TIN TÀI TRỢ.

Mẹ xin lỗi con gái yêu của mẹ

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.53K Lượt đọc
  • 22 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Mymy yeu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Khi mẹ quyết định giữ con lại và sinh ra con là mẹ biết mẹ đã chọn con đường đây chông gai và gian nan, nhưng niềm mơ ước có con, hạnh phúc được làm mẹ và điều đặc biệt là có con với người mẹ yêu hết lòng đã để mẹ quyết định và định hướng cuộc đời mẹ. Mẹ ko lường hết được những khó khăn vất vả, để trái gió trở trời, khi con ốm 1 mình mẹ chăm con, những tối con gắt ngủ cũng chỉ 1 mình mẹ vỗ về, hàng đêm cũng chỉ 1 mình mẹ dậy đắp chăn cho con. Bố con cũng chỉ 1 tuần đến thăm con 1 lần, mẹ hiểu bố nhìn con bố cũng thương con lắm, nhưng mẹ vẫn có cảm giác bố ko thoải mái mỗi khi đến đây. Đã 8 tháng nay mẹ chỉ ở nhà chăm con, lúc nào cũng chỉ 4 bức tường với 2 mẹ con mình, chiều nào nắng ấm mẹ cũng đưa con xuống đường để con được gặp gỡ mọi người cho con quen với những gương mặt khác, nhưng rồi thỉnh thoảng lại có người hỏi " sao ko bao giờ thấy bố nó đâu" rồi lại những câu trả lời nguỵ biện của mẹ, và những ánh mắt những lời bàn tán sau lưng. tất cả mẹ đều ko quan tâm, mẹ chỉ muồn có 1 tinh thần mạnh mẽ để nuôi dạy con nên người. Nhưng có đôi lúc khi con nằm ngủ, mẹ ngắm con, gương mặt trẻ thơ ngây ngô thật, con ko hề biết rằng mẹ đang phải từng ngay từng giờ nghĩ làm thế nào để con có được cuộc sống ổn định, ko phải đi ở thuê như bây giờ nữa, những lúc nước mặt mẹ cứ trực trào ra, khóc hết những gì mẹ đang phải chịu đựng.
    Bà ngoại yêu và thương con lắm con biết ko??? Nhưng bà vẫn chưa dám khoe con với mọi người vì chưa ai biết chuyện của mẹ, nhìn bà chơi đùa với con mà mẹ thấy càng thương con hơn. Ông ngoại tận sâu đáy lòng vẫn giận mẹ nhiều lắm, nhưng ông rất yêu con. Mẹ ko trách ông bà vì mọi chuyện là do mẹ gây ra, đến giờ mẹ ko phụng dưỡng được cha mẹ, vậy mà vẫn để cha mẹ chăm lo cho mình. nên giờ càng nghĩ mẹ càng phải cố gắng sống và làm việc thật tốt để làm lại cuộc đời. Ra tết mẹ đi làm rồi , mẹ đang phải tìm ai đó trông con, nhưng mong muốn tìm ai gần gần nhà để con gái mẹ ko phải đi xa. Mẹ đang băn khoăn lắm con ah, mẹ chưa biết khi con lớn, con nhânj thức được mẹ phải trả lời câu hỏi " mẹ ơi bố đâu hả mẹ??"" như thế nào nữa?? Nói thật câu chuyện hay bịa ra 1 lý do nào đấy để dối con??? Nhưng thôi, cái đấy để sau này thì tính vậy, giờ mẹ chỉ mong mẹ con mình cùng vượt qua thời gian khó khăn này, mẹ sẽ có gắng làm tất cả để bù đắp cho con, thương con lắm, con gái bé bỏng của mẹ khi lớn lên ko có tình yêu của bố, rồi đến khi nhận thức được đó sẽ là 1 nỗi đau quá lớn, đó sẽ là 1 sự ám ảnh với con gái của mẹ.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của saokim
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 152 Bài viết

    • 50 Được cảm ơn

    #2
    Em à, chia sẻ cảm giác này với em nhé ! Cách đây gần 4 năm chị cũng đã trải qua cảm gíac này rồi. Lúc nào cũng thấy có lỗi với gia đình và con gái , nhất là mỗi khi ngắm nó ngủ . Thực tình thì cảm giác đấy không dễ chịu chút nào cả , cái cảm giác mà hàng xóm ngó nghiêng hỏi han ấy. Nhưng thực sự là chị may mắn , may mắn vì mẹ chị là 1 người cực kỳ hiện đại , mọi chuyện của chị , mẹ chị đối mặt hết , không ngại ngùng gì cả. Vì quan niệm của mẹ chị là : con mình đã chịu thiệt thòi rồi, giờ còn care chuyện của hàng xóm nữa thì mệt mỏi quá. Qua 1 năm thì cảm giác đấy không còn làm mình day dứt nữa. Con gái càng lớn càng hiểu biết hơn , khôn ngoan và già dặn hơn bạn cùng trang lứa .
    Em rồi cũng thế thôi , rồi sẽ qua những tháng ngày đau đáu vì những định kiến của bản thân mình đối với mình , của hàng xóm ( những người không tốt ) với mình . Nhưng chung quy lại , chị nghĩ mình phải đối diện với mình , có gì mà dấu diếm được mãi đâu . Làm như thế chỉ làm mình khổ tâm và tội nghiệp con gái thôi em à.
    Như con Zon nhà chị bây giờ, toàn bảo mẹ , mẹ ơi mẹ làm cô dâu đi, cho con đi dự đám cưới với, con thích cô dâu , chú rể lắm , rồi mẹ sinh cho con 1 em trai, 1 em gái để con bế nhé !
    Đấy , rồi cuộc sống lại bình thường thôi em à . Điều cốt yêu là mình biết vươn lên . Chúc em nhanh lấy lại niềm vui và tinh thần thoải mái
    Tom - Zonzon - Zip

    Vẫn biết rằng cố quên là sẽ nhớ
    Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên...
    • Avatar của Be My Anh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 192 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi saokim Xem bài viết
    Em à, chia sẻ cảm giác này với em nhé ! Cách đây gần 4 năm chị cũng đã trải qua cảm gíac này rồi. Lúc nào cũng thấy có lỗi với gia đình và con gái , nhất là mỗi khi ngắm nó ngủ . Thực tình thì cảm giác đấy không dễ chịu chút nào cả , cái cảm giác mà hàng xóm ngó nghiêng hỏi han ấy. Nhưng thực sự là chị may mắn , may mắn vì mẹ chị là 1 người cực kỳ hiện đại , mọi chuyện của chị , mẹ chị đối mặt hết , không ngại ngùng gì cả. Vì quan niệm của mẹ chị là : con mình đã chịu thiệt thòi rồi, giờ còn care chuyện của hàng xóm nữa thì mệt mỏi quá. Qua 1 năm thì cảm giác đấy không còn làm mình day dứt nữa. Con gái càng lớn càng hiểu biết hơn , khôn ngoan và già dặn hơn bạn cùng trang lứa .
    Em rồi cũng thế thôi , rồi sẽ qua những tháng ngày đau đáu vì những định kiến của bản thân mình đối với mình , của hàng xóm ( những người không tốt ) với mình . Nhưng chung quy lại , chị nghĩ mình phải đối diện với mình , có gì mà dấu diếm được mãi đâu . Làm như thế chỉ làm mình khổ tâm và tội nghiệp con gái thôi em à.
    Như con Zon nhà chị bây giờ, toàn bảo mẹ , mẹ ơi mẹ làm cô dâu đi, cho con đi dự đám cưới với, con thích cô dâu , chú rể lắm , rồi mẹ sinh cho con 1 em trai, 1 em gái để con bế nhé !
    Đấy , rồi cuộc sống lại bình thường thôi em à . Điều cốt yêu là mình biết vươn lên . Chúc em nhanh lấy lại niềm vui và tinh thần thoải mái
    Chị SaoKim ơi, em cũng đang ở hoàn cảnh của chị 4 năm về trước. Nhưng chị vượt qua thời gian đấy như thế nào ah??? Cho em hỏi 1 câu, thế giờ chị và bố Zon có liên lạc gì ko?? Em đang muốn dứt muốn quên đi, nhưng khó quá chịi ah. Mong chịi tư vấn dùm em nhé, với lại bé nhà em ăn uống chán lắm, nên em lại càng dễ bị stress, tại lúc nào cũng 1 mình nên nhiều khi nản lắm chị ah.
    • Avatar của saokim
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 152 Bài viết

    • 50 Được cảm ơn

    #4
    Em ơi, từ ngày đó , chị không hề gặp lại bố Zon 1 lần nào . Cho đến khi Zon 2 tuổi vẫn chẳng có khái niệm về bố. Chị cũng hơi buồn, khi Zon biết 1 chút , đó là lúc Zon thấy các bạn được bố chở đi chơi , hay được bố bế và cưng nựng… Zon cũng thèm lắm, nhưng Zon biết Zon ở vị trí nào . Chị cũng thương Zon, nhưng chị cũng nói chuyện để Zon biết Zon phải xử lý thế nào . Nói chung là do mình hết , Zon nhà chị nhạy cảm lắm. Nếu em tìm đọc các bài của chị gần đây , em sẽ thấy Zon nhà chị ghê thế nào . Nói chung chị cũng tự hào về con mình lắm, chắc là con hát mẹ khen hay thôi . Em rồi cũng thế , cứ từ từ mà dạy con dần , tất nhiên là vừa học và vừa dạy con .
    Chị cũng như em thôi, chẳng mong gì cao siêu, chỉ mong con được mạnh khoẻ là mừng nhất . Chị cũng đã từng phải địu con đi BV khám khi Zon chưa đầy năm . Và như mùa hè vừa rồi, 2 mẹ con vác nhau vào BV cả tuần liền . Như chị đã kể, ngày đầu tiên đêm mẹ nằm khóc , ngày thứ hai thì mẹ ngủ dậy sớm hơn 1 chút , ngày thứ ba thì mẹ ngủ cho đến khi BS vào phòng gọi dậy.
    Đấy , rồi cũng qua mà em. Tất cả là do mình đấy , sự cố gắng của bản thân mình cũng làm cho con mình vững vàng hơn.
    YM của chị này : bonboncandy279 , rảnh em cứ add nick chị và trút những gi em cần chia sẻ . Có thơì gian chị sẽ tâm sự cùng em , chắc chắn đấy.
    Tom - Zonzon - Zip

    Vẫn biết rằng cố quên là sẽ nhớ
    Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên...
    • 196 Bài viết

    • 93 Được cảm ơn

    #5
    Bây giờ điều quan trọng đối với mình là con. Hãy yêu con bằng tất cả tình yêu của mình. Trái tim không cần nói, không cần giải thích mà nó sẽ cảm nhận được đâu là cái đúng, đâu là lẽ sai..Con sẽ lớn và con sẽ hiểu
    Chúc 2 mẹ con một năm mới sức khỏe và bình an :Kiss:
    • Avatar của Be My Anh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 192 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi saokim Xem bài viết
    Em ơi, từ ngày đó , chị không hề gặp lại bố Zon 1 lần nào . Cho đến khi Zon 2 tuổi vẫn chẳng có khái niệm về bố. Chị cũng hơi buồn, khi Zon biết 1 chút , đó là lúc Zon thấy các bạn được bố chở đi chơi , hay được bố bế và cưng nựng… Zon cũng thèm lắm, nhưng Zon biết Zon ở vị trí nào . Chị cũng thương Zon, nhưng chị cũng nói chuyện để Zon biết Zon phải xử lý thế nào . Nói chung là do mình hết , Zon nhà chị nhạy cảm lắm. Nếu em tìm đọc các bài của chị gần đây , em sẽ thấy Zon nhà chị ghê thế nào . Nói chung chị cũng tự hào về con mình lắm, chắc là con hát mẹ khen hay thôi . Em rồi cũng thế , cứ từ từ mà dạy con dần , tất nhiên là vừa học và vừa dạy con .
    Chị cũng như em thôi, chẳng mong gì cao siêu, chỉ mong con được mạnh khoẻ là mừng nhất . Chị cũng đã từng phải địu con đi BV khám khi Zon chưa đầy năm . Và như mùa hè vừa rồi, 2 mẹ con vác nhau vào BV cả tuần liền . Như chị đã kể, ngày đầu tiên đêm mẹ nằm khóc , ngày thứ hai thì mẹ ngủ dậy sớm hơn 1 chút , ngày thứ ba thì mẹ ngủ cho đến khi BS vào phòng gọi dậy.
    Đấy , rồi cũng qua mà em. Tất cả là do mình đấy , sự cố gắng của bản thân mình cũng làm cho con mình vững vàng hơn.
    YM của chị này : bonboncandy279 , rảnh em cứ add nick chị và trút những gi em cần chia sẻ . Có thơì gian chị sẽ tâm sự cùng em , chắc chắn đấy.
    nghe chị nói trộm vía Zon thông minh và già dặn thật đấy, em thấy chị rất lạc quan và mạnh mẽ, ko biết em có được như chị ko nữa, nhiếu lúc thấy nản lắm chị ah, nhất là những khi con ốm đau chỉ 1 thân 1 mình. Ko biết lý do vì sao chị và bố Zon lại như vậy, tội nghiệp cháu quá. Nhưng giờ Zon thông minh như thế chắc bố Zon yêu Zon lắm phải ko chi?? nghe chị nói em muốn gặp Zon quá, em rất thích trẻ con, nhất là bé nào mà già đời như bà cụ non í, yêu lắm . Àh cho em hỏi, thế chị nói chuyện với Zon về chuyện này như thế nào chi??
    • 1,416 Bài viết

    • 2,754 Được cảm ơn

    #7
    Rồi mọi chuyện sẽ qua chị chủ topic à. Đọc bài của chị, em lại nhớ đến video clip bài Sacrifice của Elton John.
    • 240 Bài viết

    • 164 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mymy yeu Xem bài viết
    Khi mẹ quyết định giữ con lại và sinh ra con là mẹ biết mẹ đã chọn con đường đây chông gai và gian nan, nhưng niềm mơ ước có con, hạnh phúc được làm mẹ và điều đặc biệt là có con với người mẹ yêu hết lòng đã để mẹ quyết định và định hướng cuộc đời mẹ. Mẹ ko lường hết được những khó khăn vất vả, để trái gió trở trời, khi con ốm 1 mình mẹ chăm con, những tối con gắt ngủ cũng chỉ 1 mình mẹ vỗ về, hàng đêm cũng chỉ 1 mình mẹ dậy đắp chăn cho con. Bố con cũng chỉ 1 tuần đến thăm con 1 lần, mẹ hiểu bố nhìn con bố cũng thương con lắm, nhưng mẹ vẫn có cảm giác bố ko thoải mái mỗi khi đến đây. Đã 8 tháng nay mẹ chỉ ở nhà chăm con, lúc nào cũng chỉ 4 bức tường với 2 mẹ con mình, chiều nào nắng ấm mẹ cũng đưa con xuống đường để con được gặp gỡ mọi người cho con quen với những gương mặt khác, nhưng rồi thỉnh thoảng lại có người hỏi " sao ko bao giờ thấy bố nó đâu" rồi lại những câu trả lời nguỵ biện của mẹ, và những ánh mắt những lời bàn tán sau lưng. tất cả mẹ đều ko quan tâm, mẹ chỉ muồn có 1 tinh thần mạnh mẽ để nuôi dạy con nên người. Nhưng có đôi lúc khi con nằm ngủ, mẹ ngắm con, gương mặt trẻ thơ ngây ngô thật, con ko hề biết rằng mẹ đang phải từng ngay từng giờ nghĩ làm thế nào để con có được cuộc sống ổn định, ko phải đi ở thuê như bây giờ nữa, những lúc nước mặt mẹ cứ trực trào ra, khóc hết những gì mẹ đang phải chịu đựng.
    Bà ngoại yêu và thương con lắm con biết ko??? Nhưng bà vẫn chưa dám khoe con với mọi người vì chưa ai biết chuyện của mẹ, nhìn bà chơi đùa với con mà mẹ thấy càng thương con hơn. Ông ngoại tận sâu đáy lòng vẫn giận mẹ nhiều lắm, nhưng ông rất yêu con. Mẹ ko trách ông bà vì mọi chuyện là do mẹ gây ra, đến giờ mẹ ko phụng dưỡng được cha mẹ, vậy mà vẫn để cha mẹ chăm lo cho mình. nên giờ càng nghĩ mẹ càng phải cố gắng sống và làm việc thật tốt để làm lại cuộc đời. Ra tết mẹ đi làm rồi , mẹ đang phải tìm ai đó trông con, nhưng mong muốn tìm ai gần gần nhà để con gái mẹ ko phải đi xa. Mẹ đang băn khoăn lắm con ah, mẹ chưa biết khi con lớn, con nhânj thức được mẹ phải trả lời câu hỏi " mẹ ơi bố đâu hả mẹ??"" như thế nào nữa?? Nói thật câu chuyện hay bịa ra 1 lý do nào đấy để dối con??? Nhưng thôi, cái đấy để sau này thì tính vậy, giờ mẹ chỉ mong mẹ con mình cùng vượt qua thời gian khó khăn này, mẹ sẽ có gắng làm tất cả để bù đắp cho con, thương con lắm, con gái bé bỏng của mẹ khi lớn lên ko có tình yêu của bố, rồi đến khi nhận thức được đó sẽ là 1 nỗi đau quá lớn, đó sẽ là 1 sự ám ảnh với con gái của mẹ.
    Chia sẻ với chị, còn nhiều khó khăn hơn nữa, mong chị vững vàng để còn làm chỗ dựa cho con, chị nhé !
    • Avatar của saokim
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 152 Bài viết

    • 50 Được cảm ơn

    #9
    Em à, mọi chuyện sẽ là bình thường nếu mình cho là bình thường. Có lẽ chị là người đơn giản nên chị nghĩ mọi chuyện cũng giản đơn . Bố Zon có yêu Zon hay không thì chị không biết, vì từ đó đến giờ bọn chị không gặp lại nhau . Có lẽ cũng không cần thiết gặp nhau làm gì nếu chẳng có gì cần thiết . Bọn chị không quan tâm nhau nữa thế thôi . Đơn giản mà , còn chuyện vì sao lại thế ? thì cũng không ly kỳ lắm , cũng bình thường thôi.
    Chị không thích thực sự không thích cái cách mà em nói là “ tội nghiệp “ bọn trẻ con . Chị đã từng nói thẳng với 1 bà hàng xóm khá thân với mẹ chị rắng : cháu không đồng ý bà nói thế với con cháu, có gì đâu mà tội nghiệp với khổ thân . Trẻ con nó biết gì mà bà nói vậy . Cháu không thích từ đấy , nghe nó có vẻ thương hại làm sao ấy.
    Chị cũng không bao giờ nói từ đó với bọn trẻ con , em rồi cũng thế , đừng nói từ đó, nhất là với con mình . Nghe khó chịu lắm . Bọn nó là những đứa trẻ như những đứa trẻ khác thôi mà. Nó cũng lớn lên và suy nghĩ và phát triên bình thường chỉ có điều là nó không sống cùng với bố thôi . Mà điều đó thì có gì là ghê gớm lắm đâu . Lại là chuyện bình thường mà ( theo chị là thế )
    Em à , chị cũng không mạnh mẽ lắm đâu , có những lúc chị vẫn khóc đấy , khóc 1 mình thôi. Khóc xong lại thấy bình thường , thấy mình sáng suốt ra thêm 1 chút . Lâu lâu khóc 1 tý cho đỡ căng thẳng , chẳng sao cả, phải không em ?
    Mọi phụ nữ đều thế, khi có con ai cũng mạnh mẽ . Rồi em cũng thế . Cũng mạnh mẽ thôi . Cố gắng em nhé !
    Tom - Zonzon - Zip

    Vẫn biết rằng cố quên là sẽ nhớ
    Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên...
    • 90 Bài viết

    • 35 Được cảm ơn

    #10
    Chia sẽ với chị.chị vẫn con hạnh phúc hơn dù gì ít nhất ba bé cũng đến thăm được nhìn lấy khuôn mặt của bé.E cũng thế em ko biết việc ban sự sống cho bé là tốt hay xấu.em năm nay chỉ 21t em xa nhà để sống tại mỹ nhưng mọi thứ đều ko như mình mong ước và hậu wa em có bé nina ngoài ý muốn cũa mình.Từng nhịp đập hơi thở của bé trong người em là sức mạnh khiến em giữ bé lại trên cõi đời này,mặc cho mọi người ko vui kể cả gd mình,họ vì lí do đó cho bé là đứa con hoang ko đồng ý bé.có lẽ chính nụ cười hồn nhiên của bé là sức mạnh để hai mẹ con em bước tiếp trên con đường này,em ko cảm thấy cô đơn khi mỗi ngày đi làm về chỉ có e và bé bên bốn bức tường trong thời tiết lạnh đầy tuyết kia.em hạnh phúc khi mỗi ngày nhìn bé bắt đầu biết bi bo,bắt đầu làm trò đó là hạnh phúc của ng làm mẹ chị ah.
    • Avatar của Be My Anh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 192 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi 110288 Xem bài viết
    Chia sẽ với chị.chị vẫn con hạnh phúc hơn dù gì ít nhất ba bé cũng đến thăm được nhìn lấy khuôn mặt của bé.E cũng thế em ko biết việc ban sự sống cho bé là tốt hay xấu.em năm nay chỉ 21t em xa nhà để sống tại mỹ nhưng mọi thứ đều ko như mình mong ước và hậu wa em có bé nina ngoài ý muốn cũa mình.Từng nhịp đập hơi thở của bé trong người em là sức mạnh khiến em giữ bé lại trên cõi đời này,mặc cho mọi người ko vui kể cả gd mình,họ vì lí do đó cho bé là đứa con hoang ko đồng ý bé.có lẽ chính nụ cười hồn nhiên của bé là sức mạnh để hai mẹ con em bước tiếp trên con đường này,em ko cảm thấy cô đơn khi mỗi ngày đi làm về chỉ có e và bé bên bốn bức tường trong thời tiết lạnh đầy tuyết kia.em hạnh phúc khi mỗi ngày nhìn bé bắt đầu biết bi bo,bắt đầu làm trò đó là hạnh phúc của ng làm mẹ chị ah.
    em ah, chị chia sẻ với em. Thế bé nhà em làm giấy khai sinh chưa??? Trộm vía nhìn Nina xinh quá em ah, trắng trẻo bụ bẫm nhỉ?? hãy cố lên em ah, làm mẹ đơn thân như chúng mình nhiều khó khăn lắm, nếu mình ko cố gắng thì làm sao con mình được tốt đúng ko em??? Nhiều lúc chị cũng nản lắm, nhưng cứ nghĩ đến con là chị phải động viên an ủi chính mình. Làm phụ nữ khổ thật
    • Avatar của Be My Anh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 192 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi saokim Xem bài viết
    Em à, mọi chuyện sẽ là bình thường nếu mình cho là bình thường. Có lẽ chị là người đơn giản nên chị nghĩ mọi chuyện cũng giản đơn . Bố Zon có yêu Zon hay không thì chị không biết, vì từ đó đến giờ bọn chị không gặp lại nhau . Có lẽ cũng không cần thiết gặp nhau làm gì nếu chẳng có gì cần thiết . Bọn chị không quan tâm nhau nữa thế thôi . Đơn giản mà , còn chuyện vì sao lại thế ? thì cũng không ly kỳ lắm , cũng bình thường thôi.
    Chị không thích thực sự không thích cái cách mà em nói là “ tội nghiệp “ bọn trẻ con . Chị đã từng nói thẳng với 1 bà hàng xóm khá thân với mẹ chị rắng : cháu không đồng ý bà nói thế với con cháu, có gì đâu mà tội nghiệp với khổ thân . Trẻ con nó biết gì mà bà nói vậy . Cháu không thích từ đấy , nghe nó có vẻ thương hại làm sao ấy.
    Chị cũng không bao giờ nói từ đó với bọn trẻ con , em rồi cũng thế , đừng nói từ đó, nhất là với con mình . Nghe khó chịu lắm . Bọn nó là những đứa trẻ như những đứa trẻ khác thôi mà. Nó cũng lớn lên và suy nghĩ và phát triên bình thường chỉ có điều là nó không sống cùng với bố thôi . Mà điều đó thì có gì là ghê gớm lắm đâu . Lại là chuyện bình thường mà ( theo chị là thế )
    Em à , chị cũng không mạnh mẽ lắm đâu , có những lúc chị vẫn khóc đấy , khóc 1 mình thôi. Khóc xong lại thấy bình thường , thấy mình sáng suốt ra thêm 1 chút . Lâu lâu khóc 1 tý cho đỡ căng thẳng , chẳng sao cả, phải không em ?
    Mọi phụ nữ đều thế, khi có con ai cũng mạnh mẽ . Rồi em cũng thế . Cũng mạnh mẽ thôi . Cố gắng em nhé !
    Chị ơi, hôm trước định chat với chị nhưng bé nhà em khóc nên em phải dỗ chị ah , tiếc thế. Cho em hỏi, thế chị làm ở đâu mà bận thế, thường thường cuối năm mà bận thế thì chắc chị làm về tài chính đúng ko?? tại cuối năm phải quyết toán hết mà. Thật ra em có suy nghĩ tiêu cực cũng phải thôi, tại em ở nhà suốt hơn 1 năm nay rồi, từ ngày biết có bầu em xin nghỉ hẳn làm, nói bố mẹ là đi công tác, thuê nhà ở riêng, em ở riêng 1 mình cho đến khi gần sinh mới nói cho bố mẹ biết, nghĩ lại thấy liều thật, thời gian khó khăn nhất là khi mang bầu em cũng đã vươt qua rồi. Sinh bé rồi vẫn chỉ ở nhà đến bây giờ gần 8 tháng rồi, chính vì vậy em mới có những suy nghĩ tiêu cực chị ah. Ngày trước chưa bao giờ em ở nhà được 1 ngày, thế mà bây giờ ở nhà suốt, chán lắm. Chình vì em chưa đi làm, chưa chủ động về kinh tế nên em mới hay nghĩ linh tinh, xã hội bây giờ nó thay đổi nhanh lắm, nên bây giờ em cứ thấy mình lạc hậu thê nào í . Ngày trước suốt ngày mua sắm làm đẹp, giờ bao lâu rồi ko biết mua sẵm cho bản thân là gì nữa, người lại con béo ú lên nữa, nên lại càng thấy mình tàn tạ chị ah. Em nghe chị, từ giờ ko nói câu " tội nghiệp" nữa, tại em mà cứ nói đến câu đấy là lại thấy thương con lắm í. Ah mà nhà chị ở đâu đấy chị?? hôm trước nhìn ava của chị có ảnh bé Zon, nhìn như bà cụ non í, trom vía nhìn ảnh trông bụ bẫm.
    • 90 Bài viết

    • 35 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Be My Anh Xem bài viết
    em ah, chị chia sẻ với em. Thế bé nhà em làm giấy khai sinh chưa??? Trộm vía nhìn Nina xinh quá em ah, trắng trẻo bụ bẫm nhỉ?? hãy cố lên em ah, làm mẹ đơn thân như chúng mình nhiều khó khăn lắm, nếu mình ko cố gắng thì làm sao con mình được tốt đúng ko em??? Nhiều lúc chị cũng nản lắm, nhưng cứ nghĩ đến con là chị phải động viên an ủi chính mình. Làm phụ nữ khổ thật
    Hai mẹ em ở mỹ chị ah,bé nhà em chỉ có giấy chứng sanh tại bệnh viện của nhà thờ ở cali thôi,bé theo họ em.em cũng chưa tính làm vì có nhiều chuyện ko được đây là nick chat và số phone của mẹ con em hi vọng được giao du với mấy mẹ...
    katee_tran@yahoo.com phone 5417885998
    • Avatar của Be My Anh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 192 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi 110288 Xem bài viết
    Hai mẹ em ở mỹ chị ah,bé nhà em chỉ có giấy chứng sanh tại bệnh viện của nhà thờ ở cali thôi,bé theo họ em.em cũng chưa tính làm vì có nhiều chuyện ko được đây là nick chat và số phone của mẹ con em hi vọng được giao du với mấy mẹ...
    katee_tran@yahoo.com phone 5417885998
    Em ơi, sao ko thử nhờ bố mẹ em ở đây đi làm giấy khai sinh cho bé nhà em , lấy cả tên bố vào, sau này con đi học cho đỡ tủi thân em ah. Thế giờ em đang đi học hay đi làm rồi?? u 2 mẹ con ở bên đấy thôi thì cũng vất vả thật.Nhưng trộm vía Nina nhin xinh lắm, giống bố hay mẹ đấy hả em??
    • 113 Bài viết

    • 58 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi saokim Xem bài viết

    Chị không thích thực sự không thích cái cách mà em nói là “ tội nghiệp “ bọn trẻ con . Chị đã từng nói thẳng với 1 bà hàng xóm khá thân với mẹ chị rắng : cháu không đồng ý bà nói thế với con cháu, có gì đâu mà tội nghiệp với khổ thân . Trẻ con nó biết gì mà bà nói vậy . Cháu không thích từ đấy , nghe nó có vẻ thương hại làm sao ấy.
    Chị cũng không bao giờ nói từ đó với bọn trẻ con , em rồi cũng thế , đừng nói từ đó, nhất là với con mình . Nghe khó chịu lắm . Bọn nó là những đứa trẻ như những đứa trẻ khác thôi mà. Nó cũng lớn lên và suy nghĩ và phát triên bình thường chỉ có điều là nó không sống cùng với bố thôi . Mà điều đó thì có gì là ghê gớm lắm đâu . Lại là chuyện bình thường mà ( theo chị là thế )
    Em li dị chưa được 1 năm, hai mẹ con sống với bà ngoại rất vui vẻ. Em đang có suy nghĩ con mình đang phải chịu 1 sự bất hạnh chứ không coi đó là 1 chuyện bình thường. Theo em, khác trẻ mồ côi thiếu cả cha lẫn mẹ, con mình chỉ thiếu cha thì nó cũng sẽ thèm tình cảm của người cha rất nhiều. Vì có sự thiếu hụt đó nó có thể có tâm lý tìm kiếm sự bù đắp. Nếu có tâm lý đó mà k0 tìm được sự bù đắp, nó có thể sẽ sẽ bị suy sụp và dẫn đến nhiều phản ứng tiêu cực.

    Để tránh chuyện đó em nghĩ em sẽ giáo dục cho con hiểu nếu mình phải chịu 1 sự bất hạnh thì mình phải lấy đó làm động lực để vươn lên, và xung quanh còn nhiều người còn bất hạnh hơn mình mà họ vẫn sống tốt hơn mình. Vì k0 thể ngăn cản người xung quanh nói con mình là "tội nghiệp", em sẽ dạy con khi bị nghe lời nói như vậy, con sẽ có ý chí vươn lên cao hơn để chứng tỏ mình chẳng "tội nghiệp" chút nào cả, mình cần sống tốt để còn giúp đỡ những người bất hạnh hơn mình nữa.
    • 113 Bài viết

    • 58 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Be My Anh Xem bài viết
    Chị ơi, hôm trước định chat với chị nhưng bé nhà em khóc nên em phải dỗ chị ah , tiếc thế. Cho em hỏi, thế chị làm ở đâu mà bận thế, thường thường cuối năm mà bận thế thì chắc chị làm về tài chính đúng ko?? tại cuối năm phải quyết toán hết mà. Thật ra em có suy nghĩ tiêu cực cũng phải thôi, tại em ở nhà suốt hơn 1 năm nay rồi, từ ngày biết có bầu em xin nghỉ hẳn làm, nói bố mẹ là đi công tác, thuê nhà ở riêng, em ở riêng 1 mình cho đến khi gần sinh mới nói cho bố mẹ biết, nghĩ lại thấy liều thật, thời gian khó khăn nhất là khi mang bầu em cũng đã vươt qua rồi. Sinh bé rồi vẫn chỉ ở nhà đến bây giờ gần 8 tháng rồi, chính vì vậy em mới có những suy nghĩ tiêu cực chị ah. Ngày trước chưa bao giờ em ở nhà được 1 ngày, thế mà bây giờ ở nhà suốt, chán lắm. Chình vì em chưa đi làm, chưa chủ động về kinh tế nên em mới hay nghĩ linh tinh, xã hội bây giờ nó thay đổi nhanh lắm, nên bây giờ em cứ thấy mình lạc hậu thê nào í . Ngày trước suốt ngày mua sắm làm đẹp, giờ bao lâu rồi ko biết mua sẵm cho bản thân là gì nữa, người lại con béo ú lên nữa, nên lại càng thấy mình tàn tạ chị ah. Em nghe chị, từ giờ ko nói câu " tội nghiệp" nữa, tại em mà cứ nói đến câu đấy là lại thấy thương con lắm í. Ah mà nhà chị ở đâu đấy chị?? hôm trước nhìn ava của chị có ảnh bé Zon, nhìn như bà cụ non í, trom vía nhìn ảnh trông bụ bẫm.
    Mẹ bé My Anh giỏi thế. Mình không làm được 1 phần như bạn. Mà con gái là My Anh hay Mỹ Anh? Mình thích tên Mỹ Anh lắm.
    • 71 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi saokim Xem bài viết
    Em ơi, từ ngày đó , chị không hề gặp lại bố Zon 1 lần nào . Cho đến khi Zon 2 tuổi vẫn chẳng có khái niệm về bố. Chị cũng hơi buồn, khi Zon biết 1 chút , đó là lúc Zon thấy các bạn được bố chở đi chơi , hay được bố bế và cưng nựng… Zon cũng thèm lắm, nhưng Zon biết Zon ở vị trí nào . Chị cũng thương Zon, nhưng chị cũng nói chuyện để Zon biết Zon phải xử lý thế nào . Nói chung là do mình hết , Zon nhà chị nhạy cảm lắm. Nếu em tìm đọc các bài của chị gần đây , em sẽ thấy Zon nhà chị ghê thế nào . Nói chung chị cũng tự hào về con mình lắm, chắc là con hát mẹ khen hay thôi . Em rồi cũng thế , cứ từ từ mà dạy con dần , tất nhiên là vừa học và vừa dạy con .
    Chị cũng như em thôi, chẳng mong gì cao siêu, chỉ mong con được mạnh khoẻ là mừng nhất . Chị cũng đã từng phải địu con đi BV khám khi Zon chưa đầy năm . Và như mùa hè vừa rồi, 2 mẹ con vác nhau vào BV cả tuần liền . Như chị đã kể, ngày đầu tiên đêm mẹ nằm khóc , ngày thứ hai thì mẹ ngủ dậy sớm hơn 1 chút , ngày thứ ba thì mẹ ngủ cho đến khi BS vào phòng gọi dậy.
    Đấy , rồi cũng qua mà em. Tất cả là do mình đấy , sự cố gắng của bản thân mình cũng làm cho con mình vững vàng hơn.
    YM của chị này : bonboncandy279 , rảnh em cứ add nick chị và trút những gi em cần chia sẻ . Có thơì gian chị sẽ tâm sự cùng em , chắc chắn đấy.
    mẹ zon ơi chị nói với bé zon về bố nó như thế nào hả chị.........em cũng đang ở trong hoàn cảnh như chị nè......nhiều lúc em thấy có lỗi với tôm của em lắm........vì em cũng sợ nó sẽ hỏi "mẹ ơi bố đâu?"....trả lời sao hả chị?......
    sieuthiNHANH2012042211216zwflnddlmz99225 <======chữ ký ni`
    • Avatar của Be My Anh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 192 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Ruồi Giấm Xem bài viết
    Mẹ bé My Anh giỏi thế. Mình không làm được 1 phần như bạn. Mà con gái là My Anh hay Mỹ Anh? Mình thích tên Mỹ Anh lắm.
    ôi giỏi gì đâu mẹu nó ơi. Chẳng qua tuổi trẻ ko suy nghĩ chín chắn nên mới thế, hiii. Bé nhà mình tên Mỹ Anh bạn ah. Thế bé nhà bạn là trai hay gái giờ mấy tháng rồi bạn????
    • Avatar của gonewind
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 129 Bài viết

    • 140 Được cảm ơn

    #19
    mọi chuyện đã qua hết rồi chị ah , bb là tương lại của chị ,
    • 132 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #20
    Có lẽ mình còn tồi tệ hơn thế. Mình nói thật là mình rất mừng vì anh ta đã ra khỏi cuộc đời mình hay nói đúng hơn là mình đuổi anh ta ra khỏi cuộc đời mình, để anh ta ko còn làm khổ hai mẹ con mình nữa. Mình kể ra thì bạn nghĩ anh ta còn hơn loài cầm thú nữa. Từ lúc mình mang thai tới lúc mình sinh bé Thảo mình đã phải chịu đựng rất nhiều thứ. Nhịn nhục nghe ba mẹ mình mắng nhiếc mình bảo rằng là anh ta là đồ lười biếng nhớt thây và nói rằng “nó tưởng ăn cắp đồ em vợ nó như vậy thì ko có ai biết chắc, nó biết nó giỏi và ai cũng dỡ hết chắc”, mình nói với anh ta mà nước mắt cứ dâng trào rồi anh ta hứa là sẽ đi làm nuôi gia đình nhỏ của tụi mình. Mình n~ tưởng anh ta thật lòng muốn thế nhưng rồi đâu lại vào đấy. Tới khi bé Thảo nằm Bệnh Viện Nhi Đồng 2 khi ấy bé Thảo được 1 tháng 10 ngày, mình đã phát hiện ra 1 điều rất tồi tệ là anh ta nghiện ma túy rất nặng. Mình hỏi ra thì biết rằng anh ta đã nghiện cái thứ quái quỷ ấy đc 12 năm rồi, trời đất cứ như quay cuồng trước mắt mình vậy. Vậy là trước đây anh ta moi tiền trong ống heo mà mình để dành cho con bé đã ko cánh mà bay. Rồi tới chuyện anh ta ăn cắp tiền của em mình, mượn tất cả mọi người xquanh và bắt mình trả. Anh ta đòi bán xe rồi kêu mình mua xe mới dù là mình chưa đi thể đi làm đc, vì mình đang hưởng chế độ thai sản của công ty. mình mà ko đưa thì hắn chửi bới, đánh (mình đã đỡ lại). Bây giờ thì anh ta ra khỏi nhà ba mẹ của mình rồi và làm áp lực với mình rằng :"khi nào 2 má con mày qua nhà tao và lạy lục van xin thì tao mới về", mình thì chỉ có thể nói :"ông đi đc thì cứ đi luôn đi chứ đừng bắt tôi phải làm bất cứ làm gì thêm cho ông nữa". Kể từ khi anh ta đi rồi thì mình mừng vô số kể rồi, nhưng lâu lâu lại về nhà mình mà chẳng cần cái gì khác ngoài việc xin tiền mình cho nàng tiên nâu mà anh ta ko thể nào dứt ra đc và cũng ko còn biết có mặt con mình trên cõi đời này, hoặc giả là anh ta chỉ xem con bé là con riêng của mình chứ ko phải là con của anh ta vậy. Bây giờ anh ta đòi mình phải bế con bé qua bên nhà ba mẹ anh ta cho anh ta có thể làm áp lực với ba mẹ mình đó. Có lần mình còn thấy anh ta trả giá với 1 người phụ nữ cũng thuộc tuýp người nghiện ma túy như anh ta để bán chính núm ruột của mình nữa, mình nhớ ko nhầm thì đó là ngày mùng 9 tết năm Mậu Tý (đầu năm 2009). Mình buồn lắm, ngày nào mình cũng phải nơm nớp lo sợ vì ko biết anh ta có ẵm con mình đi bán cho người phụ nữ đó ko. Mình kể ra cho ba mẹ mình hiểu mình hơn thì chẳng ai tin và bảo rằng là mình chỉ giỏi tưởng tượng ra mà thôi, mình tức lắm vì chẳng ai tin điều mình nói là sự thật, mình n~ tưởng đã phải vào viện tâm thần vì n~ gì mình đã chịu đựng. Nhưng nghĩ lại nếu mình vào trại tâm thần thật thì ko biết ai sẽ nuôi con mình đây. Lúc ra tòa, anh ta khóc lóc rằng anh ta chưa từng làm gì để mình và con mình khổ, mọi việc là do mình tự suy ra mà thôi. Cho đến khi mình chứng minh đc n~ gì mình nói là sự thật thì anh ta đành lặng thinh và lúc này mới chịu ký qđịnh thuận tình ly hôn. Từ khi mình và anh ta có qđịnh ly hôn, thì nói chung 1 phần nào đó thì cảm thấy an tâm. Rồi 1 bữa anh ta gọi điện cho mình nói rằng nếu muốn anh ta về thăm con thì phải đưa anh ta tiền, nói thẳng ra là mình phải thuê anh ta về thăm con. Mình tức quá đến mức này rồi mà anh ta vẫn có thể nói mình n~ câu như vậy nên mình chửi cho anh ta 1 trận ra trò. Thật buồn cười thay anh ta nói với tòa án là anh ta vẫn còn thương vợ con vậy mà từ khi có qđịnh cho tới nay thì mặc nhiên ko về thăm con bất cứ lần nào kể cả việc đó là ngày thôi nôi của con mình. Cho tới ngày thôi nôi bé Thảo, mình đành phải nhờ em ruột của anh ta kể ngọn ngành n~ gì xảy ra với anh ta cho ba mẹ mình nghe và hiểu thì lúc này ba mẹ mình mới thấu hiểu và cảm thông cho n~ gì mà mình phải chịu đựng bấy lâu nay. Nếu sau này con bé hỏi mình rằng:"Má ơi, ba con đâu rồi? Sao ba không về thăm con hả má? Bộ ba ko còn thương 2 má con hả má?" lúc đó thật sự mình cũng ko biết phải kể với con bé cái gì đây..... khi con bé biết sự thật về cha của mình. Vậy ra mình cảm thấy anh ta đâu còn là con người nữa chứ, là loài cầm thú thì đúng hơn.

    điều duy nhất của mình mà cảm thấy có lỗi với con mình là làm sao kể cho bé nghe về cha ruột của bé mà bé ko bị shock, và tình cảm cha con mà mình ko thể bù đắp đc cho con mình.
    ID : khunglongcon1981 (Y!M)
    Mail: khunglongcon1981@yahoo.com
    Name : LÊ KIM KHÁNH
    year of birth : 1983
    Address : P.2, Q.4, TP.HCM
    Cell phone : 01226992294
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2