Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

'Cái thể chế này nó thế!'

  • 18 Lượt chia sẻ
  • 9.53K Lượt đọc
  • 37 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của thinman
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 8 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,629 Bài viết

    • 5,919 Được cảm ơn

    #1
    'Cái thể chế này nó thế!'
    Chúng ta bị thu hút bởi những người xuất chúng và nổi tiếng, chúng ta dễ rơi vào tâm lý chờ đợi, phó thác. "Cái thể chế này nó thế!" Chúng ta nói, và khoanh tay chờ đợi.

    Những người cuối đường đua


    Mỗi khi có dịp tới xem một cuộc chạy marathon, tôi thường không quan tâm lắm tới người vô địch và liệu anh ta có phá được kỷ lục này nọ hay không. Tôi thấy những người về chót thú vị hơn nhiều. Lần nào cũng vậy, khi những người thắng cuộc đã lên bục nhận giải, chụp ảnh, trả lời TV, rồi đã về nhà tắm rửa xong, thì nhóm người này vẫn hì hục, nhẫn nại ở những cây số cuối cùng. Tôi đứng ở ven đường để ngắm lòng quyết tâm đầy đau đớn của họ.

    Thường khi họ rẽ vào khúc ngoặt cuối cùng dẫn tới đích thì các băng rôn đã được tháo xuống từ lâu, cũng không còn ai đứng ở vạch đích để bấm thời gian cho họ, và người xem cũng đã ra về gần hết rồi. Bám sát gót những người đang lê lết này là các nhân viên vệ sinh khua chổi quét đường.

    Tôi không để ý tới những người về đầu vì họ là dân chuyên nghiệp, họ sinh ra để dẫn đầu, họ có tố chất để làm điều siêu phàm.

    Những người về cuối thì hiểu rằng họ không có vai trò gì trong cái cuộc thi thố này. Họ chẳng đem lại vinh quanh cho ai, mà thất bại của họ cũng không làm ai mảy may quan tâm. Động cơ để họ cắn răng lê bước tiếp không phải là những gửi gắm của một tập thể, chẳng phải là danh dự của một quốc gia, hay danh tiếng của bản thân mà họ cần phải bảo vệ. Họ đơn thuần bướng bỉnh và có thể là hơi điên rồ. Họ tiếp tục chỉ vì bỏ cuộc không phải là lựa chọn của họ.

    Cái bướng bỉnh và điên rồ của những con người bình thường này có cái gì đó thật lôi cuốn tôi. Nó làm tôi liên tưởng tới câu chuyện mà tôi mới được biết về em bé 6 tuổi da đen Ruby Bridges - cũng là một cuộc chạy marathon, nhưng ở dạng khác.
    thể chế, cơ hội, nỗ lực, quyết tâm
    20140214112727-anh
    Bao giờ rụng quả ơi?

    Kẻ bướng bỉnh cô đơn

    Vào cuối những năm 1950, bang New Orleans ở Mỹ đã xoá bỏ sự phân biệt mầu da ở các thư viện, trên xe buýt và ở các công viên công cộng, duy ở các trường học thì vẫn không. Năm 1960, một toà án liên bang ra quyết định bắt chính quyền bang này phải cho phép học sinh da đen tới các trường vốn dành cho da trắng. Ruby đăng ký học lớp Một ở một trường gần nhà. Em sẽ là học sinh da đen đầu tiên và duy nhất của trường vào năm đó.

    Ngày nhập trường, bốn cảnh sát toà án liên bang hộ tống Ruby và mẹ em tới trường trong một chiếc xe limousine lớn. Đợi họ ở cổng trường là một đám đông da trắng giận dữ, gào thét, chửi rủa.

    Xuống xe, hai cảnh sát đi trước, hai đi sau để bảo vệ, họ đi dọc những bức tường đầy vết cà chua và những dòng chữ thoá mạ. Một người đàn bà da trắng gào lên "Tao sẽ đầu độc mày, tao sẽ tìm được cách." Nhớ lại hành trình đi qua đám đông hung dữ đó, một cảnh sát liên bang nói về Ruby: "Em không khóc. Em không thút thít. Em chỉ xốc bước đi cùng, như một người lính bé nhỏ. Tất cả chúng tôi đều rất tự hào về em."

    Cả ngày hôm đó, hai mẹ con không dám bước chân ra khỏi phòng hiệu trưởng. Qua vách kính, họ chứng kiến cảnh các phụ huynh da trắng xông vào trường và giận dữ kéo con mình ra ngoài.

    Ngày hôm sau, cảnh sát lại hộ tống Ruby, đám đông da trắng lại gào thét ở cổng trường. Ám ảnh nhất với Ruby là hình ảnh một chiếc quan tài với một búp bê da đen nằm bên trong. Bên trong trường vắng tanh, không có một học sinh nào khác ngoài em. Toàn bộ các giáo viên cũng từ chối đứng lớp. Toàn bộ, trừ một cô giáo trẻ tên là Barbara Henry. Hôm đó, cô bắt đầu dạy bảng chữ cái, như trước một lớp học bình thường. Và trong một năm học đó, ngày này qua ngày khác, lớp chỉ có một thầy một trò.
    thể chế, cơ hội, nỗ lực, quyết tâm
    20140214112240-ruby-bridges-biography
    Em Ruby Bridges, 6 tuổi, vào học lớp một năm 1960 dưới sự bảo vệ của cảnh sát liên bang Mỹ (Ảnh: Internet)

    Đọc những dòng trên thật là dễ dàng, chỉ vài giây là xong. Nhưng chúng ta hãy dừng lại một chút để hình dung ra những gì mà Ruby và gia đình em đã trải qua. Một năm trời lủi thủi một mình, không có bạn chơi, một năm trời một đứa bé lớp một hứng chịu sự căm thù của người lớn.

    Cái giá phải trả không phải chỉ là sự cô đơn và khủng bố tinh thần mà Ruby 6 tuổi phải trải qua hàng ngày. Bố Ruby bị đuổi việc vì sự cả gan của mình. Cửa hàng thực phẩm quen từ chối bán hàng cho mẹ em. Ngay cả ông bà của Ruby ở Mississipi cũng bị đuổi khỏi mảnh đất mà họ đã thuê để trồng trọt trong 25 năm qua, khi câu chuyện lan tới bang này.

    Trong năm đó, mỗi ngày là một cơ hội để Ruby chuyển sang trường tiểu học khác, nơi các bạn da đen của em đang học với nhau, và cuộc sống sẽ trở lại bình thường, sẽ như cũ. Bố mẹ của Ruby không phải những người hoạt động xã hội hay tham gia chính trị gì. Với một đứa bé 6 tuổi, với một gia đình lao động nghèo và ít học, sự cám dỗ để bỏ cuộc lớn tới mức nào. Thật khó mà lý giải được sự bướng bỉnh và điên rồ của họ. Họ vẫn tiếp tục vì bỏ cuộc không phải là lựa chọn của họ. Vì "như cũ" không phải là điều họ muốn.

    Chúng ta hay có xu hướng bám lấy những người siêu phàm, những người được cho rằng một tay thay đổi thế giới, mà bỏ qua câu chuyện của những kẻ người trần mắt thịt như chính bản thân chúng ta, những người lê lết đau đớn ở cuối đoàn marathon, những người như em Ruby.

    Chúng ta bị thu hút bởi những người xuất chúng và nổi tiếng, chúng ta dễ rơi vào tâm lý chờ đợi, phó thác. "Cái thể chế này nó thế!," Chúng ta nói, và khoanh tay chờ đợi. Chúng ta đợi một Lý Quang Diệu mới xuất hiện để bộ máy công quyền trơn tru hơn, đợi một Mẹ Theresia mới để lòng tử tế nảy nở trong cộng đồng, đợi một Martin Luther King mới để sự bình đẳng được lan truyền trong xã hội.

    Dạng tâm lý này không chỉ đặc trưng cho những việc ngoài xã hội. Với cuộc sống riêng của chúng ta, ta cũng xử sự như vậy.

    Khi Ruby lên lớp hai, em không cần cảnh sát liên bang hộ tống nữa. Không còn đám đông la ó trước cổng trường nữa. Trẻ em da trắng lại tới trường, cùng với Ruby và thậm chí cả vài học sinh da đen khác nữa.

    Điểm chung của cuộc vật lộn của những con người vô danh này là họ hành động vì họ cho rằng họ cần làm như vậy, không phải vì có người khác nhìn vào họ, trông chờ vào họ, hay trao nhiệm vụ cho họ. Họ không đại diện cho ai cả, và có lẽ sự kiên cường của họ đến từ điểm này. Những cuộc marathon bướng bỉnh và điên rồ của những con người bé nhỏ, nếu may mắn như trong trường hợp của Ruby thì được nhắc tới trong một chú thích bé tí của lịch sử, nhưng phần lớn xảy ra âm thầm, không ai biết tới.

    Nhưng tôi tin rằng không có họ thì cũng không có thay đổi trong xã hội.

    Đặng Hoàng Giang

    (Phó giám đốc CECODES - Trung tâm Hỗ trợ Cộng đồng và Nghiên cứu Phát triển)


    http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/...-no-the--.html

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của thinman
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 8 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,629 Bài viết

    • 5,919 Được cảm ơn

    #2
    Bài báo này chắc chắn không được các members ở đây quan tâm như những chuyện ca sĩ, diễn viên , đại gia,.... khác. Nhưng tôi vẫn đọc và đưa lên đây như một chia xẻ về những ý tưởng giống mình
    • 144 Bài viết

    • 563 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Chia sẻ với chủ top... Chúng ta đều hành động theo thói quen, theo cảm tính, vì những người khác cũng làm thế, vì... thể chế này nó thế, vv và vv... chúng ta chỉ thay đổi khi có sự đảm bảo, khi có người thay đổi trước chúng ta, khi chúng ta không bị thua thiệt gì....Thật sự, xã hội nào thì phần đông dân chúng đều như vậy, nhưng quan trọng là (ở những nước văn minh) những thay đổi tiên phong được khuyến khích, được tìm hiểu kỹ, được thử nghiệm (và sửa sai) chứ không chỉ nằm trên bàn giấy... Nguyên nhân có thể do văn hóa Đông Tây, do giáo dục, do nhận thức, do tính cách...nhưng có một điều ai cũng chắc chắn là xã hội nào, con người nào cũng cần thay đổi, vi mô tới vĩ mô, không thay đổi là tự đào thải mình...Thế nên, trong khi chờ đợi một sự thay đổ lớn lao nào đó, chi bằng chúng ta thay đổi con người mình cho tốt đẹp hơn, hy sinh một chút quyền lợi của mình.. từng cá nhân thay đổi chắc chắn xã hội cũng sẽ thay đổi theo mong muốn.
    Mình thấy có một câu rất đúng: đời thay đổi khi ta thay đổi.
    Thank you for your time (and your comment too)
    P/S: của đáng tội, hôm nay mới coi xong phim Gandhi nên tâm trạng cũng vào bài viết rồi
    • 9 Bài viết

    • 121 Được cảm ơn

    #4
    "Thế giới này trở nên bị tổn thương quá nhiều không phải bởi vì sự hung bạo của những kẻ xấu xa mà chính bởi vì sự im lặng của những người tử tế"

    Napoleon Bonaparte
    • Avatar của denly
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 43 Bài viết

    • 35 Được cảm ơn

    #5
    Mình thích tư tưởng bài báo, ngưỡng mộ gia đình và em bé da đen, cám ơn bạn đã post bài

    Gởi từ ứng dụng Cafe trên iPhone
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 957 Bài viết

    • 4,167 Được cảm ơn

    #6
    Mới đọc trên Vietnamnet ... ....mong Top này thảo luận được 100 trang

    Tận hưởng cuộc sống bằng những thay đổi nhỏ của bản thân .
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 322 Bài viết

    • 1,484 Được cảm ơn

    #7
    "Chúng tôi là những con lừa hạnh phúcccccccc"
    
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của thinman
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 8 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,629 Bài viết

    • 5,919 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi serendipity Xem bài viết
    Chia sẻ với chủ top... Chúng ta đều hành động theo thói quen, theo cảm tính, vì những người khác cũng làm thế, vì... thể chế này nó thế, vv và vv... chúng ta chỉ thay đổi khi có sự đảm bảo, khi có người thay đổi trước chúng ta, khi chúng ta không bị thua thiệt gì....Thật sự, xã hội nào thì phần đông dân chúng đều như vậy, nhưng quan trọng là (ở những nước văn minh) những thay đổi tiên phong được khuyến khích, được tìm hiểu kỹ, được thử nghiệm (và sửa sai) chứ không chỉ nằm trên bàn giấy... Nguyên nhân có thể do văn hóa Đông Tây, do giáo dục, do nhận thức, do tính cách...nhưng có một điều ai cũng chắc chắn là xã hội nào, con người nào cũng cần thay đổi, vi mô tới vĩ mô, không thay đổi là tự đào thải mình...Thế nên, trong khi chờ đợi một sự thay đổ lớn lao nào đó, chi bằng chúng ta thay đổi con người mình cho tốt đẹp hơn, hy sinh một chút quyền lợi của mình.. từng cá nhân thay đổi chắc chắn xã hội cũng sẽ thay đổi theo mong muốn.
    Mình thấy có một câu rất đúng: đời thay đổi khi ta thay đổi.
    Thank you for your time (and your comment too)
    P/S: của đáng tội, hôm nay mới coi xong phim Gandhi nên tâm trạng cũng vào bài viết rồi
    Khác biệt là ở chỗ đậm đậm đấy. Chứ nếu cảnh sát, công an (là người da trắng) mà làm lơ trong vụ Ruby Bridges (vì cô bé là người da đen) thì khác. Nhưng ở xứ thượng tôn luật pháp, mọi người đều bình đẳng trước pháp luật thì không thể làm ngơ mà phải thực thi đúng luật từ bần cùng cho đến đại gia , tổng thống đều như nhau. Bao giờ VN làm được như vậy mà không phải biện hộ "vì, bởi....."
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ngheO
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 11 năm
    • 5,342 Bài viết

    • 13,213 Được cảm ơn

    #9
    Tác giả bài viết không chú ý một điều: câu chuyện cô bé da đen đi học kia không được dân da trắng Mỹ ủng hộ, nhưng được pháp luật Mỹ bảo vệ, và có công cụ thực thi là cảnh sát hộ tống.....Tức là điều đúng được chính quyền đảm bảo.

    Còn VN thì ngược lại, chính quyền không ủng hộ gian lận thi cử chẳng hạn; người dân có con em thi cử thì miễn con em đậu là được dù gian lận, và có người nào tố cáo gian lận....thì sau đó cuộc đời họ lao đao. Chính quyền ko bảo vệ cho những gì họ cam kết, thậm trí còn vi phạm luật. Chuyện "anh hùng đồi Ngô" gần đây là một ví dụ.

    Cho nên cái xứ VN nó quái thai lắm!
    Nghé Ọ

    “Kẻ biết thì không nói, kẻ nói thì không biết!”
    • Avatar của contau
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5,893 Bài viết

    • 17,529 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    "Chúng ta đợi một Lý Quang Diệu mới xuất hiện để bộ máy công quyền trơn tru hơn, đợi một Mẹ Theresia mới để lòng tử tế nảy nở trong cộng đồng, đợi một Martin Luther King mới để sự bình đẳng được lan truyền trong xã hội."

    Rất hiểu thông điệp của tác giả. "Cái thể chế này nó thế", nếu Lý Quang Diệu còn ở VN thì chắc bây giờ đang bán mì gõ ỏ Biên Hòa. Mother Teresa có đầu thai ở VN thì sẽ bị gọi là "mụ điên" (xin lỗi mẹ, con phạm thượng). Martin Luther King sẽ được bịt miệng trước khi kịp mở miệng nói bài hùng biện "I have a dream" ở chốn "thiên đường".

    Đọc bài này cảm giác của tôi (chắc các bạn tôi cũng thế) thấy mình hèn hèn, chọn con đường ra đi với lý luận tìm môi trường tốt hơn cho con mình. Lớp đàn em ở VN nhân tài như lá mùa thu, họ sẽ làm điều mà chúng tôi đã không làm được (hoặc không dám làm). Hy vọng thế hệ trẻ đừng tìm đường ra đi như chúng tôi. Hy vọng lắm.
    • Avatar của chè búp
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 3,440 Bài viết

    • 23,925 Được cảm ơn

    #11
    Đọc bài của bác post thì buồn lắm vì thấy mình hèn, mình loi ngoi lúp xúp trong một cái vũng lầy nhầy mà không thoát ra được.. Nhưng ngoài cái câu "cái thể chế này nó thế" thì thực lòng cũng không biết làm thế nào?


    Em chỉ lấy một ví dụ nho nhỏ của bản thân thôi, anh công an phường đến nhà em đưa cho quyển sổ đăng kí tạm trú tạm vắng và ngọt xớt: "Anh chị cho xin 200K". Giờ nếu mình không đưa, mình dọa mách lãnh đạo của nó, mình đòi quyền công dân, mình hoạnh họe "anh lấy lý do gì để đòi tiền tôi?", mình hậm hực chửi rủa... thì cái mình nhận được là cái gì? Có ai muốn được ghi danh vào "sổ đen" của chính quyền địa phương không?

    Đấy là em, một công dân bình thường tuân thủ Luật Pháp... Chứ chưa nói đến ông A chị B, người dám đứng lên chống đối. Tất cả cái gì chúng ta biết là xử kín, tù đày, khốn khổ, gia đình tan nát. Hơn nữa, chúng ta sống cũng có đủ ăn đâu? Túng thiếu bao vây đến 75% dân số. Nghèo thì chỉ lo đủ cái bỏ vào mồm chứ hơi đâu mà đi lo làm cách mệnh.

    Hèn cũng là có lý do.
    f56bc6b8e03d0ea3025a3b97b539184d
    • 80 Bài viết

    • 577 Được cảm ơn

    #12
    Mình đoán cụm từ " lá mùa thu" bạn contau viết, bạn có lẽ ám chỉ số lượng lá nằm dưới mặt đất, tức là rất nhiều. Nhưng câu văn gốc " tuấn kiệt như sao buổi sớm, nhân tài như lá mùa thu" lại chỉ ý là hiếm và ít, nói đến " lá mùa thu " là nói đến lượng lá trên cành, ko phải lá dưới đất đâu bạn!


    Mình thì tin là xã hội đã và đang thay đổi theo chiều hướng tốt, dù tốc độ có chậm. Cứ nhìn vào lượng vật chất và vai trò của phụ nữ trong gia đình thì thấy, rõ ràng là tốt hơn so với 20 năm về trước nhiều. Phụ nữ nhiều quyền lợi hơn thì xã hội mới phát triển. Hôm rồi mình có tham dự một seminar có chủ đề " cách mạng lần thứ 4 của loài người- Năng lượng" trong đó có người ta đề cập đến phương pháp thuyết phục người dân Africa , indian và Bangladesh sử dụng pin mặt trời. Bên tài trợ họ chọn phụ nữ chứ ko phải đàn ông vào dự án của họ, dạy những người phụ nữ này phương thức hoạt động của thiết bị cũng như hướng dẫn cách lắp mạch vì họ cho rằng phụ nữ ko chỉ biết cách làm việc với nhau mà còn lôi kéo được cả family vào cuộc, còn đàn ông thì chỉ thi thoảng family mới được đề cập đến công việc của họ (chẳng hạn như chỉ có lúc đi ứng cử tổng thống thì hình mẫu gia đình mới trở nên quan trọng :P). Lúc đó mình chợt nhớ đến nhà Nhật Hàn bên wtt, phương thức cũng đâu có khác gì. Nhờ nhà Nhật Hàn mà bên cung ứng thiết bị nước nóng mặt trời, máy rửa bát, đồ gia dụng..v..v.. mới bán được hàng, còn chồng con thì được ở trong một ngôi nhà tiện nghi, ấm cúng, sạch đẹp...viết đến đây rồi rốt cục mình cũng ko hiểu mình đang muốn truyền tải điều gì nữa.


    Tóm lại là ủng hộ nữ quyền phát triển và cũng đồng ý với bạn everybodylies ở trên, các bạn tử tế đừng im lặng nữa, các bạn vào đây thấy gì ngứa mắt cứ viết đi, chỉ tốn có 1 tí điện thôi, có thể nó sẽ bị mod xóa và các bạn sẽ nghĩ rằng là vô ích, nhưng không phải thế đâu, giống như những giọt nước chảy mãi đến lúc nào đó sẽ tạo thành nhũ đá... Vì sao mình viết mấy dòng này, vì gần đây vào f26 có cảm giác như đi nhặt rác, nhiều mem có còm chất lượng đã ra đi. Có lúc cả tháng không vào f26 mà cũng ko thấy nhớ nhung như ngày xưa nữa...
    • Avatar của Minhrau2014
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 6 năm
    • 322 Bài viết

    • 145 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi machu_picchu Xem bài viết
    Tóm lại là ủng hộ nữ quyền phát triển và cũng đồng ý với bạn everybodylies ở trên, các bạn tử tế đừng im lặng nữa, các bạn vào đây thấy gì ngứa mắt cứ viết đi, chỉ tốn có 1 tí điện thôi, có thể nó sẽ bị mod xóa và các bạn sẽ nghĩ rằng là vô ích, nhưng không phải thế đâu, giống như những giọt nước chảy mãi đến lúc nào đó sẽ tạo thành nhũ đá... Vì sao mình viết mấy dòng này, vì gần đây vào f26 có cảm giác như đi nhặt rác, nhiều mem có còm chất lượng đã ra đi. Có lúc cả tháng không vào f26 mà cũng ko thấy nhớ nhung như ngày xưa nữa...
    Tôi cũng nghĩ chỗ đậm đậm đó y như bạn. Comment thẳng thắn thì bị dư luận viên báo mod xóa nhân danh vì sự "ổn định" của diễn đàn. Nhất là những vấn đề chính trị, xã hội, luật pháp ở xứ VN.
    Mà một thể chế như hiện nay thì mod dù có muốn hay không cũng phải bấm bụng mà xóa thôi he, he,...... Nếu không sẽ có kẻ cảnh cáo mod "Mày biết tay tao!" thế là rụt thôi.
    Biết sao được "cái thể chế nó thế"
    • 692 Bài viết

    • 2,031 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Người Việt ta đa số ai cũng biết nói lời hay ý đẹp, ai cũng cảm thấy uất ức khi nhìn thấy những điều sai trái, nhưng gặp chuyện bất bình thì hầu hết chỉ biết cắn răng, nhắm mắt cho qua, để khi về đến nhà thì ta bắt đầu kể lại những điều mắt thấy tai nghe bằng cái giọng đầy căm tức và uất ức. Tóm lại nói đến "action" thì tất cả cùng tịt.

    Vì không dám đi đến tận cùng của việc gì, chúng ta vẫn nghèo (cả tri thức, sự khôn ngoan và tiền bạc), nghèo nên hèn, hèn mãi thành thói quen và thành tính cách.

    Các bác định làm thế nào để hết hèn.
    • Avatar của np2008
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 112 Bài viết

    • 371 Được cảm ơn

    #15
    Mình đã từng nghĩ sẽ âm thầm làm những việc có thể tác động nhiều người, nhưng mình thất vọng và thất bại vì mình đơn độc và lẻ loi trong một xã hội kim tiền và thủ đoạn hiện nay.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 645 Bài viết

    • 2,902 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #16
    Thực ra tỉ lệ người quan tâm về những vấn đề này rất ít, ngay trên DĐ này thôi, các bạn cứ để ý xem sẽ có bao nhiêu người quan tâm. Thường ngày, tôi có rất ít bạn bè chia sẻ những bức xúc xã hội, ở công ty tôi, một công ty làm nghề thiết kế với đội ngũ nhân viên có trình độ, tuổi đời từ SN 79 đến 85, có đến 98% các em không quan tâm đến chính trị, xã hội. Với các em ấy, chuyện gia đình/chồng/vợ/con cái là điều cốt yếu chứ các vấn đề vĩ mô kia không phải việc của các em ấy. Thậm chí các em ấy còn nói đó là tư tưởng phản động cơ. Chán cho cái sự đời là vậy đó.
    • 175 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #17
    Mình cũng là người hèn khi ko dám đấu tranh vì quyền lợi của mình —> thất nghiệp. Khi đấu tranh vì quyền lợi cũng —> thạ1t nghiệp. Bức xúc vì «thể chế này nó thế» thì chỉ nói với chồng và bố đẻ, và anti với thể chế này bằng cách ko chơi với nó một cách chỉ3im lặng vì nói ra mình cũng chỉ nhdc ánh mắt khác thường và câu nói «điên» .
    Sống trên đơì sống
    Cần có một tấm lòng....
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Jemai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 2,102 Bài viết

    • 6,524 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi 23-09-1980 Xem bài viết
    Người Việt ta đa số ai cũng biết nói lời hay ý đẹp, ai cũng cảm thấy uất ức khi nhìn thấy những điều sai trái, nhưng gặp chuyện bất bình thì hầu hết chỉ biết cắn răng, nhắm mắt cho qua, để khi về đến nhà thì ta bắt đầu kể lại những điều mắt thấy tai nghe bằng cái giọng đầy căm tức và uất ức. Tóm lại nói đến "action" thì tất cả cùng tịt.

    Vì không dám đi đến tận cùng của việc gì, chúng ta vẫn nghèo (cả tri thức, sự khôn ngoan và tiền bạc), nghèo nên hèn, hèn mãi thành thói quen và thành tính cách.

    Các bác định làm thế nào để hết hèn.
    Mình ko biết bác đang nói "người việt" nào, nhưng chẳng phải mình. Mình vẫn thực hành quan điểm "thấy việc bất bình chẳng tha" và khuyến khích hành động đó trong gia đình mình, cho dù có thiệt thân đi chăng nữa.

    Nhiều lần mình đọc những bài báo nói về nạn hiếp dâm ở AĐ. Số kẻ thủ ác ko chiếm số đông ở đất nước này, vậy tại sao vấn nạn đó lại hoành hành như vậy? Và những nạn nhân, họ có thực sự vô tội hay ko? Hay họ chỉ đang nhận lại quả báo cho những việc mình làm, hoặc ko làm??
    Khi bắt gặp 1 tội ác, bạn thờ ơ, bỏ qua, thay vì làm những điều đúng đắn, thì khi bạn là kẻ gặp nạn, người khác cũng đối xử với bạn như vậy. Đây chẳng phải là triết lý tâm linh sâu xa gì đâu, chỉ là quy luật vận hành vô cùng đơn giản của vũ trụ này thôi.
    l58m
    gvUWp7
    • Avatar của hotsexy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 843 Bài viết

    • 1,115 Được cảm ơn

    #19
    Đất nước VN mục nát từ lãnh đạo tới dân thường. Ra ngoài đường ngoài chợ đã gặp vô số những chuyện bất bình rồi, người dân sống theo kiểu phần con lớn hơn phần người- hôi của, cướp bóc, lừa đảo, đánh ghen thiếu văn hoá ngoài đường, nữ sinh đánh nhau lột quần áo của nhau, ra đường ko nhặt của rơi thì bị bảo là ngu, ngắm đồ lâu mà ko mua đồ thì bị chửi...vv thì mấy bố lãnh đạo cũng chẳng hơn.- nhận xét của 1 việt kiều.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho trên iPhone
    Có cô gái sinh ra vốn đẹp tự nhiên, còn em cảm thấy mình đẹp vì có người quân tử tri kỷ bên cạnh....
    Hội người Việt ở Sydney: www.facebook.com/vietsyd
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 154 Bài viết

    • 2,356 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #20
    Những người tử tế không muốn hay không thể lên tiếng!! Mình tự nhận mình là một người cố gắng làm người tử tế, nhưng nhiều khi thấy lạc lõng vô cùng!!! Những vấn đề như thế này, nếu nói ra chắc phần đông bảo là "Hâm ah". Dần dần tâm huyết nhiệt huyết cũng không còn. Tự giữ những suy nghĩ này cho riêng mình. Ra đường, không bon chen, không lấn tuyến, bị đẩy lại phía sau. Đi làm, không khéo mồm, khéo miệng, đồng nghiệp coi là ngốc nghếch, là lập dị, sếp cũng chẳng thích thú gì!!

    Được an ủi phần nào khi thỉnh thoảng cũng gặp một vài người như mình. Kiên nhẫn sống theo cách mà mình tin là tử tế, cư xử một cách mình nghĩ là văn minh, và cố gắng trở thành một người tốt!
    For beautiful eyes, look for the good in others; For beautiful lips, speak only words of kindness; and for poise, walk with knowledge that you are never alone.
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2