Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Cảnh giác với những kẻ bệnh hoạn

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 4.98K Lượt đọc
  • 30 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của connit002
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,458 Bài viết

    • 2,488 Được cảm ơn

    #1
    Những “kẻ bệnh hoạn” xuất hiện ngày càng nhiều và thường tập trung ở những khu vực cạnh trường học, khu công nghiệp hay những đoạn đường vắng… chờ cơ hội ra tay “quấy rối” các cô gái.

    406b178798

    “Chới với” vì những kẻ bệnh hoạn

    Có tiếng la hét tán loạn rồi ai nấy đều bỏ chạy chỉ còn mình Nga. Cô còn chưa hiểu có chuyện gì thì đằng sau một thanh niên to cao đi tới tay đang chuẩn bị lôi “của quý” ra. Nga hét lên rồi lao nhanh vào quán cà phê gần đó lánh nạn… Theo lời kể của Nga, nữ sinh một trường đại học ở quận Thủ Đức (TPHCM) thì đây không phải là lần đầu tiên, mà là lần thứ ba cô gặp phải những “kẻ bệnh hoạn”. Nhưng Nga không thể bình tĩnh để xử lý tình huống mà lần nào cũng phải tìm nơi ẩn nấp trong tâm trạng hoảng loạn.

    Nga kể: “Lần đầu khi em đang đi chơi cùng người bạn ở quận BT, tụi em đang đạp xe đạp đi vào con hẻm nhỏ thì bỗng xuất hiện một kẻ lạ mặt chặn ngay phía trước đầu xe. Hai đứa còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra cứ ngỡ đó là tên cướp giật thì hắn đã nhìn tụi em cười một cách khoái trá rồi đưa tay sờ khắp người em. Hoảng sợ, tụi em quay xe chạy một mạch ra đến đường lớn. Cũng may khi tụi em bỏ chạy hắn chỉ đứng cười thật to chứ không đuổi theo”.

    Còn lần khác, khi Nga vừa lên xe bus và ngồi vào ghế cuối đủ cho hai người ngồi thì một thanh niên đến ngồi cạnh cô. Anh ta lân la làm quen, hỏi tên và số điện thoại của Nga. Cô cứ nghĩ rằng anh ta muốn làm quen thật nhưng rồi kinh ngạc khi thấy người thanh niên đưa tay vòng qua vai cô còn một tay đưa xuống đùi cô. Nga sợ quá hét lên rồi khóc và vội chạy đến bác tài xin xuống.

    Mỗi lần bị như vậy Nga đều về nhà trong tình trạng hoảng loạn. Nga nói: “Có khi em bỏ ăn gần hai ngày vì mỗi lần cầm chén cơm lên ăn mà nghĩ lại chuyện vừa gặp lại thấy buồn nôn. Thật là khổ sở”.

    Khác với Nga, “gặp nạn” mới chỉ một lần nhưng cũng khiến chị Thanh M., công nhân may làm việc tại khu công nghiệp Sóng Thần, “mất hồn vía” vài tuần liền.

    Theo lời kể của chị M. thì hôm đó chị cùng một số đồng nghiệp khác làm tăng ca nên mãi 9g tối mới về. Chị M. và nhóm bạn đi mới được chừng nửa cây số thì gặp một đám thanh niên đứng giữa đường. Nhóm của chị M nghĩ là mấy thanh niên đứng chờ để trêu mấy cô gái nên không quan tâm và tiếp tục lái xe. Khi họ vừa đi xe tới thì khoảng 5 thanh niên đứng dàn hàng ngang miệng cười khanh khách còn tay thì đưa vào “của quý” của mình có vẻ như sắp “khoe hàng”. Chị M. và các bạn la hét và quay xe lại, nhờ một số thanh niên làm cùng đưa qua chỗ nguy hiểm đó.

    Từ hôm đó, chị M. ít làm tăng ca hơn. Nếu hôm nào tăng ca cũng phải nhờ được người đưa về thì mới dám ở lại làm. Chị than: “Lương công nhân đã không được bao nhiêu, chủ yếu là kiếm cơm từ tăng ca mà giờ còn phải gặp những chuyện như thế này thì chắc không đủ ăn mất”.

    Kẻ bệnh hoạn làm việc tốt để... khoe hàng

    Nhân dịp có cuộc họp lớp cũ chúng tôi rủ nhau đi chơi gặp được vài người bạn. Vô tình đề cập đến chủ đề “những kẻ bệnh hoạn” mới biết một số người bạn của tôi cũng đã từng gặp nhiều trường hợp đáng sợ tương tự như vậy.

    Cô bạn Hà An của tôi kể có lần trên đường đi học về cô phải đi ngang qua một con hẻm dài gần 2 km, khi bắt đầu quẹo vào hẻm thì cô cảm thấy có ai đó cứ bám theo mình nên đi chậm lại xem xét. Kẻ bám theo cô cũng đi chậm lại. Được một đoạn, xe An vướng phải cục đá trên đường rồi lao đao và té xuống.

    An đang lục đục với đống sách vở rơi trong giỏ xe ra thì anh thanh niên trinh thám đó đến đỡ cô dậy và nhặt cặp sách cho cô. An chưa kịp cảm ơn thì anh ta đã “tặng” cho cô một cái vỗ mông. Cô hoảng sợ quay xe đi thì anh ta bảo cô “Từ từ đã”. An nhìn lại thì anh ta đang lấy “của quý” của mình ra. An hoảng sợ và lên xe đi thẳng.

    Đoạn đường phía sau Trường ĐH A.N. ở quận Thủ Đức (TPHCM) là nơi thường xuyên xảy ra những tình huống đáng lo ngại kiểu này với các cô gái. Đây là đoạn đường tắt gần nhất thông với nhiều trường trong làng đại học song cũng là đoạn đường tương đối vắng vẻ để những “kẻ bệnh hoạn” có thời cơ thực hiện hành vi.

    Hằng, nữ sinh năm nhất của Trường ĐH Khoa học Tự nhiên thót tim khi kể lại chuyện vừa gặp. Phòng Hằng ở gần ngã ba đường lộ nhưng mỗi lần đi học thì cô luôn đi qua hướng từ kí túc xá đến trường vì đoạn đường này tuy hơi xa nhưng đỡ nguy hiểm.

    Nhưng hôm ấy Hằng đi trễ, để tránh muộn học Hằng đành đi tắt qua đoạn đường phía sau Trường ĐH A.N. Thật không may cho Hằng là cô mới đi được một đoạn ngắn thì bị một chiếc xe tay ga bám sát bên. “Em cứ nghĩ là chủ nhân chiếc xe tránh đoạn đường xóc nên mới đi thế. Ai ngờ anh ta bám đẩy làm em té xuống đường đau điếng”, Hằng kể lại.

    Sau đó, người thanh niên cũng xuống xe đỡ Hằng dậy. Hằng vừa đứng lên đã thấy “của quý” của anh ta hiển hiện trước mặt. Hằng hét lên cầu cứu còn tên kia lao nhanh lên xe vụt mất. Từ đó, Hằng không bao giờ dám đi lại đoạn đường đó một lần nữa. “Đoạn đường kia hơi dài nhưng an toàn hơn”, Hằng lý giải.

    Ngày nay, những “kẻ bệnh hoạn” xuất hiện ngày càng nhiều và thường tập trung ở những khu vực cạnh trường học, khu công nghiệp hay những đoạn đường vắng… chờ cơ hội ra tay “quấy rối” các cô gái. Những mẩu chuyện trên đây có thể giúp các cô gái thêm phần cảnh giác trước những “kẻ bệnh hoạn” này.

    Đông Nhi

    Nguồn: Cảnh giác với những kẻ bệnh hoạn - Nhịp sống trẻ - Dân trí

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Fiona12
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,080 Bài viết

    • 2,162 Được cảm ơn

    #2
    Mình cũng nhớ có lần bị kẻ bệnh hoạn khoe hàng, mà chưa kịp nhìn thì lũ bạn mình hét toáng lên nên hắn ta hoảng sợ bỏ chạy mất dép! Lần sau thủ sẳn cây kéo mới được!
    Life is a joke; who laughs the most wins.

    (ST)
    • Avatar của thuyduyen
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,206 Bài viết

    • 842 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Fiona12 Xem bài viết
    Mình cũng nhớ có lần bị kẻ bệnh hoạn khoe hàng, mà chưa kịp nhìn thì lũ bạn mình hét toáng lên nên hắn ta hoảng sợ bỏ chạy mất dép! Lần sau thủ sẳn cây kéo mới được!
    Lần sau gặp hãy bình tĩnh nói: “ Cất ngay đi không :mad::mad::mad: hàng họ thế kia mà đòi khoe à.”

    Không gây oán trách
    Không gây hận thù
    • Avatar của Fiona12
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,080 Bài viết

    • 2,162 Được cảm ơn

    #4
    Bác Thủy Duyên: Mình thì không có vấn đề gì, chỉ sợ kẻ bệnh hoạn sẽ phát bệnh thật vì bị em hoạn thôi!
    Life is a joke; who laughs the most wins.

    (ST)
    • Avatar của Banh_tet
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 57 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #5
    Cái này có cách nào đối phó ko nhỉ? Mấy đứa cháu mình đi học cũng bị tình trạng này. Mà lại bị 1 ông già gần 5 mấy 60 mới ghê chứ!

    Điên thật!

    Kể cho 1 cô bạn nghe, cổ cười, bảo có một lần 2 chị em đi đường cũng gặp 1 thằng bệnh khoe hàng, hai chị em cười ha ha bảo: trời ơi, sao nhỏ xíu vậy trời!
    Thằng bệnh kia cun cút đi thẳng :Laughing:
    (huhuhu...hai chị em nhà này có võ gia truyền, đai đen hay gì gì đó, chả sợ thằng đấy làm bậy. Chứ cỡ cháu mình thì :Sick

    Phải có cách nào đối phó với đám bệnh hoạn này chứ nhỉ! Mẹ nào là chuyên gia tâm lý lên tiếng hướng dẫn đi....:Rose:
    ~Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ~
    • Avatar của kimala
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 39 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #6
    Mình cũng gặp 2 lần. Lần đầu, hồi sinh viên mình đi xe đạp sợ quá chạy thục mạng nhưng hắn vẫn đuổi theo, mình phải đi chen vào một đám đông nên thoát. Lần 2, đứa bạn mình chở mình cũng bằng xe đạp, đứa bạn mình cũng hoảng, chạy nhưng làm sao mà bằng hắn được, thế là mình nháy phắt xuống, nhặt cục đá to ở ven đường và ném. Đến lượt hắn chạy trối chết luôn:Laughing:.
    Nếu gặp trường hợp như vậy, nếu đi một mình thì kêu gọi sự giúp đỡ của mọi người, nếu đi cùng bạn bè phải có hành động chống trả, kiểu gì họ cũng sợ
    • 119 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    #7
    em bị 1 vố kẻ bệnh hoạn trong WC nữ ở trung tâm chiếu phim quốc gia, giỡ nghĩ lại vẫn còn đỡ đẫn. may mà hem sao
    • Avatar của ChipB
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 243 Bài viết

    • 148 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi trangloveapple Xem bài viết
    em bị 1 vố kẻ bệnh hoạn trong WC nữ ở trung tâm chiếu phim quốc gia, giỡ nghĩ lại vẫn còn đỡ đẫn. may mà hem sao
    :Sick: em hay đi xem ở đây lắm. Mà đã có ai báo bảo vệ chưa nhỉ?
    • 166 Bài viết

    • 62 Được cảm ơn

    #9
    Hic!
    Đọc topic này lại nhớ có lần 1 chị kể cho nghe:
    Đợt đó chị và bạn chị đang xếp hàng chờ đến lượt mua hàng khuyến mại giảm giá ở TT Triển lãm Giảng Võ.
    Người xếp hàng rất đông và đằng sau chị là một người đàn ông trung niên trông mặt và cách ăn mặc ko đc sạch sẽ chút nào.Điều lạ là anh ta cứ cố tình dướn người vào lưng chị.
    Vài lần như vậy,chị quay lại nhìn tỏ rõ sự khó chịu nhưng anh này vẫn cố tình làm như vậy.Cuối cùng chị bực quá,ko xếp hàng nữa ,theo quán tính chị lấy tay phủi vào lưng áo thì eo ôi cái áo khoác của chị ướt nhẹp và chị chợt hiểu ra ...Tởm lợm quá chị vào nhà vệ sinh nôn thốc tháo vứt luôn chiếc áo khoác vào sọt rác...
    • 1,315 Bài viết

    • 2,885 Được cảm ơn

    #10
    Những người này là mắc bệnh phô dâm, nếu chúng ta càng phản ứng dữ dội họ càng thỏa mãn. Vì vậy nếu gặp nên bình tĩnh lơ đi xem như không thấy gì !
    • Avatar của bapxinh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 495 Bài viết

    • 357 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Mình nhớ lại cách đây 3,4 năm, hồi mình còn học năm thứ 3 trường Kinh tế quốc dân. Lúc đó vẫn còn con kênh ở đằng sau trường (bây giờ là đường Trần Đại Nghĩa). Mình trọ ở gần trường, buổi chiều, đi học về, tầm 6h đi qua con đường đó (song song với ngõ Tự do ý). Trên con đường đó thường là nhà của các giảng viên trong trường. Mình thấy xa xa có 1 anh mặc áo Thể thao in chữ “DHKTQD” và mặc quần đùi, giỏ xe máy có quả bóng da. Chắc là đang đứng đợi bạn đi đá bóng. Rồi mình đi qua hắn ta, hắn ta gọi lại hỏi mình “Em ơi mấy giờ rồi” Mình vẫn nhớ rõ mồn một mặt hắn – trông cực kỳ trắng trẻo thư sinh đẹp zai. Nhưng mình lướt xuống phía dưới. Eo ôi, thú thực từ bé đến lúc đó mình chưa nhìn thấy cái đó của con trai trưởng thành bao giờ (dù lúc đó cũng có người iu rùi), Mình suýt ngất, sao giống con ốc sên thế này vậy trời. Mình cố tỏ ra bình tĩnh quay người đi thẳng, đi được 1 đoạn chạy thục mạng, về đến nhà cả tháng trời ko sao thoát khỏi ám ảnh về con ốc sên. Ẹc ẹc, nghĩ lại đến giờ vẫn thấy tởm.
    Bây giờ mà gặp lại thằng ôn đó chắc mình vẫn nhận ra.
    Và ko phải tất cả những thằng bệnh hoạn như thế đều điên điên dở dở đâu, nhiều bạn mình gặp rồi, toàn những thằng com lê, cà vạt rất bảnh bao nhưng đợi đến lúc mọi người ko để ý là lộ nguyên hình ngay. Nhất là gặp những em ăn mặc hở hở 1 tí.
    • Avatar của Mit Kho
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 268 Bài viết

    • 186 Được cảm ơn

    #12
    hehe, đọc đến đoạn con ốc sên của bạn trên này mà bùn cười quá đi mất, đúng là chưa nhìn thấy bao giờ thì gặp hoàn cảnh đó cũng chết khiếp thật. Tớ cũng bị đến 4-5 lần rồi, mà toàn ngay giữa ban ngày ban mặt chứ, hic, bọn này rất hay có kiểu trả vờ đứng đợi ai đó, mình đi qua nó gọi cho mình quay lại nhìn. Sao lại có cái thứ bệnh kinh khủng như vậy nhỉ. Nhưng sợ nhất là đi đến những chỗ đông người, chen chúc nhau, nói chung là các mẹ nên tránh xa những chỗ đông thế.
    9JfxOhG9Jfxp7
    • 884 Bài viết

    • 1,077 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    Ngày ôn thì ĐH, xóm trọ của em có 1 tên cứ vào buổi tối khoảng 10h là tới gõ cổng khu trọ rùi chiếu đèn pin vào chỗ đó. , lần đầu, lần thứ 2 đứa nào cũng sợ. Về sau bọn em bàn nhau chuẩn bị 1 nồi nước sôi rồi rình ở gần cổng đợi khi nào nó tới là sẽ hất vào đúng chỗ đấy, nhưng đợi 3, 4 lần không được. Hôm thì nó không đến, hôm đợi lâu quá nước nguội không thực hiện được. Nhưng cũng không uổng công mai phục, tối hôm đó vừa mang nồi nước ra thì có tiếng gõ cửa, đợi đúng lúc nó lôi ra thì mấy đứa hất nước. Chẳng biết có bị thương tật gì không nhưng thấy la oai oái và không thấy trở lại nữa.
    • 7,080 Bài viết

    • 1,768 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mit Kho Xem bài viết
    hehe, đọc đến đoạn con ốc sên của bạn trên này mà bùn cười quá đi mất, đúng là chưa nhìn thấy bao giờ thì gặp hoàn cảnh đó cũng chết khiếp thật. Tớ cũng bị đến 4-5 lần rồi, mà toàn ngay giữa ban ngày ban mặt chứ, hic, bọn này rất hay có kiểu trả vờ đứng đợi ai đó, mình đi qua nó gọi cho mình quay lại nhìn. Sao lại có cái thứ bệnh kinh khủng như vậy nhỉ. Nhưng sợ nhất là đi đến những chỗ đông người, chen chúc nhau, nói chung là các mẹ nên tránh xa những chỗ đông thế.
    Nếu chen lấn thì chị em nào đó đá hay dọng mạnh 1 cái coi, cho nó xong hàng lun, em cũng bị 1 vài lần, có lúc thì e làm lơ, lúc thì em co giò lên ... tháo giày dép ra chuẩn bị phang. Tuy nhiên nếu là đêm tối thì chắc em co giò .. chạy trước, ban ngày thì phản ứng ban đêm thì chạy trước cho chắc ăn.
    • Avatar của Matt
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 17 năm
    • 1,866 Bài viết

    • 2,487 Được cảm ơn

    #15
    Gặp trường hợp này các bạn đừng sợ, mình càng bỏ chạy nó càng khoái í. Các bạn cứ thẳng đường mà đi, đừng thèm để ý đến nó, coi như không thấy luôn, thế là nó tự đi thôi. Chứ mở miệng ra chửi nó, chê nó nhỏ có khi nó nổi khùng lên thì chết á.

    Hồi còn học cấp 3 mình cũng bị 1 lần. Do nhà gần trường nên mình đi bộ về 1 mình, tự nhiên có 1 thằng đậu xe cạnh đường rồi vạch ra, mình mặc kệ, cứ thẳng đường đi, thế là nó lấy xe chạy lên trên mình 1 đoạn rồi dừng lại và vạch ra tiếp, mình cũng ko thèm tỏ thái độ gì hết, thế là nó lên xe đi thẳng và không bao giờ mình gặp lại nữa.
    • 762 Bài viết

    • 465 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi bapxinh Xem bài viết
    Mình nhớ lại cách đây 3,4 năm, hồi mình còn học năm thứ 3 trường Kinh tế quốc dân. Lúc đó vẫn còn con kênh ở đằng sau trường (bây giờ là đường Trần Đại Nghĩa). Mình trọ ở gần trường, buổi chiều, đi học về, tầm 6h đi qua con đường đó (song song với ngõ Tự do ý). Trên con đường đó thường là nhà của các giảng viên trong trường. Mình thấy xa xa có 1 anh mặc áo Thể thao in chữ “DHKTQD” và mặc quần đùi, giỏ xe máy có quả bóng da. Chắc là đang đứng đợi bạn đi đá bóng. Rồi mình đi qua hắn ta, hắn ta gọi lại hỏi mình “Em ơi mấy giờ rồi” Mình vẫn nhớ rõ mồn một mặt hắn – trông cực kỳ trắng trẻo thư sinh đẹp zai. Nhưng mình lướt xuống phía dưới. Eo ôi, thú thực từ bé đến lúc đó mình chưa nhìn thấy cái đó của con trai trưởng thành bao giờ (dù lúc đó cũng có người iu rùi), Mình suýt ngất, sao giống con ốc sên thế này vậy trời. Mình cố tỏ ra bình tĩnh quay người đi thẳng, đi được 1 đoạn chạy thục mạng, về đến nhà cả tháng trời ko sao thoát khỏi ám ảnh về con ốc sên. Ẹc ẹc, nghĩ lại đến giờ vẫn thấy tởm.
    Bây giờ mà gặp lại thằng ôn đó chắc mình vẫn nhận ra.
    Và ko phải tất cả những thằng bệnh hoạn như thế đều điên điên dở dở đâu, nhiều bạn mình gặp rồi, toàn những thằng com lê, cà vạt rất bảnh bao nhưng đợi đến lúc mọi người ko để ý là lộ nguyên hình ngay. Nhất là gặp những em ăn mặc hở hở 1 tí.

    :Laughing::Laughing::Laughing: Nghe mẹ này kể buồn cười quá, hồi lớp 12 em đi học ôn về cũng bị dính 1 chú bệnh hoạn như thế, mặt em te tái sợ quá hoảng hốt đạp xe thật nhanh chạy de kèn
    chika11 :Rose: Ba mẹ là lá chắn, che chở suốt đời con:Rose:chika10

    GjFAp7

    NB: 3,5kg - 1M: 5kg - 2M: 6kg - 3M14D: 7,4kg - 4M: 7,8kg - Lẫy - 4,5M: 8kg - 9M: 9kg 70cm vịn và đứng dựa tường -13,5M- đi vài bước rồi bò cho nhanh, 10kg non vì ốm ho quặt quẹo 2 tuần
    Qd4dp7
    • 2,452 Bài viết

    • 1,121 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Banh_tet Xem bài viết
    Cái này có cách nào đối phó ko nhỉ? Mấy đứa cháu mình đi học cũng bị tình trạng này. Mà lại bị 1 ông già gần 5 mấy 60 mới ghê chứ!

    Điên thật!

    Kể cho 1 cô bạn nghe, cổ cười, bảo có một lần 2 chị em đi đường cũng gặp 1 thằng bệnh khoe hàng, hai chị em cười ha ha bảo: trời ơi, sao nhỏ xíu vậy trời!
    Thằng bệnh kia cun cút đi thẳng :Laughing:
    (huhuhu...hai chị em nhà này có võ gia truyền, đai đen hay gì gì đó, chả sợ thằng đấy làm bậy. Chứ cỡ cháu mình thì :Sick

    Phải có cách nào đối phó với đám bệnh hoạn này chứ nhỉ! Mẹ nào là chuyên gia tâm lý lên tiếng hướng dẫn đi....:Rose:
    :Applause::Applause::Applause:
    EPUop7 6Cf3p7 2VHbp7
    • Avatar của tomita
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 654 Bài viết

    • 525 Được cảm ơn

    #18
    Nó đã show hàng thì tội gì không ... đạp một phát cho bẹp hàng nó luôn :Smug:
    :Rose::Rose::Rose:
    • Avatar của tomita
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 654 Bài viết

    • 525 Được cảm ơn

    #19
    Nó đã show hàng thì tội gì không ... đạp một phát cho bẹp hàng nó luôn :Smug: Lột guốc dép ra chơi liền :Laughing:
    :Rose::Rose::Rose:
    • 6,630 Bài viết

    • 4,556 Được cảm ơn

    #20
    HIc, cái này em chưa gặp, chứ nó check hàng mình thì gặp rồi :Sad:
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2