Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Một bài đáng đọc và suy nghĩ - "Cho bố mẹ xin lỗi..."

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.98K Lượt đọc
  • 16 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của VAPHAM
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 712 Bài viết

    • 531 Được cảm ơn

    #1
    Con gái chị có một cái tên rất dịu dàng: Thuỳ Anh. Thuỳ Anh ngoan, học giỏi, lại có tính tự lập ngay từ bé. Thấy con gái tự lo cho mình được mọi việc, từ chuyện học hành, đến sinh hoạt... vợ chồng chị luôn cảm thấy rất yên tâm và tự hào về con.
    Là con trai thì được thoải mái

    Cách đây 6 năm, Thuỳ Anh tròn 8 tuổi. Một lần, cô bé bắt cậu em trai chưa đầy 2 tuổi phải dọn dẹp đồ chơi, cậu bé bướng bỉnh không nghe, thế là Thuỳ Anh tặng cho em mấy cái phát vào mông. Cậu bé khóc toáng lên. Chị kéo con vào phòng, mắng: “Nó là em con. Con phải có trách nhiệm bảo ban nó, không được đánh nó thế. Hư lắm!”. Thuỳ Anh khóc nức nở: “Nhưng con bảo mãi mà nó không nghe, ngày nào nó cũng bày bừa cho con dọn” – “Thì con dọn dẹp cho nó rồi bảo nó dần dần. Nó là con trai, hiếu động chứ đâu có ngồi một chỗ ôm búp bê như con gái”. Thuỳ Anh bỗng ngước mắt lên nhìn mẹ: “Con trai thì được thoải mái nghịch ngợm mà vẫn được yêu hả mẹ? Rồi lớn lên lại được thoải mái chơi bời mà không ai cấm đoán?”. Chị sửng sốt: “Con nghĩ gì lạ thế?” – “Thì con thấy em Khoai nhà mình, nghịch ngợm phá phách suốt ngày, bố mẹ đâu có bực bội gì. Bạn của bố đến nhà còn nói, cứ mua về cho nó phá. Cục vàng quý thế, phá cái này lại mua cái khác. Rồi bố cứ hay đi đâu về muộn, thỉnh thoảng lại không về nhà ngủ. Bà ngoại chả bảo mẹ, nó đi đâu kệ nó, miễn là nó vẫn về nhà là được”. Chị vội vàng bịt miệng con gái: “Đừng nói thế. Con còn bé quá, con chưa hiểu được chuyện của người lớn. Các chú bạn bố hay nói đùa thôi...”.

    Mắng con vậy nhưng chị thấy buốt cả lòng. Chồng chị tên Tâm - giám đốc một Cty xây dựng, hay phải đi xa. Nhưng Tâm cũng là người khát con trai lắm. Ngày chị có mang cô con gái thứ hai, anh đưa chị đi siêu âm. Anh hôiì hộp đến mức không dám vào phòng mà ngồi ngoài quán bia đợi. Khi bác sĩ (là bạn của chồng chị) đưa chị ra và nói “con gái”, mặt Tâm đang đỏ vì men bia bỗng trắng bệch. Anh nhìn lên trời và nói một cách vô thức: “Liệu có nhầm không?”. Ông bạn bác sĩ cười phá lên: “Cả phòng 5 bác sĩ cùng nhìn màn hình. Nhầm làm sao được”. Từ hôm siêu âm đến hôm chị sinh con, Tâm ít nói hẳn. Ngày chị trở dạ, anh làm nhiệm vụ đưa chị vào viện rồi đi đâu không biết. Chị chỉ ở viện đến hôm sau thì được về nhà. Gọi điện về bảo chồng vào đón, chẳng ngờ anh thủng thẳng: “Em thuê xích lô về đi”. Chị khóc vì tủi thân, vì giận: “Không sao đâu! Em sẽ gọi taxi”. Nghĩ ngợi sao đó, anh nói nhát gừng: “Được rồi. Cứ ở đấy. Anh gọi xe vào đón”.

    Chị bế đứa con đỏ hỏn đi dọc hành lang. Ai cũng nhìn theo xuýt xoa: “Trời! Đứa bé đẹp quá. Đẹp như tranh ấy...”. Chị ôm núm ruột của mình chặt hơn, lòng thêm hờn giận người chồng vô tâm.

    Hai con gái chị, đứa lớn hơn đứa bé 4 tuổi, đều xinh đẹp, dễ thương. Chồng chị, sau những ngày tháng đầu bị sốc rồi cũng biết yêu quý, xót xa “hai kho vàng” của mình. Nhưng anh vẫn vắng nhà thường xuyên và quan hệ “trên mức tình cảm” với nhiều phụ nữ. Sóng gió trong gia đình chị cũng nổi lên từ đó.

    Mẹ đừng coi con là con gái

    Chỉ có điều, khi “đũa bát xô”, chị càng muốn “lựa lời bảo nhau” thì anh lại càng như muốn phá cho bung hết ra. Anh dập cửa, quát tháo ầm ĩ: “Này thì sợ ai cười này. Ai muốn nghe cứ việc nghe. Ai muốn biết cứ việc biết. Thằng này đi với hàng trăm con đấy. Thằng nào chả thế, đố thằng nào dám cười ông...”. Bên ngoài cửa, hai chị em Thuỳ Anh ôm nhau khóc.

    Một ngày đẹp trời, chị sinh thêm một cậu con trai. Chồng chị mừng đến mức không kiểm soát được. Anh bắn cả tin vào máy di động của chị: “Vợ anh vừa sinh con trai rồi”. Sau hơn 10 năm sống với chồng, lần đầu tiên chị được biết đến cảm giác hạnh phúc khi được chồng chăm sóc. Anh vụng về như lần đầu làm bố, cứ động nhẹ một tý đã sợ con ngã... Ông bà nội, ngoại và các cô bác đều quấn quanh bên thằng bé, ra sức nựng: “Nào, thằng chó con của bà đây. Trụ cột đây. Đích tôn đây...”. Chị thấy thoải mái, tự hào như thể vừa hoàn thành một việc trọng đại trong đời.

    Thuỳ Anh không thích chơi búp bê như lúc còn bé tý. Nó chỉ thích phim hoạt hình, thích được làm siêu nhân. Chị mua cho con mấy cái váy rất đẹp, nó trả lại chị: “Mẹ đừng coi con là con gái. Con chỉ thích làm con trai thôi”. Chị ngỡ ngàng về con nhưng cũng chỉ trong chốc lát. Công việc và cả những buồn vui lại lôi tuột chị đi.

    Mình có lỗi với con

    Thoáng cái, “cục vàng” của chị đã vào học lớp hai. Thuỳ Anh cũng sắp bước sang tuổi trăng rằm. Cô bé ngày càng lặng lẽ, chỉ thích một mình trong phòng. Thấy kết quả học tập của con luôn ổn định, chị tạm yên tâm nhưng luôn băn khoăn về việc con gái chị ít bạn và ít biểu lộ tình cảm. Từ sau khi cô giáo gọi điện cho chị về những biểu hiện “không bình thường” của Thuỳ Anh như hay tư lự và ít trò chuyện với bạn cùng lớp, chị lại thêm lo lắng. Chị tìm cách gần gũi, lựa lời chia sẻ với con hơn. Thuỳ Anh nhìn thẳng vào mắt mẹ: “Bạn cùng lớp con chơi với nhau hời hợt nông cạn lắm. Con thấy không hợp”. Chị giải thích cho con về tâm sinh lý lứa tuổi dậy thì, về quan hệ thầy trò, bè bạn... cô bé vẫn lặng lẽ. Chị quát lên, bất lực: “Con như thế này, ai thèm chơi với con”. Chẳng ngờ, con gái chị bật khóc nức nở: “Không! Con sợ cô độc lắm. Bố mẹ và tất cả mọi người chỉ quấn quanh em Khoai, có ai thèm đoái hoài đến con đâu. Bao nhiêu năm qua con chỉ toàn chơi với thế giới hoạt hình, hết bọn người máy Đôrêmon lại đến người nhện, siêu nhân...”.

    Dù chị có dỗ dành đến thế nào, Thuỳ Anh lại vẫn khép mình với một lời đề nghị: “Mẹ để con với thế giới của con”.

    Cô giáo chuyển link blog của Thuỳ Anh cho chị. Những dòng chữ nhảy nhót: “Ngày... Cả nhà lại đang quấn quanh thằng bé. Không hiểu sao nó không ngồi yên mà cứ nhảy tưng tưng. Mình đứng lặng lẽ ngắm nó, ngắm gương mặt cả bố lẫn mẹ cứ ngời lên khi nhìn nó nghịch ngợm, chơi đùa. Lâu lắm rồi mình không được mẹ gần gũi, dù chỉ để vuốt mấy sợi tóc mai hay rủ loà xoà xuống trán, như ngày xưa mẹ thường làm thế...”; “Ngày... Dạo này bố không hay đi chơi nữa. Hình như từ ngày mẹ đẻ em Khoai. Chẳng lẽ bố lại khát con trai đến thế. Bao nhiêu năm qua, mình đã phấn đấu để trở thành con trai mà vẫn chả là gì trong mắt bố. Không hiểu em Khoai sau này có thoả mãn khát khao của bố mẹ là trở thành trụ cột trong gia đình, mạnh mẽ để bảo vệ cả nhà trước mọi sự tấn công của những người xấu? Dù mình gần như đứng ngoài cuộc, dù mình có khao khát tình cảm đến bao nhiêu, dù có bị thua thiệt... thì trách nhiệm của mình vẫn là yêu quý Khoai, vì nó là em ruột của mình. Sao mà mình thấy thèm được rúc vào mẹ như ngày bé đến thế?! Sao lúc này mình lại muốn được nắm tay em Khoai và chị Ngọc đi trên con đường có hàng cây xanh đến thế?!. Nhưng bố mẹ đang cho em Khoai về quê rồi. Chị Ngọc cũng đi với bạn. Ở nhà chỉ có mình và chị giúp việc. Mình chỉ còn biết làm bạn với blog mà thôi...”.
    Nước mắt chị rơi lã chã. Đêm đó, chị gục đầu vào ngực anh, cố ngăn để không khóc mà vẫn nức nở: “Mình có lỗi với con. Cả em. Cả anh. Mình không xứng làm cha me...å”. Anh vỗ nhẹ vào lưng vợ. Hình như đây là lần đầu tiên chồng chị biết chia sẻ nỗi buồn với chị. Một nỗi buồn quá lớn nhưng may mà anh chị còn kịp nhận ra.

    Theo Nguyễn Kim Khánh
    Nguon: A family

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của bongmun_stg
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,443 Bài viết

    • 2,306 Được cảm ơn

    #2
    Đọc mà rớt nước mắt. Nhà mình cũng 2 chị em gái rồi mới đẻ cố thêm 1 cậu em trai nhưng là vì ông nội mình mong muốn có cháu trai và nhất định sẽ không ở nhà mình nếu mẹ mình không sinh thêm 1 em trai. Lúc đầu mình cũng buốn lắm nhưng tư lúc sinh em ra tới tận bây giờ bố mẹ mình vẫn luôn công bằng giữa 3 chị em. Cái gì cũng chia đều và có khi còn thiên vị 2 đứa con gái hơn. Vì vậy mình luôn cảm thấy được yêu thương.
    Câu chuyện trên cũng là bài học cho những người làm cha làm mẹ và cho những ai vẫn luôn có suy nghĩ "trọng nam khinh nữ". Con nào cũng là con mình đứt ruột đẻ ra vì vậy chúng luôn là tài sản vô giá mà cha mẹ cần quan tâm, chăm sóc và chia sẻ.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Me CaNhip
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 50 Bài viết

    • 59 Được cảm ơn

    #3
    Đúng là sự vô tình của người lớn làm tổn thương đến con mà không hề hay biết, đây cũng là một bài học kinh nghiệm quý báo cho tất cả chúng ta. Trước kia đứa cháu gái con chị mình cũng vậy, khi có thêm em trai, bị bố mẹ bỏ rơi (mà chỉ là vô tình thôi), nó đâm ra ghét em mình, lúc đó nó mới hơn 3 tuổi, em thì mới mấy tháng, vậy mà canh lúc mẹ đi vào nhà vệ sinh, nó đã lấy gối đè lên mặt em mình, cũng may mẹ nó ra phát hiện kịp, không thì không biết sao nữa. Có lần nó nói với mình "Con ước gì con biến thành em Bin, em Bin biến thành con"
    Những ai đang vô tình với con trẻ, hãy sớm nhận ra nhé.

    :Rose:YÊU CON GÁI NHẤT:Rose:
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Chip_kr
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 493 Bài viết

    • 415 Được cảm ơn

    #4
    Cái chuyện khát con trai của đàn ông Việt nam còn nhiều lắm, chưa hết đâu CM ạ. Ko biết tới bao giờ mới hết cái tư tưởng đó??
    Như nhà em họ mình đây này. Vợ làm Bs, chồng ks. Đẻ liền 2 con gái. 2 con đứa nào cũng ngoan cũng học giỏi nhưng vì muốn có thêm thằng con trai nên 2 vợ chồng phải ra khỏi cơ quan nhà nước, vào làm công ty nn để mong sinh con thứ 3. Mình nghe nói vợ đang phải tìm hiểu cách sinh con theo ý muốn đấy. Biết rõ là pp sinh đó ko phải đem lại kết quả 100% nhưng 2 vợ chồng cứ muốn làm. Chẳng hiểu tại sao nữa???!!
    • Avatar của tyla81
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 50 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #5
    Đọc mà cũng muốn khóc, thương cho con bé...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của kuPom
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 48 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn

    #6
    uh, chẳng hiểu sao phải có con trai mới được? có lẽ suy nghĩ cổ hủ thời phong kiến ấy vẫn còn bao cấp cho đến bây giờ dù cho có hội nhập hay văn minh! trong câu chuyện trên, theo mình nghĩ, nếu bố mẹ của bé gái ấy ko kịp thời phát hiện ra sai lầm của mình trong cách đối xử với con cái thì biết đâu sẽ còn nhiều cái sai lầm hệ luỵ đáng tiếc khác còn xảy ra trong tương lai ko xa. có thể bé sẽ có suy nghĩ lệch lạc về giới tính, bệnh trầm cảm hay một thái độ tiêu cực nào đó với đứa em ruột vô tội của mình? ko nói trước được. cái mà câu chuyện này đưa ra ko chỉ là cách quan tâm của cha mẹ với con cái mà sâu xa hơn tự bản thân mình ngẫm thì phải chăng đó là cái sự công bằng trong cuộc sống? nhưng vốn dĩ tình cảm gia đình còn có thể là điểm dựa bình an chứ cái sự công bằng thì chắc ko thể nào công tâm mà công nhận!!!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của dthanh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 2 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #7
    Bài viết thật cảm động mình đọc mà đã bật khóc. Đúng là ở VN vẫn còn trọng nam lắm
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của heisei
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 880 Bài viết

    • 3,304 Được cảm ơn

    #8
    em đọc xong mà bật khóc
    dù em là con một nhưng nhiều khi cũng hiểu cảm giác của cô bé trong bài. Đắm mình vào thế giới tưởng tượng vì ngoài đời thực có mấy ai cần mình.
    Dù được mẹ và bố dượng thương yêu nhưng bố đẻ, ông bà nội ít quan tâm (bố mẹ em chia tay một phần là do mẹ em ko sinh đc con trai), bên nhà ngoại ông bà suốt ngày tập trung với mấy thằng cháu trai
    nhiều khi cũng tủi thân và chỉ muốn được làm con trai thôi
    giờ vẫn thế
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của babyusa
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 258 Bài viết

    • 216 Được cảm ơn

    #9
    Chắc những người hám con trai này chưa từng ở trong cảm giác của những người hiếm muộn nhỉ, phải chi họ vào rum của những người vô sinh nhỉ, để cho hết được voi đòi tiên, để cho hết ấu trĩ dại dột.
    yêu con và yêu chồng
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của InPocket
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 190 Bài viết

    • 90 Được cảm ơn

    #10
    Câu chuyện này là có thực, có thể một vài chi tiết không được hoàn toàn chính xác, nhưng là người thực việc thực, mình nghĩ lại còn thấy nhủn cả người, kể ra đây hi vọng bố mẹ nào còn trọng nam khinh nữ thì hãy suy nghĩ lại.

    Có một cô trước làm cùng cơ quan với mẹ mình, sau bỏ việc về buôn bán, gia đình rất khá giả, nhưng có 3 đứa con đều là gái. Chồng cô ấy nhất định phải có thằng cu nối dõi tông đường, sau này lại sẵn tiền nên 2 vợ chồng đi làm thụ tinh ống nghiệm để ra con trai, cứ mỗi lần làm xong mà siêu âm thấy con gái thì lại bỏ, tổng cộng 4-5 lần làm thụ tinh liền, có lần con sang cả Mỹ để làm nữa.

    Tiền bạc thì mình không nói, thôi thì họ thừa tiền, cứ để họ làm, nhưng các mẹ biết rồi đấy, siêu âm biết con trai con gái là thai cũng to rồi. Đến lần cuối được thai đôi đều 2 con trai nhưng mới 26-27 tuần đã bị rỉ ối, cô ấy vào viện C nằm nhưng không giữ được lâu, buộc phải sinh non. Một bé mất ngay sau khi chào đời, một bé còn nhưng do sinh non quá, mắt chưa phát triển nên sau 1 tháng cả 2 vc lại phải đưa con sang Singapore để chữa. Sau đó thì mình cũng ko được tin tức gì nữa.

    VC này mình nghĩ không chỉ khinh nữ mà còn khinh cả mạng người nữa. Cả cái thai nhi thành hình hài mà họ coi cứ như không. Lạy trời phật xá tội cho họ...
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 144 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #11
    ủa sao lại ko đọc đc ta?
    • Avatar của bebear
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 507 Bài viết

    • 386 Được cảm ơn

    #12
    Doc ma thay thuong be qua. Nha minh cung chi co 2 chi em gai. ngay be minh cung luon co mong uoc duoc lam con trai nhu be vay. Bao gio VN minh moi het trong nam khinh nu nhi
    • 952 Bài viết

    • 2,096 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    Đồng cảm!
    Mình là con gái thứ 3 (trên có 2 chị gái), cũng bị cả nhà bỏ rơi (tủi thân suốt những năm tháng tuổi thơ). Dưới mình là cậu em trai quý tử.
    Giờ lớn lên mình là là đứa con gái mang lại niềm vui và tự hào cho bố mẹ nên giờ được quan tâm nhất nhà (coi như bù đắp lại). Đọc bài này nhớ lại tuổi thơ! buồn.
    mình luôn tâm niệm là dù trai hay gái mình không bao giờ để con phải có cảm nghĩ giá như mình đừng được sinh ra (vì chẳng ai đón chào mình cả). Chỉ thật sự biết mình được bố mẹ quan tâm khi thi đỗ vào đại học.
    Mỗi lần nhớ lại thật buồn.
    Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui!
    • Avatar của xichvang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 383 Bài viết

    • 404 Được cảm ơn

    #14
    Ông xã mình bảo mình sinh 3 hay 4 con gái cũng được. Con gái đầu của mình được cha cưhg vô cùng. Gia đình bên chồng mình cũng vậy, cháu trai cháu gái đều cưng như nhau. Dâu con người nào có thai cũng được chiều chuộng, chăm sóc, thậm chí chẳng cần siêu âm giới tính gì cả. Mình thấy sao nhiều người, nhiều gia đình còn bảo thủ thế không biết. Còn chuyện phá thai nữa, mình đọc mà rùng mình, thương cho sinh linh bé bỏng và tội nghiệp cho những người không biết gì về nhân quả, nghiệp báo!!!
    • Avatar của Thu Hà
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 15 năm
    • 541 Bài viết

    • 166 Được cảm ơn

    #15
    ôi bài báo cảm động quá, mình đang mang bầu con đầu tiên, con trai, 2 vợ chồng nói đùa, giờ con trai nhiều quá, chỉ sợ sau này dễ ế vợ thôi hihi
    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #16
    Về câu chuyện trên, có lẽ, 2 vị làm cha mẹ ở trên đã quá vô tình với những người con của mình, vô tình với 2 con gái và vô tình với cả cậu con trai. Hậu quả đối với người con gái thứ 2 đã quá rõ ràng, sự ám ảnh về giới tính, về sự phân biệt đối xử đã quá sâu đậm, phải, anh chị ấy đã kịp nhìn ra sai lầm của mình, và sẽ sửa chữa, nhưng, điều này thật là khó, vì những tổn thương về tinh thần không phải là ngày một ngày 2 có thể chữa khỏi, nhất là cái tổn thương ấy nó đã ăn liền vào tâm trí từ thưở ấu thơ.

    Còn cậu con trai, vô tâm chính là sự chiều chuộng quá mức của gia đình vào cậu con cưng, điều này cũng dễ làm hỏng suy nghĩ của trẻ, tạo ra tính tự cao, tự đại, và coi thường mọi thứ xung quanh. Có lẽ, 2 bậc cha mẹ trong bài viết không chỉ nhìn lại cách đối xử với 2 người con gái, mà còn cả cách nuôi dạy người con trai út nữa, nếu như muốn cậu bé này thành "vàng" thực sự.

    Những hành động vô tình của người lớn, nhiều khi chính người lớn cũng không hiểu được nó tác động mạnh mẽ thế nào đến tâm lý của trẻ con. Đọc bài này xong, tự dưng mình thấy nhớ tuổi thơ, thấy lại mình của 12 năm về trước, cũng muốn biến mình thành một đứa con trai. Nhưng mà hoàn cảnh mình khác cô bé bên trên. Đọc và nhớ lại, mình lại thấy vui hơn là thấy buồn. Chia sẻ cùng mọi người chút nha.

    Nhà mình có 3 chị em gái, bố là trưởng họ, mẹ cũng muốn sinh cố thêm 1 thằng con trai cho bố khỏi bị dị nghị, nhưng bố không đồng ý. Với bố, 3 con gái là quá đủ, cố gắng nuôi dạy tốt còn hơn cố con trai mà nuông chiều thành hư. Nhưng trong thâm tâm bố, vẫn khao khát một thằng cu để có đứa xem bóng đá cùng. Con út, nên mình gần gũi bố nhất, rồi chả biết lúc nào, những sở thích của con trai nó ngấm vào mình, mới 5 tuổi, mình đã được ra sân coi bóng đá với hàng trăm, hàng ngàn người cùng với bố, rồi về nhà cũng chỉ chăm chăm đi đá bóng, đánh chun, đánh cù, học võ... cùng lũ con trai.. Tuổi thơ là những ngày rong ruổi câu cá, bắt chim, trộm bưởi, mình, không hề có ý thức mình là 1 đứa con gái.

    Có lẽ vì thế bố quý mình, cưng chiều mình nhất, luôn gọi mình là thằng cu, nhiều khách lạ đến nhà, còn nhầm lẫn, tưởng mình là con trai, vô tư khen mình là "con trai mà xinh gái thế", giờ nhắc lại câu nói đó 2 bố con vẫn còn cười khằng khặc ra ý chứ.

    Năm 13 tuổi, lần đầu tiên mẹ "cho gọi" 2 bố con đến và "nói chuyện", mẹ tuyên bố là từ giờ cấm "thằng cu của bố nó" được mặc quần đùi, cấm đá bóng, cấm đi câu cá, cấm... cấm và... cấm... Chả hiểu mô tê gì, mình khóc ầm ỹ, làm bố phải mất mấy ngày trời "giảng dạy" lại cho "thằng cu cưng" hiểu sự khác nhau giữa con gái và con trai, và thực tế, mình đúng là con gái, và cũng từ ngày hôm đó mình được "bàn giao" lại cho mẹ để "học làm con gái" hic.........
    • 2,209 Bài viết

    • 6,431 Được cảm ơn

    #17
    cái này do quan niệm của mỗi gia đình. Có gia đình quý người thì giai hay gái cũng rất quý con thương cháu, nhưng có gia đình thì lại ngược lại
    Nhà mình có 2 chị em (1 gái -1 giai) nhưng ba mẹ vẫn nghĩ sau này mình dựa vào thằng con trai nên mọi thứ con gái chỉ phiên phiến, con trai thì dồn hết tâm huyết. Haizz. Còn em trai cũng thế, chả thương chị vì nó là nhất, chả quý cháu, chỉ quý tiền.
    Ơ tự dưng thấy buồn quá. Haizz

    Tớ yêu chú bộ đội nên ngồi trông ngồi ngóng
    Tớ yêu chú bộ đội nên suốt ngày tự lo...
    Blog Pi: https://vn.360plus.yahoo.com/hyth83/


    Giảm tốc độ, quan sát khi đi qua ngã 3, ngã tư vì sự an toàn của bạn và những người tham gia giao thông khác