muốn qua cũng phải cụp gương, bẻ gập tay ga, được cái là xe đạp thì vô tư em à!
    Em cười trừ, cố nén tiếng thở dài hoang hoải. Nhưng đến khi bước vào nhà thì em đã không thể nén thêm được nữa, bởi sự ngỡ ngàng đã nằm ngoài sức chịu đựng, bởi thực tế phũ phàng đã vượt xa khả năng tưởng tượng…
    - Sao nhà bé thế anh?
    news-pbdes Đây là sự thật đó các bạn, mình cũng là người Hà Nội, tuy không ở trong phố cổ nhưng cũng biết nhiều nhà như vậy. Với người Hà Nội thì 20m2 là bình thường, có những nhà còn nhỏ hơn nhưng nhiều người hơn, họ mắc võng, treo đồ đạc .... để tiết kiệm không gian. Dù vậy có một điểm lạ là dù có được đổi sang ở nhà rộng hơn họ cũng không chịu. news-pbdes-2
    Nickname Hoàng Sơn
    Đó là câu đầu tiên em thốt lên khi nhìn thấy căn phòng rộng chửa đầy 20m2 với những vệt loang lổ trên tường, không chiếu, không giường, chỉ có lổm nhổm những người ngồi đứng ngổn ngang. Đó là bố tôi, là vợ chồng con cái anh chị tôi, cả thảy 7 người trong một căn phòng nhỏ và chật chội như một chiếc nôi. Có lẽ, em cũng hiểu vì sao nhà tôi lại không chiếu, không giường, không bàn uống nước. Bởi nếu kê mấy thứ đó ra thì chẳng còn chỗ để ngồi, chẳng còn đường đi lối lại. Tôi quay sang em, giải thích bằng giọng ngài ngại:
    - Ở khu này, nhà nào cũng thế cả em à!
    Trong bữa cơm, em gần như chẳng nói gì, chỉ im lặng, rồi cuối cùng mới ngập ngừng ghé tai tôi thì thầm:
    - Tối cả nhà ngủ ở đâu anh?
    - Thì trải đệm nằm dưới nền nhà! Em thấy cái rèm kia không, là của anh trai và chị dâu đấy, lúc nào muốn làm việc riêng thì quây rèm kín lại, làm xong thì lại kéo rèm lên!
    - Thế đêm tân hôn, mình động phòng ở đâu?
    - Ở đây chứ ở đâu! Anh sẽ làm thêm cái rèm nữa, giống như của anh chị ấy!
    - Có vẻ là không ổn anh à, bởi anh chưa biết đấy thôi, chứ những lúc bị kích động, em thường la hét ầm ĩ, rồi vớ được cái gì là túm, là giựt cái đó, em sợ là mình sẽ giựt đứt cả cái rèm xuống mất?
    - Thật vậy sao? Được rồi, để anh tính!
    Em thở dài, cúi đầu ăn tiếp. Nhưng có vẻ như ăn đồ ăn nhà tôi không hợp với em thì phải, bởi chỉ lát sau, tôi thấy em ôm bụng nhăn nhó:
    - Nhà vệ sinh đâu anh? Em đau quá!
    - Ở đầu ngõ! Em đi nhanh đi kẻo không kịp!
    Tôi vừa nói vừa vội vàng lấy cuộn giấy vệ sinh và một miếng bìa carton nhỏ đưa cho em. Dẫu đang nhăn mặt vì đau thì em vẫn không giấu nổi vẻ ngạc nhiên:
    - Gì đây anh?
    - À, là nhà vệ sinh chung của cả khu, nên ai đi thì người ấy mang giấy, chứ để sẵn ở đấy thì bao nhiêu cho vừa?!
    - Không, em hỏi miếng bìa cơ mà?
    - Là vì nhà vệ sinh quay ra ngõ, mà cái cửa lại hỏng rồi, nên phải mang theo miếng bìa này để che lại!
    - Che cái gì ạ?
    - Che gì là tùy sở thích! Với hầu hết những người dân trong khu này, vì đã quen mặt nhau nên họ thường che mặt, bởi dù có nhìn thấy bộ phận bên dưới thì cũng không nhiều người có thể nhận ra đấy là ai! Còn em mới tới đây lần đầu, anh nghĩ em cũng chưa cần thiết phải che mặt, che cái bên dưới thôi là được rồi!
    hn1
    Ảnh: Bill Nguyễn
    Thế rồi cũng đến giai đoạn tôi và em cuống cuồng chuẩn bị cho đám cưới. Thật đen đủi là trong cái lúc bận mải ấy, bố tôi lại không được khỏe cho lắm! Ông cụ hay bị cảm, sốt, ho, đau lưng, đau bụng, nói chung là đau lung tung.
    Thực ra, người già bị mấy cái bệnh vặt đó cũng không phải chuyện lạ, vấn đề là cứ hơi hơi đau một tí là bố lại bắt tôi đưa đi viện. Nhiều lúc đang đi in thiếp, đang chụp ảnh cưới, bố tôi cũng gọi điện bảo tôi về chở ông đi. Vợ tôi thấy vậy, dù không dám trách móc, nhưng qua giọng nói cũng thể hiện đôi chút phiền lòng:
    - Anh đang lo việc như thế, bố không thương anh hay sao mà chỉ mới ho vài tiếng đã bắt đưa đi viện?
    news-pbdes Chị bạn em làm công an thành phố, Trung tá hẳn hoi và cũng có nhà phố cổ. Ôi chao, nghe chị ấy kể mà xót cả lòng anh Tòng ạ! Căn nhà chị chỉ vỏn vẹn có 9m2 mà bố mẹ chồng, vợ chồng, anh trai, chị dâu với 2 đứa con. Họ lấy phên liếp làm tấm che, ngăn "phòng"... news-pbdes-2
    Nickname Sun Rise
    - Em đừng hiểu lầm bố! Bố đòi đi viện thực chất là vì bố thương anh thôi! Bởi đi viện, chẳng may có chuyện gì xảy ra thì đưa luôn vào nhà tang lễ, rất rộng rãi và tiện lợi, chứ nếu chết ở nhà thì khổ lắm, không đưa được quan tài vào, không có chỗ đặt mâm phúng viếng, không có chỗ cho bà con khu phố đến hỏi han, chia buồn! Bố không muốn cả nhà vất vả mà thôi!
    Buổi tối hôm đám cưới, không biết vợ tôi mệt thật hay sốt ruột chuyện động phòng mà tôi thấy vợ ngáp liên tục, ý muốn đi ngủ sớm! Tôi thì cũng háo hức lắm rồi, nhưng nhìn đồng hồ mới chưa đến 9 giờ tối, chẳng lẽ lại giục cả nhà đi ngủ?!
    Cũng may, bố tôi là người tinh ý, ông kêu mỏi lưng, muốn đi nằm trước, rồi bảo là mấy hôm nay lo đám cưới, chắc ai cũng mệt rồi, cả nhà cũng nên đi ngủ sớm thôi! Trong lúc mọi người lục đục trải ga, kê đệm thì bố tôi lạch cạch mở tủ lấy ra hộp bông gòn. Ông véo từng hòn bông nhỏ đưa cho từng người, bảo là để nhét vào tai! Vợ chồng anh trai tôi và đứa con gái lớn của anh chị đã hiểu vấn đề nên ngoan ngoãn làm theo. Chỉ có thằng nhóc con anh trai tôi thì vẫn còn ngơ ngác…
    - Sao ông lại nhét bông vào tai con?
    - Để ngủ cho ngon con ạ! Đêm nay có biến!
    - Thế sao cô chú lại không phải nhét hả ông? - Nó hỏi rồi quay sang nhìn vợ chồng tôi.
    - Cô chú có nhét chứ con, nhưng nhét chỗ khác, không nhét vào tai, và không nhét bằng bông đâu con!
    Công nhận không ai hiểu tôi bằng bố thật! Đúng là tôi đã thủ sẵn trong túi quần một chiếc khăn mặt để nhét vào miệng vợ. Nhờ sự chuẩn bị chu đáo của vợ chồng tôi cùng sự hỗ trợ tích cực của cả gia đình mà buổi động phòng đã diễn ra tốt đẹp, đạt kết quả cao.
    Ấy vậy mà cũng đã mấy năm kể từ cái ngày em về làm dâu nhà tôi ấy! 7 người chúng tôi vẫn sống, vẫn sinh hoạt đều đặn, bình thường trong căn phòng tuy nhỏ nhưng đầy ắp tình thương. Chiều qua đi làm về, tôi thấy đứa con gái lớn của anh chị tôi ngồi khóc sụt sùi, mặt buồn rười rượi. Tôi gặng hỏi mãi nó mới chịu trả lời:
    - Con định lấy chồng, nhưng bố mẹ con phản đối, vì chê anh ấy nhà quê, tỉnh lẻ…
    - Tỉnh lẻ hay nhà quê thì có sao đâu, miễn là người tốt và yêu con thật lòng là được! Để chú nói với bố mẹ con giúp cho!
    - Nhưng mà… anh ấy muốn ở rể!
    - Ừ! Cũng không sao! Hồi trước, chú mua vải may rèm, vẫn còn thừa một mảnh, chú sẽ cho con để con may cái rèm nữa! Với cả, cái lọ bông gòn của ông nội hình như vẫn còn hơn nửa, thoải mái dùng con ạ!
    Võ Tòng đánh mèo
    http://ihay.thanhnien.com.vn/pages/2...phu-phang.aspx
    • Avatar của Toxic77
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 32 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #7
    Bài báo phiến diện vớ vẩn, toàn của mấy người ở nhà quê chưa bao h sống ở phố cổ viết thì phải
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 452 Bài viết

    • 720 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi binbin2O14v Xem bài viết
    Con lều báo nhà quê bịa chuyện mất dạy.
    Yêu nhau bn năm con vợ kia ko lẽ chưa đến nhà thằng n. yêu, toàn gặp nhau ngoài đường à.
    Mà con n.yêu nhà quê này ko lẽ xyz với trăm thằng rồi mà chưa phịch với thằng chồng sắp cưới lần nào hay sao mà nó lại "giới thiệu thói quen" như này:
    Con vợ này với thằng rể nhà quê của con em định cưới nhao dồi đòi về ở rể ko biết nhục hay sao? Chê nhà nta chật chội khổ sở mà vẫn cứ sống chết rúc vào nhà nta mà ở? Tài giỏi thì bỏ tiền ra mà thuê/ mua nhà riêng mà ở, thích ở sướng thì nai lưng ra mà kiếm tiền mua nhà riêng đi, sao lại đòi nhà BMC, BMV bao cấp cả chỗ ở thế, đúng là con lều báo nhà quê vô học!
    Nghe khẩu khí của bác thì chắc bác là "người thành phố" rồi. Chẳng thế mà động tý là "con lều báo nhà quê", "con người yêu nhà quê", "thằng rể nhà quê"... Quê hay phố ai sinh ra ở đâu thì đều yêu nơi đó vì đó là QUÊ HƯƠNG. Còn có văn minh thanh lịch hay thô lỗ, bỗ bã thì nó hiện ra ở cách cư xử, ở lời ăn tiếng nói chứ có phải cứ sinh ra ở phố, cứ là người Tràng An thì nghiễm nhiên có cái thanh lịch ấy đâu.

    Nhiều bác vẫn về quê ăn giỗ ông, giỗ bà nhưng có cái nhà, cái hộ khẩu Hà Nội cái vênh mặt chửi người khác nhà quê ngay được ấy. Thế mới lạ! À mà lạ hơn cái là có bác Thanh Trì, Hoàng Mai, Gia Lâm mới lên phường mấy năm nay mà bác cũng bỗng thành người Trang An thanh lịch, thở ra cái là khinh người khác nhà quê.

    P/S: em chỉ nói về cái vụ "nhà quê" này thôi nhá! Còn quan điểm với bài báo thì đồng tình với bác.
    • 69 Bài viết

    • 126 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi concodidonconmua Xem bài viết
    Nghe khẩu khí của bác thì chắc bác là "người thành phố" rồi. Chẳng thế mà động tý là "con lều báo nhà quê", "con người yêu nhà quê", "thằng rể nhà quê"... Quê hay phố ai sinh ra ở đâu thì đều yêu nơi đó vì đó là QUÊ HƯƠNG. Còn có văn minh thanh lịch hay thô lỗ, bỗ bã thì nó hiện ra ở cách cư xử, ở lời ăn tiếng nói chứ có phải cứ sinh ra ở phố, cứ là người Tràng An thì nghiễm nhiên có cái thanh lịch ấy đâu.

    Nhiều bác vẫn về quê ăn giỗ ông, giỗ bà nhưng có cái nhà, cái hộ khẩu Hà Nội cái vênh mặt chửi người khác nhà quê ngay được ấy. Thế mới lạ! À mà lạ hơn cái là có bác Thanh Trì, Hoàng Mai, Gia Lâm mới lên phường mấy năm nay mà bác cũng bỗng thành người Trang An thanh lịch, thở ra cái là khinh người khác nhà quê.


    P/S: em chỉ nói về cái vụ "nhà quê" này thôi nhá! Còn quan điểm với bài báo thì đồng tình với bác.
    Chỗ đậm đậm: thì đám đấy cũng gọi là nhà quê chứ sao, bọn nó có xưng gì thì mặc xác bọn nó đi.
    Nhà quê cũng có nhiều loại người, có người tử tế, có thể loại mất dạy, gọi con lều báo (hoặc con nào viết bài này) là 1 con "nhà quê mất dạy" mới là chuẩn xác nhóe
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,742 Bài viết

    • 4,222 Được cảm ơn

    #10
    gớm thằng fbker nó viết nửa đùa nửa thật hài hài cho vui mà cũng phải chửi loạn xạ lên, binbin sao k chửi nốt cái đoạn ông trả lời cháu đầy í tứ là mất dại đi, ng thành phố lại lớn tủi mà trả lời đứa cháu bé tẻo ý tứ kinh: "Cô chú có nhét chứ con, nhưng nhét chỗ khác, không nhét vào tai, và không nhét bằng bông đâu con!"
    • 69 Bài viết

    • 126 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Bachtuocxinh Xem bài viết
    gớm thằng fbker nó viết nửa đùa nửa thật hài hài cho vui mà cũng phải chửi loạn xạ lên, binbin sao k chửi nốt cái đoạn ông trả lời cháu đầy í tứ là mất dại đi, ng thành phố lại lớn tủi mà trả lời đứa cháu bé tẻo ý tứ kinh: "Cô chú có nhét chứ con, nhưng nhét chỗ khác, không nhét vào tai, và không nhét bằng bông đâu con!"
    Nếu là tấu hài thì bài này nhạt hơn nước ốc, chả thấy hài gì cả, chỉ thấy con viết bài này thiếu i ốt, thiếu hài hước, thiếu văn hóa, vô giáo dục thế thôi.
    Đọc 1 điahb đã thấy chình vô học của con mụ viết bài này dồi, nên chả hơi đâu đọc hết bài cho phí thời gian, nên đừng lôi mấy cái "chích dẫn" vớ vỉn ra mà điều trần phưn tích cho mệt xác
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ltran73
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 142 Bài viết

    • 217 Được cảm ơn

    #12
    Đây là câu chuyện đùa thôi nhưng mình thấy nó phản ánh đúng sự thật những nhà ở trên phố cổ mà (đa số). Mình đã từng vào mấy nhà rồi nên biết, nghĩ đã thấy sợ khi mình phải vào đó ở. Nhiều nhà ở trong ngõ nhỏ nên ko thể cho thuê hay bán hàng được, thành ra mang tiếng nhà phố cổ nhưng mình nghĩ chắc rao bán cũng chả ai mua. Vì nếu bán rẻ thì tiếc, mà đắt thì ngta mua chỗ khác rồi chứ ko ai mua 1 chỗ vừa nhỏ, vừa ko tiện lợi, lại ko thể dùng để kinh doanh đc như thế. Vậy nên họ đành ở đây thôi.
    • 69 Bài viết

    • 126 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ltran73 Xem bài viết
    Đây là câu chuyện đùa thôi nhưng mình thấy nó phản ánh đúng sự thật những nhà ở trên phố cổ mà (đa số). Mình đã từng vào mấy nhà rồi nên biết, nghĩ đã thấy sợ khi mình phải vào đó ở. Nhiều nhà ở trong ngõ nhỏ nên ko thể cho thuê hay bán hàng được, thành ra mang tiếng nhà phố cổ nhưng mình nghĩ chắc rao bán cũng chả ai mua. Vì nếu bán rẻ thì tiếc, mà đắt thì ngta mua chỗ khác rồi chứ ko ai mua 1 chỗ vừa nhỏ, vừa ko tiện lợi, lại ko thể dùng để kinh doanh đc như thế. Vậy nên họ đành ở đây thôi.
    Thích cứ việc thuê/mua nhà riêng ra ngoài mà ở, ai bắt rúc vào phố cổ ở rồi chê ỏng chê eo đâu nhở?
    • Avatar của uytxky86
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 352 Bài viết

    • 911 Được cảm ơn

    #14
    Truyện vui, đọc hài ở chỗ lấy bìa ..che mặt =))). Em thấy nhiều người quan niệm người ở phố cổ mới là phố xịn, như thằng bạn em ( ở Mỹ Đình) tán được con bé ở Hàng Trống thì vênh lắm, kêu " gái phố đấy". Có vẻ như nhiều người cũng chung quan điểm như thế, người phố cổ cao giá vì ở đấy chứng tỏ là HN xịn, HN gốc.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 57 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #15
    Chuyện bịa, mới đọc được 30% đầu thì đã biết.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 69 Bài viết

    • 126 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi uytxky86 Xem bài viết
    Truyện vui, đọc hài ở chỗ lấy bìa ..che mặt =))). Em thấy nhiều người quan niệm người ở phố cổ mới là phố xịn, như thằng bạn em ( ở Mỹ Đình) tán được con bé ở Hàng Trống thì vênh lắm, kêu " gái phố đấy". Có vẻ như nhiều người cũng chung quan điểm như thế, người phố cổ cao giá vì ở đấy chứng tỏ là HN xịn, HN gốc.
    Nghiêm túc mà nói thì dân ngoại tỉnh mà kết giao hoặc hôn nhân với "dân phố cổ HN" thì họ mới thường phô trương, kể lể và thường dùng từ "phố cổ" theo 1 cách nào đó chứ dân phố cổ lại chả bao giờ nhắc đến hay nghĩ mình là "dân phố cổ" theo nghĩa là "phố xịn" này nọ như bạn nói cả.
    Thực ra dân phố cổ HN ngày nay đâu còn thuần khiết như thời Pháp pre54, sau 54, 1 cái nhà ống cổ (thường sâu đến 30-40m là chuyện thường...., chưa kể các nhà biệt thự thì khá rộng rãi) thì hoặc bị H2O trưng thu, hoặc bị "công tư hợp doanh" (thực tế là H2O chiếm cửa hàng mặt tiền của nta), hoặc quy dân phố cổ là "tư sản" rồi nhồi nhét cán bộ cấp cao, cb ngoại tỉn, dân kinh tế mới khố rách áo ôm.... vào chiếm đóng nhà dân phố cổ, nên mới có chuyện 1 ngôi nhà (vốn chỉ có 1 chủ) bị chia năm sẻ bảy cho 5-6 thậm chí cả chục hộ ất ơ do H2O nhét vào, sau này còn chiếm luôn cả nhà là khác! Thế nên cái chuyện chật chội, dẫm lên nhao mà sống chui rúc ko phải lỗi người dân phố cổ mà họ chỉ là nạn nhân của các IQ cao thôi!
    Dĩ nhiên dân phố cổ thời thiên đường có phải ai cũng giàu hết đâu mà lôi toàn bộ dân phố cổ ra như 1 biểu tượng phồn vinh của thời Pháp? Bây giờ hỏi có mấy người là dân phố cổ sống trong phố cổ? Một số thì bán nhà hoặc cho thuê nhà hoặc chỉ dùng cửa hàng để kinh doanh, còn ở thì chuyển ra các khu khác rộng rãi hơn. Tùy điều kiện của từng nhà mà làm thôi.
    Còn chuyện phố cổ nhà chật mà cái đám ngoại tỉnh cứ chăm chăm rình rúc vào nhà nta để thành dân phố cổ, rồi chê bai chật chội này nọ thì tui thấy bọn này thật tởm lợm. Thích ở rộng rãi thoáng mát thì cứ việc chi tiền ra mà mua biệt thự, nhà riêng ở các khu cao cấp mới ấy, có ai kề dao vào cổ bắt đám khố rách áo ôm ấy phải rúc vào nhà chồng/vợ mà ở, mà đào mỏ đâu - nhẽ thấy ko đào mỏ, ko ăn ở sung sướng nhờ nhà nta được như ý nguyện thì lại bẽ bàng quay ra .... chửi dân phố cổ?
    • 17,573 Bài viết

    • 26,562 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Đọc bài này vui phết, mình thích đọc cho vui, chứ ko thích lại có chuyện chê,chửi ở đây, hehe
    METOOVN: Nạn nhân bị quấy rồi tình dục có quyền lên tiếng tố cáo kẻ quấy rối.
    Tẩy chay ca sỹ Phạm Anh Khoa vì đã quấy rồi tình dục nhiều cô gái trẻ.


    Topic: https://www.webtretho.com/forum/f26/pham-lich-to-dich-danh-pham-anh-khoa-ga-tinh-bang-loi-le-tuc-tiu-2659212/index43.html
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,841 Bài viết

    • 9,209 Được cảm ơn

    #18
    Mình thì chả thấy vui gì với bài báo bởi chỉ cần đọc vài câu đã thấy phố cổ HN bị bêu riếu rồi. Phải chịu tình trạng bức bối chật chội như hiện nay có 2 nguyên do chính là do phố cổ ko đc phép xd và cũng do người dân ko chịu bán nhà khi đất ở quá chật, ko có đất mua thêm kể cả có tiền và điều quan trọng là họ ko tìm cách khắc phục mà chỉ muốn chui vào ở đó để đc là dân phố cổ hay sao đó. Muốn ở rộng rãi, sạch sẽ họ vẫn có thể mua hay thuê nhà ở nơi khác chớ cái kiểu vài đôi vc chen chúc nhau trg 1 cái nhà nhỏ xíu vậy mà vẫn cứ tự hào thì quả là bái phục
    Rượu là thứ để say, nhưng hãy say thật ngọt ngào. Tình là thứ để “điên”, nhưng hãy điên thật êm ái.

    https://www.webtretho.com/forum/f3740...cuo-i-1913101/

    https://www.webtretho.com/forum/f233/.../#post33337468
    • Avatar của mevenfuko
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 388 Bài viết

    • 604 Được cảm ơn

    #19
    Mình ko phải dân phố cổ nhg có bạn bè ở đó và từng đi điều tra xã hội học tại đúng khu phố cổ nhiều lần xác nhận là tác giả viết nhiều phần đúng nhưng chân thực quá thành ra mọi người tưởng bịa. Đã từng phỏng vấn một gd mà chồng làm công nhân còn vợ ko phải ng Hà Nội, đến khi lấy chồng, có bầu ko muốn đi làm vì nghĩ lấy chồng phố cổ sẽ sướng, bác Tổ trg dân phố thấy vậy phải vận động 1 nhà trong phố có KS mini cho Tây thuê xin 1 suất cho cô vợ làm dọn buồng để thêm thu nhập cho vc họ, ấy vậy mà cô vợ còn chê vì vất vả làm có vài tháng là bỏ việc, có bầu ở nhà chơi. Xin lỗi các nhân vật thật mà mình ví dụ ở đây, khỏi nêu tên phố ko ngại lắm. Còn nhiều ví dụ khác nữa kể ra thì dài lắm!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của mevenfuko
    • 76 Bài viết

    • 167 Được cảm ơn

    #20
    công nhận bọn bake vừa sĩ diện vừa hay soi mói =)))
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)