TIN TÀI TRỢ.

Bà chủ thương hiệu Guốc Việt: 'Có thể tôi sẽ xây tòa nhà hình guốc thì sao?'

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.98K Lượt đọc
  • 12 Trả lời

Cập nhật hằng ngày những tin tức chọn lọc từ Đọc Báo Giùm Bạn của Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của cacomngon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 763 Bài viết

    • 1,293 Được cảm ơn

    #1
    http://biz.cafef.vn/2012072312493487...yen-da-tan.chn

    Nhân vật
    A+ A- A- Kiểu đọc sách Thứ 3, 24/07/2012, 09:51
    Bà chủ thương hiệu Guốc Việt: 'Có thể tôi sẽ xây tòa nhà hình guốc thì sao?'
    "Tôi không thích nói mãi về đôi guốc kỷ lục. Kỷ lục ngày xưa bé tẹo. Có thể tôi sẽ xây tòa nhà hình guốc thì sao?"

    Chiêm ngưỡng những di sản thế giới mới của UNESCO
    16 khoảnh khắc tuyệt đẹp của các Di sản Việt Nam

    Chị Phạm Như Hoa,Giám đốc Công ty TNHH Hoa Anh Đạt
    Nghị lực, năng động, sáng tạo, đổi mới, chuyên tâm và kiên định với mục tiêu đã chọn, đồng thời cũng cay nghiệt và hơi “điên” nói lên phần nào tính cách, cuộc đời người phụ nữ nhiều sóng gió này. Chị là Phạm Như Hoa (Hoa Guốc), Giám đốc Công ty TNHH Hoa Anh Đạt, đơn vị sản xuất guốc mộc với thương hiệu Guốc Việt.


    "Kỷ lục ngày xưa bé tẹo. Có thể tôi sẽ xây tòa nhà hình guốc thì sao? Ai biết được!”

    Gặp Hoa Guốc trong một trưa hè oi ả tại Khu đô thị Pháp Vân, quận Hoàng Mai, Hà Nội, tôi mở lời: “Dường như đôi guốc kỷ lục của chị có sức lan tỏa lớn…”, chị cắt lời: “Đó chỉ là cái cớ để chúng ta trò chuyện. Tôi không thích nói mãi về đôi guốc kỷ lục. Kỷ lục ngày xưa bé tẹo. Có thể tôi sẽ xây tòa nhà hình guốc thì sao? Ai biết được!”

    Quả thật, sau vài giờ trò chuyện với người đàn bà có tấm thân gầy guộc này, tôi nhận thấy bên trong con người ấy ẩn chứa một nguồn năng lượng cực lớn và sẵn sàng lan tỏa khi được kích hoạt. Sau nhiều nỗ lực tranh đấu với sự trớ trêu của số phận, Hoa Guốc của ngày hôm nay luôn biết cách hâm nóng và tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn. Ít ai nghĩ rằng chị vừa bước sang tuổi tứ tuần.

    Từng là cử nhân vật lý, thành thạo 4 ngoại ngữ, sống chủ yếu bằng nghề đi dạy, cuộc sống êm ấm của chị Hoa đã xoay chuyển 180 độ. Năm 29 tuổi, một ca phẫu thuật thanh quản đã cướp đi giọng nói của chị. Sau tai nạn ấy, kể ra chị đã “mất” và cũng “được” rất nhiều. Chị khoe: “Tôi chính thức tự do từ tháng 6 rồi”. “Không ai hiểu tôi làm gì, nhưng tôi đang cô độc trong một xã hội bùng nổ. Tôi đang đi một mình, chồng không còn đi bên cạnh nữa”.

    Đôi mắt người phụ nữ đơn thân có cách nói chuyện chao chat thoáng chút buồn. Nhưng khi kể về guốc, chị hào hứng nói: “Tôi là Hoa Guốc, mãi mãi là Hoa Guốc. Nếu có một hãng hàng không mang tên tôi, thì nó phải gắn với cái tên Hoa Guốc bay lên bầu trời. Hoặc một ngày nào bay cùng Hà Dũng, thì phải là Hoa Guốc và Hà Dũng cùng bay. Không thể khác được”.

    Đến với guốc vì hoàn cảnh xô đẩy

    *Cơ duyên nào đưa chị đến với guốc?

    “Tôi từng đi ăn mày tình thương”

    - Tôi đến với Guốc vì hoàn cảnh xô đẩy, chứ không phải vì một tình yêu nào cả. Thời trẻ tôi nhiều bạn trai theo đuổi; tôi nổi tiếng nhất nhì trường đại học; tôi xinh, biết hát, nhảy đẹp và giỏi nhiều ngoại ngữ,… Tôi nghĩ những nguyên liệu đó quá đủ để mình bước vào đời. Tôi cho rằng chỉ cần lấy một ông chồng giàu, thành công, có doanh nghiệp, bố mẹ cho mình ít vốn đầu tư mở công ty.

    Nhưng khi mất tiếng, tôi mất rất nhiều. Bị câm, tôi “mất dạy”, mất hát. Câm vẫn hoàn toàn có thể nhảy được nhưng tôi không làm điều đó. Tôi buồn tủi, chán chường, không lo chăm sóc số “vốn” còn lại. Cho nên, mất mỗi tiếng thôi, tôi cảm giác trời đất suy sụp, chỉ biết ngồi khóc, than thở, quăng quật đồ đạc,... Đó là sai lầm. Không những thế, tôi còn giết nốt vốn còn lại của mình: nhan sắc.

    Khi hỏng một thứ thôi, thứ mà nhờ tiến bộ của y học có thể cứu được. Còn sống còn hi vọng, nhưng ngày đó tôi không nghĩ được như vậy. Bây giờ, khi đã vượt qua tất cả, tôi mới khuyên các bạn trẻ: “Còn một tia hi vọng cũng phải cố. Ngày đó tôi còn đến chục tia, tôi không những không khơi dậy mà còn dập tắt cả. Tôi rầu rĩ, khổ sở, buồn chán để ăn mày tình thương của người khác.

    Và khi ăn mày tình thương, tôi được tình thương thật. Tôi được bố mẹ và anh trai động viên, cho tiền tiêu. Nhưng sau một thời gian, tôi cảm thấy cuộc sống của mình không đủ. Bởi con người đâu phải sống để tồn tại. Có thể nhiều người sẽ an phận với một gia đình tưởng chừng hạnh phúc: vợ nội trợ, chồng đi làm. Nhưng tôi vẫn còn giấc mơ.

    Lâu lâu nhận được điện thoại của người bạn cũ kể chuyện, thấy ngày xưa mình bằng 5 bằng 10 họ, giờ ngồi đây. Thêm nữa, khi các con đi học, bạn bè hỏi: “Bố mẹ cậu làm gì?”, cháu trả lời: “Mẹ tớ tàn tật ở nhà làm nội trợ”. Những thứ đó không có gì xấu, nhưng tự nhiên nó làm con người tôi lại rơi vào một trạng thái khác. Tôi cảm thấy mình sống mà không còn mơ ước nữa. Lúc đó tôi mới hiểu được sống với đam mê, sống với ước mơ giá trị cỡ nào. Cuộc sống không gắn với cái gì cả, sống không bằng chết, nhạt nhẽo lắm. Tôi cứ ngày ngày chờ người thân đi làm về, chờ đến kỳ lĩnh lương, chờ một ngày họ nổi hứng đưa mình đi xem phim.

    Gặp những thứ na ná giống tình yêu

    Đến lúc nhận ra cuộc sống như địa ngục, tôi bắt đầu lang thang đi tìm tiếng nói bên trong mình, con người của mình. Trong quá trình tìm kiếm, đôi lúc tôi tìm sai. Tôi gặp một người khuyên tôi làm xây dựng và họ nói sẽ giúp đỡ. Tôi cũng tưởng: “À, đường sống của mình đây rồi”. Và tôi lao vào làm vật liệu xây dựng. Tôi hùng hục đi làm và những tưởng yêu nó. Mẹ tôi còn xúc động làm bài thơ “Xây nhà không ở” tặng con gái.

    Nhưng đó chưa phải là cái mình thực sự thích. Tôi tiếp tục đi tìm và gặp gốm. Tôi cũng tưởng mình yêu gốm. Với những phát kiến sáng tạo như làm sơn mài trên gốm, tôi trở thành một trong những người đi đầu ở VN về lĩnh vực này. Tôi cũng được giới thiết kế đánh giá cao, kể cả khi về Bát Tràng rất nhiều người biết đến mình. Rồi thậm chí dát vàng, dát bạc trên gốm tôi cũng từng kinh qua.

    “Giấc mơ guốc ám tôi”

    Nhưng rồi những thứ đó chỉ na ná giống tình yêu. Chỉ đến khi gặp guốc tôi mới mê như điếu đổ. Tôi thấy mình như được sống dậy. Từ khi gặp cơ duyên về làm guốc cho đến ngày hôm nay (10 năm), tôi thực sự thấy mình có duyên và có phận với guốc. Tôi cho rằng chỉ có làm guốc mình mới trở thành người số 1 và không ai soán ngôi được. Tôi còn nghĩ một ngày khi ra thế giới, tôi trở thành người số 1 về đam mê guốc và làm guốc.




    Con gái chị Hoa làm người mẫu cho Guốc Việt của mẹ

    Trong đầu tôi luôn lẩn quẩn những giấc mơ đó. Tôi mơ một ngày nào đó được đứng trên sàn catwalk ở những kinh đô thời trang như Milan, Paris,… Những hình ảnh ấy ám ảnh tôi kinh khủng. Nhất là khi nhà thiết kế Minh Hạnh được nước Pháp phong tặng hiệp sỹ về thiết kế cho phong cách áo dài và hoa văn dân tộc, tôi có cảm giác mình sắp nhận một cái gì đó giống thế.

    Vì lẽ đó, có thể tôi không còn cảm giác hào hứng đi nhận những giải thưởng nhỏ trong nước nữa. Tất nhiên, nếu được vinh dự nhận các giải thưởng trong nước tôi vẫn hết sức trân quý và phấn đấu. Nhưng tôi muốn nói rằng những điều đó không còn làm tôi cảm thấy khao khát mạnh mẽ nữa. Khao khát của tôi bây giờ là giành được sự tôn vinh của thế giới. Giấc mơ trong tôi đến giờ phút này đã lớn hơn rất nhiều rồi.

    Bán đồng nát báo giấy viết về mình

    * Có thời gian không thấy chị nhắc đến guốc, phải chăng chị định "giã từ vũ khí"?

    Đúng là có thời gian tôi định "giã từ vũ khí" vì guốc không mang lại cơm ăn, áo mặc cho tôi. Thậm chí có những lúc guốc còn làm tôi vỡ nợ. Tất nhiên tôi vỡ nợ đâu phải vì guốc, mà tôi vỡ nợ từ việc có được tiền từ guốc và đi làm việc khác. Nhưng trong lúc đó guốc không giúp tôi sống được.

    Thành thật mà nói có những năm tháng tôi định giã từ guốc. Thậm chí, tôi muốn xóa sổ tên Hoa Guốc. Khi lên mạng, thấy tờ báo nào khai thác đôi guốc kỷ lục, tình yêu văn hóa dân tộc tôi ghét cay ghét đắng. Có thời kỳ sưu tầm báo giấy cả một tập ở góc nhà, thế mà tôi đã bán hết. Tôi bán đồng nát báo giấy viết về mình được hơn 40 nghìn đồng.


    Guốc Cách Cách, một trong số mẫu Guốc Việt có từ 6 năm nhưng chưa bị đụng hàng và lỗi thời.

    Sự kiện bị mất cắp đôi guốc kỷ lục ngay tại nhà khiến tôi nghĩ rằng mình đã hết duyên với guốc. Thậm chí khi ra đường, tôi không tự xưng mình là Phạm Như Hoa nữa, mà tôi nhận mình là Hoa Phạm, một nickname khác để bắt đầu một câu chuyện khác. Nhưng rồi tất cả quay trở lại, khiến tôi không thể né tránh. Nó ám nghiệp vào mình rồi. Tất cả những gì về guốc lại thôi thúc và tôi trở lại.

    Phần II: Kiếm tiền tỷ từ nghề xây dựng, vẫn quyết không bỏ guốc
    Tân Hoa


    @Ôi em không tải hình lên được, có bác nào giúp em với!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của aoxinh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,859 Bài viết

    • 3,016 Được cảm ơn

    #2
    Chả biết đến sp và thương hiệu này
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 292 Bài viết

    • 240 Được cảm ơn

    #3
    Bài báo toàn chữ là chữ, tìm mãi chẳng thấy hình ảnh đôi guốc mộc thân thương đâu, chán chẳng muốn đọc. Thông cảm em ít chữ ạ
    Ủn à, Ủn Ỉn đi hũi đất
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của cacomngon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 763 Bài viết

    • 1,293 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Un_In_Bill Xem bài viết
    Bài báo toàn chữ là chữ, tìm mãi chẳng thấy hình ảnh đôi guốc mộc thân thương đâu, chán chẳng muốn đọc. Thông cảm em ít chữ ạ
    Em pót ảnh lên mà hem được! Bác vào link xem nhé!
    • Avatar của aoxinh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,859 Bài viết

    • 3,016 Được cảm ơn

    #5
    Ôi trời vừa xem link xong, cô này nổ quá trời đất, ước mơ bay cùng Hà Dũng, mà bây giờ Hà Dũng hết bay rồi.
    Mong là guốc Việt bay đc thật
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5,561 Bài viết

    • 6,295 Được cảm ơn

    #6
    Hoa-Guoc

    Chị Phạm Như Hoa,Giám đốc Công ty TNHH Hoa Anh Đạt


    guoc-ky-luc

    "Kỷ lục ngày xưa bé tẹo. Có thể tôi sẽ xây tòa nhà hình guốc thì sao? Ai biết được!”


    guoc-em-nho

    mau-nhi

    Con gái chị Hoa làm người mẫu cho Guốc Việt của mẹ


    guoc-cach-cach1

    Guốc Cách Cách, một trong số mẫu Guốc Việt có từ 6 năm nhưng chưa bị đụng hàng và lỗi thời.
    "Khi bạn yêu một ai đó, mọi mong ước thầm kín bấy lâu nay bắt đầu bộc lộ. Elizabeth Bowen ''
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của cacomngon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 763 Bài viết

    • 1,293 Được cảm ơn

    #7
    Guốc mộc này đi có tiện không các mẹ nhỉ, em thấy đi nó cứ nặng nặng ý, không quen, đẹp thì vừa phải...hay tại em không có mắt nhìn nhỉ?
    • Avatar của MBAir
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 367 Bài viết

    • 1,380 Được cảm ơn

    #8
    Xây nhà hình guốc thì cứ xây chứ có gì mà phải "thì sao..."?
    Miễn là có đủ gạch thép xi măng với cái giấy phép xây dựng.
    Người ta xây cả cái lăng còn chả "thì sao..." với "thì trăng...", huống hồ nhà hình guốc
    • 865 Bài viết

    • 1,173 Được cảm ơn

    #9
    hic e tưởng guốc này là theo China chứ ạ ? nhưng nhìn ko đẹp chút nào trc e cũng thử đi 1 đôi guốc gỗ đi đc vài bc bung hết cả quai với ốc vít ra từ đấy là ko đi guốc gỗ nữa
    "Trái tim người phụ nữ là một đại dương sâu thẳm đầy bí ẩn... "
    • Avatar của aoxinh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,859 Bài viết

    • 3,016 Được cảm ơn

    #10
    Đi guốc đc cái trời mua nó không bị bắn bùn
    • 1,896 Bài viết

    • 2,696 Được cảm ơn

    #11
    Đọc xong em lại nhớ đến câu chuyện cười kể lại hầu các mẹ

    Bà mẹ dắt con đi trên đường thì gặp một đám ma đang đưa tang. Thằng bé nhìn thấy di ảnh người quá cố treo trước xe tang được lồng vào hình trái tim nên nó ngạc nhiên hỏi mẹ
    Thằng bé : Mẹ ơi! sao ảnh của bác kia lại lồng vào hình trái tim?
    Bà mẹ : Lúng túng không biết giải thích sao đành tặc lưỡi " ah, tại vì lúc bác ấy còn sống, bác ấy là bác sỹ khoa tim"
    Thằng bé : Cười cười tủm tỉm.
    Bà mẹ : Sao con cười? con biết bác ấy àh?
    Thằng bé : Không, con không biết bác ấy, nhưng con đang tưởng tượng, bố làm khoa sản, mai mốt khi bố mất thì ảnh của bố được lồng vào hình gì?
    • Avatar của Zinzin238
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,214 Bài viết

    • 469 Được cảm ơn

    #12
    Nhưng dẫm vào chân ai thì đau lắm
    • Avatar của mebaocun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 21 Bài viết

    • 45 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    Lại nhớ anh Linh Perfume ngày xưa đòi xây toà nhà hình chữ L! Chết cười.