TIN TÀI TRỢ.

Bạn có thiên vị đứa con nào không?

  • 2 Lượt chia sẻ
  • 11K Lượt đọc
  • 68 Trả lời

  • Trang 3/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 2
  • 3
  • 4

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của biheo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,966 Bài viết

    • 8,126 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #41
    Hồi bé nhiều lần mình cảm thấy ghen tị, tổn thương vì sự bất công của mẹ mình. Mẹ chăm chỉ, vì chồng vì con, không để chị em mình thiếu thốn cái gì nhưng ai cũng có thể thấy mẹ chiều em gái mình hơn (bênh hơn, yêu hơn, tình cảm hơn....). Đến người ngoài, hàng xóm, họ hàng nội ngoại cũng nhận ra điều đó.
    Lí do: Mẹ bảo nó thiệt thòi hơn (đẻ ra gày yếu hơn, đúng lúc nhà khó khăn, ba mẹ gây lộn nhau hơn, nó là đứa thứ 2 lại là gái nên mẹ sợ nó bị mọi người bỏ rơi....). Hồi bé thì tủi lắm, khóc hoài, có cả tâm lý ghét mẹ, ghét em.

    Lớn lên, mẹ vẫn vất vả hi sinh vì chồng con như thế. Con em được chiều suốt nên ích kỉ, vô tâm nhưng có vẻ hồn nhiên, đáng yêu, dễ bị gat. Mình thì hay càu nhàu, giúp mẹ lo lắng chuyện gia đình ... Mẹ vẫn thương con em hơn (vì nhiều lí do, giàu con út, khó con út). Nhưng bây giờ thì mình chỉ thương mẹ, thương cả em, chứ ko như hồi bé. Lí do: Mình thấy nó dại dột. Nhiều khi, chạnh lòng nghĩ cảnh mình lấy chồng, đẻ con mẹ còn chăm sóc, lo lắng được, chứ sau này đến nó, ko biết mẹ còn có khả năng giúp nó nữa không. Cũng tội nghiệp nó.
    Hồi bé mình nghĩ, hay mình giống ba, nó giống mẹ nên mẹ yêu chiều nó nhiều hơn mình. Sau đó phát hiện: thực ra nó giống ba (vô tâm, vô tư, hơi ích kỉ) còn mình giống mẹ (hay lo lắng, tháo vát nhưng khó tính) nên ngược chiều hút nhau. Mình rất yêu ba (dù thương mẹ khổ hơn) cũng như mẹ yêu nó (dù hay khen mình, thương mình).
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1,866 Bài viết

    • 7,169 Được cảm ơn

    #42
    thường thường bố mẹ đều yêu con của mình như nhau, nhưng lớn lên đứa nào ngoan ngoãn, thành đạt, có hiếu thì BM sẽ yêu hơn những đứa hư.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 474 Bài viết

    • 752 Được cảm ơn

    #43
    Máy bạn mà tỏ thái độ thiên vị quá đáng thì sẽ làm tổn thuơng rất lớn đối vs đứa thuơng ít hơn đó.

    Cố gắng quan tâm công bằng.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bonongcoc
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,330 Bài viết

    • 968 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #44
    Từ khi biết bé thứ 2 là con trai, mình càng thấy yêu con gái lớn hơn với ý nghĩ mình có 1 người bạn thủ thỉ sau này là nó, còn con trai nó sẽ gần bố nó hơn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Omazch
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 585 Bài viết

    • 1,366 Được cảm ơn

    #45
    Trích dẫn Nguyên văn bởi muahong87 Xem bài viết
    thường thường bố mẹ đều yêu con của mình như nhau, nhưng lớn lên đứa nào ngoan ngoãn, thành đạt, có hiếu thì BM sẽ yêu hơn những đứa hư.
    Mình thì lại thấy ngược lại với bạn . Bm thường thương những đứa con mà họ cảm thấy bị thiệt thòi, hoặc làm cho họ phải bận tâm nhiều nhất. M để ý thấy những đứa lớn lên mạnh khoẻ, thông minh, hoặc ngoan ngoãn , tự lập thì bm thường chỉ thấy tự hào thôi, còn vẫn thương những đứa chưa/ hoặc ko thể lo cho mình đc hơn. M nghĩ đó là bản năng, bm có xu hướng che chở , dành nhiều tình yêu thương cho những đứa con họ thấy "thiệt thòi" đó.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 881 Bài viết

    • 355 Được cảm ơn

    #46
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Omazch Xem bài viết
    Mình thì lại thấy ngược lại với bạn . Bm thường thương những đứa con mà họ cảm thấy bị thiệt thòi, hoặc làm cho họ phải bận tâm nhiều nhất. M để ý thấy những đứa lớn lên mạnh khoẻ, thông minh, hoặc ngoan ngoãn , tự lập thì bm thường chỉ thấy tự hào thôi, còn vẫn thương những đứa chưa/ hoặc ko thể lo cho mình đc hơn. M nghĩ đó là bản năng, bm có xu hướng che chở , dành nhiều tình yêu thương cho những đứa con họ thấy "thiệt thòi" đó.
    mình đồng ý với bạn.
    ba mẹ thường thiên vị những đứa con lầm đường lạc lối, khiến họ phải bận tâm nhiều hơn là đứa ngoan ngoãn, mình dùng từ "lầm lạc" chứ mình nghĩ ko phải do đứa con đó bị thiệt thòi.
    Chuyện nhà ox tương lai của mình: nhà chỉ có 2 anh em, ox mình là út, ox mình thiệt thòi hơn anh 2 nhiều, vì thời điểm ox mình lớn đi học này nọ thì bm ox về hưu rồi nên tiền bac ko còn rủng reng như trước, vì vậy từ khi hết lớp 12 là ox mình tự kiếm việc làm thêm để lấy tiền chi tiêu cá nhân (may mà ông bà vẫn đóng tiền học đh cho), rồi từ mua sắm xe cộ, máy móc học hành,...ox mình tự kiếm hết, nghe ox mình kể hồi đó thèm muốn có dc cái này cái kia lắm (máy mp3, mấy cái máy móc linh tinh) muốn đi chơi du lịch gì đó với hội bạn trong lớp,...mà ko có nhiều tiền nên nhịn thôi chứ chẳng dám xin bố mẹ, cũng chẳng trách móc bố mẹ gì cả, (nên khi tụi mình quen nhau mới đi du lịch nhiều chứ từ trước đến giờ ox mình chảng dc đi đến đâu: vũng tàu, phan thiết, nha trang, đà lạt, chẳng dc đi đâu bao giờ), sau này đi làm là ko bao giờ quên biếu tiền bố mẹ, mấy khoản làm thêm ngoài lương cũng ko đánh mà khai cũng chia ra để biếu bố mẹ, lễ tết ko bao giờ thiếu tiền, quà cáp,...đấy là mình nói chuyện tiền nong, còn việc nhà, ox mình cũng làm hết cho 2 ông bà (quần áo dơ của ông bà ox gom đem giặt, đem phơi, xếp), chén thì buổi trưa ox đi làm nên bữa tối bao giờ ox cũng rửa chén, nhà thì quét lau tuần 3 lần, tắm chó, linh tinh hằm bà lằng,...
    Còn cái ông anh 2 hả, nhắc đến là muốn stress, gây đủ thứ chuyện cho gia đình, hơn 40 tuổi mà ob vẫn nuôi cả vợ con cho ổng, ko bao giờ đưa 1 đồng nào cho ob, mà lâu lâu lại đem về 1 cục nợ cho ob trả, 40 tuổi đầu ob phải mua cho từ cái xe đến cái laptop, ổng sống ở nhà ko có 1 chút trách nhiệm gì với gd, việc cá nhân ổng mà ob toàn phải làm cho (hàng ngày ob lên dọn phòng cho ổng, giặt giũ quần áo, chà toilet)...cả ngày ob phải giữ con cho ổng,
    Tụi mình lo đám cưới mà ox mình ko dám phiền bố mẹ điều gì, tụi mình tự lo hoàn toàn, mà tụi mình cũng ko có nhiều do bình thừong ox phải phụ tiền này nọ cho nhà nữa nên ko dư dc bao nhiêu, nhiều khi thiếu trước hụt sau mà ba mẹ ox cứ dửng dưng ko hỏi han xem tụi mình thiếu thốn gì ko để phụ, mình cảm thấy rất buồn và bực bội nữa, nhà ox mình cũng cơ bản chứ ko phải nghèo gì, ob đáp ứng mọi nhu cầu của ông anh 2 và thằng cháu đích tôn thì lúc nào cũng có tiền, vậy mà ko dám cho con út dc cái gì, mình chán lắm toàn cãi nhau với ox về cách đối xử của bm ox thôi, đem tâm sự với bạn thân thì nó cũng nói tại ox mình ngoan quá nên ob ko thèm lo, bao giờ cũng lo cho đứa con lầm lạc hơn là đứa con ngoan.
    Mình tự nhủ sau này có con sẽ ko bao giờ thiên vị hay đối xử để con cái phải buồn, vì như thế sẽ làm tổn thương rất nhiều đến suy nghĩ của con, ox mình trứuoc nay ko hề trách móc gì bố mẹ hết, lúc nào cũng nói bm thương anh lắm đó tại ko thể hiện ra thôi, em thì cũng biết là bmc thương ox nhưng mà cách thể hiện thì hoàn toàn ngược lại ạ, bao nhiêu thì dồn hết cho ông anh 2 còn ox em cứ để tự bơi, trong cuộc sống hằng ngày thì còn có thể lí giải là, à để ox tự lo cho có tính tự lập, nhưng bây giờ chuyện cưới xin đến nơi rồi mà ob vẫn bình chân như vại trong khi ob thừa biết số tiền mà ox em có ntn, biết tụi em cũng phải tính toán kĩ lưỡng lắm, vậy mà những cái cơ bản của bm phải làm cho đám cưới con mà ob cứ lơ đi, haizzzz, ko vì ox em là người tốt và thương em chắc em cũng 1 đi ko trở lại luôn wa
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 881 Bài viết

    • 355 Được cảm ơn

    #47
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Omazch Xem bài viết
    Mình thì lại thấy ngược lại với bạn . Bm thường thương những đứa con mà họ cảm thấy bị thiệt thòi, hoặc làm cho họ phải bận tâm nhiều nhất. M để ý thấy những đứa lớn lên mạnh khoẻ, thông minh, hoặc ngoan ngoãn , tự lập thì bm thường chỉ thấy tự hào thôi, còn vẫn thương những đứa chưa/ hoặc ko thể lo cho mình đc hơn. M nghĩ đó là bản năng, bm có xu hướng che chở , dành nhiều tình yêu thương cho những đứa con họ thấy "thiệt thòi" đó.
    đồng ý với bạn nếu "thiệt thoi" là do sinh ra đã ốm yếu, hay trời ko thương mà làm ăn ko dc dù có cố gắng hết sức,...mình nghĩ đó đúng là thiệt thòi, còn thì ỷ lại, lười nhác, đua đòi và hư hỏng (giống như bài mình vừa post ở trên) thì mình ko nghĩ đó là thiệt thòi, vì có ai bắt họ phải thiệt thòi như vậy đâu, đó là tự họ làm, nếu trường hợp này mà bm thiên vị đứa con đó thì mình ko phục chút nào, nếu là mình là đứa con bị thiên vị mình sẽ phản kháng lại.
    • 2 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #48
    Trích dẫn Nguyên văn bởi daiyentrang Xem bài viết
    Mình có mỗi 1 đứa nên thương nó nhất

    Nhà mình có 4 người, anh trai giống hệt mẹ, chị lớn giống hệt bố, còn 2 chị em cuối giống lung tung
    thế nên á, mẹ mình cưng anh mình kinh khủng, còn bố thì cái gì cũng gái lớn, rể trưởng
    đến 3 thằng rể cũng cưng thằng đầu hơn
    của đáng tội ông ấy cũng ngoan, lại giống ông già cái nết ăn nết ở

    Lắm lúc đùa đùa bảo u: hay ngày xưa bác sỹ người ta đưa nhầm con cho mẹ nhỉ haha

    rồi lại nghe chửi.

    Giờ lớn rồi, chả ghen tị với anh với chị nữa chứ hồi bé là bức xúc kinh khủng lắm í @@
    Cái vụ cưng rể nhà chị cũng y chang nhà em nè
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mekyanh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 672 Bài viết

    • 787 Được cảm ơn

    #49
    Các mẹ ở đây nói hầu hết cháu nội được cưng hơn cháu ngoại nhưng nhà mình thì khác.Mẹ mình nói con gái có lấy ai thì cháu đó cũng là cháu mình còn lỡ con dâu mà vớ vẩn với ai đó thì cháu đó không phải cháu mình. Mẹ luôn nói câu:
    "Cháu ngoại là cháu của mình
    Cháu nội là cháu linh tinh ngoài đường"
    Các nàng dâu nghe chắc lòng lộn quá
    • Avatar của SG Chic
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,062 Bài viết

    • 7,278 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #50
    Vô topic này muốn nói nhiều lắm nhưng lại thôi, có lẽ mọi việc nên để nó vô góc khuất thì hơn....

    Mình chỉ muốn nhắn nhủ với các mẹ là, đôi khi tâm tư của con mình các mẹ có thể ko biết, ko hiểu nó đang suy nghĩ gì. Với những đứa trẻ nhạy cảm, thì càng phải cẩn thận tránh không để nó suy nghĩ linh tinh, có thể ảnh hưởng tới suy nghĩ sau này.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 181 Bài viết

    • 232 Được cảm ơn

    #51
    Bé lớn cuả mình 10 tuổi mình mới sinh bé nhỏ, vì thế mà mình lo cho bé nhỏ hơn. Và mình mới sinh , chăm bé nhỏ nên hay cáu gắt với bé lớn khi bé mê chơi quên học bài hay khi vòi vỉnh cái gì đó. Hè này cho bé lớn về nội chơi, dt cho bé, bé nói con ở với nội ko về với mẹ đâu. Hỏi sao vậy.? Vì mẹ ko thuơng con, mẹ nhìn Hải My thì mặt mẹ cười hihi còn mẹ gặp con thì mẹ gầm gừ. Hic mình phải thay đổi thui. Thương con quá.
    Vì sức khỏe con em chúng ta, phòng chống bọn làm sữa giả, hãy đập bẹp lon sữa trước khi đem quăng các Mẹ nhé.
    23/9/2011 3400gr 51cm 24/10 4400 gr 54cm 24/11 5200gr 57cm 24/12 5800gr 60cm 28/1 6500gr 62cm 24/2 6800gr 63cm 23/3 7100gr 65cm 23/4 7700gr 13/5 8200gr
    ...Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
    Đêm qua sân trước 1 cành mai
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,487 Bài viết

    • 4,980 Được cảm ơn

    #52
    mình là con gái 1 nên mình luôn nghĩ mẹ ghét mình nhất , vì hồi nhỏ bị đánh quá trời, có bao nhiêu thời gian mẹ toàn canh mình, phải chi có đứa em để mẹ bận tí mà quên mình
    • 229 Bài viết

    • 390 Được cảm ơn

    #53
    Anh mình sinh non nên bố mẹ dồn hết vào anh ý. Đi học thì chịu khó lấy lòng và thân thiết với thầy cô của anh. Xin việc thì cũng cố đi lạy lụp khắp nơi. Còn mình thì thả cho tự bơi hết, chẳng quan tâm gì.
    Thế nhưng đi đâu cũng khoe con gái út giỏi giang làm anh mình bực ra mặt mới lạ chứ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của puppisces
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 183 Bài viết

    • 1,393 Được cảm ơn

    #54
    Nhà mình thương e trai mình hơn vì từ bé đẻ ra nó đã xinh xắn như một thiên thần, ai nhìn cũng phải suýt xoa khen ngợi. Còn mình vừa đen vừa xấu lại giống bà nội, người mẹ mình vô cùng uất hận trong việc j mình cũng fai tự cố gắng và làm 1 mình. Tự đi học, tự nấu cơm, tự đi nộp đơn xin học vào cấp 3, tự dậy sớm xếp hàng đăng kí nộp hồ sơ từ 5h sáng cùng nh phụ huynh khác. Ai cũng hỏi mình bố mẹ đâu? Sao cháu lại tự đi giỏi vậy. Đã thế lúc đi mẹ chỉ cho đúng số tiền nộp đăng kí, mình fai nhịn đói.

    Thế nhưng dù có thế nào thì chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng đủ làm mẹ ngứa mắt khó chịu. Từ bé mẹ đã nói với mình những câu "m làm cái đ' j t cũng ngứa mắt lắm", "chả đc cái đ' j nên hồn biết thế bóp chết từ lúc sinh ra còn hơn". Còn nh câu kinh khủng hơn nữa mình chẳng muốn viết ra làm gì.

    Đến hàng xóm người ngoài ai cũng nhận ra và bảo mẹ mình đừng thiên vị quá, mình cũng ngoan ngoãn học giỏi chăm chỉ chứ có đến mức như mẹ nói đâu mà sao mẹ cứ đánh chửi hoài. Cứ ai nói thế mẹ lại bảo tôi thương 2 đứa như nhau thời buổi nào rồi mà lại trọng nam khinh nữ chứ. Xong về mẹ lôi tôi ra đánh vì nghĩ tôi bêu riếu gia đình. Lớn lên tôi hỏi thẳng sao mẹ bất công thế thì mẹ bảo "em nó đẻ trong lúc goa đình khó khăn nên h fai dồn vào cho nó. Mày đẻ lúc sướng rồi thì giờ fai thôi đi chứ". Lớn thêm tí nữa thì nghe mẹ nói chuyện với cô hàng xóm là "nhìn con xinh đẹp thế này ai mà chả muốn yêu và chăm bẵm, nhìn con xấu bế ra đường đã thấy xấu hổ rồi". Sau đấy m chẳng bao giờ hỏi mẹ tại sao tôi ngoan mà mẹ ko thương tôi nữa

    Nhưng mẹ nói cũng đúng cơ. Mẹ tôi xinh quá cỡ hoa hậu luôn. Lại cao ráo trắng trẻo trẻ lâu. Bố tôi cũng thế. E tôi cũng thế. Mình tôi lạc loài. Ko biết có fai mới về làm đâu mẹ hận bà nội nh quá ko mà tôi giống bà nội thế. Mặc dù lớn lên chả ai bảo giống nữa có ng còn khen giống mẹ nhưng mẹ tôi vẫn bĩu môi bảo "nó giống bà nó thì có, chả giống bố mẹ điểm nào"

    Mẹ ghét mình bao nhiêu mình ghét em trai mình bấy nhiêu. Cứ mỗi khi có ai khen em trai là mình lủi đi chỗ khác vì biết ngay câu sau cũng sẽ là " sao em blah blah mà chị lại blah blah". M cứ có cơ hội là đánh nó nhưng nó to cao lắm chẳng đánh đc phát nào. Nó thì biết mẹ chiều nên cũng hay giở trò quái ơ. Ví dụ như mình vừa quét nhà hót vào hót rácxong chưa kịp đổ nó lao ra đá văng cái hót rác ra nhà. Mình điên đấm nó 1 cái chảy máu mũi nó cầm cả cái ghế nện vào lưng mình. Mình nằm khóc xong ngủ thiếp đi. Nó thâdy thế dậy lúi húi hót rác xong đi lau nhà đúng lúc mẹ mình về rồi nó mách mẹ là mình bắt nó lau nhà xong còn đấm nó chay máu mũi

    Còn nhiều nhiều chuyện nữa cơ mà mình chẳng thể nào quên nổi. Báy giờ mình 24 tuổi đang có em bé rồi, mẹ chồng cứ chăm bẵm cho là lại nằm khóc vì tủi thân và ko quen với cảm giác đc chăm sóc như thế. Mẹ đẻ thì có đau bụng động thai như nào cũng chẳng hỏi lấy 1 câu. Mà mẹ mình cũng trẻ. Mới 44 tuổi thôi mà sao lại phân biệt đối xử như thế được.

    Mình bảo với chồng mình sẽ chỉ đẻ 1 đứa thôi để ko bị giống mình như trước nữa. Chồng toàn mắng mình lo xa rồi khuyên mình phải nghĩ khác đi phải ko được giống mẹ mình chứ. Biết là thế mà sao vẫn thấy sợ mình sẽ làm tổn thuơng con mình quá các chị ạ

    Bạn bè hay các gia đình xung quanh có 2 đứa trẻ trong gia đình em đều đến nói chuyện và khuyên họ đừng đặt ra những câu khen chê sao A làm đc E ko làm đc rồi phân tích cho họ hiểu tại sao ko nên thế. Nhiều người nghĩ em rỗi hơi hoặc điên nhưng em thât lòng muốn những đứa trẻ sinh ra đều được bố mẹ yêu thương như nhau và ko bị tổn thương giống em nữa.

    Các chị cũng thế nhé
    • Avatar của Ivy_le
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 6,153 Bài viết

    • 17,250 Được cảm ơn

    #55
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mekyanh Xem bài viết
    Các mẹ ở đây nói hầu hết cháu nội được cưng hơn cháu ngoại nhưng nhà mình thì khác.Mẹ mình nói con gái có lấy ai thì cháu đó cũng là cháu mình còn lỡ con dâu mà vớ vẩn với ai đó thì cháu đó không phải cháu mình. Mẹ luôn nói câu:
    "Cháu ngoại là cháu của mình
    Cháu nội là cháu linh tinh ngoài đường"
    Các nàng dâu nghe chắc lòng lộn quá
    UHm... mình cũng hay nghe người ta bảo "Bà ngoại thì chắc chắn là cháu mình rồi. Bà nội thì chưa chắc." Kiểu đùa thế là đùa ác nhỉ? Mình cũng không thích cách trêu như "Nè, sao mặt mũi hông giống ba, hông giống má, chắc giống ông hàng xóm quá à".

    Dù không thích nhưng mình cũng không gay gắt quá. Hên sao cũng chả ai nói vơí mình mấy câu vớ vẩn đó! Mình thích câu "Cháu bà nội. Tội bà ngoại". Thương mẹ ghê nơi!

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vulnerable Xem bài viết
    Bé lớn cuả mình 10 tuổi mình mới sinh bé nhỏ, vì thế mà mình lo cho bé nhỏ hơn. Và mình mới sinh , chăm bé nhỏ nên hay cáu gắt với bé lớn khi bé mê chơi quên học bài hay khi vòi vỉnh cái gì đó. Hè này cho bé lớn về nội chơi, dt cho bé, bé nói con ở với nội ko về với mẹ đâu. Hỏi sao vậy.? Vì mẹ ko thuơng con, mẹ nhìn Hải My thì mặt mẹ cười hihi còn mẹ gặp con thì mẹ gầm gừ. Hic mình phải thay đổi thui. Thương con quá.
    Cũng bình thường thôi à bạn. Bạn đừng căng thẳng quá. tạm thời cho bé lớn về nội là tốt nhất đó. Đợi bé sau vững 1 chút, tầm khoạng tháng là ổn ổn thôi à.
    Cảm xúc khi 2 vạch


    Ai chưa 2 vạch thì có 2 vạch, ai có 2 vạch rồi thì bình an 9m10d, con yêu khoẻ mạnh, thông minh, đáng yêu nhất trên đời!!!


    Om ta rê, tút ta rê, tu rê soa hoa Tự hào vì là Thành viên Nhà MUM
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ivy_le
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 6,153 Bài viết

    • 17,250 Được cảm ơn

    #56
    Mình cứ canh cánh sợ con lớn buồn khi có em nên phân xử toàn cho con lớn được thôi. Hôm nay mình mới post xong cái stt bên FB kể chuyện con. Nhân tiện, post lại bên này hầu các mẹ. Chồng mình rất giỏi chăm, dạy và phân xử con.

    "Bill chơi rất bạo... ấy là do chơi uýnh nhau với ba hoài... lúc có em, Bill nghĩ em cũng thích chơi như vậy nên đôi khi làm em đau, ví dụ như em đang đi thì lại cặp cổ em lôi đi ra chiều "huynh đệ song hành" mà thằng em đi k vững nên 1 là té, 2 là bị lôi cổ lếch thếch đi đến nỗi hốt hoảng khóc thét.

    Rồi Bill chơi nhún nhún trên nệm, rủ em chơi chung, em thích lắm, mà nhún 1 hồi em làm biếng, em nằm xải lai ra. Bill... nhảy qua nhảy lại người em. Em thích thú cười hắc hắc, Bill nhảy càng hăng. Mẹ foresee được nguy cơ là Bill sẽ vấp lên em, nhắc hoài hông nghe.

    Tối hôm qua, Bill nhảy nhảy đạp vô tay em (em đang nằm hóng Bill nhảy). Mẹ đang bên phòng kế bên, nghe em khóc thét, giậy nảy mình. Có ba bên kia. Rồi ba la Bill, ba la Bill to lắm. Mẹ tính chạy qua cứu Bill. Vì mẹ sợ Bill tủi thân, Bill nghĩ là ba yêu em nhiều hơn nên la Bill. Nhưng ba đang la Bill thì mẹ không qua, mẹ đợi chừng nào ba... chuẩn bị đánh Bill thì mẹ sẽ ứng cứu liền. Vì mẹ không muốn 2 đứa bị đau do 1 lỗi. Và quan trọng là mẹ không muốn Bill nghĩ là Bill bị đánh vì thằng em.

    Ai dè... mọi lo lắng của mẹ là vô ích. Ba la BIll vậy thôi chứ không có đánh. Ba la rất dữ làm mẹ cũng sợ. Rồi khi mẹ chạy qua tới trước cửa phòng rồi thì mẹ nghe thấy ba dịu giọng với Bill, thầm thì gì đó, rồi Bill nói "Con biết rồi... xin lỗi em". Phù.... ba thiệt là giỏi!

    Như vậy thì Bill sẽ nhớ mà không tái phạm và cũng không nghĩ là ba yêu em nhiều hơn. Có lẽ Bill sẽ nghĩ là là: "Ma mẹ yêu mình nhỉ? Mình alm2 em đau thế mà không đánh mình... Ôi tội nghiệp thằng em mình khóc sưng mắt kìa... Mình phải bù cho nó mới được!"

    Còn thằng em thì lúc nào cũng tha thứ cho anh, yêu anh cả khi bị anh làm đau. Nó thấy ba la BIll... mặt dù còn đang khóc vẫn bò lại, gối đầu lên chân Bill, vỗ vỗ... Bill nhìn Ben ngỡ ngàng, rồi cũng vỗ vỗ lại đầu Ben... nhỏen cười..."
    Cảm xúc khi 2 vạch


    Ai chưa 2 vạch thì có 2 vạch, ai có 2 vạch rồi thì bình an 9m10d, con yêu khoẻ mạnh, thông minh, đáng yêu nhất trên đời!!!


    Om ta rê, tút ta rê, tu rê soa hoa Tự hào vì là Thành viên Nhà MUM
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của DuPa
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 556 Bài viết

    • 813 Được cảm ơn

    #57
    Trích dẫn Nguyên văn bởi flyingindance Xem bài viết
    Mình thấy cha mẹ thường thiên vị đứa thiệt thòi hơn. Đứa nào khỏe mạnh, lanh lợi, tự lập thì bố mẹ ít lo, dồn sức lo đứa khác.
    Em nghĩ bố mẹ thương ai nhất, chỉ bố mẹ mới biết. Đứa con lanh lợi, tài giỏi, bố mẹ nào cũng tự hào lắm, những người này, bố mẹ ít phải lo lắng, để ý đến nhiều. Còn những người thiệt thòi, hay kém cỏi hơn, cùng là con mình, đứa này kém đứa kia, bố mẹ nào chả thương. Sinh con ra, ai chả muốn con cái tài giỏi, sung sướng như nhau. Nên cũng không thể biết thương ai nhiểu hơn.
    • Avatar của contau
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5,893 Bài viết

    • 17,515 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #58
    Ở đây tui bàn về cảm nhận của đứa con được yêu hơn hẳn đứa kia.
    Bác Hai có hai người con, đứa con lớn được sinh ra thì bác trai được lên chức, bác gái kinh doanh phát đạt,.. nói chung là đủ thứ may mắn.
    Đến đứa con thứ hai, vừa đầy tháng thì giải phóng SG. Bác gái đổ tội tất cả những gì không may mắn lên đầu anh Út. Lúc ảnh còn nhỏ thì bác trai đang đi học tập nên không biết được ở nhà vợ đối xử không công bằng với con Út, đến khi bác về nhà chính bác cũng ngỡ ngàng vì không hiểu sao bác gái lại ghét con vì một lý do rất trời ơi. Sau mấy chục năm sống ở Mỹ mà bác gái vẫn giữ định kiến tại nó ..

    Anh Hai lớn lên, xứng đáng với tình yêu của bác gái. Giỏi, đẹp, ngoan, tốt, hiếu thảo ,.. trong khi anh Út thì ngang ngược, nóng tính, học hành không tới đâu, yêu đương loạn xạ,..như là một giải pháp chống đối bác gái.

    Anh Hai rất thương em trai, từ nhỏ luôn bênh em và luôn tìm mọi cách đòi công bằng cho em. Sau này mỗi khi anh Út quậy là anh Hai phải chạy đi lo, giải quyết. Trong đầu ảnh luôn nghĩ tại mình mà em mới ngang ngược vậy. Tới giờ cũng vậy, anh Út đi Casino, nợ nần tùm lum, anh Hai cứ chạy theo trả nợ và lo hoài.

    Cả nhà và bác Hai trai đều nghĩ anh Út hư một phần lớn do việc yêu ghét không cân của bác Hai gái.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của kcfss
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 189 Bài viết

    • 1,022 Được cảm ơn

    #59
    Mình thấy con út thường đc thương nhiều nhất thì phải! Mình cũng là con út trong nhà, cha mẹ mình thương mình nhất, anh mình cũng thương mình nhất, chị mình cũng thương mình nhất và mình thì yêu cả nhà nhất!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của DuPa
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 556 Bài viết

    • 813 Được cảm ơn

    #60
    Trích dẫn Nguyên văn bởi contau Xem bài viết
    Ở đây tui bàn về cảm nhận của đứa con được yêu hơn hẳn đứa kia.
    Bác Hai có hai người con, đứa con lớn được sinh ra thì bác trai được lên chức, bác gái kinh doanh phát đạt,.. nói chung là đủ thứ may mắn.
    Đến đứa con thứ hai, vừa đầy tháng thì giải phóng SG. Bác gái đổ tội tất cả những gì không may mắn lên đầu anh Út. Lúc ảnh còn nhỏ thì bác trai đang đi học tập nên không biết được ở nhà vợ đối xử không công bằng với con Út, đến khi bác về nhà chính bác cũng ngỡ ngàng vì không hiểu sao bác gái lại ghét con vì một lý do rất trời ơi. Sau mấy chục năm sống ở Mỹ mà bác gái vẫn giữ định kiến tại nó ..

    Anh Hai lớn lên, xứng đáng với tình yêu của bác gái. Giỏi, đẹp, ngoan, tốt, hiếu thảo ,.. trong khi anh Út thì ngang ngược, nóng tính, học hành không tới đâu, yêu đương loạn xạ,..như là một giải pháp chống đối bác gái.

    Anh Hai rất thương em trai, từ nhỏ luôn bênh em và luôn tìm mọi cách đòi công bằng cho em. Sau này mỗi khi anh Út quậy là anh Hai phải chạy đi lo, giải quyết. Trong đầu ảnh luôn nghĩ tại mình mà em mới ngang ngược vậy. Tới giờ cũng vậy, anh Út đi Casino, nợ nần tùm lum, anh Hai cứ chạy theo trả nợ và lo hoài.

    Cả nhà và bác Hai trai đều nghĩ anh Út hư một phần lớn do việc yêu ghét không cân của bác Hai gái.
    Có lẽ chính sự bất công trong tình yêu dành cho con của bác gái đã làm tổn thương người con út. Haizz.....Đọc mà thấy thương người con út ghê, bị mẹ ruồng bỏ từ nhỏ. Tội cả người anh, nhưng tình yêu của người anh dành cho em nó khác xa tình yêu mẹ dành cho con.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 3/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 2
  • 3
  • 4